Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 48 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 48

Array
(
[text] =>

Chương 48

Buổi tới đợi đến khi tất cả các vị khách đã rời đi, cả nhà Dương gia ngồi xuống cùng nhau ăn cơm. Dương Từ còn nhớ rõ chuyện xảy ra lúc trưa, tính cách của anh không phải là người có thể chịu thiệt, trong lòng đang suy nghĩ nên đem chuyện này nói ra như thế nào, không ngờ chị dâu hai nhìn anh một cái liền mở miệng trước.

     “Đúng rồi, món quà mà Dương Từ tặng cho em ba hình như là do chị dâu vô tình làm rơi vỡ rồi. Bộ trà đó trước đó ta đã từng thấy qua rồi, còn muốn hỏi Dương Từ đã mua nó ở đâu, đồ tốt như vậy bản thân ta cũng rất ít khi nhìn thấy chúng.”

     Tô Ấu Đình nghe thấy vậy lập tức đặt đũa xuống, nếu là ngày thường, cô ấy sẽ không khách khí mà đi về. Nhưng bởi vì trước khi ăn tối Dương Quốc Hữu đã đến gặp hai vợ chồng họ, Tô Ấu Đình nhớ lại những lời mà Dương Quốc Hữu đã cảnh báo họ, đột nhiên mất đi sự phách lối ngang ngược thường ngày.

     Dương Quốc Hữu đã khéo léo nói chuyện với họ, ít nhiều cũng còn nghĩ đến mọi người đều là người một nhà. Chỉ cần nhắc nhở họ làm người thì đừng có quá tự cao, đừng nghĩ rằng họ thừa cơ kiếm được mấy đồng tiền bẩn, liền có thể dùng tiền để bắt nạt người nhà của mình.

     Chỉ cần một ngày Dương Quốc Hữu không chết, bọn họ không thể ngang nhiên đoạn tuyệt với Dương gia. Tục ngữ có câu, dân tốt không tranh đấu với quan, cho dù Dương Quốc Hữu không phải là quan gì, cũng không thể đắc tội Dương Quốc Hữu cho đến khi hoàn cảnh chung hoàn toàn rõ ràng.

     Dù sao thì Dương Quốc Hữu có quan hệ rộng như vậy, lại đều là những nhân vật quân đội và chính phủ, chưa nói sau này có nhờ đến đối phương giúp đỡ hay không, chính là hiện tại vợ chồng bọn họ đang buôn bán mấy thứ kia, chỉ cần Dương Quốc Hữu không vui, anh ta có thể chơi chết bọn họ.

     Vì vậy, Tô Ấu Đình kìm nén sự tức giận trong lòng, định lùi lại một bước để sự việc này trôi qua, nhưng không ngờ, Vu Hân Tuyết người luôn im lặng, đột nhiên buồn bã nói. “Chị dâu người không thích ta sao?”

     Thực sự không phải là Vu Hân Tuyết đang kiếm chuyện, dù sao thì trước đó khi cô vẫn chưa gả qua đây, giữa cô và Tô Ấu Đình đã xảy ra một chút mâu thuẫn. Lần đó khi Vu Hân Tuyết đến Dương gia ăn tối, thái độ của Tô Ấu Đình đối với cô ấy cũng âm dương quái khí. Đúng lúc gặp chuyện hôm nay chén trà bị đập vỡ, với cả Vu Hân Tuyết là ngày đầu tiên gả qua đây, cho nên cô ấy không kìm được nghĩ nhiều cũng không có gì lạ.

     Ngay khi Dương Gia Hữu nghe thấy những lời này của Vu Hân Tuyết, anh ấy nhìn Tô Ấu Đình với đôi mắt hơi u ám. Chỉ cần Tô Ấu Đình dám nói ra lời nào không hay, cho dù hôm nay có trở mặt với nhà anh cả, anh ấy vẫn sẽ đòi lại công bằng cho vợ mình. Trong mắt Dương Gia Hữu, vợ anh ấy là người tốt nhất ngoan nhất. Mẹ anh ấy nói con dâu tính tình mềm mỏng, anh ta làm đàn ông phải cứng rắn lên, nếu không vợ sẽ rất dễ bị người ta bắt nạt.

