Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 31. Nghiệt Duyên – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 31. Nghiệt Duyên

Array
(
[text] =>

Lời chia tay tưởng chừng như rất khó để nói ra, nhưng cuối cùng đã nói một cách nhẹ nhàng như thể một con gió thổi qua. Đúng là một khi con người quyết tâm rời đi, đã có một khoảng thời gian họ đứng rất lâu trong gió, chịu đựng sự tủi thân, uất ức đến mệt nhoài.

” Xin lỗi chị, Tiểu Hương. Chị nói đúng, chị không còn nợ em thứ gì nữa ” Ái Phương hai chân nặng trĩu đứng một chỗ rất lâu, cuối cùng cũng có thể ngẩng mặt lên hít một hơi thật sâu, trước khi ly khai khỏi tầm mắt của nàng.

Khi Ái Phương rời khỏi, Lan Hương đã nhìn rất lâu vào bóng lưng đó, nhưng nói thật nàng chẳng có chút cảm giác luyến tiếc nào, nếu có chỉ là chút hối hận thoáng qua thôi. Nếu như Ái Phương hít một hơi thật sâu, ngược lại Lan Hương lại vô thức thở dài, có lẽ trước đây nàng không nên vì ân tình mà chấp nhận yêu Ái Phương. Suy cho cùng thời gian qua hai người bọn họ, hoàn toàn chẳng giống một cặp đôi đang yêu nhau.

” Anh lại đến đây làm gì? Anh cho rằng có thể tiếp tục hù doạ tôi sao? ” Bóng đêm ngoài cửa chưa từng buông tha nàng, chỉ cần có cơ hội, hắn sẽ bám lấy nàng hệt như oan hồn không tan.

Bóng đêm bên ngoài lại leo vào từ khung cửa sổ mở toang, hắn đi đến trước mặt Lan Hương hệt như thách thức câu nói vừa rồi của nàng. Trên tay còn cầm theo hung khí, là một con dao sắc nhọn sẵn sàng lấy mạng nàng bất cứ lúc nào.

” Trước đây tôi còn cho rằng oan hồn của Hoàng Đệ đến tìm tôi báo thù, tôi cảm thấy rất lạ vì sao mình luôn có cảm giác có bóng ma vây quanh. Cứ mỗi lần như vậy, tôi lại uống thuốc an thần. Cuối cùng thì ra thứ thuốc đó khiến tôi loạn thần thì đúng hơn, nên cho dù nhìn thấy thứ gì tôi cũng nghĩ đến Hoàng Đệ “

Nếu như không phải Mã Quốc Hào giật lấy lọ thuốc của nàng xem thử đó là thuốc gì, cũng đồng thời đem thứ thuốc đó đi kiểm định. Lan Hương cũng không biết được tủ thuốc gia đình của mình bị người ta tráo thuốc an thần, cho nên nàng càng uống càng loạn thần, dẫn đến việc thần trí u mê không thể tỉnh ngộ.

” Bỏ lớp mặt nạ đó xuống đi, Tiểu Khắc ” Ngoại trừ Ái Phương ra, còn ai hận nàng đến tận xương tủy như vậy nữa.

” Thật sự tôi quá thất vọng về Ái Phương, tôi nghĩ rằng em ấy có thể đánh bại được chị nên tôi chần chừ không ra tay, cuối cùng thì…” Hắn luôn theo giỏi nhất cử nhất động của nàng tại nhà, cũng đồng thời nhìn thấy Ái Phương từng đến nhà Lan Hương, sau đó lén lút cài phần mềm theo dõi, nhưng con bé đó quá non nớt, chẳng làm được tích sự gì.

Cái chết của Hoàng Đệ, người đau đớn nhất chính là Tiểu Khắc. Trong lễ tang, hắn liên tục đánh mắng nàng, nhưng dường như vẫn không nguôi cơn giận. Ngày hôm nay hắn cầm theo hung khí đến đây, hoàn toàn không có ý định tha cho nàng. Sở dĩ Lan Hương mấy hôm nay không báo cảnh sát, vì nghĩ đến ân tình của mẹ hắn từng cứu lại đôi chân tàn phế của nàng. Lan Hương muốn cho Tiểu Khắc một cơ hội rút lui, nhưng hắn rõ ràng không dừng lại.

