Array
(
[text] =>
Chương 64
Vì nhận được cuộc gọi từ Tạ Nghiễn Thanh, mấy ngày sau đó tâm trạng của Dương Từ rất tốt. Sau khi tan học vào buổi chiều hôm đó, giáo viên chủ nhiện đã đặc biệt giữ Dương Từ lại và nói chuyện với anh về kỳ thi giữa kỳ sắp tới.
Kỳ thi giữa kỳ lần này là một kỳ thi lớn, các trường trung học cơ sở công xã trong toàn huyện thống nhất cùng thi với nhau. Trong những năm qua, công xã của họ luôn ở mức trung bình và thấp hơn, không có học sinh nào nằm trong top 10 của huyện. Giáo viên chủ nhiệm có một sự tin tưởng không thể giải thích được đối với Dương Từ, muốn dạy bù cho Dương Từ để anh có thể lọt vào top 10.
Hơn nữa bởi vì bây giờ học cấp hai chỉ có hai năm, mà còn chưa đầy hai tháng nữa là đến kỳ thi giữa kỳ của lớp 8, nên giáo viên chủ nhiệm rất muốn Dương Từ đạt điểm cao trong kỳ thi, lúc này mới nghĩ đến việc sử dụng thời gian rảnh rỗi của mình để “chăm sóc đặc biệt” cho Dương Từ.
Nhưng hiển nhiên Dương Từ phải để chủ nhiệm thất vọng rồi, hiện tại anh đã ôn tập xong cả kiến thức cấp ba rồi, sẽ không dành thêm thời gian ở kiến thức cấp hai đâu, cho nên sau khi nghe chủ nhiệm đề nghị, anh liền từ chối.
Dương Từ: “Thầy ơi, thi giữa kỳ ấy thầy không cần lo lắng đây. Em sẽ đạt điểm cao trong kỳ thi mà.”
Giáo viên chủ nhiệm thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của Dương Từ, nhất thời không biết phải nói gì nữa. Tuy nhiên, dựa vào thành tích xuất sắc ở năm ngoái của Dương Từ, ông cũng biết cậu học sinh này là một người có ý kiến riêng, nếu đối phương đã tự tin như vậy trong thi giữa kỳ chắc không có vấn đề gì đâu.
Dương Từ lại trò chuyện với giáo viên chủ nhiệm một lúc lâu rồi mới đeo cặp sách cầm túi bước ra khỏi trường. Lúc này đã gần bảy giờ rồi, bởi vì trường bọn họ không có tiết tự học buổi tối, cho nên lúc này cổng trường hầu như không có người. Ngay khi anh vừa bước ra khỏi cổng trường, anh đã bị một người đàn ông bám theo sau lưng.
Dương Từ nhanh chóng cảm thấy có điều gì đó không ổn, còn nghĩ rằng đó là người mà mình đã đắc tội trước đây đến để kiếm chuyện. Anh nghĩ rằng đối phương chỉ có một người mà thôi, cho nên muốn nhìn xem rốt cuộc đối phương là ai? Vì vậy anh cố ý đi ở bên ngoài công xã trì hoãn, chờ cơ hội bắt được đối phương.
Dương Từ to gan như vậy, ngoại trừ việc anh có một không gian có thể cứu mạng ra, càng chủ yếu là võ lực hiện tại của anh vô cùng tốt, người bình thường gặp anh căn bản không phải là đối thủ của anh. nếu không anh cũng sẽ không có cái gan này để một mình đối mặt với kẻ xấu.
Kết quả khiến Dương Từ không ngờ tới là đối phương không có đi theo anh bao xa đã chủ động ra mặt rồi. Khi Dương Từ nghe thấy động tĩnh và quay lại nhìn sang, anh nhận ra rằng người đi theo mình vậy mà là Trương Khâu Truyền?
Trương Khâu Truyền hôm nay ăn mặc như mặt người dạ thú, đứng cách đó không xa chào hỏi với Dương Từ: “Cái đó… không có dọa cháu sợ đi?”
Dương Từ nghe thấy vậy khẽ nhướn mày, học theo dáng vẻ lưu manh của nguyên chủ, ôm lấy túi hếch cằm lên đi qua: “Đây không phải là dượng út sao? Sao dượng lại ở công xã bọn ta vậy?”
