Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chap 4. Ai mới là thế thân của ai – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chap 4. Ai mới là thế thân của ai

Array
(
[text] =>

Nằm trên giường bệnh cả một ngày, Ái Phương buồn chán đến mức cứ lăn sang bên này rồi lại lăn sang bên kia, chẳng có gì để làm. Lan Hương đã đi ra ngoài từ sáng sớm rồi, không biết có nhớ lời hứa hôm qua không nữa.

“Vé máy bay của em đây, tối nay cứ quay về Thượng Hải, chuyện ở Bắc Kinh đừng lo đến nữa.” Bệnh của Ái Phương cũng đã khỏi, bác sĩ nói trong chiều nay có thể xuất viện, nên nàng đã mua vé tối cho Ái Phương.

Chị dâu quả nhiên là người giữ lời hứa, Phan Lê Ái Phương trong lòng âm thầm cảm tạ. Cô nghĩ mình nên quay về nói với ba mẹ một tiếng, nếu không cũng có phần hơi thất lễ. Nhưng Lan Hương lại nói không cần quay về, nếu cô quay về sẽ bị họ mắng cho một trận.

“Hay vậy đi chị dâu, em về Thượng Hải nhưng có dịp gì đó chị cần em hóa thân thành Ái Vy, cứ gọi em sẽ quay về.” Có thể là ngày đại thọ của ông bà chị ấy hoặc sinh nhật của ba và mẹ, nói chung nếu cần cô quay về đóng giả làm Ái Vy vài ngày thì cô không từ chối.

Lan Hương chỉ hừ qua có một lần, nhưng cũng không trả lời cô. Nàng đã suy nghĩ kế sách đối diện với ba mẹ kế rồi, còn về phần nhà họ Phan, nói thật nàng không để ba và mẹ của Ái Phương vào mắt.

Hai người này trước đây phản đối kịch liệt nàng và Ái Vy yêu nhau, sau đó lại vì có nguy cơ phá sản mà lại đến nhà cầu cạnh nàng để bọn họ có thể kết hôn. Trước đó nàng đã xem thường hai người này rồi, sau này lại biết họ ép Ái Phương thế thân Ái Vy để lấy nàng, Lan Hương đối với hai người đó lại càng không có chút kính nể nào. Việc nàng đem Ái Phương trả về Thượng Hải, cũng chưa từng bàn bạc qua với họ.

Còn chuyện ba và mẹ kế của nàng lại càng dễ đối phó hơn, nàng đã rút khỏi Bùi Thị nên mẹ kế sẽ không nhắm vào nàng nữa. Còn ba trước giờ cũng không vừa mắt Ái Vy, nên dám chắc không ai hỏi về cuộc sống hôn nhân của nàng thế nào, dù sao hiện tại nàng cũng đang ở tại nhà riêng.

Buổi tối hôm đó, Ái Phương không mang gì theo ngoài vé máy bay và ví tiền của mình, quần áo đều để lại nhà cũng không có quay về lấy. Ví tiền của cô cũng là do Lan Hương quay về nhà lấy cho cô, dường như chị dâu có lục lọi gì đó trong ví tiền của cô thì phải, nhưng chung quy không mất đồng nào.

” Sao chị dâu lại lục ví tiền của mình nhỉ? ” Con người của Lan Hương đâu có tham lam, nhưng mà rõ ràng ví tiền đã bị lục lọi, hình trong ví tiền cô sắp xếp rất đúng vị trí, rõ ràng có người lấy ra xem rồi để vào lại không khớp.

