Array
(
[text] =>
Lúc Chaeyoung về đến nhà, cả người dường như mất hết sức lực. Nàng vừa bước vào nhà thấy ông bà Park và ông cụ Hạ đang ngồi cùng nhau uống trà phía phòng khách, nàng có hơi dừng bước chân rồi cố gắng tự nhiên bước vào trong.
– “Tiểu Ninh về rồi đấy à.” Ông cụ Hạ nhìn nàng, càng nhìn lại càng thuận mắt.
– “Dạ cháu chào ông.” Nàng lễ phép ôm tay cúi người chào.
Ông bà Park cũng gật đầu nhìn nàng. Nàng mím môi không biết có nên ở lại hay là bây giờ đi thẳng lên phòng.
– “Con lên phòng nghỉ đi.” Bà Park cười nói nhìn nàng.
Ông cụ Hạ cũng nhìn nàng như muốn nói gì đó lại như thôi, quay đi vào nói chuyện cùng ông Park.
Nàng nhanh chân bước lên lầu, vào phòng đóng cửa lại mới cảm nhận được bên dưới tinh trùng nhớp nháp là do lúc nãy cô không khống chế được mà bắn vào.
Nhớ lại lúc cả hai làm loạn ở trong công viên, nàng đỏ mặt đến hai má nóng bừng bừng.
– “Chayoung” Tiếng mẹ Park ngoài cửa phòng vang lên khiến nàng vỗ hai má tỉnh táo lại.
Nàng mở cửa nhìn thấy bà Park gương mặt không vui không giận bước vào.
Bà ngồi xuống bàn trang điểm cạnh giường, nhìn nàng hồi lâu mới nghiêm giọng.
– “Con nói thật với mẹ, hai đứa đã đến bước nào rồi!” Bà không tin sự thân thiết đó chỉ là ở mức nắm tay này kia. Bà biết bây giờ tuổi trẻ cũng không quan niệm như ngày xưa, thuận mắt yêu đương là sống cùng như vợ chồng.
Nhưng với đứa con gái của bà. Bà không tin nàng sẽ làm vậy. Vì từ bé nàng luôn là đứa ngoan ngoãn, hiểu biết lại càng không thể.
Đến khi nhìn thấy biểu cảm của nàng, tâm bà đã có chút lạnh.
– “Từ khi nào mà con giấu ba mẹ làm những chuyện như thế hả Chaeyoung?” Mỗi khi bà giận dỗi đều sẽ gọi thẳng tên nàng.
Nàng đã có hơi lo sợ, nàng biết mẹ sẽ không chấp nhận nàng như thế. Phút chốc xấu hổ, lại khiến mắt đỏ hoe im lặng không dám nhìn bà.
– “Con nói không thích Tiểu Hạ mẹ cũng có thể hiểu là do hai đứa nhiều năm xa cách tình cảm phai nhạt. Con nói mẹ phải để cho con muốn làm thứ mình muốn, mẹ cũng đã tự trách.” Bà gằn giọng nói. “Vậy cuối cùng thì sao? Con mang lại điều này cho gia đình hả? Chưa kết hôn mà đã sống chung? Con nghĩ nó sẽ lấy con sao?” Bà lớn giọng quát.
Nàng trực trào nước mắt, ngước lên nhìn bà. – “Chị ấy sẽ…”
– “Nó nói vài câu đường mật là con tin?” Bà cười gằn. “Ba mẹ dạy con thế nào mà con quên hết rồi sao? Con có nghĩ nếu chuyện này mà mọi người biết, họ hàng sẽ nói gì về chúng ta. Con không nghĩ thể diện thì cũng phải nghĩ cho ông bà già này chứ?” Bà liên tục quát mắng.
– “Mẹ… con…” Nàng không biết nói như thế nào.
– “Mẹ không chấp nhận chuyện này. Con chia tay nó đi, đừng để chuyện này bại lộ ra đến lúc đó gia đình không còn thể diện.” Cuối cùng bà lạnh giọng nói.
Nàng lắc đầu – “Mẹ… không được. Con… con… không thể chia tay.”
– “Park Chaeyoung!” Bà quát lên tức giận nhìn nàng -“Con còn có thể diện nữa không hả? Con muốn sống với nó như vợ chồng rồi đến mức ai ai cũng biết hay sao?”
-“Không” Nàng lắc đầu nước mắt chảy xuống.– “Nhưng bọn con thật lòng yêu nhau, mẹ… chị ấy nói sẽ lấy con.” Nàng thành thật nói trong nước mắt.
– “Nó nói lấy con thì sẽ lấy sao?” Bà cười gằn. “Nó có lòng nhưng mẹ cũng không cho phép. Nó còn là sinh viên đi học, lấy nhau về tương lai ở đâu ra. Hay con đợi nó đến lúc nó thành công thì con trở thành một bà cô già xấu xí quê mùa rồi nhìn nó đi theo đứa khác xinh đẹp hơn.” Bà chế giễu, ánh mắt hằn lên những tia khinh thường.
