Array
(
[text] =>
Chương 75
Cả quá trình đều là Trương gia đẩy Dương Từ mấy lần, cũng không gây ra vết thương đáng kể cho Dương Từ. Trước đó họ vẫn luôn không bắt được Dương Từ, đợi đến khi họ khó lắm mới bắt được anh, Dương Từ lại được bảo vệ bởi những người dân quân đột nhiên xuất hiện. Giờ phút này, nhìn những người trong thôn hận thù sôi sục, Trương gia rốt cuộc ý thức được hành vi của họ thực sự không phù hợp.
Nếu như giữa Trương gia và Dương gia xảy ra đánh nhau, thường mà nói chỉ cần tình huống không quá nghiêm trọng, công xã hoặc cục cảnh sát đều sẽ đánh mỗi bên 50 bản. Dù sao khi tình huống không nghiêm trọng, có câu nói là pháp luật không trách công chúng, sẽ không bắt tất cả bọn họ lại đâu.
Nhưng tình huống hiện tại là người của Trương gia ra tay trước, Dương gia bên này căn bản là không phản ứng lại, Dương Từ bị đánh cũng không có đánh trả. Cùng với khuôn mặt trắng bệch của Dương Từ, tất cả những người có mặt ở đây rõ ràng đều thiên vị đối phương hơn.
Ngay cả những người Lưu gia bên kia vốn đang chờ đợi theo dõi, sau khi thấy đám người Trương gia bắt nạt Dương Từ, cũng đã dứt khoát đứng về phía Dương Từ. Bởi vì trong mắt Lưu gia, Trương Vệ Hàn và Trương Chiêu Đệ bọn họ là cháu ngoại, Dương Từ cũng là cháu ngoại của họ. Ngoài ra ở Lưu gia Dương Từ có danh tiếng tốt hơn, càng được yêu thích hơn Trương Vệ Hàn, người chỉ toàn gây phiền nhiễu, cho nên Lưu gia rõ ràng thích Dương Từ hơn.
So với hầu hết những người Trương gia, chị cả của Trương Vệ Hàn, Trương Chiêu Đệ rõ ràng thông minh hơn những người khác rất nhiều. Cô ta là người đã quỳ xuống và bắt cóc đạo đức trước đó, cũng chính vì điều này mà Dương Từ nới giở trò xấu lấy ra chiêu tất sát của mình.
Trương Chiêu Đệ nhanh chóng ngăn cản mọi người trong Trương gia, để tránh họ ngu ngốc đụng độ với dân quân. Sau đó, hai mắt đỏ hoe muốn quỳ xuống trước mặt Dương Từ, Dương Từ thấy vậy vội che bụng kêu lên một tiếng khiến Trương Chiêu Đệ và mọi người đều run sợ.
Ngay lập tức liền thấy Dương Từ đang ôm bụng, vẻ mặt đau khổ nói: “Người trong thôn đều biết anh hai của ta là người như thế nào? Từ khi anh hai ta xuất ngũ trở về, an ninh của công xã chúng ta rõ ràng đã được cải thiện tốt hơn rất nhiều, về điều này các công xã khác không thể sánh kịp được, rõ ràng đại đội dân quân ở gần nhà như vậy, nhưng anh ta thường xuyên bận rộn không thấy được người, anh ta người có trách nhiệm bảo vệ mọi người, sao có thể làm chuyện hãm hại người khác chứ?”
Dương Từ run giọng nói, giống như thân thể bị thương, lại tựa như đang vì tội nghiệp minh oan cho anh hai mà than thở. Ngoài ra, Dương Từ vốn đã đẹp trai, một người đẹp trai lại trông yếu ớt, mang lại một cảm giác ốm yếu.
Thấy vậy, một vài bác gái mềm lòng không khỏi lẩm bẩm: “Người Trương gia này đúng là tạo nghiệp mà, chỉ cần nhìn hành vi của họ là có thể biết tên Trương đó cũng không phải thứ tốt lành gì.”
