Array
(
[text] =>
Chương 73
Dương Lăng Húc lúc này không đủ chín chắn, lại thêm hắn ta từ nhỏ đã thuận buồm xuôi gió, cũng chưa từng trải qua sự bất hạnh giống như trong tiểu thuyết, bất kể là hành vi hay suy nghĩ, hắn đều không bằng cái người trong tiểu thuyết đã chịu nhiều đau khổ kia.
Lúc này trong tiểu thuyết, Dương Từ bị đưa đi cải tạo lao động, Dương Mãn Thương mất chức đại đội trưởng, Dương Quốc Hữu chết trong một nhiệm vụ, Điền Kiều Kiều tự tử vì chồng, Lưu Tiêm Mai nhận lấy đủ đả kích sinh bệnh không dậy nổi. Ngay sau đó ông bà nội lần lượt qua đời, rồi Dương Mộng Liên bị bạo lực gia đình, Dương Gia Hữu vì trả thù cho em gái mà bị phán xử bắn…
Thân là con cả trong nhà Dương Lăng Húc chỉ sau một đêm phải gánh vác mọi trách nhiệm. Từ một người có tính cách hơi ích kỷ tư lợi, chỉ trong một đêm hắn ta đã trưởng thành nhanh chóng. Hiện thực tàn khốc và thế giới tàn nhẫn đã mài mòn những góc cạnh và sự ngu dốt trên người hắn ta, hắn mới trở thành cái người đàn ông mà Tô Ấu Đình thích.
Dương Lăng Húc của ngày hôm nay và hắn ta ở giai đoạn giữa giống như nguyên chủ và Dương Từ hiện tại, có thể nói là khác nhau một trời một vực. Dương Lăng Húc lúc này vì Tô Ấu Đình đã đến đây tìm hắn ta trước, làm cho hắn tránh được nhiều đau khổ mà lẽ ra hắn phải chịu. Cùng với việc Dương Từ đột ngột xuyên không, ngăn chặn bi kịch mà những người trong Dương gia phải trải qua, Dương Lăng Húc khó có triển vọng như trong tiểu thuyết.
Dương Lăng Húc lúc này không khỏi dương dương tự đắc trước đám người cùng thôn vì đã mua được một căn nhà trong huyện. Cũng không biết “hắn” trong tiểu thuyết nhìn thấy, có muốn đi ra ngoài tiểu thuyết tự tát mình một cái hay không.
Nghe thấy lời nói của Dương Lăng Húc, người chú đó không nhịn được để công việc trên tay xuống nói: “Chuyển hộ khẩu? Các ngươi sẽ định cư ở trong huyện thành sao?”
Những người khác cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Chà! Đó không phải là mua nhà ở huyện thành sao? Thật là giỏi nha!”
“Đâu chỉ là giỏi đâu, nghe nói ở trong huyện mua nhà chuyển hộ khẩu còn phải có quan hệ mới được, thẳng cả Dương gia đúng thật là có bản lĩnh đấy, còn trẻ như vậy đã có thể mua nhà ở huyện rồi.”
“Đúng thật là lợi hại, thực khiến người ta ghen tị mà, nhà trong huyện nhất định là rất mắc đi?”
Dương Lăng Húc nghe thấy những lời này không khỏi có chút đắc ý, giống như lo lắng rằng dáng vẻ của mình quá rõ ràng, hắn ta cố nén nụ cười không thể kiểm soát được trên môi: “Hai năm qua, vợ chồng ta tiết kiệm được một khoản tiền, mua một căn nhà nhỏ hai phòng ngủ ở huyện. Mặc dù căn nhà nhìn có vẻ hơi nhỏ nhưng sau này vẫn sẽ đăng ký hộ khẩu ở huyện thành. Môi trường y tế giáo dục trong huyện thành tốt hơn, đây cũng là vì tương lai của con ta.”
Mọi người đều trầm trồ khi nghe điều này, nhất thời đám người ngừng làm việc và bắt đầu vây xung quanh Dương Lăng Húc thảo luận: “Dô, cái này. . . Sau này sẽ được ăn lương thực hàng hóa rồi. Thằng cả Dương gia bây giờ đang ở trên trời, mới ngoài hai mươi, không ngờ có thể lăn lộn đến mức ăn được lương thực hàng hoá rồi.”
