Array
(
[text] =>
Buổi sáng, khách sạn lại vô cùng yên tĩnh, từng lớp người ai cũng nhanh chóng ra ngoài chơi biển. Buổi sáng ánh nắng rất tốt cho cơ thể, Su su và chị dâu đã đi tắm nắng từ sớm.
Còn lại cả gia đình ngồi quay quần bên bàn ăn, đột nhiên lại có thành viên mới nên có hơi ngại ngùng.
-“Nhìn cô Lisa còn trẻ vậy, chắc vẫn đang đi học nhỉ?” Mẹ Park vừa thong thả khuấy thìa cà phê trong ly vừa ân cần hỏi
-“Dạ. Con là sinh viên đại học H.” Cô thành khẩn trả lời, bộ dạng vô cùng nghiêm túc khác xa lúc ở bên nàng.
Nàng có chút không quen với hình ảnh này.
-“Vậy là cùng trường với Chaeyoung nhà bác. Con học ngành gì?” Bà Park chỉ về phía nàng cười hỏi tiếp
Cô gật đầu như kiểu lần đầu quen biết nàng -“Dạ con học IT” cô gãi đầu -“Ngành con hơi khô khan”
-“Ngành đó có nhiều cơ hội lắm. Sau này ra trường lại có nhiều công ty lựa chọn” Ninh Thuần cũng gật gù chen vào.
Lisa cười nhìn anh hai gật đầu.
-“Cô Lisa đến đây du lịch hay là có việc?” Ông Park nhấp mọt ngụm trà hỏi
Cô nhìn sang ông thành thật nói -“Anh Hạ Nhiên nhờ con đến đem một số tài liệu”. Còn tài liệu gì thì cô không biết.
Lúc trước khi ăn sáng Ninh Vũ đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần là cô là trợ lí của Hạ Nhiên, đến đây đem hồ sơ. Còn những chuyện khác không cần nói gì hết.
Cô vốn dĩ từ đầu chỉ là bản thân vô cùng nhớ nàng, chỉ muốn thuê một phòng sau đó lén lút tìm nàng. Nhưng khi vừa đặt chân định check in thì lại bị nàng bắt gặp.
-“Dù sao cũng đã đến đây rồi, thì ở lại chơi luôn đi” bà Park vui vẻ nói, bà có thiện cảm với cô gái này.
-“Mẹ không cần đâu” nàng từ đầu im lặng đột nhiên lên tiếng phản đối.
-“Trợ lí của Tiểu Hạ mà, dù sao cũng là người trong nhà. Không cần ngại” bà Park khoát tay nàng cười nói
Tiểu Hạ, Tiểu Hạ thật là thân thiết. Cô có chút mất hứng khi nghe bà gọi Hạ Nhiên như thế.
-“Vậy thì con không khách sáo ạ” cô gật đầu nói
-“Được rồi. Mấy đứa cứ vui chơi thoả thích. Hai ông bà đi tập thể dục đây” bà Park nói rồi kéo tay ông Park vui vẻ ra khỏi khách sạn.
Ninh Thuần cũng nói là đi tìm vợ và con gái.
Còn lại 4 người nhìn nhau, nàng lúc này mới tỏ thái độ ra mặt nhìn cô.
-“Sao đột nhiên lại đến đây?” Nàng hỏi
Cô có chút chột dạ nhìn nàng, nhìn sang hai người bên cạnh. Hạ Nhiên lãng tránh nhìn mặt đồng hồ quay sang hỏi Ninh Vũ -“Có đi tắm biển không?”
Ninh Vũ nhanh chóng hiểu ý, quăng cho Lisa thẻ phòng rồi nhanh chóng mang Hạ Nhiên rời đi.
Cô nhìn đồng đội từng người rời đi, có chút dở khóc dở cười.
-“Bà xã chị rất nhớ em” cô nhìn nàng nói
-“Hôm qua lúc em gọi video chị rõ ràng còn ở nhà” nàng chất vấn khi nào thì đột nhiên cô xuất hiện ở đây.
Cô chột dạ -“Lúc em vừa tắt máy thì chị chuẩn bị đi, chị lái xe cả đêm mới đến, em đừng mắng chị, được không?” Cô giả vờ mệt mỏi
Nàng đứng dậy, cũng không nỡ trách cô. Dù sao người đến cũng đã đến, vả lại nàng cũng rất nhớ cô.
Hai người vừa bước vào thang máy không có người, cô đã choàng tay ôm lấy nàng vào lòng. Hít hà hương thơm từ tóc nàng toả ra cô mới thích thú cười.
-“Nhớ chết mất, bà xã!” Cô tựa cằm trên đầu nàng nói.
