Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 79 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 79

Array
(
[text] =>

Chương 79

Người chủ xe có phản ứng lớn nhất bởi vì tâm trạng vừa rồi của ông ấy giống như khi đi tàu lượn siêu tốc vậy. Vốn dĩ ông ấy còn lo chiếc xe sẽ bị phá hư, nhưng giờ ông ấy mới nhận ra rằng mình thực sự may mắn, vậy mà lại tình cờ gặp được một thiên tài trẻ tuổi như vậy. Đặc biệt là người thợ sửa nóng tính kia cũng ở đây, vừa nghĩ đến vừa rồi đối phương mặt mũi xanh tím, chủ xe vui mừng vô cùng.

Thành thật mà nói, chủ xe không phải là một người keo kiệt, nếu không ông ấy cũng sẽ không luôn nhờ người thợ sửa giúp đỡ. Nếu không phải say này đối phương càng được nước làm tới, không chỉ không hài lòng với lễ vật bọn họ tặng mà còn thích mắng người, với tính khí của chủ xe cũng sẽ không nhớ rõ đến bây giờ, thậm chí còn không muốn lên công xã tìm đối phương đến sửa xe.

Mà bọn họ lại không phải là không đưa tiền sửa xe, đối phương mỗi lần nhìn thấy bọn họ đều giống như tổ tông, không nói mấy lời dễ nghe cũng không muốn làm, giống như bọn họ nợ hắn rất nhiều nhân tình vậy, cảm giác đó thực sự quá khó tả.

Chủ xe liếc nhìn thợ sửa một cái, vẻ mặt vui vẻ đi tới trước mặt Dương Từ, “Tiểu đồng chí, ta thật không ngờ ngươi tuổi còn trẻ mà có bản lĩnh như vậy, người thông minh như ngươi thực sự là không nhiều mà.”

Người thanh niên đi cùng chủ xe cũng không còn vòng quanh người sửa xe nữa mà nhìn Dương Từ với vẻ ngưỡng mộ. Rõ ràng, anh ấy đã coi Dương Từ như thần tượng: “Tiểu đồng chí, ngươi tên là gì vậy? Cái tay nghề sửa xe này thật lợi hại. Sau này nếu không có việc làm, có thể đi công xã sửa xe, cũng có thể gia nhập đại đội vận tải của bọn ta.”

Người chủ xe kia vừa nghe thấy lời này, ánh mắt không khỏi sáng lên: “Đúng đúng đúng, đại đội vận tải của bọn ta đúng lúc thiếu người, lại càng thiếu nhân tài kỹ thuật như ngươi, tiểu đồng chí có muốn suy xét đến không, sau này làm việc ở đại đội vận chuyển của bọn ta?”

Những người xung quanh nghe thấy điều này, họ ngay lập tức không khỏi hâm mộ nhìn Dương Từ. Công việc ở đại đội vận tải rất được ưa chuộng, tuy không bằng công nhân ở huyện thành nhưng ở công xã cũng là một công việc tốt, không biết có bao nhiêu người muốn tìm quan hệ để vào.

Nhưng cho dù họ đang tìm quan hệ thế nào, đại đội vận tải vẫn mãi chưa có tuyển người. Sự thiếu hụt nhân lực mà hai người đó nói đến cũng chính là sự thiếu hụt nhân viên kỹ thuật, ví dụ như một người thông minh như Dương Từ không chỉ biết lái xe mà còn có thể sửa chữa ô tô, hoàn toàn không phải là kiểu như họ cái gì cũng không biết.

Dương Từ cũng không phải cố ý giúp chủ xe sửa xe vì để chơi trội. Anh chủ yếu cảm thấy rằng thời tiết quá nóng, anh muốn sửa chữa nó sớm để lái máy kéo trở về. Cho nên khi nghe mọi người khen ngợi mình, trong lòng Dương Từ cũng không có phản ứng gì. Sau khi trả lại chìa khóa cho chủ xe, anh ra hiệu cho người chủ lái xe đi để anh lái máy kéo trở về.

