Array
(
[text] =>
Chương 90
Từ sau khi Dương Gia Hữu học lái xe có bằng lái xe, Dương Từ đã từ nhà máy chuyển về nhà sống. Bây giờ Dương Gia Hữu đã tham gia đội vận tải của công xã họ thông qua sự giới thiệu của Dương Từ, sau khi chắc chắn rằng anh ấy thực sự có tài năng, Dương Gia Hữu liền có thể chính thức gia nhập đội vận tải.
Trước kia Dương Từ đã từng giúp những người trong đội vận tải sửa chữa ô tô, đội vận tải luôn muốn anh tham gia vào đội vận tải. Nhưng vì Dương Từ chí không có ở đây, lại thêm Dương Từ đã đảm bảo Dương Gia Hữu cũng biết sửa xe nên đội vận tải mới nguyện ý cho Dương Gia Hữu một cơ hội. Dù sao thì đội vận tải cũng là một công việc tốt, cả công xã không biết là có bao nhiêu người muốn tham gia kìa, bên đó không thể tiếp nhận một người không biết gì cả.
Dương Từ hoàn toàn không lo lắng cho anh ba mình, bởi vì bản lĩnh sửa chữa xe của anh ba đã tốt hơn nhiều so với thợ sửa Kim. Nếu thợ sửa Kim còn có thể lăn lộn rốt như vậy, anh ba còn có một quân sư như Dương Từ, gặp chỗ nào không hiểu cũng có thể đến hỏi anh.
Kết quả là Dương Gia Hữu mới đi làm được vài ngày, vì một thợ sửa trong đội bị thương nên Dương Gia Hữu tự dưng mà chạy xe hộ ông ấy. Bởi vì Dương Gia Hữu có thể sửa chữa xe còn biết lái xe, lại thêm anh ấy dáng người cao lớn rất có sức uy hiếp, một người thợ sửa khác cảm thấy rằng sau khi mang Dương Gia Hữu đi cùng, hành trình còn yên bình hơn trước.
Đừng thấy môi trường bây giờ tương đối thành thật chất phác, nhưng trên thực tế không thiếu kẻ xấu ở khắp mọi nơi. Nhất là bây giờ giao thông chưa phát triển, càng không có điện thoại di động và máy ảnh, những người thường chạy xe như họ rất nguy hiểm, không cẩn thận sẽ gặp phải mấy tên chặn đường cướp của. Có một số người cướp của chỉ để lấy đồ, bình thường cho một chút phí qua đường là đủ. Nhưng nếu gặp phải bọn cường hào ác bá không dễ chọc, bọn họ không những bị cướp mà còn bị đánh.
Nghề này nguy hiểm như vậy mà sao vẫn có nhiều người lao vào làm? Chủ yếu là do tiền lương của đội vận tải rất tốt, phần lớn số tiền này là khoản tiền thu nhập thêm trong quá trình làm. Ví dụ như giúp ai đó đưa thư, gửi một túi đồ hoặc là mua vào với giá thấp và bán ra với giá cao, giống như cách Dương Từ kiếm tiền nhanh chóng trước đây.
Đặc biệt là hai năm trở lại đây, môi trường chung càng ngày càng tốt, nhiều nơi tỉnh lẻ bắt đầu làm kinh doanh buôn bán, người trong đội vận tải cũng trở nên lớn gan hơn. Thậm chí, có người còn làm nhà buôn, mỗi một lần ra ngoài đều có thể kiếm được rất nhiều tiền. Chính là bởi vì ở trong đội vận tải kiếm được rất nhiều tiền, cho nên mọi người rõ ràng là biết có nguy hiểm, nhưng bọn họ không thể không cắm đầu xông vào.
Dương Gia Hữu lần đầu tiên đi không hiểu những điều này, lại thêm lần này họ đi một quãng đường ngắn, trên đường cũng không có cơ hội kiếm tiền. Đợi đến khi lần thứ hai anh ấy đi theo, anh ấy được một bậc tiền bối dẫn dắt và kiếm được rất nhiều tiền. Dương Gia Hữu người lần đầu tiên kiếm được nhiều tiền như vậy, không gấp gáp mang tiền về nhà mà đã gọi điện cho Dương Từ để nói với anh về chuyện này.
