Array
(
[text] =>
Hội trường đã chật kín người, hai hàng ghế VIP đầu được các giáo sư, hiệu trưởng và khách mời của trường đã ngồi đông đủ. Bên dưới tân sinh viên đang gương mặt háo hức, chụp ảnh lưu niệm cùng nhau trước khi chương trình chính thức bắt đầu.
Ở bên trong hội trường, Lâm Hiệu đang sắp xếp các tiết mục và dặn dò một số thứ cần lưu ý khi biểu diễn.
-“Âm thanh mình đã kiểm tra” Jisoo đang chạy lại thông báo
-“Ok! Cậu sang bên phía nhóm ánh sáng xem thế nào? Lúc nãy đèn led có tí vấn đề” Lâm Hiệu bận rộn nói
Jisoo gật đầu rồi quay người đi. Lâm Hiệu nhìn xung quanh một lượt thấy Lisa đang chăm chú đọc nội dung chương trình, bên cạnh vẫn không thấy Chaeyoung.
Lâm Hiện hơi nhíu mày -“Jennie có thấy Chaeyoung đâu không?” Nhìn Jennie đang make up cho một bạn nữ ở gần đó lớn giọng hỏi
-“Ơ..cậu ấy..” Jennie chợt bị hỏi bất ngờ không phản ứng kịp
-“Cậu ấy đi thay phục trang rồi” Lisa điềm tĩnh đáp thay
-“Ờ đúng rồi. Cậu ấy đi thay phục trang rồi!” Jennie cũng nói thêm
-“Sao lâu rồi vẫn chưa ra? Có vấn đề gì không?” Lâm Hiệu nhíu mày càng sâu, đây không phải là tác phong của nàng. Bình thường nàng rất có trách nhiệm, khi bắt đầu việc gì đó tinh thần rất cao. Bình thường sẽ là cùng bọn họ chuẩn bị.
-“Đúng là đã đi rất lâu rồi!” Lisa nhìn đồng hồ trên tay khẽ nhíu mày, toan đứng dậy
Jennie bên kia đã đứng dậy -“Để mình chạy tìm cậu ấy xem sao?”
-“Vậy phiền cậu rồi!” Lâm Hiệu cũng gật đầu
Lâm Hiệu liếc nhìn sang phía Lisa nhìn thấy cô đang nhíu mày thật chặt, có vẻ bất an. Lâm Hiệu cũng hơi bất ngờ rồi dời ánh mắt tập trung vào mọi người trước mặt.
Một lúc sau, Jennie đang chạy từ bên ngoài vào vừa chống tay thở -“Chaeyoung cậu ấy..cậu ấy..bị nhốt rồi!”
-“Cái gì?!” Hai giọng vang lên rất lớn. Lisa nhìn sang Lâm Hiệu, thấy Lâm Hiệu cũng đang nhìn lại.
-“Mình…mình chạy tới phòng trang phục thì thấy bên ngoài có ổ khoá, mình tưởng cậu ấy đã rời đi rồi, nên mình định sang phòng khác tìm..nhưng chợt nghe giọng cậu ấy kêu lên mình mới biết” Jennie vừa thở vừa nói không ra hơi
Lisa nghe xong không nói lời nào bước nhanh ra ngoài, Lâm Hiệu thấy thế cũng đi theo sau. Phía sau mọi người đang nhốn nháo, nhưng cũng không dám theo.
Thanh Mai đứng khoanh tay ở một góc cười nhạt.
Lúc Lisa chạy đến phòng phục trang thì thấy trước cửa phòng đã bị một ổ khoá to bằng 4 ngón tay khoá lại. Có vẻ vô cùng cứng rắn, trong một khoảng thời gian ngắn khó có thể mở được.
Cô nhíu mày sâu -“Chaeyoung” cô đập cửa gọi lớn
-“Lisa?!” Bên trong giọng nàng hơi nhỏ, vì bị ngăn cách bởi cánh cửa.
-“Chaeyoung, cậu có sao không? Mình đã gọi Đại Hiệu và mọi người đến giúp cậu” Jennie cũng đến gần cửa nói lớn
-“Mình không sao! Chỉ là mình không thể ra ngoài.”
-“Không sao! Cậu đừng hoảng, mình sẽ đi gọi bảo vệ!” Lâm Hiệu cũng trấn an nói, rồi chạy nhanh đi.
Còn lại Jennie và Lisa đang đứng trước cửa, cô rất muốn nói với nàng lời gì đó nhưng sợ nàng không muốn mọi người nghi ngờ lại chỉ nắm chặt chốt cửa.
