Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 46

Array
(
[text] =>

Chương 46

Sau đó vẫn là Tiết Hạo Xuyên lo lắng rằng sẽ có rắc rối lớn nên đã đích thân chạy đến để ngăn trò hề này lại. Là nạn nhân, Dương Từ và Trần Túc Thần được Tiết gia đưa đến phòng khám. Dù sao chuyện này cũng là do bà Tiết gây ra, Tiết gia dù có mặt dày đến đâu cũng phải trả tiền thuốc men, dù sau thì không chỉ có mình Dương Từ bị thương mà còn có các thanh niên trí thức.

So với vết thương thảm hại của Trần Túc Thần, Dương Từ chỉ bị bà Tiết cào xước ở tay. Nhưng để chứng tỏ mình cũng là nạn nhân, khi đi đến phòng khám Dương Từ vẫn luôn hét lên rằng toàn thân anh đều đau nhức cả.

Vốn Trần Túc Thần còn đang nghĩ rằng Dương Từ chỉ giả vờ thôi, bởi vì trời tối và những người khác cũng không thể nhìn rõ đã xảy ra chuyện gì, hắn ta là người bị kéo làm lá chắn thịt, bà già Tiết cả quá trình đều tóm và đánh hắn ta. Nhưng điều mà Trần Túc Thần không ngờ tới là khi Dương Từ cởi bỏ quần áo ra thì thấy phần thân trên của anh cũng bị thâm tím.

Vết bầm tím trên cơ thể của Dương Từ là do trong quá trình huấn luyện tạo ra, lại thêm da thịt của nguyên chủ lại thuộc thể chất dễ để lại vết thương. Anh lại là một người có tính cách tùy tiện cẩu thả, trong trường học vẫn luôn có lúc đụng đây đụng đó một chút, cho nên toàn thân anh vẫn luôn đầy những vết bầm tím và máu bầm.

Những người từ trong thôn đi theo lúc trước đều cảm thấy vết thương của Trần Túc Thần rất nghiêm trọng, cảm thấy đối phương là đang gặp phải tai bay vạ gió. Nhưng sau khi nhìn thấy những vết thương trên người của Dương Từ, họ ngay lập tức cảm thấy đau lòng cho Dương Từ.

Mặc dù khuôn mặt của Trần Túc Thần bị sưng lên vì bị đánh đập, mũi của hắn ta chảy máu, môi dưới của hắn ta sưng lên như miệng heo vậy, cổ và tay của hắn ta đều là vết cào. Nhưng mặt của Trần Túc Thần có chút trắng, toàn thân của hắn đen kịt, có rất nhiều vết bầm tím mọi người nhìn không ra được.

Sau đó so sánh với vết thương trên người của Dương Từ, khuôn mặt của Dương Từ không chỉ trắng mà thân hình còn trắng hơn, còn có vóc dáng dễ để lại sẹo nữa. Những vết sẹo lồi lõm trên làn da trắng nõn săn chắc thật là chướng mắt, chậc chậc, nhìn xem chị gái y tá đã đau lòng không thôi rồi.

Nhưng cho dù thị giác nhìn thì thấy Dương Từ thảm hơn, nhưng rõ ràng là Trần Túc Thần đã bị anh làm liên lụy, vậy nê Dương Từ cũng rất bất cẩn cảm ơn: “Đồng chí Trần, lần này là nhờ có anh bảo vệ ta, nếu không ta đã bị bà ta bị đánh chết rồi.”

Dương Từ nói câu này thiếu chút nữa tức chết hai người, hai nhân chứng này chính là Trần Túc Thần người tự dưng bị liên lụy tới và Tỉết Hạo Xuyên người đã đưa họ đến phòng khám.

Nhưng Trần Túc Thần vẫn luôn có thể nhẫn nhịn, hắn ta biết rõ Dương Từ đang cố tình chỉnh hắn ta, nhưng vì lúc đó trời quá tối nên hầu hết mọi người đều không biết sự thật và nghĩ rằng chính Trần Túc Thần đã lấy chủ động giúp đỡ Dương Từ. Dù sao thì lúc đầu chính Trần Túc Thần là người đã chủ động cứu Miên Hoa, hai người bạn đồng hành của hắn ta cũng biết điều này.

