Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 155 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 155

Array
(
[text] =>

Chương 155

Dì hai Dương cứ đang chờ đợi câu nói này của Dương Từ, người khác nói nhiều cỡ nào cũng không hữu ích bằng một câu của Dương Từ. Ngay khi nghe Dương Từ nói điều này, bà ta liền yên tâm rồi, sau đó thay đổi vẻ mặt thấp thỏm bất an vừa rồi, bắt đầu cười và kéo Lưu Tiêm Mai khen ngợi Dương Từ.

“Ai dô, vẫn là Dương Từ nhà em lợi hại, nhà chúng ta đông con như vậy, nếu cộng lại bằng một nửa Dương Từ thì tốt rồi, đêm ngủ mơ đều có thể cười đến tỉnh.”

Tiểu Đinh chắc là lần đầu tiên nhìn thấy, sắc mặt một người có thể thay đổi nhanh như vậy, không khỏi lén liếc nhìn dì hai Dương một cái. Chỉ là không đợi anh ấy có thể tiếp tục xem tiếp, khi xe của họ ngày càng gần đến thôn, một nhóm trẻ em bắt đầu tụ tập trước và sau xe, tiểu Đinh đành phải thu lại ánh mắt tập trung lái xe.

Người lớn trong thôn không thay đổi nhiều, nhưng những đứa trẻ này lại thay đổi rất nhiều, có rất nhiều đứa Dương Từ có chút không thể nhận ra. Dương Từ cảm thấy khung cảnh này rất quen thuộc thân thiết, mở cửa kính xe nhìn ra bên ngoài, liền nghe thấy một giọng nói có chút quen thuộc, nhìn thấy một cô bé đang đuổi theo xe, cô bé này là Tiêm Tiêm đã lớn lên rất nhiều.

Thấy vậy, Dương Từ để cho tiểu Đinh dừng xe lại, kéo Tiêm Tiêm và hai đứa trẻ đang đuổi theo chiếc xe bên ngoài vào trong xe, sau đó tiếp tục lái xe về phía thôn quen thuộc. Nhìn thấy ba người bọn họ được lên xe, những đứa trẻ khác lập tức hét lên ghen tị. Từng người một không lớn không nhỏ hét toáng loạn, phía sau làn khói xe hét Dương tiểu tứ.

Ba đứa trẻ Tiêm Tiêm rất phấn khích, mặc dù lúc này trên xe đã rất chật chội nhưng chúng vẫn vui vẻ sờ cái này nhìn cái kia. Sau khi cảm giác sảng khoái khi lên xe qua đi, ba đứa trẻ lại bắt đầu vây xung quanh Dương Từ trò chuyện.

Kể từ khi Dương Từ bắt đầu làm việc, vào ngày thường anh không có thích nói chuyện nhiều. Trừ khi đến lúc không thể không nói chuyện, chẳng hạn như đi họp và lãnh đạo kêu anh lên nói chuyện, còn không thì phần lớn thời gian anh đều tương đối im lặng.

Nhưng khi đối mặt với những đứa trẻ này, tiểu Đinh liền phát hiện cho dù chúng hỏi gì, Dương Từ đều kiên nhẫn trả lời chúng, ngay cả khi chúng hỏi một số chủ đề nhàm chán, Dương Từ cũng có thể làm cho chủ đề đó trở nên rất thú vị.

Cuối cùng sau khi đến ngôi nhà cũ của Dương gia, Dương Từ đã nhìn thấy một bóng người cao lớn từ xa. Thành thật mà nói, khi anh ấy đột nhiên nhìn sang, Dương Từ thực sự không nhận ra người đó là Dương Tụng Quốc. Bởi vì Dương Tụng Quốc trong trí nhớ rất “nhỏ nhắn”, thậm chí còn thấp hơn so với Dương Từ lúc vừa mới xuyên qua. Năm đó ngay cả chị gái của anh ấy cũng có thể hạ được anh ấy, không ngờ mới mấy năm không gặp, đối phương chẳng những cao lớn hơn, còn mạnh hơn nữa.

