Array
(
[text] =>
Hai người vừa chuẩn bị vừa dọn dẹp hết một lượt các vết tích trận chiến đêm qua, đến gần trưa cả hai mới bước ra khỏi khu nhà trọ.
Chaeyoung nhìn cô gái với gương mặt xinh đẹp bên cạnh, môi cô cũng đang cười đầy vui vẻ. Áo sơ mi được cô vén xếp lên khuỷu tay, quần tây đen của nàng cũng vừa khéo ôm vòng eo mạnh mẽ. Cô có vẻ hơi mất tự nhiên vì phải bận quần áo của người khác.
-“Chị đẹp lắm đúng không?!” cô vừa lái xe, vừa cười cười thoã mãn hỏi nàng.
-“Mặt dày!” Nàng hơi đỏ mặt mắng cô, sau đó quay đầu sang nhìn bên đường
-“Rõ ràng em đang nhìn chị rất rất hạnh phúc!”
-“Sao?! Có phải rất hài lòng về người bạn gái hoàn hảo như chị đây rồi đúng không?!” Cô cười đắc ý
-“Em đã đồng ý chị làm bạn gái đâu?!” Nàng tỏ ra vô tội hỏi lại cô.
-“Không đồng ý thế nào được. Em đã thất “thân” lẫn thất “tâm” với anh rồi!”
Nàng nhìn cô cười càng thêm đắc ý, mặt dường như đã vểnh lên rất cao. Nàng bĩu môi -“Nhưng em vẫn muốn suy nghĩ thêm, chị chỉ mới đang trong thời kì thực tập thôi!”
-“Chị thấy em đang mạnh miệng thì có! Gọi chị ngọt ngào thế cơ mà!” Cô bổng hơi nghiêng về phía nàng mờ ám nói
Nàng đánh lên tay cô đầy ghét bỏ gương mặt có hai vệt đỏ bất thường -“Hừ, chị lo lái xe đi!”
-“Haha bà xã chị thật đáng yêu” Cô ngồi ngay ngắn lại cười to
-“Đồ lưu manh không biết xấu hổ!” Nàng mắng nhỏ
“Người ta nói con gái không hư thì không yêu. Bà xã cực khổ em rồi, em chịu khó chấp nhận đi nhaa!”
Nàng quay mặt đi không thèm để ý đến lời nói của cô, nhưng trên mặt lại có một niềm vui khó diễn tả. So về độ lưu manh thì nàng không phải là đối thủ với cô rồi. Cô lưu manh như thế nhưng nàng lại thấy rất thích.
*Reng Reng* Điện thoại trong túi xách nàng bổng vang lên, cắt đứt những suy nghĩ miên man của chính mình.
-“Alo Tiểu Liên”
-“Chaeyoung cậu đã xem tin nhắn trong nhóm chat của trường chưa?!” Bên kia giọng Tiểu Liên gấp gáp vang lên
-“Chưa?! Sao đấy?!” Nàng khẽ nhíu mày lơ đễnh sang nhìn về phía cô, thấy gương mặt cô cũng trầm xuống. Nàng lại nghi hoặc.
-“Ảnh của cậu ở bar đêm qua không biết ai cố ý tung lên nhóm. Bây giờ tất cả nhóm chat đều có ảnh của cậu! Cậu… cậu”
-“Ảnh của mình ở bar??” Nàng nhíu mày sâu hơn
-“Ảnh của em và anh trai em bị phát tán trong nhóm chat. Tối qua chị cũng đã thấy. Em đừng lo, chị sẽ giúp em làm sáng tỏ nó” Cô một bên không kiên nhẫn chen vào
-“Àhh không sao!” Chaeyoung không nóng không lạnh đáp -“Vì dù sao em cũng dùng anh ba diễn vai bạn trai rất nhiều lần! Lần này xem như một lần diễn lớn thôi. Sau này lại bớt chút phiền” Nàng lại bổ sung
Với nàng những danh tiếng ở trường là những thứ người ngoài gán ghép cho nàng. Nàng cũng chưa từng nhận lấy những danh tiếng đó. Nàng chỉ là đúng theo những gì mình đã được giao. Còn những ganh ghét hại nàng, nếu không quá đáng nàng cũng vui vẻ mà cho qua.