Chỉ là không đợi chủ xe lái xe sang một bên, thợ sửa như vừa mới hoàn hồn, đột nhiên tiến lên muốn nắm tay Dương Từ. Bởi vì trước kia thái độ của đối phương rất không tốt, Dương Từ không thích người thợ sửa này lắm, thấy vậy anh liền vội vàng tránh đi.

Thợ sửa thấy vậy có chút không vui, trên mặt lộ ra vẻ không tin chỉ vào chiếc xe nói: “Ta không tin, ta không tin, vấn đề kia ta còn không giải quyết được, ta không tin ngươi một thằng nhóc mới mọc lông, có thể sửa nó, đây không phải là chiếc xe trước đó căn bản là không có vấn đề gì, các ngươi lo lắng ta tức giận mới diễn ra trò này?”

Dương Từ nghe vậy thiếu chút nữa trợn tròn mắt, người thợ sửa này cũng quá dát vàng lên người rồi. Dương Từ và người trong thôn căn bản là không quen biết hắn ta, cũng không có xe cần cầu xin tới trước mặt hắn, mấy người bọn họ có cái gì mà phải sợ đối phương tức giận chứ?

Càng huống chi trước đó khi xe bị hỏng, Dương Từ vẫn chưa từ công xã về, lúc đó có rất nhiều người đã nhìn thấy xe bị hỏng. Mọi người cũng không biết hắn ta sẽ tới, làm sao có thời gian rảnh rỗi để dỗ dành hắn chứ.

Không chỉ có Dương Từ cảm thấy không nói nên lời, những người bên cạnh nghe được lời này cũng đều nhìn người thợ sửa như một kẻ ngốc, không ngờ đến đối phương lại có tâm tình tốt như vậy. Dương Từ chưa kịp nói gì thì anh chàng vừa bị hắn ta chỉ thẳng vào mũi mắng mỏ lập tức cau mày nói.

“Thợ sửa Kim, ngươi thật là suy nghĩ nhiều rồi. Một tiếng trước xe đã hỏng rồi, nếu không phải thực sự là không còn cách nào khác, ngươi cho rằng với tính khí xấu như ngươi ta dám mặt dày mời ngươi tới đây sao? Tính tình của ngươi rất nổi tiếng ở công xã mà, chỉ cần đầu óc không có vấn đề, sẽ không có người vô duyên vô cớ tìm đến ngươi đâu.”

Chủ xe cũng nói: “Thợ sửa Kim, tiểu đồng chí này đúng thật là giúp đỡ, không tin ngươi có thể hỏi những người khác mà, ở đây không chỉ có người của đại đội thằng bé, còn có một ít người của đại đội khác.”

Trong lòng thợ sửa Kim cảm thấy bọn họ là một bọn, nghe xong lời này, liền không muốn nghe bọn họ nói cái gì cả, liền giơ tay lại muốn kéo Dương Từ bên cạnh: “Ta không tin, ta muốn mang nó đi thi đấu, nếu nó có thể đánh bại ta, vậy ta liền thừa nhận nó có năng lực.”

Dương Từ nghe vậy cười nhạo một tiếng trong lòng, anh làm gì có thời gian mà chơi đùa với đối phương chứ, sách ngày hôm nay anh còn chưa có thời gian để đọc nữa kìa, ngày mai anh phải lên tàu với chị dâu hai của mình, anh vốn là không muốn lãng phí thời gian ở đây. Hơn nữa Dương Từ có bản lĩnh làm việc hay không, còn cần hắn thừa nhận mới được coi là có năng lực sao?

Dương Từ: “Xin lỗi, ta không có thời gian. Ta vẫn còn là học sinh, buổi tối còn phải làm bài tập.”

