Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 49. Mưa ngoài kia chẳng tạnh (H+) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 49. Mưa ngoài kia chẳng tạnh (H+)

Array
(
[text] =>

Kể từ ngày Lan Hương tìm hiểu rõ nguyên nhân đứa nhỏ đó vì sao không nói chuyện, nàng so với trước đây còn thương nó hơn gấp nhiều lần. Sau đó còn nói với Ái Phương muốn đi làm giấy khai sinh cho nó, nàng không muốn nuôi con đến lớn lại có người đến nhận mặt bà con. Đề phòng trường hợp đó xảy ra, cho nên phải tính trước một bước.

” Bùi Thiên Từ, từ nay con là con hợp pháp của mẹ ” Đứa nhỏ theo họ của Lan Hương, trên giấy tờ chỉ có một mình Lan Hương là mẹ hợp pháp của Thiên Từ.

Không phải Ái Phương muốn làm mẹ hợp pháp gì đó của Thiên Từ, nhưng mà sao cảm giác hai mẹ con họ mới là người một nhà, còn mình là người ngoài ấy nhỉ? Thiên Từ kể từ ngày cô dọa nó tiếng chó sủa, nó nhìn thấy cô ở đâu liền né ở đó, chỉ thân thiết với một mình Lan Hương. Thêm vào đó Lan Hương lại hết mực cưng chìu nó, nói nó dù sao vẫn là một đứa trẻ bị thiếu thốn tình cảm, cho nên dành rất nhiều thời gian trong ngày cho nó.

Ái Phương nhịn, nhịn đến nổi trải qua nửa năm cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa. Có một hôm liền cùng với Lan Hương xảy ra chút mâu thuẫn, rõ ràng là Thiên Từ phá phách làm hỏng mấy cây sen đá của cô tặng cho Lan Hương, nhưng Lan Hương lại nói do Thiên Từ lỡ tay chứ không phải cố tình phá hư. Nói sao đi nữa cho dù Ái Phương nói 100 câu, cũng không bằng Thiên Từ khóc một cái. Con hư tại mẹ, không thể nào dung túng cho hai mẹ con họ tiếp tục như vậy được nữa.

Buổi tối hôm đó Ái Phương xách vali về nhà, cách nhà của Lan Hương ba bước chân, chính là tiệm cây Chỉ Nhược của cô vẫn đang kinh doanh hằng ngày. Tuy giường ở tiệm cây hơi nhỏ, không êm bằng giường đôi ở nhà Lan Hương, nhưng dù sao cũng không phải là nửa đêm đang ngủ thì bị con nhóc đó chui vào ngủ cùng.

Nửa đêm đang ngủ liền nghe thấy có tiếng gõ cửa, còn tưởng là nằm mơ. Bỗng nhiên máy chống trộm bên ngoài reo lên, Ái Phương mở camera xem thử liền thấy Lan Hương đang đứng bên ngoài, trời còn đang mưa. Giận thì có giận, nhưng không thể không ra mở cửa.

” Nửa đêm mưa gió chị mò sang đây làm gì? ” Còn không biết cầm theo ô, ướt hết như chuột lột rồi.

” Mưa lớn quá, không dám ngủ một mình ” Vừa rồi cây xanh lớn trước nhà vừa đổ, tạo ra âm thanh khiến Thiên Từ thức giấc, Lan Hương dỗ xong con bé ngủ mới tìm sang đây.

Ái Phương thật muốn bắt cóc Lan Hương vào tiệm cây cho rồi, nhưng thiết nghĩ mưa lớn như vậy lỡ như Thiên Từ thức giấc, không nhìn thấy ai nó lại hoảng lên cho coi. Do đó mới đem theo một chiếc ô đưa Lan Hương về lại nhà, đóng cửa tiệm cây tạm thời tối nay không ngủ ở tiệm cây nữa.

Về đến nhà Lan Hương, vào phòng của Thiên Từ nhìn thấy con bé đã ngủ rất say. Ái Phương liền đem Lan Hương quay về phòng mình, đem quần áo trên người nàng cởi bỏ, mặc vào một bộ quần áo khác ấm áp hơn, còn giúp nàng hông khô tóc.

” Vẫn còn giận sao?” Lan Hương mặc dù nhận được sự chăm sóc chu đáo của Ái Phương, nhưng vẫn không nghe thấy cô nói thêm câu nào.

