Array
(
[text] =>
“Tiểu Dật, cậu cũng trở về đi thôi, thuận đường chở bọn họ về nhà.” Quảng Linh Linh thấy ba người cứ giành nhau, liền hướng về phía Viên Hiểu Dật nói ra.
“Được, mình đi phòng bên cạnh chào Cristina.” Viên Hiểu Dật đáp ứng rồi đứng dậy đi ra ngoài.
“Tôi kêu bạn tôi lái xe đưa mọi người trở về, đây là phòng bệnh VIP buổi tối không cho phép lưu lại nhiều người.” Quảng Linh Linh đứng trước ba người nói.
Ba người nghe xong Quảng Linh Linh nói, không dám phản bác, lại có chút ít do dự, bọn họ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rồi lại lo lắng nhìn một chút Trần Mỹ Linh đang ngủ say trên giường.
“Bạn của tôi trước đó xảy ra tai nạn nhỏ đang ở phòng bệnh bên cạnh, cho nên đêm nay tôi sẽ không rời đi, có tôi ở đây trông chừng Mỹ Linh, mọi người vẫn không yên tâm sao?” Quảng Linh Linh nghiêm túc nói với Trần ba ba và bà nội.
“Ừ, không có, vậy thì phiền ngài.” Trần Khải Hồng đứng lên, hắn vừa lắc đầu, vừa kéo Phương Đào đang đứng trơ ra bên cạnh, rồi qua bên kia giường đỡ bà nội đứng lên.
Quảng Linh Linh cùng bọn họ đi ra phòng bệnh, ghé qua phòng Vicky, cô dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ hai cái lên cửa, rồi không ngừng bước, đi về phía thang máy.
Mấy người dừng ở trước thang máy, Quảng Linh Linh nhấn nút đi xuống, rồi đứng qua một bên. Lúc này Viên Hiểu Dật cũng đi tới, nàng vừa đi vừa mặc áo khoác, ra theo sau còn có Cristina.
Trần ba ba lại cùng Quảng Linh Linh khách khí vài câu, liền theo Viên Hiểu Dật vào thang máy. Bọn họ đi rồi, Quảng Linh Linh xoay người, hỏi Cristina: “Nàng tỉnh chưa?”
“Lúc nãy có tỉnh một lần, hô vài tiếng tên của cậu, mơ mơ màng màng lại đã ngủ.” Cristina khẽ lắc qua lắc lại cái cổ, có chút mỏi mệt nói
“Mỹ Linh sinh bệnh.” Quảng Linh Linh hướng phía trước chỉ chỉ: ” Ở phòng bệnh bên cạnh, mình phải qua cùng em ấy.”
“Mình có nghe Dật nói, bị như thế nào, có nghiêm trọng không?”
“Hẳn là không có gì chuyện gì lớn, điều trị tốt vài ngày có thể khoẻ lại.”
Hai người nói chuyện đã đi tới trước phòng Vicky, Cristina hỏi Quảng Linh Linh: “Cậu không vào nhìn một chút à?”
Quảng Linh Linh bĩu môi, nói: “Mình muốn qua cạnh Mỹ Linh, một hồi mình kêu hộ lí đem thêm cái giường, cậu đành phải ở đây vất vả một đêm rồi.”
Cristina gật gật đầu: “Được rồi, sáng ngày mai mình qua thăm Mỹ Linh.” Nói dứt lời nàng phất phất tay đẩy ra cửa phòng bệnh đi vào.
Quảng Linh Linh đi gặp hộ lý, yêu cầu cho thêm một cái giường bên phòng Vicky, rồi quay trở về phòng Trần Mỹ Linh.
Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng, động tác rất nhẹ đi đến trước giường Trần Mỹ Linh, đang lúc cô nghĩ nhìn kĩ Trần Mỹ Linh một chút, Trần Mỹ Linh vốn đang ngủ lại mở to mắt tò mò đánh giá toàn cảnh xung quanh, nghe thấy động tĩnh nàng chậm rãi quay đầu, liền trông thấy thị trưởng tươi cười đứng trước mặt nàng.
Trần Mỹ Linh sửng sốt một chút, tiếp theo phản xạ có điều kiện giãy giụa ngồi dậy, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, nàng hít một hơi không khí, bởi vì động tác quá đột ngột làm kim đâm vào tay nàng, lỗ kim mang theo máu trào ra ngoài.
“Nhanh đừng nhúc nhích.” Quảng Linh Linh không nghĩ tới Trần Mỹ Linh nhìn thấy mình sẽ có phản ứng lớn như vậy, nàng vừa thấy kim tiêm trên bàn tay bị giật xuống, thì đã thấy máu theo đó tràn ra một nửa băng dính.
Quảng Linh Linh vội cúi người nắm tay của Trần Mỹ Linh, nhẹ nhàng đè xuống lỗ kim trên tay đang nhuộm đầy máu. Cô cau mày dùng tay nhấn chuông báo đầu giường, giọng trách cứ nói: “Sao em có thể tuỳ tiện lộn xộn như vậy? Nhìn xem bị ra máu rồi kìa.” Cô cúi đầu nhìn bàn tay đầy vết máu, đau lòng hỏi: “Có đau hay không?”
