Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 77 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 77

Array
(
[text] =>

Chương 77

Khi Tống Tinh Tuyết dẫn người trong thôn đến, khuôn mặt của Ngụy Qúy Ngạn đã trắng bệch vì đau. Nhưng cho dù hắn khó chịu như thế nào, hiện tại hắn ta cũng phải kiên trì. Dù sao vừa rồi hắn bởi vì bất cẩn mà để lộ quá nhiều, chỉ có nắm bắt cơ hội này, mới có thể không bị bại lộ.

Vì vậy, khi Tống Tinh Tuyết dẫn người chạy tới, Ngụy Qúy Ngạn đột nhiên phát huy kỹ năng diễn xuất của mình. Đầu tiên là sắc mặt tái nhợt liếc mắt nhìn Tống Tinh Tuyết, sau đó thân thể khẽ run, tựa hồ rất sợ hãi, sau đó ánh mắt bắt đầu tránh né tầm mắt của Tống Tinh Tuyết.

Tống Tinh Tuyết thấy vậy, còn tưởng rằng hắn biết sợ rồi, dù sao thì vừa rồi chính là hắn muốn đẩy cô xuống nước, lúc này Dương Từ và thôn dân đều ở đây, đoán chừng là hắn sợ cô nói cho mọi người biết chuyện vừa rồi. Tuy rằng sau đó hắn đột nhiên nhảy xuống, ở trong nước xem ra là chịu thiệt lớn rồi, nhưng Tống Tinh Tuyết cũng không có ý định cứ như vậy buông tha cho hắn.

Từ góc độ của Tống Tinh Tuyết mà nói, đối phương nhất định có vấn đề, người như vậy còn ở cùng một chỗ với cô ta, sau này mọi người ngẩng đầu cuối đầu đều gặp, cô ta không muốn ở cùng loại người tâm thần này. Cách tốt nhất chính là xé bỏ lớp mặt nạ của hắn, chỉ có như vậy mới có thể đuổi đối phương đi, như vậy cô ta chẳng những không gặp nguy hiểm, mà những người khác cũng sẽ không bị uy hiếp.

Tống Tinh Tuyết vừa muốn mở miệng nói chuyện, bên cạnh cô có một ông chú dẫn đầu hỏi: “Làm sao vậy, đang yên đang lành sao lại rơi xuống sông?”

Tống Tinh Tuyết nghe vậy hai mắt sáng lên, biết đây là thời cơ của mình, nhưng khi cô vừa mở miệng định nói, Ngụy Qúy Ngạn yếu ớt đột nhiên nói: “Không có gì, chỉ là… có chút mâu thuẫn với Tống thanh niên trí thức, bản than ta… không cẩn thận ngã xuống.”

Vào thời điểm Ngụy Qúy Ngạn nói như vậy, đôi mắt hắn vô thức nhìn Dương Từ. Thấy vậy, Dương Từ biết rõ đối phương đang đợi anh nói ra “sự thật” đây mà. Dương Từ muốn biết đối phương đang có chủ ý gì, khi nghe vậy định làm theo lời hắn ta, một giọng nói đột nhiên vang lên.

“Cái kia, cái kia… Ta biết, vừa rồi ta ở bên kia sông nhìn thấy bọn họ cãi nhau, Ngụy thanh niên tri thức liền đột nhiên ngã xuống, hình như… Hình như là Tống thanh niên trí thức đẩy.”

Nghe thấy lời này mặt cô ta biến sắc, nhìn người nói với vẻ mặt không thể tin được. Cùng lúc đó khi nghe thấy lời này trong lòng của Ngụy Qúy Ngạn cũng thắt lại, hắn ta cũng với Tống Tinh Tuyết nhìn về hướng người nói.

Hóa ra người vừa nói là một người quen, chính là cô gái nhỏ tuổi nhất trong nhóm thanh niên trí thức của họ. Cô gái năm nay mười sáu tuổi, là người nhỏ nhất trong nhóm thanh niên trí thức mới, tên là Hàn Niên Phương, là một cô gái có khuôn mặt em bé có chút tùy hứng.

Tống Tinh Tuyết vừa nhìn thấy là cô ta làm giả chứng cứ cho Ngụy Qúy Ngạn, liền biết rằng hôm nay sợ là cô phải gặp rắc rối rồi. Vì mối quan hệ của cô ta và Hàn Niên Phương không được tốt, trước đó trên đường xuống nông thôn khi cô ta chạm vào đồ của cô Tống Tinh Tuyết đã nổi nóng cãi nhau với Hàn Niên Phương.

