[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM – Chương 1: Tin đồn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM - Chương 1: Tin đồn

Array
(
[text] =>

Trường đại học quốc gia H luôn nổi tiếng là trường danh giá bậc nhất trong nước. Không những trường đào tạo nhiều thiên tài mà còn nổi tiếng về sinh viên ở đây luôn có gia thế khủng, không rich kid thì cũng là soái ca soái tỷ. Hàng năm trường luôn có những lễ hội đón chào tân sinh viên. Và những lúc như thế này là một hội trưởng sinh viên của trường Chaeyoung luôn rất bận rộn.

Chaeyoung năm nay là sinh viên năm hai khoa Hàn Ngữ, nàng có niềm yêu thích đặc biệt với Hàn Quốc, là fan cứng của những nhóm nhạc Hàn. Nhưng nàng chưa bao giờ tỏ ra cuồng nhiệt, chỉ là âm thầm quan tâm, làm một fan girl thầm lặng.

Hôm nay nàng mặc áo T-shirt màu hồng nhạt, trên áo in hình gấu màu trắng, phối với quần jean xanh dài tới mắt cá chân. Nàng khóa kéo sơ vin một phần góc áo tạo phong cách trẻ trung và năng động. Mang đôi giầy thể thao trắng hồng.

– “Chaeyoung, lễ đón chào năm nay cậu vẫn làm MC à?” Một cô gái bên cạnh có gương mặt thập phần vui vẻ hỏi cô.

Chaeyoung vẫn chăm chú nhìn tài liệu dưới tay, không ngước mắt lên nhìn cô gái bên cạnh, môi mĩm cười – “Vẫn là mình đứng ra chịu chết thôi, chứ cậu nghĩ sẽ là ai?” Hàng năm vào lễ đón chào tân sinh viên, nàng luôn đại diện sinh viên cả trường làm MC. Không phải chỉ riêng vì nàng xinh đẹp, mà là giọng nói của nàng được truyền sang micro vô cùng dễ nghe. Khiến ai cũng phải thầm ganh tỵ.

– “Thật ngưỡng mộ cậu. Cậu vừa xinh đẹp lại còn tài giỏi nữa. Ở trường mình, mọi người đồn đại cậu không biết là cực kì soái thế nào đâuu!” Cô gái bên cạnh vẫn không ngừng vui vẻ nhìn nàng nói. Ánh mắt nhiều thêm vài phần hâm mộ, cô may mắn được học cùng khoa với Chaeyoung nên lúc nào cũng được chứng kiến thành tích hơn người của Chaeyoung.

– “Mọi người đồn cậu là hoa khôi của trường, cậu xuất sắc vượt mặt độ hot cả thiên tài Lâm Hiệu của trường mình luôn ý”

Chaeyoung nghe cô gái không ngừng nói bên cạnh mình mà bật thốt lên cười – “Jennie cậu biết là mình không quan tâm mấy tin đồn đó mà. Mình chỉ muốn làm tốt trách nhiệm mình đã được giao phó, sau đó an ổn tốt nghiệp mà thôi”. Tốt nhất là tìm được một người mà nàng nguyện gửi gắm hết tình cảm của mình. Sau đó sẽ an an bình bình mà sống tốt quãng đời còn lại là nàng đã cảm thấy vô cùng may mắn. Còn riêng những tin đồn về nàng, nàng thấy mình thật sự không hoàn hảo như trong lời đồn. Ít nhất nàng biết, bản thân nàng đang che giấu rất nhiều tâm tư mà không nên để bất cứ ai biết về chúng.
Chaeyoung lấy tay vén vài sợi tóc bên tai, nhìn cô gái tên Jennie bên cạnh mà nhẹ nhàng

– “Hơn nữa, nhiệm vụ của chúng ta bây giờ là phải sắp xếp quá trình các tiết mục để chuẩn bị cho lễ đón chào tân sinh viên vào tuần sao này” Nàng đẩy một xấp giấy qua  sau đó lấy ngón tay nhẹ khoanh một vòng trên đó.

– ”Mình chỉ muốn giải toả một tí thôi mà” Jennie cầm xấp tài liệu ủ rủ trả lời. Nói chuyện riêng khi đang làm việc với Chaeyoung thật không thú vị chút nào.

