Array
(
[text] =>
Chương 71
Sau khi mỗi đại đội tiếp nhận thanh niên trí thức, ký tên với cán bộ công xã, liền có thể mang những thanh niên trí thức đi. Đại đội của Dương Từ bọn họ ở phía trước, sau khi tiếp nhận năm người, họ xác nhận thân thận của năm người họ một lần nữa rồi dẫn họ đến máy kéo của đại đội.
Trong số năm thanh niên trí thức của đại đội Dương Từ, người trẻ nhất mới mười sáu tuổi, là một cô gái có khuôn mặt em bé giọng nói lanh lảnh. Người lớn nhất đã hai mươi bốn tuổi, là một nam thanh niên trí thức, có vẻ ít nói. Ngoại trừ hai người một lớn một nhỏ này ra, còn lại ba người đều trạc tuổi nhau, nhìn qua hẳn là mười bảy mười tám hoặc là mười tám mười chín tuổi.
Máy kéo của thời đại này vẫn là loại máy kéo tay cầm, mặt sau của máy kéo giống như xe ba gác vậy, có đại đội trực tiếp dùng để lái xe luôn. Khi Dương Từ bọn họ dẫn năm thanh niên trí thức lên xe, vẻ mặt của máy thanh niên trí thức đều rất đặc sắc sau khi nhìn thấy chiếc máy kéo thô sơ.
Ngoại trừ nữ tử trí thức nhỏ tuổi nhất nhịn không được thấp giọng lầm bầm một câu thật là nát, những thanh niên trí thức khác đều khá bình tĩnh. Ngay cả khi trong lòng họ không thích chiếc máy kéo cũ kỹ, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác bởi vì đi đường vất vả mệt nhọc lâu như vậy họ đã quá mệt mỏi rồi.
Năm thanh niên trí thức ngồi trên xe, lại thêm hành lý của họ chất đầy ắp. Người lái máy kéo ngồi phía trước cùng một người khác nên Dương Từ không có chỗ để ngồi. Có lẽ vì Dương Từ đẹp trai bề ngoài cũng chỉn chu nên những thanh niên trí thức coi Dương Từ như một thanh niên trí thức cũ trong đội, khi thấy Dương Từ không có chỗ ngồi thì ai nấy đều rất nhiệt tình, ai cũng đều vươn tay ra để kéo Dương Từ vào ngồi cùng.
Thấy vậy, Dương Từ không có đi lên, dù sao trước đây anh cũng thường đi bộ đến trường, khoảng cách này không là gì đối với anh, anh có thể tự đi bộ về nhà. Vì vậy, anh từ chối lòng tốt của những thanh niên trí thức trên xe, giục người lái máy kéo nhanh chóng trở về đi.
Đợi đến khi chiếc máy kéo chở thanh niên trí thức đi, Dương Từ không vội về thôn mà lang thang quanh công xã và mua vài quả dưa hấu từ một người bán rong. Tháng 7, tháng 8 đang là mùa ăn dưa hấu, những gánh hàng rong trồng dưa tại nhà này năm nào cũng đổi dưa lấy đồ ăn.
Có khi gặp mấy người gan lớn một chút, vác vài quả dưa hấu đi thử vận may, biết đâu sẽ có người sẵn sàng bỏ tiền ra mua một quả dưa hấu về ăn thử. Những buôn bán nhỏ thế này ở công xã thường sẽ không quan tâm, thậm chí có khi mọi người đến công xã đi chợ còn có người tự lấy trứng, rau nhà mình ra bán.
Tuy nhiên việc buôn bán vẫn chưa được công khai nhiều, nên loại bán hàng rong này nhìn chung thường rất cẩn thận. Bởi vì loại chuyện này nếu để người ta biết sẽ bị người quen xem thường, thậm chí có kẻ tâm tư đen tối còn sẽ ngấm ngầm báo cáo, cho nên muốn tìm mấy người bán rong này, cần phải chạy vào hẻm nhỏ.