Lại thêm hình tượng bên ngoài của Trần Túc Thần, luôn là hình tượng giúp người làm điều vui và nhiệt tình. Dương Từ đã luôn mở miệng cảm ơn hắn ta, nếu Trần Túc Thần nói ra sự thật vào lúc này, không chỉ xé mặt với Dương gia, mà người trong đại đội thực sự tin tưởng hắn ta cũng không có mấy người.

Kể từ sau khi danh tiếng trước đây của hắn ta bị hủy hoại, đã không ai trong đại đội tin bất cứ điều gì mà hắn ta nói. Lúc này thay vì đắc tội Dương gia, không bằng hắn giả vờ theo ý của Dương Từ, như vậy không những không đắc tội với Dương gia, mà còn lấy lại được thanh danh tốt. Cho nên khi nghe những lời này của Dương Từ, hắn ta mặc dù tức giận đến hộc máu nhưng trên mặt cũng không dám vạch trần Dương Từ.

So với khả năng có thể co có thể duỗi của Trần Túc Thần, trình độ của Tiết Hạo Xuyên thấp hơn nhiều. Tiết Hạo Xuyên nhìn thấy Dương Từ đắc ý, không khỏi nghiến răng nói: “Bà nội già như vậy rồi, cho dù bà ấy không hiểu chuyện muốn đánh ngươi, chân ngươi mọc dài ra đó còn chạy trốn không được hả? Ngươi còn kéo thanh niên Trần ở đó, ngươi đây không phải là đang muốn lừa tiền người sao?

Dương Từ nghe vậy cười nhạo một tiếng: “Lừa ai, ngươi vẫn là Tiết gia các ngươi sao? Trong công xã chúng ta có ai mà không biết, trong nhà các ngươi nghèo đến kêu leng keng chứ (tiếng tiền xu). Cha của ngươi ra tay tàn bạo muốn giết chết chính con gái ruột của mình, của cải của gia đình ngươi sớm đã bồi thường hết rồi. Ngươi là một kẻ phế vật dựa vào việc hút máu em gái mình, người vừa không có bằng cấp vừa không có năng lực, lừa tiền nhà các ngươi không lẽ là lừa không khí sao?

Còn có một điều chính là hiện tại đã là xã hội pháp trị rồi, không có thịnh hành cái kiểu xã hội cũ đó đâu. Dù bà ta có lớn tuổi như thế nào, đánh người chính là phạm pháp là sai trái rồi. Dựa vào cái gì mà bà ta lớn tuổi là có thể tùy ý đánh người chứ, dựa vào mặt bà ta to hơn cái nồi hay dựa vào bà ta không cần mặt mũi? Vậy tuổi của bà nội ta còn lớn hơn bà ta nữa đó, ta nhìn không quen ngươi có thể để bà của ta đánh ngươi không chứ?”

Dương Từ vừa mặt dày mày dạng mà nói, vừa quàng tay qua vai Trần Túc Thần như hai người bạn tốt vậy. Bề ngoài nhìn thì có vẻ rất thân thiết, thực ra là móng vuốt của Dương Từ đã bấu chặt vào vết thương của đối phương.

Trần Túc Thần đau đớn nhảy dựng lên, hắn ta không thể vạch trần ý đồ xấu của Dương Từ trước mặt mọi người, nhưng hắn không muốn trở thành công cụ của Dương Từ, chứ đừng nói đến việc bị Dương Từ bắt nạt như vậy. Vậy nên hắn ta nhìn Dương Từ với vẻ mặt khó coi, rồi tìm một nơi cách Dương Từ rất xa để ngồi xuống.

Thấy vậy, Dương Từ khẽ nhếch khóe môi, liền thấy chị y tá đi tới xoa rượu thuốc cho mình, liền thay đổi bộ dạng khốn nạn cợt nhã vừa rồi, ngoan ngoãn ngồi xuống như một học sinh tiểu học vậy.

