[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM – Chương 53: Sự thật (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM - Chương 53: Sự thật (1)

Array
(
[text] =>

Đã hơn một tuần từ khi chuyện đó xảy ra, Chaeyoung đã làm lơ cô trong mọi thứ. Nàng không ăn thức ăn sáng cô mua, không đi xe cô, đến ngay cả nhìn cô. Nàng vẫn chưa một lần nhìn thẳng vào cô.

Cô có chút buồn bực mà không biết phải trách ai, lần này nàng thật sự quyết tâm bỏ mặc cô. Cô biết đây không còn là giận dỗi thông thường nữa, không phải chỉ cần giả bệnh, giả đáng thương là sẽ được tha thứ.

Cô rít đến điếu thuốc cuối cùng trên tay, rồi nhìn đồng hồ. Đã hơn hai giờ sáng, giờ này chắc chắn nàng đã ngủ rất say. Cô cầm chùm chìa khoá rời khỏi xe đi lên phòng trọ nàng.

Đứng trước cánh cửa này, cô có chút chột dạ. Đây không phải là lần đầu tiên, cô len lén vào nhà khi nàng ngủ say. Nhưng mỗi lần như vậy cô đều vô cùng hồi hộp.

Cô nhẹ nhàng cho chìa khoá vào vặn mở cửa, nhẹ nhàng hết sức về mọi hành động của mình. Cô biết nàng khi ngủ vô cùng say, sẽ không dễ dàng tỉnh giấc nhưng cô vẫn im lặng.

Cửa phòng ngủ cũng không khoá, cô nhìn thấy nàng đang nghiêng đầu ngủ say trên giường, chăn đã bị đạp xuống bên dưới. Cô lắc đầu, thở dài rồi di chuyển đến gần giường kéo chăn lên người giúp nàng.

Cô lấy một bộ đồ ngủ trong tủ rồi vào nhà vệ sinh cá nhân, đánh răng để tránh hôi mùi thuốc lá khiến nàng khó chịu. Làm xong mọi thứ cô mới nhẹ nhàng tiến lên giường, ôm lấy cả người nàng ấm ấp vào lòng.

Lúc này cô mới thở phào một hơi thoả mãn, nàng cũng tìm được mùi hương quen thuộc cọ cọ vào ngực cô càng ngủ say hơn.

Cô hết cách nhìn thấy nàng ngủ say trên ngực mình, dùng tay xoa tóc nàng đầy dịu dàng. Cũng không kiêng dè mà đặt lên môi nàng một nụ hôn, bàn tay bên dưới chà nhẹ eo nàng. Cô mím môi dằn lại cơn khô nóng từ bên dưới.

Đã lâu rồi từ ngày nàng không nhìn mặt cô, hai người chưa một lần thân mật. Nhiều khi nằm cạnh nàng, cô cũng chỉ dám tự an ủi. Cô cầm tay nàng đưa lên cặc sục lên xuống, cô cắn môi không cho bản thân rên rĩ.

Vô cùng kích thích khi mỗi lần bàn tay nàng cọ lên cặc, đầu cặc vì lâu ngày chưa được thỏa mãn có chút nhạy cảm. Cô cầm tay nàng xoa nhẹ đầu khấc khiến nước nhanh chóng rĩ ra.

Cô hưởng thụ bàn tay nàng sục lên xuống, một tay cô kéo váy ngủ nàng lên, cúi xuống mút vú. Cô không dám mút mạnh vú sợ nàng thức dậy, chỉ đưa lưỡi nhẹ nhàng rà trên đầu vú, lưỡi se se đầu vú rồi mút liếm.

Nàng vẫn ngủ say sưa, không biết rằng đầu vú đã được cô bú đến cương lên. Bàn tay bên dưới chà sát cặc khiến cô chịu không nổi thở dốc. Cô chà mạnh rồi bắn sạch dòng tinh nóng, mới thỏa mãn giúp nàng sửa lại quần áo.

Ngày nào cô cũng như là một tên trộm, khuya đến rồi sáng sớm nhanh chóng rời đi. Trước khi đi còn mua thức ăn sáng treo trước cửa nhà nàng rồi mới rời hẳn.

****
Chaeyoung ngủ dậy sau một giấc ngủ vô cùng sâu. Dạo gần đây hai tay nàng  vô cùng mỏi, chẳng biết là do ngủ không đúng tư thế hay sao nữa.

Nàng chuẩn bị ăn sáng, như thường lệ mở cửa sẽ có túi thức ăn nóng đặt trước đó từ lâu. “Đừng giận chị nữa! Yêu em” Nhìn mảnh giấy note hình trái tim bên trong, nàng mím môi. Đem thức ăn đặt vào bát, là cháo thịt băm. Cô đúng là rất hiểu rõ nàng.