Nói rồi Dương Từ liền quay người muốn rời đi, nhưng đối phương hoàn toàn không để cho anh rời đi. Những người cùng thôn với Dương Từ nhìn thấy cảnh này, họ lập tức hét lên không hài lòng. Họ cả đời không mua nổi một chiếc ô tô, nên họ cũng không cần lo lắng về việc làm mất lòng thợ sửa Kim. Ngoài ra, bây giờ họ biết rằng Dương Từ có thể sửa chữa ô tô, họ càng không sợ hãi. Này nhé, đắc tội thì đắc tội thôi. Dù sao thì thôn họ cũng có Dương Từ, căn bản là không cần lo lắng về việc cầu xin hắn ta.

Thế là người trong thôn nối đuôi nhau chạy tới, có người lớn gan giơ tay ngăn cản thợ sửa Kim, người rụt rè thì chỉ biết đứng bên cạnh ông ta dựa vào miệng hét lên, trong lúc nhất thời cả đám người ồn ào một trận. Người thợ sửa Kim đó cũng là một người nóng tính, cho dù có nhiều người hơn ông ta cũng không chịu thua kém. Cuối cùng, thấy ông ta sắp tức đến xỉu, Dương Từ đã đồng ý đến công xã với đối phương để thi đấu nhằm khiến cho đối phương hoàn toàn chết tâm, cũng để tránh cho đối phương cứ quấy rầy hoài.

Sau đó, Dương Từ đem máy kéo trở về thôn rồi ngồi xe của chủ xe kia đi đến công xã. Một số người không có việc gì làm sau giờ làm đã mượn xe đạp và đi theo họ. Ngày thường hiếm thấy có náo nhiệt như vậy, khi đến nơi cũng đã có rất nhiều người kéo đến.

Mọi người tập trung tại chỗ thợ Kim sửa xe, lúc này đang vây quanh bên ngoài tò mò nhìn vào. Mấy người trong thôn đi theo cùng nhìn thấy cảnh này, lập tức gấp gáp chen chút vào trong đám người, sợ chút nữa có quá nhiều người sẽ càng tệ hơn.

Thực sự không phải là do người thời đại này nhàn rỗi, nguyên nhân chính vẫn là mấy trò giải trí quá ít. Lúc này radio, tivi còn ít, chỉ có một số nhà khá giả mới có. Ngoài ra, tiền điện đắt đỏ, nhiều người không muốn trả tiền điện, sau giờ làm việc cũng không có việc gì làm. Cho nên mỗi lần gặp được chiếu phim miễn phí, hay nhà nào đó có chuyện náo nhiệt để xem là mọi người lại ùa vào tham gia náo nhiệt.

Cái gọi là cuộc thi giữa hai người rất đơn giản, đó là lắp ráp hai chiếc máy kéo đã được tháo rời, ai dùng thời gian ngắn nhất sẽ thắng. Thành thật mà nói, điều này rất bất công với Dương Từ, bởi vì hai chiếc máy kéo đã được sửa chữa bởi người thợ Kim, điều đó có nghĩa là xe cũng là do ông ta tự mình tháo dỡ. Ngoài ra, người thợ Kim giải quyết những việc này mỗi ngày, trên phương diện này rõ ràng là quen thuộc hơn Dương Từ.

Khi mọi người nghe thấy quy tắc của cuộc thi, họ đều cảm thấy người thợ Kim này không thành thực, tất cả mọi người đều khuyên Dương Từ không nên đồng ý với ông ta. Đối phương rõ ràng là đang lừa người, có lẽ cảm thấy Dương Từ là một đứa trẻ dễ bắt nạt.

“Không thể đồng ý với hắn ta được, hắn rõ ràng là đang bẫy ngươi. Xe là do hắn ta tháo ra, lỡ như thiếu bộ phận nào, đến lúc đó ngươi cũng không biết.”

“Đúng đó đúng đó, hắn ta vốn dĩ là người chuyên sửa cái này, làm gì có ai bắt nạt một đứa trẻ như hắn ta chứ?”