Cửa xe vừa mở ra, Dương Từ còn chưa đi xuống, đã bị một bàn tay to lớn kéo ra ngoài, sau đó là ôm như gấu, khiến tiểu Đinh khóe miệng co giật. Mặc dù tiểu Đinh biết rằng cơ thể của Dương Từ rất tốt và thường xuyên dành thời gian để tập thể dục, nhưng vì khuôn mặt kia của Dương Từ có tính mê hoặc, khi Dương Từ bị vây chặt bởi Dương Tụng Quốc cao lớn mạnh mẽ, tiểu Đinh luôn có một loại cảm giác Dương Từ sắp hẻo tới nơi rồi.

Dương Từ bị ôm chặt đến mức sắp hẻo rồi, anh bất mãn vươn tay đấm một đấm vào Dương Tụng Quốc, Dương Tụng Quốc mới buông anh ra rồi cười haha. Rồi hai anh em khoác vai nhau lôi lôi kéo kéo đẩy qua đẩy lại đi về phía sân.

Dương Tụng Quốc: “Đã lâu không gặp, anh càng ngày càng tiểu bạch kiểm đấy, chắc không phải là làm nghiên cứu tới ngốc luôn rồi đi?”

Dương Từ: “Em cất cái tính kiêu binh ấy đi nha! Đừng cho rằng cuối cùng cũng cao lên rồi, liền cảm thấy em có thể trở người đấy, em bây giờ vẫn chỉ là em trai thôi!”

Dương Tụng Quốc: “ĐM, Dương Từ đừng có mà xem thường người khác nha, em bây giờ đánh nhau rất lợi hại đấy, không tin chúng ta so tài thử xem?”

Dương Từ: “Được thôi!”

Một giây trước hai người còn là anh em, giây tiếp theo đột nhiên động thủ, dọa cho tiểu Đinh đang cầm đồ tiến vào cũng nhảy dựng lên. So với sự ngạc nhiên của tiểu Đinh, mọi người dường như đã quen với nó, cho dù đó là của Lưu Tiêm Mai hay chú hai Dương, mọi người đối với chuyện này dường như đều đã quá quen thuộc rồi.

Theo lý mà nói Dương Tụng Quốc là con ruột của dì hai Dương, nhưng khi đối phương nhìn thấy Dương Tụng Quốc bị Dương Từ đánh, không những không đau lòng mà còn ở bên cạnh mỉa mai: “Dương Tụng Quốc, con xem có mất mặt không chứ? Một đứa võ phu còn đánh không lại một đứa đọc sách.”

Võ phu Dương Tụng Quốc nghe vậy đột nhiên không đánh nữa, anh ấy vừa thoát khỏi cánh tay của Dương Từ vừa một mặt ủy khuất mở miệng: “Có thể giống nhau sao? Anh ấy từ nhỏ đánh nhau đã rất ác rất điên rồi, bây giờ con đã rất cố gắng mạnh mẽ lên rồi!”

Ngay khi Dương gia bên này đang ồn ào cười đùa, người trong thôn nghe tin lần lượt kéo đến, cho dù là vì để xem náo nhiệt, hay là muốn nhân dịp này kéo gần quan hệ, trong chốc lát sân nhà Dương gia đã đứng đầy người.

Dương Từ nói chuyện với mọi người trong sân, rồi để cho Lưu Tiêm Mai xã giao với bọn họ. So với Dương Từ người không thích trò chuyện với mọi người, Lưu Tiêm Mai vẫn khá thích điều này. Khi Lưu Tiêm Mai di chuyển một chiếc ghế dài để ngồi nói chuyện với mọi người, Dương Từ và Dương Tụng Quốc đã đi thẳng đến nhà của chú hai Dương.

Khi cả hai đang đi về phía đó, Dương Tụng Quốc đã nói với Dương Từ tình hình như thế nào. Dương Từ nghe xong lại nói điều gì đó bên tai Dương Tụng Quốc, sau đó Dương Tụng Quốc đạp xe ra ngoài. Dương Từ tìm thấy Dương Nguyên Thiến cũng không nói gì nhiều, anh không có giống người lớn oán trách cô ấy không hiểu chuyện, cũng không giống người cùng tuổi đi an ủi cô ấy.