-“Chaeyoung, cậu không sao thật chứ?!” Giọng Tiểu Liên ngạc nhiên
-“Thật mà! Mình không có vấn đề gì cả!”
-“Thế thì tốt! Mình còn lo lắng cậu sẽ bị ảnh hưởng tâm trạng! Không sao là tốt rồi” Tiểu Liên thở phào nói trong điện thoại -“Ơ lúc nãy mình nghe giọng người ngoài?? Chaeyoung, cậu đang ở với ai hả?!” Bên kia như hét lên
-“Àh không! Đấy là giọng của anh ba mình! Mình đang trên xe với anh ấy”
-“Thật không? Rõ ràng…”
-“Mình bận rồi! Cúp máy trước nhé”
-“Chae…”
Bên kia Tiểu Liên chưa kịp hỏi thì nàng đã lạnh lùng tắt máy. Lén quay sang nhìn cô, thấy vẻ mặt cô đang đanh lại, môi khẽ mím.
-“Anh ba?! Chị không biết mình vừa có em gái khi nào đấy?!” Cô không cam lòng lên tiếng
-“Chúng ta..chúng ta hiện tại vẫn chưa nên công khai thì hơn.” Nàng dịu giọng
-“Chị đáng sợ đến mức không thể gặp bạn bè em à?!”
-“Không phải! Là chúng ta.. có vẻ quá..quá nhanh” Nàng ngập ngừng đáp, bản thân nàng có tình cảm với cô, nhưng nàng không biết nó là tình cảm gì. Chỉ cảm thấy mọi thứ dường như đã lệch đi rất nhiều so với quỹ đạo ban đầu mà nàng đặt ra.
Một phần là nàng cũng lo sợ, những gì đến nhanh thường hay chóng tàn. Như pháo hoa chỉ rực rỡ và đẹp đẽ nhất lúc ban đầu.
-“Chaeyoung, thật ra…”
*Reng Reng* Tiếng chuông điện thoại lại vang lên cắt đứt những gì cô định nói.
-“Là của chị” cô nhìn nàng đang loay hoay tìm nơi phát ra âm thanh.
Lisa nhìn màn hình đang nhấp nháy một dãy số khẽ cau mày. Rồi cô lặng lẽ nhấn nút từ chối cuộc gọi. Số điện thoại này dù không lưu nhưng cô vẫn nhận ra.
Nàng nhìn cô trầm ngâm nhìn điện thoại cũng không nói gì.
*Reng Reng* dường như bên kia có vẻ không hài lòng với cách từ chối của cô, mà lại gọi đến. Cô lại không nhân nhượng ấn nút tắt.
-“Sao chị không nghe máy đi?!” Nàng thắc mắc nhịn không được lên tiếng
-“Là số lạ, chị không muốn nghe” Cô khẽ nhìn sang nàng có vẻ hơi mất tự nhiên
Nàng lại nhíu mày, nàng vẫn chưa đủ nhiều thời gian để tìm hiểu hết cô. Nhưng nàng cảm giác đây là số điện thoại cô biết nhưng cô vẫn không muốn nghe. Tại vì nàng ngồi bên cạnh chăng?!
*Reng Reng* Hồi chuông thứ ba lại vang lên một cách đầy cố chấp.
-“Chị nghe thử xem, nhỡ người quen có việc gấp thì làm thế nào!” nàng dịu giọng khuyên
Cô nhíu mày nhìn điện thoại, nghe nàng nói thế cũng không dám nhấn từ chối mà chấp nhận.
-“Alo!” Cô lạnh nhạt. Lần đầu nàng nghe giọng cô lạnh nhạt như thế có vẻ giật mình
-“Bận!”
