Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 157 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 157

Array
(
[text] =>

Chương 157

Trước đó khi Dương Từ xuống tàu, đã có người bên Lưu gia đến đón Dương Từ. Tuy nhiên, vì lúc đó có quá nhiều người đến nên Lưu gia không nói chuyện với Dương Từ mà chỉ chào hỏi Lưu Tiêm Mai, sau đó Lưu gia rời khỏi huyện thành trước.

Sau đó, Dương gia bên này vẫn luôn bận rộn, đợi đến khi có thời gian, bất tri bất giác đã mấy ngày trôi qua rồi. May mà Lưu gia cũng biết rằng Dương Từ là một người bận rộn, vì vậy họ không tức giận về vấn đề này.

Mấy năm nay thôn quê ngoại đã thay đổi nhiều, trước đây toàn nhà nhỏ dột nát, mấy năm nay không về đây, nhiều người đã cất nhà ngói. Căn nhà cũ của Lưu gia hình như đã được sửa sang lại một lần, bên cạnh còn xây thêm hai căn nhà nhỏ, xem ra bên này chắc cũng đã phân gia rồi.

Khi tiểu Đinh lái xe đến cổng Lưu gia, những người Lưu gia đang làm việc trên cánh đồng lần lượt chạy về. Giật mình khi thấy ô tô đậu trước cửa, rồi vừa đi vừa lau tay vội bước nhanh vào trong sân.

Anh họ thấy nhiều đứa trẻ trèo lên xe, liền dặn những đứa lớn trong nhà để chúng trông chừng cẩn thận, đừng để mấy đứa trong thôn làm hư xe. Nghe nói rằng chiếc xe này được Dương Từ mượn của người ta, lỡ như nó bị hư hỏng bọn họ không thể đền nổi đâu. Mấy đứa trẻ Lưu gia nghe vậy lập tức đứng thẳng người, đứng bên cạnh xe giống như tiểu thần giữ cửa, hễ đứa nào muốn trèo lên xe là chạy tới đuổi đi, bộ dạng đều rất hung dữ.

Những đứa trẻ Lưu gia bình thường rất rắn rỏi, nhưng hôm nay nhìn rất ngoan và hiểu chuyện. Trước đây khi Dương Từ đến đây thăm người thân, những đứa trẻ này rất thích quấn lấy Dương Từ để anh chơi cùng với chúng, nhưng lần này khi chúng nhìn thấy Dương Từ, chúng đột nhiên không dám nữa.

Mặc dù trông Dương Từ vẫn rất dịu dàng, nhưng cảm giác trên người anh rõ ràng là khác. Trước đây Dương Từ sẽ cười và cãi nhau với họ, khiến họ cảm giác rằng Dương Từ cũng là một đứa trẻ. Tuy nhiên, Dương Từ bây giờ có một cảm giác khó tả, có chút giống như một giáo viên trong trường lại vừa giống người quân nhân nghiêm túc, còn… Còn giống như người lớn đặc biệt có uy nghiêm có địa vị.

Dù là thầy giáo, quân nhân hay là người lớn, dù sao cũng không phải là trẻ con thích gần gũi, những người này sẽ chỉ khiến chúng kính sợ mà sùng bái. Nếu thật sự thân thiết, trong lòng bọn họ vẫn có chút sợ hãi.

Bản thân Dương Từ cũng không biết những thay đổi của mình, anh vẫn tươi cười trò chuyện với bà ngoại. Thấy không có đứa trẻ nào khác đến, anh hơi kỳ lạ hỏi anh họ và chị dâu họ.

Anh cả họ cười nói: “Bọn nó đều khá nghịch ngợm, không hiểu chuyện, để anh nói bọn nhỏ ra ngoài đi chơi.”

Dương Từ cười nói: “Không sao, để bọn nhỏ đều vào đi. Lâu như vậy rồi không gặp, em lo là bọn nhỏ đều không nhớ em nữa rồi.”

Chị dâu họ ngồi bên cạnh nghe vậy lập tức đi gọi người tới, cô ấy không chỉ gọi tất cả mấy đứa nhỏ trong nhà trở về, đến cả mấy đứa em họ cùng thôn cũng gọi qua đây.

Rõ ràng sắc mặt của Dương Từ vẫn như trước, cũng không làm ra vẻ quá trịnh trọng, chỉ tùy ý mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tác phong chỉnh tề ngồi trên ghế. Nhưng khi một đám người nhìn thiếu niên đẹp trai trước mặt, lại cảm thấy một cảm giác xa lạ khó có thể diễn tả, luôn cảm thấy bọn họ và đối phương không phải cùng một thế giới. Mặc dù Dương Từ ở rất gần bọn họ, gần đến mức có thể chạm vào, nhưng vẫn cảm thấy bọn họ cách xa vạn dặm.