Hai chị em đang ngồi dưới gốc cây trong sân, sau khi Dương Nguyên Thiến pha cho Dương Từ một tách trà, cô ấy im lặng ngồi bên cạnh Dương Từ. Dương Nguyên Thiến của ngày hôm nay rất khác so với trong trí nhớ của anh, trong trí nhớ của Dương Từ, vì cô ấy làm việc trong một nhà máy trong huyện nên tính tình ít nhiều có phần kiêu ngạo. Nhưng cô ấy không phải là người xấu tính, ngoại trừ một chút kiêu ngạo từ trong xương, cô ấy thực sự là một cô gái rất tốt.

Dương Nguyên Thiến không đẹp bằng Dương Mộng Liên, nhưng có gen của Dương gia nên ngoại hình cũng sáng sủa, thu hút. Mà cô ấy kén chọn hơn Dương Mộng Liên một chút, nếu cô ấy có thể sửa soạn một chút, cô ấy chắc chắn sẽ xinh đẹp hơn.

Không biết mấy năm nay đã xảy ra chuyện gì, tính tình kiêu ngạo của Dương Tiên Thiển đã bị mài mòn đi gần hết, tính cách có vẻ trầm ổn hơn trước rất nhiều. So với Dương Nguyên Thiến hiện đang im lặng, Dương Từ vẫn thích dáng vẻ sôi nổi trước đây của Dương Nguyên Thiến.

Dương Từ uống hai ngụm trà mới mở miệng nói: “Chị đừng sợ, không có chuyện gì đâu.”

Dương Nguyên Thiến nghe vậy gật đầu, ngoại trừ lúc đầu cô có chút sợ hãi, sau đó liền không sợ nữa. Đặc biệt là sau cuộc điện thoại với Dương Mộng Liên, Dương Mộng Liên cũng rất ủng hộ cô ấy, Dương Nguyên Thiến cảm thấy sự kiên trì của cô ấy là không sai.

Không đợi Dương Tụng Quốc từ bên ngoài trở về, gia đình đối tượng của Dương Nguyên Thiến lại đến gõ cửa. Gia đình này không phải là đèn cạn dầu, họ còn chưa vào cửa đã chửi rủa rồi, dáng vẻ giống như họ muốn hủy hoại danh tiếng của Dương Nguyên Thiến vậy. Ban đầu, Dương Nguyên Thiến nghe thấy động tĩnh có chút bối rối, nhưng nhìn thấy Dương Từ bình tĩnh ngồi đó, không hiểu sao lòng cô chợt bình tĩnh lại.

Đối tượng của Dương Nguyên Thiến là Triệu Lâm Thần, đối phương trẻ hơn Dương Nguyên Thiến. Vì tuổi tác của họ, mà đối phương trong lúc ở riêng với nhau thường cười nhạo Dương Nguyên Thiến. Hắn ta cảm thấy Dương Nguyên Thiến mặc dù xinh đẹp, nhưng thân là một phụ nữ lại hoàn toàn không khiến đàn ông thích được, hoàn toàn không thú vị giống với Tề Tú Ni muốn chơi kiểu gì cũng được.

Về phần tại sao cuối cùng hắn ta lại chọn Dương Nguyên Thiến, ngoài việc gia đình họ thích mối quan hệ với Dương gia, một lý do khác là tiếng xấu của Tề Tú Ni. Đối với một người kiêu ngạo và tự cao như Triệu Lâm Thần, hắn ta có thể chơi với Tề Tú Ni nhưng hắn ta không thể cưới cô ta, bởi vì Tề Tú Ni trong mắt hắn ta chỉ là một món đồ chơi.

Cũng chính vì Triệu Lâm Thần quá kiêu ngạo và tự cao nên khi Dương Nguyên Thiến muốn ly hôn với hắn ta, phản ứng của hắn ta rất quyết liệt, thậm chí hắn ta còn không tiếc cúi mặt lôi cả nhà ra làm ầm ĩ. Bởi vì trong mắt một người như hắn ta, chỉ có hắn ta mới có thể bỏ rơi người khác, không ai có thể đối xử với hắn ta như vậy cho dù lý do là gì.

