Array
(
[text] =>
Một ngày vào đầu của tháng 7, trời mưa như trút nước. Chaeyoung nằm trên ghế trước ban công đang ngắm nhìn chậu hoa lan đang đung đưa trước gió. Xoa xoa chiếc bụng bầu đã vượt qua mặt, nàng mỉm cười.
Hưởng tuần trăng mật sau hai tháng thì nàng phát hiện mình mang thai. Vừa vui vẻ thông báo với Lisa, cô suýt thì ôm nàng chạy hết mười vòng sân. Từ đó về sau, hai bên gia đình coi nàng như bảo bối mà nâng. Cô không cho nàng đi làm, đến cả xe cũng bị tịch thu.
Ngày ngày chỉ có thể đi vòng quanh nhà, dạo chơi. May mắn là Hàn Sinh và Tiểu Tuyết dọn về cùng khu, nên nàng có thể sang thăm con gái của bọn họ, sẵn học cách chăm em bé.
-“Vợ ơi em có lạnh không? Có muốn ăn gì không?” Cô vừa mang tạp dề cầm cây lau nhà ngước lên hỏi nàng. Lúc nãy vì sợ sàn nhà trơn nên nàng ra ban công tránh đi.
-“Không. Lúc nãy em ăn no lắm rồi” Nàng cười rạng rỡ quay đầu nhìn cô. Nhìn cô và chiếc tạp dề hình con gấu màu hồng trông vô cùng buồn cười.
Lisa ngồi xuống ghế xoa xoa bụng nàng, dịu dàng -“Con trai ngoan, không được đạp mẹ nhiều nghe chưa. Mama lau nhà xong sẽ đọc truyện cho con nghe nhé”
Nàng cười nhìn cô đang thì thầm dưới bụng, trái tim đầy ngọt ngào. Cô luôn biết cách khiến nàng hạnh phúc và an lòng, chuyện gì cô cũng nói với nàng.
-“À lúc nãy có bưu phẩm đến, chị đem lên cho em nhé” Lisa như nhớ ra gì đó rồi chạy đi.
Đến khi cầm trên tay một hộp tranh to, bên trên người gửi để vỏn vẹn hai chữ Jennie, nàng bất giác có chút bất ngờ. Không ngờ Jennie lại gửi quà cho nàng.
Lisa thành thục giúp nàng tháo hộp, bên trong là một bức tranh cô dâu chú rể được làm bằng những lá cây phong đỏ vô cùng xinh đẹp. Bên dưới còn có kèm theo một lá thư. Cô đưa cho nàng lá thư, rồi quay đi. Chắc hẳn nàng cần không gian để đọc lá thư này.
Chaeyoung nhìn phong thư.
“Chaeyoung,
Thật lâu thật lâu mình mới có dũng khí gửi món quà này cho cậu. Biết cậu và Lisa kết hôn mình vui lắm, cũng rất muốn đến tham dự lễ cưới. Nhưng, mình không biết đến với tư cách gì. Là bạn thân, có lẽ mình không xứng. Xin lỗi vì đã không là người bạn tốt nhất của cậu, mình biết cậu rất ngại xã giao lại càng ít bạn bè, được làm bạn của cậu chắc có lẽ đó là niềm vui lớn nhất của mình.
Chắc hẳn cậu đang sống rất hạnh phúc và mình cũng vậy. Hiện tại mình sống rất tốt, tuy lúc đầu mới sang, mọi thứ đều bỡ ngỡ, khác ngôn ngữ, khác lối sống và cả con người nữa. Dần dần mình lại thành quen, mình tự do đi khắp nơi mình muốn, ăn mọi thứ mình thèm. Vậy mà trước đây, mình cứ sống mãi trong bóng tối, cứ nghĩ mình luôn phía sau cậu. Cậu nói đúng, không ai khinh thường mình cả, chỉ có bản thân mình mới khinh thường chính mình. Mình giờ đây càng hiểu thấu lại càng hối hận.