     Dương Gia Hữu siết nhẹ tay của Vu Hân Tuyết, đôi mắt hơi lạnh lùng của Vu Hân Tuyết thấy vậy hơi yếu xuống, sau đó để tay sau lưng lén lút móc lấy bàn tay to của đối phương. Chính vì cô ấy biết rằng Dương Gia Hữu rất yêu thương cô ấy, nên bây giờ cô ấy mới có đủ tự tin để nói chuyện với Tô Ấu Đình như thế này ở Dương gia.

     Tô Ấu Đình vừa nghe thấy lời của Vu Hân Tuyết liền tức giận, kiếp trước cô và Vu Hân Tuyết là bạn thân hơn mười năm, lúc này cô hiểu Vu Hân Tuyết có ý gì hơn ai hết. Nhưng bởi vì hôm nay Vu Hân Tuyết là cô dâu, hơn nữa Dương Quốc Hữu đã cảnh cáo trước với họ nên dù có tức giận đến đâu thì cô cũng không dám làm ầm ĩ vào lúc này.

     Cho nên Tô Ấu Đình đè nén sự bất mãn trong lòng, khẽ mỉm cười nói với Vu Hân Tuyết: “Em dâu ba hiểu lầm rồi, tính khí của ta có chút thẳng tính, ngươi cùng ta không quen thuộc nên không biết, chứ đợi sau này khi nào chúng ta thân thiết hơn liền biết thôi. Ta chính là một người làm việc mà không có chừng mực, bây giờ đã làm mẹ rồi mà vẫn giống như con nít vậy. Về việc cái ly trà ấy quả thực là ta sai rồi, ta sẽ nhờ Lăng Húc trả thêm tiền cho Dương Từ, đến lúc đó lại để Dương Từ mua một bộ mới đền cho ngươi.”

     Tô Ấu Đình trên miệng thì nói những lời xin lỗi, nhưng cô ấy không hề có ý xin lỗi. Thấy vậy, nụ cười trên mặt Vu Hân Tuyết rất ngây thơ vô hại, nhưng lời nói trong miệng lại không mấy dễ nghe “Đền tiền thì đúng là cần phải đền, nhưng tiếc là thứ tốt như vậy, nói là tặng cho em mà em lại chưa được dùng đến, vẫn là chị dâu cả có phúc đã dùng trước rồi. Trước kia người trong thôn đều nói rằng chị dâu cả là người có phúc lớn, bây giờ em mới thấy chị dâu quả thật có phúc hơn mình, một cô dâu như em cũng không sướng bằng chị dâu.”

     Nghe vậy Dương Từ không khỏi sững sờ, bởi vì trước đây mọi người đều không chú ý lắm cho đến bây giờ sau khi nghe những lời này của Vu Hân Tuyết, họ mới nhận ra rằng Tô Ấu Đình hôm nay mặc một bộ đồ màu đỏ, không chỉ áo khoác là gạch màu đỏ, đến cả cái áo len bên trong cũng màu đỏ tươi.

     Dương Đại Hồng người đang giúp bà cụ gắp thức ăn, không khỏi cùng với mọi người nhìn Tô Ấu Đình, thấy quần áo của Tô Ấu Đình còn sang trọng hơn của Vu Hân Tuyết, cô không khỏi cau mày và bất mãn nói: “Này là ngươi không đúng rồi, ai mà lại chơi trội hơn cô dâu chứ, còn không mau mặc áo khoác vào đi, trời lạnh như vậy còn không sợ bị đông cứng à.”

     Đàn ông của Dương gia đều khá giữ nam đức, ngoại trừ vợ của mình đều không dám nhìn những người phụ nữ khác nhiều, Dương Từ một người cong như vậy càng không chú ý tới trên người phụ nữ rồi, cũng không phát hiện ra trên người Tô Ấu Đình đang mặc một thân đỏ tươi. Người kết hôn ngày nay không phổ biến việc mặc váy cưới và đồ kính rượu, cô dâu có thể thể hiện ra thân phận của mình bằng cách mặc đồ màu đỏ.