Trương Khâu Truyền nhìn Dương Từ đang ngày càng đến gần, ép xuống kích động muốn bước tới để kéo người, cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Hôm nay ta có việc phải đến đây để giải quyết, còn không phải đúng lúc nhìn thấy con sao, chỉ là muốn đến chào con thôi.”
Tuổi của Trương Khâu Truyền cũng xấp xỉ Lưu Tiêm Diễm, chỉ kém Dương Mãn Thương hai ba tuổi. Nhưng vì Dương Mãn Thương làm công việc đồng áng hàng ngày, vẻ ngoài lại là kiểu khá ưa nhìn, cho nên Dương Mãn Thương trông trẻ hơn Trương Khâu Truyền. Ngoài ra Trương Khâu Truyền có một đôi mắt nhỏ, sau khi đến tuổi trung niên thì đầu cũng bị hói, cộng thêm cái lưng hơi khom, cả người trông có chút đáng khinh.
Nhưng Trương Khâu Truyền không nghĩ rằng bản thân hắn ta xấu xí, mà ngược lại hắn ta hàng ngày đều coi thường Lưu Tiêm Diễm vì đã già, chán ghét những người khác trong nhà máy lớn lên xấu xí, như thể hắn ta là một người đàn ông đẹp trai nào đó vậy. Lúc này thấy Dương Từ đang nhìn về phía mình, Trương Khâu Truyền không khỏi thẳng lưng.
Dương Từ không biết trong lòng hắn ta đang nghĩ gì, chỉ nói một câu vô cùng chiếu lệ: “Phải không? Vậy đúng là trùng hợp.”
Trương Khâu Truyền nói: “Thực sự là trùng hợp, không ngờ rằng ta vừa muốn đi về, thì đã gặp cháu trên đường. Bây giờ đã gần bảy giờ rồi, có muốn ta đưa cháu về không?”
Dương Từ nghe vậy lắc đầu nói: “Không cần đâu, ta còn phải tập thể dục nữa, nên không cần phải làm phiền dượng út đâu.”
Tên Trương Khâu Truyền này trên miệng thì hết câu này đến câu khác đều nói là tình cờ, thực ra là hắn ta đã theo dõi Dương Từ từ cổng trường rồi. Hắn còn cố ý chờ đến bây giờ mới đi ra, nói hắn không có ý xấu ai tin được chứ? Nhưng Dương Từ trong lòng thì nghĩ như vậy, ngoài mặt vẫn không thay đổi sắc mặt, một bộ mặt ngu ngốc rất dễ bị lừa.
Hai người bên ven đường lại trao đổi vài câu khách sáo, Trương Khâu Truyền cũng không làm gì kỳ quái, chỉ ra vẻ một người lớn tốt bụng, thúc giục Dương Từ nhanh chóng về nhà đi. Dương Từ không biết hắn ta đang bán gì trong hồ lô nữa, đành giả vờ không biết gì phối hợp với màn trình diễn của hắn ta.
Điều này liên tục trong mấy ngày, Dương Từ gần như là mỗi ngày đều có thể nhìn thấy hắn ta. Dương Từ đã khéo léo thăm dò đối phương một lần, nhưng cũng không thăm dò ra lý do tại sao. Ngoài ra họ sắp phải tham gia thi giữa kỳ rồi, sự chú ý của Dương Từ đã chuyển sang bài kiểm tra, vẻ mặt bình tĩnh chờ đợi đối phương ra tay.
Dương Từ đã có thể bình tĩnh và điềm tĩnh như vậy, còn có tâm trạng để chuẩn bị cho kỳ thi tiếp theo. Ngoài việc bản thân anh không sợ Trương Khâu Truyền ra, một lý do quan trọng khác là anh đã nói với anh hai Dương Quốc Hữu của mình về chuyện này.
Dương Từ đã đọc qua rất nhiều loại truyện, hiểu rằng nhân vật chính của nhiều vụ tai nạn là do họ thích che giấu. Họ rõ ràng đã nhận thấy rằng có điều gì đó không ổn, nhưng họ sẽ tự đặt mình vào đủ loại tình huống nguy hiểm khác nhau vì nhiều lý do không quan trọng.