Chaeyoung, mấy tháng trước mình có gặp lại Jisoo, cậu ấy đến tìm mình. Ngày gặp lại Jisoo mình nghĩ có lẽ sẽ hận không muốn gặp cậu ấy. Nhưng mình đã không làm thế, mình bình tĩnh cùng cậu ấy ngồi xuống nói chuyện. Cậu ấy kể cho mình nghe về trước đây, cậu luôn toả sáng, tự tin nên được nhiều yêu thích trong đó có Liên Khải. Nhưng, cậu luôn lạnh nhạt với mọi thứ nên Jisoochỉ đứng xa âm thầm cũng chẳng dám đến một lời tỏ tình. Sau đó, gặp mình và bọn mình yêu nhau. Nói sao nhỉ? Sau khi nghe hết mọi chuyện mình cảm thấy mọi thứ giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì. Việc mình cứ khóc lóc vì cho rằng bản thân là người thay thế cũng thấy hết sức buồn cười. Sau đó, mình tạm biệt Jisoo, cậu ấy muốn quay lại nhưng mình thì không. Mình đã không là Jennie của trước đây luôn sống vì tình yêu nữa!
Chaeyoung, mình mong cậu sẽ luôn mãi hạnh phúc vì cậu xứng đáng có được. Lisa sẽ làm mọi thứ vì cậu. Mình cũng sẽ nhất định hạnh phúc, sẽ có người tiếp theo mang đến điều ấy, mình tin là vậy! Cảm ơn và xin lỗi!
Bạn thân của cậu,
Jennie”
Nàng ngước mắt lên nhìn chậu hoa lan, trên cánh hoa giọt mưa đọng xuống trực trào rơi. Nàng thì rơi nước mắt tự bao giờ, thật sự nàng rất yêu quý Jennie luôn bên cạnh và bảo vệ nàng. Chắc hẳn là do đang mang thai nên cảm xúc nàng không kiềm nén được mà bật khóc.
-“Vợ, em đừng khóc không tốt” Lisa phía sau từ lúc nào tiến lên ôm lấy cơ thể nàng.
-“Chị xã ơi, em nhớ Jennie lắm. Cậu ấy…” Nàng gục trên vai cô nức nở.
-“Được rồi, đợi sinh em bé xong mình đi thăm Jennie nhé, được không?” Cô vỗ về an ủi nàng.
-“Được” nàng cọ cọ trên vai cô ngoan ngoãn như chú mèo con
Sau đó, nàng và Jennie lại thường xuyên liên lạc. Mối quan hệ lại trở về như xưa, không ai nhắc ai chuyện cũ. Cứ như mọi chuyện chưa từng sảy ra.
****
Vào một ngày cuối tháng 9, Chaeyoung sinh con. Và cũng lần đầu tiên nàng thấy Lisa khóc nhiều đến thế.
Ngày càng gần ngày sinh, cơ thể của nàng càng nặng nề, mẹ Park dọn lên ở cùng với nàng để tiện chăm sóc. Hôm đó như mọi khi, ăn cơm xong nàng sẽ đi dạo quanh sân, cô bên cạnh một trái một phải đỡ tới đỡ lui vô cùng chật vật.
-“Vợ đi chậm chậm thôi, có cần nghỉ ngơi không?” Cô vừa đỡ nàng vừa hỏi.
-“Chân có chút đau, đỡ em ngồi ở băng ghế phía trước đi”
Cô đỡ nàng ngồi trên ghế, cúi xuống nhìn chân nàng sưng to, đôi dép vốn dĩ lại càng chật. Ở dưới gót chân còn rỉ chút máu.
-“Chân chảy máu rồi, ngồi đây đợi chị” cô cúi xuống nâng chân nàng nhìn sau đó chạy đi về hướng nhà họ.
Nàng nhìn cô chạy đi, lại nhìn xuống chân mình. Bàn chân nay to đến mức các ngón chân béo ú vô cùng buồn cười.
