Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 41 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 41

Array
(
[text] =>

Chương 41

   Khi Trần Túc Thần nhìn thấy Dương Từ trong lòng nhảy thót cả lên, kể từ hôm suýt đụng phải Dương Từ đó, khi đối mặt với Dương Từ thì Trần Túc Thần có chút chột dạ. Hắn ta luôn cảm thấy rằng Dương Từ dường như biết điều gì đó, cách mà đối phương nhìn hắn ta luôn có chút kỳ lạ.

     Vốn Trần Túc Thần còn muốn thăm dò Dương Từ, chỉ là không đợi hắn ta có cơ hội tiếp xúc với Dương Từ, hắn ta đã bị người của Dương Quốc Hữu theo dõi, vì để đảm bảo an toàn khoảng thời gian này hắn ta đã thu tay lại.

     Tuy rằng ngày đó hắn bị Tạ Nghiễn Thanh giẫm lên chân đánh một trận, cho dù lúc đó hắn đầy tức giận súy chút nữa muốn phát điên, nhưng khi đối mặt với Dương Quốc Hữu, một địa đầu xà*, hắn vẫn phải kiềm chế tất cả chuyện mờ ám của mình.

(*Địa đầu xà: bọn rắn độc; bọn côn đồ; cường hào ác bá; tay anh chị; đầu sỏ (chỉ bọn ức hiếp nhân dân ở địa phương thời xưa.))

     Không có cách nào, cho dù hắn ta thông minh và tâm tư nhiều đến đâu. Là một thanh niên trí thức, hắn ta vẫn có chút yếu thế trời sinh khi đối mặt với Dương Quốc Hữu. Trừ phi có một ngày hắn có thể trở về thị thành, không cần phải ở đây nhìn sắc mặt của Dương gia, nếu không hắn chỉ có thể luôn luôn bị Dương gia áp chế.

     Trần Túc Thần trước đây vẫn luôn quấy lấy Vu Hân Tuyết, không phải vì hắn ta thực sự yêu Vu Hân Tuyết, mà vì hắn ta muốn sử dụng mối quan hệ gia đình của Vu Hân Tuyết để trở về đế đô với Vu Hân Tuyết.

     Người nhà Trần Túc Thần không có bản lĩnh gì, họ chỉ là dân quê sống gần đế đô, nếu như hắn muốn quay về chỉ có thể dựa vào những nữ thanh niên trí thức. Vừa vặn Vu Hân Tuyết là người đế đô, nghe nói gia cảnh Vu gia cũng không tệ.

     Chỉ cần Vu Hân Tuyết muốn trở về, chỉ cần cô chịu ngửa mặt khóc xin, Vu gia nhất định sẽ nghĩ biện pháp mang cô trở về. Đến lúc đó, với tư cách là chồng của đối phương, hắn ta sẽ có thể theo Vu Hân Tuyết trở về đế đô.

     Đừng nhìn thấy lúc đầu Trần Túc Thần tự nguyện về nông thôn, hắn ta muốn đi theo Tạ Nghiễn Thanh để tra tấn cậu. Nhưng sau mấy năm làm lụng vất vả, lại thêm Tạ Nghiễn Thanh vẫn không cho hắn chạm vào, hắn ta không còn muốn ở lại cái thôn lạc hậu này nữa.

     Bởi vì so với đế đô đang phát triển nhanh chóng, cái thôn hẻo lánh này tư duy càng lạc hậu hơn, lại càng khó chấp nhận đồng tính luyến ái như hắn ta. Nếu tiếp tục ở lại đây, hắn cũng không có được Tạ Nghiễn Thanh, ngày ngày nhìn mấy tên cao to chân dài thô kệch kia, ngoại trừ thèm khát khó chịu thì không thể làm gì được. Còn không bằng quay lại những thành phố lớn đó, biết đâu có thể gặp được người cùng chí hướng ở những thành phố lớn.

     Mặc dù kế hoạch của Trần Túc Thần rất hoàn hảo, nhưng hắn ta lại không ngờ đến rằng Vu Hân Tuyết không có tiền đồ đến vậy, lại đi kết hôn với một đứa nhà quê, làm cho hắn ta bây giờ chỉ có thể tìm cách thay đổi mục tiêu của mình.

     Tô Tình Nhạc trước mặt hắn ta là mục tiêu mới của hắn, về phần tại sao lại bỏ qua không muốn những nữ thanh niên trí thức, mà lại dốc toàn lực liên hệ với Tô Tình Nhạc trong đại đội dân quân, nói về điều này hắn ta cũng cần phải “cảm ơn” Dương gia đã giúp hắn ta tuyên truyền “danh tiếng tốt” của mình.