Sau đó, khi Tống Tinh Tuyết chuyển đến Tri Thanh Điểm, đối phương vẫn cứ tùy ý đụng vào đồ của cô, còn nhân lúc cô không biết mà dùng trộm Tuyết Hoa Sương* của cô. Chính vì đối phương thích trộm đồ mà Tống Cảnh Tuyết vẫn luôn không thích Hàn Niên Phương, dẫn đến quan hệ giữa hai người càng ngày càng trở nên tồi tệ.

(*Tuyết Hoa Sương: sản phẩm chăm sóc da)

Ngoài ra, Hàn Niên Phương thích bám lấy Ngụy Qúy Ngạn, rõ ràng là cô ta có chút tình cảm với Ngụy Qúy Ngạn. Cho nên Tống Tinh Tuyết vào lúc nhìn thấy đối phương, liền biết đối phương nhất định sẽ trợ giúp Ngụy Qúy Ngạn.

Vốn dĩ trong lòng Tống Tinh Tuyết còn cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao Ngụy Qúy Ngạn lại đột nhiên tự mình nhảy xuống sông. Lúc này nghĩ đến chuyện đã xảy ra vào thời điểm đó, hẳn là lúc hắn ta muốn hại cô, đúng lúc phát hiện xung quanh còn có người khác. Sợ rằng cô ta sẽ nói ra sự thật, vì vậy hắn ta đã trực tiếp dàn dựng một khổ nhục kế.

Điều này không chỉ biến hắn ta từ kẻ xấu thành nạn nhân mà còn khiến cô ta mất đi quyền nói chuyện trước mặt mọi người. Ngoài ra, còn có hai nhân chứng là Dương Từ và Hàn Niên Phương, sau sự việc này dù cô ta có giải thích thế nào, thì mọi người cũng sẽ không tin bất kỳ lời nào mà cô ta nói ra, đó là lý do tại sao Ngụy Qúy Ngạn lại phí tâm phí sức hành hạ bản thân.

Tống Tinh Tuyết nghĩ thông suốt được điểm này trong lòng cảm thấy ớn lạnh, nhất thời không biết nên giải thích như thế nào. Khi cô ta đang bất lực nhìn Dương Từ, một bác gái bên cạnh không khỏi bất bình nói: “Điều này là không thể chấp nhận được, cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng không thể đẩy người ta được. Nếu không phải Dương Từ đến kịp lúc, ngươi đây là đang giết người đó.”

Bởi vì Ngụy Qúy Ngạn biết cách sống chung với mọi người hơn Tống Tinh Tuyết, nên nhân duyên của hắn ta trong đại đội tốt hơn nhiều so với cô ta. Ngoài ra, Ngụy Qúy Ngạn hiện tại đang là nạn nhân, cho nên sau khi nghe những lời của Hàn Niên Phương, mọi người gần như ngay lập tức ngầm thừa nhận rằng đó là khi hai người họ xảy ra tranh chấp, trong lúc kích động Tống Tinh Tuyết đã đẩy hắn ta xuống sông.

Những người trong đại đội chưa bao giờ tích đức (trên miệng) đối với những người có suy nghĩ xấu xa. Dù sao mọi người sống cùng một thôn, nếu một ngày nào đó đối phương không vui, lại đẩy bọn họ hoặc con của bọn họ xuống sông thì quá đáng sợ rồi.

“Cô gái nhỏ này thoạt nhìn yếu ớt mỏng manh, không ngờ bụng dạ lại đen tối như vậy, thật sự nhìn không ra đấy?”

“Đúng đấy, đúng đấy, đúng thật sự là nhìn không ra đó, không ngờ lại là một người mạnh mẽ như vậy?”

“Quả nhiên, cho dù người lớn lên như thế nào, người đẹp đến đâu, không có lòng tốt bụng cũng không được mà.”

Hàn Niên Phương khịt mũi khi nghe điều này, sau đó chu cái miệng nhỏ nói: “Cô ta vốn dĩ là người như vậy, trước đây ta chỉ là mượn đồ của cô ta dùng một chút mà cô ta đã hận không thể tát ta một cái đấy. Bây giờ lại có xích mích với Ngụy thanh niên trí thức, còn chẳng phải ác tâm muốn hại người sao?”