Meo meo một chú mèo hoang từ đâu đến cọ cọ bên dưới chân nàng. Nàng nhìn chú mèo vô cùng đáng yêu, muốn sờ lông nó. Nàng hơi cúi người xuống, bụng to nên có chút chật vật. Nên định đứng dậy thì cảm nhận bụng đột nhiên co thắt dữ dội, cơn đau ập đến khiến nàng không vững ngã về phía sau.
Lúc Lisa trên tay cầm đôi dép và băng cá nhân chạy đến thì thấy nàng đang ngã trên ghế đau đến mức không thể nói thành câu.
-“Vợ!!!” Cô quăng tất cả chạy lại, nhìn thấy dưới váy nước ối chảy ra cô run rẫy đến mức không biết nên làm gì đầu tiên.
Mẹ Park nghe được tiếng cô cũng từ trong nhà hớt hãi chạy ra. Mặt bà suýt thì ngất đi, nhưng lấy lại được bình tĩnh kêu lên -“Mau mau gọi đến bệnh viện!” Bà ra lệnh cho cô
Cô lúc này mới móc điện thoại gọi bệnh viện. 5 phút sau nàng được đưa lên xe cấp cứu. Cô và mẹ Park hai người ngồi bên cạnh, bàn tay nắm chặt không buông.
-“Hiện tại cơ thể người mẹ mất sức, nên chỉ có thể mổ gấp” một vị bác sĩ tiến lại phía trước -“Ai là người nhà của sản phụ”
-“Là tôi, bác sĩ mổ gấp là sao?” Cô chạy lại nắm tay bác sĩ hốt hoảng hỏi
-“Người mẹ không đủ sức để sinh thường, nên chúng tôi quyết định mổ gấp lấy thai. Cô mau làm thủ tục kí tên rồi tiến hành” bác sĩ từ tốn nói
-“Em ấy không sao chứ!” Cô lo lắng hỏi
-“Chúng tôi vẫn không nói trước được điều gì. Cô làm thủ tục y tá sẽ giải thích hết mọi rủi ro”
-“Tôi có thể vào phòng mổ được không?” Cô hỏi thêm
Bác sĩ gật đầu -“Cô đăng kí với y tá là được”
Lúc mọi người nghe tin chạy đến, chỉ còn mẹ Park ngồi trước phòng phẫu thuật.
Bên trong phòng Chaeyoung được tiêm thuốc mê, nàng nằm đó điện tâm đồ phát lên tiếng ti tích ti tích, như tiếng tim cô đập lúc này.
Cô ngồi bên cạnh nàng, nắm chặt lấy tay nàng vẫn chưa từng buông. Cô không khóc, chỉ đỏ mắt nhìn theo gương mặt đang ngủ say của nàng. Bên dưới bác sĩ bắt đầu tiến hành mổ. 10 phút sau tiếng em bé khóc oe oe bắt đầu phá tan không gian yên tĩnh.
-“Chúc mừng cô, là bé trai khoẻ mạnh nặng 3 kí 2” một y tá đưa phía trước cô bé trai mặt đầy máu đang khóc oe oe.
Cô rưng rưng nhìn đứa trẻ được mấy giây rồi y tá đem đi tắm rửa sạch sẽ. “Chaeyoung, con trai của chúng ta khoẻ mạnh chào đời rồi” cô nắm chặt tay nàng nói thầm.
Lúc Chaeyoung tỉnh dậy, phòng lạnh đến mức cả người nàng run rẫy. Bàn tay được cô nắm chặt, nhìn thấy cô gục đầu bên giường ngủ, nàng muốn gọi cô lại thấy cổ họng khô rát.
Nghe động tĩnh cô ngước lên nhìn nàng, mắt có chút sưng đỏ.
-“Vợ em tỉnh rồi” cô có chút vui mừng, giọng khàn khàn nói.
-“Ưm…” nàng khó khăn đáp lại.
-“Em đừng nói nhiều, cơ thể vẫn còn yếu lắm” cô vuốt tóc nàng -“Em vất vả rồi, cảm ơn em” cô hôn lên trán nàng đầy dịu dàng. Cô khóc!