Lý do tại sao lúc đầu Dương Từ có thể xuyên không là vì anh đã hành hiệp trượng nghĩa cứu một cô gái, sau đó liền xuyên không đến thế giới này. Anh luôn cho rằng hệ thống Taobao là hack của mình, đó là phần thưởng mà đại thần xuyên không dành cho anh khi anh hy sinh bản thân để cứu người khác, nhưng sau đó anh phát hiện ra thể chất đặc biệt của mình. Anh sẽ luôn vướng vào những rắc rối khác nhau một cách cố ý hoặc vô ý, sau đó bằng cách nào đó mà anh đã cứu được nhiều người và trực tiếp hoặc gián tiếp thay đổi số phận của họ.
Chính vì hiểu rõ thể chất của mình nên khi Dương Từ làm việc gì đều sẽ càng chú ý hơn. Vì vậy, khi Trương Khâu Truyền đột nhiên xuất hiện trước mặt anh và bắt đầu thể hiện tình cảm với Dương Từ một cách khó hiểu, Dương Từ đã không do dự mà nói với Dương Quốc Hữu về điều đó.
Có anh hai bảo vệ hộ tống, anh không sợ bất cứ yêu ma quỷ quái nào. Kỳ thi giữa học kỳ lần này là kỳ thi thống nhất của các trường THCS trong cả cái huyện này. Đề thi tương đối khó, là đề thi của trường THCS trong huyện ra, rất nhiều học sinh đều cảm thấy khó. Cảm xúc của Dương Từ về điều này không đặc biệt lớn, cho nên anh vẫn thuận lợi vượt qua kỳ thi giữa kỳ một cách xuất sắc.
Kỳ thi kéo dài một ngày rưỡi, sau khi thi vì giáo viên phải chấm bài nên nhà trường cho nghỉ hai ngày rưỡi. Hơn nữa đúng lúc ngày mai là thứ sáu, cho nên thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật đều là ngày nghỉ, phải đến thứ hai tuần sau mới chính thức lên lớp.
Sau khi Dương Từ thi xong môn thi cuối cùng đi ra ngoài, vẫn chưa đến 11 giờ trưa. Anh định đến bãi phế liệu một lần nữa, lại muốn tìm một cái linh kiện bỏ đi khác, lại bị Trương Khâu Truyền đang đi xe đạp chặn lại. Mấy ngày nay Trương Khâu Truyền ngày nào cũng chạy đến công xã, ngoại trừ việc hắn ta thực sự bận rộn với công việc, có lẽ còn có một lý do khác là vì Dương Từ mà đến đây.
Bây giờ đã gần tháng 5, thời tiết vẫn đang dần nóng hơn. Hôm nay Dương Từ mặc một bộ quần áo mới, phần trên là Lưu Tiêm Mai làm cho anh, đó là một cái áo ba lỗ thể thao màu đỏ kiểu cũ. Cái quần bên dưới là do chị cả mua cho anh, là quần màu trắng dài đến đầu gối, có viền cuộn lại. Vốn dĩ nước da của Dương Từ đã rất trắng rồi, sau khi mặc bộ quần áo sáng màu như vậy, đi đến đâu cũng rất bắt mắt.
Đặc biệt là sau một năm tập luyện và cả đủ loại bồi bổ cơ thể, giờ đây Dương Từ không chỉ cao hơn mà vóc dáng cũng ngày một săn chắc. Lúc này anh đang ôm một quả bóng rổ cũ kỹ, đứng dưới ánh mặt trời chói chang, cho dù đôi mắt ẩn tình của anh lúc này rất thờ ơ, nhưng vẫn vô cùng chói mắt ở ven đường.
Nhìn thấy Dương Từ như vậy, Trương Khâu Truyền nín lặng một lúc lâu nhịn không được nói: “Dương Từ này, ngươi đã thi xong chưa? Trưa hôm nay ta không có trở về huyện, buổi trưa chúng ta cùng đi ăn nhé?”
Dương Từ nghe thấy vậy trong lòng thầm trợn tròn mắt, thực sự muốn không khách khí mà nói mấy câu, đừng có đụng ông đây, cút khỏi ông đây xa ra! Nhưng nghĩ đến những gì đã thương lượng với anh hai, Dương Từ chỉ có thể mím môi một chút và kiên nhẫn nói: “Được thôi, vậy dượng út phải đãi ta một bữa ăn ngon đấy.”
