Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 39

Array
(
[text] =>

Chương 39

   Chờ cho đến khi Dương gia không dễ gì mà tiễn được gia đình này đi, thôn dân đến để xem náo nhiệt cũng giải tán, Lưu Tiêm Mai mới chú ý đến trên tay của Dương Từ có một vết thương.

     Lưu Tiêm Mai lập tức vừa đau lòng vừa càm ràm: “Con xem con đi, vết thương trên tay con là sao đây? Mỗi ngày đều giống như một con khỉ vậy, không có ngày nào mà khiến ta phải bớt lo lắng được.”

     Lưu Tiêm Mai nói rồi đi vào phòng, lấy ra một bình thuốc tím, liền bôi thuốc lên vết thương của Dương Từ. Đừng thấy bà luôn càm ràm Dương Từ, nhưng bây giờ bà càng nhìn càng cảm thấy Dương Từ rất lợi hại, không hổ là đứa con trai mà Lưu Tiêm Mai yêu thương nhất, có bản lĩnh hơn mấy thằng nhóc khác ở bên ngoài.

     Còn trẻ như vậy đã kiếm được cờ thưởng cho bà, đây là cho bà thể diện lớn như thế nào rồi chứ, Lưu Tiêm Mai càng nghĩ càng cảm thấy thoải mái trong lòng, trong lòng càng thoải mái thì nụ cười trên khuôn mặt bà càng lớn.

     Thấy tâm trạng bà vui vẻ, Dương Từ cười nói với Lưu Tiêm Mai: “Con thấy họ đem đến thịt ba chỉ, mẹ làm cho con một bữa thịt kho đê.”

     Lưu Tiêm Mai nghe vậy phản ứng đầu tiên chính là món thịt kho vừa phí dầu vừa phí đường mà một bữa còn ăn rất nhiều thịt nữa chứ. Tuy nhiên, bà nghĩ đến gần đây Dương Từ nỗ lực như thế, cuối cùng mới nghiến răng đồng ý làm.

     Dương Mãn Thương đi tới xem xét vết thương của Dương Từ, đưa tay ra vỗ vỗ Dương Từ, người đã gầy đi rất nhiều, cũng có chút đau lòng nói với Lưu Tiêm Mai: “A Từ đang là tuổi ăn tuổi lớn, ăn uống cũng đừng có thiệt thòi cho nó.”

     Vốn Lưu Tiêm Mai cũng sẽ không để Dương Từ thiệt thòi, nhưng khi nghe chồng mình nói như vậy, bà lập tức lau tay và định đi vào bếp, nhưng đã bị cụ nhà ở bên cạnh ngăn lại.

     “Vẫn là để ta làm đi, làm món thịt kho vẫn là để ta làm.”

     Bà lão từng làm nha hoàn cho tiểu thư nhà địa chủ, bà không chỉ học văn nhận chữ cùng với tiểu thư, mà còn luyện được kỹ năng nấu ăn vô cùng tốt, trong số đó, bà lão làm bánh ngọt là giỏi nhất.

     Bà lão nghĩ hiếm khi mà tự mình vào bếp nên lấy đồ cũ ở hậu viện ra, trong đó có mấy khuôn bánh ngọt đẹp, định khoe kỹ năng nấu ăn với mấy đứa con cháu trong nhà.

     Khi Lưu Tiêm Mai nghe rằng bà sẽ xuống bếp nấu ăn, lập tức trộm nháy mắt với Dương Từ, ý muốn nói là chút nữa Dương Từ có món ngon để ăn rồi. Dương Từ thấy vậy cũng có chút kích động, đây là lần đầu tiên anh nếm thử tay nghề của bà nội sau khi xuyên không đến đây.

     Khi Dương Quốc Hữu nghe thấy bà nội sẽ tự mình xuống bếp, nhân lúc không có ai để ý anh ta đã phóng xe máy ra ngoài. Dương Từ còn đang thắc mắc đã lúc này rồi mà anh hai còn đi đâu nữa thì nghe thấy Lưu Tiêm Mai nói một câu chua lè.

     “Nó có thể đi đâu chứ, nhất định là đi đón vợ rồi. Bà nội ngươi làm bánh ngọt rất ngon, trước đây chị dâu hai của ngươi mỗi ngày đều nhớ mong tới, lần này hiếm có khi bà nội muốn làm, nó còn không vội vàng đi đón vợ sao?”