Tiết Hạo Xuyên người vừa rồi bị những lời của Dương Từ làm cho tức giận đến chết, nhìn thấy vẻ mặt ngoan ngoãn và vô hại của Dương Từ, hắn ta nhịn không được thốt ra lời vô đạo đức. “Dương Từ, ngươi không cảm thấy mình rất ghê tởm sao? Ngươi rõ ràng là một tên côn đồ vô liêm sỉ, còn giả vờ làm người bị hại. Uổng cho ngươi còn là học sinh cấp hai, không biết kính già yêu trẻ thì thôi đi, vậy mà ngươi còn không biết xấu hổ mà đi lừa dối các y tá ở đây? Ngươi không phải là cảm thấy người ta lớn lên xinh đẹp, cho nên… “

Không đợi Tiết Hạo Xuyên nói tiếp, giây trước cô y tá nhỏ đang dịu dàng chăm sóc đưa thuốc cho Dương Từ giây tiếp theo liền thay đổi khuôn mặt giống như lật một cuốn sách vậy nhìn chằm chằm vào hắn ta. Y tá nhỏ lại không phải là một kẻ ngốc, cô ấy sớm đã nhìn ra được ai đúng ai sai. Hơn nữa, cô đã từng chăm sóc Miên Hoa, biết rõ những người Tiết gia này vô liêm sỉ như thế nào, bây giờ nghe Tiết Hạo Xuyên còn dám nói người khác, cô lập tức nổi giận.

“Ngươi cái người này làm sao vậy? Nếu như vừa rồi ta không có nghe lầm, đánh người hẳn là bà cụ nhà các ngươi đi? Đánh người không xin lỗi, ngươi còn có mặt mũi gì ở đây mà dạy dỗ người khác? Mắt của ngươi có phải là bị mù rồi không đó? Không thấy ta đang làm việc sao? Không thấy vết thương ở khắp người anh ta sao?”

Cô y tá nhỏ phun đầy mặt Tiết Hạo Xuyên, sau đó không chút khách khí đuổi hắn ta ra ngoài. Sau đó, cô ấy nghĩ đến Tiết Hạo Xuyên phải thanh toán chi phí thuốc men, vì vậy cô ấy lại mở cửa và chỉ vào quầy thanh toán bên cạnh: “Đừng quên đấy, chi phí tiền thuốc men vẫn chưa có thanh toán đâu.”

Tiết Hạo Xuyên nhìn vào cánh cửa đó đóng sầm một cái, tức giận chỉ vào cửa, hồi lâu không nói được lời nào, cuối cùng bị bác sĩ bên cạnh giục trả tiền, lúc này mới xám xịt chạy tới trả tiền.

Vài ngày sau, Trần Túc Thần bởi vì khuôn mặt bị biến dạng cho nên không thể đi quấy rầy Tô Tình Nhạc được. Dù sao cho dù hắn mặt dày cỡ nào đi nữa cũng không theo mang theo cái mặt xấu xí này theo đuổi người ta được. Hơn nữa, Dương Từ mỗi ngày đều chạy đến chỗ hắn, bề ngoài rõ ràng là nói để cảm ơn hắn, nhưng thực ra ngoại trừ lần đầu tiên gửi một ít trứng ra, sau đó đến nữa Dương Từ cũng chỉ mang theo sách và bài tập.

Bởi vì Dương Từ đến chỗ hắn ta để học, Trần Túc Thần muốn nói bóng nói gió để đi thăm dò Dương Từ, Dương Từ liền sẽ không khách khí mà bảo hắn ta im lặng, hoàn toàn mất đi dáng vẻ bạn tốt trước mặt người khác, thậm chí còn có nhiều lần tỏ ra chán ghét hắn ta.

Điều này khiến Trần Túc Thần, người có lòng tự trọng cao, nhịn không được mà tranh cãi với Dương Từ nhiều lần. Nhưng về sau hắn vẫn cố hết sức để kìm chế lại, bởi vì hắn phát hiện Dương Từ tuổi không lớn, nhưng vũ lực của đối phương lại vượt xa hắn, muốn giết chết hắn chỉ là chuyện trong phút chốc.

Dương Từ quả thực là muốn giết chết Trần Túc Thần, nhưng sau đó nghĩ lại, điều đó thực sự là không đáng. Anh còn chưa thi đậu đại học, còn chưa theo đuổi được vợ, hơn nữa còn rất rất nhiều việc phải làm, cho nên anh sẽ không vì một tên lưu manh mà hủy hoại bản thân.