“Đúng đúng đấy, rõ ràng là bị cảnh sát bắt giữ, những bức ảnh được tìm thấy từ nhà của họ, cũng không biết mặt mũi đâu ra mà đến đây kêu oan nữa?”
Ngoài ra, danh tiếng của Dương Quốc Hữu trong công xã rất tốt, có lẽ thậm chí đến cả Dương Mãn Thương cũng không thể so sánh được. Đặc biệt, trong công xã có rất nhiều gia đình được Dương Quốc Hữu giúp đỡ, nếu nói anh ta tư lợi công ích thì gần như là không có ai tin cả.
Đừng thấy thôn dân khi có việc gì thì đều đến tham gia náo nhiệt, thậm chí luôn thích xem chuyện cười của người khác, nhưng rất nhiều người vẫn có thể phân biệt được đúng sai. Đặc biệt là một số người từng được Dương Quốc Hữu giúp đỡ càng trở nên tức giận hơn sau khi nghe những lời này của Dương Từ.
“Chính xác, chính xác, thằng bé Quốc Hữu kia luôn ngay thẳng, sẽ không có cái tính hãm hại người khác đâu.”
“Cái này ta cũng tin, thằng nhóc Dương Quốc Hữu này quả thực là rất tốt, là một thằng nhóc tốt có tiếng ở công xã chúng ta. Ngay từ đầu ta đã thích nó rồi, còn muốn giới thiệu cháu gái trong nhà cho nó nữa mà. Nếu nhân phẩm của nó có vấn đề, ta cũng không giới thiệu cháu gái của mình cho nó đâu.”
“Nếu thực sự có vấn đề, cũng nên đến cục cảnh sát chứ, ép người Dương gia cũng không thể làm gì được đúng không?”
“Đúng đấy, loại chuyện này cũng không phải Dương gia nói là được, vẫn là phải nghe cục cảnh sát bên đó nói, bọn họ tiếp tục gây rắc rối ở đây cũng vô dụng thôi.”
“Ừ đúng rồi đó, cục cảnh sát sẽ không bắt nhầm người, dù sao thì bọn họ cũng tìm được ảnh chụp trực tiếp rồi. Nghe nói trong ảnh chụp còn có tay của hắn, đây rõ ràng không phải hung thủ sao?”
……
Trương Chiêu Đệ sắc mặt tái nhợt khi nghe thấy những lời đó, cô ta vô thức liếc nhìn Dương Từ, rồi đôi mắt đỏ hoe nói với mọi người: “Không có đâu, người có bàn tay giống nhau rất nhiều, chỉ một bàn tay có thể là bằng chứng gì chứ?”
Dương Từ nghe thấy lời cô ta nói trong lòng thầm chế nhạo một tiếng, sau đó nói một cách đáng thương: “Chị họ, em biết là trong lòng chị đang buồn, dù sao thì cha ruột của chị là một kẻ giết người, sự việc này đã giáng một đòn mạnh vào chị, nhưng … chị cũng không thể vì chuyện này mà vu oan cho anh hai của em được. Anh hai của em chỉ là một quân nhân mà thôi, anh ta chỉ là một lòng muốn bảo vệ người dân bình thường, cho nên vì chuyện này không chút do dự hoàn toàn chống lại nhà chị, cũng phải vì việc nước quên tình nhà mang lại công lý cho người chết. Một người như anh ta… làm sao chị lại có thể nhẫn tâm đi hãm hại anh ta chứ?”
Khi lão bí thư mang người đến, thì đúng lúc nghe được những lời này của Dương Từ. Biết rõ thằng nhóc Dương Từ này mặt dày đến mức nào, mượn cớ ho một tiếng để che đi nụ cười trên môi, nhưng trong lòng thầm nghĩ thằng nhóc này đúng là lợi hại, đánh thì như côn đồ lưu manh còn có thể diễn kịch trước đám đông, bộ mặt đáng thương này còn thực sự như đã xảy ra chuyện vậy.