Vì Dương Từ mua rất nhiều dưa hấu, một hơi mua hết số dưa hấu của người bán hàng rong, nên người bán hàng rong đã giúp Dương Từ mang dưa hấu về thôn. Khi Dương Từ mang theo dưa hấu từ bên ngoài trở về, tất cả những người trong thôn đã tập trung tại sân phơi lúa. Chắc là để chào đón mấy thanh niên trí thức mới, đồng thời cũng để bàn về nơi ở tạm thời của mấy thanh niên trí thức mới.
Dương Từ nhìn nắng gắt ở trên đầu, không có tiếp tục chạy đến để tham gia náo nhiệt, mà là vác theo một túi dưa hấu trên vai trở về nhà. Lúc này trong nhà chỉ có hai người, một người là Điền Kiều Kiều đang ở cử, người còn lại là Vu Hân Tuyết, người chăm sóc Điền Kiều Kiều.
Bây giờ là thời điểm bận rộn nhất cực nhọc nhất trong đội, cả Lưu Tiêm Mai và Dương Từ bọn họ đều phải đi làm. Dương Gia Hữu không nỡ để Vu Hân Tuyết ra đồng vì sợ cô vợ thanh tú của mình sẽ bị phơi nắng mệt. Anh hoàn toàn quên rằng trước khi Vu Hân Tuyết kết hôn với anh ấy, cô ấy cũng đi làm cùng với mọi người.
Thấy mọi người làm việc chăm chỉ, Vu Hân Tuyết cảm thấy ngại khi thấy mình luôn nhàn hạ, vì vậy cô ấy đã nhận nhiệm vụ chăm sóc Điền Kiều Kiều. Rất nhiều người đều nói rằng giữa chị em dâu với nhau không dễ ở chung, nhưng Vu Hân Tuyết và Điền Kiều Kiều lại rất hợp nhau.
Hai người bọn họ đều là người nói nhiều hay cười, chỉ cần không liên quan đến điểm mấu chốt, bình thường sẽ không thật sự trở mặt. Trong khi hai chị em dâu đang xem TV, liền nghe thấy một động tĩnh nhỏ trong sân. Vu Hân Tuyết ra cửa nhìn vào trong sân, thấy Dương Từ đang lăn từng quả dưa hấu trên mặt đất.
Thấy vậy, Vu Hân Tuyết không khỏi vui mừng, vừa đi nhanh về phía Dương Từ, vừa cười nói với Dương Từ: “Dưa hấu ở đâu ra vậy, đúng là có lộc ăn rồi.”
Dương Từ nghe vậy lau mồ hôi trên trán: “Khi em đến công xã thì gặp được đấy, nghĩ tới trong nhà cũng đã lâu không ăn rồi, vì vậy em đã một hơi mua nhiều thêm mấy quả.”
Vu Hân Tuyết: “Đúng là có lòng quá rồi, tối nay anh hai và anh ba của em trở về, cũng để họ cùng nhau nếm thử xem.”
Điền Kiều Kiều nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, cũng nén không được tò mò muốn đi ra tham gia náo nhiệt. Thời tiết như bây giờ rất nóng, chỉ cần không có gió thổi, không nhiễm lạnh, không ra ngoài đi dạo, thành thật ở nhà ăn ngon uống ngon, coi như là ở cữ tốt nhất trong thời đại này rồi.
Những người khác nói khi ở cữ không thể tắm và gội đầu, nhưng với Điền Kiều Kiều mà nói thì không thể. Dương Từ cũng nói thời tiết hiện nay đang nắng nóng, cần tắm thì vẫn nên tắm, cũng để tránh thời tiết nắng nóng sinh sôi các loại vi khuẩn trên cơ thể. Cho nên người ở cữ Điền Kiều Kiều ở cữ rất thoải mái, không có dáng vẻ nhếch nhác như những người phụ nữ khác nói.
