Array
(
[text] =>
Chương 168
Dương Quốc Hữu: “Con bé tự tìm người yêu đương sao mà tốt bằng con tìm chứ? Con là một người đàn ông hiểu rõ đàn ông hơn con bé. Đừng thấy có rất nhiều đàn ông xung quanh con bé, nhưng đa số đều có mưu đồ bất chính, giống như têm Triệu Lâm Thần đó.”
Không phải vì Dương Mộng Liên quá xinh đẹp mà lừa tình lừa sắc, cũng chính là vì cô ấy có người nhà như Dương Quốc Hữu và Dương Từ, hoặc là một người như Ngụy Triều Dương muốn ăn bám. Thành thật mà nói, những người đàn ông như thế này có khá nhiều, làm sao Dương Quốc Hữu có thể nỡ để em gái mình bị loại người như thế này nhớ thương chứ.
Dương Mãn Thương: “Đúng đúng, cha cũng thấy con tìm là đáng tin cậy. Không bằng như vậy đi, con nhờ người trong quân đội tìm vài người thích hợp, để con bé tiếp xúc với người ta trước. Nếu như gặp được người thích hợp, thì để tết năm nay hai đứa nó cùng nhau trở về, đến lúc đó chúng ta lại giúp nhìn xem người ta như thế nào.”
Dương Mãn Thương nói đến đây liền dừng lại một chút, giống như nhớ đến cái gì đó đột nhiên lại nói: “Đúng rồi, nếu con đã quen biết nhiều người như vậy, không bằng cũng giới thiệu một người cho chị cả con đi. Bây giờ hai đứa con của nó cũng lớn rồi, không cần người làm mẹ như nó ở bên cạnh bảo vệ suốt, con bé vẫn trẻ như vậy cũng không thể cứ một mình như thế mãi.”
Nói về vấn đề của Dương Đại Hồng, Lưu Tiêm Mai cũng trở nên hăng hái: “Em gái con tuổi vẫn còn nhỏ đấy, không bằng con tìm cho chị con một người trước đi. Nó bây giờ còn chưa tới 34 tuổi đâu, hoàn toàn có thể tìm thêm một chàng trai đẹp trai nữa.”
Ba mươi bốn tuổi tuổi này không còn nhỏ nữa, nhưng đặt ở hậu thế có người còn chưa có kết hôn nữa kìa. Đặc biệt là những người trẻ tuổi ở một số thành phố lớn, vì áp lực cuộc sống ở các thành phố lớn tương đối cao nên mọi người thường chọn kết hôn muộn và sinh con muộn hơn.
Trước đó khi Dương Đại Hồng và Ngụy Triều Dương ly hôn, Dương Quốc Hữu đã nghĩ đến việc tìm một người khác cho Dương Đại Hồng. Nhưng lúc đó họ vừa mới ly hôn, Dương Quốc Hữu còn phải lo lắng cho cảm xúc của hai cháu ngoại nên chần chừ không đề cập đến vấn đề này.
Bây giờ cha mẹ anh ấy đã lên tiếng, Dương Quốc Hữu chắc chắn là sẵn lòng giúp giới thiệu người rồi. Quân đội của họ cái gì thiếu chứ đàn ông thì không thiếu, mà vì hầu hết họ đã được đào tạo chính quy nên nhìn chung họ giỏi hơn những người đàn ông bên ngoài.
Mặc dù Dương Đại Hồng hiện tại là kết hôn lần thứ hai, còn mang theo hai người con, nhưng cô ấy xinh đẹp điều kiện cũng tốt, muốn tìm thêm một người nữa cũng không thành vấn đề. Con cái Dương gia không cần người khác nuôi dưỡng, cô bé Dương Giai Giai cũng rất có triển vọng, sau này nói không chừng cha dượng cô bé còn sẽ dính chút ánh sáng của cô nữa.
