Array
(
[text] =>
Trời về đêm càng lúc lại càng lạnh hơn, Lisa đưa tay bật sáng màn hình điện thoại. Hiện tại đã hơn 12 giờ đêm, cô đã đứng ngoài cửa hơn 3 tiếng rồi ư? Nàng quả thật đã giận cô không ít, vừa đưa nàng đến nhà đã bị ngăn lại. Cô còn chưa kịp nhìn nàng thêm một cái thì cửa đã đóng sầm lại.
Cô thở dài, dù cho cô xin lỗi, gọi điện thoại hay nhắn tin vẫn không thấy hồi âm. Cô không biết làm thế nào, chỉ biết đứng đây đợi nàng xuất hiện.
+
-“Bà xã…” cô nỉ non với cánh cửa, cô không chắc nàng có nghe được không?
Bên trong, Chaeyoung đã tắm thay một bộ váy ngủ nhẹ nhàng, nàng nằm trên giường nhưng tai vẫn không bỏ qua từng âm thanh bên ngoài. Nàng nghe thấy giọng cô, giờ này cô vẫn còn chưa chịu về sao? Nàng nhíu mày, định đứng dậy xem qua cô thế nào nhưng lại thôi. Dù sao đã hạ quyết tâm là sẽ giận dỗi cô cơ mà?!
Nàng cầm điện thoại lên, chần chừ hồi lâu cũng gửi lại một tin nhắn.
Thỏ Nhỏ : “Về nhà đi”
Chưa đến 5 giây đã nhận lại tin nhắn của cô.
Cà Rốt : “Em không tha thứ cho chị thì chị không về đâu *Mặt buồn*”
Cà Rốt : “Vợ…ngoài này lạnh lắm”
Nàng vừa bực lại cảm thấy vừa buồn cười, cô định giả vờ đáng thương để nàng tha thứ sao? Mơ đi!
Nàng quăng điện thoại một bên, lại còn cầm gối đè lên nó. Nhưng lòng cũng bồn chồn không yên.
Nàng bật ngồi dậy, xỏ dép lê bước từng bước tới cánh cửa. “Cạch” nàng nhìn thấy cô đang đứng dựa bên tường, dáng vẻ vô cùng đáng thương. Nàng làm mặt lạnh.
-“Giờ này còn không về đi?!”
-“Bà xã…cuối cùng em cũng chịu mở cửa!” Giọng cô vui mừng nói, ánh mắt chăm chú không khỏi nhìn từng biểu cảm của nàng.
-“Chị về đi, khuya rồi đừng đứng đây nữa!” nàng nhìn thấy cô, lòng cuối cùng vẫn là không nỡ.
-“Em cho chị vào nhà đi, chị sẽ ngủ sofa thôi! Khuya rồi chạy xe nguy hiểm lắm!” Cô vô cùng vô cùng đáng thương nói, tay lại mấy lần muốn nắm lấy tay nàng nhưng cuối cùng không dám.
Nàng nhìn cô, nàng lại không biết cô nghĩ gì sao? Cho cô vào nhà thì có khác gì dẫn sói vào nhà đâu chứ? Nàng vẫn còn đang trong thời kì giận cô.
Nàng lắc đầu -“Hôm nay em mệt rồi! Mai còn phải học, chị về đi” nàng lại nói -“Mai qua đón em đi học!” Mặc dù không nói là sẽ tha thứ, nhưng ít nhất cho cô một hi vọng thì cô cũng đã thấy vui lòng.
Cô cười vui vẻ -“Được! Nghe em hết! Chị về đây, em ngủ ngoan nhé!” Cô nắm lấy tay nàng, nâng lên hôn một cái -” biết em sẽ không cho chị hôn môi, nên hôn tạm bàn tay đã! Khi nào hết giận chị bù lại nhé!” Cô nói như kiểu nàng là người thèm muốn chứ không phải là cô ấy?
Nàng rút tay ra khỏi tay cô, mặt nghiêm rồi quay đầu đóng cửa lại. Trước khi cánh cửa khép lại nàng nhìn thấy ánh mắt đầy ai oán của cô. Nàng cười ngọt ngào, phải cho cô biết thế nào là lễ độ!
****
Sáng sớm, mọi thứ đang bắt đầu một ngày mới. Jennie hôm nay không có tiết sáng, vẫn đang trong phòng trọ, nàng dọn dẹp mọi thứ trong phòng một lượt. Đến bên kệ sách của Jisoo, nàng lắc đầu, cô sắp xếp mọi thứ quá bừa bộn. Nàng sắp không nhận ra đâu là đâu nữa rồi.
Nàng bước lại, dẹp đống sách chuyên ngành của cô lên kệ, đang loay hoay lau bàn thì một quyển sách đột ngột rơi xuống chân nàng. Nàng khom người nhặt lên vô tình làm rơi hết ảnh được kẹp trong đó.