Lão bí thư: “Được rồi được rồi, đừng làm loạn nữa. Các ngươi làm loạn nữa cũng vô dụng thôi, pháp bất dung thân, nếu người nhà của mỗi tội phạm chỉ cần làm ầm ĩ lên để minh oan cho người thân của mình, thì trên thế giới này còn không phải là hoàn toàn rối tung sao. Ta khuyên các ngươi nên một vừa hai phải đi, cứ nhất quyết ầm ỉ đến cục cảnh sát các người cũng không có chỗ tốt gì đâu, bởi vì Trương Khâu Truyền thực sự là đúng người đúng tội rồi.”
Mẹ của Trương Khâu Truyền vừa nghe xong, liền kêu gào lên muốn đánh lão bí thư nhưng bị dân quân bên cạnh ngăn lại. Miệng bà như khẩu súng liên thanh, liên tục chửi thề: “Không phải đâu, không phải đâu, con trai ta không phải là tội phạm, con trai ta không có tội, đều là các ngươi… đều là các ngươi, lũ khốn nạn… các ngươi sẽ không được chết yên ổn đâu…”
Không đợi đối phương có thể tiếp tục chửi rủa, Dương Quốc Hữu người đã từ đại đội dân quân chạy về, liền đen mặt nói với những người dân quân: “Còn ngây ra đó làm gì, mau bắt tất cả bọn họ đi đi!”
Dương Quốc Hữu đến vội vàng đi cũng vội vàng, khi quay lại đã trực tiếp mang cả Trương gia đi, nếu bọn họ đã không tin Trương Khâu Truyền vi phạm pháp luật, vậy thì để họ tự mình nhìn và nghe là được. Bị thẩm vấn áp lực cao trong một khoảng thời gian dài như vậy, Trương Khâu Truyền đã không thể chịu được mà thú nhận toàn bộ.
Trương Khâu Truyền thú nhận vì hắn ta biết rằng, với những bằng chứng xác thực như vậy, bây giờ hắn ta căn bản là không thể cứu được nữa rồi. Càng huống chi cục cảnh sát còn có những chứng cứ khác, trong tình huống như này Trương gia có cố gắng cũng vô ích, chỉ khiến thẩm phán cảm thấy nhà họ đang gây sự vô cớ.
Sau khi Dương Quốc Hữu mang tất cả bọn họ đi, cổng của Dương gia cuối cùng cũng thanh tịnh. Anh dân quân đã chăm sóc Dương Từ kia còn muốn đưa Dương Từ về công xã để kiểm tra vết thương nữa, Dương Từ vốn là không bị thương gì nên không dám đi cùng anh ấy, chỉ có thể lịch sự từ chối lòng tốt của đối phương.
Dương Từ: “Không cần đâu, không cần đâu, chỉ cần họ không gây chuyện nữa, ta cũng sẽ không kiện họ. Dù sao thì chúng ta cũng là họ hàng, họ động tay như vậy cũng chỉ vì quá kích động mà thôi, ta tin rằng họ không có có ác ý gì cả. Dù sao thì người thân thiết của họ đã trở thành tội phạm, họ chỉ là muốn trút giận thôi.”
Anh dân quân nghe vậy, chỉ cảm thấy trên người Dương Từ có vầng sáng, trong lúc nhất thời cũng bị Dương Từ làm cho cảm động: “Dương tiểu tứ, em thật là quá tốt bụng rồi. Với tính cách như vậy của em sau này đi lên huyện thành, nhất định sẽ bị người trong huyện thành bắt nạt, ta không yên tâm em đi học trên đó.”