Trong khi Dương Quốc Hữu đang lo lắng cho hai chị em Dương gia, thì ở phía bên kia, Dương Từ đang suy nghĩ về công việc mới. Sau khi nhà máy sản xuất ô tô của Dương Từ đi đúng hướng, Dương Từ gần như không phải làm gì nữa. Bởi vì trong hơn một năm trước đó Dương Từ đã làm việc rất chăm chỉ, mãi cho đến bây giờ tình trạng cơ thể của anh vẫn chưa khôi phục lại.
Ngoài ra, ngành công nghiệp ô tô hiện tại của họ đã đi bước một bước đi quá lớn, các ngành khác không theo kịp, đồng thời cũng được các nước trên thế giới đặc biệt quan tâm. Bây giờ họ vẫn chưa đủ đặc biệt mạnh mẽ, để không bị các nước khác nhắm đến, ngành công nghiệp ô tô phải tạm thời dừng lại. Nhân tiện, tận dụng thời điểm này để đưa ra các tiến độ công nghiệp khác.
Ông Trần cho rằng Dương Từ chỉ giỏi trong lĩnh vực ô tô nên đã cho Dương Từ một kỳ nghỉ siêu dài trong khoảng nửa năm tới. Dương Từ có thể học tập như một học sinh bình thường, thuận tiện thì ở nhà nghiêm túc điều dưỡng lại cơ thể của anh.
Trên thực tế, ở kiếp trước của Dương Từ, anh không học chuyên ngành ô tô, ô tô chỉ là sở thích của anh. Sở dĩ sau khi tốt nghiệp đại học, anh theo đàn anh làm dự án ô tô là vì dự án này sinh lời rất cao. Khi đó Dương Từ rất nghèo, để nhanh chóng kiếm đủ tiền mua nhà, anh đã thỏa thuận với đàn anh tham gia dự án này. Cho nên Dương Từ không chỉ giỏi trong lĩnh vực ô tô, anh giỏi nhất và thông thạo nhất là về phương diện thông tin máy tính.
Mặc dù trong chốc lát đã có một kỳ nghỉ dài, đó là một chuyện rất hạnh phúc đối với Dương Từ. Tuy nhiên, vì người yêu còn bận rộn với công việc, anh lại có tính cách bồn chồn nên còn chưa rảnh rỗi bao lâu anh đã bắt đầu tự tìm việc để làm rồi.
Đối với những gì anh muốn làm lần này, Dương Từ thực sự đã có kế hoạch từ lâu. Lý do chính khiến anh không có bất kỳ động thái nào vẫn là do anh quá bận rộn. Bây giờ cuối cùng cũng được rảnh rỗi, có thời gian rảnh, có tiền bạc, có vật liệu và cả có người, Dương Từ không khỏi xoa tay muốn làm chuyện lớn.
Lần này Dương Từ muốn làm một chiếc máy chuyền tin, còn được gọi là máy nhắn tin, máy BB hay máy BP. Bởi vì nó bao gồm bộ phận thu siêu âm, bộ giải mã, điều khiển và hiển thị vv tạo thành. Năm 1983, họ có trạm truyền tin đầu tiên ở đây, mãi đến cuối những năm 1980 chúng mới đi vào cuộc sống của công chúng, trong những năm 1990, máy nhắn tin trở nên phổ biến hơn.
Lý do tại sao Dương Từ muốn làm cái này là vì bản thân anh biết rõ hơn về phương diện này. Còn có một lý do quan trọng khác là điện thoại bàn quá bất tiện. Nếu Dương Từ muốn làm chắc chắn phải thêm vào kỹ thuật của hậu thế, vì vậy chiếc máy nhắn tin mà anh tạo ra chắc chắn sẽ khác.
Về phần tại sao anh có kỹ thuật làm điện thoại di động lại không làm, chủ yếu vẫn là bởi vì nó quá bắt mắt, nói không chừng có thể sẽ mang đến cho bọn họ rất nhiều phiền toái và ngấp nghé. Đương nhiên, ngoại trừ sợ phiền toái, hiện tại kỹ thuật không đạt tiêu chuẩn, muốn một cái điện thoại di động không chỉ là làm ra điện thoại di động, tín hiệu điện thoại di động, chip, vi xử lý vv, những cái này không thể dựa vào một mình Dương Từ được.