Sau khi lắng nghe những lo lắng của anh ấy, Dương Từ đã nói với anh ấy một số điều: “Anh ba anh đừng lo lắng, nếu như bọn họ dám mang theo anh thân là người mới cùng nhau đi làm, liền nói rõ đây là việc mà đội vận tải ngầm thừa nhận. Hơn nữa anh nhắc tới người thợ sửa kia em cũng biết, chính là người mà trước kia em đã giúp sửa xe, đối phương nguyện ý mang theo anh kiếm tiền vậy thì anh nên nghiêm túc học theo thôi. Nhưng làm việc gì anh cũng phải cẩn thận chút, gặp phải chuyện gì không quyết định được thì cứ đến hỏi em.”
“Nhưng mà mấy anh chạy xe cũng phải cẩn thận chút đấy, trên đường đi loại người nào cũng có thể gặp được, đợi ngày nào đó em làm cho anh cái vũ khí phòng thân, khi anh chạy xe với bọn họ thì mang theo. Bây giờ em đã làm ra một loại máy ghi âm mới, đến lúc đó anh cũng mang theo trên người một cái đi, phòng ngừa gặp phải phần tử tội phạm ác độc nào đó.”
Dương Từ trò chuyện với anh ấy một lúc lâu, Dương Gia Hữu mới cúp điện thoại đi bộ về nhà. Đã lớn như thế này rồi đây là lần đầu kiếm được nhiều tiền như vậy, Dương Gia Hữu ấn vào nơi giấu tiền trong lòng ngực, không khỏi bước nhanh về nhà.
Khi về đến nhà, anh ấy thấy Vu Hân Tuyết đang đan áo len cho anh ấy. Thấy vậy, Dương Gia Hữu không khỏi đau lòng trong chốc lát, bây giờ đã là tháng 12 âm lịch tương đối lạnh, đan áo len trong tiết trời se lạnh là một công việc rất vất vả. Trước đây anh ấy luôn không muốn để Vu Hân Tuyết làm, chính là vì sợ trời lạnh như vậy cô ấy sẽ bị nứt nẻ da tay, không nghĩ đến cô ấy lại nhân lúc anh ấy không biết mà lén làm nó.
Dương Gia Hữu đặt áo len của Vu Hân Tuyết sang một bên, nhét bàn tay lạnh cóng của cô vào quần áo của mình. Vu Hân Tuyết đang đan áo len bị anh ấy bắt gặp chính diện, trong lòng cô vốn còn có chút chột dạ không nói nên lời. Thấy người đàn ông đang đau lòng hơn là tức giận, cô trở nên bạo dạn hơn, cố tình thò tay vào quần áo anh ấy, kết quả lại chạm vào đến tiền mà Dương Gia Hữu giấu trên người.
Vu Hân Tuyết: “Đây là cái gì?”
Dương Gia Hữu tùy ý để cô ấy lấy đồ vật ra, đợi đến khi Vu Hân Tuyết nhìn thấy đó là một xấp tiền, không khỏi kinh ngạc mở to hai mắt: “Cái này. . . Sao lại có nhiều tiền như vậy? Có phải là lúc chạy xe anh lén đi làm việc riêng không?”
Không thể không nói, Vu Hân Tuyết thật sự rất thông minh, đồng thời cũng rất hiểu rõ người đàn ông của mình. Dương Gia Hữu cũng không phải là người làm chuyện xấu, cho nên mới có thể nhất thời đoán ra được.
Dương Gia Hữu: “Không phải là anh lén tự mình làm, mọi người trong đội đều làm như vậy cả. Trước đây anh còn không hiểu tại sao Dương Từ lại để anh tham gia đội vận tải, bây giờ anh mới hiểu được điểm tốt của đội vận chuyển.”
So với Dương Gia Hữu trong đội vận tải kiếm được nhiều tiền, Vu Hân Tuyết vẫn lo lắng hơn cho sự an toàn của Dương Gia Hữu, vì vậy cô ấy lại nói với anh ấy như Dương Từ, đôi vợ chồng trẻ lúc này mới vui vẻ bên nhau, bắt đầu từ từ lên kế hoạch cho tương lai của gia đình họ.