     Để tránh bị khách hiểu lầm, rất ít người mặc đồ màu đỏ vào ngày này. Ngoài ra, trang phục của thời đại này chủ yếu là màu xanh lam, xanh lục và xám, có thể đụng màu với cô dâu trong ngày cưới thì thật là không có nhiều. Đến cả Tô Tình Nhạc người vẫn luôn yêu thích cái đẹp và thời trang, hôm nay đã đặc biệt chọn một bộ đồ màu xám đậm để không chiếm lấy ánh đèn (spotlight) của cô dâu.

     Lúc này, bởi vì lúc ăn cơm khá nóng, Tô Ấu Đình đã cởi bỏ áo khoác bên ngoài ra, chỉ mặc một cái áo len bó sát màu đỏ, để lộ ra thân hình hoàn hảo xinh đẹp. Bộ quần áo màu đỏ tươi trên người cô ấy còn rực rỡ hơn so với cái áo khoác màu đỏ của Vu Hân Tuyết, lớp trang điểm trên khuôn mặt của cô ấy càng rực rỡ càng rung động lòng người hơn, vừa nhìn liền biết cô ấy đã đặc biệt để tâm khi trang điểm. Phụ nữ thời đại này phần lớn đều dè dặt và nhút nhát, họ đều mặc quần áo rộng thùng thình cỡ lớn, rất ít người ăn mặc trang điểm đi trước thời đại như Tô Ấu Đình.

     Vừa mặc áo khoác cho Tô Ấu Đình, Dương Lăng Húc vừa có chút xấu hổ giải thích: “Không phải đâu, Đình Đình không phải cố ý đâu, hôm nay khi cô ấy quay về, còn đặc biệt hỏi ta nên mặc như thế nào. Ta nghĩ tới hôm nay là ngày vui của em ba, liền để cho cô ấy ăn mặc đẹp một chút. Trong thành phố không có cách nói gì mà giành hay không giành nổi trội của cô dâu cả, bọn ta ở bên đó lâu quá rồi liền bất giác quên mất thôi.”

     Tô Ấu Đình hiện tại rất không vui, cô cảm thấy Dương gia đang nhắm vào mình. Cô không nghĩ mình ăn mặc có vấn đề gì, ở tương lai cô ăn mặc như vậy rất nhiều, rõ ràng là bản thân họ quá cổ hủ, quá phong kiến. Bọn họ càng ngứa mắt cô ăn mặc xinh đẹp, cô liền cứ ăn mặc sang trọng, bọn họ càng ghen tị với dáng người đẹp của cô, cô liền cứ để lộ ra thôi, đúng là một đám tàn dư phong kiến.

     Cảm nhận được tâm tình của Tô Ấu Đình không vui, Dương Lăng Húc không muốn tiếp tục đề tài này, vội vàng móc ra năm mươi tệ, “Em dâu ba đừng có để trong lòng, chị dâu ngươi chỉ là tính tình trẻ con không hiểu chuyện thôi, tính tình của ngươi tốt như vậy đừng chấp nhất với cô ấy. Năm mươi tệ này là tiền để đền cho cái ly, trước đó Dương Từ ghét bỏ 10 tệ không mua được 1 cái ly, cho nên ta liền đưa cho hắn 50 tệ để hắn mua lại 1 cái.”

     Dương Từ nghe vậy muốn trợn tròn mắt, anh mua đồ của mình là thông qua hệ thống Taobao, dùng chính là tích phân học bá mà anh vất vả kiếm được. Ở hiện thực quả thực là không thể mua được thứ tương tự. Nếu anh muốn mua nó, còn phải tích lũy một thời gian đấy, bởi vì bộ ấm trà đó người ta chỉ bán cả một bộ, Dương Lăng Húc có cho anh nhiều tiền hơn nữa cũng vô ích.

     Dương Lăng Húc nói rồi liền đặt tiền lên bàn, nhưng hắn ta lại không có ý định đưa cho Dương Từ, dáng vẻ như đang đợi Dương Từ đến lấy vậy. Thấy vậy, Dương Quốc Hữu khẽ lắc đầu, xem ra người anh trai này đã không nghe vào tai những lời mà anh ta nói trước đó, đây là muốn quyết tâm hoàn toàn xa lạ với Dương Từ rồi.

