[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM – Chương 51: Nhìn thấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM - Chương 51: Nhìn thấy

Array
(
[text] =>

Buổi tối không khí bên ngoài dần trở nên mát mẻ, mọi người cùng nhau đến một quán ăn nổi tiếng bên đường. Ở đây gần trường đại học nên sinh viên đến cực kì đông.

Náo nhiệt cả một con phố, mọi người cùng nhau ngồi một bàn dài. Lần lượt Hàn Sinh, Tiểu Tuyết, A Lị, cô và nàng ngồi cạnh nhau.

-“Lúc nãy mình có thử gọi Jennie nhưng cậu ấy không bắt máy.” Tiểu Tuyết vừa xếp đũa vừa buồn nói.

Chaeyoung có chút nhíu mày khó hiểu, Jennie biến mất đột ngột đến nàng cũng bất ngờ -“Không biết cậu ấy có sao không?”

-“Sao gì chứ. Con gái ấy mà, thất tình là khoảng thời gian kinh khủng nhất” A Lị nhăn mũi nói

-“Nên để cậu ấy có thời gian tự suy ngẫm, không ai giúp được đâu” Lisa nhẹ nhàng đặt đũa muỗng nàng lên khăn giấy đã chuẩn bị trước vừa nói

-“Cũng đúng. Haizz…” Tiểu Tuyết gật gù -“Nào nào, xem chúng ta nên ăn gì nào!” Tiểu Tuyết quay sang giật menu trong tay Hàn Sinh vui vẻ nói

Hàn Sinh bị giật mình -“Ơ cậu làm gì vậy? Cùng xem”

Hai người bắt đầu giành giật menu cãi nhau chí choé. Ba người còn lại tự động nhìn theo cười.

*Reng reng* điện thoại trong túi sách của nàng đột nhiên vang lên, cô mở túi lấy giúp nàng, vừa nhìn màn hình nhấp nháy “Anh Ba” không ngừng hiển thị.

Nàng lấy máy từ tay cô, nhẹ nhàng nghe.

-“Em đang ở đâu đấy?” Vừa thấy nàng bắt máy anh đã nói 

-“Em đang đi ăn cùng bạn, sao thế?” Nàng từ tốn đáp lại

-“Hạ Nhiên bị ngã, em chạy sang đó giúp anh được không?” Ninh Vũ sốt sắng nói

Nàng nhíu mày lo lắng hỏi -“Anh ấy ở đâu?”

-“Trung tâm y tế thành phố, anh đang trên đường đến, nhưng cao tốc xảy ra tai nạn hiện tại đã kẹt xe mấy tiếng rồi” Ninh Vũ vừa bóp còi ing ing vừa trả lời. Sáng nay anh có buổi chụp ngoại cảnh, cả đoàn di chuyển ra ngoại ô, nếu anh ở trong thành phố thì đã không khó chịu như thế này.

-“Được, anh từ từ đừng gấp. Em đang ở gần đó, em đến sẽ gọi cho anh thông báo tình hình”

-“Được, được” nàng nghe Ninh Vũ dặn dò thêm mấy tiếng rồi gật đầu cúp máy.

Nàng thấy mọi người đang tập trung về mình, nàng nhìn thấy cô cũng đang lo lắng nhìn nàng.

Nàng lắc đầu -“Người anh hàng xóm của mình bị ngã, mình phải đến đó xem sao!”

Cô nắm tay nàng-“Chị đi cùng em”

-“Không cần đâu, em tự đi được” nàng nhìn cô nói, buổi tối cô vẫn chưa ăn gì. Với nàng cũng không muốn cô biết mối quan hệ của anh ba và Hạ Nhiên.

Cô hạ mi nhìn bàn tay nàng đã rời bàn tay cô tự khi nào, có chút hụt hẫng.

-“Vậy cậu đi đi, cẩn thận chút” Tiểu Tuyết nói xua tan không khí ngập ngùng khi nãy.

-“Phần của chị cứ để em lo” A Lị tinh nghịch nháy mắt với nàng

Nàng mím môi cười, sau đó nhìn cô-“Em đi đây, chị ăn với mọi người rồi nhớ về sớm”

-“Học trưởng yên tâm, mình sẽ “chăm sóc” cậu ấy cho” Hàn Sinh vui vẻ nói

-“Cậu ngứa da?” Cô nhìn Hàn Sinh nói, rồi nhìn sang nàng -“Chị đưa em ra taxi!”