Ngụy Qúy Ngạn nghe vậy khẽ nhíu mày, yếu ớt ngăn cản lại: “Hàn thanh niên trí thức, cô nói quá rồi. Tống thanh niên trí thức không có ác ý gì, cô ấy chỉ nhất thời kích động mà thôi. Lại nói… tất cả đều là lỗi của ta, nếu không phải ta nói quá khó nghe, cô ấy cũng sẽ không kích động như vậy.

Nghe vậy, Hàn Niên Phương không hài lòng và nói: “Anh có thể nói cái gì mà khiến cô ta muốn giết người chứ?”

Ngụy Qúy Ngạn vô thức nhìn Dương Từ, rồi nhẹ nhàng nói với vẻ mặt xấu hổ: “Ta… ta phát hiện ra cô ấy đang hẹn hò với đồng chí Dương tiểu tứ, chỉ nói xấu đồng chí Dương tiểu tứ vài câu, sau đó… không ngờ cô ấy đột nhiên thay đổi sắc mặt, dáng vẻ như rất sợ ta biết…”

Khi những người xung quanh nghe thấy điều này, tất cả họ đều có biểu hiện không thể tin được. Tống Tinh Tuyết càng bị hắn chọc tức, chỉ vào mũi hắn mắng: “Ngươi ngậm máu phun người, ngươi thật không biết xấu hổ mà, rõ ràng là ngươi muốn đẩy ta, sau đó lại phát hiện có người tới, liền tự mình nhảy xuống…”

Ngụy Qúy Ngạn không để ý tới Tống Tinh Ngạn, mà là cúi đầu và giữ khóe miệng. Vốn dĩ, nếu Hàn Niên Phương không xuất hiện, hắn ta chỉ có thể dựa vào Dương Từ, hy vọng rằng Dương Từ sẽ ngay thẳng và vị tha như lời đồn.

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra, Hàn Niên Phương đột nhiên xuất hiện. Tuy rằng hắn cũng bị đối phương dọa sợ, nhưng là sợ cô ta nhìn thấy sự việc phía trước. Nhưng rất nhanh hắn ta liền hiểu rõ Hàn Niên Phương đến là để giúp hấn. Cô gái nhỏ này ngốc nghếch đến đáng thương, chỉ vì hắn đối xử dịu dàng với cô ta một chút mà lại lao đến làm vũ khí cho hắn.

Đúng lúc hắn ta cũng không có cách nào tin tưởng Dương Từ, luôn cảm thấy rằng Dương Từ đã biết điều gì đó, nên nới cố tình đánh gãy một chiếc xương sườn của hắn. Vì vậy, sau khi có vũ khí tốt hơn, hắn ta dứt khoát từ bỏ Dương Từ và trực tiếp bịt miệng Dương Từ.

Mọi người đều đã coi Tống Tinh Tuyết là người xấu, Tống Tinh Tuyết lại từng sống ở Dương gia lâu như vậy. Nếu đồn ra Dương Từ có mối quan hệ thân thiết với cô ta, thì mọi người sẽ nghĩ rằng họ là đồng bọn. Cho dù Dương Từ muốn giúp Tống Tinh Tuyết nói gì đó, mọi người cũng sẽ tự động cho rằng anh đang thiên vị.

Ngoài ra, con người thời đại này đối với quan hệ nam nữ rất nhạy cảm, nếu không cẩn thận thì chính là quan hệ nam nữ lung tung. Nếu không thực sự là hẹn hò, Dương Từ để tránh bị nghi ngờ sẽ im lặng. Sau này cho dù Ngụy Qúy Ngạn làm gì, Dương Từ chắc cũng sẽ không quan tâm quá nhiều nữa.

Hàn Niên Phương chỉ vào Tống Tinh Tuyết mắng: “Ngươi thật là không biết xấu hổ, khó trách ngươi không ngừng nói Dương gia tốt, hóa ra người yêu là người Dương gia. Ngươi dọn ra Dương gia nhất định cảm thấy rất khó chịu trong lòng, cho nên ngươi muốn nhanh chóng dụ dỗ Dương Từ, như vậy ngươi liền có thể giống như những nữ thanh niên trí thức khác, tìm một người đàn ông để kết hôn không cần phải làm việc nữa.”

Tống Tinh Tuyết tức giận nói: “Ngươi đang nói nhảm nhí gì vậy? Tuổi thì không lớn mà lại suy nghĩ gì đấy? Ngươi nghĩ rằng tất cả mọi người đều giống như ngươi sao? Trong mắt ngoại trừ đàn ông thì cũng là đàn ông.”

