Array
(
[text] =>
Một tuần trôi qua, bà Park vẫn ở trong bệnh viện để theo dõi tình trạng huyết áp. Vì vấn đề huyết áp của bà quá cao dẫn đến sự cố lần trước nên ông Park cũng lo lắng mà ở lại bệnh viện theo dõi, mặc cho bà vẫn đòi về nhà.
Cả tuần này Lisa cũng bận bận rộn rộn mà chạy đến bệnh viện làm con rể thảo. Cô chăm sóc hai người từng li từng tí, lại lâu lâu mang đến trái cây giúp bà đỡ buồn miệng.
Hôm nay, như mọi lần cô mang theo túi đào được nhập khẩu về hôm qua. Chọn những quả to ngon nhất mang đến bệnh viện.
-“Dạo gần đây cậu phát hiện số lần gặp con đã tăng gấp đôi so với mấy năm trước cộng lại.” Vị bác sĩ Cố không đúng đắn kia dựa vào bên thang máy châm chọc cô.
Cô không thèm liếc mắt nhìn – “Cậu đừng có nói luyên thuyên.”
-“Cậu nói gì sai sao?” Vị bác sĩ Cố nhướng mày. Lần trước trong một lần kiểm tra cho người kia trong phòng VIP, anh chỉ lỡ miệng nói đứa cháu này của mình có chút bướng bỉnh, từ nhỏ đã không thích nghe lời người lớn thôi mà nhỉ?
Hay còn nói gì nữa, anh đang cố gắng để nhớ lại, lại bị giọng ai kia bất bình nói – “Toàn đem chuyện xấu trong nhà đem ra thiên hạ, sao cậu không tự khoe bao nhiêu tuổi rồi vẫn chưa từng yêu đương.”
-“Lalisa, con chán sống.” Bác sĩ Cố không bình tĩnh mà tức lên. Hai cậu cháu lại không kiêng dè, mắt to trừng mắt nhỏ đến khi thang máy lên đến tầng.
Đến khi nhìn thấy ai kia bắt đầu nghiêm túc phong tác làm việc, mở cửa phòng bệnh, cô cũng vội bước chân theo sau.
Nhìn thấy ba người trong phòng bệnh, cô gật đầu lễ phép chào như bình thường. Đặt túi đào xuống cạnh tủ, cô nói – “Cháu có mua chút đào rất tươi ngon, đem đến cho hai bác dùng.”
Bác sĩ Cố nghe thế thì trong lòng khinh bỉ trăm vạn lần cái tên xạo này, nhưng ngoài mặt thì cúi người cắm tai nghe làm việc vô cùng nghiêm túc. Lấy máy đo huyết áp trong túi ra, thuần thục làm hết mọi kiểm tra. Anh nghiêm túc đứng dậy nhìn người phụ nữ.
-“Hiện tại huyết áp đã trở về mức bình thường. Ngày mai có thể xuất viện được rồi.” Cố Thiên Bình bình tĩnh nói.
-“Vậy tốt quá, cuối cùng cũng được về nhà.” Bà Park mấy hôm nay được chăm sóc đến mức hồng hào, vui vẻ nói.
-“Nhưng bác cũng phải lưu ý đến sức khoẻ. Bệnh cao huyết áp này rất nguy hiểm, sau này lúc nào cũng phải uống thuốc đúng giờ.” Cố Thiên Bình tác phong bác sĩ, thành thật khuyên nhủ.
-“Được được. Tôi sẽ căn dặn bà ấy. Nhiều ngày qua phiền cho bác sĩ Cố quá.” Ông Park vui vẻ, hài lòng nhìn vị bác sĩ trẻ.
-“Không sao, dù sao đây cũng là trách nhiệm của bác sĩ.”
-“Thật lòng cảm ơn bác sĩ. Sẵn đây có mấy quả trái cây ngon, bác sĩ ăn lấy thảo.” Bà Park ra hiệu cho Lisa mang trái cây đến.