Khi Trương Khâu Truyền nghe thấy Dương Từ đồng ý, lập tức vui vẻ muốn kéo Dương Từ, nhưng Dương Từ đã nhẹ nhàng tránh hắn ta. Trương Khâu Truyền thấy vậy cũng không tức giận, vừa đưa Dương Từ đến một cửa hàng nhỏ trong trấn, vừa nhìn Dương Từ người cao hơn hắn ta rất nhiều và nói: “Ngươi mặc đồ đỏ trông rất đẹp đấy, ta chưa bao giờ thấy ngươi như thế này cả một chàng trai tràn đầy sức sống, trông còn đẹp hơn cả những ngôi sao mà xưởng đóng hộp bọn ta tìm được.”
Dương Từ nghe thấy lời này ánh mắt khẽ xẹt qua, nhịn không được có chút tự luyến mà nghĩ, ông già này hành xác lâu như vậy rồi, chắc sẽ không phải là nhìn trúng anh đi? Dương Từ vô thức nhìn mình, được thôi, hôm nay anh quả thực là rất đẹp trai. Đáng tiếc người nhìn anh lại không phải là vợ anh, mà là một lão già quái đản phiền phức.
Ngay khi hai người một già một trẻ đang cười nói vui vẻ suốt một quãng đường đến cửa hàng thì một chiếc ô tô dừng lại ở góc đường. Trong công xã có thể nhìn thấy rất nhiều xe tải và xe đạp, nhưng những chiếc xe oto con như thế này thì không nhiều. Nhiều người tò mò nhìn chiếc xe trên đường, còn có một vài đứa bé lớn gan nhịn không được tiến về phía xe.
Thấy vậy, cảnh vệ tiểu Lý khẽ cau mày nói: “Chúng ta vẫn là mau rời đi thôi, một lát nữa sẽ có rất nhiều người đến, chúng ta liền đi không được nữa.”
Có vài đứa bé nhỏ tuổi không hiểu chuyện, bọn nó hận không thể trực tiếp trèo lên xe, đến lúc đó bọn họ muốn khởi động xe cũng khó, lỡ như không cẩn thận đụng phải đứa bé cũng sẽ rất rắc rối. Đặc biệt là một vài ngươi lớn vẫn rất vô lý, tiểu Lý không muốn mang theo người bệnh mà cãi nhau với người ta.
Tạ Nghiễn Thanh ngồi ở ghế sau nghe vậy liền nhìn qua cửa kính xe nhìn thấy hai người đang đi xa, nếu vừa rồi cậu không nhìn nhầm thì người mặc áo đỏ hẳn là Dương Từ. Đáng lẽ lúc này Dương Từ vẫn còn đang đi học mới đúng, làm sao có thể đi cùng một người đàn ông trung niên chứ, mà xem ra quan hệ của hai người còn rất tốt.
Bởi vì trước đó Tạ gia gặp tai họa nên những người bạn trước đây của Tạ Nghiễn Thanh đã không còn liên lạc tới lui nữa. Những người đó đều giỏi nịnh trên nạt dưới, sau khi thấy Tạ gia không như trước thì từng người một lộ ra vẻ mặt khắc nghiệt. Có người không có bất kỳ xích mích gì với Tạ Nghiễn Thanh, đến cuối cùng họ thậm chí còn giẫm đạp lên cậu trước mọi người.
Vốn Tạ Nghiễn Thanh cho rằng với tình huống của mình, sau này không thể có bất kỳ người bạn nào được. Dù sao thì tiền đồ của cậu là một mảnh đen tối và gập ghềnh, lại bị người thân và bạn bè của mình phản bội một cách tàn nhẫn. Cậu vốn cho rằng cậu sẽ không muốn có bất kỳ người bạn nào nữa, nhưng mãi đến khi Dương Từ xuất hiện trong cuộc đời cậu, nhiều thứ dường như đã thay đổi trong vô thức. Lúc này đột nhiên nhìn thấy Dương Từ đi cùng một người khác, cho dù người đó có thể là người lớn hoặc là giáo viên của Dương Từ, Tạ Nghiễn Thanh không biết tại sao lại có chút không vui.