     Nói thật, Dương Quốc Hữu không muốn anh em của mình xa cách, cho nên trước bữa tối anh ta còn đặc biệt đến tìm vợ chồng Dương Lăng Húc, hy vọng rằng họ đừng cho rằng mình kiếm được tiền rồi liền kiêu căng lên. Nhưng bây giờ có vẻ như anh cả thực sự chướng mắt Dương Từ, nếu cứ tiếp tục như vậy nói không chừng họ có thể sẽ trở mặt thành thù. Có một số việc mà làm cha mẹ cũng không thể làm gì được, Dương Quốc Hữu biết mình kẹt ở giữa cũng vô ích, tương lai sẽ ra sao chỉ có thể xem bản thân họ thôi.

     Bởi vì Tô Ấu Đình cảm thấy rằng Dương gia đang đối đầu với cô ấy, nên hoàn toàn không có tâm trạng tiếp tục ở lại Dương gia, cho nên không đợi mọi người trong Dương gia ăn cơm xong cô liền đi rồi. Thấy vậy, Dương Lăng Húc không còn cách nào khác chỉ có thể lập tức đi theo, xem dáng vẻ bọn họ định lại qua đêm trong công xã, dù sao hiện tại cũng đã muộn như vậy, trong công xã cũng không có xe đưa đón.

     Người của Dương gia thấy vậy cũng không có ai ngăn cản, đợi đến khi hai vợ chồng họ đã đi xa, những người còn lại đều là những người có thể tin tưởng, Dương Từ mới lấy lễ vật đã chuẩn bị sẵn ra. Vừa cởi tấm vải ra khỏi đèn bàn, anh vừa đắc ý nói: “Bộ ấm trà đó đã bị mở ra rồi, sau này liền đặt ở phòng cha mẹ để dùng đi, đợi đến sau này em tìm được một bộ tốt hơn, đến lúc đó lại mua một bộ khác cho anh ba. Mặc dù chị dâu cả đã đập vỡ một cái ly nhưng em vẫn có một món quà cưới muốn tặng, em đã chuẩn bị sẵn hai món quà trước đó. Vốn dĩ là muốn tặng bộ ấm trà cho anh ba và cái đèn bàn này cho chị dâu ba. Bây giờ không cẩn thận ít đi một món quà, chỉ có thể tặng cái đèn bàn cho hai anh chị thôi. “

     Đèn bàn của Dương Từ nếu đặt ở tương lai thì chỉ có thể xem như là bình thường thậm chí là có chút tục khí nữa, nhưng nó được đặt trong thời đại này thì là rất đẹp. Tông màu tổng thể của đèn bàn là màu đỏ tươi đậm chất vui mừng, dưới chụp đèn treo một vòng trân châu trang trí màu đỏ, trên chụp đèn có thêu một vòng ren vàng nhạt, ở giữa chụp đèn còn trang trí hai bông mẫu đơn cánh kép màu đỏ. chao đèn. Không bật đèn trông cũng đẹp, nếu như sau này trong nhà có điện rồi sau khi bật đèn lên thì ánh sáng chiếu qua chụp đèn còn có bóng của hoa nữa.

     Vu Hân Tuyết vừa nhìn liền rất thích, chỉ tiếc là hiện tại trong nhà không có điện, đêm tân hôn hôm nay chỉ sợ không dùng được. Dường như nhìn thấy sự tiếc nuối của Vu Hân Tuyết, Dương Gia Hữu ngồi bên cạnh cũng cùng Dương Từ sờ vài cái, phát hiện bóng đèn và giá đỡ bên trong có thể tháo rời nên đã thay bóng đèn thành đèn dầu ở nhà.

     Ánh đèn đỏ nhạt chiếu xuống mặt đất, phản chiếu vài đóa hoa xinh đẹp. Trong lúc này không chỉ có Vu Hân Tuyết vui vẻ mà ngay cả Điền Kiều Kiều cũng không khỏi nhìn thêm vài lần, trong phòng có một cái đèn như vậy trông vừa rất đẹp vừa có bầu không khí, Điền Kiều Kiều không khỏi có chút hâm mộ.

