Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn Vợ! Em Đừng Hòng! – Chương 141- 150 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn Vợ! Em Đừng Hòng! - Chương 141- 150

Array
(
[text] =>

Chương 141: Cô cũng xứng

Hạ Mễ Chúc từ nghẹn cười cho đến triệt để mất cảm xúc nhìn Hạ Chiêu An mang theo một mặt ưu việt ngạo nghễ nhìn mình. Cũng không phải lần đầu, có gì mà bất ngờ nữa. Có chăng là không ngờ lần này đến lượt những người được cho là máu mủ ruột rà với cậu nói ra lời này mà thôi.

Quá mức mỉa mai rồi.

Cậu vốn không muốn nói ra những lời khiến người tổn thương như vậy, thế nhưng cậu thật sự không nhịn được. Hạ Mễ Chúc nhìn Hạ Chiêu An mỉa mai nói: “Cô cũng xứng?”

Vẻ mặt đắc ý của Hạ Chiêu An cứng lại ngay lập tức.

Nhưng Hạ Mễ Chúc vẫn chưa nói xong: “Cả mảnh đại lục này đều ái mộ ngài ấy cũng là chuyện quá đổi bình thường. Thế nhưng chỉ có những người có thân phận, có vốn luyến mới dám mơ tưởng đến ngài ấy, dám đấu tranh giành lấy vị trí ở bên cạnh ngài ấy. Cô nghĩ cô là cái gì? Omega cấp C-?”
Lấy đạo của người trả lại cho người, ai lại không biết làm chứ.

Bọn họ không phải khinh thường cậu sao?

Cho dù tất cả những lời cậu nói đều là sự thật, cho dù cậu biết cái để Hạ Chiêu An bám víu chính là cậu nên mới dám nói mấy lời này, thế nhưng cậu vẫn không cảm thấy ý nghĩ của Hạ Chiêu An là bình thường chút nào cả. Bản thân Hạ Mễ Chúc cậu là một ngoại lệ, nhưng ở thời điểm đầu cậu còn không có tự tin như Hạ Chiêu An đâu.

Thật là… Ông trời sinh ra họ là Omega thì luôn cho họ ưu việt cùng cách suy nghĩ hơn người này hay sao?

“Anh đang cố ý trả đũa tôi hay giả bộ không hiểu?” Hạ Chiêu An vậy mà nhanh chóng tỉnh táo lại từ trong tức giận, lạnh lùng nhìn cậu hỏi.

Hạ Mễ Chúc nhướng mày nhìn cô ta, không thể không công nhận cô ta so với Diêm Tố Nhữ khôn khéo hơn nhiều lắm. Nhưng vậy thì sao? Cậu lắc đầu với vẻ mặt chán nản, đồng thời lại bất lực và khinh thường không hề che dấu.

“Tại sao cô lại nghĩ tôi sẽ thuận theo các người?”

Cậu lạnh nhạt nhìn cô ta tựa như khó hiểu hỏi. Nhưng chưa đợi Hạ Chiêu An tiếp lời cậu đã lại nói: “Bởi vì tôi ở trước mặt các người chưa từng có phản kháng hay tranh giành cái gì sao?”

“Nhưng mà hiện tại mọi thứ đã khác rồi, Hạ Chiêu An.”

“Cho dù là vì con tôi hay vì bản thân tôi, tôi đều sẽ cố gắng tranh thủ một đời của ngài ấy chỉ có một mình tôi thôi.”

Hạ Mễ Chúc lúc nói lời này vẻ mặt nhẹ nhàng từ ái vuốt ve bụng mình. Cảm xúc dưới tay khiến khóe môi cậu cong lên.

Nụ cười này trong mắt người khác thật sự là quá chói mắt, cũng khiến cho người nào đó tâm địa xấu xa khó chịu lại ngờ vực nhìn chằm chằm hành động của cậu.

“Anh…”

“Cô nói xem, Omega các người ngoài khả năng sinh con thì còn cái gì hơn người? Cho dù pheromone của các người có thể an ủi Alpha thì sao? Alpha bọn họ có thể không chỉ có mình một người các người, tôi nói đúng chứ?”

Hạ Mễ Chúc ngẩng đầu lên nhìn Hạ Chiêu An, đồng thời cắt ngang lời cô ta muốn nói, lại hỏi: “Vậy các người tỏ ra ưu việt như vậy để làm gì?”

“Bản thân không thể khiến cho người yêu thích thì hết người này đến người khác đều muốn so cái bụng ai tốt hơn à?”

“Cho dù chỉ so cái bụng thì Omega chúng tôi vẫn tốt hơn anh!!”

Hạ Chiêu An nghẹt nãy giờ vừa hét lên vừa hầm hầm nhìn cậu.

“Ổ?”

Hạ Mễ Chúc nhướng mày đáp một tiếng, đặng nhìn cô ta hỏi: “Vậy cô càng không có cơ so với người khác rồi. Omega cấp A thậm chí là cấp S còn đang xếp hàng đợi Lộ tướng lựa chọn kia kìa.”

Cậu chọc chết người không đền mạng mà nói, chọc cho Hạ Chiêu An tức nổ phổi. Mà Omega cấp S nào đó vô tình nghe thấy cũng nắm chặt tay.

“Vậy thì sao? Tôi vẫn tốt hơn anh.”

Lúc nói lời này Hạ Chiêu An có vẻ đã bình tĩnh lại. Cô ta nói: “Nếu không anh nói tại sao cha mẹ lại vứt bỏ anh chứ?”

“Ồ.”

Hạ Mễ Chúc có vẻ như bị lời nói kia làm cho tổn thương mà cúi đầu đáp thật nhỏ. Chỉ là khi Hạ Chiêu An và cả những người khác đều nghĩ cậu chịu thua rồi thì lại nghe cậu nói: “Vậy cô nói tôi có chỗ nào không tốt bằng cô?”

Hạ Chiêu An không nhìn được mặt cậu, cũng không lý giải được cảm xúc trong lời nói của cậu nhưng cô ta vẫn nói: “Beta như anh, cho dù bỗng nhiên may mắn sinh được cho Lộ tướng một đứa con thì sao? Liệu sau này anh còn có thể sinh được nữa hay không? Omega chúng tôi thì khác, cơ thể của chúng tôi đã định là có thể sinh.”

Lời này vừa ra, đừng nói tới Hạ Mễ Chúc, cho dù là Khúc Ninh đang nép ở bên cạnh nghe cũng phải mắng một câu ngu ngốc. Bản thân Khúc Ninh dù không muốn tin cũng phải tin Hạ Mễ Chúc tuy chỉ là Beta nhưng có thể sinh như vậy. So khả năng sinh với cậu… Đúng là thất sách rồi.

Quả nhiên ngay sau đó cậu ta đã nghe Hạ Mễ Chúc nhẻm miệng cười một tiếng rất ư là sung sướиɠ, còn cực kỳ đáng đánh mà nói: “Nhưng tôi lại đang có thai rồi này.”

Hạ Mễ Chúc thỏa mãn khi nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Hạ Chiêu An. Nhưng chưa, cậu còn thấy chưa đủ mà bổ thêm một câu nữa, cho dù là Khúc Ninh cũng phải trợn mắt há hốc mồm khi nghe cậu nói: “Không chỉ một đâu, trong này có tận hai đứa lận đó.”

“Không có khả năng!”

Hạ Chiêu An hét ầm lên. Đặng cô ta chỉ hơi nghiêng thân một chút như muốn nhìn cho rõ bụng của Hạ Mễ Chúc lại bị thân hình cao lớn của Lập Đông chặn lại.

“Anh nói dối!”

Cô ta sừng sộ lên trừng trừng nhìn Hạ Mễ Chúc sau lưng Lập Đông.

“Ha… Nói cô thông minh hơn Diêm Tố Nhữ là đề cao cô rồi.”

Khúc Ninh mí mắt giật giật khi nghe cái cách Hạ Mễ Chúc so sánh như này. Dù không phải đang nói cậu ta nhưng vẫn khiến Khúc Ninh nhớ lại bản thân cũng từng bị đem ra so sánh, sắc mặt không sao đẹp cho được.

Trong lúc Khúc Ninh suy nghĩ, Hạ Mễ Chúc vẫn còn nói. Cậu nói: “Hạ Chiêu An, chẳng thà cô nói cho dù tôi có thể sinh nhiều hơn thì chưa chắc chất lượng bằng các người thì tôi nhất định sẽ không thể phản bác nổi. Dù sao hiện tại tôi cũng không chắc đứa nhỏ tôi sinh ra có thể đạt đến cấp bậc của ngài ấy hay không, có bị bẻ mặt hay không. Cơ mà ngài ấy không chê tôi, sao tôi phải tự chê mình chứ.”

“Cho dù các người có thể cho ngài ấy những đứa con tốt hơn thì sao? Hiện tại ngài ấy yêu tôi, cũng chỉ có mình tôi. Sao tôi phải tự tay đem ngài ấy dâng lên cho các người chứ? Các người ngốc thì cũng đừng đem người khác đánh đồng cùng mình như vậy.”
Hạ Mễ Chúc vừa nói vừa đứng dậy, khẽ phủi bụi trên quần áo chẳng có mấy. Đặng cậu nhìn cô ta nói: “Thì ra các người đánh chủ ý như vậy a… Có lẽ không chỉ có nhiêu đây đâu nhỉ.”

Hạ Chiêu An căm tức nhìn cậu, thở hổn hển một hồi vẫn không nói nên lời.

“Nghe ngài ấy nói các người dùng dằng không chịu hoàn tất thủ tục dời hộ khẩu cho tôi, lại bôn ba chạy đến đây…”

Chương 142: Không chịu nổi một kịch

Cậu khẽ nghiêng đầu lạnh lùng nhìn Hạ Chiêu An, lại nói: “Ngài ấy rõ ràng đã cho các người đủ lợi ích, nhiêu đó có thể giúp các người trả nợ, còn có làm vốn liếng cho cuộc sống sau này tốt hơn nếu các người chịu thương chịu khó. Thế mà các người vẫn được voi đòi tiên… Nghĩ rằng tôi dễ nói chuyện hay là ngài ấy vậy?”

“Lộ tướng nhất định không giống như anh!” Hạ Chiêu An như bắt được cái cọc để bám víu, dữ dằn nói.

“Xì! Tôi đợi mà xem.” Hạ Mễ Chúc nhún vai rồi quay lưng bỏ đi.

“Không cần đến đây tìm tôi nữa. Mà cho dù cô đến cũng không gặp được tôi đâu.”

“Hạ Mễ Chúc anh đứng lại! Tôi còn chưa có nói xong!”

“Hạ Mễ Chúc!”

“Hạ Mễ Chúc anh đúng là thứ vong ân!”

Hạ Mễ Chúc một lần cũng không quay đầu nhìn Hạ Chiêu An, mặc cho cô ta gào thét như điên rồi nhanh chóng bị bảo vệ bệnh viện túm cổ ném ra ngoài vì tội làm ồn nơi nghỉ ngơi của bệnh nhân.
Hạ Mễ Chúc biết bản thân không có khả năng đáp ứng bất cứ yêu cầu gì của nhà họ Hạ. Mà cậu không theo ý họ, họ nhất định sẽ ra sức đặt điều về mình. Nhưng cậu chỉ có thể tiếp tục tin tưởng vào Lộ tiên sinh mà thôi.

Bởi vì có ngài ấy đứng phía sau chống lưng, cậu mới có thể ở hôm nay hùng hổ dọa người như vậy. Hạ Mễ Chúc mắng người đủ, thần thanh khí sảng mà trở lại bệnh viện.

Thời điểm Lộ Nguyên Hầu đến bệnh viện chính là nhìn đến cậu đang chơi đùa cùng tiểu Mễ Thụy. Nụ cười rực rỡ cùng đuôi mắt đầu mày cong cong kia không hề có chút nào là khó chịu, hắn lúc này mới để tâm xuống.

Thời điểm hắn nghe Lập Đông báo cáo lại cuộc nói chuyện hôm nay của Hạ Mễ Chúc và Hạ Chiêu An, tuy từ trong ngữ khí của cậu hắn đã đoán được phần nào rồi, thế nhưng hắn vẫn không yên tâm.

“Không phải nói không cho gặp sao?”

Lộ tiên sinh bế bổng con tiểu Beta nào đó lên trong lúc cậu còn đang bế Hạ Mễ Thụy khiến cho cậu giật mình hốt hoảng ôm chặt đứa nhỏ, mở to mắt nhìn hắn.

“Ha ha! Cha! Cao! Cao!”

Ngược lại là tiểu Mễ Thụy cảm thấy chơi thật vui, cười khanh khách không ngừng.

“Hử?”

Lộ Nguyên Hầu vừa giữ nguyên như vậy vừa kiên trì nhìn cậu hỏi.