Tiểu Khắc cho dù là thư sinh yếu đuối, nhưng cũng là nam nhân, dù sao cũng hơn hẳn một nữ nhân chân yếu tay mềm như Lan Hương. Lúc Lan Hương cho rằng mình không thể thuyết phục được hắn, muốn mở cửa chạy khỏi căn nhà đó, đã bị hẳn dùng một cục đá lớn lấy trong bộ tiểu cảnh trong nhà đánh trực tiếp vào sau gáy nàng, gục ngay tại chỗ. Ái Phương vốn đã đi từ vài phút trước, nhưng cô quên mất trả lại chìa khoá nhà cho Lan Hương nên đã quay lại, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Tiểu Khắc cầm con dao sắt nhọn muốn đâm vào lưng nàng, còn Lan Hương đã gục xuống sàn từ khi nào với vết thương sau đầu không ngừng máu chảy đầm đìa.

” Dừng tay lại đi Tiểu Khắc, anh điên sao? Anh đang làm cái quái gì vậy? ” Thì ra Tiểu Khắc vẫn luôn nhắm đến Lan Hương, cái người lần trước nàng nói giống với Hoàng Đệ thật ra là Tiểu Khắc giả dạng.

” Con ả đàn bà độc ác này, em không trị được nó, để anh trị nó, đừng nhiều chuyện ” Nhịn cũng nhịn đủ rồi, chỉ cần Lan Hương chết, Tiểu Khắc cũng sẽ tự sát.

Ái Phương cho rằng việc đưa ra lời khuyên vào lúc này là không còn ý nghĩa, cô lao đến bắt lấy con dao trên tay Tiểu Khắc, đồng thời đã bấm phím gọi cảnh sát khu vực đến. Trong lúc hai bên giằng co qua lại, bỗng nhiên con dao đâm thẳng vào da thịt của ai đó, một thân thể đổ rạp xuống sàn trong ít phút, tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi.

Kể từ sau vụ đó, không ai nhìn thấy Tiểu Khắc, bạn bè cũng chẳng tìm được Ái Phương. Lan Hương bị đánh tổn thương đến đại não, lần trước bị tai nạn đã tổn thương một lần, trải qua nhiều lần phẫu thuật, hậu quả dẫn đến nàng của thời điểm tỉnh dậy vào một năm sau, trở thành một người vô tri vô giác, ký ức lúc có lúc không, cực kỳ hỗn loạn.

———————-

Nghĩa trang vào ngày tiết thanh minh mọi người đến viếng đông đảo, không khí tang thương bao trùm vào thường ngày, hôm nay lại có một chút cảm giác ấm áp động lại do người thân đến viếng.

” Tội nghiệp, mộ của hai đứa cũng bị rong rêu phủ lên một ít rồi ” Mẹ của Hoàng Đệ dùng một cái khăn nhỏ lau chùi mộ phần cho con trai, nhìn sang phần mộ bên cạnh thấy người đó cũng không khá hơn bao nhiêu.

” Cám ơn chị, cũng đã 2 năm rồi, tôi không sao đâu mà ” Bác sĩ Lý nhận được cái vỗ vai thật nhẹ từ mẹ Hoàng Đệ, bà ấy cố nén nước mắt đem bánh trái và nhang đèn đặt trước mộ phần Tiểu Khắc.

Phải, Tiểu Khắc cũng đã mất được hai năm rồi.

Năm đó nếu như không chính miệng nói cho Tiểu Khắc nghe, cái chết của Hoàng Đệ có liên quan đến Lan Hương, thằng bé ngốc đó cũng không căm hận Lan Hương đến mức muốn hại chết nàng. Có một đêm, bác sĩ Lý nhận được một cuộc gọi, thông báo Tiểu Khắc đã chết tại nhà của Lan Hương, camera quay lại toàn bộ sự việc. Tiểu Khắc giả dạng Hoàng Đệ, mang hung khí tấn công Lan Hương, sau đó đã xảy ra giằng co với Ái Phương, cuối cùng con dao đó lại cắm vào cơ thể Tiểu Khắc, chết ngay tại chỗ. Mặc dù là tự vệ giết người trong tình huống không có chủ ý, Ái Phương vẫn bị phán ngồi tù 2 năm. Nhưng bác sĩ Lý biết lỗi do con trai mình, đã làm đơn bãi nại cho Ái Phương, tuần trước theo lệ Ái Phương cũng sẽ ra tù sau khi thụ án gần 1 năm.

” Chị có gặp lại con bé đó không? ” Mẹ của Hoàng Đệ cảm động vì hành vi bãi nại của mẹ Tiểu Khắc, dù sao mất một đứa con cũng là nổi đau không thể nguôi được.

” Kể từ sau khi nó ra tù, một năm nay không ai nghe tin tức của nó nữa. Hệt như biến thành người khác vậy? Không còn chút dấu vết nào ” Ái Phương đó có thể đi đâu được cơ chứ? Phan Gia không thể về, có khi nào lại đi tìm Lan Hương không?

