Array
(
[text] =>
Trong lúc Chaeyoung thất thần, Jennie đã điều chỉnh xong video hệ thống, cũng đã thấy hình ảnh từ bên trong từ vị trí cắm vào của kim cannula, phẫu thuật chính thức bắt đầu.
Khác với màn hình hiển thị 2D của phụ mổ, màn hình của khu vực điều khiển là 3D, hạ dao xuống liền có thể nhìn thấy được vết rạch sâu hay cạn, cảm giác chân thật như phẫu thuật mở ngực.
Dụng cụ đi từ khe xương ngực trực tiếp đến màng tim, Lisa dùng thao tác cắt màng tim ra, để lộ quả tim bên trong, ngăn chặn các động mạch và truyền dung dịch ngừng nhịp tim. Đợi sau khi quả tim ngừng đập, rạch một đường bên tâm nhĩ trái, thăm dò cấu trúc van hai lá và bắt đầu phẫu thuật.
Cách làm cụ thể cũng không khác biệt so với phẫu thuật mở ngực bình thường, điểm khác chính là đổi từ bác sĩ cầm dao thành bác sĩ thao tác trên máy móc và để người máy cầm dao mà thôi.
Cỗ máy khổng lồ này dưới bàn tay của Lisa đã biến thành một Da Vinci linh hoạt, động tác phi thường tinh chuẩn. Jennie làm phụ mổ cũng phối hợp rất đúng chỗ, theo tiến độ tùy thời điểm mà điều chỉnh phạm vi quan sát phẫu thuật, phóng đại bội số, thay thế dụng cụ, làm cho thao tác của Lisa như cá gặp nước.
Sau hơn năm tiếng đồng hồ, phẫu thuật thuận lợi kết thúc, thắt lưng và chân của Chaeyoung đều phát đau, thật hâm mộ Lisa vẫn ngồi được như vậy, sâu sắc cảm nhận được hệ thống thiết kế của người máy Da Vinci có bao nhiêu nhân tính.
Sáng sớm khi bước vào phòng phẫu thuật, mặt trời chỉ vừa mọc lên từ đường chân trời, vẫn còn lập lòe phía sau những đám mây. Đến khi từ phòng phẫu thuật đi ra đã là hơn hai giờ chiều, mặt trời đều đã cao qua đầu, như quả cầu lửa thiêu đốt da người phát đau.
Từ tòa phẫu thuật đi tới lầu 10 của Khoa Ngoại Lồng Ngực chỉ ngắn ngủi vài bước chân, Chaeyoung bị phơi nắng đến đầu choáng váng, hoa cả mắt. Khi trở về phòng trực ban nàng cũng không quan tâm ngồi làm gì, trực tiếp rót một ly nước ừng ực một hơi uống sạch. Sau khi uống xong lại rót thêm một ly cho Lisa để lên bàn của nàng.
“Sư phụ uống nước đi”
Lisa giương mắt nhìn nàng, cánh môi Chaeyoung vì thiếu nước nên phủ một lớp da màu trắng, vì không quá thoải mái nên nàng theo bản năng vươn đầu lưỡi liếm mấy cái.
Lisa không hiểu sao cảm thấy khô cổ họng, dời đường nhìn di, cầm ly nước lên uống hai hớp.
Chaeyoung không có phát hiện dị thường của Lisa, nàng nhìn thấy hộp giữ ấm để trên bàn ở trong góc tường thì vui mừng hớn hở chạy tới mở nắp ra, lấy cơm hộp chia cho Lisa và Jennie
Lisa ăn xong trước, đem cơm thừa bỏ vào thùng rác bên ngoài, thuận tiện đi rửa tay.
Suzy ôm một xấp đơn xét nghiệm đi vào, dựa vào bàn Chaeyoung đang ngồi nói: “Tiểu Chaeng, có một tin tốt và một tin xấu muốn nói với em, em muốn nghe cái nào trước?”
“Nghe tốt trước đi” Chaeyoung lau đôi môi đầy dầu, “Như vậy mới có động lực nghe tin xấu, chị nói đi”
“Tin tốt chính là – chúc mừng em, cuối cùng em cũng được cho phép cấp đơn thuốc rồi!”
Niềm vui đến quá đột nhiên, Chaeyoung sửng sốt vài giây mới phản ứng được, cuối cùng nàng cũng là người có thân phận rồi!
Chuyện này giống như ký hợp động lao động với bệnh viện vậy, khi hết thời gian thử việc sẽ trở thành bác sĩ nội trú, trong thời gian thử việc sẽ tiến hành khảo hạch, sau khi kiểm tra có đủ tư cách sẽ được quyền cấp đơn thuốc.
