Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 149 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 149

Array
(
[text] =>

Chương 149

Đúng như tưởng tượng của Dương Từ, ban đầu anh hai còn khá lo lắng cho anh. Nhưng sau đó nhà mẹ vợ đến, anh ấy liền bận rộn chào hỏi nhà vợ mà quên rằng mình còn có một đứa em trai ra ngoài chịu khổ. Trong vài ngày khi Dương Quốc Hữu đưa gia đình vợ đi chơi, một buổi chiều Tạ Nghiễn Thanh đã đến tìm Dương Từ.

Vì Lưu Tiêm Mai vẫn còn giận Dương Từ, ngoài việc giận Dương Từ vì khăng khăng thích đàn ông, bà ấy còn giận anh vì không nói tiếng nào đã đi đến vùng hoang dã phía Bắc. Cho nên khi Tạ Nghiễn Thanh đến, bà ấy có tâm trạng rất không tốt, cũng không nói cho Tạ Nghiễn Thanh biết Dương Từ đã đi đâu.

Tạ Nghiễn Thanh đã mấy ngày không gặp Dương Từ, lúc đầu cậu còn tưởng rằng Dương Từ cố tình tránh mặt mình, nhưng sau đó phát hiện ra Dương Từ thậm chí còn không tham gia lớp học chuyên ngành, Tạ Nghiễn Thanh không khỏi cảm thấy rất lo lắng.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy Lưu Tiêm Mai, Lưu Tiêm Mai hiếm thấy lại cau mặt với cậu, Tạ Nghiễn Thanh liền nhịn không được bắt đầu suy nghĩ lung tung. Cậu nhớ ra trước kia Dương Từ đã nói rằng anh muốn thú nhận, cậu cho rằng sau khi Dương Từ thú nhận với gia đình đã bị Dương gia đánh một trận.

Nhìn ánh mắt mà Lưu Tiêm Mai nhìn mình mang theo tức giận, cậu đoán chừng Lưu Tiêm Maii nhất định là biết chuyện của bọn họ, nhất thời cảm thấy khó chịu như bị người nắm thóp. Cậu sợ rằng Dương Từ bị đánh, lại thấy xấu hổ với Lưu Tiêm Mai, cậu luôn cảm thấy mình là một giáo viên tồi nên đã vô tình dạy hư Dương Từ.

Cho nên sau khi trằn trọc cả đêm, Tạ Nghiễn Thanh cố tình xin nghỉ phép và lại đến Dương gia. Lần này cậu không nhìn thấy Lưu Tiêm Mai, mà chỉ thấy Dương Mãn Thương, người rõ ràng đã già hơn rất nhiều. Mặc dù Dương Mãn Thương trước đây có vẻ khá cởi mở, nhưng trên thực tế trong lòng ông ấy cảm thấy khó chịu hơn bất kỳ ai khác.

Bây giờ nhìn thấy Tạ Nghiễn Thanh đột nhiên chủ động qua đây, trong lòng Dương Mãn Thương nhất thời vô cùng phức tạp. Thành thật mà nói, nếu Dương Từ không thích cậu, Dương Mãn Thương vẫn sẽ rất thích cái người Tạ Nghiễn Thanh này, dù sao thì ai mà không thích những người tài giỏi đẹp trai.

Thật đáng tiếc là đối phương lại cứ ở bên cạnh Dương Từ. Nghĩ đến những chuyện xảy ra ở nông thôn năm đó, ông ấy không khỏi băn khoăn liệu những tin đồn đó có phải là sự thật hay không, liệu Tạ Nghiễn Thanh có thực sự là một người đồng tính thích đàn ông hay không, liệu Tạ Nghiễn Thanh có lén lút quyến rũ Dương Từ trẻ người non dạ hay không?

Ý tưởng này chỉ lóe lên trong đầu Dương Mãn Thương, rồi ông ấy liền lắc đầu gạt bỏ ý tưởng đó. Mặc dù thời gian mà ông tiếp xúc với Tạ Nghiễn Thanh không nhiều, nhưng ông phải thừa nhận rằng Tạ Nghiễn Thanh là một cậu bé ngoan, ông ấy tin rằng mắt nhìn người của mình sẽ không bao giờ sai.

Tạ Nghiễn Thanh: “Chú Dương, chuyện này cũng là lỗi của cháu. Chú có thể nói cho cháu biết Dương Từ bây giờ đã đi đâu không? Mấy chú… Chắc sẽ không đánh thằng bé đúng không?”

