[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM – Chương76: Lục Anh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM - Chương76: Lục Anh

Array
(
[text] =>

Cả một đêm triền miên khiến cả người Chaeyoung không còn sức lực, sáng nay cô dậy lúc mấy giờ và rời khỏi nhà khi nào nàng cũng chẳng hay biết. Chỉ thấy cả người không chỗ nào là không ê ẩm.

Nàng nhìn lại mình trong gương, trang điểm nhẹ che đi vết mệt mỏi vì ngủ không ngon. Hôm nay cô dẫn nàng đến gặp mẹ cô nên nàng có chút hồi hộp không nói nên lời. Nhớ lại lúc tối qua khi cô nói muốn có một gia đình, nàng cũng đã tự hứa với lòng sẽ cùng cô xây dựng một gia đình hạnh phúc. Dù cho mẹ cô có phản đối hay ghét bỏ nàng đi chăng nữa, nàng cũng sẽ vì cô mà chấp nhận tất cả.

Nàng đang miên man suy nghĩ thì nghe tiếng mở cửa, Lisa nhìn thấy nàng đang ngồi trước bàn trang điểm, cô cười tiến tới ôm lấy nàng từ phía sau.

-“Bà xã hôm nay xinh thế!” Cô cười nhìn nàng trong gương.

Nàng cũng cười nhìn cô than vãn -“Cả người em không còn tí sức nào đây này”

-“Sao thế, đêm qua ai hăng say lắm mà nhỉ?” Cô trêu chọc nàng.

Nàng lườm lại cô -“Còn không phải chị hành hạ cả đêm, còn ngủ gật trên người em nặng lắm lắm luôn”

-“Rồi rồi, lỗi chị hết. Tối nay em ngủ gật lại trên người chị là huề nhé” cô cọ cọ tai nàng gợi dục nói.

-“Chị đừng có dâm dục như thế!” Nàng mắng yêu, đứng dậy quay mặt lại nhìn cô -“chị không thay đồ sao?”

-“Thay giúp chị nhé, chị cũng không có sức” cô cầm tay nàng đặt lên ngực.

-“Đừng mà, em vừa trang điểm xong” nàng rút tay lại nói tiếp -“Trễ giờ hẹn không tốt đâu!” Dù sao đây cũng là lần gặp mặt chính thức nên nàng hơi lo lắng.

Nhìn thấy biểu tình lo lắng của nàng, cô ngưng cười ôm lấy eo nàng kéo lại gần.

Cô nhỏ giọng nhìn nàng nói -“Chaeyoung, lúc nãy trên đường trở về đây chị đã suy nghĩ rất nhiều, nếu em không muốn bước chân vào nhà chị, gọi bà ấy một tiếng mẹ vậy thì đừng gọi nữa.”

Nàng có chút bất ngờ khi thấy cô đột nhiên lại nói chuyện này, nàng có chút cảm động mím môi.

-“Chị cũng không muốn thấy em ngoan ngoãn, lấy lòng bà ấy, càng không đành lòng thấy em bị bà ấy bắt nạt” cô vuốt tóc nàng yêu chiều nói. Cô gái này cô nắm trong tay cũng sợ đau, cứ nghĩ đến cảnh mẹ cô gây khó dễ cho nàng là cô không thoải mái.

Nàng nói không cảm động là giả, hiện tại hai mắt nàng đã sắp khóc đến nơi nhưng vẫn cố kiềm nén nói -“Em không sao” nàng sẽ vì cô mà chịu đựng tất cả.

-“Tuy chị không thể nào thay đổi được sự thật bà ấy là mẹ chị, thế nhưng đồng thời em chính là lựa chọn duy nhất trong cuộc đời này của chị, sẽ không bao giờ đổi thay cũng không sao thay đổi được.” Cô đặt nụ hôn lên trán nàng yêu chiều nói tiếp -“Em không muốn kết hôn với chị cũng được, nhưng đời này em phải chịu trách nhiệm với chị”

Cô vừa nói xong lại khiến nàng bật cười đến chảy nước mắt, thế nào là không muốn kết hôn, đêm qua ai ôm đòi cưới bảo nàng đợi cô giờ lại bảo khác. Lại còn phải chịu trách nhiệm với cô, là ai chịu trách nhiệm với ai thì chưa biết. Nhưng nàng vẫn rơi nước mắt, cô rất hiếm khi nói những lời động lòng như thế này, nàng biết cô đã suy nghĩ rất nhiều.

-“Đừng khóc, trôi hết lớp trang điểm bây giờ!” Cô lau nước mắt cho nàng vừa nói.

-“Tại chị đấy!” Nàng giả vờ trách rồi gục trên vai cô khóc nấc. Nàng thật sự trọn vẹn thầm cảm ơn bản thân đã chưa bao giờ từ bỏ cô, nàng luôn yêu thương cô như cách cô yêu thương và quan tâm đến nàng.