– ”Hai cậu sắp xếp đến đâu rồi?” Một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau hai cô.

Lâm Hiệu chàng trai vừa được nhắc đến đoạn đối thoại trước đã hiện diện trước mặt cô. Anh là sinh viên được tuyển thẳng vào trường, một thiên tài khoa học với những nghiên cứu đem lại nhiều giải thưởng xuất sắc trong và ngoài nước. Cũng đồng thời là phó hội trưởng, quản lí sinh viên cùng với Chaeyoung.

– “Cậu đến rồi! Mình vẫn đang sắp xếp các tiết mục đến chiều là hoàn thành. Cậu kêu mọi người chuẩn bị ngày mai chúng ta duyệt tiết mục nhé” Chaeyoung ôn tồn nói, nhìn Lâm Hiệu đầy tươi cười. Tuy hai người khác khoa, nhưng tiếp xúc với nhau hơn một năm.  và Lâm Hiệu đã có thể thoải mái trao đổi với nhau mọi vấn đề trong công việc. 

 – “Đại Hiệu, cậu vừa đi đâu về đấy?” Bên cạnh Jennie cũng bỏ xa chủ đề của hai người đang nói mà hỏi Lâm Hiệu.

 Đại Hiệu là biệt danh mà cả trường dùng để gọi Lâm Hiệu.”Đại thiên tài Lâm Hiệu” nhưng do quá dài nên mọi người hay gọi tắt là Đại Hiệu dần dần anh cũng đã quen với danh xưng này.

 – “Mình vừa bên dựng hội trường sân khấu sang đây, đưa cho cậu cái này.” Lâm Hiệu đưa một túi hồ sơ trước mặt – “Thầy phụ trách bảo đây là phần đặc sắc của năm nay, trường chúng ta lại có một nữ thiên tài mới, cô ấy sẽ làm MC cùng với cậu vào tuần sau” Lâm Hiệu ngưng lại nhìn sắc mặt Lan Ninh sau đó lại tiếp – “Trong đây là nội dung mà thầy đã biên soạn, trong đó cũng có cách thức liên lạc với cô ta. Cậu liên lạc sau đó hai người duyệt lại nội dung và chỉnh sửa nếu cần thiết.”

Lan Ninh khẽ nhăn mày, mọi năm cô vẫn luôn làm MC một mình, nàng có thể chủ động trên sân khấu, nhưng năm nay lại xuất hiện thêm người bên cạnh không biết sẽ như thế nào.

 “Aaa lại có nữ thần mới sao? Sao? Sao? Có đẹp gái không?” Jennie gào thét bên cạnh nàng, gương mặt thập phần mong đợi nhìn Lâm Hiệu.

 – “Cái đó thì mình chưa nhìn thấy, nhưng nghe mấy em khoá dưới thì hẳn là rất đẹp gái đi?!” Lâm Hiệu ôn tồn đáp, đôi mắt không rời khỏi gương mặt khẽ nhăn của Chaeyoung. Người con gái này luôn khiến cho anh có cảm giác, nàng chưa bao giờ đến gần một ai dù cho bên ngoài nàng vẫn luôn cười nói. Nhưng nội tâm nàng, mãi mãi là thứ gì đó khiến người đối diện luôn tò mò tìm kiếm.

 – “Chaeyoung, cậu không vấn đề gì chứ?” Lâm Hiệu cũng nhíu mày hỏi nàng 

-“Mình không sao, mình biết rồi. Về mình sẽ liên lạc với chị ấy.” Chaeyoung thoát khỏi dòng suy nghĩ mà đáp. Ánh mắt đầy ý cười nhìn Lâm Hiệu, nàng là người có trách nhiệm, nếu đã mang thì nàng phải hoàn thành nó. 

 Nàng là đại diện cứng của cung Bảo bình cầu toàn và hoàn hảo hoá.

