Array
(
[text] =>
Chương 163
Đầu những năm 1980, trong nước mới bắt đầu chú ý nhiều hơn đến ngành công nghiệp ô tô, trong đó những chiếc xe phổ biến nhất là Volkswagen Santana và FAW Xiali. Sau này khi số lượng ô tô tăng dần, hai loại xe này sẽ phổ biến nhất trên đường.
Tuy nhiên, thế giới mà Dương Từ đang ở bây giờ hoàn toàn khác với thế giới thực. Dù sao cũng là thế giới trong tiểu thuyết diễn ra, tình huống thực tế cùng hiện thực nhất định không giống nhau, nơi này chỉ có thể coi là thế giới song song. Ngoài ra Dương Từ là cánh bướm xuyên không qua đây, một số chiếc ô tô đã lần lượt được sản xuất, giờ đây ngành công nghiệp ô tô đã được chú ý đến.
Nội dung công việc của Dương Từ một thời gian trước là chuẩn bị cho ngành công nghiệp ô tô. Bởi vì Dương Từ rất có tài trong việc chế tạo ô tô và với sự giúp đỡ của rất nhiều tiền bối như ông Trần, sẽ không mất nhiều thời gian để họ có một thương hiệu thuộc về mình.
Đây là thời điểm ngành công nghiệp ô tô đang bùng nổ, đã có rất nhiều mẫu xe thịnh hành ở nước ngoài. Những hãng tiêu biểu hơn là Audi, Chevrolet, Ford và một số hãng khác. Dương Từ ở kiếp trước chuyên về ngành ô tô nên anh vẫn có hiểu biết sâu sắc về ngành ô tô.
Ban đầu, Dương Từ muốn làm một chiếc ô tô nhỏ, vì chiếc ô tô nhỏ tinh tế và đẹp hơn, càng phù hợp hơn với một người ưa nhìn như Tạ Nghiễn Thanh. Nhưng những con đường ở thời đại này, ngoại trừ một số thành phố tương đối lớn, đường ở nhiều nơi rất gồ ghề, rất không thân thiện với những chiếc xe có khung gầm thấp.
Hơn nữa, Tạ Nghiễn Thanh bề ngoài rất đẹp, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu là một người “ẻo lả”. Theo khoảng thời gian mà Tạ Nghiễn Thanh cùng với anh chạy khắp nơi kia, anh có thể cảm thấy rằng Tạ Nghiễn Thanh thực sự cũng có một mặt nghịch ngợm, chẳng qua là vì một vài nguyên nhân mới bị áp chế xuống.
Hai chiếc xe hơi mà Dương Từ chế tạo được mô phỏng theo xe địa hình. Nó thuộc tầng tương đối cao và lớp vỏ siêu bảo vệ, không chỉ có thể chống va chạm, trầy xước mà ngay cả khi gặp phải các cuộc tấn công khủng bố cũng không cần sợ hãi. Bởi vì cửa sổ xe đều là kính chống đạn, cho dù xe bị buộc phải dừng lại, chỉ cần người trong xe kích hoạt khóa cửa và cửa sổ, người bên ngoài sẽ không có cách nào kéo người ra được. Mà vì xe tương đối lớn nên Dương Từ cũng sử dụng hai bộ nguồn năng lượng là điện và dầu, cho dù không có dầu thì chỉ cần tìm được nguồn điện là có thể sạc được.
Hình dáng của những chiếc xe địa hình rất khoa trương, để khiến Tạ Nghiễn Thanh thích nó, Dương Từ đã thực hiện rất nhiều thay đổi về hình dáng của chiếc xe. Ngây ngốc mà kết hợp giữa sự hoang dã và vẻ đẹp, nếu không phải vì sự sửa đổi về ngoại hình của hai chiếc xe, anh có thể đã chế tạo hai chiếc xe từ lâu rồi.