Chị họ thúc giục con cái nhà mình: “Mau lên! Mấy đứa không phải cãi nhau muốn gặp mặt chú nhỏ sao? Bây giờ chú nhỏ trở về rồi, còn không mau qua đó kêu chú đi!”

Một đám con nít nghe vậy đều không dám động, đều tò mò nhìn Dương Từ, nhưng lại không ai dám đến gần anh. Thấy vậy, Dương Từ lấy những món quà mà anh đã chuẩn bị sẵn ra, một đám trẻ lúc này mới bị thu hút đi qua.

Bởi vì sau này bọn họ sẽ cách nhau hai nơi, có lẽ khó có thể gặp lại nhau, cho nên lần này Lưu Tiêm Mai trở về đã chuẩn bị rất nhiều thứ. Ngoài những món mua tại hợp tác xã tiếp thị và cung ứng, Lưu Tiêm Mai còn mua một chiếc vòng tay bằng vàng cho bà cụ.

Vốn dĩ bà cụ còn có chút oán trách bà ấy, luôn cảm thấy nhà bọn họ đã hủy hoại một nahf Lưu Tiêm Mai. Nhưng sau khi nhìn thấy một Dương Từ tiền đồ đầy hứa hẹn như vậy, lại nhìn thấy rất nhiều lễ vật do Lưu Tiêm Mai mang về, bà lão cũng không cách nào tiếp tục bày sắc mặt với họ.

Sau khi Dương Từ và Lưu Tiêm Mai ăn trưa tại Lưu gia, định cho họ một khoản tiền trợ cấp rồi rời đi. Bởi vì lễ vật nên tặng đã tặng hết, nên nói cũng đã nói xong rồi, sau khi đưa tiền trợ cấp cho bà lão thì không cần ở lại nữa.

Trong Lưu gia có rất nhiều người tâm tư lớn, trước đây nhìn thấy Dương Từ mang đến rất nhiều lễ vật, một người chị dâu họ không biết đang lẩm bẩm điều gì. Bởi vì trước đây bị người Lưu gia tính kế, Dương Từ không muốn ở lại đây lâu. Không phải Dương Từ sợ họ sẽ ầm ĩ ra chuyện gì, mà là cảm thấy dù sao cũng đều là họ hàng người thân, nếu như mà thật sự ầm ĩ quá khó coi, Lưu Tiêm Mai chắc chắn sẽ cảm thấy buồn.

Kết quả là, khi Dương Từ bọn họ chuẩn bị rời đi, họ thấy Lưu Tiêm Diễm mang theo một vài đứa trẻ. Trước đây nghe nói bà ta lại tìm được một nam nhân khác, hiện tại nhìn thấy bà ta đến sắc mặt của Lưu Tiêm Mai liền khó coi.

Không phải Lưu Tiêm Mai không muốn bà ta tìm một người đàn ông khác, mà là bà ta không tin tưởng ánh mắt tìm đàn ông của Lưu Tiêm Diễm. Có rất nhiều đàn ông trên thế giới này, nhưng bà ta lại tìm thấy một tên biến thái trước đây còn suýt giết chết Dương Từ. Bây giờ nhanh như vậy lại tìm được một người khác, Lưu Tiêm Mai cảm thấy rất không đáng tin cậy, có lẽ lại là một hố lừa người.

Không thể không nói không hổ danh là chị em ruột, Lưu Tiêm Mai lần này thực sự đã đoán đúng. Cuộc hôn nhân đầu tiên của Lưu Tiêm Diễm đã không thể tìm được một người đàn ông tốt, bây giờ đã một đống tuổi rồi, bà ta lại có thể tìm được một người đàn ông như thế nào chứ?

Chồng mới của Lưu Tiêm Diễm cũng không phải là một người đàn ông tốt, ông ta không biết có bao nhiêu vợ bé, khi Lưu Tiêm Diễm gả qua đó, bà ta không chỉ phải phục vụ ông ta mà còn phải phục vụ cả nhà chồng mới, cứ như là mụ già giúp việc làm lao động tay chân vậy.

Chính là bởi vì hiện tại bà ta mỗi ngày đều làm công việc nặng nhọc, hơn nữa nhà mới cũng không giàu có như Trương gia trước đây, nên hiển nhiên bà ta già đi rất nhiều. Bà ta rõ ràng nhỏ hơn Lưu Tiêm Mai, nhưng bà ta trông già hơn Lưu Tiêm Mai rất nhiều.

Ngay khi Lưu Tiêm Mai nhìn thấy bộ dạng hiện tại của bà ta, với Trương Vệ Hàn và hai đứa con trai riêng của bà ta sau lưng, bà liền biết bà ta đến đây chắc chắn không có gì tốt. Quả nhiên, đối phương đầu tiên là nhiệt tình chào đón, sau đó bắt đầu khóc lóc kể lể dạo này bà ta sống rất không tốt, nói muốn Dương Từ tìm việc cho con bà ta.