Mấy ngày này Dương Từ đến tìm Trần Túc Thần, ngoài việc không muốn Trần Túc Thần quấy rối Tô Tình Nhạc, chủ yếu là để giám sát Trần Túc Thần và nhân tiện khiến hắn ta chán ghét anh. Vết thương khắp người của Trần Túc Thần đều là do Dương Từ gây ra, Trần Túc Thần ngày nào cũng nhìn thấy anh nhất định sẽ chán ghét đến chết thôi. Tốt nhất là đợi cho đến khi Trần Túc Thần không thể kìm chế được mà tấn công anh, đợi đến khi đó Dương gia muốn làm gì Trần Túc Thần liền có lý do chính đáng rồi.

Nhưng loại chán ghét này không kéo dài lâu, bởi vì chuyện hôn nhân của Dương Gia Hữu mà bị gác lại rồi. Ngày cưới của Dương Gia Hữu là vào đầu tháng 11, hôn lễ ở địa phương của họ không được phép tổ chức hoành tráng, dù sao thì quan điểm chính lúc bây giờ là gian khổ phấn đấu và cần cù tiết kiệm, cho nên hầu hết hôn lễ đều tương đối đơn giản.

Một số gia đình có hoàn cảnh tương đối khó khăn đều là đốt một chuỗi pháo và gửi một vài quả trứng đỏ để đón cô dâu từ nhà mẹ đẻ của cô ấy. Dương gia vì để thể hiện rằng họ xem trọng Vu Hân Tuyết, Dương gia thậm chí còn mạo hiểm đặt thêm vài bàn tiệc rượu. Không chỉ mời tất cả những người cùng tộc của Dương gia mà ngay cả một số cán bộ có máu mặt trong công xã cũng mời tới.

Nhân khẩu của Dương gia đông hơn, sức khỏe của Lưu Tiêm Mai và Dương Mãn Thương đều tốt, cho nên Dương Từ không lo lắng đến chuyện kết hôn của anh ba. Bây giờ ngày cưới của anh ba đang đến gần, Dương Từ không khỏi cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, anh ba đang độc thân với mình cũng sắp lập gia đình và lập nghiệp rồi.

Dương Từ vốn đã tích lũy được một số tích phân và muốn mua đồ cho người nhà và Tạ Nghiễn Thanh. Bây giờ vì chuẩn bị quà cưới cho anh ba, anh chỉ có thể dùng tích phân cho anh ba trước.

Vào những năm 1970, khi kết hôn ở nông thôn, cảnh khoe mẽ có mặt mũi nhất là tam chuyển nhất hưởng. Tam chuyển là nói đến xe đạp, đồng hồ và máy may, nhất hưởng là nói đến radio. Lưu Tiêm Mai đã sớm chuẩn bị hết những thứ này, Dương gia có vé xe đạp và vé máy may, cái đồng hồ là do Dương Đại Hồng mua, cái đồng hồ này còn đặc biệt lựa chọn kiểu của phụ nữ.

Đối với một thứ quý hiếm như radio, chỉ có tiền là không thể mua được. Vốn Lưu Tiêm Mai muốn con trai cả giúp đỡ, dù sao con trai cả trong huyện thành cũng có chút quan hệ, lúc trước khi hắn ta kết hôn thì thằng ba cũng đã bỏ ra rất nhiều công sức. Hơn nữa, tiền để mua radio cũng không có để cho Dương Lăng Húc trả, chỉ là muốn hắn ta bán cái nhân tình để giúp đỡ mua mà thôi. Đáng tiếc là Dương Lăng Húc lại lấy lý do hắn quá bận rộn mà từ chối, cuối cùng chỉ có thể để Dương Quốc Hữu thông qua mối quan hệ của bản thân để mua nó.

Dương Quốc Hữu hiếm khi sử dụng các mối quan hệ cá nhân của mình, nhưng lần này nếu đã dùng tới rồi thì anh ta liền mua rất nhiều thứ. Anh ta một hơi mua hai cái radio, một cái cho đám cưới của Dương Gia Hữu và cái còn lại là chuẩn bị cho Điền Kiều Kiều và các con của anh ta. Sau đó, sắp đến sinh nhật của Dương Từ rồi, Dương Quốc Hữu liền mua một cái đồng hồ cho Dương Từ, và cuối cùng lại mua thêm một cái máy may cho trong nhà.