Hàn Niên Phương vỗ ngực không sợ hãi mà nói: “Ngươi nói ai trong mắt chỉ có đàn ông chứ, bây giờ chuyện tốt của ngươi bị lộ ra rồi, ngươi đúng thật là không biết xấu hổ mà.”

Nghe thấy tiếng cãi vã giữa hai nữ thanh niên trí thức, trong lòng Ngụy Qúy Ngạn cảm thấy đắc ý không thể tả. Ngay khi hắn ta muốn nhìn thấy vẻ mặt bối rối của Dương Từ, hắn ta phát hiện ra rằng Dương Từ không hề có chút bối rối nào mà ngược lại nhìn hắn ta với vẻ tràn đầy thích thú, như thể anh gặp phải điều gì đó thú vị.

Ngụy Qúy Ngạn hoàn toàn không biết là kỹ năng diễn xuất mà hắn ta cho là hoàn hảo đều là còn sót lại từ vở kịch phía trước của Dương Từ. Hắn ta có thể lừa dối những người khác xung quanh mình, nhưng trong mắt Dương Từ, hắn ta chỉ là một tên hề. Bao gồm cả việc hắn ta nghĩ rằng mình đã chặn được miệng Dương Từ, nhưng trong mắt Dương Từ, đó như là một trò đùa vậy.

Bởi vì ngay sau đó liền nghe thấy một bác gái cau mày nói: “Làm sao có thể chứ? Trước kia Dương gia có người đến mai mối, bên phía người nữ không chỉ là một cô gái đến từ huyện thành, mà còn có tiền lương hàng tháng là 50 tệ. Dương tiểu tứ còn không thích cô ấy. Mà Dương tiểu tứ vẫn còn đang đi học đấy, tuổi tác của nó với Tống thanh niên trí thức không phù hợp. Bà Lưu Tiêm Mai kia còn nói rằng sau này bà ấy sẽ tìm một cô con dâu từ huyện thành, cho dù Tống thanh niên trí thức cũng là từ huyện thành, nhưng những người bị điều chuyển đến nông thôn không thể so với người trong huyện thành được.”

Những người khác cũng nói: “Đúng đấy, một cô gái huyện thành giàu có như vậy mà Dương tiểu tứ còn không thích, lẽ nào lại thích một cô gái trí thức bị điều chuyển đến nông thôn sao? Sao nghe buồn cười quá vậy?”

“Đúng đó, đúng đó, Ngụy thanh niên trí thức có phải là hiểu lầm rồi không vậy. Nếu là hiểu lầm cũng không thể nói bậy được, ngươi đây không phải là đang muốn hủy hại đi tiền đồ của Dương tiểu tứ sao?”

“Đúng rồi, bây giờ không cho phép tung tin đồn thất thiệt đâu. Ngươi như vậy là đang tung tin đồn thất thiệt về Dương Từ, cẩn thận nếu để Lưu Tiêm Mai phát hiện ra, đến lúc đó ngươi liền gặp xui xẻo rồi.”

“Ha ha ha ha, lúc nãy ta còn cảm thấy hắn ta đáng thương, bây giờ lại cảm thấy đang đời bị đẩy lắm. Tùy tiện mà đi tung tin đồn con gái nhà người ta, người ta không tức giận cũng uổng đấy. Dù sao thì danh tiếng của con gái quan trọng như vậy, ngay cả một người phụ nữ lớn tuổi như ta cũng không thể nhịn.”

“Vừa nhìn là biết không hiểu rõ về Dương tiểu tứ, tung tin đồn cũng không biết tìm cái lý do gì đó đáng tin chút chứ. Nếu ngươi nói người khác, bọn ta chắc chắn sẽ tin tưởng, nhưng Dương tiểu tứ thì không thể. Nó ấy, bây giờ chỉ có mỗi việc đi học thôi, lúc trước khi đi lên đồng làm việc, đều mang theo một cuốn sổ học thuộc đấy.”

Tống Tinh Tuyết đã làm chuẩn bị tốt hết rồi, chuẩn bị sẽ bị một đám người mắng chết. Kết quả không ngờ rằng chỉ trong chốc lát, ác ý của mọi người vốn là đang đối với cô ta lại chuyển sang Ngụy Qúy Ngạn.