     Trong khi mọi người đang vây quanh ngọn đèn, cô ấy đưa tay ra lén nhéo người đàn ông của mình, khi Dương Quốc Hữu nhìn sang, cô ấy đã phát tín hiệu cho anh ta bằng mắt. Dương Quốc Hữu thấy vậy có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn âu yếm xoa đầu cô. Không có cách nào cả đây là người vợ mà bản thân anh ta nuông chiều chỉ có thể tiếp tục chiều chuộng thôi không thể bỏ đó được. Ngay lập tức, anh ta đi đến bên cạnh Dương Từ giả bộ như vô ý mà ho nhẹ một tiếng.

     Dương Từ lúc này đang rất đắc ý, đang cho rằng mình đúng thật là một người dễ khiến người khác yêu thích mà, sau đó đột nhiên nghe thấy tiếng anh hai ho một tiếng, Dương Từ quay đầu lại nhìn anh hai với ánh mắt nghi hoặc. Thấy vậy Dương Quốc Hữu nói một câu cái đèn này được đấy. Dương Từ nghe vậy ngay lập tức hiểu ra, đây là chị dâu hai của anh đã nhìn trúng cái đèn này, rồi anh hai qua đây để gửi đơn đặt hàng đây mà. Vậy nên Dương Từ nhanh chóng làm một thế tay, biểu thị là em trai đã nhận được mệnh lệnh rồi.

     Kết quả là không đợi Dương Từ mở tích phân của mình để xem liệu với khoảng tích phân còn lại anh có thể mua một cái khác hay không, liền thấy Dương Mộng Liên đã bĩu môi đi đến. Ngay khi Dương Từ nhìn thấy biểu cảm nhỏ này của Dương Mộng Liên, anh biết rằng cô gái ngốc nghếch này chắc chắn cũng thích cái đèn này, không đợi đối phương mở miệng đã muốn chạy khỏi chỗ này rồi.

     May là Dương Mộng Liên cũng biết rằng cái đèn này rất có giá trị, cũng không có đuổi theo Dương Từ để ồn ào. Nhưng cô ấy không ồn ào không có nghĩa là cô ấy không hâm mộ, nếu bây giờ cô ấy có thể kết hôn thì tốt rồi, như vậy thì cô có thể nhận được món quà của em trai tặng rồi. Đương nhiên, Dương Mộng Liên cũng chỉ đang nghĩ mà thôi. Nhưng cô ấy tùy tiện nghĩ như vậy, nếu để Dương Từ phát hiện ra, chắc chắn sẽ bị cô ấy làm cho tức đến ngất mất thôi.

     Không phải chỉ là một cái đèn sao? Cùng lắm là sau này anh sẽ đọc sách nhiều hơn, vì hòa thuận và hạnh phúc của gia đình này, anh nguyện ý cống hiến thời gian cho hệ thống. Vì vậy vào đêm tân hôn của anh ba, Dương Từ vì kiếm đủ tích phân để mua đèn, mà thức mãi tới một giờ sáng mới đi ngủ.

     Dương Từ, vì cái nhà này ta đã phải trả giá quá nhiều rồi.

     Trong ba ngày tiếp theo, Dương Từ luôn ngủ muộn dậy sớm, cuối cùng tích đủ tích phân cho hai cái đèn. Tuy nhiên, anh không mua cái đèn giống hệt mà chọn mẫu mã khác của cùng một cửa hàng. Mặc dù thời đại này không để ý đến việc đụng hàng, nhưng Dương Từ nghĩ rằng tốt hơn vẫn là nên khác biệt.

     Anh đã mua những cánh hoa màu hồng cho Dương Mộng Liên, rất phù hợp với độ tuổi của Dương Mộng Liên rất mơ mộng. Anh định dùng cái đèn này làm củ cà rốt, treo trước miệng bạn học Dương Mộng Liên, khi nào cô lọt vào top 10 trong lớp thì sẽ đưa cho cô.