Ngay khi Triệu gia xông vào sân chửi bới và định đập phá mọi thứ của Dương gia, họ phát hiện ra những người khác trong Dương gia không có ở nhà, chỉ có Dương Nguyên Thiến và một cậu bé đang ngồi trong sân.

Mẹ Triệu vừa nhìn thấy tình cảnh hiện tại, liền không thèm để ý tiểu tử này có chút quen thuộc, bắt đầu nói bừa bãi: “Con chó cái không biết xấu hổ, khó trách lại muốn từ hôn, hóa ra là dây dưa với thằng tiểu bạch kiểm này?”

Mẹ Triệu nói rồi cũng không quan tâm đến phản ứng của người khác, bà ta lao tới và muốn tát Dương Nguyên Thiến, nhưng đã bị Triệu Lâm Thần ở phía sau ôm lấy. Mẹ Triệu không hiểu vì sao Triệu Lâm Thần lại ngăn cản bà ta, đang định kéo đứa con trai đang ôm bà ta ra thì nghe thấy Dương Từ mỉa mai nói: “Với thái độ kiêu ngạo bây giờ của các ngươi, các ngươi cảm thấy chuyện hôn sự này ta sẽ đồng ý sao?”

Mẹ Triệu nghe vậy há hốc mồm: “Phi! Việc nhà chúng ta không liên quan đến mày, còn cần thứ tiểu bạch kiểm như mày đồng ý sao?”

Triệu Lâm Thần nghe thấy lời này mí mắt giật điên cuồng, sợ mẹ hắn lại nói ra lời khó nghe nào nữa, vội thì thầm bên tai mẹ Triệu: “Đừng… Đừng, đây là Dương Từ, là cái đứa con kia của Đại Phòng Dương gia…”

Lời mắng chửi bên miệng mẹ Triệu liền ngừng lại, xém chút nữa một hơi nghẹn chết chính mình. Trước khi ầm ỉ chuyện từ hôn, dì hai Dương đã nói với họ lần này Dương Từ cũng sẽ từ thủ đô trở về. Triệu Lâm Thần đã dặn bà ta phải cẩn thận hơn, dù có tức giận đến đâu cũng nên lịch sự hơn khi nhìn thấy Dương Từ, nhưng không ngờ lúc nãy vừa mới gặp mặt nhau, mẹ Triệu đã chửi thẳng mặt Dương Từ mấy lần rồi.

Biểu cảm trên mặt mẹ Triệu có chút cứng đờ, khó trách trước đây bà ta thấy Dương Từ có chút quen mặt, cảm thấy… Anh chính là học sinh đứng đầu trong kỳ thi tuyển sinh đại học của huyện họ. Thảo nào… Thảo nào đối phương trông còn trẻ, khí chất bắt mắt như vậy.

Có lẽ là bởi vì động tĩnh nơi này huyên náo quá lớn, những người còn lại của Dương gia cũng nhanh chóng chạy tới, mang theo cả những người khác trong thôn cũng đến. Mặc dù nhiều người cũng cảm thấy trận ầm ĩ này, Dương Nguyên Thiến sắp kết hôn rồi mới từ hôn là không đúng, nhưng người dân luôn rất đoàn kết và giúp đỡ nhau.

Hơn nữa, không phải Dương Từ đã trở lại rồi sao? Bọn họ ít nhiều cũng phải cho Dương Từ chút thể diện, không thể trước mặt Dương Từ mà khoanh tay đứng nhìn được. Vì vậy, ngay khi họ nhìn thấy tình hình ở đây, họ đã lập tức đứng về phía Dương Từ để hỗ trợ Dương Từ.

Rõ ràng loại chuyện này không phải là vấn đề có thể hỗ trợ hay không. Bây giờ là thời đại pháp trị rồi, không phải ai đông thì người đó là có lý, mà phải chú ý đến lý lẽ, chứng cứ. Dương Nguyên Thiến có bằng chứng chứng minh Triệu Lâm Thần đã mập mờ với những người phụ nữ khác trước khi kết hôn, Dương gia bọn họ có quyền hủy hôn.