Nhưng dù thế, nàng vẫn sẽ không tha thứ cho cô.

*Reng reng* tiếng điện thoại vang lên khiến nàng chú ý. Nhìn màn hình hiển thị hai chữ “Jennie” nàng nhanh chóng bắt máy.

-“Chaeyoung, chúng ta gặp nhau một lát, được không?” Giọng Jennie bên kia vang lên

-“Được” hai người thống nhất địa điểm hẹn rồi cúp máy. Nàng có chút khó hiểu, Jennie dạo này hẳn là có rất nhiều tâm sự đi, sẵn nàng cũng đang có chuyện buồn.

Sau khi thay quần áo, chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất nàng mới bước ra khỏi nhà. Trước khi đi nàng nhìn một lượt bản thân, không gì sai sót mới bước ra khỏi nhà.

Nàng nhìn bãi đậu xe quen thuộc đang trống, có chút nhíu mày. Bình thường cô hay đậu xe ở đây, dù không phát ra tiếng động nhưng nàng vẫn biết. Hôm nay lạ lùng là nàng không thấy cô, có phải mới mấy ngày đã không đủ kiên nhẫn.

Đáng ghét!

Nàng nghĩ thầm rồi bước ra đường lớn vẫy taxi, nàng và Jennie hẹn nhau ở một quán cà phê yên tĩnh hơi xa trường một tí. Không gian quán được chia thành nhiều lối khác nhau, nàng vừa bước vào đã thấy Jennie ngồi lặng lẽ bên trong.

Jennie cũng nhìn thấy nàng, chỉ vẫy tay không vui vẻ như trước đây khi nhìn thấy nàng nữa.

-“Cậu dùng gì?” Jennie nhìn nàng hỏi

-“Cho mình gì cũng được” Chaeyoung nói rồi nghe Jennie dặn phục vụ cho nàng một ly nước cam ép. Nàng mĩm cười.

-“Dạo gần đây mọi người vẫn khoẻ chứ?” Jennie cúi đầu khuấy đều ly nước hỏi

-“Vẫn khoẻ. Cậu thì sao?” Chaeyoung gật đầu đáp -“Đã thông suốt chưa?” Nàng hỏi lại

Jennie chợt cười tự giễu -“Mình thì có gì không thông suốt ? Cậu biết mình mà, mình đã từ bỏ Jisoo lâu lắm rồi”

-“Vậy thì tốt” Chaeyoung không giỏi an ủi người khác, chỉ gật đầu đáp lại.

-“Chaeyoung! Mình đã hoàn thành hồ sơ trao đổi sinh viên, tuần tới mình sẽ bay sang Hàn Quốc.” Jennie nói

Chaeyoung kinh ngạc hỏi -“Cậu…khi nào đã chuẩn bị?”

-“Mình đã chuẩn bị đi từ lâu, chỉ là do trước đây mình lưu luyến mọi thứ nơi đây. Nhưng hôm nay mình không còn gì để lưu luyến nữa rồi” Jennie nhìn nàng nói tiếp -“Thật ra đối với cậu, mình không còn xứng là một người bạn nữa” Jennie thành thật nói, nàng đã suy nghĩ rất nhiều trước khi gặp Chaeyoung.

-“Cậu nói gì thế, với mình thì cậu vẫn là cậu. Vẫn là Jennie mà mình quen biết” Chaeyoung nắm tay nàng an ủi

Jennie có chút hổ thẹn nhìn nàng -“Chaeyoung mình không xứng, cậu có biết hai ngày trước mình gặp Lisa ở một quán ăn. Cậu ấy vậy mà đi mua thức ăn sáng cho cậu, còn xếp hàng chờ đợi rất lâu. Lúc đầu mình rất bất ngờ khi thấy cậu ấy, cho đến khi cậu ấy nói với mình một câu” Jennie nhắm mắt nhớ lại gương mặt và biểu cảm của Lisa lúc đó.

-“Cậu ấy nói nếu mình còn là một người bạn thì nên đi xin lỗi cậu!” Jennie nói

Chaeyoung không hiểu Jennie đang nói gì, xin lỗi nàng, xin lỗi đều gì? Chaeyoung nghiêng đầu nhìn.

Jennie có chút tự giễu -“Thì ra cậu ấy vẫn chưa kể mọi chuyện với cậu”

-“Chuyện gì? Mình không biết gì cả” Chaeyoung hoang mang nói

Jennie cũng không nói nhiều, nàng mở điện thoại, ấn vào đoạn hội thoại của mình và Lisa cho Chaeyoung nghe.

Chaeyoung nghe xong đoạn ghi âm, rồi nhìn thấy tin nhắn trả lời của cô. Nàng nhớ hôm ấy rất khuya, cô luôn có chút bất an mà nàng cảm nhận được.