Trần Mỹ Linh yên lặng nhìn thị trưởng đại nhân, lúc này nàng căn bản không cảm giác bàn tay đau đớn, từ sau khi nói chuyện với Vicky, lòng của nàng hoàn toàn rối loạn, hiện tại nàng còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý, thị trưởng đại nhân đã ở ngay trước mặt. Nàng sững sờ nhìn thị trưởng đại nhân đang khẩn trương, nước mắt khống chế không được lại rơi xuống.
“Làm sao vậy?” Giọng nữ y tá truyền đến, nàng thấy hai người trên giường bệnh có chút quái dị, chần chờ một chút rồi bước nhanh đến.
“Không cẩn thận làm kim đâm, phiền cô một lần nữa vô lại nước biển.” Quảng Linh Linh đứng lên, tay của cô vẫn nắm lấy bàn tay đang chảy máu của Trần Mỹ Linh, cẩn thận vây quanh bên giường. Nói xong cô nhìn Trần Mỹ Linh, mới phát hiện cô bé này đang rơi nước mắt, si ngốc nhìn mình.
“Làm sao vậy Mỹ Linh? Đang tốt tại sao khóc? Đau lắm hả?” Tay Quảng Linh Linh đang dính máu, cô vội dùng tay bên kia vuốt ve gò má Trần Mỹ Linh ân cần hỏi.
Trần Mỹ Linh lắc đầu không nói lời nào, hai mắt đẫm lệ có chút ủy khuất nhìn thị trưởng đại nhân. Nàng là thương tâm, vết thương nhỏ trên tay căn bản không so được với cơn đau nhức trong lòng, nàng không biết vì cái gì khi mình tỉnh lại đã nhìn thấy thị trưởng đại nhân, nàng không dám nói lời nào, nàng thật chưa có nghĩ kỹ phải đối mặt với những sự tình xảy ra đột ngột này như thế nào.
Quảng Linh Linh cau mày nhìn Trần Mỹ Linh, không biết cô bé này rốt cuộc là bị làm sao, ngơ ngác nhìn mình lại chảy nước mắt. Cô nhìn y tá đang vô nước biển một lần nữa, cũng không hỏi thêm cái gì.
“Quảng thị trưởng, có gì cứ kêu tôi.” Y tá làm xong cho Trần Mỹ Linh, quay qua nói với Quảng Linh Linh.
Quảng Linh Linh nhẹ gật đầu, y tá đi ra ngoài.
Y tá sau khi rời đi, trong phòng chỉ còn lại có cô cùng Trần Mỹ Linh, Quảng Linh Linh vào phòng vệ sinh cầm khăn lông ướt đi ra, cô nhẹ nhàng lau vệt máu trên tay Trần Mỹ Linh, dịu dàng hỏi: “Tối hôm qua còn khá tốt, sao bây giờ phải đến bệnh viện rồi?”
Trần Mỹ Linh nhìn chằm chằm vào người ngồi ở trước mặt mình, khoảng cách hai người rất gần, động tác nhẹ nhàng của thị trưởng, Trần Mỹ Linh nhìn mà thấy lòng chua xót. Nàng thật sự không muốn cùng thị trưởng tách ra, đến lúc này Trần Mỹ Linh mới chính thức hiểu được thì ra trong lúc không để ý, thị trưởng đại nhân đã chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong tim nàng, không gì có thể so sánh.
“Tại sao em không nói chuyện?” Quảng Linh Linh đợi nửa ngày cũng không thấy Trần Mỹ Linh đáp lời, cô lấy tay sờ thử trán Trần Mỹ Linh, khá tốt trán đã bớt nóng.
Trần Mỹ Linh lắc đầu, nói: “Em không biết mình làm sao tới đây? Người nhà của em đâu?”
Quảng Linh Linh đứng lên, vừa kể chuyện xảy ra cho Trần Mỹ Linh vừa hướng vào phòng vệ sinh.
“Ba ba của em, bà nội, chị kêu tiểu Dật đưa họ trở về nghỉ ngơi, đêm nay chị ở đây với em.” Quảng Linh Linh đi ra, cởi bỏ áo khoác ngoài, đến trước giường Trần Mỹ Linh.
Trần Mỹ Linh lại không nói gì, Quảng Linh Linh ngồi ở bên giường bắt đầu cởi quần ngoài cùng giày, sau nghiêng đầu nhìn Trần Mỹ Linh. Cô như thế nào cảm thấy đứa nhỏ này hôm nay là lạ, cũng không biết chừa chỗ cho mình nằm.
“Em đang bệnh.” Trần Mỹ Linh hiểu ý thị trưởng, nàng có chút không được tự nhiên nói.
“Chị biết rõ em đang bệnh.” Quảng Linh Linh nhìn đồng hồ trên tay, nói: “Hiện tại đã là hai giờ sáng, chẳng lẽ em muốn chị ngồi ở đây cả đêm?” Cô chỉ chỉ cái ghế bên giường.