     Vốn nghĩ rằng khi Dương Mộng Liên biết tin, phản ứng đầu tiên của cô ấy sẽ là khóc thét. Dù sao thì với thái độ đi học trước đây của Dương Mộng Liên, có thể thấy cô ấy không phải là người ham học. Nhưng lần này, Dương Từ hơi ngạc nhiên, bởi vì nhìn vẻ mặt của Dương Mộng Liên có vẻ như cô ấy sẽ đạt được. Mặc dù điểm số hiện tại của cô ấy xếp trong top 30, nhưng cô ấy vẫn có một sự tự tin khó tả.

     Sau đói với anh hai và chị dâu hai, đã chọn một ngọn đèn hoa oải hương lộ chút tao nhã. Nền màu tím được bao phủ bởi một lớp sợi bông màu trắng, đó là loại sợi bông khắc hình bươm bướm, cả chụp đèn không có trang trí gì nhiều, chỉ có một vòng tua màu trắng dưới chụp đèn.

     Tổng thể rất đơn giản, nho nhã, rất phù hợp với một người phụ nữ như Điền Kiều Kiều. Khi Dương Từ đưa đồ cho Điền Kiều Kiều, từ việc Điền Kiều Kiều đưa tiền rất hào phóng, trong lòng Dương Từ biết rằng cô ấy rất thích cái đèn này.

     Vào những năm 1970, nhiều thành phố lớn đã có nhiều loại đèn đẹp mắt. Nhưng đèn đó phải có phiếu mua, dù là người ở thành phố lớn có đủ tiền mua cũng không mua được vì ít phiếu mua quá. Đặc biệt là loại đèn bàn như Dương Từ mua, kiểu dáng như vậy nhìn đẹp hơn hàng nước ngoài, muốn có được không chỉ là vấn đề ở tiền bạc, cho nên giá cả liền càng đắt hơn rồi.

     Gia đình của Điền Kiều Kiều tương đối giàu có, không chỉ có một cái đèn bàn đẹp mà còn có một cái quạt bàn điện. Đèn bàn giá 70, quạt bàn giá 85, đều là hàng xa xỉ rất đắt tiền ở thời đại này.

     Vào thời điểm này, người ta sẵn sàng chi hơn 100 tệ để mua một chiếc xe đạp hay một chiếc máy may, nhưng họ không sẵn sàng chi 70/80 tệ để mua đèn và quạt bàn. Bởi vì tác dụng của xe đạp và máy may lớn hơn, trong mắt hầu hết mọi người chúng quan trọng hơn nhiều so với đèn và quạt bàn.

     Điền Kiều Kiều có một ít tiền riêng trong tay, Dương Quốc Hữu đã cho cô ấy 100 tệ, cô ấy một hơi đã đưa cho Dương Từ 120 tệ. Nhưng Dương Từ không dám nhận hết, ở thời đại này, 120 tệ có thể coi là một khoản tiền lớn, anh chỉ cần bảy mươi tệ theo giá thị trường và mười tệ phí chạy việc vặt thôi.

     Điền Kiều Kiều khá xấu hổ về điều này, cô ấy đang ôm đứa bé khó mà cùng Dương Từ đẩy qua đẩy lại nhún nhường, vậy nên cô ấy đã đưa cho Dương Từ hai hộp bánh quy sữa, để sau này anh thèm ăn thì đến chỗ của cô ăn. Bây giờ cô ấy đang mang thai thứ mà cô ấy không thiếu nhất trong phòng chính là thức ăn, mấy món đồ ăn này có của Dương Quốc Hữu đã dày công mua, còn có của nhà mẹ đẻ Điền Kiều Kiều cũng đưa đồ cho cô ấy dưỡng thai.