Ngoài ra, Dương Từ đã đến Tạ gia để xin một đơn thuốc, đặc biệt là để phục hồi và bồi bổ cho phụ nữ sau khi sinh, làn da của Điền Kiều Kiều đã cải thiện rất nhiều sau khi uống vài liều thuốc. Vu Hân Tuyết cảm thấy rằng sự phục hồi của Điền Kiều Kiều là rõ ràng, cô ấy dự định đến khi mình sinh con cũng sẽ uống theo đơn thuốc này.
Dương Từ liếc nhìn Điền Kiều Kiều, không đợi anh mở miệng thuyết phục cô ấy quay trở lại phòng, đứa bé trong phòng đã bắt đầu thút thít lên, Điền Kiều Kiều không còn cách nào khác ngoài việc quay người trở lại phòng.
Dương Từ không đổ hết dưa hấu ra ngoài, trong túi còn cố ý để lại hai quả dưa hấu, anh định mang qua cho Tạ Nghiễn Thanh. Anh để riêng hai quả dưa hấu sang một bên, cùng Vu Hân Tuyết chọn ra hai quả dưa hấu rửa sạch, một quả bị Vu Hân Tuyết trực tiếp cắt ra ăn, còn quả kia anh cho vào giếng nước để làm lạnh.
Sau khi Dương Từ bỏ quả dưa hấu vào giếng nước, anh mang hai quả dưa hấu đến Tạ gia. Thời tiết mấy ngày nay rất nóng, Tạ Nghiễn Thanh không ra ngoài nhiều, tinh thần cả người cũng không được tốt lắm.
Khi Dương Từ mang dưa hấu đến cửa, anh thấy Tạ Nghiễn Thanh đang đẩy xe lăn muốn đi ra ngoài. Bà nội của Tạ Nghiễn Thanh đã đến công xã rồi, Tạ Nghiễn Thanh ra ngoài là để đợi bà nội. Kết quả là cậu không đợi được bà nội bọn họ đến mà đã vừa ra cửa đã gặp Dương Từ, người đang mang đồ đến.
Tạ Nghiễn Thanh thấy Dương Từ đổ mồ hôi đầy đầu, không khỏi nói: “Đã giữa trưa rồi, sao em lại tới đây?”
Nghe vậy Dương Từ một tay bưng quả dưa hấu, tay kia giúp Tạ Nghiễn Thanh đẩy xe lăn. “Em mang cho anh hai quả dưa hấu, trời nắng nóng quá anh sẽ ăn ít lại, em muốn cho anh ăn ngon chút.”
Tạ Nghiễn Thanh nghe thấy vậy đã cười, để cho Dương Từ đặt dưa hấu vào sân trước, rồi đẩy cậu ra cổng đợi bà nội. Vì biết bà nội sắp đến rồi, Tạ Nghiễn Thanh nhìn có vẻ rất vui, khóe miệng mỉm cười nói với Dương Từ: “Bà nội anh hôm nay sẽ tới đây, bà đã tới công xã rồi, chắc là rất nhanh sẽ tới thôi.”
Dương Từ: “Vậy đúng thật là trùng hợp mà, em vừa mới đi công xã, nếu sớm biết bà nội của anh sẽ đến, em đã nên đón bà ấy cho anh rồi.”
Tạ Nghiễn Thanh: “Không cần em đi đón bà đâu, cảnh vệ sẽ đưa bà về. Đúng rồi, quên nói với em là bà anh là một giáo sư lớn tuổi, nếu em không hiểu cái gì, anh không biết thì em có thể hỏi bà nội, đến lúc đó chúng ta có thể cùng làm học sinh của bà nội rồi.”
Tạ Nghiễn Thanh rất thích đọc sách thích học tập, chính là bởi vì cậu có một người bà như vậy ở bên cạnh, nếu không chỉ dựa vào một người thô kệch như ông Tạ cũng không thể giáo dục ra một người có tính cách như Tạ Nghiễn Thanh được.
