[ LONGFIC ] NẾU YÊU : NGƯỜI TÔI YÊU NHẤT ĐỊNH LÀ EM ! ( EUNYEON / JIJUNG ) – Chap 3 : Vạn lần trăm lần đều đau – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LONGFIC ] NẾU YÊU : NGƯỜI TÔI YÊU NHẤT ĐỊNH LÀ EM ! ( EUNYEON / JIJUNG ) - Chap 3 : Vạn lần trăm lần đều đau

Array
(
[text] =>

Mọi thứ trước mắt Jiyeon trở nên hỗn độn mênh mang… Ảo ảnh kí ức ùa về xen lẫn nhưng tiếng thực tại rối ren… Người phụ nữ đó vẫn lao vào đống đổ nát để cứu công nhận bị nạn. Chiếc áo trắng chị mặc thấm đầy bụi và máu. Còn Jiyein… cô đứng lặng thinh với những hoang hoải ngập trong nỗi nhớ. Trái tim cô cũng đang rỉ máu. Câu nói năm xưa cứ vang lên trong đầu Jiyeon
” Với nhiều người, đây chỉ là lời của một con bé 17 tuổi , nhưng với chị nó là một lời thề … nhất định , nhất định chị sẽ cưới em ”

– Tránh đường, mọi người xin hãy tránh đường để đưa người bị nạn ra ngoài

Tiếng người gào thét làm Jiyeon giật mình. Taewon nắm lấy tay cô kéo vào một góc nhỏ . Anh ôm cô trong cánh tay mình để đảm bảo rằng Jiyeon không bị thương … Jiyeon bần thần như người mất hồn…

– Đội trưởng Ham , cô không sao chứ? Vai cô bị thương rồi . Có cần băng lại không ?

Jiyeon lao tới bên cạnh người phụ nữ đó sau câu nói ấy… Trái tim cô đau nhói khi nhìn dòng máu chảy ra ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng mà chị ta mặc. Cô đưa tay chạm vào vết thương đang ứa máu đó

Trong khoảnh khắc ấy, thế giới và thời gian như ngưng lại… Người phụ nữ với chiếc sơ mi màu trắng nhìn cô . Đôi mắt sâu thăm thẳm nỗi buồn của Jiyeon như đưa cả hai về những tháng ngày của tuổi trẻ… Chị dừng lại… Chị đứng ngay trước mặt Jiyeon và trái tim cũng đập đầy thổn thức. Người phụ nữ đó bối rối như tìm thấy tri kỉ tưởng chừng đánh mất của mình. Nhưng rồi chị ta lạnh lùng bước đi…

Chị đi lướt qua đôi bờ vai Jiyeon … Giống như giữa họ, kí ức ấy không tồn tại, giống như nỗi đau và sự chờ đợi 10 năm qua của Jiyeon là vô nghĩa, giống như giữa họ chỉ là… người dưng. Mọi thứ dâng ứ lên trong lòng Jiyeon . Đớn đau!

– Xin lỗi, tôi cần trợ giúp, xe cứu thương đến không đủ, còn một người cần phải được chuyển đi viện gấp. Làm ơn, có ai có xe riêng ở đây không? Xin hãy giúp

Eunjung hét lên giữa đám đông, giọng nói chị lạc đi…

– Xin hãy lên xe của tôi. Xe đỗ ngay bên ngoài thôi, nhanh lên…” – Taewon vội vã lao tới.

– Đi thôi

Eunjung bế người công nhận bị nạn chạy về khu vực cổng . Jiyeon vẫn bần thần

– Jiyeon , đi thôi em – Taewon kéo tay Jiyeon đi.

Trên chiếc xe lao vút đi giữa những con phố đông đúc, Jiyeon nhìn chịu ta qua gương chiếu hậu . 10 năm rồi, chị ta không còn là người chị 17 tuổi năm nào mà cô quen . Chị ngồi đấy, thật gần mà cũng thật xa… Đôi mắt chị nhìn ra ngoài khung cửa… Chị né tránh cái nhìn của cô. Điều gì đã xảy đến? Cô đã từng nghĩ chị không bao giờ rời xa mình… và nếu ngày hôm nay gặp lại, Eunjung sẽ ôm lấy cô như cả vạn lần trước đó, ở cái tuổi 17 mà chị vẫn làm.

Nhưng bây giờ, chị ngồi đó… như một người xa lạ!

