Array
(
[text] =>
Trần Mỹ Linh đi rồi, Quảng Linh Linh mới ý thức chính mình vừa rồi tựa hồ lạnh nhạt Trần Mỹ Linh, mà cô bé kia đang ở độ tuổi cực kì mẫn cảm. Quảng Linh Linh cầm lấy điện thoại nghĩ nghĩ, nhìn hai cha con Iran, cảm thấy hay là không nên gọi điện, cô gửi tin nhắn cho Trần Mỹ Linh.
Nửa tiếng sau, Quảng Linh Linh liên tiếp mấy lần nhìn về phía điện thoại trên tủ đầu giường vẫn im lặng nãy giờ, cô nhíu mày trong lòng nghĩ “Cô bé này là làm sao vậy? Đi đã lâu như vậy, dù ngồi xe công cộng cũng có thể về đến nhà, vì cái gì vẫn chưa trả lời tin nhắn?”
Đang lúc Quảng Linh Linh nghĩ sẽ gọi điện cho Trần Mỹ Linh, điện thoại lại vang lên, cô nhanh chóng cầm lấy điện thoại, nhưng lại là hiển thị số của Cristina, nàng có chút thất vọng, lập tức nhấn nghe.
“Linh Linh, thế nào? Khá hơn chút nào không? Mình đang đến bệnh viện, muốn hay không mang chút gì đó lên?” Giọng nhẹ nhàng của Cristina truyền vào tai Quảng Linh Linh.
“Như thế nào đến muộn như vậy? Có bệnh nhân làm kéo dài thời gian a?”
“Đúng vậy, vừa mới xong. Nghĩ tới thăm cậu một chút, muốn mang đồ ăn gì không mình đang lái xe.”
“Không cần, ăn không vô, cậu đi lên ngồi một chút là tốt rồi.” Quảng Linh Linh nhẹ nói.
“Ok, vậy mình cúp máy.”
“Ừ.” Quảng Linh Linh “Ừ” Một tiếng liền muốn để điện thoại xuống, rồi lại nghe trong điện thoại thanh âm Cristina rất kinh ngạc “Di…” Một tiếng.
Điện thoại vẫn chưa tắt, Quảng Linh Linh biết rõ Cristina lúc lái xe thích sử dụng tai nghe trò chuyện, nàng đưa di động lại gần sát lỗ tai, thử hỏi: “Làm sao vậy? Cristina?”
Đối phương không có trả lời, trong điện thoại di động đầu tiên là truyền ra tiếng phanh lại rất nhỏ, một hồi tiếng cửa xe bị mở ra còn có âm thanh giày cao gót giẫm trên đường, rồi truyền tới thanh âm của Cristina.
“Mỹ Linh.” Giọng của Cristina tràn đầy kinh ngạc, Quảng Linh Linh nghe thấy tên Trần Mỹ Linh, thoáng cái liền khẩn trương lên, cô bất giác nắm chặt tay, ngưng lại hô hấp chăm chú nghe.
“Chị Cristina.” Tiếp theo truyền tới là giọng Trần Mỹ Linh nhỏ xíu, cái thanh âm này không rõ ràng như trước, còn có chút ít nghẹn ngào, Quảng Linh Linh biết cô bé này nhất định là có chuyện.
“Mỹ Linh, thật là em sao, làm sao em ở đây?” Cristina quá kinh ngạc, trời lạnh như vậy, đã muốn 10 giờ tối, Trần Mỹ Linh lại một mình ngồi ở ngoài đường.
Cristina nhìn nhìn hai bên đường, lúc này lối đi bộ đều không có ai, nàng cúi người kéo Trần Mỹ Linh đứng lên, lúc Trần Mỹ Linh ngẩng đầu lên nàng mới phát hiện, đứa nhỏ này trên gương mặt trắng nõn còn nước mắt chưa khô
“Em làm sao vậy Mỹ Linh? Làm sao em một mình ở đây? Em khóc cái gì? Ai khi dễ em?” Cristina kéo Trần Mỹ Linh, nàng khẩn trương hỏi, bàn tay Trần Mỹ Linh lạnh buốt, đôi mắt hồng hồng có chút sưng, như là đã khóc qua rất lâu. Hơn nữa sau khi đứng lên Trần Mỹ Linh vẫn luôn cúi đầu, Cristina trong lòng mềm nhũn, nhịn không được có chút đau lòng.
Cristina nắm tay Trần Mỹ Linh đem nàng đưa lên xe, lấy khăn tay đưa cho Trần Mỹ Linh, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy Mỹ Linh? Xảy ra chuyện gì sao?”
“Cám ơn chị.” Trần Mỹ Linh tiếp nhận khăn tay vân vê trong tay, nàng nhìn Cristina miễn cưỡng mỉm cười một cái nói: “Em không sao.” Sau lại cúi thấp đầu, tóc nàng phát tán rơi trên hai gò má, Cristina nhìn không ra nét mặt của nàng.