“Mặc dù ta không biết chuyện gì đã xảy ra trước đó, nhưng đây rõ ràng là bắt nạt đứa trẻ, lão Kim làm như vậy là quá không công bằng rồi.”

Khi Kim Thắng Nam từ trong đoàn nghệ thuật đi làm về, ghé vào chỗ cha cô sửa xe xem một chút, liền nhìn thấy chỗ sửa xe rất đông người. Cô ấy vốn còn thắc mắc chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi đến gần hơn và lắng nghe những lời phàn nàn của mọi người một lúc lâu, cô mới nhận ra trước đó đã xảy ra chuyện gì.

Kim Thắng Nam luôn biết rằng tính khí của cha mình chính là một người có tính cách vừa thô lỗ vừa làm người ta khó chịu, ngay cả con gái như cô ấy đôi khi cũng khiến cô ấy chán ghét ông ta. Nhưng trong lòng cô ấy khó chịu là một chuyện, nghe mọi người nói cha mình không tốt, cô ấy không khỏi muốn đứng ra bảo vệ ông.

Không có cách nào, ai biểu cô mồ côi mẹ từ nhỏ, cô ấy là được người cha phiền phức này nuôi nấng đến lớn mà. Cho dù đôi khi đối phương có đối xử tệ với cô ấy, nhưng dù sao thì ông ta cũng đã nuôi dạy cô ấy rất tốt. Bây giờ hai cha con nương tựa lẫn nhau, cô ấy thật sự không muốn ông già này bị bắt nạt.

Vì vậy, cô ấy vội vàng đẩy đám đông ra và chen vào, nhưng cô ấy chưa kịp chen vào, đã nghe thấy một cậu bé nói: “Ta đồng ý.”

Vừa rồi Dương Từ cố ý nhìn một lúc lâu sau khi xác định rằng đối phương không giấu các bộ phận đi, anh mới mở miệng và đồng ý với cuộc thi này. Anh chưa bao giờ làm bất cứ điều gì mà anh không chắc chắn, anh dám đồng ý cũng là có lý do của riêng mình.

Khi còn học đại học ở đời trước, anh đã tham gia vào một nhóm sở thích và đã lắp ráp cái này. Mặc dù máy kéo của tương lai khác với máy kéo hiện tại, có cấu trúc càng phức tạp hơn so với hiện tại, nhưng cấu trúc chung không khác quá nhiều. Ngoài ra, gần đây Dương Từ vẫn luôn nghiên cứu như vậy, không chỉ thu thập nhiều cuốn sách khác nhau mà còn thực hiện một số thí nghiệm nhỏ về khía cạnh này.

Rất lâu trước đây anh đã làm ra một chiếc radio xấu xí, sau đó anh đã tự mình làm hai mô hình xe nhỏ, còn để cho Tạ Nghiễn Thanh theo anh chơi đùa hai ngày. Vì hiện tại tạm thời vẫn chưa tìm được nguồn năng lượng phù hợp nên chiếc ô tô đồ chơi vốn có thể di chuyển được lại chỉ có thể được sử dụng làm mô hình.

Thấy vậy, mọi người đều cảm thấy Dương Từ thật ngu ngốc, trong tình huống này, đối phương rõ ràng là đang muốn lừa anh, Dương Từ hoàn toàn không hề có chút cơ hội chiến thắng. Bởi vì khoảnh khắc Dương Từ đồng ý, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt của người thợ Kim.

Một ông chú không nhịn được nói: “Đây là con nhà ai vậy? Thật đúng là lớn gan mà. Rõ ràng là lão Kim đã hố nó, đứa nhỏ này còn nhảy xuống.”

“Đúng đấy, rõ ràng là cố ý lừa nó, đứa nhỏ này còn quá trẻ người non dạ mà. Chút nữa lỡ như mà thua rồi, có khi sẽ bị thợ sửa Kim mắng cho khóc đấy.”