Vì không muốn làm mất lòng Dương Từ nên Triệu gia đành phải tạm nén cơn tức giận, định dời một chiếc ghế đẩu để nói chuyện tử tế với Dương Từ. Tuy nhiên, Dương Từ rõ ràng là không muốn nói chuyện với họ, loại chuyện như này căn bản không cần phải nói nhiều. Nhân phẩm và tác phong của Triệu Lâm Thần có vấn đề nghiêm trọng, một người đàn ông như vậy là hoàn toàn không thể chấp nhận được, cho dù Triệu gia có lặp đi lặp lại nhiều lần cũng vô ích.

Mẹ Triệu: “Chuyện này vốn dĩ là nhà mấy người không trung thực, dựa vào cái gì mà sắp kết hôn rồi liền không đồng ý chứ, đây không phải là đang lừa bịp nhà bọn ta sao? Nhà bọn ta đưa ra mấy sính lễ kia, tiền mua kẹo hỉ và trứng gà, còn thông báo chuyện kết hôn hết rồi, các ngươi không thể dựa vào trong nhà cường thế, liền cứ như vậy bắt nạt nhà chúng ta không có người sao?”

Dương Nguyên Thiến nghe vậy liếc nhìn bà ta một cái: “Sính lễ ta đã trả lại cho nhà các ngươi rồi, các ngươi đừng hòng mà tùy ý chối bỏ. Về chuyện tiền mà các ngươi tốn để mua kẹo hỉ và trứng gà, nhà bọn ta cũng đã tốn tiền mua rồi. Nếu không phải tác phong của chính Triệu Lâm Thần có vấn đề, ta sẽ vui vẻ đang yên đang lành mà không kết hôn sao?”

Mẹ Triệu: “Cái gì mà tác phong có vấn đề chứ? Cô là đang cố ý bịa đặt, nhân phẩm của Lâm Thần nhà bọn ta rất tốt đấy, cô chính là không muốn gả qua đây, cũng không thể cứ như vậy mà hãm hại người khác chứ? Con gái tuổi còn nhỏ mà tâm tư sao độc ác vậy, ngươi như vậy sao này ai…”

Mẹ Triệu còn chưa nói xong, dì hai Dương đã tức giận mắng: “Lòng dạ con các ngươi mới ác độc đấy, con nhà các ngươi sắp kết hôn rồi, còn cặp kè với con điếm vô liêm sỉ kia, không sợ mắc bệnh lây cho vợ tương lai. Cũng may con gái bọn ta thông minh, nếu không thật sự gả qua rồi cũng tiến vào hố lửa rồi!”

Mắt thấy những người này càng nói chuyện càng tranh cãi, đến lúc đó lại như bánh xe kéo không dứt, chẳng những không giải quyết được vấn đề mà thậm chí còn sẽ làm cho nó càng rắc rối hơn. Triệu Lâm Thần vội vàng ngăn hai người vẫn đang định nói chuyện tiếp, sau đó lấy ra một điếu thuốc đưa cho Dương Từ.

Thấy vậy, tiểu Đinh nhanh chóng ngăn hắn ta lại: “Không cần, anh ấy không hút thuốc.” Dương Từ không những không hút thuốc cũng không uống rượu, anh là loại đàn ông hiếm có.

Triệu Lâm Thần nghe vậy liếc nhìn tiểu Đinh, từ khi tiểu Đinh đi qua hắn ta đã chú ý tới. Tiểu Đinh nhìn có vẻ rất khách khí với Dương gia, thực tế anh ấy chỉ nghe một mình Dương Từ. Dương gia nói tiểu Đinh là họ hàng của Dương gia, nhưng Triệu Lâm Thần người đã nhìn ngắm thế giới biết anh ấy không phải.

Đối phương là một người rất có học thức, nhưng anh ấy lại chăm sóc Dương Từ rất cẩn thận. Những người khác đang vươn cổ để tham gia cuộc vui, chỉ có anh ấy là người duy nhất nhận thấy tách trà của Dương Từ đã hết nước. Sau đó, không chỉ thay tách trà mới cho Dương Từ mà còn mang cho Dương Từ một cuốn sách rất dày.