“Mặc dù sớm đã biết thằng cả Dương gia có năng lực, nhưng không ngờ lại có năng lực như vậy. Mới làm việc ở trong huyện mấy năm, đã tích cóp đủ tiền mua một căn nhà ở huyện rồi?”
Dương Lăng Húc: “Cũng không phải hoàn toàn là dựa vào tiền của ta, nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng thực ra bây giờ ta có thể mua nhà là nhờ sự hỗ trợ của vợ ta. Nhà mẹ đẻ của vợ ta đã cho cô ấy rất nhiều tiền, có vợ bù đắp thêm mới có thể mua được nhà.”
Một bác gái nói: “Vợ của ngươi thật tốt, không chỉ lớn lên xinh đẹp, con sinh cho ngươi một thằng con trai. Bây giờ ngươi có thể bén rễ ở trong huyện, sau này ngươi phải đối xử tốt với vợ mình hơn đấy.”
“Ai da, ai da, nếu mà ta có một người vợ như vậy, bây giờ ta cũng không cần phải ở trong ruộng đất đào lương thực.”
“Đúng đấy, đúng đấy, Dương Lăng Húc không chỉ tự mình có năng lực mà còn có một người vợ giỏi nữa. Một cặp vợ chồng trẻ như họ, những ngày sau này nhất định sẽ rất phát đạt.”
Khi mọi người khen ngợi vợ chồng Dương Lăng Húc, một giọng nói gay gắt nói: “Vậy thì Dương gia còn không phải là thiệt lớn rồi sao, nếu nhà ta có một đứa con trai tài giỏi như vậy, ta tuyệt đối sẽ giữ nó cẩn thận, làm sao ta có thể nỡ để nó thường xuyên ở bên ngoài chứ? Lưu Tiêm Mai đã đuổi gia đình nó ra ngoài vào Tết Trung thu năm ngoái. Lại nói lúc đó khi nhìn thấy, ta cảm thấy Lưu Tiêm Mai làm vậy thật sự là rất quá đáng. Làm gì mà ở ngày lễ như vậy đuổi bọn nhỏ ra ngoài, còn không phải là có thâm cừu đại hận sao?”
“Đúng đấy, lúc đó ta cũng nhìn thấy. Trong lòng vẫn cảm thấy rất kỳ lạ, dù sao thì chúng cũng là con ruột của mình mà, lòng tay mu bàn tay đều là thịt, bà ta sao lại thiên vị như vậy chứ? Bây giờ một nhà đại phòng đã phân gia ra ngoài rồi, sau này bên đại phòng có chỗ tốt gì cũng không chiếm được rồi.”
“Mặc dù nói vậy… Dương tiểu tứ cũng có bản lĩnh, nghe nói thi tuyển sinh cấp ba đạt được hạng nhất. Nhưng bây giờ đi học cũng không có tác dụng gì, nó thi có tốt hơn nữa cũng không thể thi đại học được, còn không bằng sớm nghỉ học đi kiếm tiền còn tốt hơn.”
…
Dương Lăng Húc không khỏi hơi nhíu mày khi nghe mọi người nói: “Mọi người nói… Dương Từ đứng đầu toàn huyện? Không phải là phía trên làm sai đi?”
Dương Lăng Húc luôn có thành kiến rất lớn với Dương Từ, lại thêm trước đó hai người đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ, hắn ta đến cả tình cảm hời hợt trên mặt cũng không duy trì nữa, có thể nói là hắn chịu không được Dương Từ tốt hơn.
Lúc đầu, mọi người không cảm thấy có chuyện gì, bởi vì kể từ khi bắt đầu nhập học vào năm ngoái, Dương Từ đã đứng đầu trong nhiều kỳ thi. Lúc đầu ai cũng sẽ cảm thấy bỡ ngỡ bất ngờ, nhưng nhiều lần về sau sẽ thấy hơi tê dại.
Lúc này nghe được câu hỏi của Dương Lăng Húc, đám đông sôi nổi bỗng im lặng trong giây lát. Ngay lập tức, những người muốn lấy lòng Dương Lăng Húc lập tức lặp lại lời của Dương Lăng Húc: “Đúng vậy, thực sự có chút kỳ lạ. Dù sao thì năm ngoái nó cũng là một tên côn đồ, tại sao năm nay nó lại đứng đầu toàn huyện? Không phải là nó học xấu đi quay cóp rồi đi?”