-“Vì sao cậu làm thế?” Chaeyoung ngước mắt hỏi

-“Vì mình đố kị, vì người Jisoo yêu là cậu!” Jennie thẳng thắn thừa nhận.

Chaeyoung kinh ngạc, nàng không biết chuyện này.

-“Có phải ngạc nhiên lắm không? Chính mình cũng rất ngạc nhiên, chị ấy vậy mà yêu cậu, à không phải nói người chị ấy yêu từ đầu là cậu, chỉ trách do mình ngu ngốc xen vào làm người thay thế” Jennie bình thản cười chính mình -“Mình cũng đã không còn là Jennie của cậu, mình thừa nhận lòng mình đố kị đến mức mình không muốn thấy cậu hạnh phúc. Dựa vào đâu mà cậu có được nhiều yêu thương, dựa vào đâu mà cậu có nhiều người bảo vệ”

Chaeyoung hoang mang nghe Jennie nói, nàng nghi ngờ nhìn người trước mặt.

-“Có phải cậu định nói mình thay đổi không?” Jennie tự giễu -“Có phải cậu cũng coi thường mình?”

Chaeyoung lắc đầu -“Trước giờ mình chưa bao giờ coi thường cậu, chỉ có bản thân cậu coi thường chính mình!”

Jennie bất ngờ khi nghe nàng nói, nhìn nàng vô cùng chăm chú.

-“Mình chỉ thấy cậu đáng thương. Cậu yêu đương đến đánh mất chính mình. Mình không giúp được cậu nữa rồi!” Chaeyoung thành thật nói.

Khi biết mọi chuyện nàng có chút bất ngờ, lại cảm thấy vui vì cô đã không cho nàng biết. Nàng đã nghĩ tốt như thế nào về Jennie, trước giờ cô vẫn luôn bảo vệ nàng lặng lẽ như thế. Nàng hiện tại, đã có chút nhớ cô rồi!

-“Mình xin lỗi. Mình…” Jennie cắn môi bật ra tiếng khóc.

-“Mình không mong nhận được tha thứ từ cậu. Chỉ là bản thân mình cảm thấy hổ thẹn, mình mong cậu hạnh phúc” Jennie nói rồi đứng dậy bước nhanh ra ngoài.

Chaeyoung cũng không níu kéo thêm, nàng ngồi tại chỗ suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện. Thì ra có rất nhiều chuyện mà nàng không biết.

***

Bên này, Hàn Sinh vừa ngồi trước màn hình laptop vừa rung chân nhìn cô gái đối diện.

-“Sao? Có phải rất lợi hại không?” Hàn Sinh đắc ý hỏi

Lisa ngước mắt nhìn cậu khinh bỉ -“Cậu đắc ý gì? Cũng đâu phải tự cậu điều tra!”

-“Không nhờ mình đi xin đội điều tra đặc biệt của ba, thì cậu nghĩ cả thành phố H này cậu tra được nhanh vậy à?” Hàn Sinh tức giận nói

-“Vậy thì hay đó! Đến đội trưởng Hàn cũng không ngờ được đội điều tra của ông lại bị cậu biến thành sai vặt!” Lisa vẫn không ngừng cà khịa

Hàn Sinh nhịn, cái tên này đúng là không biết tốt xấu. Cậu không chấp!

-“Rồi cậu tính sao? Tính để yên cho cô ta à?” Hàn Sinh thắc mắc hỏi tiếp

Lisa cười, xoay điện thoại trong tay -“Cậu nghĩ sao?” Lisa khinh bỉ -“Dám cấu kết với Chu Hạo, lại còn gửi cho mình mấy cái ảnh. Chuyện này không cảnh cáo cô ta, thì cô ta nghĩ mình vô tội sao?”

-“Chậc chậc… đúng là mấy tên cuồng yêu! Nhưng mà mình thích” Hàn Sinh cười lớn nói

-“Cậu làm việc đi, mình đi đón bạn gái” Lisa vỗ vai cậu rồi thong dong rời đi.

“Còn dám sai cậu như tên sai vặt!” Hàn Sinh thầm mắng trong lòng rồi nói theo -“Bạn gái khỉ, cậu đáng bị ăn hành dài dài”

Sau 30 phút hệ thống trong trang web trường đại học H bị hack. Thông tin phó hiệu trưởng trường và một nữ sinh tên T.M bị lộ hàng loạt tin nhắn và hình ảnh. Bức ảnh thân mật được cho là của hai người xuất hiện đầy trên các máy vi tính của trường.

Thanh Mai vừa nhận được thông báo, hai tay không ngừng rung rẫy.

[text_hash] => 1259897d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.