Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 97 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 97

Array
(
[text] =>

Chương 97

Cô gái không lớn lắm, cô ấy là học sinh lớp 7 trường kế bên. Cô ấy về nhà muộn như vậy là vì cô ấy phải giúp mẹ chăm sóc bà ngoại. Mỗi ngày sau giờ học cô ấy đều đến nhà bà, phải giúp bà chuẩn bị bữa tối và làm việc nhà, đợi đến khi cô ấy chăm sóc cho bà nghỉ ngơi xong mới rời đi, cho nên mỗi lần cô ấy về nhà đều rất muộn.

Ở thời đại này vào ban đêm không có hoạt động giải trí gì, hầu như sau khi trời tối không có người ra ngoài, cô ấy là một cô gái nhỏ rất dễ bị người ta để mắt tới. Đừng thấy tội lưu manh trong thời đại này bị xử rất nghiêm, nhưng đối với một số tên lưu manh và biến thái mà nói, cho dù tội có nặng đến đâu cũng không bằng chút chuyện nhỏ đó. Có vẻ như đối với những người như họ, cho dù là phạm tội hay là ngồi tù đều không bằng hạ thân (nữa người dưới).

Cô gái nhỏ là bị một người đàn ông trung niên để mắt tới, cũng là do những gì đã xảy ra trong vài ngày qua. Trước đây cô đã từng nhìn thấy người đàn ông trung niên này, bởi vì gần đây khi đi trên con đường này, không chỉ một lần cô ấy nhìn thấy đối phương hình như là đang đi theo cô ấy.

Lúc đầu, cô ấy không nghĩ gì nhiều, hầu hết mọi người trong thời đại này đều rất đơn giản, cô gái nhỏ lại là một người chưa từng trải sự đời, người trong nhà cô ấy cũng không dạy cô những điều này. Cho nên khi gặp phải loại tình huống này, cô ấy cũng chỉ cho rằng đối phương cũng đi theo hướng này, căn bản không nghĩ theo chiều hướng sâu xa hơn.

Nhưng tình hình hôm nay không giống, đối phương đã mấy lần tiếp cận cô muốn nói chuyện với cô, cảm giác nguy hiểm trời sinh của cô gái nói cho cô biết, người đàn ông trung niên này cho cô một cảm giác bất ổn. Cho nên khi đối phương muốn lại gần cô lần nữa, cô gái nhỏ không khỏi tăng nhanh tốc độ. Tuy nhiên, điều khiến cô gái nhỏ cảm thấy sợ hãi và lo lắng là khi cô tăng tốc, đối phương cũng tăng tốc theo.

Ngay lúc này cuối cùng cô ấy cũng nhận ra rằng người đàn ông này chắc chắn là có ý xấu với cô. Cô chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy trước đây, chỉ cảm thấy lạnh toát từ gót chân đến sau đầu, một nỗi sợ hãi chưa từng có trong nháy mắt bao trùm lấy cô.

Điều khiến cô gái nhỏ cảm thấy hoảng sợ hơn chính là, cho dù cô có chạy cũng không nhanh bằng đối phương đi bộ. Dưới sự sợ hãi mãnh liệt, cô gái nhỏ hét lên, cô cho rằng tiếng kêu của mình có thể dọa đối phương bỏ chạy, cho dù con đường này có hẻo lánh đến đâu, nhất định sẽ có người nghe thấy. Nhưng khiến cô ngoài ý muốn là, người đàn ông không những không sợ hãi trước tiếng kêu của cô mà dường như còn bị tiếng kêu của cô làm cho kích động hơn.

Nhà của người đàn ông trung niên này ở gần đây, ông ta giống như lão già biến thái trong đại viện của Dương Từ, ngay từ đầu ông ta chỉ thích nhìn chằm chằm vào phụ nữ, bởi vì hình phạt trong thời đại này quá nặng nề ông ta không dám đụng bậy bạ.