Nói đến cũng là Ngụy Qúy Ngạn vẽ rắn thêm chân, hắn ta nhất quyết cứ phải chặn miệng Dương Từ. Luôn cảm thấy rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, nhưng lại không ngờ rằng không chặn miệng thành công, ngược lại còn tự dẫn lửa đến bản thân hắn.

Lúc này, Ngụy Qúy Ngạn mới chợt hiểu tại sao vừa rồi Dương Từ lại nhìn hắn như vậy. Đồng thời… hắn ta cũng tự đặt mình vào một tình huống vừa xấu hổ vừa nguy hiểm. Dù sao thì có một câu nói rằng phép vua thua lệ làng, bây giờ hắn ta cũng đã hiểu rõ Dương Từ rồi.

Ngụy Qúy Ngạn phải chịu thất bại liên tục ngoại trừ việc hắn ta quá tự tin, còn có một nguyên nhân khác đó chính là ở đây khác với những đại viện kia. Nhìn thì có vẻ như mọi người trong thôn sống rải rác, nhưng thực tế họ càng gắn bó chặt chẽ hơn những người trong huyện thành, cho dù chuyện của nhà nào cũng không thể giấu nổi.

Nhất là mấy đứa trẻ trong thôn, cho dù không phải con ruột mình cũng biết rất rõ. Cho nên tuyệt đối không thể vì người nhà quê không đi học nhiều, liền cảm thấy bọn họ dễ bị bị lừa dễ bắt nạt.

Dương Từ đợi mọi người nói đủ rồi mới ngồi xổm xuống trước mặt Ngụy Qúy Ngạn. Cả hai đời anh đều làm người tốt làm rất nhiều việc tốt, nhưng không có nghĩa là anh dễ bắt nạt. Anh luôn khoan dung tốt bụng với người tốt, nhưng anh lại thích ăn miếng trả miếng đối với kẻ xấu. Tung tin đồn phải không? Muốn bịt miệng phải không? Vậy thì để hắn ta nếm thử xem cái gì gọi là có miệng nhưng mà không thể nói được.

Dương Từ vẻ mặt không thể hiểu được nhìn Ngụy Qúy Ngạn, đôi mắt đẹp ẩn tình đầy hoang mang lúng túng, rõ ràng chuyện vừa rồi đã giáng một đòn mạnh vào anh, khiến đôi mắt của cậu bé luôn tự tin tỏa nắng mất đi vẻ sáng ngời.

Dương Từ: “Ta không oán không hận với Ngụy thanh niên trí thức, tại sao Ngụy thanh niên trí thức lại hãm hại ta chứ? Chẳng lẽ là vì chuyện ngày hôm qua… Nhưng cho dù ta nhìn thấy thứ không nên nhìn, lúc đó ta cũng không cố ý đi nhìn trộm nghe lén mà, càng huống chi vừa rồi ta còn liều mạng cứu ngươi, Ngụy thanh niên trí thức hiện tại chắc cũng hả giận rồi chứ.”

Lúc này, mọi người bên bờ sông đều im bặt, hoàn toàn không ngờ đến còn là một bộ phim nhiều tập, lập tức vểnh tai lên nghe, trông như đang chờ đợi một màn kịch hay.

Về phần thôn dân so sánh giữa Ngụy Qúy Ngạn và Dương Từ, tất nhiên họ tin tưởng vào đứa bé thôn mình hơn rồi. Càng huống chi, Dương Từ bây giờ tốt cỡ nào chứ, trước đây bị người Trương gia bắt nạt còn không phản kháng một lời, hiện tại thật đúng là không biết đánh trả lại. Họ nhất định phải giúp để mắt đến nó mới được, kẻo đứa bé Dương gia bị người ta bắt nạt.

Ngay khi Ngụy Qúy Ngạn nghe thấy điều này, hắn ta vô thức muốn nói điều gì đó, nhưng Dương Từ tiếp tục nói: “Nếu Ngụy thanh niên trí thức vẫn chưa hết tức giận, bây giờ ta sẽ trịnh trọng xin lỗi ngươi một lần nữa trước mặt mọi người. Còn hy vọng…Ngụy thanh niên trí thức, đừng giận nữa, cũng đừng nói bậy bạ nữa. Khó khăn lắm ta mới thi vào được trường Nhất Trung, rất nhanh sắp tới sẽ khai giảng rồi, nếu mang tiếng xấu trên người, nói không chừng nhà trường có thể sẽ không nhận ta. Cho nên… Xin ngươi đấy, nể tình ta đã cứu mạng ngươi, xin ngươi…”

Không đợi Dương Từ tiếp tục cầu xin, một cô con dâu của Dương gia đã không thể chịu đựng được nữa. Cô ấy sải bước về phía trước kéo lấy Dương Từ, giống như một con gà mái đang bảo vệ gà con vậy, từ trên cao nhìn xuống dùng mũi hướng về Ngụy Qúy Ngạn.