Thời gian thử việc cụ thể là mấy tháng, nàng không nhớ rõ lắm, dù sao cũng giống như nhân viên mới nhận chức, lúc nên thăng cấp lên chính thức thì sẽ thăng cấp, Chaeyoung liền không đem chuyện này để trong lòng, cơ hồ muốn quên đi.
Jennie hỏi: “Đã gửi công văn chưa?”
“Sáng nay mới vừa gửi công văn tới, lúc đó mọi người đang ở trong phòng phẫu thuật” Suzy lục tìm tờ thông báo của khoa y tế, từ trong danh sách các bác sĩ được ủy quyền và cấp phép tìm dài xuống và khoanh tròn tên Chaeyoung.
Trong danh sách đăng ký đi kèm còn có một bản được ký tên bằng tay của Chaeyoung, kiểu chữ hoàn toàn bất đồng rồng bay phượng múa của người khác, ngược lại giống với bản thân nàng, tròn tròn, viết một nét vẽ một nét, vô cùng nhu thuận.
Jennie cười nói: “Tiểu Chaeng à, chữ viết này của em cứ như thực tập sinh chưa tốt nghiệp ấy, bệnh nhân nhìn vào sẽ cảm thấy em không có kinh nghiệm. Mau luyện viết chữ đi, lối chữ thảo (nét chữ liên tục, viết nhanh) cũng được”.
Chaeyoung trợn to mắt, đem văn kiện nhìn xem cẩn thận, tâm tình rất là kích động.
Cố gắng đến tận bây giờ cuối cùng nàng cũng trở thành người được ghi tên vào bác sĩ nội trú rồi, đây là bước đầu tiên trên con đường y học của nàng. Bắt đầu từ giây phút này nàng có thể dùng hết mã lực, dùng hết sức của mình để chạy về phía Lisa rồi.
Jennie cũng rất cao hứng, có thêm một bác sĩ nội trú thì sẽ có thêm một trợ thủ nữa, nàng vội vàng đề nghị: “Rèn sắt khi còn nóng, Tiểu Chaeng em mau đăng ký tham gia huấn luyện người máy Da Vinci đi, làm trợ thủ của một mình chị thôi, chị không cách nào phân thân ra được”
Chaeyoung vốn dĩ hâm mộ bản thân mình có thể được tham gia vào ca phẫu thuật dùng người máy Da Vinci vì vậy liên tục gật đầu không ngừng: “Được được, em cũng muốn đi huấn luyện. Đúng rồi, em cũng có tin tốt muốn nói với chị nè”
“Chị còn có tin tốt gì nữa? Jisoo đều xóa wechat của chị rồi, lẽ nào cô ấy nói chuyện riêng với em, nói chị thật ra rất không tệ, cô ấy có thể suy xét thêm lần nữa hả?” Một buổi sáng trên đường tình nhấp nhô của mình, thần sắc của Jennie ảm đạm đi rất nhiều.
“A…” không nghĩ tới động tác của bạn thuở nhỏ lại nhanh như vậy, không cho người ta một chút cơ hội trực tiếp xóa bạn bè luôn, Chaeyoung bị kẹp trong xấu hổ nhanh chóng chuyển đề tài: “Thật ra lúc làm phẫu thuật, sư phụ có khen chị đó, nói chị làm rất tốt”
“Nếu như chị làm không tốt thì sao Lisa cho chị làm phụ mổ được?” Jennie vô cùng tự tin nhướn máy, bày ra bộ dạng bình thản, thờ ơ nhưng cơ thể lại cực kì thành thật, nửa người trên hướng về phía trước, tới gần Chaeyoung nhẹ giọng hỏi: “Lisa thật sự nói như vậy sao?”
“Thật mà”
Jennie không quá tự nhiên mà sờ tai, khóe miệng ẩn ẩn nụ cười, khống chế không để mình cười quá rõ ràng, nhưng đuôi lông mày cong lên để lộ tâm trạng vui sướng không giấu được của nàng: “Lisa thật biết xem hàng, chị chính là miếng ngọc bội mà”
Jennie ngâm nga một đoạn nhạc, cầm lấy hộp cơm rung đùi đắc ý đi ra ngoài vứt rác.
Chaeyoung hỏi: “Đúng rồi Suzy, vừa rồi chị nói còn có tin xấu mà? Là tin gì vậy?”