Cristina ngồi ở ghế lái bên cạnh nhìn Trần Mỹ Linh, trong lòng đột nhiên xiết chặt, một cô bé nhu thuận tốt đẹp như vậy nhưng trên người lại tản mát phát ra loại cô đơn khí tức, thực khiến làm cho người khác thương tâm, nàng vừa định nói chuyện, thì điện thoại Trần Mỹ Linh liền vang lên.
Cristina trông thấy Trần Mỹ Linh đầu tiên là sửng sốt một chút, sau nàng chậm chạp lấy di động ra mắt nhìn màn hình nhưng không có làm gì, Cristina ngồi thẳng người liếc trộm màn hình điện thoại, đúng là số của Quảng Linh Linh.
“Như thế nào không nghe điện thoại?” Cristina thấy Trần Mỹ Linh như trước sững sờ, nàng cẩn thận hỏi.
Trần Mỹ Linh lắc đầu, nàng tắt điện thoại bỏ vào trong túi áo, trên mặt kéo ra nụ cười nhẹ nhìn Cristina nói: “Chị Cristina, thật làm phiền chị. Đã trễ rồi, em cần phải trở về.” Nói dứt lời cô kéo ra cửa xe đi xuống.
“Mỹ Linh.” Cristina thấy Trần Mỹ Linh cứ như vậy xuống xe, nàng có chút nóng vội gọi, nàng vội vàng xuống xe theo, mà lúc này điện thoại của nàng cũng vang lên, Cristina lấy ra điện thoại không cần nhìn cũng biết nhất định là Quảng Linh Linh gọi tới.
Cristina bắt điện thoại nói câu: “Trước chờ một chút.” Sau nàng chạy đuổi theo Trần Mỹ Linh, giữ chặt tay Trần Mỹ Linh không cho nàng tiếp tục đi lên phía trước.
“Đã trễ như vậy, chị đưa em trở về.”
“Không cần đâu chị, tự em có thể…” Trần Mỹ Linh cũng không giãy giụa, nàng ngoan ngoãn đứng ở trước mặt Cristina nhỏ giọng nói.
“Linh Linh gọi tới, em muốn nghe hay không?” Cristina đem điện thoại đưa tới trước mặt Trần Mỹ Linh, nhẹ nhàng hỏi.
Trần Mỹ Linh nhếch môi lắc đầu, nàng hiện tại không muốn cùng ai nói chuyện, thực tế không muốn nghe giọng thị trưởng đại nhân, trong tâm nàng đang rất loạn. Nàng không nghĩ tới sẽ gặp Cristina ở đây, hiện tại nàng chỉ muốn một mình ngốc một hồi, rồi về nhà cũng tốt. Nhưng Cristina dù sao cũng là bạn thân của thị trưởng, nàng không thể lập tức nói đi là đi, chỉ có thể gượng chống, thân thể có chút run đứng ở đó.
Cristina bất đắc dĩ nhún nhún vai, nàng đem di động tới bên tai “Alo.” Một tiếng, chỉ nghe thấy giọng Quảng Linh Linh có chút vội vàng truyền tới: “Cậu gặp Mỹ Linh rồi sao? ở đâu?”
Cristina nhìn chung quanh một chút, nói: “Trên đường.” Sau nàng nhìn sang Trần Mỹ Linh đang đứng cách đó không xa, nhỏ giọng nói: “Đã khóc, Linh Linh, cậu làm gì nàng? Dẫn đến nàng tức giận?”
“Cậu làm cho em ấy nghe điện thoại.” Quảng Linh Linh không để ý đến vấn đề Cristina hỏi, nàng lạnh như băng nói.
“Em ấy không nghe.” Cristina có chút bất đắc dĩ, hai người này cũng không biết là xảy ra chuyện gì, buổi tối trời lạnh như vậy, nàng lại phải đứng ở trên đường làm “Người hoà giải”.
Quảng Linh Linh trầm mặc một hồi, nói: “Vậy đi, cậu trước đưa em ấy về nhà, sau cậu cũng trực tiếp về nhà đi, muộn quá rồi, đừng giằng co.” Quảng Linh Linh nói dứt lời, trực tiếp cúp điện thoại.
Cristina kinh ngạc đưa di động ra trước mắt nhìn, cuộc trò chuyện chấm dứt. Nàng thở dài “Đây rốt cuộc là làm sao? Một người thì khóc thành như vậy, một người lại cũng không hỏi nàng, nói cúp liền cúp.” Cristina cất điện thoại, chăm chú nhìn Trần Mỹ Linh.
“Đi thôi, bên ngoài lạnh như vậy, chị đưa em về nhà.” Cristina tiến lên khoác tay Trần Mỹ Linh, không để cho đối phương phản ứng liền hướng xe đi về.