Bây giờ hai cái vô cùng đẹp, chỉ là một ông chú không hiểu về thẩm mỹ, mỗi lần nhìn thấy chúng đều không khỏi cười ngu, cảm thấy chúng thật sự đẹp không thể tả, tràn đầy cảm giác khoa học viễn tưởng của công nghệ tương lai.
Ban đầu, Dương Từ có chút lo lắng, lo lắng rằng Tạ Nghiễn Thanh sẽ không thích chúng. Dù sao thì ngày thường Tạ Nghiễn Thanh rất khiêm tốn, mà hai chiếc xe này nhìn thì quá phô trương rồi. Nhưng nhìn thấy biểu hiện bây giờ của Tạ Nghiễn Thanh, Dương Từ phát hiện Tạ Nghiễn Thanh dường như cũng thích nó, thẩm mỹ của anh cuối cùng cũng bình thường hơn một chút.
Hai chiếc xe mặc dù là xe đôi, hầu hết các chỗ đều giống hệt nhau, nhưng thực tế lại có rất nhiều điểm khác biệt. Ví dụ như một số nội thất của ô tô, một số hình chạm khắc rỗng bên ngoài của ô tô và một số phụ kiện nhỏ mà Dương Từ tự phối, nếu nhìn kỹ vẫn có một sự khác biệt lớn.
Phụ kiện nhỏ gì đó đều là Dương Từ dùng hệ thống mua được. Dù sao thì thời gian chế tạo một chiếc ô tô quá ngắn, anh không có cách nào tự mình chế tạo những phụ kiện nhỏ. May mà anh có một cái bug, một số đồ trang trí nhỏ hoàn toàn có thể mua trực tiếp. Nó không chỉ tiết kiệm rất nhiều thời gian mà còn tinh tế hơn những gì anh tự làm.
Dương Từ để Tạ Nghiễn Thanh tự mình chọn một chiếc, sau đó anh nhờ anh công nhân giúp anh khắc tên của mình lên một nơi kín đáo. Cảm giác này cũng giống như những chiếc nhẫn đôi ở hậu thế, mang một cảm giác hạnh phúc thầm kín khó tả.
Tạ Nghiễn Thanh cũng không khách sáo với Dương Từ, sau khi chọn được một chiếc xe vừa mắt hơn, hai người không nhờ anh thợ phụ giúp mà tự cầm dụng cụ khắc tên nhau.
Sau đó, họ mang chiếc xe ra ngoài nhà máy, bắt đầu kiểm tra xem nó mới ra lò như thế nào. Cả Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh đều biết lái xe nên ban đầu họ chỉ hơi không thích ứng được với chiếc xe mới, nhưng sau vài lần lái thử, họ đã dần quen với nó.
Chạy thử xong ô tô liền phải đi thi lấy bằng lái xe rồi, khi Tạ Nghiễn Thanh học cấp 3 đã bị điều đi nông thôn rồi, nên đến giờ vẫn chưa có bằng lái xe. Mặc dù những người như họ chắc chắn rất ít khi lái xe, nhưng bây giờ họ đều có ô tô riêng, họ vẫn phải đăng ký các giấy tờ cần thiết.
Chiếc xe của Dương Từ do chính anh chế tạo, không có chiếc xe nào như vậy trên thị trường, cũng là đi đăng ký với bộ phận liên quan. Cho nên trong khoảng thời gian tiếp theo, cả hai đều bận rộn chuyện chiếc xe. Bằng lái xe lúc này không rắc rối như ở hậu thế, lại thêm vì không có nhiều người cần bằng lái xe nên việc lấy bằng lái xe không mất nhiều thời gian. Đến khi học kỳ này sắp kết thúc, sau khi hai người họ hoàn thành giấy tờ và lấy được bằng lái xe liền có thể lái xe khắp nơi rồi.