Đây là một dây chuyền sản xuất vô cùng khổng lồ, cho dù Dương Từ có năng lực cũng không thể làm một mình chứ đừng nói đến việc một mình hoàn thành. Dương Từ có thể giúp họ đẩy nhanh tiến độ, nhưng lại không có cách nào thay mọi người làm tốt mọi việc được. Vì một mình anh chỉ là một người thôi, sức lực và sinh mệnh của một người rất hạn chế, việc xây dựng lâu dài còn phụ thuộc vào sự chung sức đồng lòng của đồng bào.
Ngay khi Dương Từ đang chuẩn bị làm máy nhắn tin, Lưu Tiêm Mai đã sinh con vào một đêm mưa. Cả nhà đều nghỉ làm thấp thỏm chờ ở bệnh viện, luôn sợ có chuyện gì bất trắc xảy ra sẽ không chịu nổi. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của mọi người, Lưu Tiêm Mai đã tự mình sinh ra đứa trẻ.
Khi bác sĩ ôm đứa bé trên tay bước ra, ông ấy còn không khỏi lẩm bẩm: “Ôi chao, không ngờ cơ thể cô ấy tốt như vậy, dứt khoát hơn cả mấy người trẻ tuổi, không có chịu đau bao lâu liền sinh con ra rồi.”
Khi Dương Từ nghe thấy lời này không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời muốn đi vào và nhìn Lưu Tiêm Mai. Tuy nhiên, vì Lưu Tiêm Mai đã ngủ say nên cuối cùng Dương Từ bọn họ chỉ có thể ở bên ngoài nhìn, liền bị người bệnh viện xua như xua lợn con vậy.
Người của Dương gia có chút đông, nhiều nhất chỉ có thể ở lại hai người. Dương Mãn Thương ở lại với con gái lớn, hai người họ một người là chồng, một người là giỏi chăm sóc người khác nhất, đợi qua hai ngày sẽ có người khác đến thay.
Dương gia và nhà chú hai đều có rất nhiều con trai, nhưng lần này Lưu Tiêm Mai vẫn sinh con trai. Nhưng vì đứa trẻ là tuổi già mà có, Lưu Tiêm Mai khi sinh thằng bé tuổi đã quá lớn, nên đứa trẻ khi được sinh ra trông giống như một con chuột.
Khi Lưu Tiêm Mai nhìn thấy chàng trai nhỏ, bà luôn lo lắng một đứa nhỏ như vậy nuôi không sống nổi, liền định xem thằng bé như con gái mà nuôi dưỡng. Bé gái sẽ được nuôi dạy cẩn thận hơn, chăn ga gối đệm và quần áo đều có màu hồng dịu dàng, không biết còn thật sự cho rằng nuôi ra một bé gái.
Mặc dù ngay từ đầu Lưu Tiêm Mai đã nói sau này bà sẽ để Dương Từ chăm sóc đứa trẻ, nhưng trên thực tế căn bản là không để Dương Từ chạm vào. Vì sự xuất hiện của đứa trẻ này, địa vị em út của Dương Từ đã không còn nữa. Đến cả chăm mấy đứa cháu cũng không thơm nữa, trong mắt hai người già chỉ còn lại đối phương.
Vì chuyện này, Dương Từ đã chua chát không thôi, còn cố ý chạy đến chỗ của Tạ Nghiễn Thanh để bán thảm. Sau khi được Tạ Nghiễn Thanh “an ủi”, anh đã sảng khoái trở về nhà.
Sau đó là thời gian cho kỳ thi tuyển sinh đại học của Dương Gia Gia, để tránh bị người khác quấy rầy chuyện Dương Gia Gia chuẩn bị cho kỳ thi, mấy ngày này Dương Minh Huân đều buộc phải chuyển đến phòng khách. Vì lý do này, Dương Minh Huân cảm thấy chán nản khôn tả, luôn cảm thấy cả nhà đang đề phòng mình, như thể nó sẽ nhân cơ hội này gây rắc rối cho Dương Gia Gia.