Những người cùng thôn với Dương Từ khi họ nghe điều này có chút không đồng ý, một người đàn ông khẽ lẩm bẩm: “Nếu nó đã đồng ý rồi, vậy có nghĩa là không có vấn đề gì, ta tin tưởng vào Dương Từ.”

Hai người vừa nói liếc nhìn anh ấy, rồi không khỏi chế nhạo. Thực sự không phải là họ coi thường Dương Từ mà ván cờ này rõ ràng là không đúng, thợ sửa Kim đang cố tình khiến Dương Từ gặp xui xẻo mà.

Bất kể những người xung quanh nói gì, Dương Từ vẫn đồng ý cuộc thi này. Ngay khi mọi người đang chờ đợi Dương Từ thua cuộc, cảnh tiếp theo khiến mọi người phải há hốc mồm. Bởi vì ngay khi cuộc thi bắt đầu, đôi tay của Dương Từ dường như biết biến ảo thuật vậy, bắt đầu nhanh chóng lắp ráp những bộ phận rải rác của chiếc máy kéo.

Thợ sửa Kim, người vốn thề thốt sắt son rằng mình sẽ thắng, cũng trở nên lo lắng khi nhìn thấy động tác của Dương Từ, bàn tay cầm cờ lê của ông ta không khỏi run lên. Tuy nhiên, điều đáng ghét hơn vẫn còn ở phía sau, cậu bé Dương Từ này rõ ràng càng giả vờ càng thoải mái hơn, thậm chí còn chậm rãi ngâm nga một bài hát nhỏ.

Dương Từ trước giờ chưa bao giờ là một người ngoan ngoãn chịu thiệt, tất nhiên anh đã nhìn ra ý xấu của người thợ Kim. Cho nên cho dù anh đồng ý cuộc tỷ thí này, cho dù rất tự tin có thể thắng được đối thủ, nhưng anh vẫn không muốn để cho người thợ Kim này thi quá dễ dàng được.

Loại cạnh tranh căng thẳng một đối một này không chỉ kiểm tra năng lực thực sự của một người mà còn kiểm tra tố chất tâm lý của một người. Về tố chất tâm lý, Dương Từ luôn rất ổn định, thậm chí anh còn có tâm trạng đi quấy rầy đối thủ của mình.

Người thợ Kim rõ ràng cũng nhận thấy điều đó, nhiều lần nhịn không được hét vào mặt Dương Từ: “Ngươi có thể im lặng chút được không, đúng là phiền chết đi được.”

Đáng tiếc là Dương Từ hoàn toàn phớt lờ ông ta, tiếp tục tự mình lắp ráp, hơn nữa tốc độ càng ngày càng nhanh hơn. Rõ ràng công việc mà anh đang làm là sửa chữa xe, nhưng nhìn anh lắp ráp lại rất vui mắt, luôn cảm thấy anh không giống như là đang làm việc nặng nhọc mà hai bàn tay lại nhanh nhẹn như chơi đàn vậy.

Thấy Dương Từ sắp lắp ráp xong, thợ sửa Kim người đã hoàn toàn suy sụp tinh thần, đột nhiên bắt đầu cam chịu. Sau đó, ông ta thậm chí trưng ra bộ mặt già nua còn lén muốn giấu các linh kiện của Dương Từ.

Dương Từ bị sự vô liêm sỉ của đối phương làm cho cười, cho nên đến cả tôn nghiêm cuối cùng cũng không thèm cho ông ta, sau khi lắp ráp xong máy kéo, liền cúi đầu nhìn đối phương nói: “Tục ngữ có câu núi cao còn có núi cao hơn, bác à ông không thể chỉ bởi vì ta tuổi còn trẻ mà coi thường ta được. Còn có làm người phải giữ chữ tín, cũng phải có đạo đức cơ bản nhất, ta đã đồng ý so tài với ông, sao ông lại muốn giở thủ đoạn với ta?”

