Array
(
[text] =>
Tài liệu được phủ kín nửa bàn làm việc, Chaeyoung thu dọn từng món từng món một, chuẩn bị xếp thành một chồng để ôm về phòng trực ban. Lisa vừa giúp nàng vừa hỏi: “Em muốn làm phụ mổ một không?”
Chaeyoung sửng sốt một chút: “A?”
Lisa đem tờ xét nghiệm cuối cùng để lên đỉnh chồng tài liệu, bâng quơ hỏi: “Ca phẫu thuật này, em muốn làm phụ mổ một không?”
Tuy là cô nói rất nhẹ nhàng, tựa như đang hỏi hôm nay trời sẽ mưa sao, nhưng mà Chaeyoung hiểu rõ phân lượng của những lời này nặng bao nhiêu, nàng kích động đến nói năng lộn xộn: “Em, em có thể làm phụ mổ một? Vậy sư tỷ thì sao?”
“Cô ấy làm mổ chính cho một ca hở van hai lá khác rồi”
“Sư tỷ có thể mổ chính rồi!” Chaeyoung còn vui mừng hơn cả đương sự, trong ánh mắt lóe lên lấp lánh, chớp nháy liên tục.
“Ừm, cô ấy làm rất tốt, có thể thử một mình làm mổ chính rồi”Lisa hỗ trợ ôm lấy chồng tài liệu, hỏi lại một lần nữa: “Chị nghe phó chủ nhiệm Min nói, em theo phó chủ nhiệm làm phụ mổ một vài lần, vậy lần này muốn thử làm với chị không?”
Trước đây người đảm nhiệm phụ mổ một cho Lisa chủ yếu là Jennie và Suzy, hiện tại Jennie bắt đầu lên bác sĩ chủ trị, Suzy thì bị chủ nhiệm Yang và phó chủ nhiệm Min gọi đi tự mình đào tạo, cho nên vị trí này liền để trống. Vì vậy ý của Lisa không chỉ là bổ sung vào cho ca phẫu thuật khiếm khuyết vách liên nhĩ này, mà là những ca phẫu thuật về sau nữa.
Trong 3 đến 5 năm nữa, em có nguyện làm phụ mổ một giúp chị không, cùng chị nắm tay sánh vai, vượt qua trùng trùng điệp điệp những trắc trở, hoàn thành một nghìn ca phẫu thuật không?
Lisa nhìn sâu vào mắt nàng, yên tĩnh chờ đợi đáp án.
Chaeyoung không chút do dự đáp: “Muốn!”
Đương nhiên là muốn rồi! Nàng cố gắng nhiều năm như vậy, chờ đợi nhiều năm như vậy, chính là vì ngày hôm nay!
Nàng không muốn bản thân chỉ là một trong những phụ mổ, nàng muốn đứng bên cạnh Lisa, cùng chị vượt qua những bão táp biến đổi kỳ lạ dưới ánh đèn phẫu thuật, làm bạn với chị trong những thay đổi chớp mắt trên bàn phẫu thuật.
Nàng hi vọng bản thân sẽ thành học trò giỏi nhất, là trợ thủ đắc lực nhất của Lisa, với bàn tay của mình, nàng sẽ trở thành một con dao luôn giành được thắng lợi ở Khoa Ngoại Lồng Ngực.
Vẻ mặt chắc chắn vô cùng chăm chú cùng với ánh mắt rất sáng của nàng như dấy lên hai ngọn lửa lớn. Lisa cười rộ lên, điềm tĩnh nhưng uy nghiêm nói: “Vậy em phải đuổi kịp chị đó”
“Sư phụ không cần lo cho em đâu” Chaeyoung ôm lấy chồng tài liệu như quả núi nhỏ trong lòng Lisa, nheo mắt lại cười nói: “Chị yên tâm, em ôm được mà”
Thời gian vừa đến giữa trưa, ánh mặt trời rực rỡ từ ngoài cửa chiếu vào rải lên vai. Chaeyoung đứng thẳng tắp, trên gương mặt nhỏ nhắn lóng lánh thần thái tự tin, so với ánh mặt trời càng chói mắt hơn. Lisa đứng trong ánh nắng rực rỡ híp mắt lại, yên lặng mà nhếch môi cười.
Cô học trò nhỏ này tựa như một thân cây non, không sợ gió cũng chẳng sợ mưa, hướng về mặt trời đón ánh sáng, mọc cành ra lá, cao lớn khỏe mạnh từng ngày từng ngày. Bất tri bất giác, nàng đã cao lớn đến như vậy, có thể nở ra thật nhiều bông hoa nhỏ trắng nõn.