Mặc dù vì chuyện ngôi nhà, lúc đầu thằng bé cũng xoẹt qua suy nghĩ này. Nhưng dù sao nó cũng là em trai của Dương Giai Giai, cho dù nó có xấu xa thế nào, nó cũng sẽ không thực sự làm chuyện xấu. Nhưng không ngờ người Dương gia lại đề phòng thằng bé như vậy, trong lòng Dương Minh Huân không khỏi có chút xoắn xuýt.
Hôm nay là ngày thi đầu tiên của Dương Gia Gia, đích thân Dương Từ và Dương Đại Hồng đã tiễn cô bé đến đó. Sau khi nhìn Gia Gia bước vào phòng thi, Dương Từ nhớ lại những gì anh hai đã đề cập, không khỏi nói với Dương Đại Hồng bên cạnh: “Chị cả, anh hai muốn giới thiệu một đối tượng cho chị, nếu chị thuận tiện thì hai ngày này gặp mặt một lát nhé?”
Dương Đại Hồng nghe vậy vô thức liền từ chối, nhưng cô lại nghe thấy Dương Từ nói: “Chị đã vì bọn trẻ mà chịu đựng nhiều như vậy, bây giờ hai đứa nhỏ đã lớn, còn có rất nhiều người trong Dương gia chăm sóc cho bọn nó, cho dù chị tìm được một người nữa cũng không có ai có thể ăn hiếp bọn nó.”
Bởi vì trước đó có người thuyết phục cô, nói cô xinh đẹp như vậy, sao không tìm người khác? Huống chi trước đó cô đã ly hôn, vấn đề lại không phải ở phía cô ấy. Chồng cũ của cô nói không chừng là đang hạnh phúc thanh thản ở đâu đó, cô là một nạn nhân dựa vào đâu còn phải cứ thủ tiết chứ?
Dương Đại Hồng lại bị Dương Từ thuyết phục một lúc lâu, lúc này mới đồng ý gặp mặt vào chiều mai. Đúng lúc vào lúc đó Gia Gia cũng sắp thi xong nên tranh thủ ngày hôm nay đi sửa soạn lại chút, cô mới ngoài 30 và còn rất nhiều thời gian, thật sự không nên cứ lãng phí bản thân như vậy.
Buổi chiều, Dương Từ đưa cô đi uốn và nhuộm tóc, bởi vì nước da của người Dương gia rất trắng, cô nhuộm tóc màu sáng rất đẹp, trông cô trẻ ra nhiều tuổi. Sau đó, Dương Từ đưa cô đi mua hai chiếc váy, trước đây Dương Đại Hồng vì con cái nên vẫn luôn không nỡ tiêu tiền, cho dù lương mà Dương Từ đưa có cao, cô cũng không sẵn lòng mua quần áo.
Nhưng hôm nay cô đột nhiên nghĩ thoáng, bản thân Dương Giai Giai cũng có năng lực, không cần người làm mẹ như cô quá lo lắng. Dương Minh Huân lại là con trai, Dương Từ nói rằng con trai không nên được nuôi dạy quá yêu kiều, nếu không cuối cùng chúng sẽ ăn bám như Ngụy Triều Dương.
Cho nên để rèn luyện cho thằng bé tính tự lập và mạnh mẽ, cô không định giúp nó thu xếp tương lai. Dương Đại Hồng sẽ cung cấp cho thằng bé cho đến khi tốt nghiệp, còn về việc sau khi tốt nghiệp sẽ như thế nào, mọi thứ đều phụ thuộc vào nỗ lực của chính nó.
Người mà Dương Quốc Hữu giới thiệu với Dương Đại Hồng là một người đàn ông 36 tuổi có một cô con gái. Đối phương trước đó cũng là một quân nhân, nhưng đáng tiếc anh ấy bị thương nặng phải giải ngũ.
Năm đó anh ấy tiền đồ mở rộng bao nhiêu, sau này khi giải ngũ về anh ấy lại thê lương bấy nhiêu. Vợ anh ấy cảm thấy anh ấy sẽ không có tiền đồ nữa, lại không muốn phục vụ anh ấy đang bị thương nặng trên giường, ngày ngày một khóc hai náo ba treo cổ tự tử ở nhà ầm ĩ.