Nàng cũng hưởng thụ sự ấm áp từ cô, chỉ khẽ đẩy nhẹ tay cô -“Trong đây có camera”
-“Không sao, để chị ôm một lúc” cô lắc đầu lại chôn đầu nàng vào sâu trong ngực.
Hai người cứ thế mà ôm nhau đến lúc thang máy mở ra bước về phòng.
Nàng nhìn cô đang chuẩn bị cà thẻ vào phòng, cô quay đầu nhìn nàng -“Có muốn vào cùng chị không?” Phòng nàng vừa hay ở đối diện phòng.
Nàng cười -“Không được, ở đây sợ mọi người để ý” nàng lắc đầu nói
Cô cười tiến bước về trước mặt nàng -“Vậy hôn chị một cái đi” đưa mặt lại sát gần mặt nàng, nàng còn ngửi được mùi bạc hà thơm mát trong miệng cô.
Nàng có chút đỏ mặt nhìn sảnh không một bóng người, từ từ kề sát môi lại.
-“Ông thật là có bao nhiêu đó mà cũng quên” bỗng dưng nghe được tiếng bà Park từ thang máy vang lên.
Nàng theo quán tính đẩy mạnh cô một cái ngã về phía sau. Nhìn cô bất ngờ bị ngã, cũng là lúc ông bà Park nhìn thấy hai người.
Nàng có hơi rung rung nhìn ba mẹ -“Sao ba mẹ lại quay lại ạ?” Nàng tiến đến choàng cánh tay ông Park vô cùng thân thiết
-“Ba con đi ra ngoài mà quên mang ví tiền nên quay lại” bà Park giải thích rồi quay sang Lisa hỏi -“Sao hai đứa lại đứng đây?”
-“Tại anh ba quên đưa thẻ phòng nên con lên đưa hộ” Nàng nói dối không chớp mắt
Cô đứng dậy, cố gắng tự nhiên nhất nhìn hai người -“Dạ, vậy con xin phép” cô nói rồi cà thẻ vào phòng đóng cửa lại.
-“Cô gái này nhìn cũng không tệ? Tụi con có quen biết nhau sao?” Bà Park cảm thán nói
Nàng có chút mất tự nhiên cười -“Có biết ạ, nhưng cũng không thân thiết lắm”
-“Con đó, nên đi theo Tiểu Hạ tiếp xúc nhiều hơn. Mẹ thấy từ hồi Tiểu Hạ về nước hai đứa như có khoảng cách” bà Park nắm tay nàng thở dài nói. Người mẹ nào cũng luôn muốn con mình tìm được hạnh phúc.
-“Bà cứ nghĩ nhiều. Tôi thấy Tiểu Hạ nó cũng có ý mà.” Ông Park nói chen vào
-“Tiểu Hạ thì tôi không lo lắng” bà Park nói lững câu rồi nhìn sang nàng im lặng thở dài.
-“Ba mẹ đi vào phòng đi, con cũng chuẩn bị rồi xuống chơi cùng Su Su” nàng nói rồi chào ba mẹ nhanh chóng vào phòng đóng cửa.
*Reng Reng * tiếng chuông điện thoại làm nàng giật mình, nhìn màn hình hiển thị tên cô, nàng mỉm cười bắt máy.
-“Bà xã em ra tay thật mạnh, hại chị đau hết cả lưng” vừa bắt máy đã nghe giọng cô oán trách
Nàng mím môi cười -“Ai bảo chị không đúng đắn! Lần sau trước mặt ba mẹ không làm trò linh tinh” nàng trách
-“Ai lại biết ba mẹ lại xuất hiện” cô phản kháng -“Em sang đây, được không?” Giọng cô nũng nịu
-“Không” nàng từ chối
-“Vậy chị sang phòng em nha” cô không từ bỏ mặc cả
-“Cũng không” nàng mím môi -“Tốt nhất chúng ta ít gặp riêng, em sợ mọi người nghi ngờ”
-“Bà xã không thương lượng được sao em?”
-“Không!” Nàng cắn môi từ chối cô.
-“Vậy có khác gì lúc chị ở nhà. Ở đây nhìn thấy em còn không được ăn” cô đã nhớ nàng đến phát điên.
Nàng cười -“Đó thì cũng chỉ trách chị. Tự dưng lại chạy đến đây” nàng nói tiếp -“Ngoan ngoãn nhé đồng chí Lisa. Em xuống dưới chơi với mọi người đây” nàng không đợi cô trả lời ngắt máy.
Mặc kệ ai kia đang vô cùng bực bội mà không biết phát vào đâu. Nhìn căn phòng chỉ mỗi một cái giường lớn, đêm nay sẽ ngủ thế nào. Chẳng lẽ lại chen vào nằm giữa hai người kia, cô nhíu mày có chút trầm tư.