Dù ở thời đại này hay ở hậu thế, ô tô vẫn là tình yêu đích thực trong mắt đàn ông. Ngay cả người có tính cách như Tạ Nghiễn Thanh cũng không tránh khỏi yêu thích chứ đừng nói đến những người thích xe hơi. Tạ Nghiễn Thanh vì để không quá bắt mắt và khơi dậy lòng ghen tị của người khác, đã cố tình chọn thời điểm nghỉ đông, mới lái xe ra khỏi xe với đôi tai đỏ bừng.
Nói đến đây, tâm tình của cậu rất phức tạp, vừa không muốn bị người ta chú ý quá nhiều, vừa không nhịn được muốn khoe khoang một chút. Cho nên cậu đã đấu tranh cả buổi, liền lái xe trực tiếp đến đơn vị làm việc của Tạ Nghiễn Sâm. Bởi vì trong mắt cậu chỗ của Tạ Nghiễn Sâm tương đối an toàn, đối phương sẽ không ghen tị với cậu cũng sẽ không chỉ trỏ cậu.
Tuy nhiên, Tạ Nghiễn Thanh rất nhanh liền sụp đổ, không đợi cậu giới thiệu chiếc xe yêu quý của mình với anh trai thì anh trai đã lạnh lùng kéo cậu xuống, sau đó mang theo cảnh vệ của anh ấy là tiểu Liễu chạy một vòng, để lại Tạ Nghiễn Thanh một mình đứng ngây ra đó.
Đến khi hai người Tạ Nghiễn Sâm cuối cùng cũng quay lại, Tạ Nghiễn Sâm xuống xe và nói với em trai mình: “Chiếc xe này là do thằng nhóc Dương Từ đó chế tạo ra phải không? Anh đã từng nghe nói về nó rồi, họ đang lén làm nhà máy ô tô gì đấy, chắc sẽ không phải đều là cái kiểu chói mắt như này đi?”
Tạ Nghiễn Thanh vẫn còn giận anh ấy, nghe vậy không có để ý tới anh ấy liền muốn lên xe, nhưng cổ cậu đã bị người kẹp lấy. Tạ Nghiễn Thanh là một thư sinh như này, rơi vào tay của một võ sĩ như Tạ Nghiễn Sâm, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là không chiếm lợi được.
Tạ Nghiễn Sâm: “Chiếc xe này không tệ, để anh lái nó hai ngày đi.”
Tạ Nghiễn Thanh liều mạng lắc đầu, Tạ Nghiễn Sâm nháy mắt với tiểu Liễu, tiểu Liễu cười và lái xe đi. Cuối cùng vẫn là Tạ Nghiễn Thanh tức giận và chạy về Tạ gia để mách với cha mẹ của Tạ Nghiễn Sâm, Tạ Nghiễn Sâm lúc này mới xám xịt trả xe trở về.
Ngay cả khi Tạ Nghiễn Sâm trả lại xe, vì ghi thù chuyện Dương Từ bắt cóc em trai mình, với tâm lý rằng dù có đồng ý để hai người yêu nhau thì cũng sẽ gây rắc rối cho cả hai nên anh ấy đã cố tình lấy đi một móc treo trang trí trên xe.
Nói đến đây, Tạ Nghiễn Sâm cũng khá bất lực, một mặt không muốn bọn họ ở bên nhau, mặt khác lại sợ em trai buồn nên tâm trạng rối bời khó tả. Nhưng anh ấy lại thật sự không làm gì với hai người bọn họ, chỉ có thể dùng hành vi trẻ con chọc giận bọn họ.
Tạ Nghiễn Sâm lấy một móc treo vải bông từ trong xe ra, cố ý treo nó ở một nơi rất dễ thấy trên người, định dành thời gian đi loanh quanh trước mặt Dương Từ, có lẽ sẽ khiến cho tên nhóc Dương Từ đó rất tức giận.
Tuy nhiên không đợi anh ấy tìm được cậu nhóc Dương Từ đó, anh ấy đã gặp Tô Tình Nhạc trước. Vì bạn cùng phòng muốn theo đuổi Tạ Nghiễn Sâm, Tô Tình Nhạc đã không trở lại Hải thị vào kỳ nghỉ đông này, dự định nhân kỳ nghỉ đông để cùng bạn cùng phòng theo đuổi tình yêu, đúng lúc có thể cung cấp tư liệu cho bản thảo của cô.