     Tuy rằng lời nói của Lưu Tiên Mai chua lè, nhưng khi nói xong bà nhìn sắc trời bên ngoài, sau đó há to cổ họng hướng bên ngoài hét lớn. “Thằng ba này, ngươi cũng đón vợ của ngươi qua đây đi, bà nội ngươi muốn xuống bếp làm bánh ngọt này.”

     Vừa rồi khi nhìn thấy Dương Quốc Hữu đi ra ngoài, Dương Gia Hữu liền muốn cùng anh hai đi ra ngoài. Nhưng anh ấy còn chưa có chẻ củi xong nữa, huống chi vợ anh ấy… Không phải, vợ tương lai của anh ấy cách đây cũng không xa không cần vội vàng.

     Cuộc hôn nhân của Vu Hân Tuyết và Dương Gia Hữu đang đến gần, cho nên không tiện ở nhà Dương gia mãi. Thứ nhất Dương gia muốn sửa sang phòng mới để kết hôn, muốn xây thêm hai gian phòng bên cạnh Dương gia; thứ hai là mỗi nơi đều có một vài quy tắc cưới xin, ở nơi này của bọn họ không thịnh hành việc vẫn sống chung với nhau trước khi kết hôn.

     Cho nên cách đây không lâu, Vu Hân Tuyết và người bạn thân của cô đã chuyển đến nhà của bí thư chi bộ thôn. Trong gia đình bí thư chi bộ họ có ba người con gái, họ cảm thấy thoải mái khi chuyển đến đó hơn là khi sống ở Tri Thanh Điểm.

     Lúc này khi nghe thấy giọng nói của Lưu Tiêm Mai, Dương Gia Hữu vừa nhanh chóng đặt chiếc rìu xuống vừa đáp lại một tiếng rồi chạy nhanh ra ngoài. Còn không đợi Dương Gia Hữu đón được Vu Hân Tuyết, Dương Tụng Quốc đã biết tin liền chạy đến nhà Dương Từ.

     Ngay khi Dương Tụng Quốc bước vào cổng, anh ta đã hét lên: “Bà nội ơi, bà nội ơi, bà thực là thiên vị nha, bà lại lén nấu đồ ăn ngon cho anh A Tử. Nếu không phải con ngửi thấy mùi thơm đến đây, nhất định là bà sẽ không nhớ đến đứa cháu trai lớn này rồi.”

     Bà lão đang bận rộn trong phòng bếp, nghe vậy thì có chút chột dạ liếc mắt nhìn ra ngoài, sau đó không khỏi thấp giọng lẩm bẩm: “Thằng nhóc bên Nhị gia sao lại đến đây rồi, ôi, thực là từng đứa một đều ầm ỉ muốn chết à.”

     Dương Từ là đứa út ở đại phòng, Dương Tụng Quốc là đứa út ở nhị phòng, hai đứa cháu út này luôn được bà lão thiên vị. Tuy nhiên do bà lão sống với anh cả đại phòng bên này nên chắc chắn bà sẽ có chút thiên vị cháu trai Dương Từ hơn.

     Vì việc này Dương Tụng Quốc đã gây rắc rối kể từ khi anh ta có thể bắt đầu nhớ được sự việc. Mỗi lần bà nội đến sống ở nhị phòng, Dương Tụng Quốc luôn quấn lấy bà, hỏi bà thích anh ta hơn hay thích Dương Từ hơn, điều này thực sự quá khó đối với bà.

     Bởi vì anh hai và anh ba đều đi đón vợ, Dương Từ cũng không biết mình đã nhận kích thích gì, hiện tại đang ngơ ngác nhìn trời, tự hỏi khi nào thì mình cũng có thể có một người vợ đây.

     Kết quả là bị thằng nhóc thối Dương Tụng Quốc này tát anh một cái vì mất tập trung, khiến anh tỉnh cả người, Dương Từ nhìn khuôn mặt thiếu đánh của Dương Tụng Quốc, lập tức tức giận bóp cổ anh ta.

     Dương Tụng Quốc người đang bị bóp cổ hét lên: “Dương Từ, ngươi dám bóp cổ ta? Ngươi thực quá đáng, quá đáng quá đi!”

     Sau đó, anh ta liền phát hiện Dương Từ đã thay đổi rất nhiều. Dương Từ không chỉ gầy hơn mà còn cao hơn trước đây, ngay cả lực trong tay anh cũng tăng lên nhiều. Dương Tụng Quốc người bị đả kích nghiêm trọng, đã nhờ Dương Mãn Thương đo chiều cao của họ.