Hạ Mễ Chúc phải mất một chút mới tiêu hóa được lời hắn vừa nói. Cậu có chút chột dạ nhưng vẫn nói: “Có những chuyện nên nói ra cho nhẹ lòng.”

Thật sự, cậu cảm thấy mình không còn quá chú ý đến những chuyện của quá khứ nữa.

Lộ Nguyên Hầu nhìn cậu thật kỹ, xác nhận cậu không nói dối mới tha cho cậu mà nói: “Còn biết mang theo Lập Đông, tha cho em đó.”

Hạ Mễ Chúc lúc này mới rõ, là Lập Đông tuy tỏ vẻ không nghe thấy cuộc nói chuyện kia, thế nhưng vẫn âm thầm ghi âm lại tất cả. Có điều cậu không có trách hắn. Dù sao ngay từ đầu cậu đã không có ý giấu giếm Lộ Nguyên Hầu mới dẫn hắn theo.

“Bởi vì biểu hiện của em rất tốt nên hôm nay tôi dẫn em đi ăn lẩu ở căn-tin, được không?” Lộ tiên sinh khẽ ngẩng đầu hôn chóc lên má cậu từ bi nói.

“Thật a?” Hạ Mễ Chúc một tay ôm cổ hắn hớn hở hỏi lại.

Lộ Nguyên Hầu biết ngay cậu sẽ như vậy, hắn gật đầu khẳng định.

“Tiên sinh ngài thật tốt!”

Tiểu Beta nào đó đêm qua còn mơ thấy mình đang ăn lẩu mà hiện tại đã rất thèm được đến hứa hẹn, không có tị hiềm xung quanh còn có người mà ôm cổ Lộ tiên sinh hôn một cái thật vang dội.

“Thơm thơm!”

Kết quả là tiểu Mễ Thụy cũng nhào đến góp vui.

Một nhà ba người… À không, năm người ở trên hành lang ngọt ngọt ngấy ngấy mà trao cho nhau những cái hôn tựa đường mật, ai thấy đều nhịn không được gato gần chết.

So với họ, bốn người nhà họ Hạ lại chật vật không chịu nổi.
Lội ngược dòng về trước khi Lộ Nguyên Hầu đến bệnh viện. Hắn sau khi kết thúc buổi huấn luyện đã trở lại quân khu gặp mặt ba người kia.

Vợ chồng Hạ Sâm còn có Hạ Trọng Tấn bị khí thế của hắn dọa cho im ru rú, muốn nhiệt tình cũng bị dập cho tắt ngúm.

“Đã đến tận đây rồi thì ký vào giấy tờ chuyển dời hộ khẩu cho tiểu Beta luôn đi.”

Hắn vừa ngồi xuống đã đưa đến trước mặt vợ chồng Hạ Sâm mấy tờ giấy, giọng điệu lạnh băng không chút cảm xúc nào mà nói. Nếu nghe kỹ, thời điểm hắn gọi “tiểu Beta” mới có chút chập chùng khó nhận ra.

Đương nhiên ba người kia sẽ không nghe được rồi, họ còn đang bị sự dứt khoát của Lộ Nguyên Hầu chọc cho sững sờ.

“Con… Không, Lộ tướng quân, ngài đây là sao?” Hạ Sâm là người đầu tiên lên tiếng ngờ vực nhìn hắn hỏi lại.

“Công dân mười sáu tuổi phân hóa, mười tám tuổi là hoàn toàn trưởng thành, có thể độc lập trên mọi mặt. Sau khi lập gia đình thì thoát ly hộ khẩu cũ, chuyển qua hộ khẩu mới, cái này là quy định của đế quốc.”

“Nhưng chúng ta cũng chưa nói muốn nó gả đi.”

Hạ Sâm không biết có phải đã chuẩn bị sẵn rồi không mà lập tức phản bác Lộ Nguyên Hầu.

Lộ Nguyên Hầu không nói gì mà nhìn chằm chằm ông ta.

Hạ Sâm bị khí thế của hắn dọa cho đổ mồ hôi nhưng ông ta cũng là người hung ác, hiện tại lại đến đường cùng, nếu không thể đạt tới lợi ích mình muốn, ông ta sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

Lộ Nguyên Hầu không lạ gì những người thế này. Nhưng vậy thì sao? Địa vị của hắn không phải để không.

“Công dân đến tuổi đều có thể do đế quốc tiến cử đối tượng lập gia đình, cũng như tôi đã nói mười tám tuổi là đã trưởng thành, có thể độc lập về mọi mặt. Các người không có quyền cho hay không cho.” Một nhà Hạ Sâm sững sờ.

Bọn họ ở nông thôn, thói quen cổ hủ đã ăn sâu vào máu. Mặc dù pháp luật đế quốc đã thay đổi nhiều nhưng bọn họ nào có để tâm.

“Nếu các người không chịu, tôi có thể cử luật sư đến nói chuyện với các người. Nhưng đến lúc đó, các người sẽ không có của ngon mà ăn đâu.”

Lộ Nguyên Hầu không chút cảm xúc nào nhìn bọn họ, đặng nói: “Chưa kể, đến lúc đó tôi không chỉ nói chuyện này thôi. Còn chuyện tiểu Beta nhà tôi bị các người ăn bớt ăn sém trợ cấp của đế quốc, tôi đều sẽ tính hết.”

“Các người đừng có nghĩ lấp liếʍ cho qua chuyện. Với địa vị của tôi, muốn điều tra chút chuyện như vậy một chút đều không trở ngại. Tôi chỉ là nghĩ cho các người chút mặt mũi, xem như nể mặt em ấy. Nếu các người vẫn không chịu yên, vậy…”

“Không không không!” Hạ Sâm hoảng hốt hô lên, cắt ngang lời nói của Lộ Nguyên Hầu.

“Tôi ký! Chúng tôi ký! Thế nhưng mà…” Ông ta lắm lém lại hèn mọn nhìn Lộ Nguyên Hầu.

“Chỉ cần các người an phận.”

“An phận! Chúng tôi sẽ không đến làm phiền nó nữa.”

Hạ Sâm thấy chuyển cơ thì lập tức bắt lấy, thúc giục vợ mình mau mau ký vào giấy.

Hạ Trọng Tấn từ đầu chí cuối đều không nói được gì, hắn chết lặng ngồi trên ghế.

Ai có thể nghĩ lần này họ đến đây lại không được như ý nguyện mà còn bị dọa cho mất mật như vậy. Hắn lén lút nhìn người đàn ông khí tràng cường đại trước mặt, trong lòng đè nén chút hy vọng Hạ Chiêu An có thể khống chế được Hạ Mễ Chúc.

Lộ Nguyên Hầu lạnh lùng nhìn bọn họ, một chút cảm xúc đều không đề lên nổi.

Ở trong mắt hắn, đám người này chỉ đang nhảy nhót làm trò hề mà thôi. Cho dù có sự giúp đỡ của Lý Nhã thì sao? Núi cao hoàng đế xa, chưa nói Lý Nhã chỉ muốn lợi dụng bọn họ để chọc tức bọn hắn, cho dù bà ta có muốn hơn thì cũng không có khả năng làm được cái gì nữa.
Bà ta bản thân còn lo chưa xong.

Chương 143: Biến cố xảy ra

Buổi tối một nhà năm người ngồi măm măm trong phòng riêng của căn-tin quân khu, hương khí từ lẩu tứ quý lan tỏa khắp phòng, cho dù là người bên ngoài đi ngang qua đều bị nó hấp dẫn nhưng không có ai dám cả gan đẩy mở cửa phòng ra nhìn xem người bên trong là ai.

Hạ Mễ Chúc cả khuôn mặt nhỏ bị hơi nóng hung cho đỏ bừng, cánh mũi đổ mồ hôi nhưng vẫn không ngừng hướng về phía nồi lẩu tìm thịt.

Lộ Nguyên Hầu nhìn cậu như vậy, ngoài không ngừng hướng nồi lẩu thêm thịt thêm rau các kiểu chứ không có nói gì cả. Ngược lại là bản thân hắn không ăn gì nhiều mà trông coi đứa nhỏ Hạ Mễ Thụy đang cật lực chiến đấu với bát cháo của nó, còn kịp thời uốn nắn nó sao cho có thể dùng muỗng được tốt hơn.

Hắn từng nghe nói người mang thai khẩu vị rất lớn, bình thường mà đã thèm ăn gì thì sẽ nhớ mãi không quên, không ăn được sẽ ủ rủ không có tinh thần. Lần trước bác sĩ Hồ cũng đã nói nên chiếu cố khẩu vị của cậu. Chỉ là tiểu Beta nào đó cái gì đều không kém ăn, cực kỳ dễ nuôi, làm hắn không có cơ hội làm gì cả.
Nếu không phải đêm qua nghe cậu nói mớ, hắn còn sẽ không biết cậu thèm đến trình độ này.

Một mình cậu mà ăn hết phần ăn của hai người lớn, hắn nhìn cái bụng nhỏ chẳng có mấy của cậu, thật lòng không biết thức ăn đã trôi đi đâu hết rồi.

“Ha!”

Tiểu Beta nào đó được Lộ Nguyên Hầu nắm tay dắt đi về nhà mà thỏa mãn ợ lên một cái, vuốt ve bụng nhỏ đã có chút căng lên của mình mà ý cười không dứt trên môi.

“Tôi có bỏ đói em sao?” Lộ Nguyên Hầu trêu ghẹo nói.

Hạ Mễ Chúc lắc đầu, đặng nói: “Là do em ăn cho cả ba người kia mà.”

Cậu sẽ không thừa nhận mình ăn nhiều.

Mà thật lòng vậy, cậu cảm thấy sức ăn của mình đã lớn hơn rồi. Còn không phải là lớn bình thường đâu.

Lộ Nguyên Hầu không có nói thêm gì nữa mà dắt cậu đi dạo một vòng từ quân khu đến ký túc xá tiêu thực.

Những ngày sau đó của Hạ Mễ Chúc rất đỗi bình thường, không ai đến làm phiền cậu nữa.

Hạ Mễ Chúc cũng không có thấy lại những người nhà họ Hạ kia lần nào, mà hộ khẩu của cậu đã được chuyển qua, không tiếng động nhập vào hộ khẩu của hoàng thất, bên cạnh cái tên của đại hoàng tử Nguyên Hầu.

Cậu không có hỏi kết cuộc của mọi chuyện, nên làm cái gì thì làm cái đó, nên đi học thì đi học, nên dưỡng thai thì dưỡng thai. Lâu lâu ở căn-tin học viện còn sẽ nghe những tin tức tại đế đô, tựa như đám cưới ảm đạm của nhị hoàng tử và Diêm Tố Nhữ. Bởi vì Diêm Hầu Tước rớt đài nên địa vị của Diêm Tố Nhữ trở nên xấu hổ hơn. Nhưng may mắn cho cô ta là nhà mẹ đẻ của Vương Hậu Lý Nhã còn khó khăn hơn, thế nên cô ta ở trong cung cũng không đến nổi nào.

Mà so với chuyện của Diêm Tố Nhữ, không biết là ai thả ra tin tức Vương Hậu Lý Nhã bị bệ hạ cấm túc trong hoàng cung, không còn được tự do phong quang như trước đây nữa. Khi xưa bà ta còn nhắm đến Khúc Ninh cho một trong hai nhi tử của bà, hiện tại chỉ còn tam hoàng tử là chưa có bạn đời nhưng Khúc Ninh lại trốn biệt trong học viện, Nguyên Nhạc lại bị Lộ Nguyên Hầu lấy mĩ danh là huấn luyện giam trong quân khu, chẳng biết bao giờ mới nên cơm nên cháo.

Khúc Ninh lại có vẻ đặc biệt an phận, giống như đã từ bỏ rồi Lộ tướng. So với cậu ta, có vẻ Giang Minh lại hoạt động mạnh mẽ hơn trong việc thuyết phục Giang Tấn trở về.

Hạ Mễ Chúc nhiều chuyện nghe vào tai này thì lọt ra tai kia, chỉ có việc của Giang Tấn là cậu còn để ý. Nhưng ngược lại là bụng của cậu ngày một lớn, khiến cho nhiều người chú ý đến cậu hơn.
Sự kiện người nhà cậu tìm đến đây tuy có gây ra một chút xôn xao nhưng bởi vì sau khi bị Lộ Nguyên Hầu dọa nạt vào ngày đó thì không thấy xuất hiện nữa mà mọi người cũng không có quan tâm nhiều. Cho dù họ có dám nói thì cũng không dám quá mức gây xao động dân tình. Bộ chán sống rồi sao mà dị nghị bên tai Lộ tướng ta.

Nếu là trước đây thì họ sẽ dám nói nhiều, nhưng hiện tại cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, ai dám nhiều lời.