Vốn dĩ Vu Hân Tuyết vẫn chưa muốn có con, luôn cảm thấy gia đình nhỏ của mình còn chưa có bao nhiêu của cải, nếu có con sớm sẽ rất vất vả. Nhưng bây giờ Dương Gia Hữu đã có một công việc ổn định, Vu Hân Tuyết muốn cố gắng một chút cũng mang một đứa.
Thực sự mà nói, Vu Hân Tuyết khá sợ sinh con, đặc biệt là sau khi cô ấy nhìn thấy Điền Kiều Kiều sinh con, cô ấy sợ rằng mình đến lúc sinh con lại không thể sinh được. Nhưng lúc này, suy nghĩ của cô ấy đã thay đổi, nhìn người đàn ông trước mặt, cô muốn cùng anh ấy sinh một đứa con đáng yêu, một đứa bé vừa giống cô vừa giống Dương Gia Hữu.
…
Tạ Nghiễn Thanh đến đây vào thứ bảy, Dương Từ vốn đã đến nhà máy để tăng ca. Sau đó, anh nhận được một cuộc gọi từ Lưu Tiêm Mai, ngay lập tức vui vẻ chạy xe trở về. Đến khi Dương Từ từ xa trở về đại viện, Tạ Nghiễn Thanh bởi vì đã quá mệt mỏi sau chặng đường dài, đang mê man nằm trên giường để nghỉ ngơi.
Chàng trai trẻ đẹp như bước ra từ trong tranh, đặc biệt là gần đây sau khi trở về cuộc sống ban đầu, cho dù quần áo hay là khí chất của cậu đều thay đổi rất nhiều. Lưu Tiêm Mai vốn còn lo lắng rằng một người tinh tế như vậy sẽ không thích ga trải giường mà Dương Từ đã ngủ nên muốn thay cho cậu một bộ mới tinh.
Kết quả khiến Lưu Tiêm Mai không ngờ tới là Tạ Nghiễn Thanh không những không ghét bỏ mà còn thực sự ngủ luôn rồi. Thấy cậu cởi áo khoác nằm xuống, trong lòng Lưu Tiêm Mai còn không khỏi nghĩ đến trên đường đi làm cho đứa nhỏ mệt thành như vậy rồi, vậy mà vừa nằm xuống liền ngủ thiếp đi.
Sau khi Dương Từ hỏi thăm tình hình với Lưu Tiêm Mai, khi anh nhẹ nhàng bước vào, nhìn người thanh niên đang ngủ trên giường của mình, trái tim vốn đang tĩnh mịch của anh vào lúc này đập nhanh, như thể nó sắp nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.
Khi đặt chiếc giường đôi này, anh luôn nghĩ rằng một ngày nào đó, anh nhất định sẽ đẩy ngã Tạ Nghiễn Thanh lên đó. Thậm chí bởi vì cơ thể hiện tại anh, là một thiếu niên đang trong thời kỳ tao động*, dẫn đến có đôi khi anh cũng không khỏi tự mình suy nghĩ bậy bạ. Nhưng vào lúc này, nhìn chàng trai xinh đẹp không chút phòng bị nằm trên giường, tất cả những gì Dương Từ nghĩ đến là muốn bảo vệ cậu, chăm sóc cậu thật tốt, yêu thương cậu…
(Thời kỳ tao động: thời kỳ ham muốn tình dục tuổi dậy thì)
Tạ Nghiễn Thanh đã ngủ cả buổi chiều, nếu không phải ngoài đại viện có người đang cãi cọ, phỏng chừng cậu có thể tiếp tục mê man ngủ. Vốn dĩ cậu đến đây để chúc mừng sinh nhật Dương Từ, nhưng tiếc là vì ở thủ đô cậu còn có việc khác phải làm, lại thêm bản thân Dương Từ lại bận rộn quên mất sinh nhật của mình nên sinh nhật năm nay của Dương Từ vẫn chưa được tổ chức đàng hoàng.