Đúng vậy, bà ta không chỉ xin việc cho Trương Vệ Hàn mà còn cho hai đứa con riêng phía sau. Hơn nữa, bề ngoài bà ta trông có vẻ cực khổ, nhưng lời nói của bà ta lại chứa đầy sự đe dọa. Dường như trong lời nói còn mang ý oán hận họ, cảm thấy rằng nguyên nhân chính dẫn đến cuộc sống khốn khổ của bà ta bây giờ là do năm đó bị Dương Từ hãm hại.

Trong ba đứa trẻ đứng phía sau Lưu Tiêm Diễm, đứa lớn nhất đã gần ba mươi tuổi và đứa nhỏ nhất là Trương Vệ Hàn với khuôn mặt u ám. Theo lý mà nói ba đứa trẻ này đều lớn hơn Dương Từ, nói như thế nào thì đứa lớn cũng nên giúp đỡ đứa nhỏ, nhưng không nghĩ đến nhà họ lại xảy ra chuyện ngược lại.

Buồn cười nhất không phải chuyện này, mà là mấy ông già hai mươi ba mươi tuổi, không tìm được việc làm còn ức hiếp mẹ mình, để cho Lưu Tiêm Mai khóc thảm với Dương Từ, họ lại không có một chút dáng vẻ cầu xin người ta. Mấy người bọn họ trông như những kẻ cà phất cà phơ, họ trông giống như loại mắc nợ xã hội đánh đập.

Điều khiến Dương Từ càng hoang mang hơn chính là dì nhỏ của anh, cả đời bị một người người đàn ông xấu hủy hoại nhưng không biết hối cải, giờ lại tìm thêm nhiều tổ tông cho mình, Dương Từ thực sự không hiểu nổi bà ta nghĩ như thế nào nữa.

Lưu Tiêm Diễm vừa khóc vừa nói: “Các ngươi không biết đâu, từ sau khi ông ấy vào tù, ta liền không sống tốt ngày nào rồi, khó khăn lắm mới gả cho một người đàn ông, đối phương lại là một người không đàng hoàng, ta không chỉ phải chăm sóc trong nhà còn phải nuôi mấy người họ…”

Lưu Tiêm Mai nghe không nổi nữa, không chút lưu tình cắt ngang bà ta, tức giận chỉ vào đầu đối phương hỏi: “Ngươi nói xem ngươi có rẻ mạt hay không? Tên khốn đó có cái gì tốt, hắn là tên biến thái chết tiệt, hắn ta đánh ngươi như vậy, sỉ nhục ngươi như vậy, ngươi còn đang nghĩ đến sao… Còn nữa trước kia không phải nói rồi sao, để ngươi ly hôn rồi thành thực trở về nhà mẹ đẻ đi, sao ngươi lại gả cho người tạp nham nữa rồi?”

Con trai riêng của Lưu Tiêm Diễm nghe những lời này không vui, lấy một người tạp nham là có ý gì, hắn ta chỉ vào Lưu Tiêm Mai và nói: “Ý của bà là gì? Bà mẹ nó không thể nói chuyện đàng hoàng được hả? Là bà ta quỳ xuống cầu xin gả cho cha ta, nếu không phải thấy bà ta có thể làm việc nhà, bà ta một đống tuổi như vậy rồi ai sẽ cưới bà ta chứ?”

Lưu Tiêm Mai nghe vậy đã tức giận đến mức mắt tối sầm. Bà không tức giận với những gì đối phương nói, mà là tức giận với sự im lặng của Lưu Tiêm Diễm như thể đồng ý với những gì đối phương nói, bà ta thực sự là đã khóc cầu xin để được gả qua đó.

Sau khi Lưu Tiêm Mai bình tĩnh lại, liền muốn tìm một cây gậy gỗ để đánh Lưu Tiêm Diễm. Thấy vậy, Dương Từ sợ bà nổi giận sẽ nguy hiểm nên nhờ tiểu Đinh kéo người lên xe, định tự mình nói chuyện với một nhà cực phẩm này.

Thấy vậy, người con riêng vừa nói chuyện kia nghĩ rằng Dương Từ sợ mình nên hắn ta lập tức lộ bộ mặt đắc ý, sau đó đánh giá Dương Từ từ trên xuống dưới: “Ngươi chính là cái đứa đứng đầu kỳ thi đại học đó mà bà ta nói tới sao, ngoại trừ lớn lên giống tiểu bạch kiểm thì chính là một đứa bình thường thôi, cũng không biết tại sao bà ta lại sợ hãi ngươi?”