Những thôn dân khác nghe vậy cũng lần lượt phụ họa theo: “Đúng đúng đúng, Dương tiểu tứ bây giờ quá thành thật rồi, hoàn toàn không thể so sánh với trước kia. Nghĩ đến sau này nó sẽ đi huyện thành, nơi đó lại không quen thuộc với nó, ta chỉ hy vọng nó có thể giống như trước đây, con người cũng không thể quá thành thực được.”
“Đúng vậy, ngựa hiền bị người ta cưỡi người hiền bị người ta bắt nạt, vẫn là không thể quá thành thật được. Ta nghe nói người trong thành đều thành tinh hết rồi, ngươi như vậy là không được.”
Một người chú kéo lấy Dương Từ, với dáng vẻ như muốn truyền dạy cho anh kinh nghiệm của mình vậy: “Dương tiểu tứ này, chú nói với con cái này, ở bên ngoài đừng có quá nhút nhát, nếu thật sự không được nữa thì con nói tên ra, rất nhiều người đều biết đến anh hai của con, bọn họ sẽ nể mặt mũi của anh hai con, ít nhiều gì cũng sẽ tém lại bớt.”
“Cách này được đấy, mặc dù Quốc Hữu sắp phải điều chuyển đi rồi, nhưng tên của nó vẫn rất có ích đấy.”
…
Sau khi Dương Từ được một nhóm người an ủi, lúc này mới bước vào cổng nhà mình. Vốn dĩ Lưu gia cũng muốn đi theo, nhưng nghĩ lại thì thôi. Vì họ đến cùng Trương gia nên ban đầu Dương gia hẳn coi họ là đồng phạm rồi. Tuy rằng bọn họ không nói gì cả, nhưng dù sao bọn họ cũng đã đứng cùng một mặt trận với Trương gia.
Bây giờ Dương Từ bị Trương gia bắt nạt, dáng vẻ trông rất thê thảm , Dương gia nhìn thấy nhất định sẽ tức giận. Nếu bọn họ tiếp tục đi theo, có lẽ sẽ chọc giận Dương gia. Cho nên vẫn là đợi vài ngày xem sao, chờ Dương gia nguôi giận bọn họ sẽ lại đến.
Sau khi đám đông ở bên ngoài giải tán, Tạ Nghiễn Thanh sau khi biết tin đã đến. Tạ Nghiễn Thanh và ông nội Tạ đến cùng nhau, khi ông lão đang nói chuyện với Dương Mãn Thương, Dương Từ đã đưa Tạ Nghiễn Thanh vào phòng.
Vốn là Dương Mộng Liên nhìn thấy giáo viên đến, cô ấy còn muốn chào giáo viên. Kết quả lại nhìn thấy Dương Từ, người có đôi mày tinh nghịch, đã bắt cóc thầy giáo Tạ chạy đi rồi. Dáng vẻ của Dương Từ trông giống như một con chuột ăn trộm dầu vậy, thực sự là… khiến Dương Mộng Liên ngứa tay một lúc.
Tạ Nghiễn Thanh người bị “bắt cóc”, trên mặt nở một nụ cười, hoàn toàn không cảm thấy mình bị bắt cóc, còn cười nhìn Dương Từ từ trên xuống dưới: “Trước đó nghe nói là em bị thương rồi, ta không khỏi có chút lo lắng, kết quả… Bây giờ em không phải là rất ổn sao?”
Dương Từ nghe được lời này khẽ ai da một tiếng: “Em cảm thấy em có bị thương, khắp người đều đau, hay là thầy giúp em nhìn thử xem?”
Tạ Nghiễn Thanh nghe lời này hơi hơi cau mày, vậy nên rất nghiêm túc kéo Dương Từ kiểm tra kỹ, thậm chí còn xắn tay áo của Dương Từ lên nhìn, cậu còn thực sự phát hiện ra vết rách.
“Em đi lấy một ít thuốc tím ra đây, anh bôi thuốc cho. Bây giờ mùa hè rất nóng, vết thương rất dễ bị viêm nhiễm.”