Mấy ngày nay ngày nào bọn họ cũng đến chặn người, nhưng bởi vì Tạ Nghiễn Sâm rất bận rộn nên vẫn luôn không thấy người. Bây giờ thật sự nhìn thấy người, hai cô gái không khỏi lộ ra vẻ kích động.
Tô Tình Nhạc đẩy bạn cùng phòng bên cạnh cô, ra hiệu cho cô ấy đi qua và chào hỏi. Người bạn cùng phòng lúc đầu rất hùng tâm tráng chí, nhưng sau khi gặp trực tiếp người thật, không biết vì sao cô ấy đột nhiên nhát gan. Tô Tình Nhạc nhìn thấy dáng vẻ không chút tiền đồ của cô ấy, chỉ đành kéo cô ấy và đi về phía Tạ Nghiễn Sâm.
Tạ Nghiễn Sâm ban đầu không chú ý đến họ, mãi đến khi hai cô gái đi đến trước mặt anh ấy, anh ấy mới hướng về phía hai người lộ ra nụ cười: “Đây không phải là cô gái nhỏ Tô gia sao? Tại sao cô lại đến chỗ của bọn ta vậy?”
Tô Tình Nhạc hơi ngẩng đầu lên, hoàn toàn không sợ Tạ Nghiễn Sâm chút nào. Bởi vì trong nhà cô ấy có một người anh trai hung dữ hơn, còn có một người cha nghiêm túc cổ hủ, cô ấy từ lâu đã miễn nhiễm với khí thế của họ.
Tô Tình Nhạc: “Bọn em là cố ý đến tìm anh đấy, bạn của em muốn làm quen một chút với anh.”
Tô Tình Nhạc nói lời này trên mặt còn mang nụ cười cao quý, sau đó né người ra để lộ bạn cùng phòng sau lưng cô. Thành thật mà nói, bạn cùng phòng của Tô Tình Nhạc này nếu mà nhìn kỹ thì trông cũng đẹp. Nhưng trông cũng đẹp này là so với những người khác, trong mắt Tạ Nghiễn Sâm chỉ là chuyện của một cái liếc mắt.
Tạ Nghiễn Sâm đã nhìn thấy nhiều người đẹp, chẳng hạn như em trai bảo bối của anh ấy, chẳng hạn như Dương Mộng Liên, người đặc biệt lộng lẫy trong Dương gia, chẳng hạn như Dương Nguyên Thiến, người đã sống trong Dương gia một thời gian trước, chẳng hạn như một vài y tá trong quân đội của họ vv. Anh ấy đã sớm nhìn thấy đủ loại mỹ nhân, thực tế anh ấy không có hứng thú với ngoại hình.
Tạ Nghiễn Sâm liếc nhìn đối phương, ném cái móc treo trang trí trên người cho Tô Tình Nhạc: “Ừm, hiện tại đã quen biết rồi. Hai người mau trở về đi, đây không phải nơi hai người nên tới.”
Sau khi Tạ Nghiễn Sâm lấy lệ nói xong, cũng không quan tâm hai cô gái có tâm tình như thế nào, liền bước bước lớn rời đi. Tô Tình Nhạc thấy vậy tức giận không thôi, dùng sức nắm chặt móc khóa trong tay, cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào không lịch sự như vậy, thực sự… Thực sự là không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào.
Khi bạn cùng phòng đến đây đã sửa soạn rất lâu, có lẽ là không nghĩ tới sẽ có kết quả như thế này, cô ấy tuổi còn nhỏ không kiềm được liền bật khóc lên. Thấy vậy, Tô Tình Nhạc không còn cách nào khác là vội vàng ôm lấy cô ấy, vừa an ủi cô vừa lảm nhảm nói: “Không sao, không sao, người đàn ông này không tốt, chúng ta đổi một người tốt hơn đi.”
