Array
(
[text] =>
Chương cuối: Tiểu kết cục
‘Vì tôi yêu em’
Tôi yêu em, đơn giản vậy thôi. Là rung động thuở nhỏ hay tình cảm chân thành tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi chỉ cần biết, tôi yêu em, muốn ở cạnh em, muốn cưới em là đủ. Chỉ vậy thôi Mugiwara à!
‘Torao, cái đó không nói đùa được đâu’
Cậu không biết xử lí thế nào, ngập ngừng nói. Không thoát khỏi cái ôm của anh, không bài xích anh nhưng mà chuyện tình cảm, cậu không biết một chút gì cả.
‘Không cần trả lời tôi. Em có thời gian suy nghĩ về tình cảm của hai đứa mình. Tôi vẫn sẽ chờ em, như việc 16 năm qua tôi làm vậy!’
Anh ôn nhu vuốt tóc cậu thầm thì. Năm đó, đã ngoắc ngoéo tay rằng sẽ chẳng rời xa, tôi vẫn luôn giữ lời hứa đó với em. Năm đó, tôi 10 tuổi, em 3 tuổi. Em còn quá nhỏ để có thể hình dung được thế nào là tình cảm, thế nào là chữ tín của một người đàn ông.
Tôi năm đó 10 tuổi lần đầu tiên yêu thích một người. Tôi năm nay 26 tuổi, nguyện đem người đó biến thành một phần quan trọng nhất trong cuộc đời của mình. Ai bảo trẻ con thì không biết yêu chứ? Ai cũng biết yêu cả, chẳng qua đoạn tình cảm đó có thể phát triển đến mức nào thôi.
Em năm đó 3 tuổi, miệng còn hôi sữa cười toe toét trên vai tôi. Em năm nay 19 tuổi và mãi về sau, tôi sẽ để em mỗi ngày đều cười vui vẻ như năm đó!
Luffy, yêu không có nghĩa là chiếm hữu. Tôi yêu em, yêu là âm thầm bảo vệ, là tình nguyện hi sinh, là dành những gì tốt đẹp nhất dành cho em. Chút tâm ý này, mong em hiểu.
Cách biệt về tuổi tác có chút lớn, nhưng đó có phải vấn đề không em? Yêu một ông chú như tôi em có phải chịu ủy khuất không?
‘Torao, rốt cuộc thầy là ai?’
‘Tôi là ai? Em nghĩ tôi là ai?’
‘Chúng ta từng quen nhau à?’
‘Không quen. Tôi chỉ thay tã giúp em mấy lần thôi’
‘…’
‘Hử? Sao lại không nói gì nữa?’
‘Thầy là anh ấy à?’
‘Anh nào?’
‘Em vẫn còn một tấm ảnh của em và anh ấy ở nhà đó. Thầy không nói thì em cũng tự tra được’
‘Ái chà, em đang giận dỗi tôi đó à? Sao không gọi anh mà gọi là thầy rồi?’
‘Em không giận’
Cậu thẹn quá đẩy anh ra rồi quay đi chỗ khác. Nếu là thật thì cậu nhục chết mất. Phía sau tấm ảnh đó còn có một dòng tái bút cơ.
/Lớn lên em sẽ lấy anh làm vợ/
‘Chẳng phải ngày xưa hùng hổ vậy à? Sao giờ lại như mèo cụp đuôi thế?’
‘Lúc đó em còn bé, ai lại chấp nhặt lời con nít bao giờ?’
‘Thế bây giờ lớn rồi, em tính chịu trách nhiệm với tôi như nào đây?’
Cậu trợn tròn mắt nhìn anh:
‘Em đã làm gì đâu mà phải chịu trách nhiệm?’
‘Ý em là em muốn làm gì tôi lắm rồi phải không? Thì ra em đáng sợ thế đấy?’
‘Anh!’
Cậu tức nghẹn họng. Một tràng cảm xúc đó đều được anh thu gọn vào tầm mắt. Dễ thương thật đấy, chỉ muốn cạp một miếng thôi!
‘Em về nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ sớm quay về’
‘Em không muốn’
‘Muốn ở cạnh tôi à?’