Những người khác nghe thấy lời này thì đủ loại biểu cảm, có người nhịn không được chọt chọt cái người vừa mới nói kia, rồi mới hạ giọng nhắc nhở hắn một câu: “Lời này không được nói bậy đâu, nó đã thi được hạng nhất rồi còn có thể quay bài của ai được chứ?”
Người đàn ông kia một lòng muốn lấy lòng Dương Lăng Húc, biết rằng Dương Lăng Húc và Dương Từ có quan hệ không tốt nên đã cứng họng ở trước mặt Dương Lăng Húc nói: “Làm sao không thể chứ? Cho dù Dương Từ không sao chép của người khác, nhưng nó có thể đi trộm đề thi mà!”
Khi Dương Mãn Thương đi qua đúng lúc nghe được câu này, suýt chút nữa muốn nhảy lên đánh người rồi: “Ngươi nói ai trộm đề thi? Ai quay bài?”
Khuôn mặt của người đàn ông đó tái nhợt khi nghe những lời đó, hắn ta không ngờ khi nói xấu Dương Từ sau lưng lại bị chính cha của Dương Từ tình cờ nghe được. Nhưng nếu có nhiều người như vậy vây xem, hắn cũng không muốn lộ ra vẻ sợ hãi, chỉ có thể tiếp tục cứng cổ nói: “Ta cũng không có nói là tuyệt đối, hơn nữa… Ngươi cũng không chứng minh được hắn không trộm đề thi mà? Dù sao thì trước giờ thành tích của nó luôn là từ dưới lên, đột nhiên lúc này thành tích của nó lại thay đổi vượt bậc như vậy, làm sao có thể nói không có gì lạ được chứ.”
Dương Mãn Thương lạnh lùng nhìn hắn nói: “Thật sao? Ngươi biết ngươi nói như vậy kỳ thật là đang tung tin đồn không? Nếu có càng nhiều người phát tán ra, còn có thể bị xử lý tội vu khống đấy.”
Người đàn ông nghe thấy lời này có chút sợ hãi, vừa nãy hắn ta chỉ muốn lấy lòng Dương Lăng Húc, giữa hắn ta và Dương Từ thực sự không có thù hằn gì. Lúc này nghe được những lời uy hiếp của Dương Mãn Thương, không khỏi thận trọng liếc nhìn Dương Lăng Húc, Dương Lăng Húc thấy vậy chỉ còn cách đứng ra dàn xếp ổn thỏa: “Ha ha ha, cha, hắn cũng không có ác ý gì, hắn chỉ là tò mò Dương Từ làm bài thi như thế nào, dù sao thì trước đây chúng ta đều đã từng thấy qua hắn như thế nào. Đột nhiên tiến lên phía trước như vậy, không có một lý do cũng không hợp lý mà.”
Dương Mãn Thương nghe vậy cười giận dữ, ông ấy liếc nhìn Dương Lăng Húc: “Ngươi không phải là muốn dời hộ khẩu sao? Mau chóng dời rồi cút ra ngoài đi! Ngươi đang có chủ ý như thế nào, ta là cha của ngươi ta biết rõ hơn bất cứ người nào. Tốt hơn hết ngươi nên kiềm chế bản thân mình cho ta, nếu không đừng trách ta sẽ xé nát mặt ngươi.”
Nghe thấy điều này, khuôn mặt của Dương Lăng Húc tối sầm lại, mặc dù hắn ta luôn biết rằng cha mẹ mình thiên vị Dương Từ, nhưng lúc này khi nghe thấy những lời này tâm hắn đã nguội lạnh. Vốn dĩ hắn còn đang nghĩ nhà bọn họ mua căn nhà mới, muốn dẫn cha mẹ đến huyện thành sống vài ngày, nhưng lúc này, suy nghĩ trước đó của hắn đã hoàn toàn biến mất.
Thấy đại đội trưởng thật sự tức giận, những người khác không khỏi tiến lên khuyên nhủ: “Đại đội trưởng, không đến mức đó đâu, không đến mức đó đâu. Hắn cũng không có ý gì khác, chỉ là đùa giỡn mà thôi. Con cả của ngươi bây giờ có bản lĩnh rồi, ngươi không thể vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà lật mặt với con trai mình được.”