– “Lisa không phải loại người đó.” Nàng nhỏ giọng phản bác. Nàng tin cô không phải là loại người như thế.
– “Lại còn biện hộ cho nó. Ba mẹ cho con đi ăn học để thành cái dạng này!” Bà tức giận đến mức thở hồng hộc nhìn nàng.
Nàng nhìn phản ứng của bà có chút lo sợ, lại cắn môi khóc đến đỏ hoe.
– “Từ đây đến nhập học ở yên trong phòng cho mẹ!” Bà tức giận ôm ngực đứng dậy. Liếc nhìn nàng đang khóc vô cùng đáng thương nói. “Vì thể diện gia đình này con hãy suy nghĩ kỹ đi. Con rể của mẹ chỉ có Tiểu Hạ.” Rồi bà đóng cửa thật mạnh bước ra ngoài.
Nàng nức nở ôm lấy gối bật khóc. Nàng thật sự không hiểu sao tất cả mọi người đều phản đối nàng, không ai sẵn sàng đứng ra chúc phúc cho nàng.
****
Lisa vừa lái xe vừa sung sướng huýt sáo. Tối nay đúng là một đêm đáng nhớ của hai người. Cô nhớ đến lúc nàng cao trào cả người ôm siết lấy cô, phía dưới lại bắt đầu rục rịt muốn cứng lên.
Cô bị tiếng điện thoại vang lên phân tâm, nhìn màn hình là Hàn Sinh, cô khẽ cười.
– “Đồng chí làm sao?” Cô bật máy vội hỏi.
– “Sao con mẹ nó cái gì. Bọn Chu Hạo đang tìm cậu khắp nơi.” Giọng Hàn Sinh có chút vui vẻ vang lên khi thấy người gặp hoạ.
– “Chu Hạo? Tên điên đó tìm mình để chết à?” Cô cười khẩy trả lời.
– “Không biết, nghe nói nó bị giật dây. Mà cậu yên tâm hiện nay bên tổ công an đang điều tra hắn, vài hôm nữa thế nào cũng có lệnh giam giữ. Thằng đấy chuẩn bị chết trong tù là vừa.” Hàn Sinh khoái chí nói vừa đung đưa bàn chân.
– “Bác Hàn nói cho cậu à?”
– “Không. Mình vô tình nghe ba nói chuyện.” Hàn Sinh thật thà đáp.
– “Vậy thì chắc chắn rồi.” Cô cười trả lời.
– “Con mẹ cậu lại dám nghi ngờ năng lực của mình.” Hàn Sinh tức giận mắng. “À còn chuyện của Thanh Mai, cậu đoán trúng rồi cô ấy có liên quan đến tên điên Chu Hạo kia, nhà lại còn rất phức tạp. Dượng của cô ta thiếu nợ nên giao cho bọn Chu Hạo.”
Cô hơi siết vô lăng, Thanh Mai cô gái này cứ liên tục tìm nàng kiếm chuyện. Nhưng cũng xuất phát từ những ý đồ xấu, cô lại không biết giải quyết thế nào cho thoả đáng.
– “Cậu nghĩ sao?” Cô hỏi ngược lại Hàn Sinh.
– “Lần này bọn Chu Hạo bị bắt thế nào cô ta cũng mất chỗ dựa. Người không phạm mình thì mình không phạm người.” Hàn Sinh thành thật khuyên nhủ, dù sao chuyện lần trước cũng cho cô ta một bài học đích đáng.
– “Vậy cứ vậy đi. Mình đang lái xe.” Cô nói.
– “Giờ cậu đi đâu mà lái xe? Chẳng lẽ…” Hàn Sinh lại nghĩ đến Chaeyoung đã sớm về quê chợt hiểu.
– “Ừm…” Cô thấp giọng đáp lại đầy thoả mãn như kiểu bà đây đi thăm người yêu thì thế nào.
– “Con mẹ nó khoe cơm chó à.” Hàn Sinh lớn giọng mắng.
– “Thì cho con chó cậu ăn thôi là được.” Cô cười hài lòng khi nghe tiếng gào gú rồi cúp máy của Hàn Sinh.
Đến khi xe quẹo vào chung cư nhà mình, cô nghiêm túc đậu xe rồi bước vào thang máy bấm tầng lên nhà. Hành lang tối theo bước chân cô mà ánh sáng dần mở. Đến bước chân cách nhà một khoảng, qua ánh sáng đèn cô nhìn thấy một cô gái nhỏ đang cuộn mình ngồi trước cửa nhà cô.
Đèn chợt tắt, bóng tối bao trùm cả hai người. Cô hơi thở dài có chút không biết nói sao, bước một bước đến phía trước đèn lại tự động sáng lên.