Nhưng sau một thời gian dài, ông ta phát hiện ra, phần lớn phụ nữ gặp phải chuyện này đều rất nhát gan, đặc biệt là một số cô gái trẻ tuổi không hiểu chuyện đời, bị ông ta nhìn chằm chằm, bị ông ta quấy rối, bị ông ta dâm ô… vì danh tiếng vì không để cho người nhà lo lắng hoặc là nhát gan, cho dù bị bắt nạt, phần lớn cũng không dám phản kháng câu nào.

Đây là thời đại nói về sự thay đổi giới tính, ngay cả nam nữ đang hẹn hò cũng không thể nắm tay nhau ra đường, nếu không sẽ bị người ta cười nhạo. Tương tự như vậy, nếu một cô gái bị bắt nạt, điều đó được coi là bẩn thỉu trong mắt mọi người ở thời đại này, cho dù cô ấy là nạn nhân, cô ấy cũng sẽ bị khinh bỉ.

Mà bất kể là ở thời đại nào, một khi chuyện như thế này thực sự ầm ỉ lớn chuyện lên, nạn nhân ngược lại chính là người bị mắng nhiều nhất. Nhiều người đứng trên đỉnh cao của đạo đức chỉ thẳng vào nạn nhân mà chất vấn: “Tại sao người ta không gặp phải chuyện này, sao cứ phải là mày gặp phải chứ? Có phải là vấn đề ở trên người mày không đấy?”

“Tại sao mấy người con gái khác đều yên ổn như vậy, ngươi nhất quyết cứ phải chạy nghêu ngao giữa đêm khuya khoắt chứ, nếu không làm sao lại bị lưu manh nhìn trúng chứ?”

“Chắc chắn là do cô ta quá xinh đẹp, ăn mặc quá hở hang, mới dụ dỗ đàn ông người ta phạm tội đấy.”

“Ta cũng là phụ nữ, ta biết buổi tối không an toàn nên chưa bao giờ ra ngoài vào ban đêm cả.”

“Mấy người nhìn dáng vẻ cô ta xem, vừa nhìn là biết không phải đứa con gái ngoan gì, con gái ngoan làm gì có chuyện đêm khuya khoắt chạy ra ngoài chứ, chỉ có người không chính trực mới lêu lổng như vậy.”

“Ta cũng là phụ nữ, cho dù ta ra ngoài vào ban đêm, cũng sẽ không có lưu manh nhìn trúng ta, nhưng cô ta lại bị nhắm tới. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là cô ta chắc chắn là có vấn đề, phóng ra thông tin bản thân rất dễ chơi với đàn ông, cho nên mới bị mấy tên đàn ông xấu xa nhắm trúng thôi.”

……

Chính là vì mấy cô gái mà người đàn ông gặp được, đa số gặp phải loại chuyện này đều chỉ biết bấm bụng chịu đựng thôi, lại thêm từ trước tới giờ không thiếu loại chuyện nạn nhân có tội, dẫn đến gần đây người đàn ông càng ngày càng lớn gan thậm chí còn buông thả hơn.

Mà ông ta chọn cô gái nhỏ này nguyên nhân chủ yếu là do trước kia ông ta đã từng nghe ngóng qua, nhà đối phương chỉ có một người mẹ đơn thân, những người họ hàng khác cũng không thể giúp cô ấy chống đỡ được. Cho dù có bị đàn ông cưỡng hiếp, với tính cách nhút nhát nhát gan của mẹ cô ấy, cô ấy cũng sẽ không có dũng khí báo lên cục cảnh sát, nói không chừng còn sẽ gả cô ấy cho người đàn ông nữa.