Tạ Nghiễn Thanh cuối cùng cũng tỉnh dậy sau giấc ngủ, khi nhìn căn phòng xa lạ chất đầy sách, phản ứng có chút chậm nhớ ra điều gì đó, khi quay đầu lại nhìn cậu thấy Dương Từ đang cuộn tròn bên cạnh mình.
Bây giờ đã hơn năm giờ chiều rồi, trong phòng ngủ của Dương Từ kéo một tấm rèm che gần hết ánh sáng bên ngoài, cả căn phòng có cảm giác hơi tối.
Tạ Nghiễn Thanh mò mẫm một lúc lâu mới tìm thấy dây kéo của đèn điện. Khi cậu đưa tay ra nhẹ nhàng kéo xuống, ánh đèn lờ mờ chiếu sáng căn phòng nhỏ, đồng thời cũng soi rõ khuôn mặt của người con trai nằm bên cạnh cậu.
Dương Từ luôn cảm thấy Tạ Nghiễn Thanh xinh đẹp, giống như nam hồ ly tinh trong phim, người được ông trời phái đến để dụ anh phạm tội. Nhưng điều mà anh không biết là, trong mắt Tạ Nghiễn Thanh anh cũng rất đẹp trai.
Kiểu đẹp trai này không chỉ đề cập đến ngoại hình nổi bật của anh mà còn là cảm giác mà Dương Từ dành cho Tạ Nghiễn Thanh. Có lẽ là bởi vì Dương Từ đã nhiều lần cứu Tạ Nghiễn Thanh, cảm giác này vô cùng sâu đậm trong lòng Tạ Nghiễn Thanh. Sâu đến mức cậu chỉ cần nghĩ, đây là phòng của Dương Từ, chiếc giường này là nơi Dương Từ ngủ. Chứng mất ngủ từ khi cậu trở lại thủ đô của cậu liền có thể được chữa khỏi ngay lập tức.
Tạ Nghiễn Thanh luôn bị chứng mất ngủ, điều này vẫn ổn khi cậu còn ở công xã. Khi trở về ngôi nhà quen thuộc đó, đầu cậu liền không khống chế được nhớ đến rất nhiều chuyện. Nghĩ đến ngôi biệt thự trống rỗng khi còn nhỏ, nhớ đến khuôn mặt của những người xung quanh thay đổi khi trong nhà xảy ra chuyện, những người vốn dĩ là họ hàng đều biến thành ác quỷ.
Trải nghiệm của Tạ Nghiễn Thanh rất đau khổ, cậu từ cậu ấm con cưng rơi xuống vũng bùn đất, bị vô số người thân cận phản bội và sỉ nhục, sau này trải qua đủ loại gian khổ. Bây giờ Tạ gia đang bắt đầu lấy lại sức mạnh từng chút một, những người này vội vàng cầu xin sự tha thứ của họ. Tạ Nghiễn Thanh không cảm thấy vui vẻ, thay vào đó, khi gặp lại họ, cậu dường như lại trải qua sự tra tấn một lần nữa, cho dù là cả về tâm lý hay là sinh lý đều rất bài xích họ, thậm chí còn trực tiếp nôn mửa khi đối mặt với họ hàng.
Vì vậy, trong một đoạn thời gian, cậu hoặc là bị mất ngủ hoặc là gặp ác mộng, vòng tuần hoàn cứ lặp đi lặp lại. Bác sĩ nói trong lòng cậu có vấn đề, cần uống thuốc và tư vấn tâm lý, nhưng cậu cảm thấy mình không sao, chỉ là không muốn đối mặt với sự quấy rầy của những người đó. Nhìn xem bây giờ không phải là cậu đã khỏe rồi sao, cậu không chỉ ngủ ngon lành ở chỗ của Dương Từ mà vừa rồi… thậm chí còn có một giấc mơ rất đẹp.
Để Tạ Nghiễn Thanh ngủ ngon giấc, Dương Từ chỉ chiếm một góc nhỏ trên giường. Nhưng bởi vì anh người cao chân dài, một góc nhỏ cũng không nhét được anh, cho nên chỉ có thể cuộn tròn ở đó, nhìn có chút đáng thương lạ kỳ.