Không để nàng từ chối, cô kéo tay nàng bước dần ra khu đỗ xe taxi. Trên đường cô luồn tay mình vào lòng bàn tay nàng, nhưng trái tim lại cảm nhận một trận trống trãi.

Thật ra cô vẫn còn vướng mắt người anh trai hàng xóm đó, Hạ Nhiên đây là một câu hỏi trong cô. Có phải là người đàn ông mà nàng luôn yêu.

-“Chị đang nghĩ gì vậy?” Nàng ngước nhìn cô

Cô lắc đầu -“Không nghĩ gì” cô vẫn là không có can đảm hỏi thẳng nàng, cô vẫn luôn mong chờ nàng sẽ chủ động cho cô biết.

-“Đến nơi thì gọi cho chị, trễ thế nào chị cũng sẽ đợi em” cô nói

Nàng cười đột nhiên dừng chân lại, cô thắc mắc quay lại nhìn nàng lại nhận được một nụ hôn bất ngờ. Đơn giản chỉ một cái chạm môi nhẹ nhàng nhưng khiến những suy nghĩ trong cô không còn là gì cả.

Cô nhìn nàng quay đi -“Em biết rồi, chị nhớ về nhà sớm” nàng vẫy tay lên một chiếc taxi

Cô cũng vẫy tay nhìn nàng -“Nhớ gọi cho chị!”

Nàng gật đầu rồi nói với bác tài đến trung tâm y tế thành phố.

-“Cô gái người hồi nãy yêu cô thật đấy! Vẫn nhìn theo không chịu rời đi” bác tài khoảng 50 tuổi vừa nhìn gương chiếu hậu vừa cười nói

 Nàng cũng quay đầu về phía sau nhìn thấy ánh đèn đường chiếu thẳng lên bóng dáng cao gầy và có chút cô đơn của cô?

Nàng không nhìn rõ biểu cảm gương mặt cô, chỉ thấy cô cứ đứng đó đến lúc xe nàng khuất dần chỉ còn một đóm nhỏ.

Nàng không nói gì, im lặng đến một đường đến trung tâm y tế thành phố.

Vừa vào bên trong, mùi bệnh viện sộc thẳng vào mũi, thuốc khử trùng làm mũi nàng cực kì nhạy cảm. Kìm nén cảm giác khó chịu, nàng tiến tới bên quầy.

Nhìn thấy cô y tá đang trực -“Cho hỏi có bệnh nhân bị ngã nào tên Hạ Nhiên không ạ?”

Cô y tá nhìn nàng một lượt, rồi không cần tra trên máy tính đã đáp -“Có. Vừa mới đưa vào hơn 30 phút trước, đang ở giường 2A” cô y tá ấn tượng với anh chàng này, cả người toát lên hơi thở của người nổi tiếng. Ngay cả giọng nói cũng trầm ấm dễ nghe, nãy giờ các chị em y tá cứ suýt xoa khen không ngớt.

-“Vâng! Cảm ơn” nàng gật đầu theo phép lịch sự rồi đi vào trong.

Từng gian giường được rèm che vô cùng sạch sẽ, nàng bước đến giường 2A, vén nhẹ rèm thì thấy Hạ Nhiên đang nửa ngồi tựa trên giường thông thả lướt điện thoại.

Bên dưới mắt cá chân phải được quấn một lớp băng trắng, kẹp hai thanh cố định được đặt nằm ngay ngắn trên giường.

Nhìn thấy nàng đến, Hạ Nhiên có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng thu lại. Anh trầm giọng âm ấm lên tiếng -“Sao em lại đến đây?”

-“Anh ba gọi em đến xem anh thế nào” nàng ngồi xuống bên ghế giành cho người thân.

Hạ Nhiên có chút hạnh phúc trên mặt -“Anh đã bảo là chỉ bị trật khớp thôi”

-“Anh ba luôn thái quá lên mà anh còn không biết sao!” Nàng cũng thở phào khi nhìn thấy anh không có gì.

-“Người thân bệnh nhân Hạ Nhiên đúng không?” Đột nhiên có một cô y tá xuất hiện nhìn nàng 

Nàng gật đầu -“Vâng”

-“Bệnh nhân chỉ bị trật khớp, đây là thuốc giảm đau, cần tránh đi lại nhiều, tránh tiếp xúc nước. Hiện tại có thể thanh toán và xuất viện, đến ngày tháo bột thì lại quay lại” cô y tá nói một tràng không ngừng nghỉ với thái độ vô cùng nghiêm túc.