Thật sự không phải là người đàn ông có ý nghĩ hão huyền, ngay tại tòa nhà tập thể ở nam thành huyện thành của họ, có một cô gái xinh đẹp chưa đầy 18 tuổi, chính là chồng của cô ấy □□ trước rồi mới cưới vào nhà. Mặc dù tội □□ trong thời đại này bị phán rất nặng, nhưng nếu cô gái và người nhà của cô gái không đi báo cảnh sát, loại sự việc này sẽ biến từ một vụ án thành một chuyện vui.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt của người đàn ông trung niên càng trở nên phấn khích. Bởi vì vẻ mặt quá phấn khích, khuôn mặt vốn đã xấu xí của ông ta càng trở nên xấu xí hơn. Ông ta ba bước đuổi theo nhất thời bịt miệng cô gái đang điên cuồng giãy giụa, định lôi đối phương vào một góc cách đó không xa, trực tiếp bịt miệng cô lại, đánh một trận đối phương liền yên ổn thôi.

Khi Dương Mộng Liên đuổi kịp họ, liền nhìn thấy người đàn ông đang lôi kéo cô gái nhỏ, lập tức liền lao tới phía đó. Vốn dĩ cô không phải là người có lòng tốt bụng gì, cũng không phải người có lòng nhiệt tình như Dương Từ. Nhưng có lẽ vì cũng là con gái nên cô ấy đã phản ứng rất dữ dội khi nhìn thấy cảnh này, không nói lời nào nhanh chóng chạy về phía người đàn ông.

Sau khi cô gái bị người đàn ông bắt giữ, cô ấy bị người đàn ông dùng một tay chặn miệng lại, lại bị người đàn ông dùng đầu gối húc mấy cái vào bụng, toàn thân lập tức đau đến mức trước mặt chỉ còn lại một màu đen kịt. Cô ấy có thể ngửi thấy mùi hôi thối khó tả từ người đàn ông, cũng có thể đoán được tiếp theo cô sẽ gặp phải đối xử tàn bạo, vốn nghĩ rằng tối nay cô ấy sợ là phải gặp chuyện xấu ở đây thôi.

Mà vào lúc này, người đàn ông khống chế cô đột nhiên buông lỏng, cô gái nhỏ nhân cơ hội hiếm có này dùng hết sức giãy giụa hét lên: “Cứu mạng! Cứu mạng với!! Ai cứu ta với? Ai cứu ta với!!”

Tiếng hét đinh tai nhức óc vang lên trong đêm, không đợi người đàn ông phẫn nộ đánh ngất cô ấy, người đàn ông đã bị đạp xuống mặt đất. Lúc nãy người đàn ông buông lỏng ta là bởi vì ông ta bị đánh vào sau gáy, sau khi bị đau ông ta mới không thể không buông lỏng tay.

Người đàn ông ôm đầu bị đá đến choáng váng, vừa ôm đầu vừa chửi: “Là ai, là ai đánh lén tao, không muốn sống nữa sao?”

Đợi đến khi ông ta nhìn rõ người đánh lén mình là ai, chắc là không nghĩ đến là một cô gái xinh đẹp, biểu cảm trên khuôn mặt người đàn ông sững sờ một lúc rồi lao vào người đối phương như một con chó điên. Người đàn ông căn bản chưa có đứng dậy từ mặt đất, chỉ vì nhìn thấy vẻ đẹp của Dương Mộng Liên, ông ta thậm chí quỳ bò không quan tâm tới cả gì cả liền tiến về phía trước, có ý đồ muốn ôm lấy Dương Mộng Liên quật ngã cô xuống đất.

Khi người đàn ông bắt lấy cô gái nhỏ, cả người ông ta đã có chút điên loạn, phần thân dưới của ông ta càng không thể kiểm soát được. Bây giờ nhìn thấy một mỹ nhân xinh đẹp như vậy, có bị kết án tử hình hay không đối với ông ta cũng không quan trọng, trước khi chết để ông ta hưởng thụ một chút cũng đáng.

Dù sao với điều kiện thực tế của ông ta, chắc chắn cả đời này ông ta cũng không thể tiếp xúc được với một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy. Nhưng bây giờ có cơ hội như vậy, đối với một nam nhân háo sắc đến tận xương tủy mà nói, không gì quan trọng hơn hạnh phúc của ông ta.