-“À không cần đâu. Đào tiên này chắc không có phước được hưởng.” Cố Thiên Bình từ chối rồi cười vui vẻ.
Lisa ở một bên muốn bịt chặt miệng tên bác sĩ lang băm hay nói linh tinh này. Nhưng ngoài mặt vẫn cười – “Cậu con vẫn hay thích nói đùa.”
Ông bà Park mấy ngày hôm nay cũng thân thiết với cậu cháu nhà này. Cũng không trách móc mà cười.
-“Đứa cháu này của con chắc phiền hai bác cực nhọc rồi.” Anh xoa đầu Lisa như một đứa trẻ, cười nói. “Gia đình có hơi đơn lẻ nên nó rất thích cảm giác ấm áp.” anh nói rồi cười, không còn nét lưu manh nữa.
Ông bà Park cũng hiểu, tiếp xúc lại thấy Lisa là đứa trẻ hiểu chuyện. Biết suy nghĩ nhiều cho người khác, từ ngày bà đến đây, mọi chuyện chỉ thấy cô vất vả nên cũng biết trách bản thân mình đánh giá người khác quá hời hợt.
-“Bác sĩ Cố yên tâm, gia đình cũng đã thấu hiểu.” Bà Park cười nhìn sang Lisa. “Mọi chuyện vẫn là thuận theo tự nhiên.”
Hai ba người nói vài ba câu thân thiết hơn, khiến bầu không khí vui vẻ hơn hẳn. Chaeyoung được phép lấy đào đi cắt thành dĩa mang lên cho ba mẹ dùng.
Một lúc sau, ông bà xua tay đuổi nàng và cô đi để cho hai người họ nghỉ ngơi. Nàng và cô mới thẹn thẹn thùng thùng nắm tay nhau rời đi.
Ông Park vuốt nếp nhăn trên áo bệnh nhân của bà, nói – “Mấy ngày nay bà cũng thấy, đứa trẻ này nó rất tốt.”
Bà Park cắn miếng đào giòn rụm, ngọt nước thanh thanh trong miệng, trả lời – “Tôi cũng không phải loại người không hiểu chuyện. Chỉ là ban đầu là tôi đánh giá nó quá thấp.” Bà cũng không nghĩ đứa trẻ lại có thể hiểu ý người ta như thế.
Lại nghĩ đến cảnh gia đình ba mẹ đều li dị sống riêng gia đình mới, thì lòng đầy thương xót – “Thật may là lần này tôi không làm mọi chuyện quá xa.” Bà nhớ đến cảnh mình ép duyên gả bán con gái, lòng đầy hối hận.
-“Không sao. Tụi nó không dám trách bà đâu.” Ông Park an ủi.
-“Hôm trước Chaeyoung nó có nói với tôi vài điều.” Bà đột nhiên nhỏ giọng. “Nó nói không phải tôi sai, thằng ba, Hạ Nhiên cũng không sai. Chỉ là mỗi người đều có tình yêu thương, có người thương người này, cũng có người thương người kia, mà không phân biệt giới tính mà thôi.” Bà nhớ lúc đó Chaeyoung đã khóc với bà khuyên bà suy nghĩ lại chuyện của Ninh Vũ.
-“Ông à…” Bà gọi ông Park. “Con bé còn nói tình cảm nào trên thế gian này cũng cần sự bao dung và chúc phúc.” Bà nhỏ giọng.
-“Bà suy nghĩ tốt lên là được.” Ông cũng ân cần khuyên nhủ – “Chuyện của con hãy để nó tự quyết.”
-“Tôi cũng nghĩ rất lâu, NInh Vũ nó trở thành như vậy có phải lỗi ở tôi không. Nhưng nghĩ rồi lại nghĩ lại thấy thật đáng thương. Thằng ba nó đã thiếu thốn thế nào, chắc ông cũng biết.”