Dương Từ lấy thuốc tím ra, sau đó ngồi trước mặt của Tạ Nghiễn Thanh, để cậu giúp mình bôi vết thương trên cổ. Vết thương này có lẽ là do sơ ý đụng phải, chỉ trầy xước một chút da ngoài. Nếu Tạ Nghiễn Thanh không tỉ mỉ kiểm tra phát hiện, đợi chút nữa chắc nó sẽ tự lành thôi.
Tuy nhiên, dù vậy Tạ Nghiễn Thanh vẫn cẩn thận khi xoa thuốc, thậm chí lo lắng rằng Dương Từ sẽ cảm thấy đau, vô thức muốn thổi cho anh. Nhưng khi cậu mở miệng thổi ra một hơi, cậu chợt nhận ra dáng vẻ bây giờ quá mập mờ rồi, vì vậy cậu ngồi thẳng dậy, cách xa Dương Từ.
Dương Từ người vô cớ bị trêu chọc, còn chưa đợi anh có thời gian để cảm nhận nó như thế nào nữa đã nhìn thấy Tạ Nghiễn Thanh đẩy xe lăn rời đi. Anh lập tức nắm lấy bánh xe lăn một cách mạnh mẽ, gần như kéo cả chiếc xe lăn và người về phía sau.
Lúc này, Dương Từ không giống như mọi khi, trong đôi mắt ẩn tình không còn nụ cười mà thay vào đó là một luồng sóng ngầm cuồn cuộn, khí chất cả người cũng hoàn toàn thay đổi.
Tạ Nghiễn Thanh bị anh làm kinh hãi, đôi mắt hồ ly khẽ mở to, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia bất an, cậu đang muốn hỏi Dương Từ muốn làm gì? Cậu đã thấy đôi mắt của Dương Từ đã thay đổi từ vẻ hơi hung dữ trở lại vẻ bình thường.
Dương Từ đưa tay gõ nhẹ vào trán của Tạ Nghiễn Thanh, khóe miệng mỉm cười nói: “Thầy đừng sợ, cho dù là khi nào, em cũng sẽ không hại anh.”
Tạ Nghiễn Thanh nghe vậy mí mắt khẽ run, hơi hạ mí mắt và nói: “Anh biết rồi.” Sau khi Tạ Nghiễn Thanh nói điều này, cậu còn bổ sung thêm trong lòng một câu, ta biết, em sẽ chỉ bảo vệ anh.
…
Sau đó, vụ án của Trương Khâu Truyền cuối cùng cũng được tuyên án, vào ngày Trương Khâu Truyền bị kết án tử hình, Dương Quốc Hữu cũng lên tàu đi quân đội. Vốn dĩ ba ngày sau anh ta mới rời đi, Dương Từ đã sớm bàn với gia đình làm một bữa tiệc rồi, không ngờ phút cuối bởi vì nhận được tin tức mà Dương Quốc Hữu đã thay đổi lịch hẹn vội vàng rời đi.
Bây giờ người nhà của Dương Quốc Hữu có quân hàm có thể cùng theo nhập ngũ, nhưng Điền Kiều Kiều và đứa con không đi theo ngay được, họ định đợi cho đến khi bên Dương Quốc Hữu ổn định rồi, đến lúc đó mới để Dương Từ mang hai mẹ con họ đến đó.
Dù biết nửa tháng nữa Điền Kiều Kiều có thể theo anh ta nhập ngũ nhưng Điền Kiều Kiều vẫn khóc rất nhiều. Nỗi buồn của cô ấy có thể được chia thành hai loại, một là cô ấy không muốn xa cách Dương Quốc Hữu, hai là cô ấy sẽ không thể gặp lại gia đình của mình sau khi nhập ngũ.
