Array
(
[text] =>
Buổi tối, khi màn đêm đã bắt đầu buông xuống, trung tâm thành phố những ánh đèn mới được thắp sáng lên. Ninh Vũ buồn bực ngồi hút thuốc trên ban công, chết tiệt sáng giờ anh vẫn chưa vào được phòng.
Nhìn màn hình điện thoại hết sáng rồi lại tối, không một tin nhắn. Ngay cả nhóm bạn cà lơ phất phơ của anh dạo gần đây lại yên phận hơn nhiều.
Anh rít một hơi sạch điếu thuốc rồi dập mạnh vào gạc tàn. Bước đi đến cửa phòng lầu ba.
*Cộc cộc*
Nghe tiếng gõ cửa, Hạ Nhiên không thèm trở mình mà nhìn ra ngoài. Anh vẫn nằm nghiêng trên giường lướt mạng xã hội.
-“Nhiên Nhiên, mở cửa?!” Giọng Ninh Vũ có mấy phần mất kiên nhẫn.
-“Cả một ngày rồi, định không cho mình vào ngủ à?!”
Anh đã đợi rất lâu, đợi nhân viên Studio về hết mới dám lớn tiếng gọi người đang giận dỗi bên trong.
-“Không cho ngủ cũng được. Cậu không thấy đói à?! Sáng giờ đã ăn gì đâu?!” Anh lại dịu giọng.
Hạ Nhiên nghe thấy đói thì lại cồn càu ruột gan, đúng là rất đói. Nhưng giận thì vẫn giận, biết là Ninh Vũ cũng vì bất đắt dĩ, nhưng..anh vẫn thích giận! Tình cảm độc chiếm hai mươi năm, đâu phải là một chuyện có thể chia sẻ dễ dàng!
-“Đói rồi phải không? Anh gọi Chaeyoung, ba chúng ta cùng đi ăn nhé!” Ninh Vũ biết người trong phòng đã có một ít xiêu lòng. Vì bọn họ hiểu nhau nên anh biết, chỉ cần có Chaeyoung, anh sẽ được tha thứ.
Từ nhỏ cô em gái của anh đã rất hiểu chuyện, ba người lại gần gần tuổi thân thiết, nên chỉ cần cô vui vẻ trò chuyện hàn gắn hai người. Là Hạ Nhiên sẽ nguôi cơn giận dỗi. Trước giờ vẫn là luôn như vậy.
Nhưng có trời mới biết, cô em gái bình thường rất ngoan ngoãn lại đột nhiên cúp máy ngang khiến anh ngỡ ngàng không biết chuyện gì xảy ra. Muốn gọi lại cho cô nhưng cánh cửa bổng nhiên mở rộng, người bên trong mặt có vẻ rất mất tự nhiên, nói -“Tránh ra!!”
Ninh Vũ lấy lại thần thái, hỏi -“Cậu định đi đâu?!” Đừng có giận dỗi rồi bỏ đi luôn như năm năm trước.
-“Đi ăn, đói rồi!” Hạ Nhiên không thèm quay mặt lại mà một bước ngang người anh.
Ninh Vũ kéo tay người kia lại, môi hơi mím lại không dám cười -“Mình chở cậu đi ăn, được không? Cậu mới về nước không biết nhiều nơi, mình dẫn cậu đi!”
Hạ Nhiên cũng không từ chối, mà cũng chẳng đồng ý. Hơi dẫy tay khỏi tay anh bước xuống lầu.
Ninh Vũ cũng biết ý mà đi theo phía sau. Anh biết thế là đã nguôi giận rồi nhỉ? Bao nhiêu năm vẫn tính tình không thay đổi, duy chỉ có một lần không đợi anh dỗ dành thì cậu đã bay mất tận phương trời xa. Anh âm thầm nhớ lại…
***
Chaeyoung dọn dẹp sạch sẽ một lượt trong phòng khách, cũng quên mất phải gọi lại giải thích với anh ba. Nàng bước vào phòng, quần áo sáng nay nàng mang đến đã được cô treo ngay ngắn trong tủ. Váy ngủ, quần áo đi học, thậm chí là đồ lót cô cũng đặt ngay ngắn một bên.
Nhìn vào bên trong tủ quần áo nàng có hơi thất thần, quần áo của cả cô và nàng được treo trộn lẫn có cảm giác vô cùng kì diệu. Thì ra sống chung là cảm giác như thế này.