Thấy vậy, đối phương cũng cảm thấy chuyện này thật nhàm chán, lại thêm hai đứa nhỏ cũng khổ nên cuối cùng cũng đồng ý ly hôn với cô ta. Sau khi ly hôn, người phụ nữ này đã mang đi đứa con trai út, còn lấy danh cô ta là phụ nữ nuôi con không dễ dàng mà đi gần hết số tiền trợ cấp an ủi.
Lại nói, người đàn ông này cũng có lòng kiên trì, với hoàn cảnh bị thương khi đó, hy vọng có thể khôi phục thật sự rất mong manh. Cuối cùng không ngờ rằng anh ấy vẫn kiên trì như vậy, anh ấy đã hồi phục từng chút một với sự giúp đỡ của con gái.
Không chỉ vậy, vào năm ngoái anh ấy còn theo mọi người xuống biển. Chỉ trong một năm, anh ấy nhờ vào đợt sóng ra biển này mà phát tài, không chỉ xây một căn nhà hai tầng ở quê, còn tìm một người bạn ở thành phố mua một mảnh sân nhỏ.
Cách đây không lâu, vợ cũ của anh ấy có lẽ thấy anh ấy trở nên giàu có nên đã mang theo con trai và muốn tái hôn với anh ấy. Mặc dù lúc đầu khi ly hôn diễn ra rất thuận lợi, nhưng bây giờ cô ta muốn tái hôn là điều không thể. Trước không nói đến sau này cô ta lại kết hôn với nam nhân khác, cho dù trước đó cô ta không kết hôn, anh ấy cũng sẽ không muốn cô ta lần nữa.
Hôn nhân không phải là một trò đùa, tam quan của họ là khác nhau. Cô ta có thể tùy tiện ly hôn với anh ấy, quay đầu lại tìm một người đàn ông khác để kết hôn. Giờ thấy anh ấy có năng lực liền muốn quay lại, cô ta hoàn toàn xem chuyện kết hôn như con nít chơi đồ hàng vậy. Anh ấy cũng không còn trẻ nữa, không còn sức để chơi đùa với cô ta nữa, anh ấy chỉ muốn tìm một người sống chân thành.
Vốn dĩ mọi người đã hẹn gặp nhau vào buổi chiều nhưng sau đó Gia Gia biết chuyện và muốn đi theo. Dương Từ nghe nói con gái của đối phương cũng sẽ đến, vì vậy anh đã đồng ý với Gia Gia và thay đổi thời gian để gặp vào buổi tối. Đúng lúc môn thi cuối cùng của Gia Gia cũng thi xong rồi, nên cô bé không phải lo lắng về kỳ thi nữa, có thể đi theo giúp mẹ một tay, để mẹ không phải tiếp tục nhìn nhầm người nữa.
Sau khi Dương Gia Gia thi xong, Dương Từ lái xe đưa hai mẹ con đi thay quần áo, sau khi mặc quần áo sửa soạn xong, họ lái xe đến khách sạn đã hẹn trước đó. Khi cả ba đến nơi thì hai cha con kia đã đến nơi rồi.
Ban đầu, hai cha con có chút lo lắng chờ đợi, nhưng khi nhìn thấy ba người Dương Từ, liền vì vẻ ngoài xinh đẹp của họ, lập tức những điều bất mãn đều quên hết.
Dương Đại Hồng hôm nay ăn mặc rất đẹp, hơn nữa cô ấy còn dùng mỹ phẩm mà Dương Từ mua cho cô ấy trước đây, trên người còn có mùi thơm như có như không. Dù đã là bà mẹ hai con nhưng cô vẫn không giấu được vẻ đẹp mặn mà.
Trong hai cha con người con gái có chút kích động, véo mạnh vào người cha hũ nút của mình, sau đó nhiệt tình giành chào hỏi trước: “Cái kia… Chào dì ạ, con là Khinh Khinh.”