Dương Từ cười nhẹ khi nghe những lời đó, anh trời sinh đã rất đẹp trai rồi, lúc này đứng dưới ánh nắng chói chang nhìn lại càng chói mắt. Khi Trương Vệ Hàn nhìn thấy cảnh này, hắn ta không khỏi cảm thấy ghen tị một trận. Nếu không phải đối phương hãm hại làm hắn ta bây giờ không có nhà, hắn ta cũng có thể giống như Dương Từ khiến người ta ghen tị.

Đáng tiếc… Mọi thứ đã không còn nữa, mọi thứ đã bị hủy hoại bởi Dương Từ. Nếu không có Dương Từ thì tốt rồi… Nghĩ đến đây, đôi mắt Trương Vệ Hàn tối sầm lại, hắn chợt nhớ đến trước đây không lâu có một người đàn ông bí ẩn đột nhiên đến tìm hắn ta. Hắn còn nhớ rõ những gì đối phương đã nói, người đàn ông nói chỉ cần giết được Dương Từ, bọn họ không chỉ có thể đưa hắn ra nước ngoài bình an vô sự, còn cho hai mẹ con họ một khoản tiền lớn.

Khi đó, vì sợ giết người, hắn không có lập tức đồng ý với đối phương. Nhưng lúc này nhìn Dương Từ trước mặt, không biết có phải vì quá ghen ghét, Trương Vệ Hàn đột nhiên nổi lên sát ý. Cũng không biết bây giờ hắn ta đồng ý với đối phương, người đàn ông đó có thực hiện lời hứa trước kia hay không?

Thấy Dương Từ còn có tâm trạng cười, người con riêng lập tức thẹn quá hoá giận nói: “Tiểu bạch kiểm, mày cười cái gì? Mày nợ bọn hắn một mạng, nên cho bọn hắn chút chỗ tốt đi. Mấy người bọn ta cũng không quá đáng, chỉ cần mày có thể tìm được một công việc tốt cho bọn tao, sau này giữa chúng ta liền không liên quan đến nhau. Người như bọn mày đều rất thích thể diện, cũng không muốn chuyện trước đây truyền ra ngoài đi?”

Dương Từ nghe xong lắc đầu, thực ra anh không hiểu lắm, cũng không biết bọn họ đang uy hiếp cái gì. Nếu anh nhớ không lầm, sở dĩ Trương Khâu Truyền xong đời không phải vì Dương Từ tính kế hắn ta, mà là vì hắn ta đã phạm pháp và hãm hại người khác. Đối phương không chỉ vi phạm pháp luật, hại người mà sau đó còn muốn hãm hại Dương Từ. Dương Từ chẳng qua cũng chỉ là đang bảo vệ mình tiện tay thì giúp anh hai vì dân trừ hại thôi.

Nhưng không ngờ tới hành động vì dân trừ hại của mình ở trong mắt đám người Lưu Tiêm Diễm, lại thành Dương Từ làm sai đổ oan cho ông ta. Trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, những người này thật sự là… Cố tình gây sự, không thể hiểu nổi, đổi trắng thay đen, không biết xấu hổ…

“Thật xin lỗi, ta chỉ là một nhân viên nghiên cứu bình thường, căn bản không có bản lĩnh sắp xếp công việc cho các ngươi.” Khi Dương Từ nói lời này, hướng về phía bọn họ lộ ra vẻ bó tay.

Có lẽ không ngờ Dương Từ lại không biết tốt xấu như vậy, một đứa con riêng không nhịn được muốn đánh với Dương Từ nhưng bị một người anh họ Lưu gia ngăn cản. Lưu Tiêm Diễm liếc nhìn người Lưu gia đang bảo vệ Dương Từ, bắt gặp ánh mắt của đứa con riêng khác trong giây lát, sau đó thay đổi bộ dạng khóc lóc đáng thương trước đó, đột nhiên nở một nụ cười kỳ lạ về phía Dương Từ.

Lưu Tiêm Diễm: “Cho dù là chuyện của Trương Khâu Truyền hay là bây giờ, ta biết, ta biết… Ta biết các ngươi sẽ thiên vị người Dương gia, không phải chính là nhìn trúng bản lĩnh của Dương gia sao? Lần này các ngươi chắc là cầm không ít chỗ tốt của Dương gia đi, mấy người các ngươi thật là giả dối, kinh tởm, khiến người ta buồn nôn…”

Chú hai Lưu nghe xong những lời này, trên mặt tràn đầy tức giận, hoàn toàn không hiểu bà ta đang phát điên cái gì. Ông ấy đưa tay ra muốn kéo đối phương ra ngoài, nhưng Lưu Tiêm Diễm bất ngờ nhảy lên, tránh tay ông ta và lao về phía Dương Từ.