(Đây không phải là tình tiết êu nhau rồi sao, hí hí 64 chương cuối cùng cũng có chút hy vọng rồi)
Tạ Nghiễn Thanh cụp mắt xuống và nhìn vào cái chân bị thương của mình. Nếu chân cậu có thể chạy nhảy, cậu nhất định phải chạy theo để nhìn xem. Đáng tiếc cậu vừa mới giải phẫu xong, lại vừa trải qua một đoạn đường dài, lúc này không chỉ có không thoải mái trên người, hình dạng thì nhìn trông rất nhếch nhác.
Đôi môi mỏng của Tạ Nghiễn Thanh khẽ mấp máy, cuối cùng nhìn về bên kia một cái, cuối cùng mới mở miệng nói: “Chúng ta đi thôi.”
…
Cùng lúc đó Dương Từ và Trương Khâu Truyền một bên khác đang ăn tối trong quán ăn. Trương Khâu Truyền đặt một bàn món ăn với giá cao, còn mua một chai rượu trắng nhỏ, nhìn dáng vẻ thì như hắn ta định dùng rượu trắng để chuốc say Dương Từ. Thấy vậy, Dương Từ càng khẳng định suy đoán của mình, được thôi, xem ra anh thật sự là bị ông già này nhớ thương rồi.
Nhân viên phục vụ quán ăn liếc bọn họ một cái, sau đó vừa ăn dưa vừa đi về phòng bếp phía sau, thừa dịp xung quanh không có người nhìn thấy, đưa tay gõ ba cái vào bức tường gỗ của gian bếp phía sau. Sau khi nghe thấy bốn tiếng gõ vào tấm ván gỗ từ vách tường, cô ấy mới không vội vàng mà bước về phía trước.
Nguyên chủ không biết uống rượu đây không phải là bí mật gì, bản thân Dương Từ cũng là một người không biết uống rượu. Nhưng Dương Từ lại không sợ đối phương chuốc rượu mình, bởi vì khi đối phương thuyết phục anh uống, rượu đều đã bị anh mượn động tác tay mà rót vào không gian. Sau đó đợi đến sau khi anh giả vờ đã uống ba ly rượu trắng, liền bắt đầu làm bộ chịu không nổi, đợi một lát xem đối phương sẽ mang anh đi như thế nào.
Kết quả khiến Dương Từ không ngờ tới là cái ông già này lại háo sắc như vậy. Còn không đợi Dương Từ hoàn toàn “say” nữa, cũng không đợi mang Dương Từ đi nữa, hắn ta đã nhịn không được muốn động tay động chân với Dương Từ. Trong lời nói hắn ta còn muốn dùng tiền để khiến Dương Từ mê hoặc đi theo hắn, ra tay rất hào phóng, vừa ra tay là một trăm tệ.
Dương Từ vừa muốn giả vờ say, vừa lại đề phòng đối phương chiếm tiện nghi. Mắt thấy hắn ta sắp hết kiên nhẫn, đang định đứng dậy đánh người một trận thì cửa tiệm đột nhiên vang lên một giọng nói. “Ngươi đang làm gì vậy?”
Người phục vụ nghe vậy cả kinh, còn cho rằng Dương đại đội trưởng không nhịn được, bất chấp kế hoạch trực tiếp chạy tới. Khi nhìn rõ người ở cửa, cô ấy không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Cũng may, cũng may, người đến không phải là Dương đại đội trưởng, nếu không tất cả bọn họ đều sẽ bại lộ rồi.
Thực ra điều mà người phục vụ không biết là nếu người ở cửa không giành trước một bước, rất có thể vào lúc này Dương Quốc Hữu cũng đã lao vào rồi. Dù sao thì cũng liên quan đến em ruột của mình, cho dù là vì công việc vì vụ án kia, anh ta cũng không thể để cho em trai mình bán sắc được. Cũng may có người thay anh ta cắt ngang, để em trai nhà họ không bị chiếm tiện nghi.