Dương Đại Hồng bọn họ đều nhìn thấy động tác nhéo người của cô ấy, cảm thấy đứa trẻ này khá thú vị. Lúc này thấy dáng vẻ nhiệt tình của đối phương, không khỏi có chút buồn cười.
Sau đó, vì nhìn ra được cả hai bên đều có chút ý tứ, Dương Từ đã mang theo hai bóng đèn nhỏ đi. Dương Từ đưa họ đến cửa hàng bách hóa, mua cho mỗi cô gái một chiếc mũ chống nắng lại đưa họ đi mua hai cây kem bên đường.
Sau khi họ mỗi người ăn một que kem rồi quay lại, hai người kia đã chuyển từ ngồi đối mặt sang ngồi cạnh nhau trò chuyện. Dương Từ vừa nhìn thấy cảnh này liền hiểu, chà, xem ra việc tốt của chị cả cũng không còn xa nữa.
Khi nhóm ba người trở về ngôi nhà cũ, Dương Từ đã hỏi ấn tượng của Gia Gia đối với họ như thế nào. Gia Gia rõ ràng là thích cái người Khinh Khinh kia hơn, không ngừng nghịch chiếc mũ che nắng mới mua: “Con rất thích con gái của chú ấy, nếu chú ấy có thể nuôi dạy một đứa trẻ như vậy thì cũng không tệ lắm. Huống chi… Là mẹ tìm đối tượng cho mình, chủ yếu vẫn là xem mẹ thích hay không. Bây giờ em đã là trưởng thành rồi, cho dù không thích cũng không vấn đề gì, cùng lắm thì sau này không ở chung với họ thôi.”
So với Dương Gia Gia hiểu chuyện săn sóc, phản ứng của Dương Minh Huân thì ngược lại. Ngay khi nghe tin mẹ thằng bé vừa đi xem mắt, nó gần như nhảy dựng lên ngay lập tức. Thằng bé nhìn Dương Đại Hồng như thể đang nhìn một kẻ phản bội, những gì nó nói ngay lập tức càng khiến người ta đau lòng và ghê tởm hơn.
“Mẹ, mẹ với cha ly hôn mới bao lâu chứ, vậy mà lại bắt đầu đi xem mắt rồi? Mẹ như vậy không thấy có lỗi với cha của con sao? Sau này con với chị phải làm sao đây? Trước đây cũng chỉ là không có cha, bây giờ đến mẹ cũng không có nữa, còn không bằng ban đầu con đi theo cha con nữa.”
Dương Đại Hồng nghe thấy vậy thì sắc mặt tái nhợt, vừa giơ tay run rẩy định nói gì đó thì đã thấy Dương Minh Huân bị đá. Người đá chính là Dương Quốc Hữu vừa mới xuống lầu, người mà ngày thường đối với trẻ con rất dịu dàng hòa nhã, hai cháu trai từ nhỏ đến lớn cũng thích bám lấy anh ấy.
Dương Minh Huân không ngờ chú hai lại đá mình, ngã xuống đất còn không biết đứng dậy. Vẫn là Dương Đại Hồng không khỏi cảm thấy đau lòng cho nó, muốn đỡ thằng bé từ dưới đất lên, nhưng lại bị Dương Quốc Hữu ở bên ngăn lại.
“Kệ nó đi! Nếu nó đã không có lương tâm như vậy, thì cứ tống nó qua bên kia cho cha nó đi. Ngụy Triều Dương hiện tại cũng đang xem mắt đấy, không bằng để nó trở về chết tâm đi, tránh cho nó luôn cho rằng cha nó là người tốt.”
Dương Quốc Hữu nói được làm được, Dương Minh Huân được đưa lên tàu vào ngày hôm sau. Mặc kệ Dương Minh Huân đang khóc trên tàu, anh ấy sau khi gọi điện cho Ngụy Triều Dương liền quay người bỏ đi không thương tiếc. Không phải là nó cảm thấy mẹ nó xấu xa sao? Vậy thì cứ theo cha nó sống thử đi, rồi sẽ biết ai tốt ai xấu!
[text_hash] => 9de66600
)