Nghe vậy bạn cùng phòng khịt mũi nói: “Nhưng mà… Nếu không tìm được người tốt thì sao, người nhà ta có lẽ sẽ tìm người cho ta, ta thực sự không thể tin vào ánh mắt của họ.”
Lý do tại sao hai người họ đột nhiên chủ động xuất kích, ngoài việc bạn cùng phòng thực sự có ý với Tạ Nghiễn Sâm, còn có một lý do đặc biệt, đó là cha mẹ của bạn cùng phòng muốn cho cô ấy xem mắt.
Theo lý mà nói, bạn cùng phòng tuổi tác cũng không phải đặc biệt lớn, hiện tại chính là thời khắc đi học mấu chốt, nếu đặt ở hậu thế tuyệt đối sẽ không xem mắt vào lúc này. Nhưng tình hình hiện tại lại khác, bây giờ rất nhiều sinh viên đại học đều là kéo cả nhà sống chung, những người sống riêng giống cô ngược lại rất ít. Bởi vì họ là lứa sinh viên đại học đầu tiên, nhiều người trong số họ kết hôn trước khi đi học. Mặc dù có rất nhiều người lúc đầu không kết hôn, nhưng sau hai năm này cũng đều đã kết hôn.
Cha mẹ của bạn cùng phòng là người có vấn đề về tư tưởng, nguyên nhân chủ yếu ban đầu họ cho cô ấy học đại học là vì cô ấy học đại học là miễn phí, sau khi vào đại học có thể nâng cao địa vị xã hội. Sau này nếu cô ấy tìm được một người đàn ông có gia cảnh tốt để kết hôn, cô ấy còn có thể thỉnh thoảng chu cấp cho gia đình mẹ đẻ.
Những bậc cha mẹ như vậy có thể tìm cho cô loại đàn ông như nào chứ, theo bạn cùng phòng thấy, thà cô ấy tự tìm cho mình một người tốt còn hơn là để họ tìm một người đàn ông vừa già vừa xấu. Mà nếu hoàn cảnh cho phép, cuối cùng cô ấy có thể tìm được một người có năng lực có bản lĩnh, như vậy cô ấy liền không phải chịu sự kiểm soát của gia đình nữa.
Bởi vì chuyện tiến công Tạ Nghiễn Sâm đã thất bại, Tô Tình Nhạc nghĩ thế nào cũng không cam lòng, vì vậy cô đã đưa bạn cùng phòng của mình đi tìm Dương Từ. Muốn nói về người đẹp thì phải nói đến Dương gia rồi, người ta thường nói vật họp theo loài mây tầng nào gặp gió tầng đó, người chơi thân với Dương Từ nhất định cũng rất đẹp trai. Tuân theo nguyên tắc phù sa không chảy ruộng ngoài, có đàn ông tốt phải giữ chặt cho chính mình, Tô Tình Nhạc đã đến tìm Dương Từ.
Dương Từ trong lúc bận rộn trang thủ thời gian nghe Tô Tình Nhạc nói, rồi nhìn về phía chị gái đang pha trà: “Chị cả, Dương gia còn nhiều con trai không vậy?”
Dương Đại Hồng cả quá trình đều ở bên cạnh nghe, nghe vậy còn thật sự nghiêm túc nghĩ ngợi trả lời: “Nhà chúng ta và nhà chú hai hình như hết rồi, nhưng mà… Nhà cô cả hình như còn hai người không tồi, trước đây khi cô cả gửi thư cho cha mẹ có kèm bức ảnh. Lúc đó bọn họ chủ yếu là vì tìm đối tượng cho Tuệ Tuệ, sau đó tiện tay gửi luôn bức ảnh của hai đứa con trai chưa kết hôn.