Thời gian thấm thoát trôi đi, năm mới đến, năm cũ đi, bụng của Hạ Mễ Chúc đã được bốn tháng rồi.

Bốn tháng thôi bụng của cậu đã lớn như một trái dưa hấu năm ký, ai nhìn cũng trầm trồ kinh thán.

Dù là vậy nhưng cậu vẫn kiên trì đi học.

“Cậu… Vậy cũng chưa chịu nghỉ nữa à? Lộ tướng vẫn cho phép cậu đi sao?” Giang Tấn ngập ngừng nhìn cái bụng tròn quay của bạn thân, ái ngại nói.

Hắn đã biết Hạ Mễ Chúc đang mang tận hai đứa, chỉ là hắn vẫn xem thường chuyện này. Hiện tại nhìn cậu chỉ mới bốn tháng mà bụng đã như thế, không biết đến lúc đủ tháng sẽ thế nào nữa.

Hạ Mễ Chúc lắc đầu, lại hàm hồ nói: “Ngài ấy đương nhiên muốn tôi ở nhà dưỡng thai rồi. Nhưng tôi nói đi lại nhiều cho khỏe người, sinh cũng dễ hơn. Sư phụ cũng khuyến khích nên ngài ấy không nói được gì nữa.” Giang Tấn nghe mà than thở không thôi.

“Kệ, bao giờ đi hết nổi nữa lại tính.” Hạ Mễ Chúc nhún vai nói.

Thật lòng mà nói, người không mang thai không biết nổi khổ của người mang thai. Nhưng chỉ cần nhìn Hạ Mễ Chúc như vậy, họ cũng cảm thấy mệt thay cậu. Nói rồi họ lại càng thêm thán phục Hạ Mễ Chúc quá có thiên phú. Hạ Mễ Chúc nghe mười lần chỉ có cười chứ không nói gì cả.

Thai kỳ tháng thứ bảy, biến cố xảy ra.

“Tướng quân, chúng ta mất liên lạc với bộ đội bên đảo Vàng rồi!”

Lộ Nguyên Hầu đang ngồi trong phòng làm việc của hắn tại quân khu, còn chưa kịp đứng dậy chuẩn bị đi về đón vợ thì đã bị tin tức do vị thiếu úy chuyên phụ trách tình báo đưa đến làm sững người.

“Mở họp.” Nhưng hắn chỉ sững một giây đã lạnh lùng mở miệng.

“Vâng thưa trung tướng!”

Năm phút sau, quân nhân từ cấp úy trở lên đều có mặt trong phòng họp.

“Rốt cuộc là sao vậy? Khi không lại mất liên lạc?” Vệ Kiêu lạnh lùng hỏi.

“Mọi khi cứ đúng giờ là bên đó sẽ phát điện báo về quân khu, thế nhưng hôm nay tôi đợi rất lâu vẫn không nhìn thấy. Chiếu theo lệ thì quân nhân phụ trách trực ban phải xác nhận tình hình rồi mới được tan ca. Kết quả tôi dùng mọi cách đều không kết nối được với bên đó.”

Vị thiếu úy đã đến báo tin cho Lộ Nguyên Hầu chủ động trả lời Vệ Kiêu.

“Không có một chút tin tức nào?” Lộ Nguyên Hầu trầm giọng hỏi.

“Đúng vậy! Lộ tướng!” Hắn đáp.

“Lập tức điều động không quân kiểm tra. Làm cho cẩn mật vào.”
Lộ Nguyên Hầu lập tức đưa ra mệnh lệnh.

“Rõ! Lộ tướng!” Một quân nhân khác đáp lời, đồng thời đứng dậy đi luôn.

“Vệ Kiêu, liên hệ với Hạ quốc.”

“Đã biết!” Vệ Kiêu cũng đứng dậy.

“Bắt đầu từ hôm nay tăng cường duyệt binh, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.”

“Giáo quan của học viện tăng mức độ huấn luyện lên.”

“Liên lạc với bên bệnh viện quân khu, tùy thời chuẩn bị cứu viện.”

Từng đạo mệnh lệnh không ngừng được đưa ra, chẳng mấy chốc phòng họp đã vắng tanh.

Lộ Nguyên Hầu im lặng một chút rồi đưa vòng tay lên bấm gọi đi.

“Đại gia?”

“Tôi tìm bệ hạ.”

Lộ Nguyên Hầu giọng điệu không chút chập chùng như thường ngày, thế nhưng lão quản gia vẫn là nhận ra hắn khác lạ mà lập tức đi tìm Nguyên Dực.

Chương 144: Trước khi em sinh

Hạ Mễ Chúc nhìn thấy Lộ tiên sinh so với thường ngày đến trễ hơn nữa tiếng nhưng cũng không có thắc mắc. Đã là tháng thứ bảy rồi, bụng của cậu đã rất lớn không nói, còn nặng nề vô cùng. Từ tháng thứ sáu cậu đã không còn đi học nữa mà chỉ có đến bệnh viện học tập thôi. Lộ Nguyên Hầu vẫn đưa đón cậu bình thường mà theo thời gian lại càng chăm kỹ hơn. Thế nhưng cũng không tránh khỏi những thời điểm trên người hắn có quân vụ không thể không đến trễ.

Chỉ là hôm nay sắc mặt ngài ấy có chút khác.

“Tiên sinh, có chuyện gì sao ạ?”
Hạ Mễ Chúc cảm thấy Lộ tiên sinh hiện tại có thể dọa chết con nít từ mười tuổi trở xuống. Khí tràng trên người hắn rất hung, ai không biết lại tưởng hắn sắp ra chiến trường cũng nên.

Cậu trong lòng nghĩ, bên tai không có nghe được tiếng đáp lại của Lộ Nguyên Hầu, khiến cậu không nhịn được quay đầu nhìn hắn.

Hai người đang chậm rãi bước đi trên con đường đá sỏi thô cứng. Hạ Mễ Chúc sức nặng đều được Lộ Nguyên Hầu đỡ lấy, được hắn dẫn đi về phía trước một cách vững vàng nhất. Nhưng dù vậy cậu cũng không thể hoàn toàn ỷ lại vào hắn.

“Nhìn đường, trở về rồi nói.” Lộ Nguyên Hầu nhắc nhở.

Hạ Mễ Chúc không dám không nghe theo, nhưng bất an đã ẩn ẩn nổi lên trong lòng cậu xuống quãng đường về nhà còn lại.

Thời gian này bởi vì thân thể Hạ Mễ Chúc nặng nề nên đứa nhỏ Mễ Thụy đã được chuyển giao cho binh sĩ Tiểu Bình và Lập Đông trông coi hoàn toàn, đón đưa về cũng là bọn họ. Đứa nhỏ không còn bám dính cậu suốt ngày nữa. Nó đã có thể chạy nhảy được rồi, nói năng cũng sành sỏi hơn, cả bệnh viện không ai không thích nó. Nhờ vậy mà Lộ tiên sinh mới có nhiều thời gian chăm sóc cho Hạ Mễ Chúc.
Bởi vì Lộ Nguyên Hầu đến trễ nên tiểu binh đã đưa Hạ Mễ Thụy về trước rồi. Lúc họ về đến nơi thì nó đang cùng họ chơi xích đu trong sân.

“Ba! Cha!” Vừa nhìn thấy họ nó đã phốc một tiếng phi thẳng xuống, bạch bạch bạch chạy lại, ôm chân họ thanh thúy hô.

Ôm, đương nhiên là chân Lộ tướng.

Hai người binh sĩ chào hỏi họ rồi ra cửa.

“Ba! Hôm nay con muốn cùng hai người tắm chung!”

Đứa nhỏ cơ bản đã nói được hoàn chỉnh rồi, vậy nên nó cũng bắt đầu nói nhiều hơn, còn sẽ đưa ra những yêu cầu với họ.

“Bảo bối lớn rồi, không sợ ba ba nhìn thấy chim nhỏ của con sao?” Hạ Mễ Chúc cười trêu nó.

Từ một tháng trước nó đã tự mình tắm rửa. Hôm nay cũng không biết bị cái gì kí©ɧ ŧɧí©ɧ.

“Con muốn cùng em trai em gái tắm chung!”

À, ra đây là mục đích của nó.

“Được, vậy hôm nay cả nhà chúng ta tắm chung nhé.”

Hạ Mễ Chúc không có gì mà phải từ chối nó. Đứa nhỏ hiện tại đã rất giỏi, còn chịu ngủ riêng một phòng nữa, phải biết rằng nó còn chưa đến hai tuổi đâu. Vốn bọn họ còn nghĩ phải uốn nắn nó một thời gian, không ngờ nó lại tự giác như vậy, khiến cậu nhiều khi cũng không có nỡ lòng nào từ chối nó những yêu cầu nhỏ này.

“Ya! Con muốn cùng em chơi vịt nước!” Đứa nhỏ được sự đồng ý của cậu lập tức hô lớn lên, chạy đi tìm vịt của nó.

“Nhớ mang quần áo của con theo nhớ chưa?” Hạ Mễ Chúc gọi với theo trước khi bóng dáng của đứa con khuất mất.

“Dạ!”

Tiếng đáp lại của đứa nhỏ truyền từ xa đến, bên trong còn mang theo hưng phấn khiến cậu không nhịn được bật cười.

Chỉ là sau đó nó đã bị một giọng nói khác dọa cho cụp đuôi. Âm thanh của Lộ tiên sinh từ thư phòng truyền ra: “Không được chạy trong nhà.”

Đơn giản như vậy, không có chút chập chùng nào hết nhưng lại khiến đứa nhỏ rụt đầu rụt cổ, bước chân bịch bịch lập tức biến mất.

Lúc sau cậu lại nghe âm thanh thật nhỏ thật nhẹ của nó bên ngoài hành lang: “Không được chạy, sẽ đυ.ng trúng ba ba.”

Như vậy đến đi thật nhiều lần, chọc cho lòng cậu ấm áp.

Tiên sinh nghiêm khắc bù lại đứa nhỏ hiểu chuyện, Hạ Mễ Chúc cảm thấy tương lai không còn mơ hồ không rõ nữa. Nhưng cậu lại nhớ đến thái độ của Lộ Nguyên Hầu lúc nãy, không nhịn được mà lo lắng lên.

Tiên sinh vừa về đã vào thư phòng… Là có chuyện gì rồi sao?

Bởi vì cậu nghe thấy tiếng điện báo khẩn cấp vang lên trên vòng tay của ngài ấy…

Hạ Mễ Chúc đắn đo một hồi rồi vẫn quyết định đứng lên đi qua thư phòng.

Bước chân cậu tuy chậm nhưng vẫn rất vững vàng. Thật lòng mà nói thì mang theo mười mấy ký gạo trước bụng như vậy không thể nói là dễ chịu được. Thế nhưng cậu là một người đàn ông, còn trải qua huấn luyện, không đến mức yếu ớt như Omega.
Chỉ là thời điểm cậu xuất hiện ở trước cửa thư phòng, người đàn ông kia vẫn lập tức đứng dậy đi tới đỡ cậu.

“Em chỉ muốn…” Cậu ngập ngừng nhìn hắn, nhưng nói chưa hết câu đã bị cái lắc đầu của Lộ Nguyên Hầu chặn lại.

“Tôi cũng có chuyện muốn nói với em.”

Lộ Nguyên Hầu đỡ cậu đi vào phòng, đặt cậu cẩn thận trên ghế dựa trước bàn làm việc của hắn. Bản thân hắn ngồi quỳ trước người cậu, mặt áp vào bụng cậu im lặng một lúc lâu.

Hạ Mễ Chúc không có thúc giục. Ở lúc này cậu cảm thấy rất an tâm. Dù bất an trong lòng vẫn còn, nhưng cậu tin tưởng vào người nam nhân này.

“Em còn nhớ trận chiến gần nhất của chúng ta với Hạ quốc?”

Giọng người đàn ông vẫn trầm trầm như vậy nhưng lời nói lại khiến Hạ Mễ Chúc giật mình.

“Là bởi vì tranh giành đảo Vàng.”
Cậu cẩn thận trả lời. Lại không nhịn được hỏi: “Hạ quốc lại gây chuyện sao ạ?”

Tim cậu đập nhanh hơn nên khiến cho cái bụng tròn nhấp nhô với biên độ lớn. Nhưng nó nhanh chóng được bàn tay to rộng của người đàn ông vuốt ve, trấn an. Đồng thời chủ nhân của bàn tay đó cũng lắc đầu.

Chỉ là Hạ Mễ Chúc chưa kịp để tâm xuống đã nghe hắn nói: “Là đảo Vàng xảy ra chuyện.”

Đảo Vàng?