“Cầu xin cái gì chứ? Đừng có cầu xin hắn ta, loại người này có bệnh phải không? Có chuyện gì mà cứ khăng khăng bắt nạt một đứa trẻ như thế này chứ? Đứa trẻ thôn chúng ta còn thi được hạng nhất toàn huyện đấy, là niềm tự hào của cả thôn bọn ta. Ngươi chỉ là một đứa thanh niên trí thức từ bên ngoài tới mà thôi, dựa vào cái gì mà chà đạp đứa trẻ thôn bọn ta chứ?”

Những người khác cũng tràn ngập sự phẫn nộ, vốn dĩ bởi vì hắn ta hãm hại Dương Từ và Tống Tinh Tuyết bọn họ đã rất không hài lòng rồi. Lúc này sau khi nghe những lời của Dương Từ, mới nhận ra rằng vừa rồi chính là Dương Từ đã cứu hắn ta, vậy mà hắn ta quay người lại liền tung tin đồn về Dương Từ trước mặt mọi người.

Nếu không phải bọn họ biết rõ Dương Từ là người như thế nào, ngày hôm nay… Trời ơi, không chỉ một cô gái tốt bị hủy hoại mà tương lai của Dương Từ cũng sẽ bị hủy hoại. Vừa nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều cảm thấy rùng mình, mọi người đều nhìn Ngụy Qúy Ngạn như nhìn thấy ma quỷ vậy.

“Ngươi thật là lòng dạ hiểm độc, ta mới phát hiện ra vừa rồi là Dương Từ cứu ngươi, kết quả không nghĩ tới ngươi lại ra tay tung tin đồn nhảm, thật là không thể cứu vãn được.”

“Trời ơi, ngươi không nói ta cũng không nhận ra đó, có phải là do Dương Từ biết được bí mật của hắn, đây là tính triệt để diệt người luôn sao?”

“Bí mật gì mà có thể ác độc như vậy? Chẳng lẽ hắn phát sinh quan hệ nam nữ bậy bạ, cho nên muốn ném đá giấu tay?”

……

Hàn Niên Phương còn chưa kịp phản ứng, hoàn toàn không hiểu đây là chuyện gì, không phải là nên khiển trách Tống Tinh Tuyết sao, tại sao mọi người lại mắng Ngụy Qúy Ngạn?

Cô ta vội vàng chạy đến chỗ Ngụy Qúy Ngạn, hùng hổ hét lên: “Các ngươi đừng có mà quá đáng, bọn ta đều là thanh niên trí thức được đưa về nông thôn, nếu như các ngươi ức hiếp người như vậy, ta sẽ báo cáo lên cấp trên, nói các ngươi ép hại thanh niên trí thức bị đưa về nông thôn!”

Dương Từ trong lòng cười nhạo, từ sau lưng người con dâu thò nửa cái đầu ra, ngơ ngác nhìn Hàn Niên Phương: “Đừng mà, đừng mà, chuyện này là do ta mà ra, ta ở đây xin lỗi các ngươi, các ngươi đừng báo cáo thôn bọn ta, thôn bọn ta đều là người tốt.”

Ngụy Qúy Ngạn nghe đến đây liền biết tiêu đời rồi, ngay khi hắn ta định đưa tay ra để ngăn cản đồng đội heo của mình, Hàn Niên Phương đã nói với vẻ mặt đắc ý: “Biết sợ là đúng rồi, vậy thì bây giờ ngươi làm rõ sự thật với mọi người đi, sau đó quỳ xuống xin lỗi Ngụy thanh niên trí thức, ta sẽ nổi lòng tốt mà không báo cáo.”

Dương Từ liếc nhìn Hàn Niên Phương, chỉ mình câu nói thiếu suy nghĩ của cô ta, anh đã có 10.000 cách để hủy hoại cô ta. Tuy nhiên, xét thấy cô ta vẫn còn trẻ và có thể chỉ là một quân cờ bị Ngụy Qúy Ngạn lợi dụng, Dương Từ cuối cùng đã không tấn công Hàn Niên Phương.