Người ở cửa là Tạ Nghiễn Thanh đã đi nhưng đã quay trở lại, xe của bọn họ vốn là sắp về đến thôn rồi, Tạ Nghiễn Thanh luôn cảm thấy khó chịu trong lòng nên không kìm được để tiểu Lý quay trở lại. Khi đến quán ăn, cậu vẫn đang nghĩ trong lòng, Dương Từ là một cậu bé lớn lại giỏi đánh nhau như vậy, hoàn toàn không có ai có bản lĩnh mà bắt nạt anh được.
Nhưng khi được tiểu Lý đẩy tới cửa quán ăn, đập vào mắt cậu là cảnh tượng Dương Từ say khướt suýt nữa bị một ông già sờ vào mặt. Thực ra một màn này ở trong mắt người khác, sẽ chỉ cảm thấy hai người nam nhân mà làm như này có chút thân mật, tuyệt đối sẽ không nghĩ tới phương hướng khác.
Nhưng Tạ Nghiễn Thanh thì khác, cậu đã bị Trần Túc Thần nhớ thương nhiều năm như vậy, sau đó lại bị đồn rằng cậu thích đàn ông, cho nên cậu có chút nhạy cảm với phương diện này. Ngoài ra ngoại hình của Dương Từ bây giờ càng ngày càng đẹp, quả thực có vốn liếng thu hút một vài kẻ xấu phạm tội, cho nên phản ứng của Tạ Nghiễn Thanh mới lớn như vậy.
Tiểu Lý đẩy Tạ Nghiễn Thanh vào cửa hàng, Tạ Nghiễn Thanh không quan tâm đến những người khác xung quanh, đưa tay ra và kéo Dương Từ về phía mình, lạnh lùng nhìn Trương Khâu Truyền và nói: “Ông là người nào?”
Lần đầu tiên Trương Khâu Truyền nhìn thấy một người xinh đẹp như vậy, đầu tiên là rất ngạc nhiên trước ngoại hình xinh đẹp của Tạ Nghiễn Thanh, nhưng hắn ta nhanh chóng lắc đầu tiếc nuối, bởi vì người kia không phải là người ở trên mà hắn ta muốn.
Cũng giống như đồng giới đẩy nhau khác giới hút nhau trong tình yêu khác giới vậy, điều này cũng tồn tại giữa những tình yêu của thế giới thứ ba. Khi ở Lưu gia vào Tết năm ngoái, hắn ta vừa nhìn liền biết Dương Từ là cùng giới, còn là người ở mặt trên rất hiếm thấy kia.
Khi nói đến việc họ có thể cảm nhận được lẫn nhau, thực sự để nói cụ thể cũng không thể nói rõ ràng được, đó là điều đã thấm vào trong xương cốt rồi, nếu phải nghiêm túc để diễn tả thì chính bọn họ cũng không thể nói rõ được.
Thực ra loại cảm giác này không chỉ bọn họ có, một vài cô gái trong tương lai cũng có thể cảm nhận được. Ngày thường một vài cô gái nhìn thì có vẻ bình thường dường như được trang bị radar phát hiện vậy, rất dễ liền có thể phát hiện ra LGBT trong cuộc sống của họ.
Khi Dương Từ mới vào đại học, anh không biết làm thế nào mà mình bị một bạn nữ phát hiện ra. Đối phương còn đặc biệt đưa cho anh một tờ giấy nhỏ, cổ vũ anh nhanh chóng tìm một người bạn trai đi, còn nói rằng cô ấy sẽ âm thầm giúp anh giữ bí mật nữa.
Sau đó Dương Từ muốn tìm một người bạn trai, sẽ chạy đến những nơi như quán bar, còn có nguyên nhân là đối phương bày mưu tính kế. Chỉ tiếc là mơ thì rất đẹp, nhưng hiện thực đã giáng cho mỗi người một đòn nặng nề.
Mặc dù cả đời không tìm được người cùng đi với mình nhưng Dương Từ vẫn rất biết ơn cô bạn học đó, dưới sự giúp đỡ của cô ấy, anh đã trưởng thành hơn trước, cũng có khoảng thời gian học đại học tương đối ấm áp và hạnh phúc.
Trương Khâu Truyền không trả lời Tạ Nghiễn Thanh, ngược lại còn bất mãn hỏi Tạ Nghiễn Thanh: “Ta còn chưa hỏi ngươi là ai đấy? Không thấy bọn ta đang ăn cơm sao, ngươi đúng thật là khó hiểu.”