Nàng và Hạ Nhiên chỉ biết nghe và gật đầu, rồi nhìn cô y tá quay người đi không kịp nói thêm một tiếng cảm ơn.

Hạ Nhiên lắc đầu nhớ lại lúc nãy thái độ của y tá không phải như thế.

-“Anh ba bảo anh ấy sắp đến đón anh về” nàng vừa tắt điện thoại với Ninh Vũ vừa lên tiếng nói.

-“Ừm…” Hạ Nhiên như không để ý chỉ ừm nhẹ một tiếng.

Rồi không khí bắt đầu im lặng, nàng nhắn cho cô một tin nhắn dặn cô lái xe cẩn thận. Rồi đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, cũng không biết nói gì.

Ngày xưa khi hai người thân thiết, nàng đã kể cho anh rất nhiều thứ, nhưng thời gian anh đi học đã bỏ qua thanh xuân trưởng thành, đến giờ nàng vẫn không biết nên nói gì với anh.

-“Em và Vũ có chuyện giấu anh, đúng không?” Hạ Nhiên đột nhiên lên tiếng sau khoảng thời gian im lặng

-“Không…” nàng vừa muốn nói không có thì lại bị ánh mắt anh nhìn thấu.

Anh cười -“Hai người đừng tưởng anh là trẻ con” anh có thể cảm nhận được, mỗi lần Ninh Vũ về nhà là anh ấy lại có nhiều suy tư hơn.

Nàng mím môi, nàng biết hơn ai hết Hạ Nhiên vốn dĩ là một người nhạy cảm. Một đứa bé mất ba mẹ từ sớm, phải sống với ông, anh đã nhạy cảm đến nhường nào.

-“Không phải giấu anh, mà có những chuyện trong gia đình cần giải quyết” nàng lấp liếm

-“Có phải mọi người trong gia đình gán ghép chúng ta?” Hạ Nhiên không hỏi, anh nói như một câu khẳng định.

Nàng biết anh đã cảm nhận được. Không phủ nhận cũng không thừa nhận.

-“Thật ra dạo này ông hay gọi bảo anh phải quan tâm đến em nhiều, anh đã nghi ngờ rồi” anh từ tốn nói -“Thường thì ông chỉ dặn anh chăm sóc bản thân”

-“Em xin lỗi, em…” nàng ngước mắt nhìn anh

-“Em có gì mà xin lỗi. Người xin lỗi là anh mới đúng, anh là người không xứng đáng”

-“Có gì mà không xứng đáng!” Nàng nắm tay anh, bàn tay anh vô cùng ấm áp -“Từ nhỏ chúng ta đã chơi chung với nhau, có lẽ khi ấy em không biết tình cảm là gì, nhưng em cảm nhận được tình cảm của anh với anh ba” nàng nhìn vào mắt anh chân thành nói

-“Tình cảm trên thế gian này đều xuất phát từ trái tim. Hai người không ai sai, anh không sai, anh ba lại càng không.” Nàng kiên định -“Xin anh hãy tin anh ba, anh ấy sẽ giải quyết tốt mọi chuyện”

Hạ Nhiên cụp mắt nhìn bàn tay thon thả đang nắm chặt tay mình bên dưới, mắt có chút đỏ lên. Anh quay mặt đi -“Anh không phải là không tin anh ấy, chỉ là mọi chuyện phiền phức đều bắt nguồn từ anh, anh nên bỏ đi…”

Hạ Nhiên có chút không đành lòng lên tiếng, anh lựa chọn trốn chạy đây không phải là lần đầu tiên. 5 năm trước anh đã từng!

-“Anh đừng nói như vậy. Anh có biết người đau buồn nhất là anh ba không?” Nàng có chút xúc động, nàng vẫn không quên hình ảnh nổi loạn của Ninh Vũ khi ấy

-“Nghe em, tin anh ba một lần. Cho anh ấy cơ hội, được không?” Nàng thành thật nói

Hạ Nhiên không đáp nhưng bàn tay bên dưới lại chà nhẹ ngón tay nàng. Nàng biết đây là anh có chút xiêu lòng rồi. Phần còn lại nên để hai người họ tự giải quyết với nhau.