Eunjung đưa người công nhân cuối cùng vào phòng cấp cứu. Chị mệt mỏi quay ra ngoài và nhận ra chiếc áo của mình ướt sũng máu và bám đầy bụi bẩn. Eunjung bước vào nhà vệ sinh…

– Jiyeon , em đứng đây một lát nhé, anh ra ngoài mua ít đồ ăn và áo cho chị ta . Anh sẽ quay lại ngay. Chị ấy cần thay áo

– Vâng

Taewon lúc nào cũng nhiệt tình và chu đáo như vậy.

Eunjung hất vài húp nước vào mặt… Chị thấm mệt. Nhưng quan trọng hơn là trái tim chị tưởng chừng như ngừng đập… Eunjung biết điều gì đang xảy đến với mình và chị sợ phải bước chân ra khỏi căn phòng này, khi mà ngoài kia, có một con gái buộc chị đối diện: Đối diện với quá khứ, đối diện với nỗi đau và đối diện với lời thề chị từng nói.

Eunjung bước ra khỏi căn phòng. Chị giật mình khi có một bàn tay nắm chặt lấy mình và kéo chị ngoặt vào góc khuất. Eunjung áp sát người Jiyeon . Cô gần chị tới nỗi nghe rõ cả hơi thở.

Jiyeon đưa tay chạm lên bờ môi, đôi mắt u buồn và mái tóc bồng bềnh của Eunjung. Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má người con gái ấy

– Ham Eunjung ! Là chị đã quên hay chị cố tình không nhớ ?

Câu nói như mũi dao cứa sâu vào lòng Eunjung . Chị gạt tay Jiyeon xuống , cúi đầu

– Giám đốc Park . Tôi là đội trưởng đội thi công . Tôi xin lỗi vì từ nãy tới giờ không chào hỏi cô cho đàng hoàng. Nghe tin giám đốc mới về nhận chức nhưng tôi chưa có dịp gặp mặt . Thật không ngờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh như thế này. Có gì thất lễ , mong Giám đốc bỏ quá cho

Bốp!

Jiyeon như đang dồn hết những đắng cay của 10 năm qua để tát Eunjung. Cô không biết vì sao mình lại làm thế ? Người phụ nữ này chẳng phải là lí do để cô cố gắng cười suốt thời thơ ấu , là động lực để cô mạnh mẽ sống suốt những tháng ngày bị ghẻ lạnh… Ngày hôm nay, cái mà cô ao ước là được chị ta ôm vào lòng chứ không phải là cái tát mà cô còn đau hơn gấp bội ấy.

– Đồ tồi, chị có biết 10 năm qua em khổ sở như thế nào không ? Em chờ đợi chị ngần ấy thời gian không phải để nghe những lời này. Chị nói đi, tại sao, tại sao?

Eunjung đứng bất động, mặc cho những cú đánh liên hồi của Jiyeon vào người. Từ phía sau, Taewon hớt hải chạy tới

– Jiyeon , em sao thế ? Đừng xúc động quá. Chuyện ngoài ý muốn thôi mà, em đừng trách đội trưởng , chị ấy cũng đâu muốn như vậy

Jiyeon gục đầu vào vai Taewon . Người cô như lả đi vì nỗi đau mà anh không thể nào hiểu

– Chị …

– Tôi là Eunjung

– À vâng , Eunjung . Mong chị hiểu cho, Jiyeon vừa mới nhận chức chưa được bao lâu đã xảy ra sự cố này . Có lẽ cô ấy hơi mất bình tĩnh . Mong chị thông cảm nhé . Jiyeon không phải một người sếp tồi đâu

– Không sao , tôi hiểu mà. Anh mau đưa giám đốc Park về đi. Cô ấy chắc đã thấm mệt rồi đấy . Ngày mai có lẽ cô ấy còn nhiều việc phải giải quyết ở công ty . Ở đây đã có tôi rồi . Sáng mai tôi sẽ về công ty báo cáo tình hình

Taewon mỉm cười vỗ vào vai Eunjung đầy cảm kích

– Jiyeon thật may mắn khi có một cấp dưới như chị . Chị thay đồ đi, tôi có mua áo cho chị và cả một chút đồ ăn nữa. Dáng chị cũng gần như giống Jiyeon nên tôi đã lựa áo theo size lớn hơn cô ấy một tí mong là vừa. Còn nữa , đây là danh thiếp của tôi . Nhất định tôi sẽ cùng chị ăn một bữa nhé . Để cảm ơn cho ngày hôm nay

– Cảm ơn ! Hi vọng còn có dịp gặp lại

[text_hash] => 241be2a5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.