” Không thèm giận loại người vô tâm như chị ” Ái Phương sấy tóc cho Lan Hương xong, chính cô cũng tự sấy cho mình một chút, lúc nãy khi ra đón nàng cũng đã bị ướt.

Lan Hương ngồi phía sau Ái Phương, trong lúc cô đang sấy tóc liền ôm lấy cô từ phía sau, còn cố tình đụng chạm nơi đó vào lưng của cô, rõ ràng là cố tình dụ dỗ. Đã một tháng rồi bọn họ không có gần gũi, do một tháng nay Thiên Từ lắm lúc lại sang phòng họ ngủ, cho nên mới…

” Chị như vậy không sợ con gái của chị thấy à? ” Ái Phương lúc quay lưng lại nhìn đã thấy Lan Hương tự kéo bỏ dây áo choàng ngủ của mình, để lộ một bên ngực lấp ló không chút kiêng kị.

” Nó đã ngủ say lắm rồi, hơn nữa vừa rồi…chị cũng đã khóa cửa lại “

Đã một tháng qua không gần gũi nhau, Ái Phương lại nhìn thấy Lan Hương ở trong bộ dạng cố tình mời gọi mình, khó trách kiềm lòng không được. Nhưng quả thật cô vẫn còn rất giận chuyện mấy tháng nay, Lan Hương không thèm quan tâm mình, nên giả vờ như không muốn, tự lên giường đắp chăn đi ngủ.

Vừa mới leo lên giường, Lan Hương liền kéo lấy cổ cô áp thẳng lên người mình, nói chính xác hơn là lúc Ái Phương ý thức được, môi đã chạm vào một bên ngực của Lan Hương, sự ấm áp truyền tới nhanh chóng, tay của Lan Hương lại xiết chặt lấy cổ cô, không thể di chuyển ra chỗ khác được. Vào lúc này Ái Phương không kiềm chế nổi, thuận theo tự nhiên liền ngậm lấy đỉnh ngực đang căng cứng của nàng, vô số những âm thanh mút mát điên cuồng vang vọng một góc phòng.

Nàng rõ ràng đang có hai đứa con mà, một đứa đã ngủ say, đứa còn lại thì đang ăn sữa. Tự Lan Hương nghĩ nếu nàng thật sự có sữa, chắc hẳn cũng sẽ bị Ái Phương ăn đến no nê mất. Bộ quần áo Ái Phương vừa mặc cho nàng cách đó không lâu, bây giờ lại trở nên vô dụng. Lúc Ái Phương cúi đầu chìm vào giữa hai chân của nàng, rõ ràng không còn nhìn thấy bất cứ vật thể gì còn lưu lại trên người Lan Hương.

Tư thế này thật sự có chút ám mụi, Lan Hương mỗi khi nhìn thấy Ái Phương ngẩng đầu lên mang theo không ít hoa dịch của nàng liền thấy rất xấu hổ, nhưng mỗi khi Ái Phương ở giữa hai chân nàng mút mát, Lan Hương vốn không thể giữ được âm thanh trong cổ họng, rên rỉ điên cuồng không khắc chế nổi.

Vốn dĩ Ái Phương vẫn đang tận hưởng hương vị động tình của Lan Hương, nhưng đột nhiên cô lại bị trở mình, có một chút cảm thấy ngạt thở. Thì ra Lan Hương trong lúc bản thân phóng túng cực hạn, đã xoay người lại ngồi luôn lên mặt cô, lại còn cố tình đưa đẩy.

” Vợ ơi, em thích bộ dạng phóng túng này của chị vô cùng “

Vào lúc này Lan Hương không biết gì hết, nàng chỉ có thể chống một tay vào tường, thân dưới đưa đẩy ma sát vào môi lưỡi của người nằm dưới. Mỗi khi Ái Phương ngậm lấy hạt hồng đậu giữa hai chân nàng, Lan Hương lại một lần cảm giác bụng dưới như sắp nổ tung, nhiều lần như vậy, một lúc sau gương mặt của Ái Phương khắp nơi đều lưu lại hoa dịch của Lan Hương, đúng thật là không sao dừng lại được.

” Trước giờ đều là em ở trên chị, hôm nay cho chị trọn vẹn ngồi lên trên nhé “

Ái Phương kéo hai chân của Lan Hương hạ xuống, lúc này Lan Hương không còn ngồi trên mặt của Ái Phương nữa, mà vốn đang ngồi trên bụng cô. Lúc Ái Phương đưa hai ngón tay lên bụng mình, Lan Hương có dự cảm dường như sắp kêu nàng làm gì đó, không ngờ Ái Phương lại nói nàng tự mình leo lên hai ngón tay của cô, tự mình vận động một chút.