Dương Mộng Liên chưa bao giờ nhìn thấy một thứ chết tiệt như vậy trước đây, ngay lập tức bị dáng vẻ điên cuồng của đối phương làm cho sợ hãi. Nhưng ngay sau đó cô lập tức bình tĩnh lại, lại đá vào mặt đối phương khiến đối phương chảy máu mũi.

Dù vậy, người đàn ông vẫn không muốn từ bỏ. Ông ta dùng một tay ôm lấy chân của Dương Mộng Liên, thậm chí còn muốn kéo quần của Dương Mộng Liên.

Đáng tiếc là người mà ông ta đối mặt không phải là một cô gái bình thường, sau khi vào cấp ba, mỗi ngày Dương Mộng Liên đều bị Dương Từ huấn luyện, hai chị em thỉnh thoảng sẽ thực chiến một chút, theo thời gian, Dương Mộng Liên ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn. Đặc biệt là khi Dương Mộng Liên sợ hãi, khả năng phản ứng, thể lực và tốc độ ra đòn của cô ấy đều sẽ được cải thiện rất nhiều khi cô ấy sợ hãi.

Cho nên khi Dương Mộng Liên bị ông ta ôm lấy, cô con gái thứ hai của Dương gia sợ hãi đã tạo ra kỳ tích, trực tiếp bẻ gãy tay của đối phương đang ôm lấy cô ấy. Cô gái khó khăn mới thoát ra được không biết từ đâu đã nhặt được một viên gạch, trong tiếng kêu la như giết heo lại tàn nhẫn đập cho đối phương một cái.

Lần này, người đàn ông cuối cùng cũng cảm thấy sung sướng rồi, cũng thoải mái hoàn toàn rồi.

Dương Từ trốn trong góc theo dõi, khi người đàn ông lao về phía Dương Mộng Liên, trong giây lát anh thiếu chút nữa không kiềm chế được lao ra ngoài, may mà cuối cùng vẫn là Dương Mộng Liên tự mình giải quyết. Mặc dù Dương Từ luôn muốn bảo vệ chị gái mình, nhưng anh không thể bảo vệ cô ấy cả đời được, sau này anh sẽ bận rộn với nhiều việc, Dương Mộng Liên cũng không thể luôn theo sát cô ấy, cuối cùng cũng sẽ có một ngày cô ấy phải có một cuộc sống thuộc về chính mình.

Nếu hoàn cảnh cho phép, tốt nhất vẫn là để cô ấy tự mình trưởng thành, học cách thích nghi với thế giới phức tạp này, học cách tự lập, mạnh mẽ, tự tin và dũng cảm… Chỉ khi cô ấy càng ngày càng mạnh mẽ, sau này cô ấy mới có thể không bị người khác bắt nạt.

Khi Dương Từ đi ra khỏi nơi anh đang trốn, anh mới phát hiện có một thiếu niên cũng đang núp bên cạnh mình. Mắt thấy Dương Từ cuối cùng cũng nhìn thấy mình, đối phương vẻ mặt kinh hãi chỉ về phía Dương Mộng Liên, không khỏi nuốt nước miếng, thấp giọng hỏi. “Cái đó… Chị gái của ngươi ngày thường cũng như vậy sao?”

Lại nói thiếu niên này có thể coi như là một nửa người quen, năm ngoái khi Dương Từ và Dương Mộng Liên gặp mấy tên côn đồ, chính thanh niên này đã có hành hiệp trượng nghĩa. Đối phương và Dương Từ học cùng trường, sở dĩ đối phương biết Dương Từ và Dương Mộng Liên là vì hai chị em đều là nhân vật nổi tiếng ở trường Nhất Trung.