     Dương Mãn Thương lấy ra một thước dây vừa đo chiều cao của họ vừa hút một điếu thuốc. Trước đây Dương Tụng Quốc và Dương Từ cao gần bằng nhau, cả hai đều cao khoảng 1 mét 7. Bây giờ Dương Tụng Quốc cao 1 mét 74, nhưng Dương Từ đã cao 1 mét 78. Sự khác biệt giữa hai người đã thay đổi từ chỉ một hoặc hai cm thành bốn cm.

     Thực sự mà nói Dương Từ trước đây không thấp lắm, nhưng vì Dương gia là một tập thể toàn những người to cao nên khi đi ở giữa trông anh có vẻ hơi lùn. May mắn thay, con trai phát triển tương đối muộn, hiện tại đã cao 1 mét 78, sau khi trưởng thành Dương Từ có thể cao hơn 1 mét 8.

     Nhìn thấy chiều cao hiện tại của mình, Dương Từ không hài lòng lắm, mục tiêu của anh là cao bằng anh hai, cao 1 mét 88 như siêu mẫu vậy.

     Mặc dù trước khi Dương Từ xuyên không, chiều cao của anh không phải là 1 mét 88, chỉ 1 mét 82. Tuy nhiên, con người luôn phải có ước mơ, Dương Từ cảm thấy gen của Dương gia đã như vậy rồi, anh cố gắng kiếm chút đồ ngon bồi bổ một chút, anh không tin mình sẽ không cao tới 1 mét 88.

     Lúc ăn tối rất náo nhiệt, ngoại trừ vợ chồng Dương Lăng Húc không có ở đó, cả Dương gia đều tụ tập ở đây. Mọi người dọn bàn ra sân, một nhóm người quây xung quanh chiếc bàn lớn để ăn cơm, có một bầu không khí náo nhiệt chỉ có trong lúc đón Tết mới có.

     Món thịt kho do bà nội nấu rất ngon, thịt vừa mềm vừa thơm không hề ngấy chút nào. Vì cả nhà cùng nhau ăn cơm, còn phải gửi một ít qua bên nhà của Dương Tụng Quốc, nên năm cân thịt ba chỉ đều được nấu lên hết.

     Nếu như không phải Dương Từ còn muốn ăn bánh ngọt nữa, có lẽ anh đã ăn thêm hai cái bánh bao lớn. Trong khi Dương Từ đang nếm các loại bánh ngọt khác nhau, anh hai và chị dâu hai ngồi bên cạnh đang phát cẩu lương, anh ba và chị dâu ba tương lai ở phía đối diện cũng y như vậy, Dương Từ liền cảm thấy món ngon trong miệng không còn thơm nữa.

     Điền Kiều Kiều nửa dựa vào người Dương Quốc Hữu, mượn dáng người cao lớn của Dương Quốc Hữu làm vật che chắn, cô lén lút giấu bánh ngọt trong chiếc khăn tay. Thấy vậy, Dương Quốc Hữu không những không cảm thấy có gì không ổn, ngược lại còn giúp Điền Kiều Kiều trộm một miếng bánh quế hoa thơm ngọt, “Cái này cũng rất ngon, cái này em cũng cầm hai cái đi.”

     Điền Kiều Kiều thấy không có ai chú ý tới bên này, hạ giọng nói với Dương Quốc Hữu: “Ai ya, anh thực phiền nha, em sắp núp không được nữa rồi đây, anh giúp em nhét vào túi của anh đi.”

     Dương Quốc Hữu nghe vậy hơi hắng giọng, như thể anh ta không quen làm những việc lén lút như vậy, nhưng sau khi bị Điền Kiều Kiều nhéo tay làm nũng, Dương Quốc Hữu vẫn là hơi cứng người để giúp cô giấu vài miếng.

     Dương Từ nhìn thấy điều này liền thấy khó chịu, hừ, đã ăn còn lấy, thậm chí còn nhét đầy cẩu lương vào miệng anh.

     Hôm nay bà nội đều là nhìn vào mặt mũi của anh, cho nên bà mới vất vả làm nhiều bánh ngọt như vậy. Dương Từ càng nghĩ càng cảm thấy mình lỗ to rồi, không được anh cũng phải lén cầm một ít để đưa cho vợ anh. Vì vậy Dương Từ đã lấy hộp cơm trưa của mình ra, anh không chỉ lấy mỗi loại hai miếng bánh ngọt mà còn vào bếp lấy vài miếng thịt kho.

     Đợi đến khi bữa ăn kết thúc, Dương Từ nhân lúc mọi người không chú ý, chạy nhanh về phía chuồng bò. Bà nội thấy Dương Từ vội vàng chạy đi, không khỏi lẩm bẩm với cô con dâu lớn bên cạnh: “Thằng hai thằng ba lén lấy bánh ngọt là vì thương vợ, nó lại không có vợ cầm cái gì mà cầm chứ?”