Bởi vì Dương Từ đã bị một đứa con riêng quấn lấy, lại thêm người ở trước của Lưu gia quá nhiều không có cách nào trốn được. Khi nhận ra Lưu Tiêm Diễm có điều gì đó không ổn, anh không còn cách nào khác ngoài việc đưa tay ra chặn lại, nhưng anh không ngờ rằng Lưu Tiêm Diễm lại ôm ý quyết tử, suýt chút nữa đã đâm thủng lòng bàn tay của Dương Từ.

May mà tiểu Đinh vẫn luôn chú ý đến Dương Từ, vì vậy không đợi Lưu Tiêm Diễm đỏ mặt tiếp tục ra tay, tiểu Đinh người nhã nhặn lịch sự liền bước lên trực tiếp đá Lưu Tiêm Diễm ra xa. Tiểu Đinh đã sử dụng 12 phần sức lực của mình cho cú đá này, bởi vì anh ấy thực sự sợ hãi đến phát điên trước cảnh tượng này, anh ấy đã hứa với lãnh đạo sẽ chăm sóc Dương Từ thật tốt, chô nên anh ấy tuyệt đối không thể để Dương Từ gặp tai nạn như thế này.

Chuyện sau đó liền trở nên hỗn loạn, Dương Từ bị thương lại vẫn bình tĩnh lạ thường. Tay anh bị Lưu Tiêm Mai dùng sức ấn mạnh, nhưng máu vẫn không ngừng chảy. Lưu Tiêm Mai sợ hãi đến mức kêu cứu, khi Lưu gia phản ứng lại, họ đã chạy đến kêu người giúp đỡ.

Thấy vậy, Dương Từ nói với người anh họ đang sợ hãi của mình: “Làm phiền anh họ đi một chuyến tới đại đội dân quân.”

Chuyện hôm nay tuyệt đối không đơn giản, anh luôn biết rằng Lưu Tiêm Diễm hận anh. Nhưng khi Dương Từ còn học cấp ba, bà ta không nghĩ đến việc tìm cơ hội để trả thù, cứ giữ trong lòng lâu như vậy mới bùng nổ. Mà vừa rồi khi Lưu Tiêm Diễm đột nhiên trở nên bạo lực, hai đứa con riêng của bà ta cũng quá kỳ lạ, như thể chúng đã sớm biết được chuyện như vậy sẽ xảy ra.

Người duy nhất khá ngạc nhiên là Trương Vệ Hàn đang sững sờ. Hắn ta ngây ngốc nhìn đống hỗn độn trước mặt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Vừa rồi hắn còn đang nghĩ phải liên lạc với người đàn ông đó, sau đó nghĩ cách tìm cơ hội giết Dương Từ. Thật không ngờ, trong giây tiếp theo, mẹ hắn nhìn thì có vẻ yếu ớt yếu đuối, đã ra tay như một kẻ điên.

Rất nhanh, người của đội dân quân đã đến, ngoài người của đại đội dân quân, người của Dương gia và cục cảnh sát cũng đến. Sau khi Lưu Tiêm Diễm đâm Dương Từ bị thương, bà ta không thể trốn thoát và bị các thành viên của Lưu gia bắt giữ. Mặc dù hai con riêng của Lưu Tiêm Diễm đã bỏ chạy nhưng chúng cũng bị đội tuần tra bắt giữ.

Khi cả hai bị bắt, chúng vẫn đang giằng co và hét lên: “Các người đang làm gì vậy, các người đang làm gì vậy? Bọn ta là công dân tốt, công dân tốt…”

“Đúng đấy, các người làm sao vậy? Cũng không phải là hai người bọn ta làm thương người khác, các ngươi dựa vào cái gì mà bắt bọn ta chứ?”

Thấy vậy, Lưu Tiêm Diễm cũng nói: “Chuyện này không liên quan đến bọn họ, đây là thù hận cá nhân của ta và Dương Từ, ta đang báo thù cho chồng cũ của mình.”

Lưu Tiêm Diễm không nói thì còn đỡ, bà ta càng nói giúp bọn chúng, những người khác càng không khỏi nghi ngờ. Đặc biệt là những người biết thân phận của Dương Từ, vẻ mặt ai nấy đều rất nghiêm túc, như thể họ đã gặp phải một vụ án nghiêm trọng nào đó.

Theo lý mà nói thì thân phận của Dương Từ được giữ bí mật, trong Dương gia cũng không có ai nói ra ngoài, mọi người chỉ biết rằng Dương Từ đã làm radio. Ngay cả khi Dương Từ ở chỗ bọn họ rất nổi tiếng, nhưng cũng không đến nỗi bị kẻ xấu nhắm tới. Nhưng bây giờ có vẻ như họ đã quá bất cẩn. Dương Từ có lẽ từ rất lâu trước đây đã bị người ta nhắm tới rồi. Nếu không thì không thể nào anh vừa mới về quê, lại có người sắp xếp một vở kịch như vậy.

