Array
(
[text] =>
Thành phố H dạo gần đây đã là giữa hè, thời tiết bắt đầu oi bức. Mấy hôm nay Chaeyoung lại đang đến kì, mà Lisa cũng không khá khẩm gì hơn. Cô bận tốt nghiệp sớm vừa lại bận việc của công ty. Đến tối về nhà chỉ đủ sức sờ soạng linh tinh rồi chìm vào giấc ngủ.
Công ty đang trong giai đoạn khởi nghiệp nên vốn rất nhiều khó khăn. Tuy là có sự giúp đỡ của Cố Thiên Bình, nhưng cũng chẳng khả quan hơn là mấy. Vì hiện tại các công ty lớn đang nắm nhiều lợi thế hơn.
Nhìn thấy cô mấy hôm nay chật vật lo trước lo sau, người lúc nào cũng đầy mồ hôi. Nàng cũng không biết phải giúp cô như thế nào, chỉ là một điểm tựa và cho cô nhiều sự ủng hộ hơn mà thôi.
“Tính toong” tiếng chuông cửa vang lên khiến Chaeyoung giật mình sau dòng suy nghĩ. Nàng đứng dậy đến trước cửa mời hai người kia vào.
-“Làm gì mà mặt mày ủ rủ vậy hả?” Ninh Vũ vừa cởi giày vừa nhìn nàng, anh đặt hai túi lớn thức ăn trước thềm nói thêm -“Mấy thứ em kêu mua anh đã mua hết rồi đây, nhà cái gì cũng hết thế hả?”
Chaeyoung đưa tay cầm mà bị anh ngó lơ xách vào trong bếp, Hạ Nhiên lắc lắc đầu nhìn ai kia tự nhiên lại lên cơn cười nói -“Em mặc kệ đi, có người cáu kỉnh vì hao tiền đấy mà!”
Chaeyoung cười tủm tỉm kéo tay Hạ Nhiên thân thiết vào trong nhà. Từ hồi hai người come out khiến cho gia đình một trận “gà bay chó sủa” thì đến hôm nay phần nào ba mẹ Park cũng chấp nhận “cô con dâu” bất đắc dĩ này rồi.
Nàng lại càng thân thiết hơn với Hạ Nhiên, từ trong sâu thẳm vô vẫn luôn yêu mến anh nhiều như thế.
-“Lisa vẫn chưa về sao?” Ninh Vũ vừa trong bếp đi ra nhìn nàng hỏi
-“Chị ấy bảo đến giờ cơm sẽ về” Chaeyoung rót nước cho Hạ Nhiên đáp
-“Dạo này tình hình có vẻ căng lắm sao.” Ninh Vũ ngồi xuống sofa nhàn nhã nói
Chaeyoung gật gật đầu, có chút lo lắng -“Thật ra công ty mới nên cũng có chút khó khăn. Nhưng Lisa nói chị ấy biết cách xử lí nên … chắc sẽ ổn thôi”
Hạ Nhiên vuốt vuốt tay nàng như an ủi -“Không sao đâu, lúc đầu ai cũng sẽ khó khăn thôi. Việc giờ của chúng ta là đừng tạo áp lực quá lớn”
-“Em cũng nghĩ thế, nên tí chị ấy về mọi người đừng nói vấn đề công ty nữa nhé!” Nàng nói nhìn Ninh Vũ đối diện, anh ba của nàng chỉ có giỏi nhất khoản này!
Ninh Vũ bị nàng nhìn cảnh cáo cũng có hơi chột dạ -“Biết rồi!”
Hạ Nhiên và Chaeyoung nhìn biểu cảm nhíu mày khó chịu của ai kia mà nhìn nhau cười.
**** Công ty C&L ****
Trong văn phòng chỉ nghe được tiếng nhấp chuột, và tiếng gió từ máy lạnh phát ra. Một không khí vô cùng yên tĩnh đến mức dường như không có ai tồn tại.
Lisa ngồi trước màn hình máy tính, cô nhíu mày thật sâu có vẻ vô cùng mệt mỏi, cô xoa xoa mắt có chút mỏi.
Nhìn về phía đồng hồ đã hơn 18 giờ, cô có hứa với nàng hôm nay sẽ về sớm cùng ăn cơm. Cô không nghĩ nhiều, tắt máy tính.
Ting tingg tiếng tin nhắn vang lên khiến cô liếc nhìn điện thoại.
“Tối nay rảnh không? Có thể cùng nhau ăn bữa cơm được không?”
Nhìn tên hiển thị, cô có chút nhíu mày. Lâu rồi cô cũng chưa gặp lại họ, cô cũng suýt quên mất mình còn có gia đình.
“Có việc gì không? Tối nay không được, tối mai thì có thể” cô soạn tin nhắn trả lời, chần chừ rồi cũng nhấn nút gửi đi.