Cái tên đảo Vàng này đã thể hiện rõ điểm đặc biệt của nó, là một hòn đảo chứa đầy vàng. Bởi vì nó mà Tây quốc và Hạ quốc đánh nhau sứt đầu mẻ trán cuối cùng phải dùng cách đình chiến để tránh tổn thất, đồng thời đảo Vàng cũng bị chia làm hai. Nhưng nếu không phải do Hạ quốc thì đảo Vàng có thể có chuyện gì? Trên đảo không hề có dân cư sinh sống mà chỉ có quân đội đóng giữ cùng bộ phận khai thác…

“Bên ta đã mất liên lạc với quân đội trên đảo.”

Trái tim Hạ Mễ Chúc lộp bộp một chút, nhưng cậu lập tức hỏi: “Hạ quốc! Còn họ thì sao?”

Hạ quốc cũng giống họ, nếu họ có chuyện, vậy Hạ quốc…

“Cũng vậy.”

Lòng cậu triệt để trầm xuống.

Tuy chưa biết tình huống thế nào, thế nhưng cậu đã hiểu tại sao người này lại như vậy rồi.

“Ngài phải đích thân đi sao?”

Cậu trầm giọng hỏi, có chút buồn bã và bất an nhìn sườn mặt người đàn ông dù quỳ gối trước mặt cậu vẫn thật cao lớn khí khái. Là thân hình có thể chắn mưa chắn gió cho cậu, còn có dân chúng đế quốc. Cậu biết, nếu đảo Vàng thật sự có chuyện, ngài ấy sẽ không ngồi yên. Cậu biết cậu không ngăn được, cũng không thể ngăn, chỉ có thể lo lắng.

Lộ Nguyên Hầu không có bất ngờ khi tiểu Beta có thể đoán được đến như vậy. Hắn cũng nhận ra cảm xúc trong lời nói của cậu mà đặt một nụ hôn thành kính lên cái bụng tròn của cậu, không tiếng động trấn an.

Đặng nói: “Tôi phải đi xem thử những người trên đảo có an toàn hay không. Tôi sẽ cố gắng xử lý sớm rồi trở về trước khi em sinh.”

Chương 145: Nhất định phải an toàn

Tối hôm đó một nhà năm người bọn họ ở trong bồn tắm lớn chơi đùa gần nữa tiếng đồng hồ. Bồn tắm lớn là khi sửa phòng cho Hạ Mễ Thụy thì Lộ tiên sinh đã cho người đổi lại luôn. Hiện tại nó có thể chứa được bốn người lớn cùng lúc ngồi trong đó. Thế nên bản thân Lộ Nguyên Hầu làm chỗ dựa cho Hạ Mễ Chúc chỉ chiếm một nữa bồn tắm, nữa còn lại đều là không gian cho Hạ Mễ Thụy bơi lội cùng vịt nước.

“Ba ba! Bao giờ em trai em gái sẽ ra chơi với con?”

Hạ Mễ Thụy ịn mỏ vịt nước vào bụng lớn của Hạ Mễ Chúc, mềm nhũn hỏi.

Đến tháng thứ ba là có thể phán đoán được giới tính gốc của đứa nhỏ rồi nên họ mới biết trong bụng Hạ Mễ Chúc là long phượng thai. Bởi vì chuyện này mà mặt rồng của gia gia bọn trẻ tươi như hoa, chưa gì đã gửi đến một đống đồ cho trẻ. Cũng bởi vì vậy mà bọn họ phải sửa lại nhà mới chứa được số đồ lớn kia. Hiện tại trong nhà không chỉ có thêm một phòng của Hạ Mễ Thụy mà còn có phòng của hai đứa nhỏ còn chưa ra đời nữa. Diện tích ngôi nhà đã tăng lên gần như gấp đôi so với trước đây, trước nhà cũng có nguyên một sân chơi cho bọn trẻ. Nơi này đã chính thức trở thành nhà của họ trong tương lai.

“Rất nhanh thôi.” Hạ Mễ Chúc sờ soạn khuôn mặt nhỏ của bảo bối, ôn nhu nói.

Hiện tại Hạ Mễ Chúc đã mang thai được bảy tháng một tuần, như vậy chỉ còn một tháng ba tuần nữa là cậu sẽ sinh. Mạc Thanh nói có khả năng cậu sẽ sinh sớm hơn so với thời gian bình thường nên tầm khoảng một tuần nữa đến tháng chín là cậu phải chuyển vào bệnh viện nằm chờ sinh rồi.

“Con nhất định sẽ bảo vệ các em thật tốt!”

Tiểu Mễ Thụy giơ giơ nắm đấm nhỏ của nó lên đảm bảo. Giọng nói còn vươn mùi sữa, khuôn mặt vẫn non nớt phúng phính như vậy, kết hợp với cặp mắt to sáng trong, thật sự là đáng yêu không chịu được.

“Vậy trông cậy hết vào con đó.” Cậu cười nói.

“Em trai ngoan! Em gái ngoan!”

Hạ Mễ Thụy gật đầu thật mạnh, đặng ghé vào bụng cậu ê a gọi em. Hạ Mễ Chúc cảm thấy được rõ ràng vị trí nó áp mặt áp tay lên, hai cục nắm trong bụng cậu sẽ đặc biệt sinh động mà hoạt động nắm đấm nhỏ, chân nhỏ của nó đáp lại.

Có lẽ là nó quá tăng động nên làm đau Hạ Mễ Chúc. Nhưng chỉ cần Lộ tiên sinh đưa tay xuống sờ một cái là chúng tự động ngoan ngoãn lại ngay mà nhẹ nhàng áp tay chân lên chỗ đó. Hạ Mễ Chúc trong đầu hiện lên hình ảnh đặc biệt đáng yêu thế này, mấy đứa nhỏ vây quanh chân Lộ tiên sinh vẫy đuôi lấy lòng.

“Phụt!” Cậu không nhịn được cười phun ra.

“Cười gì?” Lộ Nguyên Hầu cưng chiều dụi cằm vào đỉnh đầu cậu mềm giọng hỏi.

“Đám nhỏ sau này phải làm phiền tiên sinh rồi.”

Tiểu Beta âm thanh nhẹ nhàng cười giao phó. Nhưng chưa đợi Lộ Nguyên Hầu đáp lời thì đã lại nghe cậu thủ thỉ: “Vậy nên ngài nhất định không được có chuyện gì nhé…”

Lộ Nguyên Hầu im lặng nhưng siết chặt vòng tay đang ôm cậu, một lúc sau mới nhẹ giọng “ừm” một tiếng.

Không cần nói gì nhiều, chỉ cần như vậy là đủ rồi.

“Lộ tướng có nhiều gọi về cho cậu không?” Giang Tấn cuối tuần đến thăm Hạ Mễ Chúc, cẩn thận hỏi.

“Tình hình căng thẳng, ngài ấy chỉ gửi điện báo chứ không gọi được.” Hạ Mễ Chúc ngồi dựa vào ghế sofa vừa xoa xoa bụng lớn vừa đạm nhiên nói.

Lộ Nguyên Hầu sau ngày hôm đó đã lập tức lên đường. Tuy hắn không nói nhưng chỉ nhìn tình hình này là Hạ Mễ Chúc đã biết mọi chuyện không đơn giản rồi. Hiện tại cách ngày ngài ấy đi đã có một tháng, nhưng đến giờ cậu vẫn chưa cảm thấy tất cả đã ổn. Ngược lại bên quân khu và bệnh viện hoạt động rất mạnh dù họ đã rất kín tiếng.

Khả năng…

“Cậu có cảm thấy sẽ bùng nổ chiến tranh không?”

Giang Tấn không phải muốn kích động Hạ Mễ Chúc, chỉ là tâm hắn không yên thôi.

Hiện tại một nữa giáo quan có quân hàm cấp cao của học viện đã đổi đi. Cho dù đế quốc không có tin tức gì nhưng người của học viện không thể nào xem như không thấy sự thay đổi này được.
Còn chưa kể hai người Khúc Ninh và Giang Minh đã quay trở lại Hạ quốc rồi, cả người kia cũng đi nốt… Giang Tấn bụng nói không để tâm, thật ra hắn đã lo lắng không yên từ khi nào.

Sau lần nói rõ đó người kia cũng không có nhiều làm phiền hắn, thế nhưng hắn biết người kia luôn như có như không mà giúp hắn ngăn cản sự quấy rầy của Giang Minh đối với hắn.

“Tôi không biết.” Hạ Mễ Chúc thành thật nói. Hiện tại cậu chỉ mong đến thời gian sinh đứa nhỏ. Ngài ấy nói sẽ về cùng cậu vượt cạn…

“Cậu cũng đừng lo lắng.” Giang Tấn sợ tâm tình cậu chập chùng thì an ủi.

Hạ Mễ Chúc lắc đầu.

Ở một nơi khác.

Lộ Nguyên Hầu ngồi bất động trên một thân cây to, không tiếng động quan sát lối vào khu mỏ đang bị một lượng lớn thổ dân chiếm lấy.

Một tháng trước khi hắn mới đến khu hải quân phía Tây đế quốc, không quân phái đi đã lấy được tình báo trở về. Không ngoài dự kiến của hắn là cả hòn đào kia đã bị đánh chiếm. Đối tượng đánh chiếm hắn cũng đã đoán được phần nào, chỉ là họ không biết gì về lực lượng ẩn sâu trong vùng biển Tây Bắc nên mọi kế hoạch giải cứu đều phải được làm từng bước một. Ban đầu là do thám vùng biển xung quanh hòn đảo, tiếp đó mới phái người lên đảo tìm hiểu tình hình một cách cặn kẻ, sau cùng mới là vạch định kế hoạch tấn công và cứu người.

Bởi vì không chỉ Tây quốc mà cả Hạ quốc cũng bị liên lụy, chính là nói cả hòn đảo đã không còn là của họ nữa. Vậy nên hiện tại hai nước đồng lòng hợp tác với nhau, trước là cứu về những người trên đảo, sau là lấy lại hòn đảo.

Tây quốc Lộ Nguyên Hầu tỏ vẻ sẽ không từ bỏ những người đó nên ngay từ đầu đã lên kế hoạch giải cứu. Hạ quốc có vẻ không mấy quan tâm lắm, thế nhưng dưới sự chỉ huy của Lộ Nguyên Hầu, Hạ quốc bằng lòng giao quyền quyết định vào tay hắn. Quân đội hai nước lấy Lộ Nguyên Hầu làm đầu não, chính thức lên kế hoạch vây đánh lần này.

Bởi vì có sự hỗ trợ của không quân, bọn họ nhanh chóng biết được tuyến đường nào là sẽ tránh được sự chú ý của người trên đảo. Lộ Nguyên Hầu đích thân dẫn quân đi trước.
Nhưng hắn không ngờ giữa đường lại bị mai phục, thuyền nhỏ của họ bị đánh chìm khi còn cách đảo một hải lý.

Lộ Nguyên Hầu dẫn đi mười người, quyết đoán nhảy xuống biển để tránh truy kích.

Chỉ là đám người mai phục họ cũng rất giỏi thủy chiến, Lộ Nguyên Hầu cứ vậy mà thất lạc với những binh sĩ dẫn theo. Tuy hắn thành công lên được đảo nhưng chỉ có thể hành động một mình.

Hắn đã quan sát nhân tố đánh chiếm hòn đảo được ba ngày, cùng với đó là phân bố lực lượng trên đảo của bọn họ.

Nhóm người kia không đông, ít nhất so với lực lượng hai nước có sẵn hiện tại, bọn họ chỉ được một nữa mà thôi, đó là chưa biết số lượng này có phải là tất cả của họ hay không. Quan trọng nhất là cách thức hoạt động cũng như thế chế xã hội không giống họ mà trông dã man hơn nhiều. Họ không đến nổi ăn tươi nuốt sống nhưng lại thích uống máu, đặc biệt là họ không phân biệt thực phẩm. Ấy chính là nói, thịt người họ cũng có khả năng ăn.

Chương 146: Có kẻ bán nước

Bởi vì nhận ra điều này, Lộ Nguyên Hầu càng thêm bức thiết phải cứu người ra.

Lực lượng khai thác trên đảo của hai nước gộp lại có chừng năm trăm người. Quân đội binh sĩ đóng chiếm trên đảo chừng hai ngàn người. Hiện tại trang thiết bị trên đảo có lẽ đều bị đập nát hết, người còn sống có bao nhiêu hắn không rõ, nhưng bị nhốt ở đâu Lộ Nguyên Hầu đã đoán được ít nhiều.

Trong mấy ngày quan sát hắn vẫn chưa thấy bọn họ bắt người ra làm thực phẩm, thế nhưng thủ đoạn máu tanh cùng biểu hiện thực lực cá nhân của họ hắn đã lần được một hai. Còn có một chuyện quan trọng, hắn phát hiện đám người này dùng súng. Tuy nhiều nhất vẫn là giáo mác thô sơ nhưng vũ khí nóng ở dưới con mắt của Lộ Nguyên Hầu không thể che giấu được. Mà có lẽ bọn họ cũng không tính che giấu đâu.

