Array
(
[text] =>
Khí trời ở Bắc Kinh lúc này so với Thượng Hải khác biệt tận cùng, không phải vấn đề nằm ở thời tiết, chính xác hơn là chỉ có tôi cảm nhận luồng khí lạnh này. Ngày mai tôi phải cùng chị dâu của mình tiến hành hôn lễ, làm thế nào có thể trong vòng một đêm liền có thể biến thành Ái Vy.
Đồng ý chúng tôi là song sinh, tôi từng nói ngay cả ba mẹ cũng khó phân biệt được nếu chỉ dựa vào gương mặt và vóc dáng. Nhưng Lan Hương là bạn gái của chị tôi, bọn họ đương nhiên có những bí mật không một ai biết. Chỉ cần Lan Hương nhìn qua một lần, lập tức phân biệt ra ngay được tôi và Ái Vy. Chết rồi làm sao đây? Nếu ngày mai để chị ấy nhìn thấy tôi, chắc chắn sẽ rất tức giận, buổi tiệc có thể trở thành vô cùng hỗn tạp.
“Con yên tâm đi, hôn lễ này làm theo kiểu truyền thống. Chị dâu của con ngày mai phải đội khăn trùm đầu, trong suốt buổi bái lạy phụ mẫu hai bên, cô ấy chỉ có thể mở khăn trùm đầu ra sau khi kết thúc buổi tiệc quay về khuê phòng mà thôi.” Người mẹ này của tôi luôn cố gắng trấn an tôi, nhưng mà làm thế nào đi nữa vẫn không thể khiến tôi an tâm được.
Nghi lễ truyền thống của Trung Hoa nếu như làm như lúc xưa thì như mẹ tôi nói, tức là chị dâu của tôi phải trùm khăn đỏ kín đầu không được để lộ ra, khi kết thúc buổi tiệc tân lang mới là người được nhìn thấy mặt của tân nương đầu tiên. Có thật không đây? Ở thời buổi bây giờ còn tổ chức hôn lễ theo kiểu này?
Nghe mẹ tôi nói bên phía nhà của Bùi Lan Hương vốn đi theo nề nếp xưa cũ, có thể nói chị ấy hệt như một đại tiểu thư được nuôi trong các biệt phủ ngày xưa vậy, đi đến đâu cũng phải có người hầu kẻ hạ bên mình. Chưa từng đụng tay vào bất cứ việc gì trong nhà, chỉ tập trung cho sự nghiệp của chị ấy. Điều làm tôi ấn tượng nhất ở Lan Hương, có lẽ là bộ mặt không có một chút cảm xúc thiện cảm của chị ấy, nhìn ra cái dạng cứ khinh người kiểu gì ấy? Loại người này vì sao Ái Vy lại yêu được nhỉ?
Phải đó, tôi từng nhìn thấy qua Lan Hương trong tin nhắn của Wechat rất nhiều đấy thôi, Ái Vy bị hội chứng nghiện bạn gái, thường xuyên gửi hình của Lan Hương qua cho tôi xem để khoe bạn gái của chị ấy xinh đẹp ra làm sao? Đúng là xinh đẹp thì rất xinh đẹp, nhưng cái gu này chỉ có Ái Vy mới thích được, còn tôi nhìn qua đã thấy không ưng, người gì nhạt nhẽo còn hơn mấy món tôi hay làm. Lúc nào cũng ăn vận lên người mấy loại quần áo không trắng thì là đen, không đen cũng xám, nói chung cái gam màu của chị ấy thuộc tông âm trầm y như thần sắc trên mặt chị ấy vậy.
“Ái Phương, làm gì bận rộn đến mức không check mail của mình vậy?” Cô chủ của Ái Phương cũng chính là người bạn học của cô, chiều nay đã nhắn hai mail liên tiếp cho cô, nhưng cô lại không có chút hồi âm nào, do vậy liền sốt ruột gọi hỏi có đang bận việc gì?
“Xin lỗi nha, có gì đợi hôm mình quay lại Thượng Hải rồi nói, ngày mai mình phải thức sớm rước dâu.”
Ái Phương xin phép về Bắc Kinh ba ngày dự hôn lễ của chị gái, từ lúc nào lại biến thành tiệc kết hôn của bản thân cô ấy? Người bạn đó của Ái Phương thất kinh hồn vía gọi dồn dập cho cô, hỏi vì sao không mời mình đến dự, nhưng Ái Phương từ lâu đã tắt máy, quyết định đi ngủ sớm để không trễ giờ rước dâu.
________________
Đại lễ tân hôn sẽ diễn ra trong hai ngày, ngày đầu chỉ bái lại gia tiên, chỉ có sự góp mặt của cha mẹ ông bà và họ hàng của đôi bên, ngày thứ hai mới tổ chức tiệc rượu mừng cưới cho bạn bè của cả hai cô dâu. Trong suốt buổi rước dâu, Phan Lê Ái Phương không dám thở mạnh, sợ bị Lan Hương phát hiện mình không phải Ái Vy. Gương mặt của Ái Phương căng thẳng tột độ, nhưng vẫn phải mỉm cười ra vẻ bản thân đang rất hạnh phúc.