“Vậy thì mai cũng được. Nhớ gọi Chaeyoung đi cùng nhé!” Cô nhíu mày thật sâu rồi tắt màn hình điện thoại.
Bước đến ban công, nhìn những ánh đèn đường đang dần được thắp sáng. Rút trong túi bao thuốc cô bật lửa, vừa nhìn những người đang hối hả tan ca dưới toà nhà, có bác lao công đang quét lại rác dưới đường, có chú bảo vệ đang cười vẫy tay chào với những người tan ca.
Giây phút này cô nhớ nàng vô cùng, nhớ mùi hương, làn tóc, cái ôm xiết chặt khiến cô xua tan mệt mỏi. Nghĩ đến đó, cô dập tắt điếu thuốc nhanh chóng rời khỏi văn phòng, cô hoà mình cùng những người đang tan ca ngoài kia. Cũng giống như họ, cô cũng có nơi để về, đó là nhà cô – ngôi nhà có nàng!
**** khu biệt thự H ****
Bà Lý ngồi trước ban công thật lâu nhìn điện thoại, nhưng mãi vẫn chưa thấy tin nhắn hồi đáp. Bà thở dài, cứ nghĩ đến Lisa luôn có thái độ xa cách khiến người làm mẹ như bà luôn đau đớn.
-“Dì ở ngoài trời tối sương xuống lạnh lắm” Lục Anh tay cầm áo khoác đến phủ trên đùi mà ân cần nói.
Bà Lý nhìn đứa “con gái” có chút an ủi nói -“Cảm ơn con, chỉ có con là chu đáo lo lắng cho ta”
Lục Anh dịu dàng ngồi cạnh bên bà -“Dì đừng nói vậy. Chị Lisa cũng rất thương dì mà. Chỉ là …” Lục Anh liếc nhìn bà Lý có vẻ hơi khó nói.
-“Chỉ là người làm mẹ như ta đây không đủ tư cách” bà Lý có chút tự trách nói.
Lục Anh nghe thế càng lắc đầu nói -“Không phải đâu dì. Chỉ là chị ấy bị u mê thôi, đến khi chị ấy nhận ra là chỉ có chúng ta mới là người thật lòng thương yêu chị ấy. Dì phải cho chị ấy biết chúng ta luôn là gia đình bên cạnh chị ấy.” Nàng càng nói lại càng gấp gáp.
Bà Lý cũng không suy nghĩ nhiều chỉ lắc đầu -“Người thật lòng yêu thương nó, chắc không phải chúng ta đâu” bà nói rồi đứng dậy bước vào trong.
Lục Anh nhìn theo bóng dáng bà có chút khó chịu siết chặt tay.
******
Lisa vừa bước về nhà thấy hai người thừa đột nhiên xuất hiện đang ngồi chiễm chệ trên bàn ăn khiến cô có chút bất ngờ.
Cô liếc qua nhìn Chaeyoung đang múc nước vào trong nồi vừa nhìn nàng như hỏi.
-“Em lười đi siêu thị nên gọi anh ba mua đem sang ấy mà!” Nàng cười đáp thay thắc mắc của cô.
-“Còn gì nữa. Bữa ăn này anh mày trả đấy!” Ninh Vũ vừa chia chén cho Hạ Nhiên vừa cà lơ phất phơ đáp.
Trong hai anh vợ, Ninh Vũ là người cởi mở nhất, lần nào lại nhà cô cũng tự nhiên như chủ. Đỉnh điểm là lần trước bị Hạ Nhiên đuổi đi trong đêm, phải đến nhà cô xin tạm trú mà còn tự tiện uống hết bia trong tủ lạnh rồi say sĩn “huệ” suốt cả đêm khiến cô phải chăm sóc.
Nên bây giờ mỗi lần nhìn thấy Ninh Vũ tự động thái dương cô giật giật liên hồi.
-“Vào trong rửa tay đi rồi ăn cơm thôi, Chaeyoung đã chuẩn bị rất lâu rồi đó” Hạ Nhiên giải vây hai người nói
-“Đúng rồi, rửa tay ăn cơm thôi. Hôm nay em làm toàn món chị thích không đấy!” Chaeyoung vừa bưng đĩa thịt để lên bàn nói tiếp.
-“Sao không có món anh thích, không phải tiền của anh à?” Ninh Vũ có chút không vui hỏi
-“Anh đừng trẻ con nữa. Anh thích thì về kêu mẹ mà nấu cho ăn!” Nàng bĩu môi đáp. -“Nào còn đứng đây, đi rửa tay đi. Mọi người đói lắm rồi!” Nhìn cô vẫn còn đứng đó, nàng đẩy eo cô vào nhà vệ sinh vừa nói
Vốn dĩ hôm nay định về sớm “ăn” cơm mà tình hình xuất hiện hai bóng đèn kế hoạch thất bại. Cô ghim !