Tiểu Lý nghe vậy lập tức cau mày, nhưng không đợi anh ấy nói gì, đã nghe Tạ Nghiễn Thanh lạnh lùng nói: “Ta là giáo viên của bạn học Dương Từ, ta có quyền can thiệp đến việc cậu ấy đi uống rượu với người lạ, hiện tại cậu ấy còn là học sinh vị thành niên, ta không cho phép ông ép cậu ấy uống như thế này.”
Trương Khâu Truyền nghe thấy vậy có chút không tin, theo bản năng nhìn xuống đôi chân của Tạ Nghiễn Thanh, không tin rằng trường học công xã sẽ tuyển một giáo viên như vậy: “Ngươi lừa ai đấy? Ngươi là một tên tàn phế, trường học nào sẽ tuyển ngươi chứ? Lại nói cho dù ngươi là giáo viên thì làm sao chứ, ta còn là dượng út Dương Từ đấy, ta mời cháu ta uống rượu thì sao? Cho dù ngươi là giáo viên cũng quản quá rộng rồi đấy?”
Tạ Nghiễn Thanh không phải là người biết cãi nhau, rõ ràng cậu không thể cãi nhau với Trương Khâu Truyền nhanh mồm nhanh miệng này. Dương Từ vốn rất thích được Tạ Nghiễn Thanh bảo vệ, nhưng thấy Tạ Nghiễn Thanh sắp bị tên già đầu trọc bắt nạt, Dương Từ nhìn như ngu ngốc lại tự mình uống cạn ly rượu trắng, sau đó hét lên một tiếng bắt đầu đổ rượu điên cuồng.
Dương Từ đổ rượu điên cuồng cũng không dính đến Tạ Nghiễn Thanh mà chuyên môn hướng về phía Trương Khâu Truyền trước mặt đổ. Đầu tiên chỉ vào Trương Khâu Truyền xem hắn ta là kẻ xấu mà đánh, sau đó lại cầm lấy bình rượu trên bàn đập vào đầu đối phương, vừa nổi điên vừa lẩm bẩm trong miệng: “Lũ cặn bã, lũ buôn người, hôm nay ông đây sẽ giết chết mày!”
“Mày chạy đi đâu đấy? Bắt bán phụ nữ trẻ em, tao phải bắt mày bỏ tù!”
“Tao là anh hùng của công xã bọn tao, tao muốn trừ hại cho dân! Tao muốn phục vụ vì nhân dân!”
“Đừng có cản ta, ta muốn kiến công lập nghiệp, ta muốn bắt những kẻ buôn người, tôi muốn cưới một người vợ!”
Trương Khâu Truyền lúc ban đầu còn muốn dỗ dành Dương Từ, nhưng sau khi Dương Từ tát hắn ta hai cái, hắn ta không dám đến gần Dương Từ nữa bước. Bởi vì sức lực của Dương Từ quá lớn, một trong những vết xước lớn trên tai của hắn ta giống như một cái chân vịt đập vào mặt hắn ta vậy, dọa Trương Khâu Truyền sợ đến mức không có gan để ở lại nữa.
Dương Từ cứ nhìn đối phương bỏ chạy rồi, sau đó mới nôn ọe ở cửa một lúc, sau đó xiêu xiêu vẹo vẹo tìm thấy Tạ Nghiễn Thanh. Dưới ánh mắt cảnh giác của cảnh vệ, anh kéo cánh tay của Tạ Nghiễn Thanh một cách đáng thương và nói: “Anh ơi, em cảm thấy khó chịu quá, em không được khỏe.”
Dương Quốc Hữu người đang bí mật quan sát trong cách vách quán ăn, lập tức cho rằng Dương Từ đã thực sự say rồi, lúc này là xem thầy Tạ người ta thành anh ta rồi. Nếu không phải trong quán ăn có nhiều người, anh ta còn muốn xuất hiện để an ủi em trai mình. Đáng tiếc Dương Quốc Hữu sau cùng vẫn là gửi gắm sai người rồi, bởi vì em trai của anh ta không những không say xỉn cũng không có khó chịu, càng không có nhận sai anh trai nhà mình cũng không có nhỏng nhẻo sai người.
[text_hash] => 49481b0d
)