-“Chaeyoung, sao cậu lại bị nhốt trong đó thế?!” Jennie đứng sát vào cánh cửa hiếu kì
-“Mình không biết. Lúc mình thay xong quần áo thì đã không thể mở ra rồi. Điện thoại mình để trong túi xách, không còn cách nào liên lạc với mọi người” nàng từ tốn
-“Đáng ghét, vậy là có người chơi xấu rồi!” Jennie dậm chân -“Là nó chứ không còn ai nữa! Đồ xấu xa” Jennie lớn tiếng mắng
-“Jennie đừng nói linh tinh” Chaeyoung nhỏ giọng an ủi, nhưng cũng khẽ nhíu. Tuy là không bằng không chứng, nhưng ở đây người ghét nàng nhất chắc hẳn là Thanh Mai đi. Vì trước đây khi bình chọn hội trưởng, nàng đã xuất sắc vượt qua Thanh Mai mà nhận được vị trí hội trưởng học sinh.
-“Em..cậu có khát không?” Lisa bổng chen vào, cô rất lo lắng cho nàng. Sợ nàng sợ, sợ nàng khát. Cô gái của cô, cô không nỡ để nàng phải chịu khổ.
-“Mình…mình không khát!” Giọng Chaeyoung cũng trở nên dịu dàng
Jennie đứng giữa hai người hai bên cánh cửa cũng khẽ nhíu mày, hai người đây nàng cảm giác có hơi sao sao ấy. Kiểu cứ có cảm giác là lạ khi nghe hai người trò truyện. Vừa thấy thân thuộc lại như rất xa lạ. Rõ ràng là rất kì quái.
-“Mau mau lại giúp cháu mở cửa ra đi ạ!” Jennie vui vẻ khi thấy Lâm Hiệu cùng bác bảo vệ đang chạy tới
-“Sao lại bị khoá thế này, ổ khoá này ở đâu? Ta đâu có chìa khoá!” Bác bảo vệ với mái tóc hoa râm nhíu mày nhìn ổ khoá
-“Bác có thể đập nó ra được không?!” Lisa đang đứng bên cạnh lên tiếng
-“Để ta xem, rõ ràng ổ khoá này mới, không phải của trường. Chắc chỉ còn cách đập ra thôi” Bác bảo vệ lắc đầu
-“Vậy nhanh nhanh đập ra đi ạ!” Jennie cũng sốt sắng
-“Sắp đến giờ bắt đầu rồi, có thể nhanh giúp cháu được không?” Lâm Hiệu cũng lên tiếng
Bác bảo vệ cũng gật đầu sau đó lấy một cây búa trong túi đen ra. Đang chuẩn bị tư thế đập ổ khoá.
-“Chaeyoung, em..à cậu có thể đứng ra xa cánh cửa không?” Lisa gõ vào trong cửa nhỏ giọng. Cô sợ khi cửa bật mở, hoặc sơ ý có thể làm nàng bị thương.
-“À được được” nghe giọng cô, nàng an tâm rất nhiều mà ngoan ngoãn đứng xa cánh cửa.
“Bộp Bộp” tiếng va chạm vang lên mạnh mẽ phía cánh cửa, và cuối cùng là một tiếng leng keng rơi xuống nền gạch.
Cánh cửa bật mở, nàng nhìn thấy gương mặt cực kì lo lắng của cô, Lâm Hiệu, Jennie và cả bác bảo vệ.
-“Cậu không sao chứ?!” Jennie chạy vào cầm lấy tay nàng
Nàng liếc nhìn sang Lisa thấy cô khẽ thở phào, nàng gật đầu -“Mình không sao! Cảm ơn mọi người”
-“Không sao là tốt rồi! Lần sau đừng nghịch phá như thế nữa. Bọn sinh viên bây giờ đúng là phá phách” bác bảo vệ vừa nhặt búa và ổ khoá bị hư bỏ vào túi vừa lẩm bẩm đi mất.
-“Bây giờ không có thời gian, cậu phải lên sân khấu bắt đầu ngay bây giờ” Lâm Hiệu cũng lộ vẻ an tâm nói
-“Được! Để chuyện này nói sau!” Chaeyoung vỗ vỗ bàn tay Jennie khẽ an ủi.