     Thấy vậy, Dương Từ liền không khách khí liền đem hai hộp bánh quy mang đến phòng của Lưu Tiêm Mai, Lưu Tiêm Mai thấy vậy không khỏi càm ràm anh: “Ta đã bao nhiêu tuổi rồi chứ, không thích loại đồ ăn vặt này đâu, ngươi cầm lấy ăn cùng với chị ngươi đi. “

     Dương Mộng Liên đi theo anh hàng ngày đều ăn ngon uống ngon, cô gái nhỏ sắp phát triển theo chiều ngang rồi. Dương Từ không thể tiếp tục để cô ấy ăn uống thả cửa như vậy được, lỡ như sau này cô ấy không thể giảm cân được, cô gái Dương Mộng Liên đó sau khi hồi thần lại nhất định sẽ muốn giết em trai ruột của mình mất. Cho nên anh hoàn toàn phớt lờ Lưu Tiêm Mai, trực tiếp đặt đồ xuống và quay về tiếp tục đọc sách.

     Khi Dương Từ đang đọc sách, Lưu Tiêm Mai không dám qua đó, vì sợ làm phiền tiểu trạng nguyên tiểu văn khúc tinh của gia đình bà, cuối cùng bà chỉ có thể đem hai hộp bánh quy cất đi. Sau đó, khi Dương Mãn Thương đi làm bên ngoài về, vì chưa đến giờ ăn tối, Lưu Tiêm Mai đã mở một hộp bánh quy cho ông ăn thử.

     Hai vợ chồng già, cả nửa đời người làm lụng vất vả vì con cái, chẳng dám nghĩ đến món ngon gì. Nhìn thấy bọn họ bây giờ đã già đi, con cái lần lượt lớn lên, không ngờ đến lại là hưởng phúc từ đứa con út này trước.

     Ngồi trên giường lò Dương Mãn Thương nắm lấy tay Lưu Tiêm Mai, chạm vào đôi tay thô ráp như cây già của người vợ, không khỏi xúc động nói: “Sau này vẫn là phải trông cậy vào đứa út, đứa trẻ này đúng thật là hiếu thảo quá, có chuyện gì tốt đều nghĩ đến chúng ta. Tất cả những điều này đều là công lao của em, em sinh tốt, nuôi cũng tốt, lại thêm tinh thần ham học của nó, nếu một ngày nào đó kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục lại, nó nhất định sẽ trúng tuyển vào một trường đại học tốt.”

     Lưu Tiêm Mai nghe vậy cũng có chút xúc động, thuận thế muốn ngả vào lòng chồng mình. Kết quả là bà vừa đỏ mắt vừa định nói gì đó thì nghe thấy bên ngoài một trận gà bay chó chạy, bà đang muốn ra ngoài xem xảy ra chuyện gì.

     Dương Mãn Thương vểnh tai nghe ngóng, nhưng cũng không để Lưu Tiêm Mai cứ như vậy đi ra ngoài, ngược lại một tay ôm lấy vòng eo có chút mềm mại của vợ, một tay lấy nước nóng cho vợ mình ngâm bánh quy ăn. Bình giữ nhiệt trong phòng của họ là do đứa hai mua cho, còn cái ly ngâm bánh quy và bánh quy là đứa út hiếu thảo với họ. Đối với Dương Mãn Thương, cuộc sống nhỏ bé như vậy thực sự rất tốt đẹp.

     “Mấy đứa nó đều lớn hết rồi, em không thể có việc gì cũng tự mình đi chịu vất vả được, cũng đã mệt mỏi cả đời rồi, vợ à, đến lúc chúng ta hưởng thụ rồi.”

     Dương Mãn Thương nói những lời này liền cười, còn muốn hôn lên mặt người vợ già của mình. Lưu Tiêm Mai thấy vậy thì bị dọa một chút, vội vàng đấm ông hai cái, suýt nữa thì bị Dương Mãn Thương làm cho ngưng thở.

     “Ông bao nhiêu tuổi rồi chứ? Ông không biết xấu hổ sao? Đúng là ngượng chết mà! Chưa thấy ông như thế này bao giờ, đều đã làm ông nội rồi đấy.”

    Gen của Dương gia đều rất tốt, cho dù tuổi của Dương Mãn Thương không còn trẻ nữa, sức khỏe cũng không còn giống như hồi trẻ nữa, nhưng gương mặt đẹp trai đó vẫn rất dễ nhìn. Dùng cách nói của những người trẻ tuổi tương lai hình dung thì Dương Mãn Thương là một ông chú trung niên đẹp trai.