Dương Quốc Hữu mua nhiều máy radio như vậy, ngoại trừ việc hiếm khi mà anh ta sử dụng các mối quan hệ cá nhân của mình, chủ yếu là do đại đội của họ sắp được nối điện rồi. Nói về việc đại đội của họ có thể được nối điện, vẫn là bọn họ dính được chút ánh sáng của đại đội dân quân đấy.

Bởi vì đại đội dân quân cách đại đội bọn họ rất gần, đại đội dân quân đã có điện, bên họ bên này nhiều nhất chỉ là kéo hai sợi dây điện. Vì vậy, Dương Mãn Thương vì chuyện này đã đi đến công xã nhiều lần, công xã đã chấp thuận điều đó trước mặt Dương Quốc Hữu, đợi đến sau năm mới thì đại đội của họ có thể được nối điện.

Dương Từ đã quen với cuộc sống không có điện nên khi bất ngờ nghe tin sắp có điện anh cũng không có hào hứng. Dù sao thì có điện hay không có điện anh cũng không thể chơi được, còn không bằng không có điện để anh tập trung đọc sách thì hơn. Dù sao thì chỉ cần là không có điện, sẽ không có trò giải trí nào, vậy anh chỉ có thể giết thời gian bằng cách đọc sách.

Một ngày trước đám cưới của Dương Gia Hữu là thứ bảy, sau khi Dương Từ giải quyết xong công việc gia đình, khi anh đến đại đội dân quân để tìm Tô Tình Nhạc vào buổi tối, anh đã bắt được một con thỏ nhỏ trên cánh đồng. Con thỏ nhỏ màu xám, vừa gầy vừa nhỏ không có chút thịt nào, Dương Từ đã đưa con thỏ nhỏ cho Tô Tình Nhạc nuôi rồi.

Vốn Tô Tình Nhạc nên rời đi rồi, dù sao thì cô ấy cũng đã ở lại đây thêm nửa tháng rồi, nếu cô ấy không rời đi, gia đình cô ấy sẽ rất lo lắng. Nhưng bởi vì Dương Gia Hữu sắp kết hôn, Tô Tình Nhạc thực sự cũng không muốn nhanh như vậy mà rời khỏi đây, bởi vì cô ấy đã gặp được một người bạn tốt mới trong công xã, hai cô gái gặp nhau khá muộn gần đây mối quan hệ rất tốt, cho nên cô ấy nghĩ đợi cho đến khi Dương Gia Hữu kết hôn xong rồi mới rời đi.

Mắt thấy Dương Gia Hữu sắp kết hôn và Tô Tình Nhạc cũng sắp rời khỏi đây, trái tim của Dương Từ bỗng rối loạn. Theo lý mà nói Tô Tình Nhạc đã kéo dài thời gian như vậy, đã cách khá xa so với thời điểm bị bắt cóc, cô ấy lại bị Dương Từ tẩy não và trở nên thận trọng hơn rất nhiều, Dương Từ phải nên an tâm để cô ấy rời đi mới đúng.

Nhưng… không biết vì sao mà Dương Từ vẫn rất bất an, luôn băn khoăn không biết có thể trì hoãn thêm một chút nữa hay không. Dương Từ rất quan tâm đến sự an toàn của Tô Tình Nhạc, ngoài việc không muốn một cô gái tốt bị làm hại, mục đích chính của anh chính là bảo vệ anh hai của mình.

Tuy nhiên, anh cứ trì hoãn Tô Tình Nhạc như vậy, trong mắt một số người có tâm, liền thành anh có mưu đồ quấy rối phóng viên Tô. Trước đó còn có người lén báo cáo anh, đáng tiếc là trước khi lá thư báo cáo rơi vào tay cán bộ công xã, người của Dương Quốc Hữu đã phát hiện ra và bí mật chặn lại.

Trong mắt của nhiều người, giữa nam và nữ không tồn tại cái gọi là tình bạn. Lại thêm Dương Từ thực sự rất quan tâm đến cô ấy, trước đây còn dạy cho Tô Tình Nhạc võ phòng thân, ngay cả Tô Tình Nhạc cũng nghi ngờ có phải là Dương Từ thích cô ấy hay không, càng huống chi là một số người khác đang nói bóng nói gió.