Suzy đem chồng đơn xét nghiệm để lên bàn, ôm quyền chắp tay, van xin nói: “Chiều nay chị còn phải cùng Chủ nhiệm Min làm phẫu thuật, không có thời gian để kiểm tra đơn xét nghiệm, Tiểu Chaeng, em giúp chị với”
Mặc dù trên LIS (Hệ thống thông tin xét nghiệm) có thể trực tiếp chọn xem kết quả kiểm tra điện tử, nhưng nó không hề liên quan đến HIS (Hệ thống thông tin bệnh viện), cho nên trong bệnh viện có quy định, sau khi có kết quả xét nghiệm các khoa sẽ tự in ra, dán vào hồ sơ bệnh án, làm tài liệu lưu trữ.
Đây là công việc không hề có tác dụng nhiều lại tương đối rườn rà, cơ bản đều giao cho thực tập sinh làm hết, hiện tại ở Khoa Ngoại Lồng Ngực không có thực tập sinh nên bác sĩ nội trú sẽ chịu trách nhiệm việc này.
Suzy sang năm sẽ được xem xét lên bác sĩ chủ trị mà hiện tại Chaeyoung đã là bác sĩ nội trú vậy thì coi như mình đã trở thành bác sĩ thường trú, sớm rèn luyện chuẩn bị thăng chức.
Cường độ làm việc của bệnh viện rất lớn, số lượng thường sẽ báo động đỏ, chất lượng lại cần phải đột phá. Mỗi tuần đều làm việc từ 6 đến 7 ngày, 24 tiếng ở tuyến đầu, hoàn toàn có thể ở lại bệnh viện luôn không về.
Chaeyoung hiểu rõ Suzy cực khổ như thế nào, không nói gì nhiều mà tiếp nhận chồng đơn xét nghiệm: “Không thành vấn đề, giao cho em đi”
Suzy rất nhanh bị Chủ nhiệm Min gọi đến phòng phẫu thuật, Chaeyoung dán từng đơn xét nghiệm vào bệnh án, mí mắt dần dần đánh vào nhau, xoa xoa mắt rồi mở to ra, chờ Lisa trở về.
“Chuẩn bị một chút, 3 giờ rưỡi còn phải làm một ca sửa van hai lá nữa”
“Vâng, sư phụ” Chaeyoung vỗ vỗ mặt để chính mình tỉnh táo lại một chút.
Số lượng ca phẫu thuật ở Khoa Ngoại Lồng Ngực vẫn luôn rất nhiều, trong đó có rất nhiều bệnh nhân đều là vì danh tiếng mà tới, xếp hàng chờ bác sĩ có chức danh cao, bác sĩ nổi tiếng làm phẫu thuật cho mình.
Từ thứ Hai đến thứ Sáu mỗi ngày Lisa đều có 2 đến 3 ca phẫu thuật, có lúc Chủ Nhật cũng tăng ca. Sau khi Chaeyoung nhận nàng làm sư phụ thì không phải ca phẫu thuật nào cũng dẫn nàng theo, vì nàng còn phải huấn luyện cho Suzy, thứ hai là sợ thể lực của Chaeyoung không chịu được, vì vậy để hai người các nàng luân phiên nhau.
Hiện tại Suzy là bác sĩ nội trú, các công việc lớn nhỏ trong khoa đều do nàng quản lý, một số vị phó chủ nhiệm đều theo dõi nàng kêu nàng theo làm phẫu thuật để rèn đúc, về mặt thời gian thì rất khó sắp xếp theo đi theo nàng. Về phần của Chaeyoung, bây giờ đã chính thức trở thành bác sĩ nội trú, về các yêu cầu và cường độ huấn luyện đều sẽ tương ứng theo chức vụ mà tăng lên.
Từ giờ trở đi, thử thách thật sự đến rồi.
Vì không có thời gian nhiều để nghi ngơi, nàng gọi luôn cả Jennie, ba người sau khi ăn xong thì trực tiếp đi qua tòa nhà phẫu thuật, bắt đầu ca phẫu thuật thứ hai trong ngày.
Vì ca phẫu thuật bắc cầu của bệnh nhân giường số 9 sẽ do Chaeyoung mở ngực nên lần này lúc Lisa mở ngực cố ý giảng giải thêm vài câu, dặn dò nói: “Ngày mai em làm giống như chị là được”
“Vâng” Chaeyoung đáp lại, quan sát động tác của Lisa cẩn thận hơn.
Sau khi phẫu thuật xong về đến nhà đã 9 giờ. Chaeyoung đấm vào thắt lưng đau mỏi của mình, nằm liệt trên ghế, tiện tay đem cơm hộp đã gói lại để lên bàn.
Vì quá mệt mỏi nên cũng không thấy dói, Chaeyoung ăn mấy muống cơm chiên đều cảm thấy vô vị, cảm giác như thiếu thiếu cái gì đó.