Khu du lịch nổi tiếng, nhưng thật may đang không phải là thời điểm đông khách. Nên bãi biển khá vắng, chỉ có một vài gia đình cùng nhau chơi đùa. Từ xa xa cô đã nhìn thấy dáng nàng mặc đồ bơi, chỉ là một bộ đồ bơi truyền thống nhưng nhìn đôi chân dài thẳng tắp của nàng, cô không phát giác mà tự nuốt nước bọt.
-“Ơ ơ cô” Su Su đột nhiên nhìn thấy Lisa vẫy tay gọi lớn
Nàng đang nghịch cát bên cạnh bỗng biến sắc, nàng quên mất Su Su nhận ra cô.
Hiểu Linh đang ôm Su Su có chút nhíu mày về cô gái mà con gái mình vừa gọi, quay sang nhìn nàng hỏi -“Người đó là ai?”
-“À…là trợ lí của Hạ Nhiên” nàng gãi gãi mũi nói dối. Thật sự câu nói dối của nàng càng lăn càng to.
-“Su Su con quen cô đó sao?” Hiểu Linh dịu dàng hỏi cô con gái trong lòng.
Su Su vui vẻ đắp cát trả lời -“Quen ạ, cô đó đi cùng với cô út. Chơi rất vui” trẻ con chỉ hồn nhiên trả lời theo phản xạ.
Nàng mím môi -“Lần trước em dẫn Su Su đi chơi được cô ấy đưa về”
Hiểu Linh gật đầu đã hiểu.
Nhìn cô gái đang mặc quần bơi áo thun bước đến, lịch sự nhìn Hiểu Linh gật đầu. Rồi cúi người xuống nhìn Su Su -“Lâu quá không gặp, lại xinh hơn rồi”
-“Dạ. Cô út cũng xinh” Su Su vui vẻ nói
-“Bà xã ra đây bơi đi. Không phải em nói lâu rồi không giãn gân cốt sao?” Giọng Ninh Thuần từ dưới biển vẫy tay gọi Hiểu Linh.
Hiểu Linh quay đầu nhìn cô cười -“Em còn trông Su Su”
-“Để cho Chaeyoung trông, ra đây đi” Ninh Thuần lớn tiếng nói.
-“Để em chơi với Su Su cho. Chị ra chơi với mấy cô đi” nàng cười nói nhìn về phía biển thấy Hạ Nhiên Ninh Vũ và Ninh Thuần đang bơi rất hăng say.
-“Vậy Su Su chơi với cô út nhé. Mẹ ra bơi một lát được không nào?” Hiểu Linh dịu dàng xoa tóc cô con gái.
-“Dạ được ạ” Su Su đang vui vẻ xây lâu đài cũng không để ý gật đầu.
Hiểu Linh đứng dậy đi ra biển hoà vào nhóm người đang vui chơi. Còn lại nàng và cô nhìn nhau cười.
-“Bà xã…” cô gọi nhỏ nhưng bị nàng lườm thì mím môi lại không nói tiếp.
-“Mọi người vẫn đang nhìn, chị đừng có làm chuyện mờ ám” nàng cảnh cáo -“Su Su còn có ở đây”
Cô cười nhìn nàng, biết nàng hay lo sợ nên cũng an phận cùng chơi trò xây cát với Su Su. Lâu lâu lại vờ như cố ý đụng chạm vào cơ thể nàng, lại bị nàng lườm cảnh cáo.
-“Nhìn thấy thịt mà không được ăn, chị đúng là thật khổ” cô nói
-“Chị đừng có giở trò lưu manh” nàng cười liếc cô nói tiếp -“Em còn không biết lí do chị đến tận đây sao?”
Cô cười nhìn nàng hỏi -“Lí do gì?” Gương mặt vô cùng thích thú chờ đợi.
Nàng mím môi không nói, lí do gì cả hai người vô cùng hiểu rõ. -“Ăn em” đột nhiên cô trả lời.
Nàng định chặn miệng cô lại bị tay cô nắm lấy, đan xen cả bàn tay vào tay nàng. 10 ngón tay đan nhau không một kẽ hở.
Cô cười đến mức vô cùng vui vẻ.
Ở xa Hiểu Linh dù bơi nhưng cũng không ngừng quanh sát Su Su, nhìn thấy hai người trên bờ có những biểu hiện vô cùng mờ ám. Hiểu Linh nhíu mày, quay sang Ninh Thuần -“Cậu trai đó rất thân với Chaeyoung sao?” Hỏi anh
Ninh Thuần cũng chú ý đến hai người trên bờ, anh mím môi lắc đầu -“Anh không biết, hôm nay mới gặp lần đầu” cũng có để tâm đến nhưng không nghĩ nhiều, anh lại tiếp tục bơi vui vẻ.
[text_hash] => 7b26c4c8
)