“Đúng vậy, đúng vậy, không đến mức đó đâu. Hai vợ chồng ngươi đều đã lớn tuổi như vậy rồi, còn không phải dựa vào đại phòng dưỡng lão sao. Thằng hai nhà các ngươi bây giờ là người của quốc gia rồi, sau này không thể hiếu thuận ở bên cạnh các ngươi được, thằng ba và thằng út không có bản lĩnh bằng thằng cả, ngươi không thể cứ như vậy làm thằng cả lạnh lòng được.”
“Có một đứa con trai lợi hại như vậy, có gì mà không hài lòng hả đại đội trưởng. Ở cùng con cả trong huyện thành không phải thoải mái hơn là suốt ngày ở trong thôn sao?”
Dương Mãn Thương tức giận nói: “Bọn ta không cần hắn dưỡng lão, cho dù bọn ta già không động nổi, cũng sẽ không đi cầu xin nó.”
Mọi người đều không nghĩ tới Dương Mãn Thương sẽ ngang ngược như vậy, nghe thấy vậy nhất thời không biết nên nói cái gì nữa. Ngược lại Dương Lăng Húc ở bên cạnh cười giận dữ, hắn nhìn cha mình nói: “Mặc dù trước đây các người luôn nói rằng không cần ta chu cấp cho các ngươi, nhưng ta chưa bao giờ coi trọng điều đó. Bây giờ ông vả mặt ta trước mặt mọi người như thế này, còn nhắc đi nhắc lại ta không cần chu cấp cho các ngươi, hy vọng sau này ông sẽ không hối hận.”
Dương Mãn Thương còn chưa kịp nói thì nghe thấy một giọng nữ trong trẻo đột nhiên vang lên: “Sẽ không hối hận đâu, ta sẽ phụng dưỡng ông bà cha mẹ. Sau này ta sẽ chăm chỉ học tập, tuyệt đối sẽ không dùng chuyện dưỡng lão uy hiếp cha mẹ ruột của mình!”
Mọi người nghe thấy vậy lần lượt nhìn qua, thì thấy Dương Mộng Liên không biết từ lúc nào đi đến? Cô gái nhỏ đang ngẩng cao đầu đứng cách đó không xa, hoàn toàn không có dáng vẻ gầy gò rụt rè giống trong ký ức, đã trở thành một thiếu nữ cao lớn yêu kiều.
Dương Lăng Húc nhìn cô cười lạnh nói: “Phụ nữ đều phải kết hôn sinh con, kết hôn sinh con xong sẽ có gia đình nhỏ của chính mình. Căn bản là không có người nào có tâm tư chăm sóc người già cả, những lời đẹp đẽ như vậy chỉ là những lời nói hoa mỹ mà thôi.”
Dương Mộng Liên đi đến bên cạnh Dương Mãn Thương, cô vừa mới nhìn thấy dáng vẻ cha mình nghiêng ngả một chút, nhất định là bị lời nói của Dương Lăng Húc làm cho tức giận. Cô vươn tay kéo lấy tay Dương Mãn Thương, dùng thân hình nhỏ bé của mình làm chỗ dựa cho cha, sau đó mới nhìn Dương Lăng Húc với vẻ mặt kiên định nói: “Có gia đình nhỏ là mà quên cha mẹ mình chính là anh đấy, không phải anh Dương Mộng Liên tôi đây. Cùng lắm thì cả đời này ta sẽ không kết hôn, ta sẽ chăm sóc cha mẹ thật tốt.”
Dương Mãn Thương nghe thấy vậy khẽ nhíu mày, vừa định ngăn Dương Mộng Liên tức giận nói chuyện, liền nghe thấy Dương Lăng Húc cười: “Được đấy, vậy ta ngược lại phải xem xem, ngươi không lấy chồng thì dựa vào cái gì mà phụng dưỡng cha mẹ? Dựa vào ngươi đi đọc sách hay dựa vào ngươi đi làm công nhân, một đứa con gái cái gì cũng không biết thì có tư cách gì mà nói sẽ phụng dưỡng cha mẹ chứ?”
Dương Mộng Liên vừa muốn mở miệng phản bác, lại bị một thanh âm giành trước nói: “Em ấy không có tư cách, ta chắc là có đi.”
Những người xung quanh vừa nghe thấy âm thanh liền biết là ai tới, đều quay người lại bận rộn làm việc, tựa hồ người vừa rồi xem kịch vui không phải là bọn họ vậy.
Dương Quốc Hữu đỗ xe máy, xuống xe và sải bước tới đây. Vừa đi anh ta vừa nhìn những người đi làm, những người đang làm việc bỗng hăng hái hẳn lên.