Về phần Lan Hương hoàn toàn không cảm nhận được sự khác lạ của bàn tay nắm lấy mình, ngược lại nàng lại có cảm giác rất ấm áp, vô cùng quen thuộc. Có một khoảnh khắc, nàng lại nhớ đến bàn tay đã kéo nàng ra từ trong buồng thang máy tại Thượng Hải. Đúng vậy, chính là cảm giác ấm áp này, đã lâu rồi mới cảm nhận lại được. Có lẽ trước đây do đã yêu nhau nên lúc nắm tay không còn cảm giác đó, nhưng hôm nay cưới nhau thì cảm giác của cái nắm tay thiêng liêng đó lại quay trở về.
“Ái Vy, nắm lấy tay chị chặt hơn một chút”
Phan Lê Ái Phương không biết nên mở miệng nói cái gì? Tuy giọng nói của Ái Phương và Ái Vy rất giống nhau, nhưng đương nhiên cách dùng từ sẽ khác. Ái Phương rất sợ, nên không dám trả lời, chỉ nắm lấy tay Lan Hương thật chặt đi vào bên trong.
Trong lúc Lan Hương đang quay về quá khứ với những hồi tưởng, Ái Phương mồ hôi đổ dọc sống lưng, lỡ như bị phát hiện có nhảy xuống sông cũng không hết tội. Cùng chị dâu bái đường, chuyện nghịch lý vậy cũng được. Có cảm giác như dâm phu dâm phụ, tội lỗi, tội lỗi.
“Nhất bái thiên địa”
Lại còn Nhất bái thiên địa, đóng phim à? Ái Phương trong thâm tâm cười muốn điên rồi, nhưng vẫn phải cắn môi chịu đựng. Công nhận nhà họ Bùi giống xuyên không ghê, giờ còn bái cái kiểu này.
“Nhị bái cao đường”
Lần đầu tiên Ái Phương thấy cái đám cưới mặt ai cũng bí xị kiểu này, ba mẹ lo cho Ái Vy nên không vui cũng phải, còn ba mẹ của Lan Hương càng ám khí hơn. Bọn họ như miễn cưỡng lắm hay sao ấy? Không muốn dự thì đừng có đến.
“Phu thê giao bái”
Hết cứu, Phan Lê Ái Phương trong lòng một ngàn lạy chị hai, là cô bị người ta ép. Coi như cái bái này em thay chị bái với vợ chị, đợi chị về em ba bước một quỳ năm bước một lạy để lạy chị tha thứ cho em.
Cả hai từ từ cúi xuống quay về hướng của nhau bái một bái, Ái Phương lúc ngẩng mặt lên nhìn thấy gương mặt của Lan Hương bên dưới khăn trùm đầu thật sự lay động lòng người.
“Chị thật sự rất đẹp” Ái Phương không kìm chế được, nhất thời buông ra một câu, lại rất nhanh bậm miệng lại.
Lan Hương vẫn bị lớp khăn trùm đầu che lại nên không nhìn thấy gương mặt người đối diện, chỉ nghe thấy tiếng nhưng cũng không phát hiện. Sau khi bái xong nàng được đưa vào khuê phòng, ngồi trên giường với lớp khăn che đầu đợi Ái Phương bước vào.
Sau khi mời rượu hai bên gia đình, Ái Phương mang theo một thân xiêu vẹo đi tìm Lan Hương quỳ gối xin lỗi. Mặc dù mẹ đã nói nếu Lan Hương không phát hiện thì im luôn, nhưng mà cô làm không được. Dù sao cũng bái đường rồi, gạo nấu thành cơm rồi. Cô đi tìm Lan Hương nhận lỗi, nếu không cô không yên lòng chút nào cả.
“Ái Vy, sớm như vậy em đã vào đây.” Đa phần đều là tối đến tân lang mới vào, bây giờ trời vẫn còn sáng đã tìm đến nàng.
“Chị bỏ khăn trùm đầu xuống đi.” Ái Phương đi lại ngồi bên cạnh Lan Hương, lấy hết can đảm thú tội.
Lúc này Lan Hương liền phì cười, đứa trẻ ngốc, em phải tự mình kéo khăn xuống. Lan Hương đem tay của Ái Phương đặt lên khăn, cuối cùng cô cũng biết cô nên kéo xuống chứ nàng không muốn tự làm.
“Xin lỗi…” Ái Phương kéo khăn xuống, câu cửa miệng đã xin lỗi nhưng lúc đó mặt đối mặt, mắt giao vào một đường thẳng, hỏi thỏ cận kề làm cho cô phút chốc thất thần như bị xịt keo vậy?
Đúng vào lúc đó Lan Hương liền cúi sát vào mặt cô, bất ngờ khóa chặt lấy môi cô, lúc này Ái Phương ba hồn bảy vía quay trở lại muốn đẩy Lan Hương ra, nhưng mà chị ấy đẩy cô ngã xuống giường, quấn lấy cô như tiểu bạch xà vậy, cứu với. Dù sao cô cũng là con gái mới lớn, mấy cái chuyện này cô chưa có trải qua.
Lan Hương hôn càng lúc càng bạo, Ái Phương quả thực bị Lan Hương làm khổ rồi. Mãi cho đến khi Lan Hương tự tay kéo áo của nàng xuống, để lộ chiếc áo yếm nhấp nhô vài phần đầy đặn ửng hồng, Ái Phương nhìn thấy liền nổi tâm ma, để ngăn cho bản thân không rơi vào ma đạo, liền bịt mắt lại la lớn:
“Tôi không phải Phan Lê Ái Vy”
To be continued…
[text_hash] => 068816c2
)