Dương Từ nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Tạ Nghiễn Thanh, trong ánh mắt trìu mến tràn đầy sự dịu dàng nuông chuộng: “Vậy thì tốt quá rồi, đến lúc đó em nhất định sẽ học hỏi nhiều hơn từ bà nội.”
Tạ Nghiễn Thanh không để ý, Dương Từ cũng gọi bà nội giống như cậu, cậu nghe vậy còn vui vẻ gật đầu, trông giống như một đứa trẻ vậy. Thấy vậy Dương Từ không khỏi cong mắt, thầm nghĩ Tạ Nghiễn Thanh như thế này thật thú vị, lại nảy ra suy nghĩ muốn bắt nạt cậu.
Không đợi Dương Từ có thể tiếp tục suy nghĩ nhiều, có tiếng còi ô tô từ xa truyền đến, Dương Từ nghe thấy liền biết rằng bà nội Tạ Nghiễn Thanh đến rồi. Quả nhiên, xe rất nhanh đã lái tới cửa, thậm chí còn mang theo một đám trẻ con đuổi theo đuôi xe theo tới cửa nhà Tạ gia.
Dương Từ thấy bọn họ đều nghịch như khỉ, chặn hết cửa xe hai bên, có đứa còn thậm chí muốn trèo lên nóc xe, không khỏi xụ mặt quát: “Ồn ào cái gì đấy? ầm ỉ cái gì đấy? Đi đi đi! Mau lăn đi xuống ruộng nhặt lúa đi!”
Đối với những đứa trẻ nghịch ngợm này, không thể lớn tiếng lý luận với chúng được, cách tốt nhất là hung hăng dọa tụi nó, nếu không chúng tuyệt đối sẽ không bao giờ ngoan ngoãn rời khỏi đây.
Bởi vì tiếng xấu của nguyên chủ, một đám trẻ con khi nhìn thấy khuôn mặt đen của Dương Từ đã sợ hãi bỏ chạy tán loạn, chỉ còn lại hai đứa trẻ trùm trong đó. Thấy vậy Dương Từ chỉ có thể sải bước về phía trước để bắt lấy hai đứa, hai đứa trẻ bị dọa sợ hãi vừa hét vừa cười phá lên.
Sau khi Dương Từ hung hăng đuổi tất cả bọn trẻ đi, tiểu Lý đã mở cửa và mời bà cụ ra ngoài. Bởi vì bà lão là vợ của ông nội Tạ, hơn nữa lại là một giáo sư lớn tuổi từng du học ở nước ngoài nên năm đó khi bị điều xuống bà ấy cũng bị điều xuống nông thôn.
Nhưng tình huống của bà ấy tốt hơn ông nội Tạ, trong công xã nơi bà ấy bị điều xuống có một học sinh của bà ấy, đối phương còn là một người biết ơn, đã luôn chăm sóc bà cụ suốt những năm qua, cho nên bà cụ không có cực khổ như ông.
Tuy nhiên mặc dù là vậy, đối với một người từ nhỏ đã sống cuộc sống sung túc mà nói, cảm giác từ trên trời rơi xuống vũng lầy cũng rất khó chịu, dù sao thì có câu nói từ nghèo thành giàu thì dễ từ giàu thành nghèo thì khó.
Bà lão vốn muốn cảm ơn sự giúp đỡ của Dương Từ, kết quả vừa xuống xe bà lão liền nhìn thấy Tạ Nghiễn Thanh. Khi nhìn thấy cháu trai của mình vẫn ngồi trên xe lăn, bà lão đi nhanh về phía trước với đôi mắt đỏ hoe, ôm lấy Tạ Nghiễn Thanh người vẫn có chút sững sờ.