Mấy ngày nay anh ta bận việc của dượng út, để xác định đối phương có dính líu đến những người khác hay không, không chỉ có cục cảnh sát huyện vô cùng bận rộn, anh ta cũng phải mang theo dân quân phối hợp làm việc.
Hôm nay hiếm khi có chút rảnh rỗi, vốn dĩ anh ta muốn trở về thăm vợ. Đến đầu thôn đã nghe mấy người già nói anh cả từ trong huyện trở về. Dương Quốc Hữu vừa nghe lời này, nhất thời không khỏi đau đầu, bởi vì mỗi lần anh cả trở về, đều sẽ ầm ĩ lên.
Đúng như Dương Quốc Hữu đoán, Dương Lăng Húc thực sự lại gây rắc rối. Lần này thì không anh ta vừa từ trong thôn tìm đến đây thì nghe thấy Dương Lăng Húc đang chế nhạo chính em gái ruột của mình. Thực ra với tính cách như vậy của Dương Quốc Hữu, anh ta không cách nào hiểu được Dương Lăng Húc hiện tại. Cho dù trước đây Dương Lăng Húc coi thường Dương Từ hay là Dương Lăng Húc bây giờ đang chế giễu Dương Mộng Liên, anh ta thực sự không thể hiểu được Dương Lăng Húc đang tỏ vẻ thượng đẳng gì.
Đừng nhìn bộ dáng Dương Lăng Húc đang tức giận Dương Mộng Liên, nhưng hắn ta lại hèn nhát khi đối mặt với Dương Quốc Hữu. Mặc dù trong lòng hắn có rất nhiều lời có thể phản bác lại Dương Quốc Hữu, nhưng khi nhìn thấy Dương Quốc Hữu, thái độ và khí thế của hắn rõ ràng là rụt lùi lại.
Dương Quốc Hữu đi tới và xoa đầu Dương Mộng Liên, Dương gia nhiều người như vậy vẫn chưa suy bại đến mức phải hy sinh em gái của mình để chu cấp dưỡng lão cho người lớn tuổi trong gia đình. Nếu họ thực sự đến mức đó, điều đó có nghĩa là đại gia đình này đã thực sự kết thúc rồi.
Dương Quốc Hữu liếc nhìn Dương Lăng Húc, thấy hắn ta đã thay đổi so với vẻ ngoài hung hãn trước đó, trong lòng càng khinh thường người anh trai này. Đối phương sở dĩ đột nhiên thành thật như vậy, chẳng qua là bởi vì hắn sợ hãi thân phận của anh ta mà thôi. Nếu hôm nay Dương Quốc Hữu không có thân phận đoàn trưởng, Dương Lăng Húc đã chỉ vào mũi mắng mỏ anh ta từ lâu rồi.
Dương Quốc Hữu: “Hôm nay anh trở về làm gì? Để chế nhạo em gái của mình, hay là để uy hiếp chính cha ruột mình?”
Dương Lăng Húc dám tức giận nhưng không dám nói, nghe thấy vậy hắn ta chỉ liếc nhìn Dương Quốc Hữu và nín lặng một lúc lâu: “Không có việc gì, ta trở về để dời hộ khẩu, cũng không muốn làm cái gì.”
Dương Quốc Hữu: “Vậy anh đi dời đi.”
Dương Lăng Húc nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay người muốn rời đi. Nhưng vào lúc hắn ta quay người lại, liền nghe thấy Dương Quốc Hữu nói một câu khác: “Sau này anh không cần quan tâm đến ông bà nội cha mẹ nữa, cho nên… ta mong là anh bớt ở trước mặt họ lại.”
Mặc dù Dương Quốc Hữu nói rất nhẹ nhàng bình tĩnh, giọng điệu không có chút cảm xúc nào, nhưng Dương Lăng Húc biết rằng anh ta đang đe dọa chính mình. Ngay cả khi nghe nói rằng Dương Quốc Hữu sắp rời đi rồi, Dương Lăng Húc cũng không dám giả vờ như không nghe thấy những lời đe dọa của anh ta.
Dương Lăng Húc lúng túng một lúc lâu mới trầm giọng nói: “Ta biết rồi.”
Sau đó Dương Quốc Hữu không nói thêm câu nào nữa, nhưng Dương Lăng Húc người đã bị cảnh báo bởi anh ta, lại không dám ồn ào gì nữa. Cho đến khi hắn dời hộ khẩu khỏi Dương gia, bầu không khí trong Dương gia luôn rất u uất.