“Vậy ok! Mình phải quay về hội trường check âm thanh và một số thứ nữa. Hai cậu mau sắp xếp ổn các tiết mục rồi sang bên hội trường giúp nhìn xem phần trang trí hộ đi.” Lâm Hiệu vội cười nhìn hai cô “Thầy phụ trách đang đau đầu bọn con trai tụi mình thiếu mắt thẩm mĩ kia kìa. Trang trí hội trường sắp thành rạp cưới năm 1980 rồi”

 – “Haha các cậu thật quá đáng. Thế các bạn nữ khác đâu? Không ai giúp các cậu nhìn xem à?” Jennie cũng bật cười theo

 – “Các cậu ấy chạy đi duyệt phần múa, rồi hát nữa. Cả hội trường toàn bọn con trai chúng mình và thầy thôi” Lâm Hiệu khổ sở nhìn Jennie đáp lời. Gương mặt xuất hiện vài vệt đen đen, anh nhớ lúc nãy khi thầy phụ trách chạy vào gào thét – “Tụi em đang làm rạp cưới năm 1980 hả?” mà khổ sở không thôi.

 – “Vậy mình và Jennie sắp xếp tí rồi chạy sang ngay. Cậu sang đấy trước đi.” Chaeyoung cũng cười cười nhìn hai người vội nói.

Nàng cúi người nhìn thời gian trên màn hình điện thoại. 9h34 phút nàng phải tranh thủ liên lạc với đàn chị khoá dưới. Nàng không thích dồn mọi thứ quá gần, nàng thích làm trước sau đó chuẩn bị về nhà là có thể nghịch điện thoại, xem phim thoả thích mà không cần đau đầu về mọi thứ.

 – “Vậy mình đi trước! Tí gặp lại” Lâm Hiệu thấy vậy cũng vẫy tay chào hai người rồi quay đi. 

 – “Jennie cậu sắp xếp tiết mục đi, mình ra ngoài gọi điện thoại liên lạc với đàn chị” Chaeyoung vừa nói vừa mở tập hồ sơ, trong đó là một sấp giấy được bấm kẹp rõ ràng kèm thêm giấy note màu vàng ” Lalisa Manoban số điện thoại 0903498xxx” được viết bằng nét chữ phóng khoáng của thầy phụ trách. Nàng nhìn cái tên trên giấy note thật lâu. Lisa hình như nàng đã từng nghe cái tên này ở đâu đó rồi. Nhất thời bản thân cũng chẳng kịp nhớ ra. 

 Nàng bước ra ngoài hành lang, đứng một bên lan can được che khuất bởi ánh sáng, ngón tay lướt nhẹ trên điện thoại nhập từng con số vào đó. Nàng nên gọi điện, hay nhắn tin thì tốt hơn nhỉ? Chaeyoung bất chợt hơi chần chừ hồi lâu.

 Ở khu đô thị trung tâm của thành phố H, có một cô gái đang ngồi trong sô pha trong khu chung cư cao tầng. Ánh mắt thản nhiên nhìn hai người đàn ông và phụ nữ có đôi nét vui vẻ đối diện.

 – “Đây là quà tặng mẹ giành cho con sau khi con được tuyển thẳng vào trường đại học quốc gia H” Một người phụ nữ mặc bộ váy màu kem được thiết kế riêng. Bà vừa nói tay cầm ly nước uống vô cùng trang nhã. 

 – “Vâng, cảm ơn mẹ” Cô gái ngồi đối diện ánh mắt thản nhiên, không xua nịnh, cũng không ấm áp. 

 “Mẹ biết con cũng đã trưởng thành, giờ con có thể tự lập, mẹ không ngăn cản bước chân con nữa” Giọng người phụ nữ chợt trầm buồn, bà vẫn chưa thể nhìn thẳng vào mắt cô gái đối diện. Bà biết trên cương vị là một người mẹ, bà vẫn còn rất nhiều thiếu sót khiến một phần lương tâm của bà vô cùng ái náy. 

 – “Con cảm ơn” Cô gái nhìn người phụ nữ tự xưng là mẹ trước mặt, ánh mắt vẫn không tình cảm cũng không lạnh nhạt. Như thể cô chỉ đang nhìn một người bình thường. 

 – “Lisa” Người mẹ như muốn thốt ra điều gì nhưng bị đôi tay bên cạnh bà nắm lại. Là người đàn ông mặc vest đen bên cạnh nãy giờ vẫn luôn im lặng.

 – “Thôi vậy” Bà thở dài cũng như nói với chính bản thân mình. – “Thế mẹ với dượng về trước, con cần gì thì có thể liên hệ với mẹ hoặc …” Bà dừng lại nhìn con gái – “Hoặc dượng Minh bất cứ lúc nào.” Bà gượng 

 – “Dượng lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ” Người đàn ông cũng phá vỡ bầu im lặng nãy giờ vội đáp. Kéo tay người phụ nữ bên cạnh đứng dậy.