Cô rất chờ mong, vào một ngày nào đó trong tương lai, thân cây này sẽ rễ sâu lá tốt, đứng bên cạnh bộ rễ um tùm của cô, quấn lấy cành lá của cô, cùng nhau đứng bên cửa sổ của Khoa Ngoại Lồng Ngực, lẳng lặng bảo vệ, mãi mãi không tách rời.
Buổi chiều lần lượt có người xuất viện, Chaeyoung bận việc nửa ngày để làm thủ tục cho họ, sau đó lại giúp bệnh nhân thay thuốc, gần đến lúc tan tầm mới có một chút rảnh rỗi. Điện thoại liên tục rung lên, cuối cùng nhân lúc rảnh rỗi nàng lấy ra xem, vừa mở wechat lên thì bị từng khung trò chuyện bắn ra tin nhắn liên tục, dọa cho ngốc một lúc.
Tin tức mới ngập tràn trời đất, từng tin khiến Chaeyoung nhịn không được bắt đầu hoài nghi có phải vé số hai ngày trước nàng tiện tay mua được đã trúng một trăm triệu không.
Chờ đến khi toàn bộ tin nhắn đều hiển thị xong, điện thoại cũng không còn rung nữa thì Chaeyoung mới bấm vào từng nhóm để xem, đều là tin nhắn của đồng nghiệp ở bệnh viện, ngoài ra cũng có người nhận chức cùng năm, còn có cả của sư huynh và sư tỷ, nhưng chuyện họ hỏi đến đều là một, ngữ khí cũng khiếp sợ giống nhau như đúc.
Tất cả mọi người đều hỏi: [Nghe nói em và phó chủ nhiệm Li đang hẹn hò hả!? Thiệt hay giả vậy!?]
Chaeyoung trả lời cho những người có quan hệ tốt trước, cảm thấy giải thích cho từng người như vậy tốn nhiều thời gian quá nên quyết định phát vòng bạn bè tính chiêu cáo thiên hạ.
Nàng mở vòng bạn bè lên, vừa refresh thì phá thiện nhóm người Jennie đã sớm phát trước rồi
[Hẹn hò rồi! Hỏi lại tự sát!]
[Thống nhất câu trả lời, xác thực Tiểu Chaeng và phó chủ nhiệm Li của chúng ta đang hẹn hò! Đang yêu đương! Đã xác định quan hệ rồi!]
[Thật sự trả lời không nổi nữa, các nàng đều là những người phụ nữ rất ưu tú, tôn trọng lẫn nhau, yêu thích lẫn nhau, chuyện này đến cẩu độc thân như tôi còn phải tin tưởng vào tình yêu, hi vọng mọi người hãy gửi lời chúc phúc]
Xem ra bọn họ cũng bị đồng nghiệp điên cuồng oanh tạc hỏi chuyện rồi, thông qua màn hình nàng đều có thể cảm nhận được sự luống cuống của Jennie, Chaeyoung vui sướng khi người gặp họa che miệng cười trộm.
Jennie ngồi ở bàn bên cạnh bất mãn gào một tiếng: “Em còn cười nữa, đều tại em đó, wechat đều kêu liên tục cả ngày, điện thoại của chị sắp hết pin luôn rồi”
Chaeyoung rút dây cáp từ trong ngăn kéo ra đưa cho Jennie: “Pin hư rồi, chị nên đổi điện thoại đi”
Jennie tức giận bất bình: “Điện thoại của chị mới mua đó được không, em không xem điện thoại thì đừng có làm phiền chị, chúng ta đều là cá nằm trong chậu sẽ gặp nguy hiểm”
“Thật sự nhiều như vậy sao?” Chaeyoung vô cùng kinh ngạc, bản thân nàng cũng mới bị hai, ba mươi người hỏi tới, bọn họ còn nhiều hơn nàng luôn sao.
Suzy vừa cấp tốc gõ chữ vừa nói: “Chủ yếu là có vài người không ăn được nho thì nói nho còn xanh”
“Là sao?” Chaeyoung hỏi lại.
Jimin xen vào: “Cái này em đừng hỏi, nhắm mắt làm ngơ đi”
Bọn họ không nói Chaeyoung lại càng tò mò, nàng bước một bước thật xa đi qua, chen vào trên bàn Jennie. Đối phương đang sạc pin, cũng không có ý che lại nên đã bị Chaeyoung thấy được cuộc nói chuyện phiếm trong màn hình.