Tư thế này thật có chút xấu hổ, dù sao lúc nàng ngồi lên mặt của Ái Phương, mặt của Ái Phương đều bị nàng che lại hết nên vốn Lan Hương không nhìn thấy biểu cảm của cô. Còn bây giờ Ái Phương cả hai mắt đều nhìn chầm chầm lấy nàng, lại còn kêu nàng tự thân vận động, thật sự quá xấu hổ rồi.

” Chị không lên, chị sẽ rất khó chịu đó ” Đã làm đến mức này rồi, nếu không cho tay vào, xác định Lan Hương sẽ rất khó chịu, không thể nào ngủ được.

Đúng như những gì Ái Phương dự tính, mỗi khi hoa động của nàng bị mút mát điên cuồng, bên trong đòi hỏi phải có thứ lắp đầy. Hiện tại Ái Phương không chủ động, Lan Hương bất đắc dĩ đành phải tự leo lên hai ngón tay của cô. Bình thường cũng là kích thước này, nhưng hôm nay theo chiều thẳng đứng như thế, lúc đi vào thật sự vào rất sâu, khiến cho Lan Hương phải thở hắc ra.

” Chị không làm gì, em sẽ lấy nó ra và đi ngủ ” Lan Hương đã ngồi lên hai ngón tay của cô, nhưng không làm gì cả, thật khiến người ta mất nhẫn nại.

Nghe nói như vậy, Lan Hương đành phải từ từ nâng lên hạ xuống, từ từ chậm rãi. Nhưng dường như như vậy không có cảm giác cho lắm, Ái Phương nhìn thấy nàng thật chậm chạp, liền giúp một tay. Cô dùng tay còn lại bóp chặt lấy một bên mông của Lan Hương nâng lên hạ xuống rất nhanh, Lan Hương bị cuốn theo nhịp điệu đó cuối cùng cũng tự mình nhún nhảy trên cơ thể cô, hai ngón tay đó của Ái Phương vào càng lúc càng sâu hơn, cơ thể của Lan Hương lại kịch liệt nhảy múa trên người cô, Ái Phương nâng người lên một chút, ngậm lấy một bên ngực của nàng, mặc cho Lan Hương tự mình nhún nhảy.

Sâu quá….thật sự sâu quá….

Lan Hương trong khoảnh khắc chịu không nổi đã ôm chặt lấy cô, nhưng thân dưới không sao dừng lại được nhịp điệu điên cuồng đó, đợi đến lúc bụng của Ái Phương phút chốc bị hoa dịch tuôn trào phủ kín, Lan Hương mới có thể từ từ lấy lại được hô hấp của mình. Lúc này bỗng nhiên nàng lại bị Ái Phương lật người lại, không phải là nằm trên giường nữa, trực tiếp quỳ hai chân trên giường, thân hơi ngã về phía trước.

” Phương, dừng lại…” Nàng chỉ mới ra ít phút, còn chưa ổn định được hô hấp của bản thân. Ái Phương lại thâm nhập vào nàng từ phía sau, lấp đầy một lần nữa, lúc này lại ở thế chủ động liên tục đẩy mạnh vào cơ thể nàng.

Mỗi một cú đẩy vào rút ra, mang theo không ít hoa dịch chảy thành dòng xuống hai bên đùi non của Lan Hương bám vào ga giường. Một khoảng ga giường thấm đẫm dịch tình, phảng phất lưu hương. Tư thế này khiến Lan Hương phải cắn chặt lấy môi, hai tay nắm chặt lấy ga giường cổ trấn an bản thân phòng của Thiên Từ chỉ ở ngay bên cạnh, lại không có cách âm, nàng không thể, không thể quá mức…

Nhưng mà cuối cùng nhịn không nổi, trong lúc đạt đến đỉnh điểm nở rộ, Lan Hương không còn cách nào khống chế thanh âm của mình nữa. Thanh âm có thể nói đạt đến mức không thể lớn hơn, kèm theo cả hai bên đùi non nhuộm màu trắng đục, kịch liệt tuôn trào.

Ở trong một đêm, chất lỏng màu trắng đó không biết đã xuất ra bao nhiêu lần. Mưa bên ngoài chẳng tạnh, người bên cạnh chẳng dừng.

To be continued…

[text_hash] => 0ec654bc
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.