 – “Vâng, để con tiễn hai người” Cô gái được gọi là Lisa cũng vội đứng dậy bước ra cửa tiễn hai người. Trước khi bước hết chân ra khỏi cửa, người đàn ông chợt vỗ vai lên vai cô – “Mẹ con, bà ấy cũng đã khổ sở rất nhiều” bàn tay ông có lực vỗ lên bờ vai rắn chắc của cô rồi sau đó cũng bước ra khỏi nhà.

 Lisa đóng cánh cửa sau đó về sô pha uống cạn ly nước trên bàn rồi cũng chợt thở dài. Cô biết bắt đầu từ khi học lớp 10, ba mẹ cô đã có nhiều cuộc cãi vã. Ba luôn vì công ty mà đi sớm về khuya, mẹ thì luôn ở nhà chờ đợi mỏi mòn. Cho đến một ngày mọi thứ như một sự sắp xếp hiển nhiên ba ngoại tình mà mẹ cũng có tình nhân mới. Họ sống với nhau kiểu cả hai không xâm phạm lãnh thổ của ai. Còn riêng cô, cô từng đau khổ, từng níu kéo, cũng đã từng hàn gắn gia đình nhưng kết quả mẹ chủ động li dị rồi theo người đàn ông kia rời khỏi ba, rời khỏi cô. Sau cùng ba cũng lấy vợ khác. Cô cứ thế mà cô độc nổ lực, cô độc học tập và cô độc nhận lấy thành tích của mình.

 “Rengggggg” dòng chuông điện thoại đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ. Nhìn màn hình hiển thị một dãy số điện thoại lạ, cô chợt cau mày, cô rất ít khi tiếp xúc với người lạ. Hầu như cô chưa từng cho ai số điện thoại riêng của mình.

 – “Alo?!” Cô nhận máy 

 “Alo?! Cho hỏi đây phải là số điện thoại của Lalisa không ạ?!” Bên kia có một giọng nói dịu dàng truyền sang, giọng nói này thật ngọt ngào, dường như mang anh về phần kí ức nào từ rất lâu.

 – “Phải! Xin hỏi bên kia là…”

 “Xin chào! Mình tên là Chaeyoung, là sinh viên trường H. Thầy phụ trách có nhắc đến cậu sẽ cùng mình làm MC cho chương trình nên mình mới vội liên lạc bởi cậu.” Chaeyoung bên kia ôn tồn đáp, giọng cô được truyền sang tai anh thập phần dịu dàng như muốn nghe mãi. 

 – “Vâng, xin chào! Sáng nay mình có tí việc nên không trực tiếp đến trường được” 

 Chaeyoung nghe thế cũng hoà nhã – “Không sao, từ đây tới chiều không biết cậu đã có thời gian chưa?! Tại có một số vấn đề chúng ta cũng cần phải trao đổi trực tiếp với nhau”

 – “Có. Mình sẽ đến trường ngay. Có thể gặp cậu ở đâu?!” Lisa cũng dịu giọng hỏi, lúc sáng cô bận phải vào nhà mới sau đó lại đón mẹ sang thật không có thời gian.

 – “Quán cà phê bên cạnh trường, mình sẽ ngồi đấy đợi cậu”. Chaeyong bên kia cũng dịu giọng ngọt ngào.

 – “Ok! Mình sẽ đến ngay” Lisa cũng vội siết nhẹ điện thoại, giọng nói này cô đã nhớ ra rồi. Là người đã không ngừng khuyên nhũ cô học tập, cô không chắc có phải là nàng không, nếu là nàng thì thật tốt. Người con gái của cô, cô đã bao đêm từng nhung nhớ về nàng mà tự vân vê chính mình để thoã mãn. 

 Ở bên trường, Chaeyoung tạm biệt Jennie rồi cũng sang quán cà phê cạnh trường, chọn một bàn khuất phía trong ngồi xuống. Tay cầm viết không ngừng tô đậm những phần chú ý thay đổi. Nàng không biết, bản thân mình đã sắp làm con mồi cho người khác ngậm nhắm.

[text_hash] => b529ae38
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.