Vốn dĩ Triệu Lâm Thần không vui khi bị từ hôn, dù sao thì hắn ta đến bây giờ vẫn chưa có ngủ với Dương Nguyên Thiến, hắn ta luôn cảm thấy nếu không ngủ một lần thì sẽ chịu thiệt thòi lớn. Bây giờ sau khi nhìn thấy Dương Từ và tiểu Đinh, Triệu Lâm Thần càng không muốn hủy hôn.

Dương Từ hiện tại thoạt nhìn không hề đơn giản, đoán chừng so với trong lời đồn còn lợi hại hơn, nếu không đối phương sẽ không có trợ lý. Dù sao thì theo Triệu Lâm Thần thấy, chỉ có xưởng trưởng của những nhà máy lớn kia mới có thư ký gì đó.

Còn Dương Từ bây giờ mới bây lớn chứ, nhìn giống như một đứa trẻ, anh như vậy đã có thể có trợ lý, không biết sau này sẽ ra sao. Cho nên những người thân thích như vậy tuyệt đối không thể làm mất được, dù cuộc hôn nhân có xấu hổ đến đâu cũng không thể rút lui.

Ngay khi Triệu Lâm Thần kiên nhẫn và muốn nói chuyện vui vẻ với Dương Từ, hắn ta đã thấy Dương Từ đột nhiên mở cuốn sách ra và suýt nữa bị Dương Từ chọc giận. Hắn ta cảm thấy mình đã cho Dương Từ mặt mũi rồi, nhưng không nghĩ tới Dương Tự lại ngạo mạn như vậy, đã không thể gọi là không đặt hắn ra vào mắt nữa rồi, phải nói là căn bản không để ý tới hắn ta.

Thực sự không trách Dương Từ cố tình phô trương, mà là những gì họ đã nói cũng chỉ có mấy câu đó nói đi nói lại. Dù sao thì Triệu gia cũng không muốn hủy hôn, cũng không thừa nhận tác phong của Triệu Lâm Thần có vấn đề. Sau đó Dương gia bên này nhất quyết hủy hôn, cảm thấy Triệu gia quá cường thế không biết xấu hổ.

Ai đã từng thấy người khác cãi nhau đều biết, những người cãi nhau thích nói như bánh xe đẩy, nói đi nói lại, thậm chí có người chỉ nói qua lại một câu, cãi đến khi đối phương không còn sức lực nữa mới kết thúc.

Hơn nữa loại chuyện này căn bản không cần nói, vấn đề lớn nhất là cái người Triệu Lâm Thần này, bọn họ cũng không định gả cho Triệu gia nữa, nói nhiều cũng chỉ là lời nhảm nhí mà thôi. Thay vì nghe những lời giận dữ của họ, không bằng nhân lúc này đọc sách nhiều hơn chút.

Học kỳ này, Dương Từ không đến lớp nhiều lắm, chỉ lớp học chuyên ngành thôi anh đã bỏ xa rất nhiều rồi. Cho dù nhà trường đặc cách cho anh không tham gia kỳ thi thì sớm muộn gì anh cũng phải bù đắp những gì đã bỏ lỡ, đối với một người bận rộn như Dương Từ, từng phút từng giây đều rất quý giá.

Sau khi đợi thêm nửa giờ nữa, Dương Tụng Quốc cuối cùng cũng đạp xe đạp trở về. Nhìn người chung quanh cửa, biết là người Triệu gia tới, anh ấy không khỏi cau mày quát lớn: “Mấy người các người không đi làm sao? Vây quanh đây có thể có điểm công sao?”

Nghe thấy giọng nói của Dương Tụng Quốc, một số người rụt rè bỏ chạy. Sau khi đại đội trưởng đến đuổi bọn họ đi, những người còn lại mới miễn cưỡng rời đi. Một nhóm người vừa đi vừa xì xào bàn tán, một bà lão thấp giọng nói với những người xung quanh: “Ôi, Dương tiểu tứ bây giờ đã khác rồi, ồn ào như vậy còn có thể đứng yên như vậy, chậc chậc chậc chậc… Vừa nhìn liền biết sau này là người làm chuyện lớn.”