     Lưu Tiêm Mai nghe vậy liền bật cười. “Ai biết được nó chứ, con trai đều là người hướng ngoại. Ai biết cả ngày nó làm gì chứ.”

     Cuộc sống của Tạ Nghiễn Thanh bây giờ đã tốt hơn nhiều, nhưng điều này chỉ là so với cuộc sống trước đây.Cuộc sống của cậu vẫn không thể so sánh với cuộc sống của những người bình thường khác được.

     Khi Dương Từ đến, Tạ Nghiễn Thanh đang uống thuốc. Tạ Nghiễn Thanh không thích uống thuốc, là người thà tiêm còn hơn uống thuốc. Cậu đang uống thuốc từng viên thuốc một, khi nhìn thấy Dương Từ đi tới, trên mặt cậu xẹt qua một chút khó chịu, cậu sợ Dương Từ sẽ học theo những tật xấu của mình.

     Dương Từ đợi cho cậu uống thuốc xong mới bình tĩnh nói: “Bà nội em làm rất nhiều bánh ngọt, em thấy chúng rất ngon nên lén đem cho anh một ít, anh ăn thử xem mùi vị thế nào?”

     Tạ Nghiễn Thanh nghe vậy không khách khí với anh, đến khi mở hộp cơm ra, cậu thấy trong hộp cơm không chỉ có mấy cái bánh ngọt đẹp mắt mà còn có mấy miếng thịt kho thơm phức.

     Tạ Nghiễn Thanh ngửi thấy mùi thơm, nhịn không được thì thầm: “Mùi thơm quá đi, tay nghề của bà nội Dương thật tốt.”

     Thấy vậy Dương Từ bật cười và vội vàng giục Tạ Nghiễn Thanh nếm thử. Thấy vẻ mặt chờ đợi của anh, Tạ Nghiễn Thanh không còn cách nào khác đành phải tìm một đôi đũa, ăn một miếng bánh ngọt dưới ánh mắt của Dương Từ.

     Vị của thịt kho tương đối đậm, nếu ăn thịt kho trước rồi mới ăn bánh, có thể sẽ không cảm nhận được hương vị của bánh ngọt. Lại thêm Tạ Nghiễn Thanh khá thích đồ ăn ngọt, cho nên giữa thịt kho và bánh ngọt, bánh ngọt là món cậu muốn ăn nhất.

     Bánh ngọt do bà nội làm vừa nhỏ vừa tinh xảo, một miếng bánh ngọt người lớn cắn hai miếng là có thể ăn hết luôn. Tạ Nghiễn Thanh từ nhỏ đã được dạy dỗ rất tốt, lại là một người có tính cách trầm ổn hướng nội, khi ăn nhìn như công tử thời xưa vậy, có cảm giác ưa nhìn đến khó tả.

     Chỉ thấy đôi môi cậu hơi nhẹ cắn một miếng bánh ngọt nhỏ, vỏ bánh ngọt giòn đến mức dính rất nhiều vào đôi môi mỏng của cậu. Bên ngoài bánh là lớp mille-feuille giòn, bên trong là nhân táo tàu rất nhỏ.

     Tạ Nghiễn Thanh không ngờ hương vị lại ngon như vậy, đôi mắt hồ ly hút hồn của cậu hơi sáng lên, hiển nhiên là cậu rất thích bánh ngọt mà Dương Từ mang đến cho cậu, “Cái này ăn rất ngon, mùi vị không phải là rất ngọt, nhưng vỏ rất giòn, thậm chí còn ngon hơn những nhãn hiệu lâu đời mà ta đã ăn.”

     Tạ Nghiễn Thanh nói và nếm thử những hương vị khác, ngoại trừ cho thêm nho khô mà cậu không thích lắm vào, thì những hương vị khác cậu đều rất thích. Tạ Nghiễn Thanh cất những miếng bánh còn lại đi, sau đó ăn vài miếng thịt kho dưới sự thúc giục của Dương Từ.

     Trước đây gia đình Tạ Nghiễn Thanh có cuộc sống sung túc, khi còn nhỏ cậu rất kén ăn, cả nhà đều đuổi theo cho cậu ăn cậu cũng không muốn ăn. Cuộc sống ngày nay không tốt, cậu vẫn kén ăn nhưng cậu không có quyền ương bướng nữa.

[text_hash] => 049f6da2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.