Lời mà Dương Từ nói rất chói tai, nhưng vì anh đẹp trai còn giả vờ yếu đuối, lúc này mặt anh trắng bệch đôi mắt đỏ hoe, như thể anh thực sự bị người ta bắt nạt và đang rất tức giận, mới không nhịn được có dáng vẻ đáng thương đứng lên phản kháng lại.

Cho nên mọi người cũng không cảm thấy những gì anh nói là quá đáng, thậm chí mọi người còn phụ họa theo Dương Từ: “Lần này lão Kim quá đáng quá rồi, vừa rồi còn giấu cái gì đó, còn thực sự cho rằng mọi người đều là đồ ngốc.”

“Cho dù chúng ta không hiểu mấy cái này, giấu giếm đồ cũng là quá đáng rồi. Trước đây ta chỉ cảm thấy ông ta tính tình không tốt, không nghĩ tới nhân phẩm của ông ta lại tệ như vậy, sau này cũng không dám nhờ ông ta giúp đỡ.”

“Đúng đó, một người có vấn đề về nhân phẩm như thế này, nếu một ngày nào đó chúng ta vô tình đắc tội, có khi nào hắn ta sẽ làm hỏng xe của chúng ta hay không, đến lúc đó chết như thế nào cũng không biết nữa.”

Kim Thắng Nam nghe vậy cảm thấy hổ thẹn vô cùng, khi thấy cha mình muốn phản bác, cô ấy nhanh chóng bước tới và tóm lấy đối phương. Cô ấy không ngờ người so tài với cha mình lại là một đứa trẻ còn chưa lớn, để giữ lại chút tôn nghiêm còn lại của cha mình, cô ấy vội vàng xin lỗi Dương Từ: “Thật xin lỗi, thực xin lỗi, bạn đồng chí nhỏ này thực xin lỗi, tính tình của cha ta không tốt, những năm này ông ấy đã bị chiều chuộng đến hư rồi, chuyện này ta rất có lỗi, hi vọng bạn đồng chí nhỏ này đừng quá tức giận.”

“Nghe nói lần này so tài cũng là do cha ta cưỡng éo đưa ngươi đến đây, nhất định là đã làm chậm trễ rất nhiều thời gian của ngươi. Nếu như ngươi cảm thấy trong lòng không thoải mái, ngày khác ta sẽ dẫn ông ấy tới cửa xin lỗi.”

So với thợ sửa Kim không biết cách đối nhân xử thế, Kim Thắng Nam là một cô con gái hiểu chuyện hơn nhiều. Hơn nữa, cô ấy là quân nhân của đoàn nghệ thuật, mọi người ít nhiều gì cũng sẽ cho đoàn nghệ thuật chút thể diện nên lần lượt nhân nhượng không nói gì thêm.

Bởi vì Dương Từ còn có rất nhiều việc phải làm, nhìn thấy như vậy cũng khó mà tiếp tục hung hăng ép người, nếu không sẽ làm hỏng hình tượng bạch liên hoa của anh, cho nên lập tức hào phóng xua tay: “Không sao, không sao, chỉ cần ông ấy đừng có nhắm đến ta mãi là được, ta phải quay về làm bài tập của mình.”

Kim Thắng Nam đã đích thân tiễn Dương Từ đi, sau khi tiễn Dương Từ ra khỏi công xã, cô ấy không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nếu hôm nay cô ấy không đến đây, đoán chừng là cha cô đã tự mình triệt để hủy hoại thanh danh rồi.

Kỳ thực thợ sửa Kim căn bản không ngốc, chỉ là mấy năm nay ông ta đều bị người tâng bốc quen mà thôi. Ông ta luôn cảm thấy công xã không có ông là không được nên ngày thường ông ta luôn không ngán ai. Nhưng sau sự việc này, sau này mọi người sẽ có thêm một người để lựa chọn, thái độ đối với thợ sửa Kim sẽ thay đổi mạnh mẽ.