Nghe những gì bà ấy nói, những người khác liền phụ họa theo, như thể những gì bà ấy nói rất có lý. Sau khi đoàn người từ từ tản đi, trong sân chỉ còn lại người của hai bên.

Thấy vậy, Dương Từ người nãy giờ không nói chuyện, ngước mắt lên chậm rãi nói: “Bây giờ có hai con đường cho mấy người chọn, một là lập tức dừng lại ngoan ngoãn hủy hôn, sau đó thì xin lỗi chị họ ta đàng hoàng, vậy thì hai bên chúng ta đều sẽ không có chuyện gì cả; hai là nhà các ngươi cứ tiếp tục ồn ào vô lý như vậy đi, trước khi danh tiếng của chị họ ta bị các ngươi là hỏng, ta sẽ để Triệu Lâm Thần thân bại danh liệt bồi theo chị ấy. Ta tin rằng chuyện của Triệu Lâm Thần và Tề Tú Ni, nhất định không chỉ một mình chị họ ta biết chuyện, đến lúc đó chúng ta có thể xem xem ai xong đời trước?”

Khi Dương Từ nói chuyện rất nhẹ nhàng, giống như nói thời tiết hôm nay thật tốt, hoàn toàn không nhìn ra anh có tức giận hay không. Nhưng cho dù cảm xúc của anh nhìn rất ổn, nhưng người ngồi ở đây đều có thể nhìn ra Dương Từ đang uy hiếp Triệu gia.

Mẹ Triệu là người bốc đồng nhất trong Triệu gia, khi nghe thấy lời này, bà ta đột ngột đứng dậy, chỉ vào Dương Từ tức giận nói: “Mày dám?! Mày dám hả?! Đừng tưởng mày có anh trai quân nhân, mày liền có thể làm xằng làm bậy! Đừng cho rằng nhà bọn tao sợ bọn mày, càng đừng nghĩ dựa vào anh trai mày mà ăn hiếp người ta!”

Đôi mắt hoa đào của Dương Từ lấp lánh dưới ánh mặt trời, như thể nghe được điều gì nực cười, không khỏi đột nhiên cười khẽ: “Nghe nói lúc đầu chính là nhà các ngươi vì anh hai ta, cho nên mới hạ mình tôn quý xuống nhìn trúng chị gái ta. Vậy thì các ngươi nhất định là chưa có nghiêm túc điều tra rồi, anh hai ta là một quân nhân vô cùng ngay thẳng chính trực, trước nay anh ấy chưa từng dựa vào thân phận của mình mà ức hiếp người khác, anh ấy chỉ sẽ…”

Dương Từ nói đến đây thì dừng lại, sau đó nhìn chằm chằm vào Triệu Lâm Thần và tiếp tục: “Anh ấy sẽ chỉ đưa tất cả tội phạm ra trước công lý mà thôi.”

Triệu Lâm Thần bị anh nhìn mà trái tim như thắt lại, bắt đầu cảm thấy chột dạ kỳ lạ. Hắn ta nhanh chóng nghĩ xem liệu mình đã làm điều gì bất hợp pháp trước đây chưa. Ngay lập tức, hắn ta nghĩ đến mối quan hệ giữa hắn và Tề Tú Ni, mối quan hệ của họ chỉ có thể được coi là quan hệ giữa nam nữ bậy bạ, cho dù sự cố xảy ra thì cuối cùng cũng chỉ là vấn đề về tác phong.

Còn về những việc khác mà hắn ta đã làm, Triệu Lâm Thần không thể không suy nghĩ cẩn thận, mặc dù hắn ta đã làm rất nhiều điều sai trái, nhưng một số trong số đó đã rất lâu rồi, hắn ta tin rằng Dương Từ sẽ không có cách nào phát hiện ra.

Ngay khi Triệu Lâm Thần đang nghĩ theo cách này, giọng nói chậm rãi của Dương Từ lại vang lên: “Được rồi, không cần lãng phí thời gian, các ngươi chọn đi.”

Trước đây Triệu gia vốn tưởng rằng Dương Từ tuổi còn trẻ như vậy, hẳn là sẽ người dễ nói chuyện, nhưng không nghĩ tới lại khó khăn như vậy. Không đợi bọn họ nghĩ cách tiếp tục kéo dài, những người mà Dương Tụng Quốc đã tìm tới đã lần lượt chạy đến.