Ông Park trầm ngâm nhớ lại năm xưa nhà có ba đứa con, Ninh Vũ lại vừa là con giữa. Khiến gia đình cũng không tập trung lo lắng nhiều. Chỉ lo cho con cả và con út, bà có đôi lúc quên mất mình còn đứa con trai giữa thiếu tình thương.
-“Thôi thì cứ thuận theo con vậy!” Bà thở một tiếng dài nói. Hạ Nhiên từ con rể bị bà nhắm, đột nhiên lại biến thành “con dâu”, khiến bà không biết nên đối đãi thế nào. Nhưng trải qua một lần sinh tử, thì thấy cuộc sống quá vội để nhìn nhận một điều gì đó.
****
Lisa đưa nàng về nhà của mình. Vừa đóng cửa đã ôm nàng đặt lên bệ để giày. Há miệng không cho nàng nói mà cắn mút cánh môi mấy hôm nay lưu luyến. Mọi chuyện đã hoàn toàn phát triển theo ý của cô.
Chaeyoung đột nhiên bị cô chiếm giữ có chút bất ngờ nhưng cũng thả lỏng bản thân, đáp trả lại.
Môi lưỡi giao nhau triền miên, tiếng nước bọt vang lên đầy ái muội. Bàn tay cô di chuyển lên phía trên, thuần thục đi vào bên trong áo, chạm đến bầu ngực mềm mại mà bản thân luôn thương nhớ. Nàng hơi khẩn trương đứng lên, lại vừa hay giúp tay cô vội vàng duỗi đến váy mà sờ mó.
-“Chị biết em cũng nhớ chị mà. Bên dưới đã ướt từ khi nào thế?” Cô giọng cười trong trẻo hài lòng khi sờ thấy nước dâm của nàng.
Ngón tay dài tiến vào mảnh vải nhỏ chữ “T”, hai bên mép lồn được ngón tay cô luồn vào bên trong. Một đường ẩm ướt trơn tuột khiến cô hài lòng. Nàng hơi ưỡn người, cảm nhận ngón tay cô vô cùng linh hoạt đi vào bên trong.
-“Bà xã… nước lồn em nhiều quá. Chúng ta làm luôn ở đây nhé.” Cô đẩy mạnh nàng vào cánh cửa.
-“Đừng… bên ngoài có người qua lại.” Dù sao đây cũng là chung cư, có người qua lại là chuyện bình thường. Hai người chỉ cách một cánh cửa làm bậy lỡ bị nghe thấy.
-“Vậy mới kích thích, như lần trước cạnh phòng ba mẹ em cũng rên đến long trời lở đất.” Cô nhớ lại lần đó, cả người nóng hừng hực.
Cô lại có ý xấu xa đề nghị.
Phát giác vừa rồi bản thân để cho cô cố tình mà đùa giỡn, nàng há miệng cắn lấy tai cô khiêu khích.
-“Còn cắn chị, lỗ trên dưới đều thích cắn người như vậy. Chị không thể để yên cho nó được rồi.” Cô cười trêu chọc.
-“Không để yên thì làm sao… ah…” Nàng vừa nói đã bị cô nhấn xuống đút mạnh cặc vào miệng, cả miệng không thể thốt ra thêm bất cứ lời nào.
Cô thoả mãn cảm nhận cặc ấm nóng trong miệng nàng đang sưng to dần, cả người máu nóng dồn dập mà nhấp đều vào miệng.
-“Hiện tại xin chị, em không biết là đã quá muộn rồi sao. Ngoan ngoãn bú cặc chị đi, dùng cái miệng thích cắn người của em đó, bà xã…” Cô vừa rên siết vừa nắm tóc nàng rối bù mà xoa theo quán tính.
Miệng nhỏ nhắn bú đến tràn cả nước bọt ra bên ngoài, nàng liếm láp sạch sẽ đầu cặc từ trên xuống dưới không bỏ lỡ bất kỳ vị trí nào.
Nhìn nàng như con mèo nhỏ dâm đãng đang quẩy đuôi bú cặc cho mình. Cô nghĩ đến nếu có thứ gì nhét vào lồn nàng bên dưới sẽ càng nứng hơn. Nghĩ thế lại nắm tóc nàng kéo mạnh vào trong háng, dập thật nhanh.