Nhưng mười lăm mười sáu tuổi cũng không còn nhỏ nữa, cô ta giúp Ngụy Qúy Ngạn hãm hại Tống Tĩnh Tuyết, ít nhiều gì cũng phải nhận chút trừng phạt. Để tránh sau này cô ta lại tiếp tục vô tâm vô phế, rồi lại bất cẩn phạm phải sai lầm lớn hoặc chịu thiệt lớn.

Dương Từ: “Được rồi, ta có thể xin lỗi anh ấy, ngươi đừng báo cáo thôn bọn ta, chuyện này không liên quan gì đến họ, mọi chuyện đều là lỗi của ta.”

Dương Từ nói rồi muốn đi về phía trước, dáng đi của chàng thiếu niên cao gầy mảnh khảnh có chút nghiêng ngả, chỉ là không đợi anh đi về phía Hàn Niên Phương, đã bị một người chú cản lại.

Người chú đỏ mặt chỉ vào Hàn Niên Phương và Ngụy Qúy Ngạn: “Báo cáo thì báo cáo đi, bọn ta cây ngay không sợ chết đứng. Ta ngược lại muốn xem xem, phía trên sẽ bảo vệ các ngươi hay là bảo vệ người dân? Những thanh niên trí thức các ngươi có vấn đề, bọn ta còn muốn báo cáo đây, để tránh các ngươi làm hại thôn bọn ta.”

“Đúng đấy, bọn ta mới không có sợ đâu, đứa trẻ thôn bọn ta không thể bị bắt nạt được, các ngươi nói có đúng hay không? Dương tiểu tứ đã có thể bảo vệ chúng ta, chúng ta cũng có thể bảo vệ nó!”

“Đúng vậy! Ta là một lão già xấu xa, cả đời chưa từng được khen là người tốt, không ngờ cuối cùng lại được một đứa bé khen. Ông già này sẽ bảo vệ nó, thanh niên trí thức các ngươi giỏi có bản lĩnh thì bước qua xác ta đi!”

Chỉ cần lúc này Dương Từ thêm chút lửa, có thể khiến Hàn Niên Phương bị tiêu diệt vĩnh viễn. Nhưng cô ta là một người vị thành niên còn có đầu óc yêu đương, mức độ này bây giờ cũng gần đủ rồi. Dù sao thì tên cầm đầu là Ngụy Qúy Ngạn, mục tiêu chính của Dương Từ là anh chàng phiền phức này, nếu không có hắn ta thì cũng sẽ không có nhiều chuyện như vậy.

Loại chuyện có vấn đề về đạo đức này, trong thôn đều sẽ họp để phê bình công khai. Đợi đến sau khi mọi người tan làm vào buổi chiều, Dương Mãn Thương tổ chức một cuộc họp ở sân phơi thóc, nghiêm khắc phê bình Ngụy Qúy Ngạn và Hàn Niên Phương.

“Các ngươi thanh niên trí thức bị điều xuống nông thôn, là để tiếp thu bần nông và trung nông tiếp tục giáo dục, chứ không phải là dở cái tính tiểu thư thiếu gia ra. Bản thân phạm phải lỗi sai không kiểm điểm lại bản thân thì thôi đi, vậy mà còn vênh váo hống hách muốn báo cáo những người dân bình thường? Các ngươi nói bọn ta ép hại các ngươi như thế nào, hôm nay nếu không nói ra thì các ngươi đừng nghĩ mà rời đi.”

So với các đại đội khác mà nói, đại đội trưởng Dương Mãn Thương thực sự rất tốt bụng rồi. Chỉ cần vấn đề không đặc biệt nghiêm trọng, Dương Mãn Thương luôn khoan dung với những thanh niên trí thức, sẽ giao cho họ những công việc khá nhẹ nhàng, còn sẽ giúp họ giải quyết đủ loại vấn đề trong cuộc sống.

Đặc biệt là một số thanh niên trí thức lớn tuổi, đã nhìn thấy sự không công bằng của các đại đội khác, họ càng cảm kích nơi này hơn. Lúc này nghe thấy lời nói của Dương Mãn Thương, bọn họ mặc dù biết căn bản không phải đang nói về mình, nhưng cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ, cảm thấy hai người trên sân khấu đã làm cho họ mất mặt.