Dương Đại Hồng nói đến đây thì mỉm cười, sau đó nhìn hai cô gái xinh đẹp: “Nếu mấy đứa không vội thì tuần sau quay lại vào giờ này đi, đến lúc đó chị về nhà đem lên cho mấy đứa xem thử, nếu mà nhìn trúng thì chị có thể làm mai giúp cho hai đứa.”
Tô Tình Nhạc đỏ mặt khi nghe những lời đó, cô vội vàng xua tay và giải thích: “Không phải em, không phải em, em còn chơi chưa đủ đâu, em mới không muốn gả đi đâu. Dù sao nhà của bọn cũng không thiếu chỗ em, em cả đời không kết hôn cũng không sao cả.”
Nghe vậy, bạn cùng phòng bên cạnh không khỏi lộ ra vẻ ghen tị. Nếu cô ấy có gia thế như Tô Tình Nhạc, cô ấy cũng sẽ sẵn sàng cả đời không kết hôn. Dù sao thì cho dù gả cho người tốt đến mấy, cũng không tốt bằng ngôi nhà sống từ nhỏ đến lớn, ít nhiều cũng phải xem sắc mặt của người khác.
Sau khi hai cô gái xinh đẹp rời đi, Dương Đại Hồng như thể nhớ ra điều gì đó bất ngờ ngồi xuống bên cạnh Dương Từ: “Đúng rồi, nói đến Tuệ Tuệ nhà cô cả, đứa trẻ đó không còn nhỏ nữa. Lúc đầu chị vốn muốn nói với em, nhưng đáng tiếc là hai đứa đều không thích nhau, bây giờ mắt thấy tuổi càng ngày càng lớn rồi, cô cả bên kia muốn chúng ta để ý giúp đỡ chút. Cha mẹ chúng ta lại không có việc làm, người có thể kết giao chính là người trong đại viện, Tuệ Tuệ nhà cô cả cứ tâm cao khí ngạo, có lẽ cũng không nhìn trúng mấy chàng trai trong đại viện kia. Tuần trước khi chị trở về mẹ liền kéo chị hỏi chỗ bên này của em, nếu như có chàng trai nào thích hợp có thể giúp đỡ dẫn dây gì đấy.”
Dương Từ hơi mất tập trung khi nghe những lời đó, có chút nghĩ đến người Tuệ Tuệ mà chị cả đang nói là ai. Thấy vậy, Dương Đại Hồng không còn cách nào khác là giúp anh nhớ lại, Dương Từ lúc này mới mơ hồ nhớ ra. Cô ấy hình như là con gái của một cặp trai gái được cô cả nhận nuôi, trước đó cô cả đã định mai mối cho anh với đối phương, nhưng đối phương không thích Dương Từ, lúc đó vẫn còn là một cậu bé nghèo.
Dương Từ gật đầu, nhưng anh không chú ý lắm. Anh không có ấn tượng tốt với gia đình cô cả, anh chỉ có ấn tượng tốt với cô cả. Nếu không phải vì nể mặt ông bà nội, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ thân thiết với gia đình đó. Bởi vì anh luôn cảm thấy tất cả mọi người trong gia đình này, ngoại trừ người cô cả, ai cũng đều có ánh mắt trên đầu. Nếu không phải Dương Từ càng về sau càng có tiền đồ, có lẽ cũng không biết mình có một nhà người thân này.
Ngày hôm sau, Dương Đại Hồng về nhà nghỉ ngơi, tiểu Đinh cũng xin nghỉ phép rời đi, chỗ Dương Từ chỉ còn lại tiểu Trần. Khả năng bảo vệ mọi người của tiểu Trần rất tốt, nhưng nấu ăn và chăm sóc người thì lại là một thằng ngốc. Tạ Nghiễn Thanh lo lắng Dương Từ ở đây sẽ ăn không ngon nên đã lái xe đến đây để đưa đồ ăn cho anh.