-“Em đang tìm quần áo hả?!” Cô vừa ra khỏi nhà vệ sinh, vừa lau người hỏi cô.
Nàng xoay qua nhìn thấy cô loã lồ đang lau nước trên người. Chị…chị… vậy mà tự nhiên không mặc quần áo đi qua đi lại trước mặt nàng.
-“Sao?! Lại còn ngại nhìn, những gì cần nhìn chẳng phải em đã nhìn từ sớm rồi à? Thậm chí còn ăn nó ngon lành nữa!”
Nàng đỏ mặt, cô đúng là không biết ngại là gì. -“Chị sao không mặc quần áo vào đi!”
-“Chị có thói quen tắm xong đợi khô nước rồi mới mặc quần áo!” Cô bước lại gần tủ lại cố tình đứng sau lưng nàng.
-“Lấy quần áo cho chị đi vợ!” Cô cúi người bên tai nàng thổi nhỏ.
-“Đừng có giở trò! Chị không phải còn tay trái à!” Nàng hơi dẫy khỏi người cô, lườm cô nói.
Nàng còn biết chân cô vốn dĩ cũng không cần phải khó khăn đi lại, rõ ràng cô còn tự tắm còn có thể làm nhiều việc khác mà không cần nàng.
-“Nhưng chị thích em chọn quần áo cho chị hơn! Giống như vợ hay giúp chồng vậy đấy! Chị thích thế!”
-“Chị tự đi mà lấy!” Nàng hai mặt nóng bừng với lấy một bộ áo ngủ trong tủ rồi xoay người tránh xa cô.
Cô cười nhìn một loạt hành động của nàng, cũng không thấy buồn phiền mà lấy quần áo mặc vào.
-“Vợ~! Em tắm một mình sợ thì nhớ gọi chị xem nhé!” Cô nói lớn vào phòng vệ sinh.
-“Chị đừng có lưu manh! Em khoá cửa kĩ rồi đó!” Tiếng nàng bên trong cũng đáp lại cảnh cáo.
Cô cười sờ sờ mũi, cô cũng rất muốn xông vào trong mà hung hăng đụ nàng một trận. Nhớ đến lần trước ở trong phòng tắm nhà nàng vô cùng kích thích, phòng tắm nhà cô còn to hơn nàng gấp 2 lần, thậm chí còn có gương 4 lớp. Nếu đụ trong đó thì chết tiệt..cô sẽ điên cuồng. Nhưng hiện tại vẫn không phải là thời điểm tốt, cô nhìn xuống bàn tay đang quấn thạch của mình.
Cô nằm trên giường, nghịch điện thoại, có một vài tin nhắn trên mạng xã hội. Cô không thèm liếc nhìn, lại thấy một tin nhắn từ Lục Anh.
“Chị khoẻ chưa?! Mai em mang thức ăn cho anh nhé!”
Cô vốn định không muốn trả lời, nhưng sợ mai Lục Anh sang lại thấy sự có mặt của nàng thì vội nhắn lại.
Lục Anh vốn nghĩ cô sẽ như bình thường mà phớt lờ tin nhắn của nàng. Nàng đã lên giường đắp chăn, đắp mặt nạ ngủ tay bấm điện thoại, điện thoại sáng nay được dì tặng nên nàng vẫn còn nhiều chức năng chưa tìm hiểu hết. Lại thấy Lisa gửi tin nhắn đến, nàng vui vẻ mở ra, hai mắt lại hơi cay.
“Không cần đến!”
Lục Anh nhìn dòng tin nhắn hồi lâu, hít hít mũi nhắn lại.
“Là dì chuẩn bị nên em thay dì mang đến cho chị”
“Không phiền! Tôi sẽ gọi cho mẹ!”
Không thể nào lạnh lùng hơn, Lục Anh siết lấy nắm tay. Chỉ một năm nữa thôi, nàng sẽ tốt nghiệp cấp ba, nàng sẽ vào học cùng trường với cô, có thể gần gũi cô. Thậm chí nàng còn mong muốn mình sẽ trao tất cả cho cô. Không sao cả, nàng thầm nhủ trong lòng.
Chaeyoung từ trong nhà tắm bước ra, đầu ướt sủng, nàng đang lấy tay lau lau tóc nhìn về phía giường thấy cô đang nhíu chặt mày nói chuyện điện thoại.
-“Không cần, con tự lo được!”
-“Không sao! Vài ngày nữa sẽ đi tháo thạch!”
-“Vâng! Không cần đến cũng được!”