-“Không rãnh”
Cô lạnh giọng đáp hai tiếng rồi cúp máy, điện thoại được cô kết nối vào tai phone nên nội dung thì nàng lại không nghe được gì. Nàng có vẻ hơi khó chịu, nhưng không biết nên lấy tư cách gì để tra hỏi cô.
-“Em đừng nghĩ nhiều. Chỉ là một người phiền phức thôi!” Cô khẽ nắm lấy tay nàng dịu giọng
-“Em..”Nàng cũng không biết nói gì khi cô đã hiểu hết những thắc mắc trong lòng nàng.
-“Chị không nói với em không phải là chị muốn giấu giếm, mà chị không muốn em phải nghĩ nhiều”
-“Em nghĩ về mỗi chị với cậu bạn của chị là được!”
Cô hơi siết lấy tay nàng, giọng điệu lại trở nên lưu manh nói.
-“Chị đừng nghĩ về những chuyện đó nữa, được không?!” Nàng rút tay ra khỏi cô, hơi nghiêm nghị
-“Bên cạnh em, chị không thể nghĩ thứ gì khác ngoài muốn đụ em và đụ nát em”
-“Chị đừng nói mấy lời tục tĩu như thế!” Nàng che lấy miệng cô
-“Chaeyoung, chị chỉ muốn chứng minh cho em biết là chị khao khát em đến thế nào!”
“Ahh”
Nàng khẽ rên lên khi cô dùng lưỡi liếm lòng bàn tay nàng đầy ướt át.
-“Hiện tại chúng ta vào khách sạn có được không?!” cô nhìn nàng thành thật hỏi
-“Không! Đi đón cháu em” Nàng nghiêm mặt
-“Vào khách sạn 30 phút thôi” cô lại không bỏ cuộc
-“Không!”
-“Chị vào khách sạn để đi tiểu thôi, được không em?!”
-“Chị đang dụ con nít đấy à!” Nàng khinh khỉnh nhìn cô
-“Chị đọc trên mạng thấy người ta bảo thế là được vào khách sạn với bạn gái đấy!”
-“Thế chị vào tiểu đi! Em dưới xe đợi chị”
-“Không! Có em xi xi chị mới tiểu được!” Cô giở giọng đáng thương
-“Chị nằm mơ!”
Nàng bật cười khi nhìn thấy cô đang vô cùng tỏ ra đầy đáng thương nhưng vẫn bị nàng bơ đẹp.
-“Chaeyoung, giúp chị xoa xoa được không em?! Lúc nãy nghĩ vào khách sạn thì cặc đã cứng rồi”
Cô lại không bỏ cuộc khi xe dừng đèn đỏ vừa đáng thương kéo tay nàng lại lớp phồng dưới quần. Nàng mắt hơi mơ màng nhìn cô.
-“Giúp chị sục cặc đi”
-“Nhưng chúng ta vẫn đang trên đường đấy! Người khác sẽ thấy đó!” Nàng vội muốn rút tay ra nhưng lại bị cô giữ
-“Kính một chiều bên ngoài sẽ không thấy đâu, nhanh giúp chị bắn đi. Khó chịu lắm” Cô đáng thương nói
-“Không! Tối về nhà đi, được không?” Nàng vẫn đủ tỉnh táo mà từ chối cô
-“Thế em đừng nhìn chị. Em mà nhìn chị bằng ánh mắt đó nữa thì chị sẽ tấp bên lề đường mà đụ em”
Cô oán giận nói khiến nàng đỏ bừng mặt, đang ban ngày giữa biết bao nhiêu người xung quanh mà cô thản nhiên nói những lời tục tĩu không chút kiêng dè. Mặc dù không ai có thể nghe lấy nhưng da mặt nàng vốn rất mỏng nên lại đỏ thêm.
Nhưng lại thấy cô có vẻ hơi khó chịu, bên dưới quần đã phồng lên cao thành một lều nhỏ. Nàng thở dài, thôi thì dù sao bên ngoài cũng không nhìn thấy bọn họ.