-“Được rồi. Các cậu mau lên sân khấu đi, mình đi tìm Jisoo xem sao đã nhé!” Jennie cũng vẫy vẫy tay chạy đi
Còn lại ba người đang bước đi, Lâm Hiệu đang bận rộn đi ở phía trước. Phía sau là Chaeyoung đang đi chậm chậm. Bây giờ Lisa mới dám quan sát nàng, giầy cao gót lộ ra mắt cá chân xinh đẹp, một bộ váy xoè được thiết kế với những bông hoa màu cùng màu với nơ của cô. Thật xinh đẹp như một nàng công chúa.
Nàng quay đầu nhìn lại cô, môi mấp máy như muốn nói nhưng lại không nói. Cô biết nàng muốn nói cô đừng lo lắng, nàng không sao. Nhưng có trời mới biết, lúc nghe tin nàng bị nhốt, tim cô như dừng lại mấy giây.
-“Sau này lúc nào cũng phải mang điện thoại!” Cô bước lên gần nàng, nhỏ giọng
Nàng gật gật đầu.
-“Có gì phải gọi cho chị!”
Nàng lại gật gật đầu.
-“Chị lo lắng cho em lắm!”
Nàng nhìn cô, ánh mắt chợt sáng rồi hơi mím môi cười ấm áp. Nàng mấp máy môi nhưng cuối cùng chỉ cười càng rạng rỡ.
-“Cứ không nói gì đi! Xem tí chị phạt em phải nói thế nào!” Cô thì thầm hơi ái muội bên tai nàng
Nàng đỏ mặt nóng rực lườm cô. Cô rõ ràng là đang trêu chọc nàng. Đã hứa là sẽ không muốn để mọi người biết mà cô vẫn khiêu khích nàng chốn đông người như này. Rõ ràng đáng ghét!
Khi mọi thứ đã chuẩn bị hoàn tất, lúc này cô và nàng đang chỉnh lại một lượt các nội dung cần chú ý. Rèm sân khấu được kéo lại, nàng được cô nắm lấy tay bước lên bậc thang sân khấu. Lúc này đèn đã được tắt, một màu đen không thấy rõ, nàng được cô kéo vào một vị trí trung tâm.
Phía sau Lâm Hiệu đang nói vào bộ đàm -“Một hai ba..!” Đèn được bật sáng, rèm được kéo ra. Ánh đèn chiếu thẳng vào hai bóng trên trung tâm.
Nàng mỉm cười vô cùng rạng rỡ bên cạnh nàng cô khoát tay cũng hơi mĩm cười lịch sự.
-“Chào mừng các vị quan khách các thầy cô và các bạn tân sinh viên đã đến tham dự chương trình ngày hôm nay!” Giọng nàng được truyền sang micro một giọng nói dịu dàng mà ấm áp.
Bên dưới tiếng vỗ tay rần rần sau lời chào mừng của nàng. Bàn tay nàng khoát sang cô hơi nắm góc áo.
Lúc nãy trong bóng tối trước khi đèn sáng cô đã hôn lên mặt nàng. Không kiêng dè gì mà hôn nàng ngay tại sân khấu, mặc dù không có ai thấy nàng cũng muốn lườm cô.
Chương trình được bắt đầu sau lúc giới thiệu các khách mời và màn phát biểu của hiệu trưởng. Dần dần hội trường bắt đầu náo động với các tiết mục âm nhạc, dance, múa đẹp mắt.
*
Bên ngoài cổng trường, đối diện một bãi đổ xe, Ninh Vũ đang ngồi trong xe chơi PUBG. Anh đang chạy vào một căn nhà trống canh một địch ở xa đang chạy tới. Khi bắn viên đạn hụt , anh khẽ đá chân.
-“Cậu có yên đi không?” Hạ Nhiên tay đẩy gọng kính, anh đang đọc tiểu thuyết bên ghế phụ nhíu mày khi tiếng súng cứ đùng đùng liên tục.
-“Con mẹ nó tức ghê!” Ninh Vũ rít lên
-“Cậu không thể nhỏ tiếng được à!” Hạ Nhiên đá chân sang
-“Không được! Đang chán chết đây!”
-“Cậu vẫn giống lúc nhỏ, chả có kiên nhẫn gì!” Hạ Nhiên khinh khỉnh nói
-“Kiên nhẫn làm cái gì? Anh đây ghét nhất là chờ đợi ai đó!” Ninh Vũ liếc lại
Hạ Nhiên bổng hơi mất tự nhiên, nghiêng đầu sang bên cửa kính rồi hơi nhỏ giọng -“Đợi một chút rồi cũng sẽ gặp được thôi mà!”