Nói đến Lan Hương, bác sĩ Lý căm thù Lan Hương đến tận xương tủy. Chung quy mọi chuyện đều do nàng, nhưng dù sao bà ấy cũng là người lớn, không thể bồng bột như Tiểu Khắc hay Ái Phương. Cho nên mặc dù rất hận Lan Hương, nhưng cũng không làm gì nàng. Chỉ là bà ấy nghe các bác sĩ là đồng nghiệp của mình kể lại, Lan Hương bây giờ nói dễ nghe thì là mất đi vài phần ký ức, nói khó nghe hệt như một kẻ tâm thần thì đúng hơn. Có hôm thì ngồi trầm mặc không nói chuyện đến ai, có hôm đập bể đồ đạc la hét mất kiểm soát, xem ra đó cũng là nghiệp mà cô ấy phải trả.

———————–

Nam Kinh, tại một ngôi chùa, tiếng chuông không ngừng vang lên, cùng với tiếng tụng kinh vang vọng của các chú tiểu. Có một cô gái ngồi phía dưới tán cây rẻ quạt, chỉ đơn thuần là ngồi đó, không có chủ đích gì cả?

” Em ấy vẫn như vậy sao thưa ông? ” Mã Quốc Hào nhìn thấy bộ dạng bây giờ của Lan Hương, không biết nên nói là phúc hay hoạ nữa. Quên hết chuyện quá khứ đau buồn cũng là việc tốt, nhưng trở thành một người không có chút ý thức nào như bây giờ, cuộc sống còn có ý nghĩa gì nữa đâu.

” Cứ để mặc con bé, mấy hôm nay nó cũng không còn quậy phá nữa. Một thời gian nữa sẽ ổn thôi, Tiểu Hương nó rất mạnh mẽ phải không? ” Trải qua nhiều chuyện, còn giữ được mạng đã là chuyện tốt, còn về việc không còn ý thức, cứ để cho mệnh trời an bày giúp con bé thôi.

Đối với việc Lan Hương trở thành bộ dạng này, Mã Quốc Hào đối với sư trụ trì đã dập đầu tạ lỗi không biết bao nhiêu lần. Nhưng sư trụ trì cũng không trách được Mã Quốc Hào, vì dù sao mẹ của anh ấy vẫn quan trọng hơn bất kỳ ai.

Hai năm qua Lan Hương vẫn sinh sống trong khuôn viên ngôi chùa tại Nam Kinh, sư trụ trì xây dựng cho nàng một tu viện nhỏ phía sau. Nhờ một sư cô chăm sóc, nơi đó cách ly với chùa bởi một cánh cổng, bình thường ngoài sư cô và sư trụ trì ra, không ai được sang tu viện đó, kể cả những chú tiểu.

” Sư trụ trì, ngày mai là đại lễ Phật đản, người có cần căn dặn gì thêm không? ” Mấy hôm nay chùa cũng đã chuẩn bị chu tất, chỉ sợ lại phát sinh thêm thôi.

” Không cần phô trương, bao nhiêu đó đủ rồi. Nhớ, ngày mai nhắc nhở Phật tử đừng ra tu viện phía sau ” Sư trụ trì ho vài tiếng, dạo gần đây sức khoẻ không được tốt cho lắm.

Lúc trước ngôi chùa này chỉ cho một vài Phật tử vào viếng, nhưng kể từ ngày Lan Hương đến Nam Kinh thăm ông vào hai năm trước, sư trụ trì cũng cởi mở hơn. Cửa lúc nào cũng mở rộng, bất cứ ai cũng có thể vào viếng, chỉ riêng tu viện phía sau xây cho Lan Hương là cấm lại gần mà thôi.

” Vậy con ở lại Nam Kinh thêm một ngày, chiều mai mới quay về Thượng Hải ” Hiện tại công việc ở Thượng Hải rất thuận lợi, nên Mã Quốc Hào cũng thoải mái thời gian hơn.

” Được rồi, con có thời gian thì nói chuyện với Lan Hương nhiều một chút”

“Vâng”

Có lẽ Mã Quốc Hào không nên hỏi câu này, nhưng vì không kiềm lòng được nên đã thẳng thắn hỏi rõ sư trụ trì. Ông có biết tin tức gì về Ái Phương hay không? Sư trụ trì chỉ tụng vài tiếng Nam mô, cuối cùng lại thở dài.

” Ta không nghe tin của nó, nhưng nếu như là nghiệt duyên, muốn tránh cũng tránh không khỏi “

To be continued…

———

Chắc kết tại đây :)))))))))

[text_hash] => c1b5902a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.