Lúc đầu, Hàn Niên Phương còn muốn phản kháng, như thể cô ta đã phải chịu một nỗi oan ức lớn vậy. Sau đó vẫn là một thanh niên trí thức lớn tuổi nhìn không nổi nên len lén nhắc nhở cô ta vài câu, lúc này Hàn Niên Phương mới ý thức được điều gì đó có chút sợ hãi. Hàn Niên Phương sợ hãi liền khóc lên, bất luận Dương Mãn Thương bắt cô ta nói cái gì, cô ta cũng chỉ khóc, tựa hồ không cảm thấy lúc trước mình có lỗi.

So với cô gái ngốc nghếch Hàn Niên Phương không biết phải làm gì, Ngụy Qúy Ngạn lại co được dãn được, hắn ta đã khóc và xin lỗi trong cuộc họp: “Ta xin lỗi, thực ra là ta ghen tị với Dương Từ, ghen tị gia cảnh của anh ấy tốt, ghen tị anh ấy học giỏi, còn rất nhiều thứ khác. Không giống ta… Nhà của ta có bốn anh chị em, ta là người không được yêu thương nhất trong nhà, cho nên mới bị đưa đến nông thôn lao động. Cha mẹ của ta càng thích anh cả hơn, trong mắt bọn họ ta giống như là không khí vậy… “

Dương Từ biết rằng hắn ta đang diễn khổ nhục kế, bởi vì sau lời xin lỗi đầy nước mắt của hắn ta, đã có vài người mềm lòng bắt đầu đồng cảm với hắn ta. Dương Từ không quan tâm lắm đến điều này, điều anh muốn bây giờ là nói với mọi người rằng Ngụy Qúy Ngạn có vấn đề với anh, muốn đối phó với anh.

Mặc dù nhiều người trong thôn đã đồng cảm với hắn ta, nhưng sau sự việc ngày hôm nay, sau này chỉ cần Dương Từ gặp phải điều gì không hay, mọi người đều sẽ nhịn không được mà nghĩ đến hắn ta.

Ngoài ra, có rất nhiều người già và trẻ em trong thôn, rảnh rỗi không có việc gì làm họ thích nhìn chằm chằm vào mọi người. Chính nhờ sự giúp đỡ của những người này mà Trần Túc Thần, người lúc đầu bị Dương Từ hố đến thảm, mới có thể an phận thủ thường lâu như vậy.

Đối với Dương Từ, Ngụy Qúy Ngạn chỉ là Trần Túc Thần thứ hai. Chỉ cần đối phương còn ở trong thôn một ngày, nhất cử nhất động cũng đừng hòng thoát khỏi con mắt soi mói của dân làng.

Tất nhiên, Dương Từ cũng sẽ không đợi hắn ta tiếp tục ra chiêu khác. Nếu sự cố ý của đối phương đã rõ ràng đến mức như vậy, thậm chí còn muốn lấy mạng của Dương Từ, làm sao Dương Từ có thể ngồi yên chờ chết được?

Vì vậy, vào ngày thứ hai của cuộc họp phê bình công khai, khi Dương Từ đi nhặt lá sậy ở mương sông, anh đã vô tình bị người ta đẩy xuống sông. Tuy nhiên, vì Dương Từ ở dưới nước rất tốt nên ngoại trừ có chút sửng sốt ban đầu thì Dương Từ không có gì cả.

Tất nhiên, đây chỉ là những gì mọi người nghĩ. Trên thực tế, Dương Từ đã tự mình nhảy xuống, anh ở trong mương mò cá một lúc rồi mới ướt sũng trở về. Trên đường trở về còn cố ý chán nản ủ rủ, sau đó lại ở dưới đất dính một ít bùn, lúc này mới đi ngang qua chỗ có nhiều người nhất.

Mọi người ngay lập tức liên tưởng đến trên người Ngụy Qúy Ngạn, đại đội trưởng mới của đại đội dân quân thậm chí đã đến để đưa Ngụy Qúy Ngạn đi để thẩm vấn một hồi. Ngụy Qúy Ngạn sợ hãi đến mức nghĩ rằng chuyện của mình đã bị bại lộ, vì vậy hắn ta đã xin chuyển sang đại đội khác vào ngày thứ ba.

Nhưng đến thì dễ, rời khỏi thì không dễ. Dù sao thì trong mắt thôn dân, hắn ta ta vừa mới bắt nạt Dương Từ, làm sao có thể để hắn ta bỏ đi như thế này. Đó không phải là đang trắng trợn tát vào mặt bọn họ sao, khiến các đại đội khác cảm thấy thôn của họ dễ bắt nạt sao?

[text_hash] => b19e684b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.