Nếu bọn họ đánh chiếm hòn đảo thì khả năng có được vật tư của quân đội là điều chắc chắn. Thế nhưng hắn suy đoán đến tình huống lúc đầu, bọn họ nếu chỉ cầm giáo mác mà đánh được lực lượng quân đội đang đóng trên đảo thì… Lộ Nguyên Hầu không thể tin được. Lại thêm tình huống bị phục kích trước đó, hắn xác định có thế lực tiếp tay cho bọn họ.

Thế lực này phải biết rõ được tình huống của hai nước, nắm được cơ mật cấp cao, còn có đủ giàu để cung cấp cho đám người này vật tư quân sự.

Rốt cuộc là ai đã phản quốc?

Lộ Nguyên Hầu không tiếng động nắm lấy bảy tấc của con rắn độc đang có ý đồ đánh lén hắn, sắc mặt âm u lạnh lẽo còn hơn cả thân nhiệt trên người con rắn kia.

“Đã liên lạc được với trung tướng chưa?”

Vệ Kiêu đã ba ngày không ngủ ngon, túc trực bên cạnh bộ phận kỹ thuật của quân đội, không ngừng hỏi han tin tức của Lộ Nguyên Hầu.

“Vẫn chưa có thưa thiếu tướng.”
Đừng nói là hắn, đến cả bọn họ cũng lo lắng.

“Khả năng cao là thiết bị liên lạc của họ bị hư rồi.”

Họ chỉ có thể nghĩ như vậy chứ nào chịu nghĩ đến tình huống xấu nhất là toàn quân gồm cả Lộ tướng đều bị diệt đâu.

“Trừ khi họ nhảy xuống nước chứ làm sao mà hư…” Vệ Kiêu nói đến đây thì tắt tiếng.

Đúng vậy, chỉ có thể là như vậy. Nhưng như thế cũng chứng tỏ tình huống rất xấu.

“Hiện tại chúng ta phải làm sao?”
Người phụ trách phòng kỹ thuật là một trung úy lo lắng hỏi.

“Làm sao là làm sao. Chỉ cần chưa có lệnh của Lộ Nguyên Hầu, chúng ta sẽ không động.” Vệ Kiêu lạnh lùng nói.

“Nhưng phía bên Hạ quốc, đại tướng quân Giang Nghiêm có vẻ không chờ được nổi.”

Không chờ nổi thì muốn làm gì??

Bộ cứ đâm đầu vào thì giải quyết được vấn đề sao?

Vệ Kiêu vốn đã không ưa lão già kia, hiện tại còn không ưa hơn.

“Tiếp tục để ý! Có tin tức lập tức gọi cho tôi. Tôi đi gặp lão.”

Hắn thả lại mệnh lệnh rồi sải bước dài rời khỏi phòng.

Vừa mới đến phòng họp chung đã nghe thấy tiếng nói của Giang Nghiêm, sắc mặt Vệ Kiêu không sao đẹp cho được.

“Rốt cuộc là bao giờ mới tiến đánh đảo Vàng? Chỉ là một đám người man rợ mà thôi.”

“Sầm lão tướng quân về hưu rồi thì để cho một người đầu óc không có như ông lên làm đại tướng sao?”

Giang Nghiêm đang hùng hổ bị tiếng mỉa mai này của chọc cho một cái, lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Vệ Kiêu. Ông ta sầm mặt xuống nói: “Lớp trẻ các người đời này ai cũng không biết tôn trọng trưởng bối như vậy sao?”

Vệ Kiêu bước vào phòng, nghiễm nhiên không nhìn ông ta, sau khi lướt qua Giang Minh đứng phía sau ông ta một cái rồi mới chậm rì rì nói: “Nếu ông không phục sự chỉ huy của Lộ tướng thì có thể về nói với Quốc Vương các người. Còn nếu đã giao toàn quyền cho chúng ta thì đừng có ở đây không ngừng giao động lòng quân. Cho dù ông có là đại tướng của Hạ quốc thì ở đây ông cũng phải nghe chủ soái. Chẳng lẽ ông không hiểu sao?”

Vệ Kiêu lạnh lùng nói, khí thế trực tiếp ép tới, chọc cho Giang Nghiêm tái mặt mà lui về phía sau một bước.

“Hừ!” Hắn khinh thường một tiếng rồi ngồi lên cái ghế lãnh đạo trong phòng họp.

Lúc Lộ Nguyên Hầu đi đã giao lại quyền chỉ huy cho hắn. Giang Nghiêm muốn uy phong cũng không uy phong đến trên đầu hắn được.

“Giờ tôi đã hiểu tại sao Quốc Vương Hạ quốc lại không để cho ông làm chỉ huy mà phải nương nhờ Tây quốc chúng ta rồi.”

Vệ Kiêu tức chết người không đền mạng mà nói. Cũng không sợ ông ta tức hộc máu mà nói tiếp: “Sao ông không để cho đứa con trai phía sau ông lên làm đại tướng thay ông đi? Hắn so với ông có đầu óc hơn nhiều lắm.”

Giang Minh bị hắn điểm tên, chỉ nhíu mày một cái chứ không nói tiếng nào cả.

Một tháng nay hay cả quãng thời gian trước đó hắn đã kiến thức được sự độc mồm độc miệng của tên này, đương nhiên không có ngu mà rớ vào. Nhưng hắn biết không có nghĩ là Giang Nghiêm cũng biết. Tuy vậy ông ta cũng không có tiếp tục chủ đề này mà lái qua chuyện khác: “Không phải Lộ Nguyên Hầu đã xuất phát rồi sao?”

“Ông tưởng nơi đó là công viên trò chơi hay sao mà nói muốn lên là lên, muốn đi dạo là đi dạo?”
Vệ Kiêu sầm mặt âm trầm nhìn ông ta.

“Tóm lại ông không cần tiếp tục xao động lòng quân. Để tôi biết có tin đồn không hay, ông cứ đợi mà cuốn gói về Hạ quốc của ông đi.” Nói xong hắn đứng dậy rời đi luôn, chẳng thèm cho ông ta chút sắc mặt nào cả.

Vừa ra khỏi phòng vẻ hùng hổ dọa người trên mặt hắn lập biến mất, thay vào đó là ngờ vực.

Thái độ của Giang Nghiêm thật sự rất đáng ngờ.

Cho dù là ai hiện tại đều biết cách làm của Lộ Nguyên Hầu là đúng đắn. Chưa nói có cứu được người hay không thì trước tiên cũng phải thám thính được tình hình trước rồi mới có thể tấn công. Khinh địch chưa nói, thái độ của ông ta thật sự là không đúng.

Ở lúc này vòng tay của hắn vang lên tiếng động, Vệ Kiêu vừa nhìn đã thầm nói không ổn. Hắn nhanh chân trở lại phòng làm việc của mình rồi mới bắt cuộc gọi. Thân hình mập mạp của Hạ Mễ Chúc hiện lên phía trên vòng tay. Khung cảnh phía sau cậu rõ ràng là phòng của bệnh viện.

“Đại tẩu cậu sao lại ở bệnh viện rồi? Không phải còn chưa đến ngày sao??” Vệ Kiêu sốt sắng thật sự. Hắn vẫn biết Lộ Nguyên Hầu đã nói sẽ về trước ngày sinh của Hạ Mễ Chúc, hiện tại…

“Vệ tướng không cần lo lắng, ngày dự sinh còn lâu lắm. Chỉ là đi tới đi lui lúc này sư phụ tôi không yên tâm nên để tôi ở bệnh viện luôn.”

Hạ Mễ Chúc trên màn hình cười nói. Khuôn mặt cậu hiện tại có chút bầu bỉnh, cùng với cặp mắt to kia nhìn thật sự là có phúc khí.

“Vậy cũng phải.” Vệ Kiêu thở phào một hơi.

“Lộ tướng ngài ấy…”

Hạ Mễ Chúc vừa nói đã thấy Vệ Kiêu đánh cái giật thót, bất an trong lòng cậu lập tức tăng lên. Vệ Kiêu cũng đã nhận ra mình thất thố khiến cho Hạ Mễ Chúc lo lắng nên lập tức nói: “Cậu đừng lo, hắn không sao đâu.”

Mất liên lạc thôi chứ không có sao đâu nhỉ, Vệ Kiêu nói thầm trong lòng.

“Có phải đã có chuyện gì rồi không? Tôi không nhận được điện tín của ngài ấy.”

Vệ Kiêu vừa nghe lòng đã nói quả nhiên. Nhưng nhìn cậu gọi tới thế này Vệ Kiêu đã hiểu nhất định Lộ Nguyên Hầu không có nói cho cậu biết chuyện gì cả.

“Bình thường mấy ngày hắn mới nhắn tin cho đại tẩu?”

“Hai ba hôm. Lần cuối là cách đây bốn ngày.” Hạ Mễ Chúc thành thật nói.

“Đại tẩu có từng chủ động nhắn tin cho hắn không?” Vừa nói xong trong lòng Vệ Kiêu cũng động lên.

Phải rồi!!!

Chương 147 : Khoảng an toàn

Bình thường mỗi một chiến sĩ tiếp nhận công tác nếu ở dưới tình huống như Lộ Nguyên Hầu thì mọi thiết bị truyền tin đều ở hình thái một chiều. Nghĩa là trừ khi bản thân Lộ Nguyên Hầu chủ động liên lạc với họ, còn không chỉ có thiết bị của quân đội mới có thể liên hệ hai chiều. Nếu thiết bị của quân đội bị hư trong tình huống nào đó rồi thì vẫn còn thiết bị cá nhân của hắn.

Tắt thiết bị cá nhân là bởi vì sợ kẻ địch dựa vào nhiễu sóng mà tra được vị trí của bản thân. Trừ khi ở tình huống đặc biệt, họ mới sẽ bất chấp an nguy mà mở thiết bị cá nhân.

Tuy nhiên, trường hợp đặc biệt ở đây thì có rất nhiều. Đối với bản thân Lộ Nguyên Hầu thì nó cũng có không ít đặc biệt.

Mà Hạ Mễ Chúc cũng là một tồn tại đặc biệt. Tại sao hắn biết hắn sẽ đi làm nhiệm vụ nguy hiểm lại không chịu báo tin cho cậu? Không lý nào hắn quên Hạ Mễ Chúc đang mang thai còn sắp sinh nữa…

Nói vậy thì chỉ có một cách để lý giải mà thôi.

Đó là hắn vẫn luôn giữ một đường liên lạc với cậu, ở trong bất cứ tình huống nào chỉ cần Hạ Mễ Chúc muốn tìm hắn đều có thể tìm được.

Hạ Mễ Chúc nghe thì trước im lặng, sau đó nói: “Chỉ khi nào ngài ấy nhắn tin cho tôi tôi mới đáp lại một câu.”

Cậu là không biết bản thân nếu bỗng nhiên liên lạc như vậy có làm ảnh hưởng đến quân vụ trên người ngài ấy không nên chưa từng chủ động liên hệ trước.

Vệ Kiêu vừa nghe đã hiểu ý nghĩ của Hạ Mễ Chúc.

Nhưng đó là cậu lo được lo mất còn không hiểu Lộ Nguyên Hầu như Vệ Kiêu đã sát cánh bên cạnh hắn trong rất nhiều năm.

“Đại tẩu, có phải cách thức liên lạc của cậu và hắn không giống bình thường hay không?”

Vệ Kiêu ngẫm nghĩ một chút rồi cẩn thận nhìn Hạ Mễ Chúc hỏi.
“Đúng là không giống bình thường.”

Hình thức liên lạc của họ là sau khi Hạ Mễ Chúc nói cho Lộ Nguyên Hầu ý tưởng của mình về điện báo khẩn cấp, sau đó Lộ tướng tự mình mày mò một trận lại thành công tạo ra phương thức liên lạc có thể né tránh được sự truy tìm của hacker. Lộ Nguyên Hầu đã đem vòng tay của cậu và của hắn chỉnh sửa lại, từ đó hai người cũng dùng cách này để liên lạc.

Vệ Kiêu được chứng thực suy đoán thì trên mặt hiện rõ sự kích động liền. Hắn vội vàng nói: “Vậy cậu mau nhắn tin cho hắn đi!”

“Cậu không cần lo lắng! Chúng tôi chỉ là mất liên lạc với hắn, tôi tin hắn sẽ không có chuyện. Cậu giúp chúng tôi hỏi xem tình hình hiện tại thế nào.”