Anh quay lại bàn làm việc, tiếp tục cặm cụi và chăm chỉ như một chú ong thợ. Cậu ngồi trên sofa, bắt đầu đổ đống đồ ăn lúc nãy thu gom ra bàn:
‘Ừm, em cảm thấy rất nhớ anh nên tìm tới. Em cũng không biết đường về.’
‘Em nhớ tôi?’
‘Đúng vậy. Em đã chạy bộ đến đây nhưng không may bị lạc, và giờ em phải ăn để bù sức’
Cậu nhét miếng xúc xích ăn liền vào miệng, vừa nhai vừa nói, không quên hỏi anh có ăn không. Tay cầm bút của anh hơi run. Cảm xúc này cũng mãnh liệt quá rồi!
‘Mugiwara-ya, từ mai tôi sẽ không còn là giảng viên của em nữa’
Cậu ngơ ngác:
‘Tại sao?’
‘Tôi đã viết đơn từ chức từ đầu năm rồi, vì em mới ở lại tới giờ này thôi. Tôi còn nhiều việc phải làm. Ví dụ như…’
Anh hơi ngập ngừng rồi lại tiếp:
‘Ví dụ như kiếm tiền cưới em chẳng hạn’
‘Anh chẳng chịu nghiêm túc gì cả!’
‘Vẫn luôn nghiêm túc mà. Thế em suy nghĩ sao rồi? Có muốn ở bên tôi không?’
‘Mới mấy phút mà, suy nghĩ đâu phải nhanh dị là được đâu ba!’
‘Ồ ra em thích kiểu sugar daddy à? Vậy tôi phải phấn đấu kiếm nhiều tiền hơn mới được’
‘…’
Trời càng lúc các lạnh, nếu sớm biết có ngày này anh đã cho người lắp máy sưởi rồi. Nhìn cậu nằm ngủ co ro trên ghế, anh bỗng thấy đau lòng. Để cậu chịu lạnh như vậy, anh không nhẫn tâm.
‘Penguin, đi mua cái chăn coi’
‘Anh chủ làm việc nhiều quá ngáo à? Nửa đêm ai bán chăn cho mua ba?!’
Penguin giận dỗi nói. Cậu lạnh, cả phòng lạnh sao không thấy anh nói gì? Người yêu anh lạnh, anh lại la toáng lên thế? Còn gì là công bằng? Còn gì là bình đẳng? Luật sư mà thế à?
Jean Bart dừng gõ máy, ngẩng đầu lên nói:
‘Thật ra mọi việc cũng quay lại quỹ đạo rồi. Cậu và Mũ rơm về trước đi, còn chút lặt vặt chúng tôi giải quyết được, đảm bảo xong trước sáng mai. Mấy ngày rồi cậu có được ngủ nhiều đâu’
Anh trầm tư một lát rồi cũng gật đầu:
‘Trông cậy vào các cậu đấy’
Đúng là có quả teamwork đỉnh cao tuyệt vời. Thôi thì ông đây xách bồ về ngủ, ông làm tư bản hút máu một hôm vậy khửa khửa.
Luffy nằm trong lòng anh, mơ màng hỏi:
‘Torao, thế có tính là đang tỏ tình với em không?’
‘Ừm’
‘Nhưng sao xuề xoàng thế? Chả có nến hoa gì à? Chán không muốn đồng ý!’
Dù cậu là con trai, nhưng mà một chút nghi thức ai mà chả muốn.
‘Tôi chỉ đang tuyên bố cho em biết chứ không hỏi ý kiến em. Em đồng ý hay không thì tôi vẫn yêu em thôi’
‘Sao anh ngang ngược thế?’
‘Không phải em thích sự ngang ngược của tôi à?’
Anh cười ranh mãnh, trực tiếp đặt cậu xuống ghế phụ rồi lái xe về nhà.
Mũ rơm, em vẫn chỉ là cậu bé miệng còn hôi sữa mà tôi từng bế thôi. Em dám chạy trốn khỏi tôi thì tôi cũng có đủ cách để lôi em về lại bên mình. Ai bảo đồng minh của tôi chính là gia đình em chứ!