Khi Dương Từ và anh ba từ bên ngoài trở về, họ để ý thấy có điều gì đó không ổn. Dương Từ không dám ở trước mặt cha mẹ mình hỏi, sau đó quay người lại, anh chỉ có thể đến trước mặt chị dâu hai để nghe ngóng thôi.
Điền Kiều Kiều lúc này tâm trạng rất tốt, người đàn ông của cô ấy vừa giúp cô tết bím tóc, tuy rằng anh ta chỉ có thời gian tết một bím và còn phải bận rộn đi làm, nhưng hiện tại cô ấy đang tìm người để khoe.
Đây không phải là Dương Từ một cẩu độc thân, tự mình đi qua một cách ngu ngốc sao. Vì vậy Điền Kiều Kiều giải thích những nghi ngờ của Dương Từ trước, sau đó lắc đầu, ra hiệu cho Dương Từ nhìn vào đầu cô ấy.
Điền Kiều Kiều: “Như thế nào? Đẹp không?”
Dương Từ nhìn mái tóc rối bù của cô ấy, ban đầu anh còn tưởng rằng chị dâu hai vừa mới ngủ dậy và không có thời gian soi gương buộc tóc. Lúc này nhìn thấy cô một bên xõa tóc một bên tết bím xoắn lại, vẻ mặt của Dương Từ nhất thời mất kiểm soát.
Đầu óc anh rất sáng suốt, nhìn bộ dáng đắc ý của chị dâu hai, anh liền biết nhất định là anh hai vì cô ấy mà làm. Nhưng thân là một con chó độc thân, anh từ chối nuốt bát cơm chó lớn này và hung dữ đá đổ bát cơm chó.
Dương Từ: “Xí ~~ Xấu quá đi, nhìn như bà điên ấy.”
Dương Từ thật sự nói không ngoa, nếu không phải vì khuôn mặt xinh đẹp của Điền Kiều Kiều thì mái tóc bù xù ma mị của cô ấy sẽ bị coi là một người phụ nữ ăn xin đấy.
Tuy nhiên, người phụ nữ ăn xin rất không hài lòng khi nghe những lời đó và giật lại hạt dưa mà cô đưa cho Dương Từ, sau đó lạnh lùng đuổi Dương Từ ra ngoài: “Cút cút xéo! Một chút ánh mắt cũng không có, khó trách đến bây giờ còn là độc thân, phi phi phi!”
Thấy cửa đóng sầm lại, Dương Từ độc thân cảm thấy bản thân bị thương nặng. Anh vô thức chạm vào trái tim mình, luôn cảm thấy rằng có một thanh kiếm ở đây, còn là loại có móc thép gai ấy.
Oa, đau quá, đau quá, đau quá!
Trong vài ngày sau Dương Từ rất bận rộn, không chỉ bận rộn với việc mua nhà, mà còn tham gia gửi bản thảo cho một tờ báo. Trong khi Dương Từ đang bận rộn với những việc này, thì Dương Mộng Liên ở phía bên kia cũng đang học tập một cách hăng say và không mệt mỏi.
Trước đó Dương Từ khuyên cô ấy học tập chăm chỉ, cô ấy luôn cảm thấy điều đó là không cần thiết. Bởi vì anh trai và em trai trong nhà đều rất lợi hại, cô ấy cảm thấy mình không cần phải làm việc chăm chỉ, cô có thể sống một cuộc sống tốt đẹp ở sau lưng anh trai và em trai của mình.
Nhưng sau khi nghe những lời của Dương Lăng Húc ngày hôm đó, cô ấy đột nhiên có động lực học tập chăm chỉ. Bởi vì nếu Dương Từ có mặt vào ngày hôm đó, thành tích của Dương Từ sẽ đủ tư cách để đứng ở đó và cạnh tranh với người anh cả đã mua nhà.
Về phần cô, thành tích của cô chỉ ở mức trung bình. Ngay cả khi cô ấy muốn giúp đỡ cha mình, cô ấy cũng không thể hùng hồn mà giúp đỡ được. Cho nên con người vẫn cần phải có năng lực, chỉ khi có năng lực thì mới có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ, chứ không phải luôn mong chờ sự giúp đỡ của người khác.
[text_hash] => b14a9af2
)