Vì đứng quá lâu nên hai chân đều hơi sưng lên, mang dép vào cũng có chút khó chịu. Chaeyoung đá dép ra, để chân trần duỗi ra phía trước kéo giãn gân. Lúc thu chân lại chân trái đạp lên một vật thể gì đó, nàng lấy chân kéo ra thì đó là một cái khăn.
Chính xác hơn thì đó là khăn lót trong thùng giấy.
Chaeyoung nhìn chằm chằm thùng giấy hai giây, bất chợt nhớ ra, mèo con vẫn còn ở cửa tiệm thú cưng!
Chaeyoung lòng như lửa đốt chạy ra ngoài, vừa kịp lúc đón mèo về trước khi cửa tiệm đóng cửa. Về đến nhà nàng để túi vải xuống đất, một tiểu khả ái từ trong nhảy ra.
Chaeyoung trợn mắt há hốc mồm, đây là Mập Mạp sao? Không phải nàng ôm nhầm mèo rồi chứ?
Vùng bụng và móng vuốt của mèo con đều là màu tuyết trắng, ở sau lưng và đuôi thì là màu vàng cam, hoa văn đối xứng, mang một chút cảm giác giống như con hổ. Đôi mắt to tròn xoe màu hổ phách, râu bạc run lên, vươn đầu lưỡi ngáp một cái.
Dễ thương quá đáng luôn á.
Chaeyoung cẩn thận quan sát từ đầu đến đuôi mấy lần, mơ hồ nhìn ra bộ dạng trước đó. Đây thật đúng là Mập Mạp rồi, từ cô bé lọ lem biến thành công chúa bạch tuyết luôn.
Chaeyoung vươn đầu ngón tay ra trêu nó, mèo con giơ chân trước lên ôm lấy ngón trỏ của nàng, miếng thịt tròn tròn mềm mại đạp lên ngón tay nàng, đúng là dễ thương đến tâm gan đều run rẩy.
Chaeyoung nhịn không được chụp một tấm hình, cẩn thận tìm thông tin liên lạc trong wechat, tìm được avatar của Jisoo, xác nhận nhiều lần đều không có lầm mới gửi ảnh chụp qua.
[Jisoo! Em có mèo rồi!]
Vài giây sau đối phương trả lời: [Không phải có mèo ngoài đời là được]
Đúng là bạn từ nhỏ… Chaeyoung giận dỗi tạm thời không muốn để ý tới nàng. Vốn định quan tâm một chút về tình cảm yêu hận gút mắt của nàng và Jennie, hỏi xem vì sao trực tiếp block người ta, một chút mặt mũi cũng không thèm cho người ta, nhưng thôi quên đi, hôm nào hỏi.
Rời khỏi hội thoại của Jisoo, nàng liếc mắt xuống dưới liền thấy tên Lisa, dòng thời gian vẫn còn lưu lại lần trò chuyện ngày hôm qua của hai người.
Chaeyoung ngồi xếp bằng trên thảm, mèo con đang chơi đùa với ngón chân của nàng làm nàng thấy có hơi ngứa. Trong lòng nàng cũng ngứa, thật muốn nói chuyện với Lisa.
Nên tìm lí do gì để nói chuyện với sư phụ đây?
Chợt nhớ tới tổng kết học tập còn chưa gửi, Chaeyoung mở máy tính lên mở wechat trên web, kéo bản word vào gửi cho Lisa, sau đó nói: [Sư phụ, tổng kết tuần trước em viết xong rồi, chị xem em viết có được không?]
Vài giây sau, Lisa trả lời: [Được].
Một chữ vô cùng đơn giản nhưng lại khiến Chaeyoung rất vui vẻ. Sư phụ chỉ trả lời nàng có mấy giây thôi.
Nàng viết rất dài, Lisa cũng cần thời gian để xem hết, Chaeyoung chỉ có thể nhìn chằm chằm vào màn hình chờ đợi. Đợi rồi lại đợi, nàng thấy có chút buồn chán, thuận tay đổi hình đại diện của mình thành mặt của Mập Mạp.
Qua một lát nàng phát hiện Lisa cũng đổi hình đại diện, từ cảnh núi tuyết đổi thành chó Maltese để đuôi ngựa đeo kẹp tóc màu hồng.
Chaeyoung gõ bàn phím: [Sao sư phụ cũng đổi hình đại diện rồi?]
Rất nhanh đã nhận được câu trả lời của Lisa: [Vì nó lớn lên giống em]
Chaeyoung đầu đầy chấm hỏi, vài giây sau mới nhận ra.
Arg! Sư phụ lại nói nàng là cún rồi!
[text_hash] => 1fe13dc6
)