[ LONGFIC ] NẾU YÊU : NGƯỜI TÔI YÊU NHẤT ĐỊNH LÀ EM ! ( EUNYEON / JIJUNG ) – Chap 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LONGFIC ] NẾU YÊU : NGƯỜI TÔI YÊU NHẤT ĐỊNH LÀ EM ! ( EUNYEON / JIJUNG ) - Chap 17

Array
(
[text] =>

Jiyeon bước thẫn thờ trở về nhà. Đi ngang phòng bố, cô thấy ánh đèn còn sáng. Đưa tay gõ cửa, cô nhận được một câu trả lời

– Jiyein, là con phải không… Con vào đi…

Đôi mắt Jiyeon cố giấu đi nỗi buồn khôn tả. Cô bước vào phòng, nhìn cha mình. Ông ngồi đó, trên chiếc ghế tại bàn làm việc

– Ta biết, con sẽ tìm ta. Nếu có gì muốn hỏi, con cứ hỏi đi…

– Ba à? Đó không phải là sự thật đúng không ba?

– Con muốn hỏi về sự thật gì?

– Sự thật về lí do khiến Eunjung làm thế với gia đình mình. Chị ấy vốn không phải người hiểm độc. Con đã được nghe về lí do… Có phải năm xưa, chính ba đã làm hại gia đình chị ấy ra nông nỗi này đúng không?

Cái nhìn dò xét của Jiyeon làm ông Park cảm thấy đau lòng. Ông châm lửa, hút điếu thuốc rồi điềm tĩnh trả lời

– Nếu đấy là lí do khiến con cảm thấy được xoa dịu phần nào nỗi đau vì việc yêu một người khiến con đau khổ thì con cứ tin là vậy. Cô ta đó không xấu, thực sự là như vậy. Ngay cả bây giờ khi cô ấy làm như thế bố cũng không mảy may trách móc. Thương trường là như vậy, nếu không phải cô ấy thì cũng sẽ là một người khác. Điều quan trọng là tự thân mình thôi

– Sao có thể trách chị ấy được chứ? Chính bố năm xưa đã hại bố của chị ấy, khiến gia đình họ mất tâtd cả, khiến chị ấy phải bỏ đi, khiến chúng con mất 7 năm của tuổi trẻ để mỏi mòn chờ nhau trong tuyệt vọng. Và giờ đây, khi hạnh phúc mới chỉ vừa vụt sáng thì đã tắt lịm bởi mối thù định mệnh

Jiyeon bật khóc nức nở. Chưa bao giờ trong suốt ngần ấy năm cô lại dám lớn tiếng với cha mình đến như vậy. Nhìn cô con gái đang run lên vì đau khổ, ông Park không giấu nổi nỗi buồn và sự bất lực của mình

– Con yêu cô ta đó lắm phải không

– Ba à, có thể nào… Có thể nào để con được bên chị ấy không? Hãy coi đó như cách trả lại món nợ mà gia đình ta nợ chị ấy. Con không đành lòng để tình cảm này ra đi như vậy… Con thực sự không muốn

Một lần nữa, ông Park lại đặt mình vào hoàn cảnh khó xử. Cuối cùng, ông bước tới ôm con gái

– Ta không bao giờ muốn con phải chịu tổn thương trong tình cảm. Nhưng… có những sự thật thà không biết còn hơn. Ta sẽ nói để rồi con lựa chọn. Ta sẽ tôn trọng quyết định của con. Ta muốn làm điều này không phải là để chia rẽ con với Eunjung, mà vì muốn để con có quyết định cho cuộc đời mình và cho cả cuộc đời Eunjung nữa

Ông Park lặng lẽ khép cánh cửa lại. Ông bắt đầu kể cho con gái mình nghe bí mật của 7 năm trước. Bí mật mà ông giấu kín vì rất nhiều người, trong đó, có cả Eunjung !

Jiyeon trở về phòng. Cô thất thần như người mất hồn. Tới lúc này, thậm chí cô không thể khóc. Nỗi đau, bất ngờ và những sự thật ngoài sức tưởng tượng của cô khiến cô không có cách nào chấp nhận nổi thực tế. Mọi thứ đảo điên làm Jiyeon không biết phải tin vào cái gì, vào điều gì

Nằm xuống giường, đôi mắt Jiyeon cạn khô. Cô nhìn lại tấm ảnh thời trung học của mình. Bức ảnh đó cô cười, trong veo vì chưa từng có nỗi đau nào trước đó. Còn bây giờ, mọi thứ hỗn loạn và bế tắc. Dù không muốn, ngàn vạn lần không muốn nhưng Jiyeon vẫn phải làm thế. Ba cô nói đúng: “Đôi khi yêu một người là giữ cho cuộc sống của người đó bình yên trước những biến cố, là chấp nhận nuốt những sự thật và cả tình yêu của mình vào trong để họ không phải trải qua một nỗi đau quá lớn”. Jiyeon khép đôi bờ mi lại, từ khóe mi tràn ra dòng nước mắt: Eunjung , xin lỗi chị !

[text_hash] => d0528f9f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.