May mà Dương Từ đó là một học sinh, nghe nói rằng sau khi khai giảng anh sẽ đến trường Nhất Trung của huyện để học. Chỉ cần trong khoảng thời gian này thợ sửa Kim thành thật chút, đợi đến khi mọi người quên đi chuyện này, ông ta vẫn có thể sống thoải mái như trước. Kim Thắng Nam trong lòng nghĩ rất tốt, đáng tiếc điều mà cô ấy không biết là sau khi Dương Từ từ công xã trở về, anh đã đến nhà anh ba của mình.

Dương gia có bốn anh em, anh cả Dương Lăng Húc là công nhân, anh hai Dương Quốc Hữu là quân nhân, đứa út Dương Từ sau này dựa vào việc học. Cả ba người họ sau này đều có tiền đồ, có thể sống tốt cuộc sống của mình. Chỉ có anh ba Dương Gia Hữu yếu hơn một chút, ngoại trừ một thân sức lực, khi đánh nhau là một người tàn nhẫn ra, anh ấy thực sự không có bản lĩnh lớn nào khác.

Nông nghiệp vẫn ổn trong những năm 1970, nhưng đợi đến những năm 1980 thì không ổn rồi. Bây giờ Dương Gia Hữu lại cưới một người vợ huyện thành, Vu Hân Tuyết còn là một cô gái tốt từ thủ đô đến, sau này dù như thế nào thì nhất định cũng sẽ trở về thủ đô.

Sau những gì xảy ra ngày hôm nay, Dương Từ muốn Dương Gia Hữu tiến vào đội vận tải của công xã. Cho dù đó là học lái xe tải hay học sửa chữa ô tô, sau này đã có tay nghề rồi sẽ không chết đói được. Dương Từ có một vài cuốn sách liên quan đến cấu trúc thân xe, cũng có một chút nghiên cứu về hầu hết các loại xe, anh định dạy cho anh ba tất cả những điều này.

Sau khi Dương Gia Hữu nghe xong ý của Dương Từ, anh ấy người luôn luôn ít nói hiền lành, đã rất xúc động. Thành thật mà nói, trước đây mối quan hệ giữa anh ấy và Dương Từ càng tốt hơn, sau đó, sau khi Dương Từ bắt đầu huấn luyện với anh hai, Dương Từ đã trở nên thân thiết hơn với anh hai, lúc đó trong lòng của Dương Gia Hữu còn rất thất vọng.

Sau đó Dương Từ vừa bận dạy kèm vừa tìm giáo viên cho việc học của Dương Mộng Liên, trong lòng Dương Gia Hữu không khỏi có chút ghen tị. Nhưng anh ấy là người không giỏi biểu đạt lắm, cho dù trong lòng rất thất vọng cũng sẽ không nói ra. Cứ tưởng rằng Dương Từ đã quên mất người anh ba này, nhưng anh ấy không ngờ rằng Dương Từ vẫn luôn lo lắng cho anh ấy, thậm chí còn giúp tìm một thị trường tốt cho kế sinh nhai sau này của anh anh.

Dương Từ: “Không chỉ công xã chúng ta thiếu người, mà ở các công xã khác, kể cả trong huyện, thợ sửa xe thực sự biết sửa chữa cũng không nhiều. Cũng chính vì điều này mà nhiều thợ sửa xe rất kiêu ngạo, họ đều hận không thể dùng lỗ mũi nhìn đời. Em nghĩ là mình biết chút ít về chuyện này, hơn nữa trên tay em còn có một cuốn sách về kết cấu thân xe. Anh ba anh có thể để cho chị dâu ba giúp anh “chăm sóc đặc biệt” (kèm học 1×1), với khả năng chịu đựng khó khăn của anh ba và trí thông minh của chị dâu ba, anh nhất định sẽ sớm có thể học được mấy cái này. “

Ngoại trừ cuốn sách đó ra, Dương Từ cũng có thể mua thêm nhiều sách hơn thông qua hệ thống Taobao. Đến lúc đó, cho dù gặp phải điều gì đó mà anh cũng không hiểu, bọn họ có thể cùng nhau ngồi nghiên cứu. Vừa vặn gần đây anh đang nghiên cứu ô tô đồ chơi mini, như vậy cũng có thể vừa học vừa dạy cho anh ba.