Đúng như Dương Từ đoán, sau khi vết thương của anh được bác sĩ băng bó, ngày hôm sau vụ tấn công đã được điều tra rõ ràng. Sở dĩ cuộc điều tra diễn ra dễ dàng như vậy là ngoài tố chất tâm lý kém cỏi của Lưu Tiêm Diễm, nguyên nhân chính vẫn là do Trương Vệ Hàn nhát gan, bị mấy dân quân dọa một chút thì cái gì cũng đều nói ra hết.

Mặc dù Trương Vệ Hàn không thể giải thích tại sao Lưu Tiêm Diễm đột nhiên làm điều này, nhưng hắn ta có thể cung cấp rất nhiều thông tin hữu ích. Ví dụ, một người đàn ông tiếp cận hắn ta, muốn hắn ta nhân lúc Dương Từ trở về quê hương, tìm cơ hội đến gần Dương Từ rồi giết chết anh. Ví dụ như cha dượng của hắn ta thích sai khiến Lưu Tiêm Diễm, Lưu Tiêm Diễm như có chứng khổ dâm vậy, đối với lời của đối phương thì cứ nói gì nghe nấy. Thậm chí để lấy lòng người đàn ông rác rưởi đó, Lưu Tiêm Diễm còn đối xử với hai đứa con riêng còn tốt hơn đối xử với hắn.

Vì có lời khai của Trương Vệ Hàn một người con ngoan, cơ quan điều tra của cục cảnh sát đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều, chỉ mất một buổi chiều và một đêm đến sáng hôm sau liền điều tra rõ ràng. Hóa ra người đàn ông bí ẩn lén tìm đến Trương Vệ Hàn không chỉ tìm đến hắn ta mà còn cả Lưu Tiêm Diễm và chồng mới của bà ta.

Lưu Tiêm Diễm vốn rất ghét Dương Từ, nhưng vì sợ bị cảnh sát bắt giữ, bà ta mới mãi không bao giờ có gan làm bất cứ điều gì với Dương Từ. Nhưng không nghĩ đến gặp được một người, người này nói nếu như bà ta có thể giết chết Dương Từ, họ không chỉ có thể đưa bà ta ra nước ngoài an toàn mà còn sẵn sàng cho bà ta đủ tiền để sống cả đời.

Người này không chỉ tìm đến bà ta, mà còn tìm đến người chồng hiện tại của bà ta. Vì vậy, bà ta người vốn không dám đưa ra quyết định, đã quyết định liều mạng một phen dưới sự xúi giục của chồng mới và hai đứa con riêng. Bởi vì chồng bà ta đã hứa với bà ta, chỉ cần cả nhà họ chuyển ra nước ngoài, chỉ cần có được số tiền khổng lồ này, sau này họ sẽ đối xử tốt với bà ta, người đàn ông đó sẽ coi bà ta như bảo bối.

Chỉ vì lời hứa bâng quơ ấy, vì ba người đàn ông hoàn toàn xa lạ, bà ta người chưa bao giờ có can đảm trả thù, đã bàn bạc với hai đứa con riêng. Họ dự định sẽ đến và đe dọa Dương Từ để giúp tìm việc làm, nếu Dương Từ ngoan ngoãn đồng ý với yêu cầu của họ, họ sẽ thương xót và bỏ qua cho Dương Từ. Nếu Dương Từ không biết điều không đồng ý, thì Lưu Tiêm Diễm sẽ lợi dụng sự lúc hỗn loạn đâm người rồi bỏ chạy.

Sau khi Dương Từ đọc tài liệu thẩm vấn của Lưu Tiêm Diễm, anh không chịu được đau đầu và ấn vào thái dương. Cho đến bây giờ, anh vẫn chưa hiểu rõ Lưu Tiêm Diễm, anh hoàn toàn không thể hiểu được những suy nghĩ kỳ lạ của bà ta. Có rất nhiều người đàn ông tốt trên thế giới này vậy mà bà ta không muốn, gặp phải người không tốt mà bà ta còn muốn xem thành bảo bối trong lòng. Càng buồn cười hơn chính là, bà ta còn tự mình cảm động, nguyện ý vì một người không yêu mình nhảy vào hố lửa.

Người đàn ông mà Trương Vệ Hàn và Lưu Tiêm Diễm đề cập đã rời khỏi căn nhà thuê vào ngày xảy ra vụ việc và bỏ trốn, đối phương không những không giải cứu họ như đã hứa mà số tiền khổng lồ đã hứa sẽ cho họ trước đây một đồng cũng không thấy. Gia đình chồng mới của Lưu Tiêm Diễm cũng vì chuyện này mà đánh nhau to vì không lấy được tiền.