Nhưng Ninh Vũ lại đang chìm trong trò chơi, cơ bản không buồn để ý nghe nói gì. Trong xe không khí có đôi phần kì lạ.
*
Trong hội trường âm thanh phát rất to, mọi người dồn về sân khấu. Tiết mục ảo thuật của một ảo thuật gia nổi tiếng được mời về biểu diễn. Phía sau hậu trường, mọi người cũng đang chen chúc nhìn lên sân khấu. Không ai để ý nhìn xem hai MC đã cùng nhau biến mất.
Lúc này trong một phòng nghỉ nhỏ, nàng đang được cô ôm dựa vào trong lòng, chiếc váy cúp ngực được kéo xuống lộ áo lót cũng bị tụt một bên, vú đang được cô bóp đỏ hồng.
Lưỡi nàng đang được cô liếm láp tiếng chụt chụt nút nhau vang lên nhưng nhanh bị âm thanh rầm rầm hồi hộp của ảo thuật lấp mất.
“Ưm”
Nàng há miệng muốn tách ra, lại bị cô kéo vào mút lấy mút để. Nước bọt được truyền sang miệng nàng ngọt ngào. Bờ môi bị liếm mút màu son đã dính bên môi cô hơi đỏ rực.
-“Đừng..đừng chị” nàng khẽ tránh mình khi tay cô luồn xuống dưới mông
-“Tiết mục ảo thuật lâu lắm!” Cô mút môi nàng -“Chị nứng!” Cầm tay nàng đặt lên cặc
-“Chị..” nàng trợn mắt, ngay lúc này dưới tay nàng, cặc cô nóng truyền sang.
-“Chị nứng lắm vợ ơi..” cô thì thào bên tai nàng, hai ngón tay kẹp lấy đầu ti day day. Nàng hơi rùng mình nhìn cô
-“Về..về nhà đi, được không?!” Hiện tại ngay tại đây làm việc này nàng vẫn không thấy tự nhiên.
-“Nhưng cặc chị cứng!”
-“Em…em..” nàng không biết phải nói thế nào
-“Bú cặc chị đi vợ!” Cô hôn má nàng khẽ nói
Nàng nhìn cô đang hai mắt tình dục đáng thương, nàng hơi mũi lòng. Hiện tại cặc cô đã cứng thế này, nhỡ lên sân khấu người khác để ý thấy thì không tốt. Nhưng bú cho cô ngay tại đây, nàng vẫn vẫn…
-“Bú cặc nứng cho chị!” Cô nhìn thấy trong mắt nàng là hoang mang
Lisa cắn lấy môi nàng, rồi kéo dây nịt, khoá quần xuống. Móc cặc từ trong ra, cặc gân guốc cứng rắn bật ra bên ngoài đầy khí thế.
Nàng nuốt nước bọt, nàng cũng thèm liếm mút nó thì sao đây. Nàng không nghĩ nhiều ngồi xuống, khi mặt ngang cặc cô. Nàng được cô đỡ lấy đầu, đẩy vào trong cặc.
“Ưm”
Hơi thở nóng của nàng phả vào cặc khiến cô rên khẽ, cô hơi nắc cặc về phía mặt nàng vừa nắc vừa thở dốc.
-“Vợ ơi giúp chị bú cặc” cô vẫy vẫy cặc trước mặt nàng
Nàng bị cô kích thích há miệng ra, liếm nhẹ đầu khấc rồi mút sâu vào trong họng.
“Ahh”
-“Miệng em ấm quá!” Cô sung sướng
-“Ưm ư bú sâu vào ahh” Cô nắm hai vai của nàng khi nàng đút cặc thật sâu trong cuống họng.
Cô cảm nhận được yết hầu đang nuốt lấy cặc cô, như lồn co bóp siết mạnh khi cô nắc cặc sâu vào tử cung. Sung sướng đến cong người nắc cặc vào sâu hơn. Cô cúi xuống nhìn cô gái đang bú cặc say mê bên dưới, mấy phút trước nàng còn đứng trên sân khấu hơn vài trăm người phát biểu, ánh mắt thèm thuồng hướng về phía nàng. Vài phút sau nàng ngồi xuống bú lấy cặc cô, đôi môi phát ra âm thanh dâm mị. Cảm giác kích thích thoã mãn khiến cô rên lớn.
-“Nuốt lấy cặc chị mất ahh”
-“Miệng lồn bú cặc phê vãi!” Cô sung sướng hẫy cặc
-“Ưm ư” nàng lắc lắc đầu cảm nhận từng cú nắc sâu vào trong họng của cô.