Hắn vội vàng chữa cháy khi nhìn sắc mặt Hạ Mễ Chúc tái đi trông thấy. Hạ Mễ Chúc bị hắn dọa, theo bản năng xoa xoa bụng căng tròn của mình, đặng cậu nói: “Nhưng như vậy có ảnh hưởng đến…”

“Không đâu, Lộ Nguyên Hầu không phải người bất cẩn như vậy.” Vệ Kiêu vội nói.

“Vậy được rồi…” Hạ Mễ Chúc gật đầu. Vệ Kiêu biết điều tắt máy cho cậu liên hệ với Lộ Nguyên Hầu.

Bên trong phòng bệnh đơn của bệnh viên quân khu, Hạ Mễ Chúc ngắt máy với Vệ Kiêu rồi không có lập tức liên hệ với Lộ tiên sinh. Cậu có chút căng thẳng mà nắm nắm bàn tay hơi mướt mồ hôi, còn có vuốt ve bụng tròn bởi vì tâm trạng chập chùng mà đứa nhỏ có phần xao động theo, cố gắng bình tĩnh lại.

Cậu tai nghe tiếng tiểu Mễ Thụy chơi đùa bên ngoài hành lang mà một lần nữa nâng lên vòng tay, nhấn một cái lên đó.

Lộ Nguyên Hầu vẫn bất động như cũ ngồi trên cây, một chút nhúc nhích cũng không có. Hắn đang đợi, đợi ánh hoàng hôn triệt để hạ xuống. Đợi đêm đến, hắn sẽ xâm nhập sâu hơn vào lòng địch, tìm kiếm nơi tọa lạc của đám người thợ mỏ và quân đội bị bắt giữ.

Ở thời điểm tia hoàng hôn cuối cùng lóe lên rồi tắt ngúm, vòng tay giấu dưới ống tay áo hắn bỗng nhiên xuất hiện một tia rung động thật khẽ nhưng lọt không khỏi cảm giác của Lộ Nguyên Hầu.

Đó là một loại rung động tựa như giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Lộ Nguyên Hầu vừa cảm giác được đã biết ai đang tìm hắn, ai lại có khả năng ở thời điểm này tìm được hắn, hắn lại thả cho ai một con đường để tìm thấy hắn. Sự cảnh giác cao độ không hề mất đi, thế nhưng ánh mắt của hắn lại nhiễm lên một tia ôn nhu khó mà thấy được.

Bên trên đại lục, Hạ Mễ Chúc thấy tin tức thuận lợi gửi đi, trái tim hạ xuống được một nữa. Nữa còn lại chỉ còn đợi đối phương trả lời lại cho cậu nữa mới triệt để thả xuống.

Tôi đây.

“Phù…”

Hạ Mễ Chúc cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy khỏi lòng ngực khi nhìn thấy hai chữ này. Cậu nhanh tay nhắn lại.

‘Ngài không có sao đúng không?’

Lộ Nguyên Hầu vừa nhìn đã biết Vệ Kiêu nhất định đã nói gì với cậu rồi.

‘Tôi không sao. Em nói với Vệ Kiêu, trong quân có nội gián, thân phận cao, có khả năng biết được cơ mật. Đưa tin cho Đường Liêm, bảo hắn điều tra cao tầng Hạ quốc những năm gần đây hành động, tất cả.’

Hạ Mễ Chúc nhìn một tin nhắn dài như vậy của hắn, trái tim lại nhảy đùng đùng không ngừng.

‘Ngài đừng vội, chú ý an toàn. Em và con đều đang đợi ngài.’

Cậu không biết hắn đang làm gì, chỉ có thể nhắc nhở hắn.

‘Tôi nhớ. An tâm dưỡng thai.’

Hạ Mễ Chúc nhìn những lời này, cũng không có trả lời lại nữa. Cậu nhìn màn đêm đã bao trùm khung cửa sổ bên ngoài, trong lòng hiểu rõ ngài ấy nhất định là muốn hành động rồi.

Cậu chỉ có thể giúp ngài ấy chuyển đi những lời kia, đồng thời tin tưởng vào ngài ấy mà thôi.

“Vệ tướng.”

“Đại tẩu, sao rồi?”

“Ngài ấy nói trong quân có nội gián, cơ mật bị tiết lộ.”

Vệ Kiêu vừa nghe hai chữ “nội gián” thì tim gan đã xoắn trùm lại với nhau.

Nội gián!!!

Làm sao có chuyện này?

Còn biết được cơ mật của quân đội? Còn tiết lộ cho đám man rợ kia? Vệ Kiêu không khó nghĩ khi khả năng Lộ Nguyên Hầu là lọt vào mai phục mới dẫn đến hiện tại.

Khốn kiếp!

“Hắn có nói gì nữa không? Rằng bên cạnh hắn có bao nhiêu người?”

“Ngài ấy không nói, chắc là sợ tôi lo lắng. Nhưng tôi đoán khả năng là không có ai.”

Đừng nhìn bình thường cậu trông có vẻ nhát gan ngốc nghếch, thế nhưng cậu vẫn có cái thường thức cùng sự phán đoán.

“Anh có nghĩ được là ai hay không?” Cậu lại hỏi.

“Biết được cơ mật thì chỉ có vài người mà thôi.”

Thật lòng hắn rất muốn nói Lộ Nguyên Hầu tên này cũng không chịu nói nhiều hơn.

“Ngài ấy nghi ngờ bên Hạ quốc.”
Hạ Mễ Chúc dựa trên những lời Lộ Nguyên Hầu nói mà suy đoán.

“Hạ quốc???” Vệ Kiêu vô thức lớn tiếng hỏi lại, trong đầu vậy mà hiện lên hình ảnh Giang Nghiêm không ngừng phá rối.

Chẳng lẽ… Mà cũng có khả năng. Hạ quốc phái đến bên này có thể biết được cơ mật của họ cũng chỉ có Giang Nghiêm và hai người nữa. Thế nhưng Vệ Kiêu lập tức chỉa mũi dùi về phía lão già kia.

Hắn lại nghĩ đến hành vi lão ta một hai phải nhận lại Giang Tấn, nghi ngờ đối với lão lại tăng thêm.

Giang Nghiêm chắc chắn đáng ngờ.

“Tôi biết rồi. Cảm ơn cậu, đại tẩu.”

Vệ Kiêu nhìn Hạ Mễ Chúc bên kia màn hình, không thể không thở dài trong lòng. Rốt cuộc Hạ Mễ Chúc lại trở thành khoảng an toàn của Lộ Nguyên Hầu. Hắn đối với người này đến cùng có bao nhiêu yêu thích nhỉ?

“Tôi sẽ cố giữ liên lạc với ngài ấy.” Hạ Mễ Chúc lắc đầu nói.

“Thiết nghĩ tên đó vẫn còn khống chế được tình huống nên mới không nói gì nhiều. Thật ra hắn không nói nhiều là bởi vì hắn đã nói đủ rồi.”

Chương 148: Giang Nghiêm

“Nói đủ rồi?”

Hạ Mễ Chúc không hiểu mà hỏi lại. Đến lúc này cậu mới cảm thấy Vệ Kiêu đúng là bạn thân của tiên sinh này cậu. Người có thể hiểu rõ ngài ấy như vậy.

“Chỉ cần tìm được nội gián thì tất cả sẽ phơi bày.” Vệ Kiêu cười cười nhìn cậu.

Hắn biết kẻ kia nhất định không chỉ nhúng tay vào mỗi việc chuyển giao tình báo cho đám man rợ đó thôi. Chắc chắn là còn nhiều thứ nữa.

Nhưng Lộ Nguyên Hầu để cho hắn đi điều tra tốn thời gian như vậy, khả năng là muốn dùng thời gian này làm chuyện gì đó. Đến lúc hắn tìm được nội gian chắc cũng là lúc bọn họ tấn công đảo Vàng cứu người rồi.

“Cậu không cần lo lắng, hãy tin tưởng hắn. Chuyện hắn đã hứa với cậu thì nhất định sẽ làm được.” Vệ Kiêu nhẹ giọng trấn an Hạ Mễ Chúc.

Hắn biết cậu không có khả năng không lo lắng, thế nhưng có cái bám víu còn tốt hơn là không.
Hạ Mễ Chúc cười nhẹ gật đầu.

Cậu biết chứ.

Có lẽ cậu cũng là điểm bám víu của ngài ấy không biết chừng.

Hạ Mễ Chúc sau khi kết thúc cuộc gọi với Vệ Kiêu thì gọi cho Đường Liêm. Vậy mà Đường Liêm lại bất ngờ mang đến tin tức lớn.

“Nói đến chuyện này tôi lại nghĩ có lẽ không cần tìm nữa đâu.”

Đường Liêm sau khi nghe cậu nhắc nhủ thì cười ẩn ý nói.

Hạ Mễ Chúc nghiêm nghị nhìn hắn, đợi hắn nói.

“Dạo trước không phải đại gia vừa phá được vụ án buôn lậu lớn hay sao?”

Đường Liêm cười cười nói. Thấy Hạ Mễ Chúc gật đầu thì nói tiếp: “Tổ chức kia lúc đó đang thực hiện một phi vụ lớn, mục tiêu là bên kia biên giới, Hạ quốc.”

Trái tim Hạ Mễ Chúc nhảy lên một cái.

“Nhiệm vụ đó do nội gián của chúng ta cài vào tổ chức kia thực hiện. Thứ mà người bên phía Hạ quốc mua là lượng lớn súng ống đạn dược phi pháp.”

Đường Liêm lại nói: “Bởi vì vậy mà đại gia đã để cho tôi tiếp tục lần theo đó mà điều tra. Gần nhất tôi đã điều tra ra được kẻ đứng sau mua số súng đạn đó là ai rồi. Hiện tại tôi đã hiểu được số súng đạn đó đi đâu.”

“Là ai? Đi đâu?” Hạ Mễ Chúc lập tức hỏi.

“Số súng đạn đó đáng lẽ không giao dịch được, thế nhưng vì để điều tra, chúng tôi vẫn để cho đối phương hoàn thành giao dịch rồi chuyển hàng đi. Hàng là được chuyển lên một con tàu, chỉ là giữa đường tôi để mất dấu. Giờ có thể phán định được nó là chuyển ra biển.”

“Ý anh là nó dùng để tiếp tay cho đám người đã đánh chiếm đảo Vàng?” Hạ Mễ Chúc ngay lập tức bật thốt ra.

“Bingo!”

Đường Liêm bật cho cậu một ngón tay cái. Hắn nói: “Tuy chỉ là suy đoán nhưng khả năng chính xác là bảy mươi phần trăm.”

“Một trăm phần trăm.”

Hạ Mễ Chúc lại lắc đầu đính chính lại. Thấy Đường Liêm khó hiểu nhìn mình thì cậu nói: “Đám man rợ kia phải dựa vào những thứ đó mới đánh úp được quân đội trên đảo.”

Đến Hạ Mễ Chúc còn nghĩ được vậy, chắc chắn Lộ Nguyên Hầu không thể không nhận ra.

Đường Liêm gật đầu tán thưởng nhìn cậu, đặng nói: “Cậu biết người mua là ai không?”

“Ai?”

“Giang Nghiêm – Đại tướng của Hạ quốc.”

“Giang Minh, lời ngươi nói có thật không?”

Khúc Thế Đình quắc mắt nhìn chằm chằm Giang Minh ở bên kia màn hình hỏi lại.

“Đúng vậy. Tôi đã nắm được chứng cứ ông ấy mua vũ khí chuyển ra biển. Chỉ là tôi không biết tại sao ông ấy làm vậy.”

Làm một đại tướng quân chức cao vọng trọng như vậy rồi thì còn cái gì có thể khiến cho cha hắn hành động thế nữa đây?
Giang Minh nhìn sắc mặt Khúc Thế Đình bên kia, cũng không muốn đoán ông ta nghĩ thế nào, hắn lại nói: “Tôi không muốn theo ông ấy liên lụy cùng. Chuyện này ông ấy làm lúc nào tôi không biết, chỉ là dù sao tôi cũng thay ông ấy làm rất nhiều việc, không khó để nhìn ra manh mối. Tôi không biết bên Tây quốc đã biết được bao nhiêu hay vẫn còn chưa biết gì, nhưng Lộ Nguyên Hầu dẫn người ra biển có vẻ đã gặp chuyện rồi.”

“Tôi tố cáo ông ta như vậy chỉ là mong sau khi chuyện này kết thúc, bệ hạ để cho tôi tự do.”

Khúc Thế Đình mắt ưng nhìn thật kỹ Giang Minh bên kia màn hình, không biết ông ta nghĩ cái gì nhưng một lúc sau lại gật đầu nói: “Chỉ cần những lời ngươi nói là thật, sau chuyện này ngươi muốn đi đâu thì đi đó.”