Nhìn gương mặt có chút không nghi ngờ nhìn cô, cô nhíu mày nhìn lại nàng.
Lục Anh khẽ liếm đôi môi khô khốc lên giọng.
– “Cuối cùng chị cũng về.” Nàng đã đợi cô từ lúc sáng đến bây giờ, hai chân tê cứng đến mức không còn cảm giác.
Có chút khó khăn vịn tường đứng dậy, hơi cười mà nhìn cô.
– “Em tưởng đêm nay chị không về.” Nàng nói ái ngại nhìn cô.
– “Làm gì?” Nhìn thấy nàng có ý định theo cô vào nhà, cô nhíu mày nói lớn. “Lần này lại muốn diễn màn kịch gì?” Hơi trào phúng nhìn nàng.
– “Em…” Lục Anh không biết giải thích thế nào. Thật lòng nàng cũng chỉ xuất phát từ tình yêu. Nàng không biết tại sao cô đã bắt đầu chán ghét nàng đến như thế. Từ lúc cô gái kia xuất hiện chăng, nghĩ đến đó hai tay nàng lại siết chặt.
– “Cô về đi, đừng vọng tưởng bước vào đây thêm một lần nào nữa. Tôi không rảnh cùng cô diễn mấy cảnh nhạt nhẽo đó!” Cô nói rồi thành thục mở cửa.
– “Tại sao lại là cô ta?” Lục Anh không kiềm chế hét lên với cô. Nàng cắn môi bật khóc. “Rõ ràng người quen biết chị trước là em, rõ ràng là em trẻ đẹp hơn cô ta. Em yêu chị hơn cô ta, dựa vào đâu mà cô ta đến.” Nàng uất ức vừa khóc vừa nói.
Cô hơi nhướn mi có chút mệt mỏi. Cả một ngày chạy xe đi đi về về. Về đến nhà lại còn bị khóc lóc ầm ĩ, không kiên nhẫn nói – “Vì tôi thích.”
– “Không! Rõ ràng chị có thích em. Trước đây quan hệ chúng ta rất tốt không phải sao?” Nàng cố kéo tay cô nói.
Cô dứt khoát đẩy tay nàng ra, cực kì không chút cảm tình.
– “Cô sẽ yêu thích đứa con gái của người phá hoại gia đình mình chứ?” Cô hỏi.
Lục Anh hoang mang gương mặt đầy nước mắt có chút khó hiểu.
– “Chị biết dì và ba em là yêu thương nhau, họ…”
– “Nhưng họ vứt bỏ tôi.” Cô lạnh giọng. Hiện tại cô không thể hiện hết thái độ vì cô cho rằng cô đã lớn, cũng không cần kiềm mình mãi quay vòng trong quá khứ. Nhưng không nói không phải chưa từng khó chịu, không thái độ không phải là thích.
Lục Anh há miệng muốn nói thêm gì đó lại bị cô cắt ngang – “Đừng tưởng cô nói gì với mẹ mà tôi không biết, cô đừng mơ tưởng. Bà không thể làm khó được tôi đâu.” Cô nói rồi đóng sầm cửa lại.
Bỏ mặc ai kia ở bên ngoài nước mắt rơi lã chã. Nàng không biết mình hèn mọn yếu đuối như thế này lại để ai xem.
*****
Mấy ngày sau đó, Lisa lại đột nhiên hơi hoảng. Cô lại lần nữa không liên lạc được gì với nàng. Gọi điện thì không ai nghe máy, nhắn tin cũng không ai trả lời.
Nhưng mấy hôm nay liên tục bị Ninh Vũ gọi điện làm phiền. Cô cũng không hiểu anh ba nàng rốt cuộc là đang muốn gì.
– “Có muốn ra uống với cô vài ly không?” Ninh Vũ bên kia điện thoại truyền đến, giọng có hơi buồn vui không rõ.
– “Được, anh cho em địa chỉ đi.”
– “Bar Nice, lát gặp.” Ninh Vũ tắt máy rồi nhìn quanh quán bar chưa mấy người khách. Có chút thẫn người cúi xuống nhìn ly rượu trong tay.
Mấy ngày hôm nay không biết vì lí do gì anh luôn cảm thấy bất an. Đầu tiên là những khách hàng khó tính tìm đến, thứ hai là ông cụ Hạ đột nhiên phát bệnh khiến Tiểu Hạ nhà anh phải chạy về chăm sóc. Thứ ba là anh không liên lạc được với Chaeyoung. Gọi về hỏi mẹ, bà chỉ ậm ờ nói điện thoại nàng bị hư chưa kịp đem đi sửa. Dặn anh trên đó quan tâm nhiều đến quản lí của Hạ Nhiên. Anh cũng thắc mắc hỏi bà sao phải quan tâm thì bà ngắt máy nói anh quá phiền.
[text_hash] => c8339f5c
)