Từ sân bay trở về, Lan Hương có vài suy nghĩ thoáng qua về thứ đã nhìn thấy trong ví tiền của Ái Phương. Nhưng mà đó chắc cũng chỉ là trùng hợp, Ái Phương sống ở Thượng Hải, nên việc Ái Phương chụp tấm hình đó ở trung tâm này cũng không có gì lạ. Là nàng đã suy nghĩ quá nhiều…

Một lần nữa Lan Hương kiểm tra điện thoại của mình, tin nhắn nàng gửi đi cho Ái Vy vẫn chưa có người xem qua, chắc chắn cũng không ai hồi âm. Lan Hương dám chắc một điều Ái Vy không hề mất tích, là em ấy bất mãn với hôn nhân này nên muốn trốn chạy, lại không có can đảm đưa ra quyết định ly hôn vì phải cứu Phan Gia thoát khỏi tình cảnh xấu.

Trong suốt những năm yêu nhau, Ái Vy chưa từng ở trước mặt nàng tự ti về chuyện gì. Nhưng sau khi gia đình của em ấy làm ăn lụn bại, thì chí khí của Ái Vy cũng không còn. Có lẽ hôn lễ đó chỉ là chấp niệm của nàng, chứ Ái Vy cũng không còn khao khát gì về nó. Nhưng mà nàng nghe Ái Phương nói, lúc Ái Vy gọi cho Ái Phương thông báo về việc tổ chức hôn lễ, rõ ràng ngữ điệu rất vui vẻ, không giống như bị ép. Vậy tại sao lại trốn tránh, đến cuối cùng lại không muốn cưới nàng?

Lan Hương không nghĩ đến thì thôi, nghĩ đến liền thấy rất khó chịu. Nàng liền cho xe chạy đến nhà Ái Vy, gặp ba mẹ của Ái Vy hỏi cho ra lẽ. Rốt cuộc gia đình họ có phải xem nàng là đứa ngốc nghếch hay không?

” Con dâu à, con đừng giận. Ái Vy mất tích là chuyện mẹ cũng rất bất ngờ, nhưng mà mẹ đã sắp xếp chu toàn cho hôn lễ đó, nên là…” Mẹ của Ái Phương cố gắng khuyên nhủ Lan Hương, mặc dù gọi là con dâu, nhưng thực tế nhà họ vẫn với không tới Lan Hương.

” Mẹ, con rất ghét hai chữ mất tích đó. Một là còn sống, hai là đã chết, con cần câu trả lời rõ ràng” Ba ngày qua ngày nào nàng cũng nghĩ đến chuyện này, nếu bắt nàng trong sáu tháng phải tiếp tục không biết sự mất tích đó trình bày như thế nào, quả thật nàng không cam tâm.

Nhận thấy Lan Hương tức giận với việc Ái Vy không có tin tức gì, ba của Ái Vy đành phải nói thật vì sao Ái Vy lại đột ngột thay đổi. Chính là trong tiệc ra mắt với ba và mẹ kế của Lan Hương, Ái Vy bị bọn họ xúc phạm không thương tiếc. Nói Ái Vy là đứa ăn bám, chỉ biết dựa vào
gia đình vợ. Cũng trong hôm ba mẹ của Ái Vy đến thăm ba và mẹ kế của Lan Hương, cũng chịu chung cảnh tương tự, nên lòng tự ái của Ái Vy cũng dần dần bị hoàn cảnh tích lũy mỗi lúc nhiều hơn.

” Con biết ba mẹ con nói chuyện rất khó nghe, nhưng khó nghe cỡ nào thì con cũng đã nghe từ nhỏ đến lớn. Ái Vy bỏ đi để con lại chịu đựng một mình, vậy là yêu con sao?” Lòng tin trong lòng Lan Hương càng lúc càng giảm dần, Ái Vy không còn là người mà nàng có cảm giác an toàn khi ở bên cạnh nữa.

Bỏ đi là xong, nếu có bản lĩnh bỏ đi thì nói thẳng với nàng là được, nhưng hèn nhát đến độ bỏ lại tất cả để nàng và đứa em song sinh của mình phải chịu, thật sự rất quá đáng rồi Ái Vy. Trong phút chốc Lan Hương tin rằng, việc Ái Phương bị bắt thay thế Ái Vy đều nằm trong kế hoạch đã dựng lên trước đó, chứ không phải ngày Ái Phương về mới bất đắc dĩ bị ép diễn kịch.