Giang Minh nắm tay nắm chặt lúc này mới thả lỏng ra. Đặng hắn hỏi: “Vậy có cần báo tin này cho Tây quốc không? Hay là hiện tại vạch trần ông ấy?”

“Không cần.” Khúc Thế Đình lạnh nhạt nói.

Giang Minh chỉ cần biết vậy chứ không lại muốn nhún tay vào chuyện này nữa.

Thời điểm cúp điện thoại với Khúc Thế Đình, Giang Minh thả mình ngã ra ghế, lúc này hắn mới nhận ra lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi. Hắn không biết hắn sợ gì, hay chỉ đơn thuần là vì khí thế của Khúc Thế Đình khiến hắn sợ hãi. Nhưng chỉ cần mục đích hắn muốn đạt đến rồi, thế là được.

Hắn cảm thấy tình thân của hắn và người cha kia không đủ để đánh đổi tính mạng của mình. Mà lựa chọn này có thể giúp hắn tự do, không cần bị người bày bố nữa.

Thật lòng mà nói, hắn rất ghen tỵ với Giang Tấn, cũng hâm mộ nữa. Cuối cùng thì sau chuyện này hắn cũng có được thứ hắn muốn. Còn những người khác… Hắn lo không được.

Giang Minh bên này nói cho quốc chủ của Hạ quốc biết tin, Vệ Kiêu bên kia cũng đã nhận được.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, mém chút là không nhịn được đem Giang Nghiêm ra băm nhỏ.

Kết quả hắn so với Khúc Thế Đình khác một chỗ, hắn lập tức bắt giam Giang Nghiêm.

“Các ngươi làm cái gì?”

Giang Nghiêm bất ngờ bị đánh phủ đầu, bị hai binh lính chế phục, mặt áp trên bàn mà quát lớn. Chỉ là mặc cho hắn giãy giụa vẫn không thoát khỏi gọng kiềm của hai binh sĩ Tây quốc.

“Vệ Kiêu!”

“Gọi cái gì mà gọi?” Vệ Kiêu sắc mặt âm trầm trừng ông ta một cái lạnh lẽo.

“Ngươi đây là đang làm trò gì?”
Giang Nghiêm vẫn còn hùng hổ dọa người mà hỏi.

“Chuyện ông làm chẳng lẽ ông không tự biết? Tôi thật muốn biết rốt cuộc ông có ý định gì khi mà lại muốn tiếp tay cho đám man rợ kia. Chẳng lẽ ông chê vị trí đại tướng quá thấp, muốn leo lên cái ghế quốc chủ Hạ quốc? Hay là ông muốn cả Tây – Hạ?” Vệ Kiêu lời vừa ra không chỉ người khác sững sờ mà cả Giang Nghiêm đang giãy giụa cũng khựng lại.

Vẻ mặt của ông ta không lọt nổi ánh mắt của Vệ Kiêu, miệng hắn nhếch lên đầy nhạo báng.

“Dã tâm của ông thật lớn.”

“Cậu nói bậy cái gì?” Giang Nghiêm lạnh giọng chống chế.

“Ông nói xem?”

Vệ Kiêu lạnh lùng nhìn ông ta. Đặng hắn quay sang nhìn Giang Minh từ đầu vẫn một mặt đạm mạt nhìn mọi thứ, cho dù là lúc bị binh sĩ bắt lấy vẫn không có chút biến sắc nào. Vệ Kiêu không khỏi nhìn hắn nói: “Tôi xem con trai ông có vẻ cũng biết gì đó. Hay là mang hắn ra khảo cung một trận?”

“Tôi đã nói không biết thì sao nó có thể biết cái gì chứ.” Giang Nghiêm cười nhạo nhìn Vệ Kiêu.

Vệ Kiêu thấy sắc mặt ông ta có vẻ không phải giả, trong lòng hắn còn đang ngờ vực thì lại nghe Giang Minh nói: “Tôi biết.”

“Ồ!”

“A Minh! Con đang nói cái gì?”

Vệ Kiêu trước ồ lên, Giang Nghiêm lại dữ dằn mà quát giận nhìn Giang Minh ở phía sau. Trong lòng ông ta còn nghĩ, nó thì biết cái gì chứ!

“Vậy cậu nói xem?”

Vệ Kiêu lại không xem Giang Nghiêm ra gì, hạ lệnh cho binh sĩ đang giữ Giang Minh buông hắn ra rồi hỏi.

“Chuyện ông ta làm tôi cũng mới biết, còn vừa mới báo cho quốc chủ của tôi. Không nghĩ các người lại nhanh như vậy nhìn thấu ông ta.”

Chương 149: Tiểu beta, đợi tôi

Vệ Kiêu vừa nghe trong lòng đã cười xì một tiếng.

“Vậy cậu có biết vì nguyên nhân gì ông ta làm như vậy không?”
Hắn lạnh mặt hỏi.

“Tôi không biết. Anh đi mà hỏi ông ấy. Tôi cũng muốn biết vì sao ông ấy làm vậy? Bất chấp cả nguy cơ có thể làm liên lụy gia tộc để làm chuyện điên rồ này.”

Giang Minh không chút cảm xúc nào nhìn Giang Nghiêm bị ấn trên bàn, lạnh nhạt nói.

“Con nói nhăng nói cuội cái gì!!?”
Giang Nghiêm quát ầm lên trừng hắn.

“Giải ông ta đi! Lột hết tất cả thiết bị cá nhân trên người ông ta xuống. Nhớ kiểm tra cho kỹ, đừng để ông ta đưa tin cho bên kia.”

Vệ Kiêu cảm thấy hắn không có đủ kiên nhẫn đứng đây nghe ông ta chống chế, trực tiếp ra lệnh cho binh sĩ mang ông ta đi.

“Cậu cũng phải đi theo.” Hắn nhìn Giang Minh nói.

Giang Minh không nói lời nào mà thản nhiên cất bước đi trước.

“Các người buông ra!”

Giang Nghiêm chưa từng nghĩ tất cả lại ở lúc này kết thúc như vậy. Thế thì mọi thứ hắn đã làm còn có ý nghĩ gì nữa chứ.

Nhưng dù ông ta la hét thế nào cũng nhanh chóng bị đưa đi.

Lúc này ở bên ngoài đại dương, trên hòn đảo lấp lánh ánh vàng bên trong nội tạng, Lộ Nguyên Hầu dựa vào bóng tối yểm trợ, thoát ẩn thoát hiện, không ngừng xâm nhập vào lòng địch nhân.

Hắn không có đi nơi nào mà hướng về phía khu mỏ.

Đương nhiên, hắn không thể tìm cổng chính mà đi rồi.

Sơ đồ khu mỏ thế nào hắn đã biết, thứ hắn muốn tìm đương nhiên là lối vào ẩn mật được thiết kế xung quanh khu mỏ.

Chỉ có những người thợ mỏ đã xây dựng nên nơi này và bên quân đội mới biết được vị trí. Nơi tồn tại những cửa vào này được xây dựng ở những đường hầm đã xác định là không có vàng mà bỏ hoang, rất khó khiến người ta chú ý đến. Cửa vào ở trên mặt đất bị bịt kín, sẽ không thể bị tìm thấy nếu không chủ tâm đi tìm.
Lộ Nguyên Hầu tính toán khu vực ít được phòng bị nhất mà tìm được lối vào khu mỏ. Đây là một trong những nguyên nhân mà hắn nghĩ muốn cứu người ra, cũng tự tin sẽ cứu được người. Thời điểm đầu hắn là người khởi xướng cái này, không nghĩ tới lại có lúc cần dùng đến.

Có những sự chuẩn bị không là dư thừa, khi mà vùng biển này chưa từng là an toàn trong mắt hắn.

Nếu không phải nữa đường bị mai phục, dựa vào mười người kia, hắn tự tin có thể cứu được người ra rồi mới tổng tiến công hòn đảo này. Ai ngờ…

Mà thôi, một mình hắn cũng có thể.

Lộ Nguyên Hầu hắn vốn là người tự tin như vậy đấy.

Mà tất cả tự tin của hắn đều là dựa trên cơ sở chuẩn bị kỹ càng, không phải do may mắn mà có.

Hắn không tin vào vận may.

Chỉ có thực lực mới làm nên được tất cả.

Tiểu Beta, đợi tôi.

Cách ngày dự sinh còn không tới một tuần, tính tới thời điểm này Hạ Mễ Chúc đã mang thai được tám tháng hai tuần.

Hạ Mễ Chúc lúc này đã không mấy khi đi ra khỏi phòng, đi dạo cũng là đi trong phòng hoặc là bên ngoài hành lang. Cậu vịnh tường mà đi, tiểu Mễ Thụy sẽ ở bên cạnh nhấp nhấp cái chân nhỏ theo cậu. Hiện tại nó đã gần như dính chặt bên chân cậu như cái đuôi nhỏ rồi. Lấy mĩ danh là làm vệ sĩ cho cậu.

“Tiểu vệ sĩ Mễ Thụy!” Hạ Mễ Chúc một tay đỡ bụng một tay vịnh tường, cười nhẹ gọi nó.

“Có con!”

Không biết nó học đâu mà bày ra bộ dáng quân nhân, tay nhỏ đặt bên trán, hai chân chụm lại thật bài bản mà thanh thúy hô, chọc cho Hạ Mễ Chúc cười vui vẻ không thôi.

“Này là muốn làm lính cho ai?”
Cậu cười hỏi.

“Dạ! Con là lính của cha!”

“Phụt! Ha ha ha!”

Hạ Mễ Chúc bị nó chọc đến không xong, đành phải đứng lại đỡ bụng cười cho đã.

“Làm lính cho cha con rất vất vả, con có chịu nổi không?”

Cậu sờ đầu nó hỏi. Đứa nhỏ bỗng chốc lớn nhanh như thổi, đã được một mét mốt rồi, không cần cậu cúi người cũng có thể sờ đầu nó.

“Nổi ạ!”

Tiểu Mễ Thụy thanh thúy hô lên, cằm cũng giương thật cao, hai má nhỏ vẫn còn tròn trịu khiến người ngứa tay.

Hạ Mễ Chúc nhịn không được khẽ khom người sờ sờ má nhỏ của nó.

Bỗng một cơn đau nhói phát ra từ bụng dưới khiến cậu quằn người, sống lưng cứng đờ ra rồi đổ sụp xuống khi cảm giác đau nhói lại xuất hiện. Mọi thứ chỉ diễn ra chừng một giây, Hạ Mễ Chúc chẳng kịp làm ra phản ứng gì ngoài việc hoảng hốt khi thấy khuôn mặt đứa nhỏ bảo bối ngày một gần. Tất cả tựa như một thước phim quay chậm, lại khiến cậu tuyệt vọng như vậy.
Dù đã trải qua một lần nhưng cậu vẫn là xem nhẹ nổi đau này.

“Không…”

“Ba ba!”

Hạ Mễ Chúc theo bản năng lẫn trốn hiện thực mà nhắm tịt mắt lại.

Bộp!

“Ba ba!”

“Ba ba!”

Hạ Mễ Chúc được người ôm lấy, giúp cậu chống đỡ thân hình nặng nề, hai mắt nhắm nghiền, khớp hàm bặm chặt khiến nó trở nên nhợt nhạt khó coi. Bên tai cậu không ngừng vang lên tiếng gọi của đứa nhỏ bảo bối. Ở lúc cậu nghĩ đứa nhỏ không sao rồi, không có bị cậu đè lên người bị thương thì thân thể nặng nề của cậu bỗng bị bế lên. Cảm giác hư không khiến cậu bàng hoàng mở choàng mắt, hai tay cũng theo bản năng bấu víu lấy thứ gì đó.

“Cha! Ba ba làm sao vậy!?”

Trước khi mắt cậu hoàn toàn nhìn rõ được người trước mặt, bên tai đã nghe đứa con gọi như vậy.

Cha?

Hạ Mễ Chúc theo bản năng mở lớn hai mắt to tròn, cố gắng nhìn kỹ khuôn mặt gần kề kia.

“Tiểu Beta?”

Cách gọi mới quen thuộc làm sao…

Đã bao lâu rồi không có người gọi cậu như vậy?

Bằng chất giọng quen thuộc, từ khuôn mặt cậu ngày nhớ đêm mong…

“Tiểu Beta!”

Lộ Nguyên Hầu một đường phong trần mệt mỏi trở về, vừa nhìn thấy người thì trái tim cũng mém vọt ra khỏi cổ họng. Kết quả cái người được hắn bế lên lại một mặt ngốc đần nhìn hắn không chớp mắt, Lộ Nguyên Hầu bất đắc dĩ mà gọi cậu.

“A?”