Đó là một nhóm chat nhỏ chỉ có vài người, mà nàng thì không có trong đó, avatar của những người đó nàng cũng không nhận ra. Rõ ràng là người lạ mà biểu hiện giống như rất quen thuộc với nàng, người đầu tiên còn nói tới thiếu sót của nàng:
[Sao hôm nay cả thế giới đều nói về Chaeyoung vậy? Tôi từng gặp qua mấy lần ở căn tin, không có điểm nào là dễ nhìn cả, tính nết có chút đáng yêu, nhưng cũng không cần phải khen như tiên nữ đâu]
[Có người nói năm ngoái còn xảy ra chuyện bại lộ chuyên ngành, chắc là phẫu thuật làm không tốt rồi]
[Cô ấy có thể theo đuổi được phó chủ nhiệm Li như vậy thì không chừng phần lớn nguyên nhân là vì cô ấy là học trò của phó chủ nhiệm Li, gần quan được ban lộc mà]
Phía sau là Jennie oán lại các nàng nói:
[Thật ngại quá, Tiểu Chaeng của chúng tôi lớn lên xinh đẹp, tính tình đáng yêu, vốn dĩ chính là tiểu tiên nữ]
[Khi phát sinh bại lộ chuyên ngành cô không đi truy cứu bệnh nhân, trái lại còn nói kỹ thuật của bác sĩ có vấn đề, lương tâm của cô có phải bị chó ăn rồi không, đến Khoa Ngoại Lồng Ngực đi, tôi điều trị giúp cô, không thu tiền]
[Có mấy người cho dù ở trước cửa chính chung cư nhà Lisa, ở gần đến mức mỗi ngày đều có thể ngẫu nhiên gặp được 80 lần cũng không có khả năng theo đuổi được Lisa. Vì linh hồn của cô ta quá xấu, Lisa cũng chả thèm nhìn tới dù chỉ một chút]
Sau đó hệ thống phát thông báo, Jennie đã bị đuổi ra khỏi nhóm chat.
Jennie tức giận đến giương nanh múa vuốt: “Cãi không lại tôi thì đá tôi ra, đồ hèn! Chúc mấy người vĩnh viễn không tìm được người yêu, có tìm được rồi cũng bị cắm sừng!”
Loại nguyền rủa ác độc này cũng đều nói ra thì có thể thấy được Jennie tức giận đến không thèm lựa lời, Chaeyoung vội vàng khuyên nhủ: “Đừng tức, xem bọn họ là ong là ruồi được rồi. Chị cũng đừng xem nữa, chúng ta không xem nữa, mắt không thấy tâm cũng sẽ không phiền”
Jennie tức giận hung dữ, nắm chặt lấy điện thoại, kì quái nhìn sang nàng: “Sao em có thể bình tĩnh như thế?”
Chaeyoung thở dài, nhún vai buông tay ra: “Em hẹn hò với sư phụ cũng giống như hẹn hò với minh tinh thôi, fan khi biết rồi sẽ tức giận, sẽ công kích em, đây là chuyện bình thường. Muốn đội vương miện, nhất định phải biết nó nặng thế nào, đây là thử thách nhất định phải vượt qua, em chịu được”
Jennie nhướng chân mày lên cao, nhìn nàng như nhìn bệnh nhân tâm thần: “Em đây là đang diễn sâu, hay là bị tức đến choáng váng rồi vậy?”
“Em…” Chaeyoung còn chưa nói xong thì dư quang nhìn thấy một bóng người quen thuộc xuất hiện ở cửa phòng trực ban, nàng không khỏi im lặng nhìn qua.
Bác sĩ Irene đẩy cửa đi vào, đứng ở vị trí cách Chaeyoung không xa, gương mặt có hơi tiều tụy, khóe mắt ửng đỏ, giống như vừa khóc qua. Đứng cách một cái bàn, Bác sĩ Irene cười ha hả nhìn Chaeyoung, lễ phép mở miệng: “Bác sĩ Park đã tan làm chưa? Tôi muốn mời cô ăn bữa cơm, không biết cô có tiện đi không?”
Tất cả mọi người đều rõ ràng, đây là bữa tiệc Hồng Môn Yến (*). Nhóm người Jennie không hẹn mà cùng dừng động tác lại, chuyển đường nhìn bay tới hai người các nàng, khẩn trương đến đến mức không dám thở mạnh.
(*) Hồng Môn Yến: ý nghĩa chỉ một cạm bẫy.
Trầm mặc vài giây, Chaeyoung bỗng cong khóe miệng lên, cười rất bình thản nói: “Được”
[text_hash] => b5d82396
)