Dương Từ đã rất bất lực về điều này, ngày hôm nay anh đã gửi con thỏ đến đại đội dân quân và tẩy não Tô Tình Nhạc một lần nữa. Anh kể về nhiều vụ bắt cóc và buôn bán phụ nữ trẻ em, thậm chí còn đưa cho cô một con dao gọt hoa quả mà anh đã mua trước đó, điều này khiến Tô Tình Nhạc gần đây cảm thấy mình bị mắc chứng hoang tưởng bị hại, luôn cảm thấy như thể cô thực sự bị kẻ xấu nhắm trúng vậy.

Đợi đến khi Dương Từ rời đại đội dân quân, người bạn thân mới của Tô Tình Nhạc đến chơi với cô. Đối phương là một phụ nữ bề ngoài có chút ngăm đen, hơn Tô Tình Nhạc hai tuổi, tính tình rất hào phóng và sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Tên của đối phương là Ngưu Hồng Huệ, là người của thôn Ngưu Liên bên cạnh. Trước đây khi ở công xã đã từng giúp đỡ Tô Tình Nhạc, sau đó hai người liên tiếp gặp nhau hai lần, không hiểu sao quan hệ của họ ngày càng tốt lên.

Ngưu Hồng Huệ cũng là một người đáng thương, cô ta bị gia đình bán đi khi mới mười lăm tuổi. Cô ta bị bán đến một thôn nhỏ ở xó nào đó, không tới hai mươi tuổi đã có ba đứa con, lần này trở về chủ yếu là vì vội về chịu tang.

Nhưng ngay cả khi cuộc sống có khó khăn, đối phương vẫn rất lạc quan. Cô ấy thường nắm lấy tay Tô Tình Nhạc để khuyên bảo cho cô ấy như một người chị gái tri kỷ vậy. Tô Tình Nhạc rất thích tính cách hào phóng của cô ấy, hoàn toàn không cảm thấy rằng họ không phải là cùng một loại người chỉ vì đối phương không có học thức.

Ngưu Hồng Huệ đã đến đại đội dân quân nhiều lần, cho nên các lính canh bên ngoài đã không ngăn cản cô. Khi cô ấy đến ký túc xá của Tô Tình Nhạc, Tô Tình Nhạc đang lơ đãng cầm con dao gọt trái cây, và đột nhiên thấy cô ấy đến, Tô Tình Nhạc lúc này mới hoàn hồn lại.

“Chị Huệ Huệ, chị đến rồi à, mau ngồi xuống, mau ngồi xuống.”

Ngưu Hồng Huệ nhìn con dao trong tay cô, nhịn không được kỳ quái hỏi: “Con dao đó của em làm gì vậy, thật là dọa người đó.”

Tô Tình Nhạc nghe thấy vậy sững người một lúc, sau đó lập tức cất con dao đi. Bởi vì Ngưu Hồng Huệ là bạn tốt của cô ấy và cũng là một người phụ nữ giống như cô ấy, cho nên Tô Tình Nhạc mới không phòng bị mà nói: “Này là người ta đưa cho ta, nói là để ta tự vệ.”

Ngưu Hồng Huệ nghe vậy lại nhìn con dao một cái, cô ấy dùng bàn tay hơi thô ráp vân vê góc áo, quay đầu nhìn chằm chằm vào bàn tay trắng nõn và sạch sẽ của Tô Thanh Nhạc, tùy tiện hỏi: “Ta chỉ nghe nói có người tặng sách tặng hoa thôi, nhưng chưa từng nghe nói qua có người tặng dao đấy, người này là ai vậy, cò khá thú vị đó.”

Tô Tình Nhạc cũng thấy buồn cười, không nhịn được cười, “Còn ai nữa chứ, chính là tiểu đồng chí mà ta đã từng kể đấy, tuổi còn nhỏ như vậy mà suốt ngày cứ nghi thần nghi quỷ.”

Dương Từ bởi vì nửa chừng bắt được một con thỏ, bây giờ đầu óc anh chỉ toàn là thịt thỏ. Nhưng thỏ rừng không dễ bắt như vậy, mấy thứ hoang dã lại không sạch sẽ. Vậy nên anh đã xem xét số tích phân còn lại, liền mua hai con thỏ và hai con chim bồ câu trên Taobao. Thịt thỏ phải mất vài ngày mới đến nhưng chim bồ câu rất nhanh, chắc khoảng xx giờ tối là đến nơi.