-“Nào, đừng khóc. Có chị luôn ở đây!” Cô vỗ vai nàng an ủi -“Dù tối nay mẹ chị có thái độ như thế nào em cũng sẽ tin tưởng chị, đúng không?”

Nàng không trả lời nhưng đầu gật liên tục, cô không biết là nàng đã gặp mẹ cô tận 2 lần. Mỗi lần đều là những câu nói không mấy vui vẻ gì. Lần này nàng sẽ cùng với cô đối diện.

-“Ngoan lắm. Bà xã của chị!” Cô dỗ dành nàng như một đứa trẻ.

Đợi nàng khóc xong, trang điểm lại thì hai người cũng đến được điểm hẹn. Nhìn cổng nhà hàng trước mặt nàng có chút run, nhưng bàn tay đã được cô nắm thật chặt. Cô quay sang nhìn nàng mỉm cười -“Vào trong nhé?”

Nàng nhìn bàn tay cô kéo vào trong, thật ấm áp và bình yên. Nàng không biết sẽ xảy ra chuyện gì tối nay, nhưng nàng tin chắc cô cũng sẽ mãi mãi như lúc này luôn nắm lấy tay nàng.

******

Trong gian phòng, không gian cổ kính, năm người ngồi quanh bàn tròn không khí có chút đông lại. Bà Lý, ba dượng và Lục Anh ngồi ngay ngắn, phía đối diện là Chaeyoung và Lisa.

Hôm nay bà Lý búi tóc và trang điểm có mấy phần hiền dịu đi hẳn. Cạnh bên Lục Anh xinh đẹp tươi tắn, cả hai người đang nhìn nàng và cô như dò xét.

Bên dưới bàn cô vẫn luôn nắm chặt tay nàng chưa bao giờ và không có ý định buông tay.

Gương mặt cô có chút lo âu, nếu mẹ cô có nói gì quá đáng đêm nay cô nhất định sẽ kéo nàng rời khỏi ngay. Nhưng khác với thái độ của cô, bà Lý nhìn nàng dò xét từ trên xuống dưới nhưng với đôi mắt thân thiện, bà cười nhìn Chaeyoung nói -“Cháu xinh hơn lần trước rất nhiều!”

Nghe mẹ cô đột nhiên khen, nàng có chút phản ứng không kịp, gật đầu không biết nói gì.

-“Mấy lần trước dù có gặp nhau nhưng vẫn chưa tìm hiểu kĩ nên có nói mấy lời khiến con không vui. Hôm nay có mặt tất cả mọi người ở đây, bác xin lỗi con nhé” bà Lý cười hiền nói.

Lisa bất ngờ nhìn mẹ, từ khi nào mẹ cô đã biết xin lỗi người khác.

Bà Lý thấy biểu tình của con gái, lòng có chút buồn nhưng cũng không để bụng mà nói thêm -“Lisa này từ nhỏ đến lớn vẫn là có chút bướng bỉnh, người làm mẹ như bác đã bỏ lỡ quá nhiều, nên phần còn lại bác giao lại cho con nhé, được không?” Ánh mắt bà đong đầy nước mắt, chỉ cần chớp mắt là có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Hoàn cảnh bất ngờ này, nàng hoàn toàn không nghĩ đến nhưng cũng nhìn bà, chân thành nói -“Bác đừng nói vậy…”

-“Dì, dì đừng xúc động không tốt đâu” đột nhiên Lục Anh lên tiếng cắt ngang, cô cầm khăn giấy thấm nước mắt cho bà.

-“Ta không sao, tự nhiên lại xúc động chút thôi.” Bà Lý lau nước mắt cười nói.

Ông Dương bên cạnh cũng vỗ vai bà như an ủi nói -“Bà đừng như thế, làm không khí mất tự nhiên!”

Lisa cũng không biết nói gì chỉ cọ cọ tay nàng dưới bàn như vỗ về.

Bà Lý thấy tại mình mà không khí có chút ngại ngùng lên tiếng -“Ngại quá, Chaeyoung đừng để bụng bác nhé.”

-“Dạ không sao đâu ạ. Con hiểu nỗi lòng của bác mà!” Nàng lễ phép đáp lại.

Bà Lý giờ này nhìn nàng chỗ nào cũng thấy ưng, chỉ tiếc lúc đầu bản thân vì quá phiến diện mà làm tổn thương nàng.

-“Nghe nói con tốt nghiệp cuối năm nay, có định học thêm không hay là tìm việc làm?” Bà Lý lên tiếng hỏi thăm.

-“Em ấy sẽ đồng hành cùng với con.” Đột nhiên Lisa lên tiếng thay nàng.

Bà Lý thấy con gái im lặng từ đầu đến giờ trả lời, bà nhìn cô có chút ái ngại -“Vậy thì tốt rồi!”