” Ái Vy có biết việc mẹ ép Ssi Phương cưới con không? ” Nếu như câu trả lời là có, nàng chắc chắn một điều không cần sáu tháng sau, nàng sẽ cắt đứt với Ái Vy ngay tại thời điểm này.

” Không, Ái Vy không hề biết, nó không biết gì cả ”

Hai người họ càng lúc càng căng thẳng, ba của Ái Phương nhìn thấy vợ mình nói dối không chớp mắt liền thấy rất khó chịu. Nhưng ông cũng không thể nào nói ra sự thật được, không thể để cho Lan Hương biết toàn bộ kế hoạch này là do Ái Vy dựng lên, việc kéo Ái Phương từ Thượng Hải trở về lấy Lan Hương, cũng là kế hoạch của Ái Vy. Vốn chẳng có chuyện mất tích gì cả, Ái Vy bất mãn bỏ đi sang một nơi khác, đã dùng một số điện thoại mới chỉ để liên lạc với ba và mẹ.

Cái hôm Ái Vy bỏ đi, chỉ nói với ba mẹ là mình rất hối hận vì đã tin tưởng Lan Hương yêu mình, thật ra Lan Hương rất ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân, Lan Hương đã làm một chuyện gì đó khiến cho Ái Vy rất tổn thương, nhưng khi ba mẹ hỏi thì Ái Vy lại không nói ra.

Ái Vy chỉ nói với ba mẹ khi Ái Phương quay về, hãy nói chị hai mất tích để Ái Phương bái đường với Lan Hương, thực hiện lời hứa cứu Phan Gia của nhà họ Bùi. Khi công ty thoát khỏi nợ nần rồi, thì nói hết sự thật cho Lan Hương biết, sau đó đem đơn ly hôn có chữ ký của Ái Vt cho Lan Hương, bất cứ lúc nào chị cũng có thể hủy hôn nếu chị muốn.

Hiện tại công ty vẫn chỉ mới phục hồi, Phan Gia sợ chưa khôi phục được thì bị họ Bùi áp đảo nên không nói ra sự thật, cũng không đưa đơn ly hôn của Ái Vy cho Lan Hương. Tiếp tục diễn vở kịch mất tích của Ái Vy, hy vọng được lúc nào hay lúc đó.

Câu chuyện càng nói càng căng thẳng, Lan Hương cũng biết họ không thành thật với mình nên không muốn nói tiếp. Trước khi đi nàng chỉ nhắc nhở hai người họ, nếu muốn đóng kịch thì đóng cho đạt, đừng để nàng tìm ra sơ hở.

Ngay khi Lan Hương rời khỏi, hai người họ nhận được một cuộc gọi đến từ một nơi nào đó. Nơi đây nghe rõ tiếng sóng biển vỗ vào bờ liên hồi, cũng như từng con gió lớn rít bên tai. Có lẽ Ái Vy lại ra biển ngồi, mỗi khi cô ấy buồn đều ra biển tìm chút cảm giác bình yên.

” Cứ giao đơn ly hôn cho chị ấy đi ” Phan Lê Ái Vy vừa rồi nhìn thấy toàn bộ qua camera, cô ấy vẫn luôn theo dõi gia đình thông qua camera như một thói quen.

” Con nói dễ nghe lắm, con thấy con nhỏ đó hung dữ với ba mẹ thế nào không? Thôi đi, cùng lắm vài tháng sau mẹ đưa cho nó là được ” Đợi công ty ổn định vài tháng đã, bây giờ chưa phải lúc. Hơn nữa mẹ của Ái Vy vẫn muốn Ái Vy suy nghĩ lại, quay về đây tiếp tục cuộc hôn nhân với Lan Hương, càng củng cố công ty của họ hơn.