Như Dương Từ đã nói trước đây, nếu một cô gái như Dương Nguyên Thiến có thể biết chuyện của Triệu Lâm Thần và Tề Tú Ni, vậy thì trong công xã nhất định sẽ có không ít người biết chuyện này.

Dương Tụng Quốc đã đến công xã để nhờ một vài người bạn cùng lớp giúp anh ấy hỏi thăm, thực sự đã nhận được rất nhiều tin tức từ công xã. Trong hoàn cảnh eo hẹp về thời gian như vậy, Dương Tụng Quốc còn có thể nghe ngóng được rất nhiều thông tin có ích như vậy. Nếu Dương Tụng Quốc có thể có đủ thời gian, anh ấy chắc chắn sẽ có thể tìm ra nhiều bằng chứng trực tiếp hơn.

Bởi vì trong số người đi qua đây, có người nhìn thấy Triệu Lâm Thần và Tề Tú Ni cư xử thân mật. Thời đại ngày nay, giữa nam nữ vốn đã rất nhạy cảm, lại thêm Triệu Lâm Thần đã cùng người khác bắt đầu nói chuyện kết hôn, cho nên bất luận là đặt trong mắt người nào thì hắn ta đều là không có lý.

Cho nên với lời khai của các nhân chứng và việc Triệu gia không dám đắc tội với Dương Từ, cho dù không thích cũng không thể làm gì được, cuối cùng đành phải trấn áp Dương Từ và xin lỗi Dương Nguyên Thiến trước mặt mọi người.

Dương Từ không chỉ khiến Triệu Lâm Thần phải xin lỗi mà còn khiến người mẹ lắm mồm của hắn phải xin lỗi. Hai mẹ con đỏ mặt xin lỗi, hiển nhiên chuyện như vậy khiến bọn họ cảm thấy rất xấu hổ. Tuy nhiên, bất kể họ nghĩ gì trong lòng, đứng trước Dương Từ cường thế cũng chỉ có thể nhịn.

Khi người Triệu gia lần lượt rời đi trong tuyệt vọng, theo lý mà nói vấn đề này nên được xem xét kết thúc rồi. Dù sao thì chuyện hôn sự của hai nhà đã hủy rồi, Triệu gia cũng không có tiếp tục ồn ào vô lý đòi bồi thường tiền nữa. Nhưng không biết vì sao chuyện của Triệu Lâm Thần lại được truyền ra ngoài một cách khoa trương, thậm chí còn lan truyền đến nơi Triệu Lâm Thần làm việc.

Rất nhiều người không ngờ rằng Triệu Lâm Thần lại là một người như vậy. Khi một nhóm người đi làm vào buổi chiều, họ nhịn không được lần lượt thảo luận về chuyện này. Sau sự cố này, Triệu Lâm Thần sẽ khó tìm được bạn đời trong tương lai.

Ít nhất một người phụ nữ bình thường sẽ không lấy hắn ta, về phần có hay không những người phụ nữ không bình thường khác, chuyện sau này thì không cần Dương Từ quan tâm rồi. Đây là tất cả những gì Dương Từ có thể làm, anh có thể ngăn một số cô gái tốt nhảy vào lửa, nhưng anh không thể ngăn tất cả mọi người.

Cũng như trên đời này có rất nhiều người, nhưng không phải tất cả họ đều là người tốt. Rất nhiều người phụ nữ sau khi biết điều này, tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà đi lấy một người đàn ông như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả phụ nữ sẽ không kết hôn.

Bởi vì một hơi giải quyết vấn đề lớn như vậy, nên Dương gia sau đó đã thư giãn rất nhiều, Dương Nguyên Thiến cũng có vẻ rất vui. Ngày hôm sau, Dương Từ định đi thăm chị cả, cả ngày hôm qua anh không thấy người nhà cô nên có chút lo lắng cho tình hình hiện tại của cô, không ngờ sáng sớm cô ấy lại đến.

[text_hash] => cb37c41a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.