Thời tiết hôm nay càng ngày càng lạnh, chỉ còn không lâu nữa là đến Tết Nguyên đán. Dương Từ có lẽ cũng không ở lại đây lâu, khi thấy Tạ Nghiễn Thanh đến, anh đã cho tiểu Trần một kỳ nghỉ, đồng thời bảo tiểu Trần và tiểu Đinh đợi đến sau Tết Nguyên đán rồi hãy đi làm.
Rất hiếm khi đôi tình lữ trẻ ở riêng với nhau, đêm đó Tạ Nghiễn Thanh đã bị dụ lên giường. Khi bị bắt nạt dưới tấm chăn ấm áp, Tạ Nghiễn Thanh không thể làm gì khác ngoài sợ hãi. Cũng may anh chàng Dương Từ này vẫn là người biết nặng nhẹ, sau khi phát hiện ra người yêu lần đầu dùng “đao thật” không thích ứng được, anh đã dùng chiến thuật vòng vo và nhéo vào bàn chân xinh đẹp của người yêu.
Dù vậy, Tạ Nghiễn Thanh vẫn khá sợ hãi. Tạ Nghiễn Thanh từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn, ngay cả khi ở tuổi trẻ nổi loạn, cậu rất tò mò cũng chưa bao giờ chạm vào của mình chứ đừng nói đến việc chạm vào người khác như bây giờ.
May mà Dương Từ đẹp trai, cơ thể của anh cũng rất hấp dẫn. Tạ Nghiễn Thanh thỉnh thoảng sẽ đưa tay chạm vào một vài cái, cho nên ngoại trừ lúc đầu bị dọa sợ, một lúc sau đó liền dần dần tiếp nhận được. Huống chi cũng không phải một mình cậu vất vả, phía sau đều là Dương Từ dịu dàng chăm sóc cậu, cho nên quen rồi cũng không đáng sợ lắm, quan trọng nhất thực ra là quá xấu hổ.
Tuy nhiên, cú sốc hôm nay được định sẵn là không chỉ có một, bởi vì Dương Từ đã cân nhắc rất nhiều trong thời gian này, định nói với đối phương về chuyện hệ thống. Nếu không có chuyện gì xảy ra, anh và Tạ Nghiễn Thanh sẽ mãi mãi ở bên nhau, cho dù cả đời này có thể không kết hôn, họ cũng sẽ luôn ở bên cạnh nhau. Vậy thì chuyện hệ thống không thể giấu được, thỉnh thoảng Dương Từ sẽ mua những thứ từ hệ thống và thường xuyên vào không gian học tập để dành thời gian học tập bình thường.
Trong hoàn cảnh như vậy, anh không thể giấu Tạ Nghiễn Thanh cả đời được. Bởi vì một khi Tạ Nghiễn Thanh phát hiện ra, hệ thống có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ. Huống chi, hệ thống của anh có nhiều lợi ích như vậy, nếu có thể anh còn muốn giúp đỡ nhiều hơn cho Tạ Nghiễn Thanh. Cho dù đó là học thuật hay từ cuộc sống.
Vì vậy, Dương Từ đã ôm người yêu vào lòng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp như yêu tinh của người yêu và bắt đầu thì thầm vào tai cậu: “Có một bí mật mà em đã giữ kín với anh rất lâu rồi, bây giờ đã đến lúc nói cho anh biết. Đợi một lúc nữa anh nhất định không được sợ hãi, bởi vì em vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương anh, anh chỉ cần nhẹ nhàng theo em là được.”
Tạ Nghiễn Thanh nghe vậy có chút lo lắng, cậu vô thức ôm chặt cổ Dương Từi, đôi mắt hồ ly xinh đẹp nhìn chằm chằm vào mắt Dương Từ, liền nghe thấy Dương Từ tiếp tục nhẹ nhàng nói: “Anh chuẩn bị xong chưa?”
Tạ Nghiễn Thanh ngâm nga hồi lâu mới ừm một tiếng, sau đó cảm thấy trên người được đắp chăn bỗng nhẹ đi, cả người bị Dương Từ đưa đến một căn phòng xa lạ…
[text_hash] => 1704a6d9
)