Hạ Mễ Chúc kinh hô một tiếng, biểu tình vẫn còn đờ đẫn như vậy. Trong lòng cậu nghĩ mình vẫn còn đang mơ. Cậu mơ thấy Lộ tiên sinh nhà cậu trở về rồi này. Chắc chắn là mơ đi, bởi vì Lộ tiên sinh còn đang đánh giặc ngoài kia, làm sao mà về kịp chứ. Hiện tại chiến sự căng thẳng, Lộ tiên sinh còn đang ở đảo Vàng làm ra phản công mang tính quyết định với đám người man di kia mà…

“Ngốc cái gì?” Lộ Nguyên Hầu đặt cậu lên giường, không có lực mà cốc nhẹ lên đầu cậu một cái.

“Ui…”

Đúng lúc này cơn đau lại xuất hiện… Không, thật ra nó vẫn luôn ở đó, chỉ là đau âm ỉ. Lần này là đau nhói lên, khiến cậu bất giác hô to, đầu óc cũng tỉnh táo lại.

“Đau lắm sao?”

Lộ Nguyên Hầu ngồi bên cạnh nữa ôm cậu vào lòng, vừa giúp cậu xoa xoa bụng thật lớn.

“Đau… Tiên sinh, em đang nằm mơ phải không?”

Hạ Mễ Chúc thều thào, đôi mắt cũng ươn ướt ngẩng đầu nhìn người đàn ông vẻ ngoài chẳng được tươm tất như mọi khi mà râu ria bờm xờm, tựa như vừa từ rừng rậm chui ra mà đáng thương hỏi.

“Không mơ, là tôi về rồi đây.”

Người đàn ông ôm cậu, mùi gỗ đàn ủ trong tuyết lạnh bao bộc xung quanh hai người, trấn an tinh thần tiểu Beta đang hoảng sợ.

“Bên kia không phải…”

“Không có tôi họ vẫn làm được.”

Chưa kể người đã cứu rồi, hiện tại chỉ có đánh nhau thôi.

“Tôi đã nói sẽ về trước khi em sinh.”

“Tiên sinh… Có phải em sắp sinh rồi không…”

Hạ Mễ Chúc đáng thương bám vào trong ngực người đàn ông. Cậu cũng không biết mình làm sao, giờ phút này chỉ muốn làm nũng với hắn. Bình thường cậu không có như vậy đâu…

Chương 150: Mễ Ngọc – Nguyên Phách

“Đừng sợ, tôi ở đây.”

Lộ Nguyên Hầu trông mặt thì bình tĩnh, thực chất sống lưng đã căng thẳng, chỉ là ngoài miệng hắn vẫn không ngừng trấn an tiểu Beta yếu đuối.

“Em không sợ…”

Hạ Mễ Chúc theo bản năng lắc đầu. Cậu biết lúc này cậu không có tỉnh táo lắm, rất nhiều cảm xúc đan xen vào nhau, nào là Lộ tiên sinh về rồi, nào là mình sắp sinh rồi, còn có sự hoảng sợ lo được lo mất, tất cả đều khiến đầu óc cậu chết máy. Thế nhưng cậu vẫn biết trong lòng mình muốn gì, cần gì, lại theo bản năng mà nói: “Thật ra chỉ là rạch một đường là xong rồi. Em sinh mổ mà, còn tiêm thuốc tê nữa, dễ lắm…”

Lộ Nguyên Hầu im lặng nghe, vừa giúp cậu lau mồ hôi trên trán không biết bởi vì đau hay vì sợ mà chảy không ngừng, cũng không có vạch trần cậu. Chuyện tiểu Beta sinh mổ hắn đã biết rồi. Là do hắn không có ở nhà giúp cậu nới rộng lối đi, sinh thường thật sự rất vất vả nên Mạc Thanh đã quyết định cho cậu sinh mổ.

“Ừm, dễ lắm. Trong lúc đó tôi đều ở bên em.”

Lời này có vẻ trấn an được tiểu Beta, ngay sau đó hắn thấy cậu thân hình mềm mại xuống, dựa vào trong ngực hắn thở thở đều đặn hơn. Có lẽ là cơn đau đã bớt đi một chút.

Ở lúc này Mạc Thanh cũng kịp thời chạy đến.

Ông kiểm tra, xoa xoa ấn ấn một chút rồi lập tức nói với Lộ Nguyên Hầu: “Giúp ta bế nó lên giường đẩy, mau!”

Lúc ông đến còn đưa theo một chiếc giường có bánh xe chuyên chở bệnh nhân di chuyển trong bệnh viện. Hiện tại Lộ Nguyên Hầu chỉ cần đưa Hạ Mễ Chúc qua bên đó thôi.

Hắn nhanh nhẹn làm theo, dễ dàng mang tiểu Beta đã nặng gần tám chục ký mang đến giường đẩy cái một. Trong lúc đó hắn còn không quên hỏi Mạc Thanh: “Không phải còn sớm sao?”

Còn cách ngày dự sinh cả tuần.

“Không sớm. Ngày dự sinh chỉ là một cái ước lượng, trong lúc đó phải dựa vào tình huống thực tế mà làm.” Mạc Thanh vừa theo xe vừa nói.

Lộ Nguyên Hầu gật đầu ý đã hiểu, bên cạnh đó còn không ngừng nắm tay tiểu Beta trấn an cảm xúc của cậu.

Thời điểm này không có ai lại nói lời dư thừa mà nhanh chóng di chuyển trên hành lang. Cho đến khi cửa phòng sinh đóng lại, người bên ngoài cùng người bên trong ngăn cách nhau, âm thanh cùng cảm xúc vội vã mới triệt để tan biến.

Ngược lại là ở trong phòng sinh vẫn có cảm giác cứu nước cứu lửa cực kỳ bận rộn.

Trong lúc đó Lộ Nguyên Hầu đều ở bên cạnh Hạ Mễ Chúc. Cậu bởi vì được tiêm thuốc tê cục bộ lại thêm mệt mỏi nên mơ hồ ngủ thϊếp đi, thời điểm đứa nhỏ được lấy ra ngoài, khóc oe oe thì lại chỉ nghe cậu lầm bầm tựa như nói mớ rằng: “Tiên sinh, con khóc rồi… Ngài mau dỗ con đi…”

Lộ Nguyên Hầu khóe mắt đầu mày đều là nhu hòa đến cực điểm. Hắn tự tay cắt cuống rốn cho hai đứa nhỏ rồi cũng không quên giúp cậu dỗ chúng nó thôi khóc. Hai đứa nhỏ được hắn bế trên tay, ở trong pheromone của hắn bao bộc, trấn an mà há miệng nhỏ, hấp hấp cánh mũi nhỏ ngủ thϊếp đi. Bởi vì bé trai được bế ra trước nên nó là anh trai, bé gái là em.

Bé trai thì có cặp mắt phượng giống cha, bé gái lại có vẻ giống Hạ Mễ Chúc hơn. Ít nhất là cặp mắt, đôi môi kia thật giống.

Hạ Mễ Chúc từ lúc vào phòng sinh cho đến lúc được đưa ra ngoài, đến khi tỉnh lại là gần năm tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó cậu đều ngủ cả.

Bởi vậy khi tỉnh lại, cậu giật mình hoảng hốt vì cảm giác nhẹ tênh trên người.

Bụng cậu đâu mất rồi…

Hạ Mễ Chúc lại nhớ đến khoảng khắc cậu ngã xuống, gần như đυ.ng vào tiểu Mễ Thụy ở hành lang, sắc mặt cậu tái mét không còn giọt máu.

Lộ Nguyên Hầu vừa từ nhà vệ sinh ra đã thấy con tiểu Beta của mình tựa như mất hồn ngồi đó, tim có một lúc ngừng đập, hai bước thành một chạy đến bên cạnh ôm lấy cậu dỗ dành: “Em sao vậy? Đau lắm sao?”

Hạ Mễ Chúc ngắt ngứ quay đầu nhìn hắn, mãi một lúc lâu, đợi cho cậu nhìn đủ Lộ Nguyên Hầu mới nghe cậu thều thào hỏi: “Ngài về lúc nào?”

Lộ Nguyên Hầu ngẩn ra một chút nhưng vẫn là nhất nhất trả lời cậu, trước khi cậu kịp bổ não ra cái gì đáng sợ mà nói: “Trước khi em sinh nữa tiếng.”

Giọng hắn lúc này đặc biệt nhỏ nhẹ, tựa như sợ kinh động con thỏ nhỏ đang bàng hoàng trong lòng mình.

Quả nhiên lời hắn nói có tác dụng, tiểu Beta ngẩn ngơ một chút rồi mới lắp bắp nói: “Vậy… Vậy… Em sinh rồi hở?”

Giọng điệu bối rối nhưng âm lượng đã có vẻ bình thường hơn rồi, trái tim Lộ Nguyên Hầu lúc này mới triệt để hạ xuống. Hắn không có nghĩ gì nhiều nguyên nhân tại sao tiểu Beta lại có vẻ như mất trí nhớ tạm thời như vậy, quan trọng là cậu không sao thôi.

“Ừm, sinh rồi. Hai đứa bé đều rất khỏe mạnh. Bởi vì sinh mổ nên cần được đặt trong l*иg kính ba ngày để quan sát. Khi nào em khỏe rồi tôi đưa em đi xem chúng.” Lộ Nguyên Hầu vuốt vuốt sườn mặt vẫn còn tròn tròn sau khi sinh xong của tiểu Beta mà nhẹ giọng nói.

“Em… Sao em không nhớ gì cả… Em còn tưởng…”

“Đừng nghĩ bậy, tôi ở đây mà.”

Lộ Nguyên Hầu ôm con tiểu Beta nào đó vào lòng, tay vỗ nhẹ lên lưng cậu từng chút một, giọng điệu cứng rắn nhưng không mất ôn nhu mà uốn nắn cậu.

Hạ Mễ Chúc có lẽ là chịu nghe, lẳng lặng dựa vào ngực hắn, hai cánh tay lại từng chút một bò quanh vòng eo rắn chắc hữu lực của tiên sinh nhà mình, ôm lấy.

“Tiên sinh…”

“Ừm.”

“Em nhớ ngài lắm…”

“…”

Lộ Nguyên Hầu không nói nhưng vòng tay đang ôm cậu lại siết chặt, đáp lại cậu.

“Tiên sinh…”

“Ừm.”

“Em muốn đi xem đứa nhỏ.”

“Được.”

Lộ Nguyên Hầu đáp lại một tiếng rồi dùng chăn bao bộc cậu lại thật kín kẽ, lúc này mới bế cậu lẫn chăn đi ra ngoài.

Hạ Mễ Chúc bị quấn chặt cứng, chỉ có thể dựa đầu vào hõm cổ tiên sinh nhà mình, mắt lại không ngớt nhìn ngó sườn mặt cùng chiếc cằm có vẻ nhọn hơn trước khi đi của hắn.

“Tiên sinh, ngài gầy đi rồi.”

Lộ Nguyên Hầu nghe cậu nói như vậy lại dùng chiếc cằm bởi vì quá gấp nên không thể tươm tất mà trở về, phải đợi đến khi tiểu Beta sinh xong mới có thời gian làm sạch dụi dụi lên trán cậu.

“Vẫn ôm em được.” Hạ Mễ Chúc nhẻm miệng cười lên.

Cậu lúc này đã bình tĩnh lại. Có lẽ là bởi vì người đàn ông này trên thân luôn có một loại khí chất khiến người được trấn an. Nếu càng được ngài ấy dỗ dành, chẳng ai mà có thể thờ ơ cho nổi.

“Tiên sinh.”

“Hử?”

Lần nào nghe ngài ấy lạnh lùng đáp lại như vậy cậu đều có cảm giác tim đập nhanh. Cậu nhất định là bị bệnh rồi.

“Ngài đã đặt tên cho con chưa?”
Cậu thỏ thẻ hỏi.

“Em có ý kiến gì không?”

“Con gái là Lộ Mễ Ngọc được không?” Hạt gạo quý giá của Lộ tướng nè.

“Được.” Lộ Nguyên Hầu không chút chần chừ đáp được.

“Con trai ngài đặt đi.” Hạ Mễ Chúc cười nói.

“Lộ Nguyên Phách.” Vũ phách hiên ngang, vẹn nguyên với thiên địa.

Hạ Mễ Chúc lẩm bẩm trong miệng mấy lần hai cái tên Mễ Ngọc – Nguyên Phách, lại thêm hai chữ Mễ Thụy, đọc vào là biết là người một nhà rồi.

“Nghe hay lắm tiên sinh.” Cậu mi mắt cong cong mà nhìn người đàn ông vui vẻ nói.

Lộ Nguyên Hầu gật đầu, vững vàng ôm cậu đi qua mấy đạo hành lang.

Thời điểm nhìn thấy hai đứa nhỏ trong l*иg kính, Hạ Mễ Chúc mới cảm thấy tất cả chân thật rõ ràng.

[text_hash] => 7078f93a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.