Dương Từ đã để cho anh ba cẩn thận suy nghĩ, anh quay trở về định nhân lúc này để thu dọn đồ đạc của mình. Ngay sau khi Dương Từ rời khỏi nhà, Vu Hân Tuyết từ bên ngoài quay lại. Đối với những gì Dương Từ nói với Dương Gia Hữu cô ấy ở cửa tình cờ nghe thấy được.

Thành thật mà nói, không chỉ Dương Gia Hữu rất cảm động, ngay cả Vu Hân Tuyết người có quan hệ thân thích mỏng manh cũng không khỏi xúc động trước hành động của Dương Từ. Bởi vì có rất nhiều người sau khi có gia đình nhỏ cho riêng mình, quan hệ thân thích họ hàng đều không mấy thân thiết, thậm chí có thể vì một chút lợi nhỏ mà quay lưng thành thù với nhau.

Nhưng ngoại trừ Dương Đại Hồng kết hôn sớm và người anh cả ích kỷ Dương Lăng Húc, những người con còn lại của Dương gia đều có mối quan hệ rất tốt, đôi khi họ tốt đến mức khiến cô ấy cảm thấy không chân thực, cô ấy luôn cảm thấy mình là người như vậy không đáng có những ngày hạnh phúc như vậy.

Trước đây có một lần cô ấy gặp ác mộng, trong giấc mơ đó không có người Dương gia ấm áp dễ chịu chứ đừng nói đến người khiến cô an tâm là Dương Gia Hữu. Trong giấc mơ, cô ấy kết hôn với một người đàn ông không nhìn rõ mặt mũi, cô ấy bị đối phương bạo hành gia đình, làm nhục, hành hạ hàng ngày, còn bị gia đình hắn ta hành hạ đủ mọi cách.

May mà cơn ác mộng này không kéo dài lâu, cô ấy đã được Dương Gia Hữu đánh thức. Có lẽ là bởi vì giấc mộng quá chân thực, vừa nhìn thấy Dương Gia Hữu, phản ứng đầu tiên của cô ấy chính là trốn vào trong ngực anh ấy, rất nhanh cô ấy liền phát hiện đó chẳng qua chỉ là một giấc mộng mà thôi.

Dương Gia Hữu đang suy nghĩ về những lời của Dương Từ, thì thấy Vu Hân Tuyết đột nhiên chạy về phía mình, anh ấy theo bản năng đưa tay ra để đón lấy cô ấy. Anh ấy vừa muốn hỏi cô có chuyện gì, lại nghe thấy Vu Hân Tuyết ở trong lòng anh ấy nói: “Thật tốt quá, em có thể gả cho anh thật là tốt quá, có thể làm con dâu của Dương gia thật tốt quá…”

Những lời nói này của Vu Hân Tuyết đã nói rất nhiều lần, Dương Gia Hữu cảm thấy hơi xấu hổ khi nghe lời này. Vốn dĩ anh ấy còn không xác định mình có muốn học lái xe hay không, nhưng bây giờ nhìn người vợ ngoan ngoãn hiểu chuyện trong lòng, anh ấy một người luôn thành thật ít nói, không khỏi tiến lên một bước.

Anh ấy muốn học lái xe, học sửa xe, như vậy sẽ không kéo chân gia đình, cũng có thể để cho Vu Hân Tuyết sống một cuộc sống tốt đẹp với anh ấy.

[text_hash] => 01e71103
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.