“Ưm”
Cô khẽ rên lên khi bàn tay nàng vươn tới cọ bên ngoài lớp quần. Ánh mắt nhìn nàng vừa mừng lại có vài phần hài lòng. Cô gái của cô lại không nỡ nhìn thấy cô khó chịu.
-“Giúp chị kéo nó ra đi” cô hai tay đặt trên vô lăng thở mạnh
-“Chị nhìn đường đi!” Nàng đỏ mặt khi cô cứ nhìn nàng đầy dục vọng
“Ahh”
Bàn tay nàng kéo tua quần một tay kéo nhẹ quần lót xuống. Con cặc đã cương cứng bật ra một cách đầy mạnh mẽ. Đường cặc hiện lên mấy sợi gân máu nhìn lại khiến nàng bất giác thoã mãn.
Tối qua cô đã dùng nó làm đủ mọi tư thế khiến nàng lên đỉnh hai lần. Sau đó van xin khóc lóc cô mới buông tha mà ra thêm một lần vào lúc gần sáng.
Từng đường gân cặc khiến cho nàng tê buốt hết cả lồn. Hiện tại nó cũng đang ngạo nghễ nằm trong tay nàng, nàng cầm một bên tay sục lên xuống.
“Ưm
Cô rên lên khi bàn tay ấm áp của nàng không ngừng sục lên xuống, lớp da cọ cọ khiến cả cặc cô tê cứng.
-“Chaeyoung, sục mạnh lên”
“Ahh”
Cô sung sướng khi nàng ngoan ngoãn cầm cặc cô lại sục nhanh hơn. Như nhớ làm cảm giác khi cặc được nắc sâu vào lồn, từng cơ lồn của nàng không ngừng co bóp khiến cô dục tiên dục tử. Cô rên siết.
“A”
-“Bà xã”
-“Bà xã..ahh”
-“Em đây” nàng cũng bị cô kích thích mà hơi mơ màng đáp lời
-“Chị…chị ra”
“Ahhh”
Cô há miệng siết lấy tay lái, phía dưới tay nàng không ngừng sục cặc với tốc độ cực nhanh. Nàng biết cô sắp cao trào nên bàn tay dù mỏi cũng không dám ngưng lại.
Nhìn cô há miệng thở dốc, từng đợt giật giật, bên dưới cặc cũng vì chịu kích thích mà phụt ra vài dòng tinh nóng trắng đục hơi sệt trên bàn tay của nàng.
“Ahh”
Cô thở ra, cúi đầu nhìn năm ngón tay trắng hồng của nàng bị tinh trùng của cô che lấp. Đầu khấc không ngừng rĩ ra vài dòng tinh nóng. Cô bật cười
-“Tiếc ghê! Không lại cho em uống!” Cô mở một hộc bên tay lái ra một bọc khăn giấy ướt đưa cho nàng
-“Em lau tay đi! Đừng có lén chị liếm chúng nhé” Cô trêu đùa nàng
-“Lưu Manh” Nàng tỏ vẻ giận dỗi giật lấy khăn giấy lau lau bàn tay đầy tinh trùng vẻ ghét bỏ
-“Tối chị sẽ cho em uống! Ngoan đừng có tiếc nhé!”
-“Im lặng”
Nàng đỏ mặt quay đi. Đáng lí không nên chiều cô, người con gái này nàng mà chiều cô thì cô sẽ lộ ra vẻ lưu manh thoã mãn. Cô cười hahahaha cũng không dám nói thêm gì nữa. Hai người lái xe gần 30 phút mới đến được nhà của anh nàng.
*Ngoại Ô thành phố H*
*Tính Toong* chuông cửa bên cổng rào của một ngôi nhà hai tầng vang lên. Cổng rào được sơn màu trắng, bên ngoài cổng có giàn hoa giấy được cắt tỉa gọn ràng. Bên trong ngôi nhà được những chùm đèn màu vàng bao phủ, một lớp màu vàng ấm áp.