-“Ưm.. con…” nàng muốn hỏi con đâu nhưng cổ khô khó khăn mở miệng
-“Con đang được mọi người chăm sóc” cô hiểu ý nàng trả lời. Em bé vừa đưa ra hai bên ông bà mê đến quên lối về, cô thì chỉ biết lo lắng cho mỗi nàng. Đến con trai tắm rửa quần áo sạch sẽ ra sao cô còn không nhìn thấy.
-“Em…muốn…nhìn…” nàng cũng muốn nhìn mặt con.
-“Em ngủ một giấc nữa đi. Tỉnh dậy chúng ta đi thăm con trai nhé, được không? Giờ em vẫn còn trong phòng hồi sức.” Cô vỗ về nàng
Nàng có chút hồi hộp không ngủ được, lại thấy cô lo lắng đến mức hai mắt đỏ hoe vì khóc. Mãi tới sau này, mẹ Park kể lại bà thấy cô khóc lần đầu tiên. Cô khóc từ lúc nàng ra từ phòng mổ, liên tục hỏi y tá sao nàng vẫn chưa tỉnh đến mức mọi người phát phiền vì cô.
Cô dịu dàng vén tóc nàng, âu yếm.
**
Bé trai vô cùng kháu khỉnh, được mẹ Park ôm trên tay đưa đến trước giường nàng.
-“Nào, giờ thì về với mẹ thôi nào!” Bà nhẹ nhàng đặt trên tay nàng.
Lần đầu tiên được ôm sinh linh nhỏ bé, hai tay có chút căng cứng không biết thế nào cho phù hợp. Mãi khi nhìn em bé chép chép miệng ngủ đáng yêu nàng mới cảm nhận được hạnh phúc làm mẹ.
Nàng nhìn con lại ngước lên nhìn cô -“Giống chị thật” nàng nói.
Cô cười nhìn đứa bé lại nhìn nàng -“Miệng giống em, xinh xinh”
Bà Park cười nhìn con gái -“Hai đứa đã đặt tên cho cháu chưa?” Bà lên tiếng hỏi
Cô cười nhìn nàng -“Rồi ạ, Laliyoung” là tên ghép từ tên hai người kết hợp.
-“Liyoung, tên đẹp” bà Park gật đầu khen -“Nào Liyoung của bà, giờ đi cho mẹ nghỉ ngơi thôi nào. Mẹ khoẻ sẽ có sữa thơm thơm cho Liyoung nhé” bà đưa tay đỡ em bé từ nàng.
Nàng có chút lưu luyến nhưng bị cô bắt phải nghỉ ngơi đủ sức để mau có sữa cho con. Nàng dù không muốn nhưng cũng đành ngoan ngoãn nghe lời.
****
Laliyoung được 2 tuổi lại là đại ca giang hồ trong tiểu khu, mặc dù vẫn chưa nói được nhiều ngoài 3 từ “ba, mẹ, không” nhưng khả năng đi thì vô cùng nhanh nhạy.
Chaeyoung lắc đầu bỏ chạy, chỉ có Lisa vừa răn đe lại vừa dịu dàng nên con trai cực kì mến cô.
-“Mama” Liyoung đang chỉ vào một hình con gấu lớn lên tiếng.
-“Con gấu” Lisa đáp lại con trai
Như tìm được niềm vui, Liyoung liên tục dùng ngón tay bé xíu chỉ vào những bức ảnh khác hỏi.
-“Con cá sống ở dưới nước”
-“Con dê ee eeeer”
-“Con heo ột ộtttt”
-“Con gà ò ó oooo”
Cô từ tốn dùng giọng điệu tạo nên những âm thanh khiến Liyoung thích thú cười khanh khách. Nàng ngồi trên sô pha nhâm nhi ly trà sữa, nhìn hai mẹ con nằm dài trên sàn chơi trò, hạnh phúc đong đầy trong mắt.
——————————————————————————————————————————–
THE END
[text_hash] => 7dadb374
)