Dương Từ đợi người cũng đang có tâm trạng không tốt, cho nên không thể an ủi cô ấy nhiều, dù sao thì Dương gia cũng không muốn Dương Quốc Hữu rời đi. May mà ngay khi Dương Quốc Hữu xuống tàu, anh ta đã gọi điện ngay về cho thôn.
Vào buổi trưa hôm đó, Dương Từ đang dạy kèm cho Dương Mộng Liên để giải quyết các câu hỏi thì anh nghe thấy tiếng loa phóng thanh trong thôn và giọng nói của lão bí thư từ bên trong vọng ra: “Đồng chí Điền Kiều Kiều, đồng chí Điền Kiều Kiều, chồng của cô đồng chí Dương Quốc Hữu đang gọi điện thoại cho đồng chí, mời đến văn phòng bí thư nghe điện thoại!”
Điền Kiều Kiều nghe vậy lập tức vui mừng ôm lấy đứa bé chạy đến phòng Dương Từ, không nói lời nào liền nhét đứa con vào lòng anh. Kể từ khi Muội Muội chào đời, Dương Từ lần đầu tiên ôm em bé suýt chút nữa phát điên. Em bé nhỏ nhắn, thân hình rất mềm mại, Muội Muội còn là một bé mỏng manh, nếu bế sai tư thế sẽ rên hừ hừ.
Dương Từ ôm Muội Muội với vẻ mặt nghiêm trọng, giống như ôm một gói thuốc nổ vậy, cả quá trình không dám động đậy. Dương Mộng Liên người đang luyện đề nhìn thấy liền cười, nhưng cô ấy cười thì cười lại không ra tay để giúp Dương Từ, nhiệm vụ bây giờ của cô ấy là luyện đề luyện đề và luyện đề, mấy thứ khác đều không liên quan gì đến Dương Mộng Liên.
Muội Muội có lẽ cảm thấy buồn chán nên cứ rên hừ hừ không muốn ở trong phòng, Dương Từ dưới sự nhắc nhở thân thiện của Dương Mộng Liên chỉ còn cách ôm Muội Muội đi loanh quanh trong sân. Nhưng lang thang một lúc lâu mà Điền Kiều Kiều vẫn chưa quay lại, Dương Từ đoán rằng Điền Kiều Kiều đang ân ái anh hai, hai người chắc chắn đang anh anh em em đây mà.
Đáng thương cho anh một tên độc thân xx, một người vị thành niên, một đóa hoa của tổ quốc, tuổi còn nhỏ như vậy mà đã sắp lên chức ông bố bỉm sữa rồi. Không biết bế em bé thì tự học, không biết trêu trẻ thì tự học thành tài, sau đó anh còn phải chuẩn bị sữa bột cho đứa bé.
Ngay cả sau khi đứa bé đi tiểu, Dương Từ đã phải giơ đứa bé chạy điên cuồng khắp nơi, tìm chị dâu ba và nhờ chị dâu ba giúp đỡ. Cũng không phải Dương Từ không thích thay tã bẩn, mà là Dương Phù Muội dù sao cũng là cháu gái, anh làm chú phải chú ý đúng mực, nếu không sẽ cảm thấy mình như một kẻ biến thái khốn nạn.
May là Vu Hân Tuyết rất thích Muội Muội, sau khi thành công tiếp nhận Muội Muội, Dương Từ cảm thấy được giải thoát khỏi gói thuốc nổ. Nhưng không bao lâu sau khi anh được tự do, chẳng mấy chốc, tiếng còi lớn trong thôn lại vang lên, lần này có người gọi cho Dương Từ.
Lão bí thư không nói ai gọi tới, Dương Từ vẻ mặt khó hiểu chạy đến, khi nhận được cuộc gọi mới kinh ngạc. Bởi vì người gọi cho anh ta là đồng chí Tô Tình Nhạc, người đã sớm trở lại Hải thị.