-“Vậy con cúp máy đây! Bye!”
Cô vội nói vài câu với mẹ rồi tắt điện thoại, nhìn thấy cô gái nhỏ vừa lau tóc bước ra khỏi cô lại thấy ấm áp lạ kì. Thật lạ, mẹ là người sinh ra cô nhưng mỗi khi bên bà cô lại thấy mình hơi mệt mỏi, chẳng cảm nhận được dư vị gì. Nhưng khi bên nàng, chỉ cần một cái nhướn mắt nho nhỏ. Cô lại lấy lòng như gió xuân tràn vào.
-“Chị sao thế?! Sao lại nhìn em? Mặt em dính gì à?!” Nàng nghi hoặc hỏi
-“Chỉ thấy vợ chị xinh đẹp không thể rời mắt!”
-“Không biết xấu hổ!” Nàng cười mắng cô.
Vốn buổi tối đi ngủ nàng đã rửa sạch lớp trang điểm, chỉ thoa nhẹ một lớp kem dưỡng ban đêm. Gương mặt lại hiện lên vài nét ngây thơ mà ngày thường không thể nhìn thấy. Cô lại nhìn đến ngây ngẩn người.
Lúc hai người chat với nhau trên mạng, nàng chắc cũng còn trẻ hơn bây giờ, khuôn mặt ngây thơ ấy cô đã bao lần tự hình dung.
-“Chị ngủ trước đi, em đi sấy tóc!” Nàng cúi người xuống tủ lấy máy sấy quay sang nhìn cô nói.
-“Chị đợi em!” Cô cong môi cười nói, tay bị thương thật vô cùng bất tiện, hiện tại muốn giúp nàng sấy tóc, cô cũng không làm được.
Cuối tuần tranh thủ khi nàng về thăm ba mẹ vợ, cô nhất định phải đến bệnh viện tháo thạch ra. Có chết cô cũng sẽ không mang chúng lâu được.
-“Mai sáng em có tiết không vợ?!” Cop đột nhiên hỏi
Tiếng máy sấy rù rù trong phòng, nàng không nghe rõ khẽ hơi nghiêng đầu tắt máy -“Chị hỏi gì?!”
-“Sáng mai em có học không?!” Cô hỏi lại
-“À..không! Mai 2h chiều em mới có tiết!”
Nàng lại không nghe thấy cô nói thêm gì khác tiếp tục bật máy lên sấy khô tóc. Tiếng máy rù rù trong phòng, từng âm thanh nhưng không khiến người nghe khó chịu.
Lisa nhìn một loạt các hoạt động của nàng, rồi thấy nàng trèo lên giường. Cô dang tay trái để trên gối đầu ý bảo nàng nằm xuống.
Tóc vừa sấy xong có chút nóng, nằm lên cánh tay cô mềm mịn. Cô nghiêng người như ôm lấy nàng vào lòng.
-“Sao lại hỏi mai em có học không?!” Nàng ôm lấy eo cô hỏi nhỏ
-“Chị chỉ muốn giúp em nghỉ ngơi thật tốt!” Cô cong môi hôn lấy tóc nàng
-“Anh?!” Nàng đột nhiên ngước mắt lên nhìn cô
Cô cũng nhìn lại nàng đầy dịu dàng -“Hửm?!”
Nàng hơi đỏ mặt -“Sao chị lại yêu em?!” Câu này nàng đã định không hỏi, nhưng trong lòng lại không biết làm sao mà hỏi ra miệng.
Thật lòng nàng đã suy nghĩ rất nhiều, tình yêu của cô đến thật nhanh, thậm chí nàng còn chưa kịp chuẩn bị thì cô đã phá tan phòng tuyến của nàng.
Cô cong môi cười, có vẻ không thành thật -“Em đoán xem!”
-“Sao em đoán được! Em hỏi nghiêm túc đó!” Nàng trừng mắt nhìn cô
Cô cười càng sâu hơn, hỏi lại cô -“Em có tin vào tình yêu sét đánh không?”
Nàng hơi ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, nàng không tin vào tình yêu sét đánh. Việc yêu một người nào đó không thể dễ dàng như thế được, ít nhất đối với nàng cũng không phải là tình yêu thế.
Cô hôn tóc nàng, dịu giọng -” Chaeyoung, chị không yêu nhan sắc em, không yêu tài năng của em, cái chị yêu là con người em! Có thể em không tin cũng được, nhưng từ giây phút chị nhìn thấy em, thì chị đã định mình không thể rời khỏi em được rồi!”