Bốn người ngay ngắn rồi vào bàn ăn, nàng ngồi bàn tay bên dưới đang bị cô nắm chặt cảnh cáo dám đem hai bóng đèn này về.
Nàng lườm cô.
-“Hai đứa bị cụt một tay à!” Ninh Vũ vừa gấp rau vào chén Hạ Nhiên vừa thản nhiên hỏi.
Khụ
Khụ
Khụ
Tiếng ba người còn lại đột ngột ho khan, Ninh Vũ vuốt vuốt lưng Hạ Nhiên ra ánh mắt “anh cố ý đó” khiến Hạ Nhiên vừa buồn cười lại vừa ngại ngùng.
Chaeyoung gấp một đũa rau lớn nhét vào miệng anh -“Anh ăn đi, ăn rau tốt cho trí não”
-“A..n..h… ông…ích…ăn…rau…” Ninh Vũ vừa khó khắn khán nghị.
Ba người nhìn anh lại quay sang nhìn nhau cười mặc kệ.
-“Để em đi lấy bia, lâu lắm rồi mọi người mới đông đủ!” Chaeyoung vừa đứng dậy vừa nói chạy lại tủ lạnh.
Lisa lại nghe đến bia cơ miệng giật giật, nhưng lại không cản kịp bước chân nàng. Có chút thở dài, chắc hôm nay “ổn” nhỉ?
-“Đúng rồi, lấy nhanh ra đây.” Ninh Vũ vừa nuốt hết rau trong miệng phấn khởi nói -“Tối nay em lái xe nhé!” Anh nhìn Hạ Nhiên nói tiếp.
-“Lần trước không phải anh nói bỏ bia rồi sao?” Hạ Nhiên liếc Ninh Vũ hỏi
-“Lâu lâu Chaeyoung mới vui vẻ mời anh bia, anh đâu thể nào từ chối” Ninh Vũ chỉ thiếu ngồi xuống cọ đùi năn nỉ.
Có Lisa ở đây nên Hạ Nhiên cũng không tiện thái độ gì. Chỉ nhìn anh cảnh cáo rồi thôi.
-“Nào, mỗi người 1 lon thôi nhé” nàng đem ra chia mỗi người một lon.
-“Em đừng uống, không phải em đang đến..” cô vừa nói nhưng nhớ đến có hai bóng đèn lại im bặt.
Nàng biết cô đang nói nàng đến kì, lắc đầu cười đáp -“Không sao. Hôm nay uống được!”
-“Vậy thì uống ít thôi, em là dễ say nhất đấy!” Lisa lo lắng nói.
-“Biết rồi mà. Nào vì buổi họp mặt này của chúng ta, nâng lon !” Chaeyoung vui vẻ nói
Ba người còn lại người vui vẻ người không tình nguyện cùng nhau nâng ly. Tiếng nói, tiếng cười, lâu lâu có tiếng cà khịa của anh em nhà nào đó khiến buổi tối thêm phần vui vẻ. Nghiễm nhiên chỉ nói những chuyện vui, còn chuyện công ty không một ai nhắc đến.
Bên ngoài, ánh trăng cũng đã bị che khuất sau áng mây đen, không khí yên tĩnh bao trùm lấy mọi vật. Lúc này vốn dĩ mọi người đang say giấc nồng. Nhưng trong căn phòng nọ, một thân thể nóng rực cả người tràn đầy hơi thở khao khát đang bắt đầu bàn tay chu du khắp nơi.
Chaeyoung cả người hơi thở mùi bia, nàng cố tỉnh táo khi bàn tay ai kia không ngừng xoa nắn bên trong vú. Hai đầu ti đã bị cô se đến dựng đứng. Bên trong miệng nàng khát, liên tục nuốt nước bọt.
-“Bà xã…chị nhớ em lắm” bên cạnh giọng nói của Lisa nực nồng mùi rượu. Tối nay cô với Ninh Vũ là người uống nhiều nhất, hai người cứ đọ sức xem ai là người có tửu lượng tốt nhất. Cuối cùng một người được cõng về, còn một người thì lết vào phòng.
Nàng và Hạ Nhiên dọn dẹp chiến trường sau đó mới chia tay ai về nhà nấy.
-“Bà xã..chị nứng quá!” Lisa cọ cả mặt vào sau gáy nàng. Hơi thở nóng bức khiến nàng có chút tỉnh.
Chaeyoung xoay người ôm lấy gương mặt cô, trong bóng tối mặc dù không thấy rõ nhưng từng đường nét nàng đã thuộc trong tim. Nàng kề môi nút lấy môi cô, lưỡi trao nhau những dòng nước ngọt, cô nuốt lấy nuốt để như một người trong sa mạc tìm thấy được giếng nước ngọt.
Tiếng môi lưỡi giao nhau, tiếng thở dốc khiến cho vầng trăng bên ngoài trốn hẳn vào đám mây mất dạng.
[text_hash] => 95fb0ed2
)