Những ngày qua Ái Vy vẫn thông qua camera xem được cảnh bái đường, nhìn em ruột của mình bái đường với vị hôn thê của mình, thử hỏi lòng dạ nào lại không buồn không tủi. Nhưng Ái Vy biết, bọn họ mới thật sự là một đôi, là cô vô tình bị nhìn lầm là ân nhân cứu mạng của Lan Hương, nên chị ấy mới quyết định gả cho cô. Nhìn vào ai cũng nghĩ Ái Phương là thế thân của Ái Vy, nhưng thật ra bao nhiêu năm qua Ái Vy mới là thế thân của Ái Phương. Nếu như không phải vô tình đọc được nhật ký của Lan Hương, Ái Vy cũng không biết được hai vụ việc Lan Hương ghi trong sổ nhật ký.

Trước giờ Ái Vy chưa từng đi chơi đêm, không có chuyện cô mua bánh bao cho Lan hương, chỉ có thể là Ái Phương hay leo tường ra ngoài chơi mà thôi. Còn việc ở Thượng Hải lại càng không có khả năng là cô, vì Ái Vy chưa từng đến Thượng Hải.

“Lan Hương, em đem người chị muốn gả nhất đến cho chị, chị hài lòng không?”

Đối xử với Ái Phương như vậy, Ái Vy cũng không muốn đâu, nhưng đây là cách Ái Vy muốn trả thù Lan Hương.

Ái Vy chọn cách không nói ra sự thật, là muốn Lan Hương nghĩ rằng mình còn nợ Ái Vy hai ân tình, cho nên khi nàng muốn yêu Ái Phương đi nữa, cũng sẽ bị hai ân tình này vây lại. Với tính cách của Lan Hương, nàng chắc chắn không nói ra hai chuyện đó cho Ái Phương nghe. Do đó bọn họ nhìn thì đang ở bên nhau, nhưng luôn bị cái tên Ái Vy chặn lại giữa.

Ái Vy muốn Lan Hương trải qua cảm giác, có người cần tìm ở ngay bên cạnh nhưng lại hoàn toàn không biết. Về phần Ái Phương, con bé chắc chắn không hề nhớ việc chiếc bánh bao đó, còn việc cứu người ở thang máy, lần đó Ái Phương có kể cho Ái Vy nghe. Nhưng mà dám chắc Ái Phương cũng đã quên Lan Hương là người mình từng cứu, con bé trước giờ không để ý tiểu tiết, sẽ không nhớ rõ người mình từng cứu là ai?

Nếu như nói Ái Vy ích kỷ, vậy nên trách Lan Hương ích kỷ trước. Nàng vốn không yêu cô, chẳng qua vì nghĩ mắc nợ ân tình nên mới gả cho cô. Ái Vy biết Lan Hương xem Ái Vy là người luôn cứu mình, muốn ở bên cạnh người như vậy để tìm được cảm giác an toàn, chứ hoàn toàn không yêu. Một ngày nào đó khi Lan Hương phát hiện ra người cứu mình là Ái Phương, dám chắc chị ấy cũng chẳng yêu Ái Phương đâu, mà cũng chỉ là trả ơn và nương tựa mà thôi.

Nhưng Ái Phương vốn không yêu Lan Hương, nên chắc chắn không bị tổn thương. Còn cô, Ái Vy này yêu Lan Hương đến như vậy, dám vì nàng mà chống lại gia đình của mình, vì nàng mà bị cha mẹ của nàng sỉ vả không thương tiếc, cuối cùng nhận ra bản thân chỉ vì hiểu lầm mà được người ta xem là chồng, còn đau đớn nào hơn cảm giác như vậy, thật sự rất khó bỏ qua. Cô muốn Lan Hương cả đời đi tìm một người ở ngay trước mặt, cả đời bị cái tên Ái Vy làm rào cản, không thể tiến tới một bước với Ái Phương dù con bé ở ngay bên cạnh.

To be continued…

[text_hash] => dd7b7c15
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.