Khi hai người một lần nữa tiến vào trạng thái im lặng, thì bên ngoài Thanh Mai đang cười vui vẻ nhìn màn hình điện thoại. Bên trong hình ảnh một nam một nữ, vừa thâm tình nắm tay nhìn nhau vô cùng tình cảm.

Hôm nay, chỉ đi thăm người dượng bị giang hồ truy sát lại thấy được hình ảnh đắt giá này. Đúng là không uổng phí chạy qua đây làm mèo khóc chuột.

****

Lúc Chaeyoung mở cửa nhà cô, nàng nhẹ nhàng đặt thức ăn khuya đã mua lúc nãy. Nàng đem thức ăn xuống bếp, vừa định đặt lên thì bị một giọng nói có chút hốt hoảng.

-“Sao em lại đến đây?” Lisa ngạc nhiên khi bắt gặp nàng dưới bếp

Nàng cười đung đưa túi thức ăn nóng trước mặt -“Nghe mọi người nói tối nay chị không ăn gì nhiều, nên em mua thức ăn khuya cho chị nè!”

Cô đầy hoang mang nhìn nàng, có chút bất an -“Em nhắn tin nói về nhà trọ nên chị tưởng…”

-“Sao thế không muốn em đến à?” Nàng có chút không hài lòng nhìn cô.

Cô không nhìn nàng-“Không…chị…”

-“Chị Lisa là ai mà khuya rồi còn đến vậy?” Đột nhiên một giọng nói vang lên từ trong phòng cô

Nàng ngước mắt đầy kinh ngạc nhìn cô, lại thấy cô cũng bất an nhìn nàng.

-“Chị sao lâu thế?” Tiếng cửa phòng được mở ra, một cô gái với mái tóc dài đen mượt, toát lên gương mặt trắng hồng.

Vẫn còn đang quấn khăn tắm trên người, bờ vai được lộ rõ dưới ánh đèn vàng lấp lánh.

Nàng có hơi khô họng, nuốt chút nước bọt khó khăn trong miệng. Nhẹ nhàng đặt túi thức ăn trên bàn, không nói thêm bất cứ lời gì, cũng không nhìn cô lấy thêm một lần.

Cô nhìn một loạt hành động của nàng, trái tim cũng rơi xuống từng lớp từng lớp băng mỏng. Vừa lạnh vừa nóng khiến cô hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.

Trước khi rời đi, nàng vẫn nhẹ nhàng kéo cửa rồi nhanh chóng biến mất sau cánh cửa.

-“Chị Lisa…” lúc này Lục Anh mới tiến hai bước về phía cô

Nhưng cô lại quay đầu nhìn Lục Anh, hai mắt đỏ ngầu -“Cô hài lòng chưa? Cô đã đủ hài lòng chưa?” Cô hét lên đầy giận dữ

Lục Anh chưa bao giờ bị uỷ khuất đến vậy, nàng nước mắt đã rơi thành dòng. -“Rõ ràng chị ấy không yêu chị, chị xem chị ấy còn không hỏi em là ai, thậm chí còn không có một thái độ gì gọi là người yêu chính thức” Lục Anh gào lên nói

-“Chị ấy chưa bao giờ yêu chị, sao chị vẫn cứ cố chấp như thế” Lục Anh vừa khóc vừa tiến lại phía cô

-“Tôi cũng không yêu cô sao cô vẫn cố chấp như thế?” Cô ngước lên trần nhà nói -“Đi đi, rời khỏi đây trước khi tôi còn tôn trọng ba cô, còn tôn trọng mối quan hệ của chúng ta sau này!” Cô lạnh lùng nói

Lục Anh có chút rét lạnh khi nghe cô nói, nhưng bàn chân đã dừng lại từ bao giờ. Nước mắt đầy mặt nhìn cô, chỉ cách một cánh tay nữa thôi là có thể ôm lấy cô.

-“Đi” cô hét lên

Lục Anh quay mặt chạy vào phòng, nhanh chóng mặt quần áo rồi bước ra khỏi nhà cô. Tiếng đóng cửa rầm một tiếng cũng là lúc cô khuỵ xuống sàn nhà. Nhìn túi thức ăn đặt ngay ngắn trên bàn, cô đột nhiên bật khóc

[text_hash] => 06b8a76b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.