Trần Mỹ Linh mím môi xê dịch người qua một bên, chớp chớp mắt, cảm giác rất không thoải mái.
Quảng Linh Linh bất đắc dĩ lên giường, cô rất tự nhiên lấy tay sờ mặt Trần Mỹ Linh, đem nàng kéo vào trong lòng. Trần Mỹ Linh vặn vẹo cơ thể, nhíu mày nhìn thị trưởng đang cười xấu xa, có chút trẻ con giận dỗi nói ra: “Một hồi có người tiến vào thì làm sao?”
Quảng Linh Linh nháy mắt, hỏi: “Ai dám vào đây?”
“…”
“Chị không rung chuông, em cảm thấy ai dám đi đến?” Quảng Linh Linh rất thần khí cười nói, cô tìm cho mình tư thế thoải mái rồi nhắm mắt lại: “Em ngủ tiếp đi, chị sẽ canh em.”
Trần Mỹ Linh gối lên vai thị trưởng đại nhân, mắt nhìn chằm chằm vào nước biển đang từng giọt nhỏ xuống, trong nội tâm cảm thấy rất loạn. Thị trưởng đối với nàng là trước sau như một yêu chiều, căn bản không có phát giác biến hoá trong lòng nàng. Nàng muốn đem lời Vicky nói cùng mình kể cho thị trưởng nghe, muốn hỏi những lời kia đến cùng có phải hay không là sự thật, rốt cuộc những sự thật đó có phải cũng đang làm khó thị trưởng không?
Nhưng Trần Mỹ Linh hỏi không ra miệng, vốn cũng đã rối thì cái gì đều không thể giúp, nếu như nói ra những lời này, nàng cảm thấy thị trưởng nhất định sẽ vì vậy mà mất hứng. Nàng càng thêm tự ti, càng không có dũng khí đi đối mặt.
Quảng Linh Linh thật sự mệt chết đi, tối hôm qua cùng Trần Mỹ Linh, hai người gần như ‘chiến đấu hăng hái’ đến hừng đông, hôm nay lại xảy ra nhiều việc như vậy, cô căn bản cũng không có nghỉ ngơi. Thấy Trần Mỹ Linh không thích nói chuyện, tưởng thân thể nàng không thoải mái, nên chỉ đơn giản thoải mái ôm Trần Mỹ Linh, mắt nhìn Trần Mỹ Linh một hồi, không biết lúc nào thì đã ngủ.
Đêm nay Quảng Linh Linh ngủ rất say, dựa vào cảm giác cô hô hấp hương vị thơm mát trên người cô gái mình yêu, làm cho cô cảm thấy rất an tâm. Lúc cô lần nữa mở to mắt, ánh mặt trời đã chiếu vào phòng. Quảng Linh Linh bật dậy nhìn bên cạnh, thấy Trần Mỹ Linh đang dựa vào đầu giường, yên tĩnh nhìn mình, cô mới thở dài một hơi.
“Chị như thế nào ngủ mất? Ai giúp em rút kim ra?” Quảng Linh Linh xoay xoay cái cổ, chỉnh lại tóc tai, hỏi Trần Mỹ Linh.
“Tự em.”
Nghe thấy Trần Mỹ Linh nói, Quảng Linh Linh dừng động tác quay đầu lại, cô nắm tay Trần Mỹ Linh nhìn kỹ một chút hỏi: “Tự em sao? Có hay không xuất huyết?”
Trần Mỹ Linh lắc đầu. Quảng Linh Linh hướng về phía Trần Mỹ Linh giơ ngón tay cái lên, tiếp theo nàng vén chăn, xuống giường, vừa mặc quần áo vừa nói: “Em thật đúng là lợi hại, lần sau không cho phép tự mình rút kim, em có thể gọi chị dậy, rủi lúc đó xảy ra sơ sót làm xuất huyết thì làm sao?”
Trần Mỹ Linh gật gật đầu, nàng thấy thị trưởng đại nhân mặc lại quần áo ngày hôm qua, trong nội tâm rất không thoải mái. Nàng nhớ rõ lần trước thị trưởng đại nhân nằm viện có nói qua, bất kể như thế nào đều kiên quyết không thể không thay quần áo. Trần Mỹ Linh biết rõ, thị trưởng sở dĩ như vậy cũng là vì nàng.
Nói đến nàng thật sự thấy kỳ quái, Trần Mỹ Linh cảm giác tâm tình của mình tuy vẫn khó chịu như hôm qua, có rất nhiều chuyện rối rắm, nhưng mà có thị trưởng bên cạnh, lại có vẻ khá hơn. Chỉ có thể nhìn động tác cùng ánh mắt của thị trưởng thôi mà trong lòng nàng đã tràn ngập loại cảm giác nói không nên lời.
Ngoài phòng bệnh đột nhiên truyền đến vài tiếng đập cửa, Trần Mỹ Linh thu hồi suy nghĩ cùng thị trưởng nhìn ra cửa, thấy Viên Hiểu Dật mặc đồ thể thao, mang theo một cái túi lớn, cười ha hả đi vào.
[text_hash] => 442428ed
)