Tô Tình Nhạc gọi cho Dương Từ là vì cô ấy đã xem tờ báo Hải thị, cũng nhìn thấy bài báo do Dương Từ viết: “Ta thực sự không nghĩ đến đó, hóa ra ngươi là một người rất có tài hoa.”
Dương Từ đắc ý nói: “Ta tài giỏi như vậy cũng không phải là ngày một ngày hai.”
Tô Tình Nhạc người đối diện, suýt nữa phá lên cười, sau đó sực nhớ ra cô ấy còn có việc phải làm, hắng giọng nói với Dương Từ: “Ta không phải là đang làm việc cho một tờ báo nhỏ sao? Đúng lúc tổng biên tập của bọn ta rất thích bài viết của ngươi, tờ báo của bọn ta có một hoạt động gửi bản thảo dài hạn, ngươi có muốn tham gia và kiếm một ít phí bản thảo không?”
Tổng biên tập của Tô Tình Nhạc quả thực thích các bài báo của Dương Từ, nhưng đó cũng là do sự giới thiệu của Tô Tình Nhạc. Trong hoạt động gửi bản thảo dài hạn của họ, thực ra mỗi kỳ đều sẽ có nhiều người nộp bài đến, nhưng có rất ít bài có thể được tuyển dụng dài hạn.
Bài viết của Dương Từ thực sự rất hay, nhưng nó không đến mức nhất định phải là anh làm. Chủ yếu là vì mặt mũi của Tô gia, hơn nữa bản thân Dương Từ cũng được coi là có chút tài năng, đó là tác dụng của sự chồng chất BUFF kép.
Dương Từ là một người thông minh như vậy, ngay khi nghe những lời của Tô Tình Nhạc, anh đã hiểu rằng đây là Tô Tình Nhạc tìm cho anh cách để kiếm tiền. Tục ngữ có câu, có tiền mà không kiếm là kẻ ngu, cho dù phí viết bản thảo cho mỗi kỳ báo như vậy không quá nhiều nhưng đối với Dương Từ thì nó có rất nhiều lợi ích.
Dương Từ: “Được thôi, được thôi, cảm ơn phóng viên Tô thưởng bữa ăn ngon.”
Tô Tình Nhạc bị anh chọc cười, hai người lại trò chuyện một lúc mới cúp điện thoại. Bởi vì Dương Từ khi không lại nhặt được một công việc bán thời gian, trên đường trở về anh rất vui vẻ, cả bước đi của anh đều bồng bềnh.
Khi anh ta đang bồng bềnh về nhà, anh nhìn thấy ai đó đang cãi nhau bên bờ sông từ xa. Thấy vậy, Dương Từ không khỏi đi tới đó, bởi vì anh phát hiện ra rằng một trong hai người xảy ra tranh chấp chính là Tống Tinh Tuyết, người trước đây sống trong nhà anh.
Sau khi mùa trồng vội gặt vội bận rộn nhất kết thúc, trong thôn đã giúp mở rộng Tri Thanh Điểm. Tống Tinh Tuyết người sống trong nhà của Dương Từ, đã chuyển đến Tri Thanh Điểm cách đây không lâu. Khi đó Dương Từ đúng lúc đi huyện thành, đang bận rộn với nhà mới ở huyện thành, khi quay lại thì đối phương đã chuyển ra ngoài rồi.
Dù sao cũng ở chung dưới một mái nhà, lại thêm vị trí của hai người đó quá nguy hiểm, Dương Từ đi tới muốn nhắc nhở, lại thấy hai người đột nhiên đánh nhau.
Ngay khi Dương Từ nhìn thấy cảnh này, anh cảm thấy có gì đó không ổn, giơ chân và lao nhanh về phía họ. Không ngờ vẫn là chậm một bước, người đàn ông đang tranh cãi với Tống Tinh Tuyết đột nhiên trượt chân ngã xuống sông. Dương Từ nhìn người ngã xuống, hai mí mắt đều giật giật.
[text_hash] => e9b0a56e
)