     Không biết hắn đã đắc tội với mẹ con Lưu Tiêm Mai như thế nào, hai mẹ con họ thường xuyên ở trong thôn nói xấu hắn, khiến cho những nữ thanh niên trí thức khác cũng không thèm để ý tới hắn, giống như hắn là thứ dơ bẩn bẩn thỉu nào đó. Trước đây đều là Trần Túc Thần chơi đùa người khác, nhưng lần này sau khi bị người khác chơi đùa, hắn ta mới nhận ra rằng việc bị tung tin đồn thất thiệt khó chịu như thế nào.

     Nhưng may mắn thay, vận may của hắn ta khá tốt, không có Vu Hân Tuyết lại đến một Tô Tình Nhạc khác. Mà Tô Tình Nhạc này còn tốt hơn Vu Hân Tuyết rất nhiều, đối phương không chỉ có gia thế tốt hơn Vu Hân Tuyết, mà còn có tính cách ngây thơ và nhiệt tình, dễ khống chế hơn Vu Hân Tuyết.

     Giống như hôm nay bọn họ mới tiếp xúc với nhau, chỉ vì hắn ta giúp đối phương một chút việc vặt, hai người đứng cùng nhau xem phim một hồi, Tô Tình Nhạc đã coi hắn ta là bạn tốt. Loại phụ nữ này quá dễ kiểm soát rồi, dựa trên sự hiểu biết của Trần Túc Thần về phụ nữ, chỉ cần cho hắn ta nửa tháng, hắn liền có thể đem cô ta lên giường…

      Nhưng điều phiền phức nhất đối với hắn ta bây giờ là dường như hắn ta chỉ có hứng thú với đàn ông, cũng không biết là đến lúc đó có phát sinh biến cố gì không nữa. Nếu lúc đó không “lên” được, hắn ta sẽ chuẩn bị một ít thuốc.

     Dương Từ xuất hiện khi hắn ta đang suy nghĩ về những điều này, không đợi Trần Túc Thần giả bộ thản nhiên chào hỏi với Dương Từ, Tô Tình Nhạc người đang đứng bên cạnh hắn ta, mỉm cười với Dương Từ: “Là đồng chí Dương Từ à, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Dương Từ lướt qua khuôn mặt của Trần Túc Thần, sau đó quay sang cười nói với Tô Tình Nhạc: “Đúng vậy, chúng ta lại gặp mặt rồi. Đồng chí Tô đi xem phim một mình sao? Sao lại không đi cùng những người khác?”

     Dương Từ nói rồi nhìn xung quanh và thấy chỉ có Trần Túc Thần và Tô Tình Nhạc, lộ ra vẻ mặt không tán thành. “Tuy rằng chúng ta cách đại đội dân quân rất gần, nhưng đồng chí Tô là một nữ đồng chí xinh đẹp, buổi tối đi một mình vẫn rất nguy hiểm. Hay là thế này đi, ta bây giờ cũng không có làm việc gì, hiện tại ta đưa đồng chí Tô trở về đi?”

Dương Từ nói vậy cũng không thèm quan tâm đến Trần Túc Thần, chỉ cầm túi và ra hiệu cho Tô Tình Nhạc nên đi thôi. Nghe vậy Tô Tình Nhạc cũng cảm thấy hơi muộn rồi, cô ấy tập trung vào việc trò chuyện với Trần Túc Thần đến nỗi suýt nữa quên mất rằng bây giờ mình không ở quê nhà. Thấy Dương Từ đã xoay người rời đi, cô cũng không để ý tới vẻ mặt của Trần Túc Thần, sau khi từ biệt liền nhấc váy đuổi theo Dương Từ.

     Nếu là những cô gái khác trong công xã, nhất định sẽ không thể tin tưởng Dương Từ như vậy. Nhưng Tô Tình Nhạc khác với những cô gái khác, cô ấy không chỉ có tính cách rất táo bạo mà còn vì Dương Từ là em trai của Dương Quốc Hữu nên cô ấy có một cảm giác tin tưởng không thể giải thích được đối với Dương Từ.

     Thấy vậy, khóe miệng của Trần Túc Thần khẽ giật, trước đây hắn ta còn cho rằng Tô Tình Nhạc ngu ngốc là chuyện tốt, nhưng bây giờ nhìn thấy cô ngốc nghếch theo Dương Từ rời đi, hắn đột nhiên cảm thấy người này quá ngu ngốc cũng là phiền phức.

     Thấy cô tin tưởng một tên côn đồ có tiếng như vậy, Trần Túc Thần nhất thời cảm thấy chán ghét và muốn chuyển mục tiêu lần nữa. Nhưng… Nghĩ đến gia thế phía sau Tô Tình Nhạc, hắn ta đành nhắm mắt, chỉ có thể tạm thời làm như vậy thôi.