Lúc này Dương gia đã dùng xong bữa tối, Dương Từ muốn lấy ra ăn còn phải tìm lý do nữa, nên là anh liền cầm theo chim bồ câu đi đến chuồng bò. Anh tính đợi hai con thỏ đến rồi đem thỏ về nhà để cải thiện thức ăn cho gia đình.

Trước đó, anh đã thêm đủ loại thực phẩm cho gia đình ăn như sườn heo, sữa bột, đường đỏ, gạo, dầu đậu phộng, v.v. Bây giờ hiếm khi ra ngoài ăn lén, Dương Từ không khỏi cảm thấy có chút áy náy trong lòng.

Tạ Nghiễn Thanh luôn biết rằng Dương Từ là một người thèm ăn, lại ở độ tuổi mới lớn ăn cái gì cũng thấy ngon, món ăn ngon nào cũng đều muốn nếm thử. Lúc trước anh đưa đến cho cậu một con lươn lớn, không nghĩ tới hôm nay lại thay thế thành thịt bồ câu.

Dương Từ nhất thời nóng đầu mà đem thịt bồ câu đến, nhưng khi nhìn thấy Tạ Nghiễn Thanh, anh có chút lo lắng rằng cậu không biết làm, đến khi đó hai con chim bồ câu mà anh mua sẽ bị lãng phí rồi. Vậy mà không ngờ đến là Tạ Nghiễn Thanh không chỉ học giỏi mà còn có tay nghề nấu canh rất giỏi.

Tạ Nghiễn Thanh đã dành rất nhiều tâm sức để làm bữa ăn canh chim bồ câu này. Ngay cả thuốc bắc mà người cảnh vệ đưa cho ông, cậu cũng lấy ra một ít để nấu canh. Từ lúc Dương Từ đưa đồ ăn đến lúc nấu chim bồ câu xong ngon hấp dẫn đã gần mười hai giờ đêm.

Dương Từ không biết mình đã bỏ gì vào. Anh chỉ nhận ra đảng sâm trong thuốc bắc thôi, ngoài ra những cái khác anh không biết gì cả. Nhưng không biết thì không biết thôi, dù sao cảm giác của Dương Từ sau khi uống ngụm canh đầu tiên là thực sự rất ngon. Không chỉ món canh bồ câu này tuyệt mà Tạ Nghiễn Thanh cũng tuyệt. Làm sao mà cậu có thể cái gì cũng biết được hết vậy, vừa có thể lên phòng khách vừa có thể xuống bếp.

Tạ Nghiễn Thanh nhìn Dương Từ ăn mà nhịn không được liền cười, đôi mắt hồ ly xinh đẹp của cậu lấp lánh trong đêm. Mỗi lần nhìn Dương Từ ăn, Tạ Nghiễn Thanh luôn cảm thấy đối phương như là đang ăn sơn hào hải vị vậy, không khỏi thầm làu bàu Dương Từ một câu “Làm gì mà ngon như vậy chứ? Quá khoa trương rồi!”

Âm thanh của Tạ Nghiễn Thanh rất thấp, không muốn cho Dương Từ nghe thấy. Nhưng không ngờ lỗ tai của Dương Từ lại rất thính, cho dù Dương Từ vẫn nghe thấy. Dương Từ cố ý nhìn chằm chằm mặt của cậu, một ngụm uống cạn canh, vừa liếm liếm khóe miệng vừa lớn tiếng nói: “Thiệt ngon quá đi!”

Dương Từ vốn là muốn diễn tả món canh này quá ngon, sau đó lại cảm thấy chính mình nói như vậy lại có nghĩa khác, nhìn chằm chằm người ta còn liếm khóe miệng đúng thật là sến súa. Anh lo lắng rằng Tạ Nghiễn Thanh nghĩ nhiều như vậy sẽ tức giận, nhưng sau đó anh phát hiện ra rằng con người thời đại này suy nghĩ quá đơn thuần, Tạ Nghiễn Thanh hoàn toàn không nhận ra rằng anh đang giở trò lưu manh.

Dương Từ: Cảm thấy rất bất lực.

[text_hash] => 4fa0b113
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.