Dương Từ luôn là một học bá của Nhất Trung, không phải là hạng nhất cũng chính là đứng đầu trong kỳ thi. Mặc dù Dương Mộng Liên không giỏi bằng Dương Từ nhưng cô ấy cũng rất giỏi đối với những học sinh bình thường. Bởi vì đối phương không chỉ có thành tích luôn đứng mấy hạng đầu, còn được bình chọn là hoa khôi của trường bởi vì ngoại hình đẹp.

Thiếu niên đang là lúc ái mộ thời niên thiếu, cho nên anh luôn chú ý đến Dương Mộng Liên từng chút một. Tối nay anh xuất hiện ở đây vì phát hiện ra Dương Mộng Liên về muộn nên không kìm lòng được mà chạy theo cô ấy. Kết quả khiến anh không ngờ tới chính là, vậy mà lại thật sự nhìn thấy một màn mỹ nhân cứu mỹ nhân.

Nói thật Dương Mộng Liên nhìn qua thì rất hung ác, lúc này cô ấy còn đang đè người đàn ông giẫm trên mặt đất, nhưng nghĩ đến việc mà người đàn ông vừa mới làm, thiếu niên lại không khỏi giơ ngón tay cái: “Chị gái của ngươi khá… khá trâu đấy.”

Dương Từ nghe vậy liếc đối phương một cái, ánh mắt đó đầy bất mãn và cảnh cáo. Anh không tin rằng thiếu niên này là tình cờ gặp được, một lần là tình cờ hai lần thì không biết được. Hơn nữa cách đối phương nhìn Dương Mộng Liên cũng quá rõ ràng rồi, còn không phải là thích chị hai anh muốn làm “hộ hoa sứ” sao? Đáng tiếc bản thân chị hai anh cũng là một kỵ sĩ hộ hoa rồi, không cần một cái tên nhóc mới lớn xum xoe đâu.

Vì không thích thiếu niên này chút nào, Dương Từ không thèm nói gì với anh ta, liền quay người sải bước lớn về phía Dương Mộng Liên. Dương Mộng Liên một giây trước vẫn còn đang đánh người, nhưng khi cô ấy nhìn thấy người có thể chống lưng cho mình, cô ấy đã từ một cô gái bạo lực trở thành một cô gái ngoan.

Dương Mộng Liên: “Em trai, cuối cùng em cũng đến rồi, vừa rồi dọa chị sợ chết khiếp.”

Dương Từ nhìn thấy tên lưu manh nằm dưới đất thở ra nhiều hơn hít vào, đang nghĩ trong lòng đây là chị ruột của mình, mới ép được dục vọng muốn mắng chửi lại.

Thiếu niên đi theo Dương Từ đột nhiên nghe thấy những lời của Dương Mộng Liên, cũng theo bản năng nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất, khóe miệng không khỏi điên cuồng co giật.

Nói thật, lúc này anh ta đột nhiên cảm thấy có chút hối hận, có lẽ… một thanh niên bình thường như anh ta, căn bản không thích hợp với một người chị gái quyền lực như vậy đúng không?

Dương Mộng Liên không để ý đến thiếu niên bên cạnh, cô ấy thấp hơn Dương Từ rất nhiều, cô ấy tiến đến chỗ Dương Từ, ôm lấy cánh tay của Dương Từ với vẻ mặt sợ hãi, vừa càm ràm lải nhải nói với Dương Từ sự hoảng sợ của cô ấy, vừa giống như một cô gái nhỏ ôm lấy tay Dương Từ lắc lư.

“Chị mặc kệ, chị mặc kệ, chị phải đi nói cho anh hai biết, chuyện này quá đáng sợ rồi. Cho dù ông ta bị chị đánh ngã xuống đất, trong lòng chị cũng vẫn rất sợ hãi. Hơn nữa. . . Chị lỡ tay đánh gãy cánh tay của ông ta rồi, còn đánh gãy hai cái răng cửa, em nói xem chị như vậy có tính là đang phạm pháp không?”

[text_hash] => e238d2c6
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.