Nàng chớp chớp mắt cố gắng nhìn biểu tình trêu chọc của cô, nhưng lại thấy cô chăm chú nhìn nàng không né tránh.
-“Dù em có lớn tuổi hơn chị thì chị cũng không ngại! Không sao cả, sau này em già đi thì chị vẫn còn trẻ, vẫn có sức đút cơm, chăm sóc cho em!” Cô cười cười nói
Nàng bĩu môi -“Cũng chỉ lớn hơn có 2 tuổi thôi mà!” Chắc nàng già thì cô cũng chẳng còn sức mà chăm sóc nàng.
-“Vậy thì em chăm sóc chị!” Cô cười
-“Em không thèm!”
-“Nhưng chị thèm!” Cô cúi người đặt lên môi nàng một nụ hôn nhanh chóng.
Nàng đỏ mặt với lời tỏ tình đột ngột này, nhưng cũng không đáp lại cô bằng lời nói mà chăm chú hôn lại môi cô cắn mút.
Cô nhìn thấy cô gái trong lòng đầy chủ động thì không thể nào hạnh phúc hơn. Vén tóc nàng sau tay rồi chăm chú nút lưỡi. Nước bọt hai người tiết ra. Nuốt xuống bụng…
-“Còn chịu được nữa không?” Cô khàn giọng hỏi
Nàng đỏ mặt bên môi cô liếm mút -“phía dưới hơi tê!” Nàng thành thật nói, lúc tắm nàng đã không dám sờ mạnh.
Cô cong môi cười nghe nàng thành thật, -“Đêm nay tha cho em đó!”
-“Chị khó chịu à?!” Cô hỏi nhỏ khi thấy biểu tình của anh có vẻ hơi mất mát.
-“Em đoán xem!” Lại là câu này, nàng lườm cô rồi luồn tay xuống dưới quần. Bên trong cặc đã cương cứng từ bao giờ.
Nàng kinh ngạc -“Chị không xìu xuống được à?!”
Cô đen mặt -“Chị lúc nào thì xìu xuống?! Mà bên cạnh em sao anh có thể xìu?!”
-“Rõ ràng chúng ta mới làm ở phòng khách!” Nàng đỏ mặt cãi lại
-“Chỉ cần gần em là nó cứng! Mau..em mau xuống mắng nó đi”
-“Vậy em xuống mắng nó nhé! Chịu không?!” Giọng nàng vô cùng quyến rũ thì thầm
Cô thở mạnh gật gật đầu, nói -“Em mắng nó hư đi vợ! Em bắt nó bắn sữa chua cho em đắp mặt đi!”
-“Ngoan! Em xuống mắng nó giúp chị!” Cô hôn lấy môi nàng một cái thật sâu rồi cúi dần người xuống lưng quần cô.
Nàng đưa tay kéo quần cô xuống, cặc được giải phóng bật ra ngoài, cứng rắn hướng về phía nàng. Mặc dù đã bú cô anh rất nhiều lần, nhưng nàng vẫn luôn kinh ngạc về độ dài của nó. Dài hơn cả bàn tay nàng, mà không những dài mà rất thon, từng đường gân hiện rõ. Đặc biệt đầu khấc hồng hào vô cùng đáng yêu, như mời gọi nàng ăn một món ăn tuyệt vời.
Nàng há miệng liếm nhẹ đầu khấc, say sưa đá lưỡi, nàng nghe thấy người phía trên rít thở mạnh. Biết cô bị kích thích nàng lại liếm mút hăng say.
“Ưmm..”
Cô rên sướng -“Vợ…bú cặc sướng..”
-“Ưm..chị…cặc to quá..ưm ư..” nàng vừa liếm vừa phát ra âm thanh dâm dục.
Nàng cố ý kích thích cô, nhìn thấy cặc trong miệng lớn thêm một vòng nàng thoã mãn cười liếm dọc xuống dái.
-“Ahh..liếm dái nữa vợ..ahh..chỗ đó chứa sữa chua của em đó..ahh…”
Cô rên rĩ hít hà -“Ahh…vợ…miệng vợ bú cặc sướng quá!”
-“Ưm…cặc chị ngon lắm…ưm..em thích bú cặc chị lắm ưmm..” nàng dâm dục cọ cọ mũi liếm gốc cặc.
Cặc bị nàng liếm mút dính đầy nước bọt, nàng liếm sạch sẽ xung quanh, cũng vén lông mu của cô mà liếm mút nhiệt tình.