-“Vợ ơi…” Cô sung sướng khi nhìn thấy nàng đang cố gắng nuốt lấy cặc cô.
Cứ nghĩ đến hiện tại nàng đang ở sau hậu trường, xung quanh có rất nhiều người mà bú cặc cô, mặc cô chơi đùa thì cơn sảng khoái khiến cô lâng lâng.
-“Chị…chị bắn!” Cô rít lên, giật giật thêm vài cái rồi đứng yên
Nàng mút lấy cặc cô, rồi nuốt xuống ngụm tinh trong cổ họng. Cô lại bắn sâu vào trong họng nàng. Nàng há miệng nhả cặc ra, một sợi chỉ bạc được kéo ra giữa môi và cặc đầy dâm mỹ.
-“Chụt” cô kéo nàng ôm vào lòng, hôn lấy môi nàng, sau đó lau đi vết son bên môi.
-“Hư lớp son của em rồi” Nàng lườm cô
-“Lần sau chị mua son khác cho em, được không?” Cô cười sủng nịnh
-“Không thèm!”
-“Có thật là không thèm không?!” Cô kéo kéo áo nàng lại cười cười
-“Không thật mà!”
-“Thế em thèm cái gì? Thèm ưm ưm” bàn tay nàng đã chặn miệng cô. Nàng biết từ phía sau sẽ không đàng hoàng gì cho xem.
Ánh mắt cô cong lên hình trăng khuyết, cười càng rạng rỡ. Cô khi được thoã mãn ăn no rồi chắc là dễ vui vẻ hơn đi.
Nàng lườm cô cảnh cáo -“Bây giờ em đi vệ sinh trang điểm lại, chị đợi một tí rồi hãy rời đi. Tránh nghi ngờ!”
Cô gật gật đầu, tay nàng vẫn để miệng cô không nói được.
-“Đừng có giở trò lưu manh! Đợi về em sẽ xử lí chị!” Nàng nghiêm mặt
Cô chớp chớp mắt tỏ ra đáng thương, nàng cũng không thèm giả vờ liếc nhìn cô mà bỏ chạy ra khỏi phòng.
Cô cũng cong môi cười, sửa lại quần áo rồi bước ra ngoài.
Đến tối khi tất cả đã hoàn thành, mọi người thoả phào dọn dẹp trong hậu trường.
-“Hôm nay các em làm tốt lắm” thầy phụ trách vui vẻ nói
-“Có được thưởng gì không thầy?!” Mọi người nhốn nháo
-“Được chứ? Thầy đã đặt một quán ăn rồi, các em nhanh tay rồi chúng ta cùng nhau liên hoan một bữa”
-“Yeahhh” tiếng hoan hô vang khắp hội trường.
Khi này Chaeyoung đang nghe điện thoại của anh ba nhà mình. Nàng đứng trong hành lang vừa nghe điện thoại vừa bước đi.
-“Biết rồi, em đang ra đây!”
-“Gấp chết em rồi!” Nàng ai oán nhưng cũng bước nhanh ra khỏi hội trường. Phía sau cô đuổi theo nàng, vừa định hỏi nàng tối có đi liên hoan với mọi người không thì thấy nàng vội vội vàng vàng đi ra.
Cô chạy theo đến phía cổng, nhìn thấy một chiếc xe đang đổ màu xám bạc. Bóng hai người bên trong xe cũng đang nhìn về phía nàng, vừa thấy nàng cả hai cùng bước xuống.
Cô bổng thấy nàng đang đi bổng sựng lại, phía xe một chàng trai áo sơ mi màu kem đang ôm một boá hoa dang tay về phía nàng.
Nàng hét lớn -“Anh Hạ Nhiên!!” Rồi nhào lên ôm lấy cổ người con trai đó là không ngừng phấn khích.
Phía bên kia hình như là anh trai của nàng, cô đã nhìn thấy ảnh lần trước đang mĩm cười rạng rỡ nhìn hai người đang ôm nhau mà lắc đầu.
Cô thấy nàng ôm buông người con trai kia ra rồi ôm lấy bó hoa hít một hơi, sau đó vui vẻ lắc lắc tay cười nói. Người con trai thì vui vẻ xoa đầu nàng cười dịu dàng. Cả ba người nhanh chóng lên xe rồi vút đi mất. Lisa đứng bên trong hàng rào bổng siết tay lại, tim đập thình thịch không ngừng.
[text_hash] => 885d4899
)