Đừng thấy ba người bọn họ không tự mình ra tay, Dương Từ cũng không bị thương gì quá nghiêm trọng, nhưng bởi vì bọn họ có thể là gián điệp, lại thêm họ có lòng muốn giết người chia nhau chiến lợi phẩm, cho nên cho dù không phải là người ra tay chính chắc có lẽ cũng sẽ bị phán không nhẹ.

Trong những năm này thỉnh thoảng sẽ có chiến tranh, vì vậy mọi người đều biết tầm quan trọng của thời bình, tình huống yêu nước mạnh mẽ hơn so với các thế hệ sau. Lúc này, một khi tất cả mọi người đều biết ai dính líu đến gián điệp hay phản quốc, cho dù không thể như trước tiến hành PIDOU*, sau này người của gia đình này cũng sẽ hoàn toàn xong đời rồi.

(*PIDOU: lôi ai đó đến trước một cuộc họp công khai để tố cáo, làm nhục và lạm dụng thể chất họ (đặc biệt là trong Cách mạng Văn hóa), này là tui nghĩ như vậy á chứ tác giả không có ghi ra nha.)

Gia đình chồng của Lưu Tiêm Diễm ban đầu muốn làm ầm lên, nhưng sau đó biết rằng gia đình họ có liên quan đến gián điệp, vậy mà muốn giết một nhà nghiên cứu quốc gia để lấy một ít tiền, chậc chậc… Không đợi người Dương gia bên này chất vấn, người của thôn bọn họ đã tìm tới cửa đạp nát cửa rồi. Đặc biệt là một số người già từng trải qua trên chiến trường, đồng đội, người nhà, bằng hữu của họ đều đã hy sinh trên chiến trường, họ căm hận bọn hán gian hơn ai hết.

Vốn dĩ Triệu Lâm Thần biết Dương Từ bị thương, đã ngấm ngầm hả hê còn trộm nói bóng nói gió mỉa mai. Ai biểu trước kia Dương Từ đã khiến hắn ta chịu thiệt lớn như vậy, còn để cho người ta truyền chuyện của hắn ra ngoài, bây giờ hắn ta có thể giữ được công việc của mình đã là không tồi rồi. Nhưng không nghĩ tới sau khi hắn nói bóng nói gió, có người đã báo cáo lời mà hắn ta nói lên trên.

Người kia vốn đã không thích cách làm người của hắn, không nghĩ tới tác phong của hắn ta có vấn đề không tự mình kiểm điểm lại, bây giờ còn không biết ngượng mà cười chê nhà nghiên cứu quốc gia? Dưới tình huống như vậy đứng dưới góc độ của hán gian, cười nhạo nhân viên nghiên cứu làm ra cống hiến cho đất nước, trong mắt người kia bản chất của hắn ta đã có vấn đề lớn.

Tình cờ là những người lãnh đạo của họ rất yêu nước, vừa nhìn thấy bức thư báo cáo này, không nói lời nào đã sa thải Triệu Lâm Thần. Những người có nhân phẩm và tác phong đều có vấn đề như vậy nếu giữ ở lại nhất định sẽ gây ảnh hưởng xấu, dễ ảnh hưởng đến một số người ý chí không kiên định, trong một đơn vị nhà nước như bọn họ không nên có những kẻ hán gian xuất hiện.

Vì một tai nạn như vậy, Dương Từ không thể tiếp tục ở lại quê hương của mình lâu hơn, liền bị ông Trần bên kia thúc giục trở về. Khi Dương Từ bọn họ rời đi có ba người, nhưng khi họ quay lại lại là một nhóm người hùng hậu. Bởi vì ngoài việc mang theo một nhà Dương Đại Hồng, Dương Nguyên Thiến và Dương Tụng Quốc cũng phải đi cùng họ, lại có thêm những người từ đại đội dân quân chịu trách nhiệm bảo vệ Dương Từ, cho nên khi họ quay lại có khoảng hơn chục người.

Kể từ khi Dương Từ bị thương, đại đa số thời gian Dương Từ đều đang ngủ. Bác sĩ nói vết thương của anh khá sâu, cho dù chỉ là bị thương ở tay, cũng cần nghỉ ngơi thật tốt mới có thể lành. Ngoài ra, bác sĩ nhận thấy tình trạng tinh thần của Dương Từ không tốt nên đã cho thêm thuốc ngủ vào thuốc của Dương Từ, vì vậy mỗi lần Dương Từ uống thuốc, anh không khỏi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Họ đã không đợi cho đến khi phiên tòa xét xử Lưu Tiêm Diễm kết thúc, trước khi rời đi Lưu Tiêm Mai cũng không muốn gặp người Lưu gia. Lưu Tiêm Diễm biết bọn họ đi đến Lưu gia, Lưu gia nhất định đã nói cho bà ta biết, nếu không đối phương cũng sẽ không tới đúng lúc như vậy.