Hơn nữa thời tiết bây giờ rất lạnh, Dương Từ lại không đắp chăn, trông càng thêm đáng thương. Thấy vậy, Tạ Nghiễn Thanh cảm thấy có chút đau lòng, cậu ngồi dậy muốn đắp chăn cho Dương Từ, nhưng khi cậu cúi người xuống liền bị Dương Từ ôm lấy.
Cơ thể của Tạ Nghiễn Thanh hơi cứng lại, nhưng cậu không bài xích Dương Từ ôm cậu như thế này. Nhưng nghĩ đến trên người Dương Từ có chút lạnh lùng, lại lo lắng Dương Từ cứ như vậy sẽ bị cảm, Tạ Nghiễn Thanh không khỏi thấp giọng nói: “Dương Từ, em… em tỉnh rồi phải không?”
Dương Từ người đang nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi, rất muốn giả bộ anh còn đang ngủ, nhưng tim của anh lại đập như trống đánh, chưa kịp trả lời đã bị Tạ Nghiễn Thanh nhét vào trong chăn.
“Dậy đi, đừng làm loạn nữa. Em cũng không phải trẻ con, trời lạnh như vậy, ngủ bên ngoài không sợ lạnh sao?”
Cả người Dương Từ bị cuốn trong chăn quá nóng, cũng không biết là bị chăn làm cho nóng quá hay là người thầy Tạ dịu dàng của anh quá ấm áp, Dương Từ cảm thấy lúc này mình như đang tan chảy.
Dương Từ rúc trong chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt, đáng thương nhìn chằm chằm Tạ Nghiễn Thanh nói: “Em cảm thấy thầy quá mệt mỏi, cho nên cũng không muốn đánh thức thầy. Nhưng lại quá nhớ thầy, em liền coi giữ ở đây luôn, không nghĩ đến… sau đó liền ngủ thiếp đi.”
Tạ Nghiễn Thanh vừa nghĩ đến khi cậu vừa đi ngủ, Dương Từ vẫn luôn ở bên canh giữ cho cậu, Tạ Nghiễn Thanh không biết sao lại có chút nóng mặt: “Anh có làm gì đâu mà mệt, lần sau… không thể như vậy nữa, em nên chăm sóc bản thân thật tốt mới được.”
Dương Từ nghe được lời này trong mắt tràn đầy ý cười, đưa tay cho Tạ Nghiễn Thanh xem, tiếp tục đáng thương than vãn: “Gần đây em đã rất cực khổ đó, tay của em đều bị nứt hết rồi nè, nghe nói nếu mà bị nứt da thì sau này mỗi năm đều bị nứt, thầy xem giúp em nó có nghiêm trọng không?”
Tạ Nghiễn Thanh tách tay của Dương Từ ra, để dưới ánh đèn nhìn kỹ một lần, phát hiện tay của Dương Từ thực sự rất đỏ và sưng lên, vì vậy cậu không khỏi bắt đầu càm ràm Dương Từ.
“Nghe nói bây giờ em rất giỏi nha, vừa làm cố vấn kỹ thuật cho một nhà máy, vừa có một cô gái dính lấy ngươi, có phải là em quên mất thân phận của mình rồi không? Em bây giờ chỉ là một học sinh cấp ba bình thường mà thôi. Nhiệm vụ của học sinh cấp ba là phải chăm chỉ học tập mới đúng.”
Dương Từ lập tức bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn: “Đúng vậy, những gì thầy Tạ nói đều đúng. Em có chăm chỉ học tập mà, nếu anh không tin anh có thể kiểm tra em.”
Tạ Nghiễn Thanh vốn là đang kiểm tra vết nứt tay cho Dương Từ, nhưng Dương Từ lại dùng đầu ngón tay móc ngón út của cậu, lông mi của Tạ Nghiễn Thanh khẽ run lên, vội vàng để tay Dương Từ về.
Dương Từ thấy vậy có chút thất vọng, nhưng anh cũng biết rằng hơi sớm, dù sao thì bây giờ anh mới 17 tuổi mà thôi, 17 tuổi không phải là thời điểm để bắt đầu hẹn hò.
[text_hash] => d6ac82fc
)