Jenne nhìn một loạt ảnh đôi mày càng nhíu càng chặt, bàn tay có chút run rẫy. Đây rõ ràng là hình ảnh của Chaeyoung, có ảnh nàng đang bước trên sân trường, nàng cười với bạn, nàng ngồi yên trong thư viện. Hơn 20 tấm ảnh, tấm nào cũng được viết ngày tháng rõ ràng. Là hơn 1 năm trước, Jennie nhíu chặt mày. Đem mọi chuyện xâu chuỗi lại cuối cùng nàng cũng đã hiểu, bản thân mình rõ là đang sống trong ảo tưởng. Nàng ôm một góc bàn bật khóc lớn.
****
Trong khu chung cư cao cấp thành phố H, trong nhà Lisa đang đi qua đi lại. Cô phải mau mau làm lành với nàng mới được, cô không thể để nàng giận dỗi suốt như thế này. Cô phải tìm cách cứu lấy mình.
Cô ngồi thừ xuống sofa, chợt cô nhớ đến mình có người cậu FA rảnh rỗi cơ mà.
-“Gì đây? Mới sáng sớm lại gọi cậu? Có chuyện quan trọng thì nói nhanh, không thì cúp máy ngay cho cậu ngủ? Đêm qua cậu trực cả đêm ở bệnh viện rồi?” Giọng Cố Thiên Bình vừa ngáy ngủ lại buông ra một tràn dài.
Cô buồn cười nghe thấy giọng ngáy ngủ của Cố Thiên Bình -“Cậu? Làm sao để bị bệnh?” Cô hỏi
-“Gì?” Cố Thiên Bình giật mình suýt thì bật dậy, đưa màn hình điện thoại lên nhìn. Rõ ràng là tên Lisa mà! Sao hôm nay người cháu gái thiên tài của anh có thể hỏi câu hỏi kì lạ đến thế?!
-“Con hỏi làm cách nào để bị bệnh, chẳng hạn như sốt, đau họng. Nói chung là kiểu không có sức cần người khác chăm sóc đó!” Cô cũng mặc kệ người bên kia nghe có hiểu không vẫn liên tục nói
-“Con muốn bị liệt à?” Cố Thiên Bình không nể mặt hỏi thẳng. Điên rồi, thế giới này chắc điên rồi, anh không thể tiếp thu kịp.
-“Cậu!!!” Lisa gào lên, cô đã nói rõ ràng thế mà vẫn thích chọc ngoáy.
-“Ôi điếc tai mất!” Cố Thiên Bình để điện thoại ra xa -“Rồi rồi chỉ là muốn làm nũng với bạn gái thôi chứ gì?”
Lisa bị nói trúng tim đen hơi đỏ mặt -“Không! Không phải làm nũng..mà là đại loại đây là một loại tình thú trong tình yêu. Cậu ế không hiểu được đâu?”
-“Lalisa! Trò chuyện kết thúc! Con tự mà nghĩ cách đừng gọi cho cậu!” Đến lượt Cố Thiên Bình gào lên điện thoại. Có ai khổ như anh không chứ, đường đường là cậu, buổi sáng bị đánh thức hỏi vấn đề không đâu còn bị chê ế nữa! Là anh bận làm việc không quan tâm đến tình yêu thôi, được không?
Nghe tiếng tút tút tút thật dài rồi ngắt máy. Lisa nhìn điện thoại thở dài, lần nào bị nói ế thì cậu cũng phản ứng vô cùng mạnh mẽ! Đúng là rõ ràng là ế còn không cho người ta nói chắc?
Cô không thèm quan tâm, mở một trình duyệt, cô không tin không thể tra google được. Cần gì bác sĩ tư vấn, cô cũng có cách.
Đến trưa, Chaeyoung thay quần áo ngồi trên sofa đợi Lisa đến đón. Nàng biết bình thường cô sẽ đến rất đúng giờ, nhưng hôm nay đã trễ hơn 15 phút. Không biết trên đường có xảy ra chuyện gì không. Nàng lại thấy vô cùng lo lắng.
Cuối cùng nàng vẫn không chịu được mà nhấc máy gọi cho cô.
-“Alo?” Bên tai truyền đến một giọng nói vô cùng yếu ớt.
Phút giây nghe được giọng cô tim nàng như ngừng lại, một giọng nói yếu ớt không một chút sinh khí. Nàng nghĩ đến lần trước cô bị tai nạn nguy hiểm khẽ rùng mình.
-“Chị sao thế? Chị đang ở đâu? Chị bị làm sao đấy?” Cô hơi hoảng hỏi liên tục
-“Bà xã..chị không sao! Chị đang ở nhà, chỉ là…” cô khàn giọng khó nhọc đáp lời nàng
-“Chị làm sao?” Nàng mất kiên nhẫn hỏi
-“Hình như chị bị sốt rồi. Người mệt không có sức” cô thều thào đáp
Nghe cô nói nàng nhẹ thở một hơi, ít nhất cô vẫn an toàn đến tính mạng.
-“Chị ở yên đấy! Em đến đưa chị đi bệnh viện!” Nàng giờ phút này không còn nhớ gì giận hờn, cũng chẳng nhớ phải đến lớp. Nàng nhanh tay mang giày rồi ra khỏi nhà bắt một chiếc taxi đến nhà cô nhanh nhất có thể. Lòng nàng vẫn vô cùng lo lắng.