    Lưu Tiêm Mai khi còn trẻ cũng xinh đẹp, nếu không một người đàn ông có bản lĩnh như Dương Mãn Thương cũng sẽ không theo đuổi bà nhiều năm như vậy, sau này hai người họ còn sinh nhiều con như vậy. Con người thời ấy khổ lắm, nghèo đến mức còn muốn ăn cả rễ cây, vốn không có khái niệm nuôi con dạy con trong điều kiện tốt, cũng không biết làm sao để tránh thai, đa số đều là mang thai rồi liền sinh ra.

     Nếu không phải Lưu Tiêm Mai sinh nhiều con như vậy, lại là một người không biết cách bảo dưỡng như thế nào, bà sẽ vẫn rất xinh đẹp dù ở tuổi bốn mươi hay năm mươi. Đáng tiếc thanh xuân của phụ nữ quá ngắn, độ lão hóa hoàn toàn không bằng nam nhân cùng tuổi.

     Lưu Tiêm Mai nhìn Dương Mãn Thương, không khỏi than thở: “Ta đều đã xấu thành dáng vẻ gì rồi, ông còn nói lung tung nữa, cũng không sợ bị vỡ mồm à.”

     Dương Mãn Thương nghe vậy tràn đầy khát vọng sống sót, “Không xấu, không xấu, trong mắt anh em chưa bao giờ xấu cả.” Nói rồi ông còn muốn vươn tay ôm lấy bà, nhưng vào thời khắc mấu chốt này, một con gà vỗ cánh bay vào, theo sau là đứa con út của bọn họ bay nhanh vào như gió.

     Dương Từ rất cẩu thả nắm lấy con gà đang bay, khi anh ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy cha và mẹ của mình đang dựa sát vào nhau, Dương Mãn Thương và Lưu Tiêm Mai chưa kịp cảm thấy xấu hổ, liền nghe Dương Từ nói rất nhiều: “Cha, mẹ, con không nhìn thấy gì cả đâu, hai người cứ tiếp tục đi tiếp tục đi.”

     Nghe vậy Lưu Tiêm Mai bắt đầu thay đổi sắc mặt, từ trắng sang đỏ, rồi lại từ đỏ sang xanh lam, rồi từ xanh lam sang tím, bà cứ thay đổi như vậy vừa thay đổi vừa đuổi theo ra ngoài: “Dương Từ! Thằng nhóc thối này! Ai dạy con phép tắc đấy, vào phòng cha mẹ mà không gõ cửa à? Con nhìn xem bộ dạng của con đi, cà lơ phất phơ, lưu manh côn đồ, con cái đứa côn đồ này… Mau đứng lại cho ta!”

     Dương Từ bị Lưu Tiêm Mai dí ra khỏi thôn, anh vẫn luôn không dám dừng lại cho đến khi đến được đại đội dân quân. Anh vừa cảm thán quả thật đúng là mẹ ruột mà, thể lực này thật là lớn, vừa mang vẻ mặt cay đắng tìm chỗ ngồi xuống, anh thực sự không phải là cố ý mà không gõ cửa đã vào, còn không phải vì lúc anh ba giết gà tay trơn sao, đã để con gà sợ hãi bay vào phòng cha mẹ, nếu không thì sao anh có thể nhìn thấy một cảnh bất ngờ như vậy…

     Nhưng điều phải nói là cha anh không hổ là cha anh, ngày thường mẹ rắn rỏi như vậy, trước mặt cha anh chính là một người vợ yêu.

     Bây giờ trở về nhất định sẽ tránh không được một trận gậy trúc, Dương Từ nghĩ nghĩ, định đợi nửa tiếng nữa rồi mới quay về, bởi vì chiều mai Tô Tình Nhạc sẽ phải rời đi rồi, Dương Từ thầm nghĩ ngày mai có lẽ mình sẽ không thể xin nghỉ để đi tiễn cô ấy được, nên anh đứng dậy đi về phía đại đội dân quân cách đó không xa.

[text_hash] => 7d214701
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.