-“Ahhh…bà xã… bà xã…” Cô rên siết dập từng hồi trong miệng nàng.
Hai trứng dập vào cằm nàng có chút đau, cố gắng dùng lưỡi liếm mút những điểm nhạy cảm giúp cô mau đạt khoái cảm. Lại cảm thấy bên dưới lồn vô cùng ngứa ngáy.
Cô biết nàng vẫn chưa thoả mãn, nên dừng động tác rút cặc ra khỏi miệng. Nhìn dòng nước nhớt bị kéo dài treo lơ lững giữa không trung. Nàng cả mặt đều đỏ bừng thấm nước mắt vì cô quá tập trung sung sướng mà dập mạnh đến không thở nổi.
-“Cục cưng của chị. Bảo bối dâm đãng của chị.” Cô nâng cả người nàng kéo lên vừa hôn hai má nàng vừa xoa xoa như cưng chiều dữ dội.
Nàng cắn môi nhìn cô có chút uất ức, lại tinh nghịch há miệng cuốn lấy lưỡi cô luồn nước bọt dính nước cặc của chính cô trả lại. Lúc đầu cô có chút dẫy dụa phản kháng, nhưng bị nàng cuốn lưỡi liếm mút đến thần hồn đảo điên chỉ biết đáp trả lại.
Hai tay lại không kiêng dè mà bóp lấy vú nàng, vừa nút lưỡi vừa bóp vú vô cùng thoả mãn rên ừ ừ trong miệng.
-“Quay mông lại, chị không chịu nổi nữa. Cặc muốn đụ bà xã” cô vỗ mông nàng, tách hai chân nàng banh ra trước cửa.
-“Ưmm… vào trong đi mà chị xã…” Nàng vẫn còn xót lại chút lý trí mà cầu xin.
Cô lại vờ như không nghe nàng nói gì. Nhấc một chân nàng lên từ phía sau ấn cặc vào cửa đút mạnh vào.
-“Ah…địt…” Cô rên một tiếng sung sướng.
Dù lúc nãy đã nắc trong miệng nàng vô cùng thoải mái, nhưng khi cặc đút vào trong lồn. Cảm nhận từng cơn sít cơ lồn lại vô cùng tuyệt vời mà không khống chế được bản thân.
-“Ah… chị xã… nhẹ nhẹ thôi…” Nàng bị cô vừa đút vào đã nắc vào trong lồn không thương tiếc
Một chân bị cô nâng lên, cả người nàng chỉ biết dựa vào cánh cửa chống đỡ. Mặc dù thế cả người vẫn vô lực đụng vào cửa từng hồi từng hồi liên tiếp.
-“Ôi, lâu quá mới gặp chị.” Đột nhiên bên ngoài cánh cửa nhà cô vang lên một giọng nói vui vẻ, khiến cả người nàng co giật tự động siết chặt lại.
-“Lâu quá không gặp. Tưởng chị đã dọn đi rồi chứ?” Một giọng nói khác lại vang lên, nghe vô cùng gần hai người.
-“Lồn siết chặt quá. Ahh..bà xã em thả lỏng nào.” Cô vừa kích thích nghe hai người kia nói chuyện lại vừa sung sướng vì lồn nàng co bóp không ngừng.
Nàng cắn môi, quay đầu lại nhìn cô – “Ở ngoài… có…ahhhhhh” Chưa kịp nói hết câu cô lại cười gian nắc mạnh.
Cả người nàng run lắc dữ dội. Hai tay bịt chặt miệng không dám thở mạnh sợ người bên ngoài nghe thấy. Bên ngoài cánh cửa hai người phụ nữ vẫn vô cùng tự nhiên cùng nhau trò chuyện, bên trong nàng bị cô đụ đến hoa cả mắt thở dốc.
[text_hash] => 5d2a54cd
)