“Nghiễn Thanh, Nghiễn Thanh của bà nội, con phải chịu khổ rồi, phải chịu khổ rồi…”
Trước kia vì để bà ấy sống an tâm, người ta luôn báo tin tốt mà không báo tin xấu, nếu không phải vì bà ấy sắp được gặp người thật rồi, có lẽ đến hiện tại bà ấy vẫn không biết gì. Cháu trai của bà giống như là thiên tử mà, tuổi còn nhỏ đã bị hành hạ đến gãy chân, nghĩ tới đây bà lão vô cùng tức giận, không khỏi càng nắm chặt lấy tay Tạ Nghiễn Thanh.
Tạ Nghiễn Thanh nghe thấy những lời này, mắt lập tức đỏ lên, cậu dùng sức ôm lấy thân thể gầy gò của bà nội, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Những năm này cậu đã phải chịu đựng rất nhiều cực khổ, nhưng cậu chưa bao giờ thực sự rơi một giọt nước mắt. Chỉ khi nhìn thấy bà nội lúc này, người như chợt yếu ớt đi.
Dương Từ đã không ở lại Tạ gia lâu, bởi vì Tạ gia vừa được đoàn tụ, đây là lúc cần không gian riêng cho gia đình. Anh bây giờ chỉ có thể được coi là người ngoài, chỉ có thể biết điều mà rời đi trước. Ngay khi Dương Từ có chút không vui trở về nhà, anh thấy Dương Mãn Thương đã trở về từ cuộc họp, còn từ bên ngoài mang về một thanh niên trí thức mới.
Thanh niên trí thức này không ai khác chính là nữ thanh niên trí thức trong số hai thanh niên trí thức ưa nhìn đó. Vì ngoại hình nổi bật của đối phương và cô ta có vẻ không thiếu tiền nên trong cuộc họp mọi người đều giành cô ta. Dương Mãn Thương lo lắng đối phương quá xinh đẹp, cho vào nhà người khác sẽ gặp rắc rối nên đã đưa đối phương vào nhà mình.
Vốn dĩ làm như vậy là không đúng quy củ, hơn nữa Dương gia còn có một Dương Từ chưa lập gia đình, đón một cô gái xinh đẹp từ bên ngoài về không chỉ dễ bị người khác ghi hận mà còn có thể mang rất nhiều rắc rối cho Dương Từ. Nhưng … Dương Mãn Thương nghĩ rằng Dương Từ cũng không sợ rắc rối, lại là một thằng đàn ông lớn rồi cũng không lo lắng danh tiếng gì, vì vậy sau khi thương lượng với Lưu Tiêm Mai ông ấy đã đưa cô ta về nhà.
Nữ thanh niên trí thức xinh đẹp nhìn Dương Từ nói: “Cái kia, cậu không phải là thanh niên trí thức cũ trong đội sao, ta… trước đây còn tưởng cậu là một thanh niên trí thức chứ.”
Dương Từ nghe vậy thì cười: “Ta cũng chưa bao giờ nói ta là thanh niên trí thức mà, còn không phải do các ngươi suy nghĩ nhiều sao?”
Nữ thanh niên trí thức nghe vậy cũng cười, Dương Từ quả thực là không có nói mình là thanh niên trí thức. Nhưng bời vì Dương Từ rất đẹp trai, ăn nói hành động cũng như một người đọc sách, nên mới khiến họ những thanh niên trí thức vô tình hiểu lầm. Nhưng bất luận là thanh niên trí thức hay là thôn dân, chỉ cần đối phương không có ý đồ xấu, cô ta đều nguyện ý cùng anh hòa thuận ở chung.
Nữ thanh niên trí thức sống trong căn phòng của đại phòng trước kia, một mình cô ta có thể ở trong phòng có gian phòng phụ, so với sống ở Tri Thanh Điểm thoải mái hơn rất nhiều. Khi mới đến thôn họ đã đến Tri Thanh Điểm, phòng ở đó không chỉ nhỏ mà còn là hai người ở một phòng. Hơn nữa còn là cùng một sân với những nam thanh niên trí thức, chẳng những ra vào phơi quần áo không tiện, hơn nữa còn chỉ cách một cánh cửa, cô ta luôn cảm thấy mỗi ngày sống ở đó đều nơm nớp lo sợ.
