Array
(
[text] =>
Mọi người bắt đầu dùng tiệc. Những món ăn, những ly rượu là thứ để người ta mang ra chúc tụng nhau
– Jiyeon… tôi mời cô một ly được chứ ?
Sihye tiếp tục chủ động bắt chuyện. Jiyeon dừng món đồ ăn lại, nâng ly lên
– Được thôi. Xin mời
Chỉ sau câu nói đó của Jiyeon… Đĩa thức ăn trên tay Sihye đổ ập lên người Jiyeon . Gương mặt đắc thắng của Sihye chẳng có chút gì hối lỗi mà thậm chí còn rất hả hê
– Ôi ôi, xin lỗi nhé. Tôi đoảng quá. Cậu không sao chứ? Như thế này thì làm gì còn là hình tượng của thiên kim tiểu thư nhà họ Park nữa
Jiyeon cúi xuống nhìn mình. Chỗ đồ ăn bám đầy, loang lổ trên chiếc váy… Nhưng khi cô vừa quay đi, Sihye lại tiếp tục giẫm lên váy khiến cô ngã khụy xuống nền nhà. Lúc đó, Jiyeon trông thật sự thảm hại. Cô như người bị mang ra làm trò hề giữa đám nhà giàu sang chảnh và đẹp đẽ
– Nào, bạn tốt, để tôi kéo cậu dậy
Sihye chìa bàn tay của mình ra và nhìn Jiyeon đầy thách thức. Eunjung bước tới, gạt mạnh tay Sihye sang một bên
– Đừng động bàn tay rác rưởi của cô vào Jiyeon
Nói rồi, chị cúi xuống nâng người con gái của mình lên đôi tay. Eunjung bế Jiyeon đi trong những tiếng xầm xì phía sau lưng
Eunjung đầy giận dữ. Chị bế cô đi về thẳng căn phòng khách sạn được đặt cho đoàn cựu học sinh của trường trước đó. Eunjung đặt Jiyeon ngồi lên giường. Chị cúi xuống lau từng vết bẩn trên váy cô
– Em có đau lắm không?
Eunjung tháo giày ra khỏi chân Jiyeon . Chị xoay nhẹ khi thấy nó xưng lên vì chật khớp
– Đau… Đau nhiều lắm. Nhưng không phải ở đó
Jiyeon bật khóc nức nở. Dường như cô đã cố gắng kìm nén quá lâu…
– Chị nói đi… Rốt cục, chị coi tôi là gì? Thứ đồ chơi, thích thì chị nâng niu, coi như báu vật, không thích thì chị ném vào một góc mà không màng tới cảm nhận của tôi? Đừng tốt với tôi như thế này nữa. Làm ơn đừng làm tổn thương tôi thêm nữa…
Eunjung lặng nhìn người con gái của mình. Cảm giác xót xa trào dâng…
Chị vùng dậy, đẩy Jiyeon nằm xuống giường. Chị ôm ghì lấy cô và hôn… Nó không còn là nụ hôn của những ngày vụng dại, không còn là tuổi 17 khờ khạo. Nó là nụ hôn của người cuồng nhiệt yêu đương, người sợ mất đi cô gái của mình. Nụ hôn ấy da diết và mãnh liệt vì nó là nụ hôn của khao khát muốn sở hữu
Jiyeon chống cự. Nhưng đôi tay cô quá yếu để đẩy được người đang phát điên vì tình này. Cô thấy nụ hôn của chị đong đầy nước mắt. Và rồi, Jiyeon yên lặng… Cô khép đôi mi tràn nước mắt của mình lại. Cảm nhận nụ hôn… cảm nhận tình yêu.
Eunjung rời bỏ bờ môi của Jiyeon . Tiếng chị thì thầm:
– Có thể nào cho chị một cầu xin… Xin em, đừng rời xa chị . Chị thấy mình sắp phát điên khi chỉ nghĩ đến việc không có em bên mình. Chị đã tưởng mình làm được, nhưng… chị vẫn giống như năm xưa, chỉ một ánh mắt của em nhìn ai đó cũng làm chị muốn nổ tung. Xin em… có thể bỏ qua mọi thứ mà chấp nhận chị. Chị đã đi một hành trình rất dài và rất đau để xa em… Nhưng giờ vì em, chị chấp nhận đi một hành trình còn dài và đau hơn gấp bội để bên em. Chỉ cần, em đừng buông tay… có được không?
Jiyeon vòng tay ôm chặt lấy chị trong nước mắt thay cho câu trả lời. “Năm xưa, là định mệnh để em gặp chị. Nhưng giờ, bên chị là sự lựa chọn của em, không phải sự lựa chọn của định mệnh
Ngoài kia, màn đêm buông dần xuống. Jiyeon nằm trọn trong vòng tay chị . Thế giới với những đau thương và thù hận phía ngoài ô cửa là câu chuyện của ngày mai. Đêm nay, họ chỉ biết một điều. Họ thuộc về nhau!
[text_hash] => 0bac418d
)