[ LONGFIC ] NẾU YÊU : NGƯỜI TÔI YÊU NHẤT ĐỊNH LÀ EM ! ( EUNYEON / JIJUNG ) – Chap 9 : Sự cố – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LONGFIC ] NẾU YÊU : NGƯỜI TÔI YÊU NHẤT ĐỊNH LÀ EM ! ( EUNYEON / JIJUNG ) - Chap 9 : Sự cố

Array
(
[text] =>

Eunjung tới công ty lúc hơn 5h chiều. Kể từ khi có sự cố tại công ty, chị phải xuất hiện nhiều hơn ở đây mặc dù đó là điều mà chị không hề mong muốn. Cầm bản báo cáo tiến độ trong tay, Eunjung tới cửa phòng trợ lí để gửi lại. Từ bên ngoài, chị nghe tiếng của Trợ lí Kim sốt sắng

– Dạ vâng, vậy cô Jiyeon đã về lâu rồi sao ạ? Tại sao tôi lại không thể liên lạc được với cô ấy nhỉ? Nếu có thông tin gì, phiền cô báo lại cho tôi với nhé. Cảm ơn

Linh cảm mách bảo Eunjung , chị cảm thấy bất an. Eunjung gõ cửa, tiếng trợ lí vang lên

– Vào đi…

– Trợ lí Kim, đây là bản báo cáo tiến độ tháng này

– Đội trưởng Ham , thật may quá, chị đây rồi, chị có biết… địa chỉ nhà của hai công nhân bị tai nạn đang nằm điều trị ở bệnh viện không? Chị là người quản lí trực tiếp họ, có thể chị sẽ biết. Phiền chị cho tôi địa chỉ

– Sao thế, có việc gì vậy ?

– Giám đốc Jiyeon sáng nay có đi tới đó nói là để thăm hỏi gia đình người bị nạn. Cô ấy trông rất phờ phạc, người thì sốt, tôi đã khuyên để tôi đại diện đi nhưng cô ấy không chịu, nhất nhất đòi đi. Cô ấy lái xe một mình tới đó. Giờ đã hơn 5h chiều, tôi điện thoại thì máy luôn báo không liên lạc được. Không rõ có chuyện gì hay không. Tôi có điện thoại cho người nhà của bệnh nhân, họ nói cô ấy đã rời về rồi. Đường tới đó nghe nói rất nguy hiểm, không biết, không biết… có chuyện gì không nữa

Eunjung đặt vội bản báo cáo xuống bàn rồi lao ra khỏi căn phòng sau khi nói lại vài câu

– Đừng lo, sẽ không có chuyện gì đâu, nhất định là không có chuyện gì đâu

Giọng Eunjung lạc đi… Chị phóng tới khu để xe và lái chiếc xe ra ngoài với tốc độ như vũ bão. Trên xe, đôi bàn tay Eunjung run run bấu chặt vào vô lăng

– Park Jiyeon , nhất định em không được có chuyện gì, nhất định phải như thế. Chị không cho phép chuyện gì xảy ra với em… Chị không cho phép…

Đôi mắt Eunjung ầng ậc nước. Nó đỏ sọng lên… Trong đầu chị lúc này, nụ cười của Jiyeon lúc ẩn lúc hiện

Bóng tối buông xuống thật nhanh. Ở một tỉnh vùng núi như thế này, không gian về đêm trở nên đáng sợ hơn gấp bội. Rừng vắng lặng người… Một màu tối thẫm bao trùm khắp nơi… Lác đác vài ánh đèn từ các căn nhà hẻo lánh, nhưng nó quá xa để có thể trở thành điều cứu nguy cho hoàn cảnh lúc này của Jiyeon

Cô cảm thấy toàn thân đau buốt. Đôi chân mắc kẹt vào gầm ghế xe không tài nào rút ra nổi, chiếc điện thoại văng ra ghế sau của xe và cũng đã hết điện. Jiyeon từ từ mở mắt, những gì mà cô nhìn thấy chỉ là một màu đen thẫm… Jiyeon hoảng loạn thực sự…

Trán cô bị thương do đập vào vô lăng. Những gì mà cô có thể làm lúc này là nhắm mắt lại, chờ đợi… Chợ đợi trời sáng, chờ đợi một cơ may cho mình hoặc chờ đợi một vị thần hộ mệnh nào đó tới với mình. Con đường vắng vẻ này hiếm có ai đi tới. Người dân nơi đây cũng chỉ ở quanh quẩn nơi họ sống mà không đi đâu khác nên đường này ít người qua lại. Bất giác, cô đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ của mình, nơi bồ công anh đang lấp lánh… Cô nhớ chị , nhớ đến đầu óc điên cuồng . Nhớ người đã từng ôm cô vào lòng khi cô đi lạc : Đừng sợ, chị sẽ luôn tìm được em, chỉ cần em đứng lại thì dù em ở đâu chị cũng nhất định sẽ tìm được em

– Jiyeon … Jiyeon

Tiếng ai đó lẫn trong màn đêm, khi văng vẳng, lúc lại thật gần… Jiyeon mở mắt và nhìn ra phía bên ngoài cửa xe. Trước mắt cô vẫn là một màu đen thăm thẳm… Thế nhưng, linh cảm cho cô thấy người ấy đang thật gần. Giọng nói đó vẫn hệt như 7 năm trước, khi chị đi tìm cô…

– Jiyeon … Jiyein

Lần này thì tiếng Eunjung đã thật gần. Nước mắt Jiyein bắt đầu rơi. Cô đã tự nhủ với lòng mình không được khóc từ khi gặp tai nạn, vậy mà khi nghe thấy giọng nói của chị thật gần, cô lại bật lên nức nở. Jiyeon có cảm giác mình như một đứa trẻ phải từ gồng mình lên chống chọi, nhưng khi được trở về trong vòng tay của người yêu thương mình, cô lại òa khóc đầy bản năng

– Eunjung , em ở đây

Tiếng nói của Jiyeon yếu ớt vang lên. Thứ ánh sáng hắt ra từ chiếc đèn pin nhỏ đổi hướng và chiếu về phía chiếc xe của cô đang mắc kẹt. Eunjung đi thật nhanh, chị lao tới bên ngoài chiếc xe và nắm lấy đôi bàn tay Jiyeon qua ô cửa kính

– Đừng sợ, đừng sợ, không sao hết

[text_hash] => 9a0720c1
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.