     …

     Dương Từ cho rằng Tô Tình Nhạc quá ngốc nghếch rồi, tính cách như vậy rất dễ xảy ra chuyện. Ngay cả khi anh và anh hai của mình cố gắng hết sức để bảo vệ cô ấy, thì cô gái này vẫn sẽ gặp rắc rối trong tương lai.

     Đương nhiên, nếu như chỉ là sơ sẩy một chút thì cũng được đi, tục ngữ có câu nói đi một ngày đàng học một sàng khôn, cô ấy nếm chút thiệt cũng là điều tốt thôi. Sợ nhất chính là bị chịu thiệt lớn, ví dụ như là gặp phải một kẻ lừa hôn như Trần Túc Thần, sau khi thực sự chịu thiệt nhiều mới tỉnh ngộ ra thì đã quá muộn rồi.

     Vì để cho Tô Tình Nhạc không ngây thơ như vậy nữa, Dương Từ đã kể cho Tô Tình Nhạc nhiều câu chuyện tàn khốc khi anh đưa cô trở lại đại đội dân quân. Ví dụ như bắt cóc và buôn bán phụ nữ trẻ em, chẳng hạn như đàn ông đi lừa hôn, và nhiều hành vi côn đồ lưu manh địa phương.

     Có người cho rằng lúc nào cũng ngốc nghếch ngọt ngào cũng có sao đâu, con gái giống như một nàng công chúa đơn thuần vậy không cần phải suy nghĩ gì nhiều, không cần biết đến những nỗi khổ trần gian sống giống như một nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy. Dương Từ cảm thấy những lời này đều là lừa người cả, con gái có thể được nuông chiều chiều chuộng nhưng không thể cái gì cũng không biết. Bởi vì trên đời này có rất nhiều kiểu người, có rất nhiều người tốt và cũng có rất nhiều người xấu.

     Tô Tình Nhạc rõ ràng là kiểu người như vậy, cô ấy đã được gia đình nuông chiều từ khi còn nhỏ, nhìn thì giống như một cô gái trưởng thành, nhưng trên thực tế, cô ấy có tính cách giống như một đứa trẻ vậy. Hoàn toàn không biết thế giới này nguy hiểm như thế nào, càng không biết một số người đàn ông khi họ háo sắc sẽ đáng sợ như thế nào.

     Sau khi nghe những lời của Dương Từ, Tô Tình Nhạc không những không cho rằng điều đó có lý mà còn chỉ vào Dương Từ và nói đùa: “Cậu mới ba lớn chứ, mở miệng ngậm miệng đều nói về những kẻ xấu. Làm sao có thể có nhiều kẻ xấu như vậy chứ? Hơn nữa ta sống trong đại đội dân quân, ở đây có rất nhiều tiểu chiến sĩ, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra với ta đâu. “

     Sau khi Tô Tình Nhạc nói xong, cô ấy không muốn nghe Dương Từ nói nữa, bước trên đôi giày cao gót nhỏ và chạy về phía đại đội dân quân, chạy một mạch đến cổng lớn mới vẫy tay với anh, rồi thúc giục Dương Từ nhanh chóng về nhà với nụ cười trên môi.

     Thấy vậy, Dương Từ cảm thấy bất lực, thật muốn xông tới ôm lấy cô mà lắc mạnh, rồi nói cho cô biết những nguy hiểm mà sau này cô sẽ gặp phải, để cô một cô gái ngốc nghếch, cả ngày đừng có mà ngốc nghếch nữa.

     Đáng tiếc anh không dám, cũng không thể. Anh không thể nói với ai về những sự việc trong cuốn tiểu thuyết, anh cũng không thể tiết lộ danh tính của mình. Dương Từ đứng đó một lúc lâu, rồi anh mới thở dài và đi bộ về nhà.

     Khi Dương Từ trở về nhà thì đã rất muộn và ông bà của anh đã đi ngủ rồi. Vốn dĩ anh muốn báo tin vui cho gia đình, nhưng khi về đến nhà, anh mới biết họ đã biết cả rồi. Hóa ra là cái mồm to của Dương Tụng Quốc, người đã nói với  Dương gia khi anh ta đi xem phim, bây giờ đoán chừng là mọi người trong thôn đều đã biết hết rồi.

    Lưu Tiêm Mai lúc này vô cùng kích động, lúc rửa tay còn đang cười, lúc rửa chân cũng đang cười, đến cả Dương Mãn Thương cũng rất vui vẻ. Dù sao đây cũng là đứa cháu thứ hai của Dương gia nên hiếm có như vậy cũng không có gì lạ.