-“Ahh…lưỡi em rà cặc sướng quá..ahh…”
-“Đĩ bú cặc giỏi..ahh ưmm.. đĩ..” cô nắm lấy tóc nàng siết mạnh.
-“Cặc ngon lắm..bú sướng miệng..ưmm nhìn em bú cặc chị…ưmm…” Nàng há lớn miệng liếm mút.
Cô nhìn thấy nàng như đĩ dâm đãng vừa bú cặc vừa thoã mãn khẩu dâm cực kì nhiệt tình. Cô nắm tóc nàng nhấn mạnh xuống.
-“Ahh..đĩ..ahh cấm nhả ra..”
*ọc ọc ọc*
Từng tiếng thở dồn dập, tiếng nước bọt bị trào trong miệng chảy xuống gốc cặc. Cô mới buông đầu nàng ra, để nàng thở mạnh.
-“Ahh…đụ má sướng cặc…ahh…”
-“Ư…m ưmm…” trong họng nàng toàn là nước nhớt chỉ biết há miệng thở. Nước nhớt chảy xuống ướt một lớp lông cặc.
Cô thở dốc ra lệnh -“Đĩ dâm..liếm sạch nước nhớt đi..ahh…”
Nàng ngoan ngoãn thè lưỡi liếm nước do chính mình chảy ra, liếm lên tới đầu cặc.
Nàng lại há miệng đút cặc sâu vào trong họng, lần này không đợi cô nhấn xuống, nàng tự nhấp cặc sâu như đang đụ lồn. Đầu nàng lên xuống liên tục, cặc được bao bọc bởi nước bọt nhớt nhát.
-“Ahh…đụ…ahh chị nắc nát miệng đĩ..ahhh ư..” cô rên lớn
*ọt ọt ọt*
Đáp lại cô là những tiếng cặc được nhấp sâu vào trong họng. Cô thấy cô gái mà mình nâng niu yêu thương, đang vục mặt dưới cặc mà bú nút đến hai mắt phiếm hồng.
Nàng bỏ hết tất cả mà cam tâm tình nguyện dưới thân cô, dùng môi anh đào người người muốn mà bú cặc cô đến sưng đỏ.
Nghĩ đến những thằng con trai khác đang khao khát có được nàng thì kích thích không thôi.
Chaeyoung cảm nhận cặc lại đột nhiên cứng rắn hơn nữa, biết cô sắp đến giới hạn. Lại liên tục mút ra vào nhanh hơn. Hai miệng nàng vì giúp cô đã mỏi nhừ cả lên.
-“Ahh…đĩ ơi…đụ…ahhh…sướng…” Cô rên lớn
-“Bú sâu vào…ahh…đĩ dâm…ư ư..”
Nàng nhấp liên tục vào trong họng, rồi đột nhiên thấy cô nắm tóc nàng nhấp vào sâu mấy cái rồi cả người giật giật.
“Ahh…”
-“Chị..bắn…ư ư..ahh..” cô rên lớn rồi bắn mạnh vào trong họng nàng.
Đợi tinh trùng được bắn sạch sẽ vào trong họng, nàng nuốt xuống rồi thè lưỡi liếm sạch cặc. Nghe người phía trên thở hừ hừ thoã mãn.
-“Ưm..ngọt lắm!” Nàng liếm sạch đầu khấc nói
-“Bà xã..em đúng là con đĩ của chị” cô cong môi thoã mãn nói.
-“Sướng không?!” Nàng lại trườn trên ngực cô, ôm lấy eo cô mềm nhũn hỏi.
-“Sướng. Chơi em là sướng nhất” cô lấy tay cọ mũi cô nói
Nàng cong môi cười ôm lấy cô, cảm nhận được cô đang hôn tóc nàng, liên tục hôn trên tóc nàng hít hà.
Nàng hài lòng ôm lấy cả người cô, cảm nhận cô đang dịu dàng nâng niu mình thì hạnh phúc chìm vào trong giấc ngủ. Lisa nhìn người trong lòng mới đó đã say giấc thì cong môi cười, cũng sợ đánh thức nàng nên chỉ nhẹ nhàng hôn lấy một bên má rồi cũng thỏa mãn nhắm mắt ngủ.
Tiếng hơi thở hai người đều đều trong không khí, quấn quýt dịu dàng như chính tâm hồn họ…
[text_hash] => b6e06592
)