Mặc dù Lưu Tiêm Mai biết rất rõ Lưu gia chắc chắn không biết rằng Lưu Tiêm Diễm sẽ làm tổn thương Dương Từ, nhưng nếu nói bà không có giận cá chém thớt là không thể nào. Bởi vì đây không phải là lần đầu tiên họ tính kế Dương Từ, mỗi lần Dương Từ đến Lưu gia đều sẽ xảy ra chuyện, Lưu Tiêm Mai làm sao có thể không nghĩ nhiều chứ.

Lưu gia bên đó là người thân của bà, nhưng Dương Từ cũng là con trai của bà. Trước mặt người thân, con trai đối với bà càng phải quan trọng hơn. Hơn nữa hai lần xảy ra chuyện này rõ ràng là Lưu gia bên này có vấn đề, mà người bị hại vô tội là Dương Từ.

Vì vậy, sau khi lên tàu, Lưu Tiêm Mai không ngừng nói về nó: “Sau này sẽ không trở về nữa, không trở về nữa, bọn họ rốt cuộc là đang làm cái gì, mỗi lần đều muốn mạng người ta… Nói đi nói lại vẫn là mẹ không đúng, mẹ không nên cùng con trở về, nếu không phải mẹ muốn con đi cùng mẹ, con cũng sẽ không bị thương…”

Lưu Tiêm Mai càng nói càng buồn, Dương Đại Hồng ở một bên nhìn thấy điều này cũng cảm thấy khó chịu, không ngừng ôm bà và nhỏ giọng an ủi. Dương Từ nghe vậy cũng muốn an ủi bà, nhưng bây giờ anh đang bị tác dụng phụ của thuốc nên rất buồn ngủ, khi nghe Lưu Tiêm Mai và Dương Đại Hồng nói chuyện liền chìm vào giấc ngủ.

Thấy vậy, nhóm người vây quanh phòng của Dương Từ lập tức lặng lẽ rời đi, chỉ để lại tiểu Đinh và Dương Nguyên Thiến. Dương Nguyên Thiến và Dương Tụng Quốc đi cùng với họ, là vì Dương Nguyên Thiến muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới, cô ấy cảm thấy hơi chán nản sau sự việc lần trước. Đúng lúc kỳ nghỉ của Dương Tụng Quốc vẫn còn một khoảng thời gian, vì vậy hai chị em đã lên kế hoạch đến thăm thủ đô của họ.

Trong ghế lô của Dương Từ có bốn người, ngoại trừ Dương Từ và tiểu Đinh, hai người còn lại là hai chị em Dương Nguyên Thiến. Dương Tụng Quốc là một người ngồi không yên được, ở trong ghế lô anh ấy rất dễ gây ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Dương Từ, nên trước đó không biết là đã chạy đi chơi ở đâu rồi.

Lúc này trong ghế lô chỉ còn lại ba người, một người đã ngủ say. Dương Nguyên Thiến nhìn tiểu Đinh luôn bận rộn, để tránh xấu hổ cô liền nằm xuống nghỉ ngơi. Vốn dĩ cô chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi một lúc, nhưng vì quá yên tĩnh mà ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Dương Nguyên Thiến không đặc biệt xinh đẹp, bởi vì có Dương Từ bọn họ để so sánh. Trên thực tế, so với những người bình thường, cô ấy đã được coi là một người ưa nhìn. Trước đó khi tiểu Đinh nhìn thấy Dương Nguyên Thiến, anh ấy không khỏi lén lút nhìn cô ấy một lúc lâu. Luôn cảm thấy thật tốt khi Dương Từ trở lại, nếu không một cô gái tốt như vậy sẽ bị tổn hại.

Thành thật mà nói, sau khi gặp Dương Nguyên Thiến, mỗi khi dì hai Dương nói rằng cô ấy không thể kết hôn, tiểu Đinh muốn nói rằng cô ấy chắc chắn có thể. Nhưng thời đại này khá dè dặt, mặc dù anh ấy có ấn tượng tốt với Dương Nguyên Thiến, cảm thấy cô ấy là một cô gái rất mạnh mẽ và tốt bụng, nhưng anh ấy không có can đảm để nói ra.

Nhìn thấy Dương Nguyên Thiến lúc này đã ngủ, tiểu Đinh không khỏi nhìn trộm lần nữa. Thời tiết lúc này có chút nóng, Dương Nguyên Thiến lúc ngủ hai má có chút ửng đỏ, không biết ngủ như vậy cô có cảm thấy khó chịu hay không?

[text_hash] => b933342d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.