     Hai ngày tới Dương Từ bọn họ phải đến trường, cũng không biết ở nhà đã xảy ra chuyện gì. Sau khi đến bệnh viện để xác nhận rằng Điền Kiều Kiều đang mang thai, Dương Quốc Hữu đã bàn bạc với cha mẹ của Điền Kiều Kiều và lên kế hoạch để Điền Kiều Kiều xin nghỉ để dưỡng thai ở Dương gia.

     Dù là Dương gia hay Điền gia, thái độ của họ đối với Điền Kiều Kiều đều rất chiều chuộng. Lương của Dương Quốc Hữu không thấp, lại có tiền thưởng trong tay nên anh ta cũng không muốn Điền Kiều Kiều vất vả như vậy.

     Vì vậy, hai bên đã thương lượng nghiêm túc và quyết định để Điền Kiều Kiều về Dương gia để dưỡng thai. Mặc dù điều kiện của Điền gia tốt hơn nhưng họ không địch nổi độ dính người của Điền Kiều Kiều đối với Dương Quốc Hữu, cha mẹ Điền gia cũng không dễ trong việc để đôi trẻ chia tay.

     Cho nên sau khi xác nhận Điền Kiều Kiều mang thai, công việc giảng dạy của Điền Kiều Kiều tạm thời để xuống. Việc nghỉ dạy này cũng chỉ là tạm thời, nếu sau này Điền Kiều Kiều vẫn muốn đi dạy học, cô ấy có thể đợi đến khi sinh con và dưỡng sức lại tính tiếp. Dương Quốc Hữu sẽ không ngăn cản cô ấy đi làm, nếu không được nữa thì sau này anh ta sẽ tìm một công việc nhẹ nhàng, có thể giúp Điền Kiều Kiều chia sẻ công việc nuôi dạy con cái vất vả.

     Về việc nhờ cha mẹ ở nhà giúp chăm sóc con cái, Dương Quốc Hữu chưa bao giờ nghĩ đến. Thứ nhất, đứa trẻ này là trách nhiệm của anh ta và Điền Kiều Kiều, thứ hai, cha và mẹ đã rất vất vả để nuôi dạy sáu đứa con của họ, Dương Quốc Hữu không có ý định đổ trách nhiệm cho hai người nữa.

     …

     Ngày đi học thứ ba, kết quả thi giữa kỳ đã có. Dương Từ không đặc biệt tham lam, anh chỉ muốn đứng thứ ba trong lớp và top 10 của khối thôi, như vậy là có thể nhận được giải thưởng rồi.

     Kết quả không nghĩ đến là sau khi có kết quả, anh đạt điểm tuyệt đối môn toán, ngữ văn 99 điểm, các môn khác đều đạt điểm cao 90 điểm, một trận thành tích tốt đứng nhất trong khối. Bởi vì ngoại ngữ trong bài kiểm tra này không được tính vào thành tích, nếu không thì Dương Từ chỉ riêng môn ngoại ngữ đã có thể tạo ra khoảng cách rất lớn 20 điểm so với vị trí thứ hai.

     Điều này không chỉ khiến các giáo viên và bạn học sợ hãi mà ngay cả Dương Từ khi nhìn thấy cũng phải hoảng sợ, chỉ sợ giáo viên sẽ cảm thấy điểm của mình có vấn đề. May mà những nỗ lực gần đây của anh đều được mọi người thấy rõ, anh thậm chí còn cố gắng đọc thuộc bài trong quá trình dọn dẹp. Lại thêm không ai có điểm tốt cao hơn anh, cho dù anh muốn gian lận, cũng không ai có thể cho anh ta coppy, cho nên cuối cùng cũng không ai dám sắp xếp loạn thứ tự của anh.

     So với điểm tuyệt đối môn toán của anh, trên thực tế ngược lại giáo viên ngữ văn càng phấn khích hơn. Một số chủ đề trong toán học thực sự khó, nhưng toán học có các công thức cố định và không có gì lạ khi học sinh đạt điểm tối đa trong kỳ thi. Ngược lại ngữ văn dường như không quá khó nhưng thực sự không dễ để đạt điểm cao.

     Phần đọc hiểu ngữ văn của Dương Từ bị trừ hai điểm và phần câu làm văn bị trừ một điểm. Về phần tại sao anh đạt 99 điểm trong bài kiểm tra, đó là vì chữ viết của anh rất đẹp và giáo viên chấm bài nhịn không được mà cho anh thêm hai điểm.

     Kỳ thi giữa kỳ được coi là một kỳ thi lớn, vì vậy sẽ có một cuộc họp để phát giấy khen, giải thưởng và tiền thưởng, phụ huynh của mười phụ huynh đứng đầu cũng sẽ đến. Đây là một điều rất vinh dự, nhưng Dương Từ chỉ quan tâm đến giải thưởng và tiền thưởng.

[text_hash] => f2376912
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.