‘Đến nơi rồi’
Cậu vẫn ngồi lì đó chẳng chịu xuống. Anh quay sang nhìn cậu, bắt gặp một tia bối rối vụt qua khuôn mặt thanh tú:
‘Em sao vậy?’
‘Hình như em cũng thích anh nữa. Em đã rất nhớ anh’
‘Mugiwara-ya’
‘Em đã nghĩ anh không cần em nên mới không liên lạc với em. Em đã thấy thật tồi tệ suốt mấy ngày qua.’
Cậu tủi thân nói.
‘Em muốn được ở bên cạnh anh cơ. Em nghĩ anh không muốn ở gần em nữa nên anh mãi không về. Em đã ăn hết đồ ăn dự trữ, vậy mà anh vẫn không về’
Anh ngỡ ngàng nhìn cậu.
‘Luffy, em chưa bao giờ nói tôi nghe về điều đó’
‘Tại sao anh đột nhiên xuất hiện, ở bên cạnh em, quan tâm em, rồi đùng đùng biến mất không tin tức. Nếu hôm nay em không tới tìm, có phải anh cũng sẽ im lặng như vậy tiếp không? Anh bảo yêu em nhưng anh chẳng gọi cho em. Thế mà yêu em, thế là ghét em thì có!!’
‘Tôi không…’
Anh không biết phải nói gì nữa, anh hoàn toàn rơi vào thế bị động ngồi yên ăn chửi.
‘Anh không yêu em! Anh chỉ nói suông vậy chứ gì? Anh ỷ anh lớn tuổi rồi anh bắt nạt em chứ gì?!’
Anh chẳng đáp trả, trực tiếp dùng môi mình chặn đôi môi đang hờn dỗi kia. Nụ hôn pha chút hối lỗi, nhẹ nhàng chiếm lấy cậu. Xin lỗi em, để em phải tủi thân rồi.
‘Anh…ưm’
Chiếc lưỡi nóng bỏng khẽ luồn qua hai hàm răng, tham lam xâm chiếm khoang miệng ngọt ngào. Cậu nắm chặt tay, hơi ngả người về phía sau, thuận thế anh càng áp sát. Người đưa người đẩy tới lúc hết cạn oxi anh mới chịu buông cậu ra. Nắm lấy đôi tay đã đỏ ửng lên, anh đặt một nụ hôn lên đó:
‘Là lỗi của tôi. Xin lỗi vì đã lơ là cảm giác của em’
Mấy ngày qua, anh dồn hết tinh lực hoàn thành công việc để sớm về với cậu. Đến thời gian ăn nghỉ còn bị thu hẹp đến tối đa, anh thậm chí không kịp dừng lại để cầm điện thoại cá nhân. Chỉ là muốn về sớm hơn một chút, không ngờ lại khiến cho khỉ con nghĩ nhiều tới vậy.
‘Em đừng khóc, tôi sẽ đau lòng’
Anh đưa tay đỡ lấy giọt nước mắt đang chực trào của cậu. Luffy ôm chầm lấy anh:
‘Em không muốn rời xa anh nữa đâu. Em ghét phải ở một mình. Em muốn được ra ngoài cùng anh khám phá thế giới này’
‘Chúng ta kết hôn được không em?’
Cậu không nói, trong cơn nức nở gật đầu.
‘Cảm ơn vì em đã ở đây!’
‘Cảm ơn vì đã chờ em lớn lên!’
Cảm ơn, vì cuối cùng chúng ta có nhau. Cảm ơn, vì đã không ngừng chờ đợi. Cảm ơn, vì những gì đã qua khiến ta nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương!
Yêu! Không phải chỉ có trái tim đập nhanh đến loạn nhịp. Yêu! Đôi khi đơn giản là thứ giữa lồng ngực ấm áp đến lạ kì.
Yêu! Là anh và em cùng hòa chung niềm hạnh phúc, san sẻ nỗi đau thương!
Yêu! Là có anh và có em. Cảm ơn vì chúng ta.
Hết phần 1.
Hẹn phần 2.
[text_hash] => 4655d301
)