Lại thêm một khoảng im lặng đến khi thức ăn được bày trí trên bàn, Lục Anh siết chặt tay khi nhìn thấy cô ân cần gắp thức ăn vào chén của Chaeyoung.

Lục Anh siết chặt đũa, giả lả cười nói -“Thức ăn có hợp khẩu vị chị không? Nhà hàng này ngày xưa mọi người hay đến đây lắm!” Cô nhìn Chaeyoung thân thiện hỏi.

Đột nhiên được Lục Anh thân thiết hỏi nàng hơi bất ngờ, cũng theo phép lịch sự mà đáp lại -“Ngon lắm!” Nàng nhớ là hai người chỉ gặp nhau đúng lần hôm đó, cho đến nay nàng cũng chỉ biết mối quan hệ sơ của cô và Lục Anh.

-“Vậy chị cứ tự nhiên đi, mấy món này mọi người đã ăn đến phát chán rồi. Ăn hoài một món mãi ngấy lắm!” Lục Anh giả vờ thè lưỡi biểu tình đáng yêu vừa nói.

-“Vậy sao? Chị thì thấy ăn một lần lại muốn ăn hoài!” Lisa không nhìn Lục Anh, cô gắp một con tôm đặt vô chén nàng cười âu yếm -“Em ăn đi, tôm ở đây tươi!” Nhìn nụ cười của cô, nàng tự nhiên lại thấy những điều mà Lục Anh muốn ám chỉ cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Lục Anh mặt thoắt xanh, nhưng vẫn cười nói -“Khẩu vị chị cũng đến vậy thôi!” Lại giả vờ nhìn sang bà Lý hỏi -“Lần trước không phải dì có mua quà cho chị sao ạ?”

Cô nhắc bà Lý mới chợt nhớ ra túi quà đặt ở bên cạnh, bà đưa túi sang Chaeyoung cười -“Đây là món quà nhỏ mong con nhận”

Chaeyoung hai tay nâng túi quà lễ phép -“Dạ, con cảm ơn bác. Con cũng không có chuẩn bị quà gặp mặt…”

-“Không sao đâu.” Bà Lý cười nhìn nàng -“Con chịu nhận là ta vui rồi.”

-“Phải rồi đó chị, lần trước em với dì đi trung tâm mua sắm, dì chọn một chiếc váy hợp với chị lắm. Nhưng mà nhìn hơi bị lớn tuổi, em khuyên mãi dì mới đổi túi xách đấy! Tuy nhìn trẻ con nhưng chắc không sao, dù sao con gái nhạy cảm tuổi tác lắm!” Lục Anh nói vừa cười cười có chút chế giễu.

Lisa đột nhiên lại muốn nói gì đó nhưng bị nàng ngăn lại -“Vậy thì phải cảm ơn em rồi. Chị lại thích mấy thứ trẻ con đáng yêu, rất hợp với chị” nàng cười nhìn lại Lục Anh không hề né tránh.

Thấy nàng không có chút nào ngại ngùng việc mình lớn tuổi hơn Lisa nên có chút thẹn hoá giận -“Chị cũng lớn hơn chị ấy 2 tuổi còn gì!”

-“Lục Anh!!” Ông Dương nghe thấy cô con gái cứ liên tục nói khiến ông quát lên.

-“Cô ấy cũng không để ý, vậy chị để ý làm gì!” Chaeyoung trả lời vừa lắc đầu với cô ý không sao.

-“Hì hì con lỡ miệng!” Lục Anh giả vờ thè lưỡi đáng yêu rồi cúi đầu xuống ăn. Nhưng thật ra hai tay cô đang phát run.

Lisa cũng tức giận đến mức nắm chặt lấy tay nàng bên dưới, cô biết những lời Lục Anh đang nhắm vào nàng. Nhưng lại nghe thấy nàng trả lời tự tin như thế, cô lại an tâm. Chaeyoung của cô yếu đuối là thế, nhưng cũng mạnh mẽ vô cùng.

Cuối cùng bữa ăn kết thúc như nào nàng cũng không nhớ được vì cả hai vừa bước vào nhà đóng cửa lại cô đã ghì chặt nàng trên cánh cửa mà gấp gáp hôn xuống.

Ưm…ưm….

Tiếng môi lưỡi giao nhau triền miên, bàn tay cô không an phận mà lần xuống bên dưới, vốn dĩ hôm nay nàng mặc váy lại khiến cô dễ dàng kéo quần lót xuống đến gối không một chút khó khăn.

Cô nâng mặt nàng lên, vừa nhìn liếm môi -“Hôm nay em giỏi lắm, đại gia đây thưởng cho em cây hàng nóng!” cô nói không kịp để nàng trả lời cô đã đưa miệng nuốt hết những âm thanh còn lại. “Chụt…ưmm….”

[text_hash] => dfda900c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.