Bên này Lisa nghe giọng có phần gấp gáp của nàng, cô có chút chột dạ. Nhưng đến bước này rồi, cô mà dừng lại thì cả đời này đừng mong nhận được sự tha thứ từ nàng.
Cô mở phầm mềm ghi nhớ trên điện thoại. Một loạt bước đã được cô ghi chú rõ ràng. Có trời mới biết, khi đi học cô còn chẳng thèm viết một thứ gì nghiêm túc thế này.
Bước thứ nhất : Chườm khăn nóng lên trán
Cô chạy đi lấy khăn nóng đã chuẩn bị từ trước đặt lên trán.
-“Aahh nóng!” Cô bị hơi nóng trên trán đến mức rên lên tiếng.
Bước thứ hai : Làm nóng nhiệt kế, lắc đều nhiệt kế để tăng nhiệt độ.
Cô lắc liên tục nhiệt kế trên tay.
Bước thứ ba : Làm vã mồ hôi bằng cách xịt nước vào mặt.
Cô nhìn bình tưới hoa dưới sofa cười nguy hiểm. Một lát khi nàng đến cô mới sử dụng.
Bước cuối cùng : Làm nóng cả cơ thể bằng cách trùm chăn lên đầu.
Cô nằm dài trên sofa, bàn tay nắm chặt nhiệt kế không buông, trùm chăn lên cả đầu.
-“Chết tiệt! Từ lúc lên tiểu học mình đã không phải giả bệnh rồi” cô lẩm bẩm
Chợt bên ngoài nghe tiếng lạch cạch, cô hoảng hốt bật dậy lấy bình xịt liên tục lên mặt với cổ. Lấy khăn khỏi trán, đem mọi thứ nhét dưới ghế sofa sau đó đem nhiệt kế ngậm vào trong miệng. Vừa đủ 39 độ!
-“Lisa!” Chaeyoung cởi giày vừa gọi nhỏ một tiếng vẫn không thấy cô trả lời.
Nàng bước nhanh vào trong, thấy một người nằm chật vật trên sofa, chăn che kín cả cổ. Nhìn có phần đáng thương.
Nàng bước lại nhìn thấy cô đang nhắm mắt, hai mày nhíu lại vô cùng khó chịu. Nàng quỳ một chân bên sofa, khẽ sờ trán cô.
Nóng! Quá nóng! Nàng giật mình gọi cô dậy, cầm nhiệt kế lên xem 39 độ. Cao như vậy ư?
-“Lisa?!” Nàng gọi cô một lần nữa. Lần này có hơi lo lắng.
Cô nhíu mi nặng nhọc mở mắt ra nhìn nàng -“Bà xã..” giọng cô có chút khàn
Nàng lo lắng -“Dậy! Em đưa chị đi bệnh viện, chị sốt tận 39 độ rồi đấy?” nàng lau mồ hôi trên mặt cô.
-“Bà xã…” cô yếu ớt -“Chị mệt quá!”
-“Dậy em đưa chị đi bệnh viện. Không thể để chị ở đây được!” Nàng vội đỡ cô dậy nhưng sức nặng của cô là rất lớn.
-“Không cần! Chị ghét bệnh viện!” Cô xoay mặt nói, đến bệnh viện thì chết cô ngay.
-“Không được. Chị đang sốt cao, ngoan nghe em! Em đưa chị đến bệnh viện nhé!” Nàng thấy cô kháng cự, cứ nghĩ là cô bắt đầu trẻ con nên giọng có phần dỗ dành.
-“Lúc nhỏ chị cũng hay bị sốt lắm! Chỉ cần ăn bát cháo nóng thì sẽ khỏi!” Cô nhỏ giọng
Nàng nhíu mày nhìn người nằm trên sofa, sốt cao đến môi đỏ bừng. Có vài phần đáng thương, lại có một ít vẻ cô đơn. Nàng thở dài, thôi thì đành mua thuốc cho cô uống trước đã.
Nàng cởi áo khoát và túi sách đặt một bên, ngồi ngay ngắn bên cạnh cô.
-“Vậy em đỡ chị về giường, em nấu cháo rồi mua thuốc cho chị”
-“Ở nhà có thuốc, em không cần đi” cô thều thào
-“Được. Vậy em nấu cháo cho chị! Ngoan về phòng nằm nào, ở đây quá nhỏ chị nằm không thoải mái” nàng ân cần đỡ người cô dậy. Người bệnh là cần được quan tâm.
Cô vô cùng chật vật, cả cơ thể như dính sát vào nàng mà bước đi vào phòng. Nàng ôm lấy tay cô khẽ nhíu mày, cánh tay cô rất mát. Nhiệt độ với nàng không khác biệt lắm. nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều, khi cho cô nằm lên giường đắp chăn ngay ngắn. Nàng mới nhẹ nhàng hôn lên trán cô sau đó rời khỏi phòng bắt đầu nấu cháo.
Cô mở một mắt lén nhìn nàng bước ra khỏi phòng mà thầm cười.
[text_hash] => 5954f369
)