-“Ra liền, ra liền” Một giọng phụ nữ từ trong nhà vọng ra ngoài cổng
-“Trưa nắng như thế là ai đến đấy?!” Giọng đàn ông trong cũng theo hỏi
-“Con chào bác gái!” Một giọng nói trầm ấm, cũng một vóc dáng hơi cao gầy, gương mặt đang vươn nét cười nhìn người phụ nữ đang đeo tạp dề mở cửa.
-“Tiểu Nhiên??! Con là Tiểu Nhiên nhà ông cụ Hạ đấy à” Người phụ nữ lộ vẻ vui mừng
-“Ông ơi, ra xem Tiểu Nhiên nhà ông cụ Hạ về rồi này” Giọng bà với vọng vào trong nhà
-“Sao?! Thằng bé chẳng phải bên Singapore du học à?!” Người đàn ông cũng từ trong nhà bước chậm ra cổng
-“Con chào bác trai! Con vừa đáp máy bay khuya hôm qua ạ!” Chàng trai cúi người lễ phép
-“Ôi thế là tốt quá. Đi bao nhiêu năm rồi mới chịu về” Người phụ nữ vui vẻ vỗ vai
-“Vào nhà đi, vào nhà rồi nói chuyện!” Người đàn ông cũng vui vẻ kéo tay chàng trai vào
-“Tiểu Nhiên lần này đã về hẳn luôn đấy à?!” Sau khi ngồi vào sô pha người đàn ông vừa đẩy ly nước trước mặt vừa dịu giọng hỏi
-“Vâng ạ. Con vừa tốt nghiệp là về luôn”
-“Thế thì tốt. Mấy đứa nhỏ biết con về chắc sẽ vui lắm, nhất là Chaeyoung hồi con đi nó cứ ấm ức khóc mãi” Người phụ nữ bưng một mâm trái cây đặt lên bàn vội nói
-“Cũng 5 năm rồi, chắc em ấy lớn lắm!” Chàng trai dường như hơi hoài niệm
-“Con bé bây giờ học trên thành phố, cũng ít khi về nhà” giọng bà hơi buồn
-“Vâng, con có nghe Ninh Vũ kể rồi ạ. Em ấy rất học giỏi, hai bác đừng quá lo lắng”
-“Bác không lo. Chỉ lo mỗi chuyện con gái một thân một mình xa nhà, không biết có bị ai…”
-“Kìa bà nó, lâu lâu Tiểu Nhiên nó mới ghé thăm. Đừng có nói linh tinh”
-“Thôi cháu ăn trái cây đi. Để bác xuống bếp làm món gì đó cho hai người uống rượu”
-“Dạ thôi bác đừng vất vả! Cháu sang đây để chào với hai bác một tiếng, sau thì bác có thể cho cháu liên lạc của Chaeyoung được không ạ?!” Hạ Nhiên cũng hơi mất tự nhiên hỏi
-“Được được chứ! Để bác viết số điện thoại con bé cho con” Bà vui vẻ đứng lên đi tìm di động
-“Con bé biết con về chắc sẽ vui lắm! Mà có con thì hai bác cũng yên tâm rồi!” Ông hớp một ngụm trà trầm giọng nói
-“Dạ vâng!” Hạ Nhiên hơi cúi đầu đáp một tiếng.
Sau khi vẫy tay chào tạm biệt Hạ Nhiên, ông bà Park một cao một thấp đứng nép vào nhau hài lòng mĩm cười. Từ lâu ông bà đã chú ý chàng trai này, nhìn anh từ nhỏ cho tới lúc trưởng thành. Cũng là con rễ từ bé mà hai người đã thống nhất chọn. Tuy trong lòng đã thế, nhưng ngoài mặt cũng không dám nói gì nhiều. Dù sao cũng có mỗi một cô con gái, nói không lo lắng cũng không được.
[text_hash] => 86b1cc3f
)