Chỉ đáng tiếc loại chỗ ở này không ở được bao lâu, đợi đến khi vụ mùa bận rộn của trồng vội gặt vội kết thúc, thôn sẽ hỗ trợ xây dựng một vài ngôi nhà, đến lúc đó sẽ lại chuyển về chỗ Tri Thanh Điểm. Cô ta không muốn sống ở một nơi có quá nhiều người, cô ta luôn cảm thấy lộn xộn rất khó chịu.
Đồng thời, những thanh niên trí thức mới khác cũng có suy nghĩ giống như nữ thanh niên trí thức, sau khi nhìn thấy môi trường khắc nghiệt của Tri Thanh Điểm, họ không muốn chuyển đến Tri Thanh Điểm sống, luôn cảm thấy nhiều người như vậy sống chung rất dễ xảy ra mâu thuẫn.
Ngày thứ hai sau khi thanh niên trí thức mới đến đại đội, đã theo thôn dân đi làm. Lần đầu tiên đi làm, họ đã làm rất nhiều trò hề, nhất là cô gái trẻ đó, lần đầu đi làm ruộng chắc còn bỡ ngỡ chưa hiểu chuyện gì, vào buổi sáng đi làm còn bị lưỡi liềm cắt vào chân.
Khi đó, vì tình thế khá cấp bách, chân cô gái chảy ra rất nhiều máu nên Dương Từ cũng không quá đắn đo mà bế cô ta đến nhà bác sĩ Thôn. Sau khi được bác sĩ Thôn băng bó vết thương đơn giản, lại được đưa đến phòng khám công xã để điều trị vết thương.
Dù sao bị dày vò tới giày vò lui, cô gái luôn khóc, Dương Từ đều sắp bị choáng ngợp bởi tiếng khóc của cô ta. Cũng may chị y tá ở công xã rất kiên nhẫn, ôm cô ta dỗ dành nửa tiếng đồng hồ mới dỗ được cô. Cuối cùng đợi đến khi đưa cô ta trở lại, Dương Từ ngay lập tức không muốn đi làm nữa. Cho nên buổi chiều, anh khó có dịp trốn làm lại trốn trong không gian để đọc sách.
Mấy ngày kế tiếp mấy thanh niên trí thức mới còn đang lúng ta lúng túng, mãi đến một tuần sau khi đi làm, trạng thái mới có chút cải thiện. Tuy nhiên, do không may mắn, họ đúng lúc bắt kịp thời gian bận rộn nhất của mùa trồng vội gặt vội trong đại đội, năm thanh niên trí thức không thể chịu đựng được cường độ lao động như vậy, đến cuối cùng chỉ còn một người vẫn đang cố gắng. Người này là nam thanh niên trí thức lớn tuổi nhất nhìn có vẻ ít nói.
Trong số năm thanh niên trí thức, một người bị đứt chân, một người say nắng ngất đi, một người bị rộp máu ở tay, còn có một người xin nghỉ. Khi bọn họ đến, tất cả đều rất hăng hái phấn chấn, sau một tuần làm việc vất vả, tinh thần và thể chất của họ đều không được tốt.
Nhưng Dương Từ không có nhiều thời gian để quan tâm đến họ, bởi vì kết quả kỳ thi tuyển sinh cấp ba của anh cuối cùng cũng đã có. Giáo viên chủ nhiệm đích thân đạp xe đến thông báo, Dương Từ vừa nhìn thấy giáo viên phụ trách, trong lòng liền biết điểm thi lần này của mình hẳn là không quá tệ, nếu không giáo viên chủ nhiệm sẽ không đã đích thân đến.
[text_hash] => 970b5ec7
)