Cristina đã xuống xe đuổi theo đến đây, Trần Mỹ Linh cũng không thể lại từ chối, nàng bị động đi theo Cristina, đi vài bước lại ngừng lại, bởi vì nàng thấy phía trước cách đó không xa đi tới hai người, một nam một nữ, người đàn ông thoạt nhìn khoảng 40 tuổi, Trần Mỹ Linh không nhận ra. Nhưng nàng nhận ra cô gái mặc áo bông trắng bên cạnh người đàn ông, đúng là tiểu Nam.
Tiểu Nam tựa hồ cũng nhìn thấy Trần Mỹ Linh, nàng nhanh chóng rút tay ra khỏi người đàn ông kia, bước nhanh đến trước mặt Trần Mỹ Linh, kinh ngạc nói: “Học tỷ.”
Người đàn ông kia cũng đi tới, Trần Mỹ Linh thấy vẻ mặt tiểu Nam có chút không được tự nhiên, sau liền rất nhanh khôi phục bộ dáng, hé ra khuôn mặt tươi cười với nàng.
Trần Mỹ Linh gật đầu một cái, nàng nhìn người đàn ông bên cạnh tiểu Nam, đôi mắt người kia có chút dò xét quét qua Trần Mỹ Linh cùng Cristina, hai người nhẹ gật đầu, cũng không nói chuyện, hắn liền để lại một mình tiểu Nam, hướng phía trước đi tiếp.
Tiểu Nam có chút xấu hổ cười cười, nàng tiến lên thân mật khoác tay Trần Mỹ Linh, nhìn Cristina hỏi: “Học tỷ, chị gái xinh đẹp này là ai a?”
Trần Mỹ Linh thấy tiểu Nam dời lực chú ý sang Cristina, cũng không có nhiều lời, đơn giản giới thiệu hai người với nhau, nhìn tiểu Nam hỏi: “Nhà của em ở đâu? Đã trễ như vậy trở về một mình không an toàn.”
Cristina dựa tại cửa xe, nghe Trần Mỹ Linh nói, trong nội tâm thầm khen “Không hổ là Quảng đại thị trưởng nhìn trúng người, cô bé này che giấu tâm tình thật cẩn thận, nếu không nhìn ánh mắt của nàng, lúc này căn bản nhìn không ra mới vừa trước đã khóc.”
“Lên xe hết đi a, chị đưa các em trở về.” Cristina cắt ngang hai cô gái, nói xong nàng ngồi vào trong xe.
Đêm nay Trần Mỹ Linh không có về nhà, tiểu Nam nhiệt tình mời nàng liền đồng ý, nhờ Cristina lái xe đưa hai người đến nhà tiểu Nam. Nhà tiểu Nam nhìn bề ngoài so với nhà Trần Mỹ Linh khá hơn nhiều, ba gian phòng ngủ, nội thất vô cùng có phong cách cổ điển, đêm nay ba mẹ tiểu Nam cũng không có ở nhà, trong nhà lớn như vậy chỉ có nàng cùng tiểu Nam hai người ở.
Thẳng đến lúc ngủ, Trần Mỹ Linh cũng không có nhìn qua điện thoại, sau khi khóc xong đầu óc Trần Mỹ Linh dần dần bình tĩnh lại. Nàng đột nhiên không biết vừa rồi một mình ngồi ở ven đường, khóc đến thương tâm như thế kia rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ chỉ là bởi vì trông thấy gia đình thị trưởng đại nhân cùng một chỗ hạnh phúc hòa thuận mà cảm thấy khổ sở trong lòng sao? Trần Mỹ Linh nghĩ mãi mà không rõ, nàng không biết từ lúc nào, trong lòng nàng, thị trưởng đã chiếm cứ vị trí quan trọng như vậy.
Trần Mỹ Linh trong lòng không ngừng phản phục mâu thuẫn lẫn nhau, coi nhìn tin nhắn thị trưởng đại nhân gửi tới liền có chút ít hối hận, đêm nay chính mình có chút cảm xúc không hiểu được, nàng một bên mong mỏi thị trưởng có thể một lần nữa gọi tới cho nàng, một bên lại cảm thấy mặc dù là điện thoại tới, nàng lại cũng không biết nói cái gì cho phải.
Cùng Tiểu Nam nằm song song ở trên giường, lòng Trần Mỹ Linh mới dần dần an tĩnh lại, trong phòng có ánh trăng sáng chiếu vào, hai cô gái thỉnh thoảng nhẹ giọng trò chuyện với nhau, Trần Mỹ Linh đột nhiên muốn thổ lộ hết ý niệm trong đầu, nàng cố gắng đè nén loại cảm giác đặc biệt mãnh liệt này, lẳng lặng nghe tiểu Nam tâm tình trời nam biển bắc các loại sự tình.
“Học tỷ, em nghĩ muốn kể cho chị nghe chuyện này.” Tiểu Nam đột nhiên dừng lại, lặng im vài giây, giọng điệu nghiêm túc nói với Trần Mỹ Linh.
[text_hash] => e456101d
)