Lúc này, Tạ Nghiễn Thanh ngầm thừa nhận, Dương Từ chắc chắn là đã thành thật với người nhà. Vì lo lắng Dương Từ sẽ bị nhốt lại, nên mới quên dự định trước đó và đến Dương gia hai ngày liền. Vốn dĩ cậu muốn tranh thủ khoảng thời gian một tháng này để cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ không rõ ràng với Dương Từ, nhưng bây giờ xem ra điều đó là không thể.

Tạ Nghiễn Thanh vẫn không làm được, chuyện của Dương Từ cậu không thể không để ý tới. Nhất là tình cảnh hiện tại của Dương Từ rất có khả năng là do cậu gây ra, Tạ Nghiễn Thanh không cách nào nhẫn tâm. Nói tới nói lui thì cậu vẫn là quá quan tâm đến Dương Từ, nếu không thì cậu cũng không cần phải cứ dây dưa không rõ như vậy mãi.

Dương Mãn Thương thấy Tạ Nghiễn Thanh thực sự quan tâm đến Dương Từ, cũng không muốn giấu đối phương để khiến cậu lo lắng vô ích, vì vậy ông ấy đã nói việc Dương Từ đi đến vùng hoang dã phía Bắc, còn thay Dương Từ giải thích vì sao lại vội vàng rời đi như vậy. Mặc dù Dương Mãn Thương không giải thích quá chi tiết, nhưng Tạ Nghiễn Thanh cũng hiểu rõ tình huống của Dương Từ, anh chỉ là đi tới một nhóm nghiên cứu bí mật nào đó, nếu không thì đã không tới nơi như vùng hoang dã phía Bắc.

Lúc đầu khi những thanh niên trí thức lên núi và về nông thôn, nhiều người trong số họ đã đến vùng hoang dã phía Bắc. Nguyên nhân khiến vùng hoang dã phía Bắc trở thành Đại Bắc Hoang trong lịch sử có rất nhiều nguyên nhân, nguyên nhân chính là do Thanh triều không cho phép người Hán tiến vào Đại Bắc Hoang vì bảo vệ long mạch. Ngoài ra, nhà Thanh sau đó đã thực hiện chính sách bế quan tỏa cảng, khiến khu vực xung quanh Đại Bắc Hoang càng thêm cằn cỗi.

Đại Bắc Hoang ngày nay vẫn rất hoang vắng, ngoại trừ đất đai được thanh niên trí thức khai hoang ra, rất nhiều nơi ở đây dân cư còn thưa thớt. Ngay cả khi có nhiều quân lính đóng quân ở đây, còn có một số nhóm nghiên cứu khác, vẫn không thể che giấu sự lạc hậu ở đây.

Vào ngày thứ ba sau khi Dương Từ đến đây, anh nhận được một cuộc gọi từ Tạ Nghiễn Thanh. Hai người đã im lặng hồi lâu, cuối cùng Dương Từ vẫn là người đầu tiên phá vỡ yên lặng, Dương Từ cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói với Tạ Nghiễn Thanh: “Em không biết lần này rời đi thì khi nào mới trở lại, còn có tính chất công việc của em có chút nguy hiểm, hôm qua em nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy em không nên ràng buộc anh bằng ý thích của mình. Dù sao thì anh trước giờ chưa từng là người yêu của em, anh bây giờ vẫn là một người tự do, cho nên đáp án kia đã không quan trọng nữa rồi, sau này anh một mình phải tự chăm sóc bản thân, em…”

Dương Từ còn chưa nói xong, một đồng chí đã vội vàng chạy tới: “Không ổn, không ổn rồi, nhóm thứ sáu lại phát nổ!”

Dương Từ nghe vậy trên mặt hiện lên một tia lo lắng, sau đó vội vàng nói câu gì đó, cúp điện thoại đi theo đối phương. Tạ Nghiễn Thanh giữ điện thoại một lúc lâu mới đưa tay ra và cúp điện thoại có chút bất an.

Theo lý mà nói bây giờ là kết quả mà cậu mong muốn, hai người thừa dịp cơ hội này mà chậm rãi rời xa nhau, sau này gặp lại cũng sẽ không đau lòng. Nhưng khi nghe thấy động tĩnh từ bên kia truyền tới, trong lòng cậu vẫn nhịn không được mà thắt lại. Cũng không biết Dương Từ đã tiến vào nhóm nào, tại sao còn nghe thấy tiếng nổ? Có lẽ nào…Nhóm mà anh tham gia là nhóm kia sao?

Ngay khi Tạ Nghiễn Thanh mất hồn mất vía, Hàn Huệ Dĩnh lại đến tìm cậu. Mấy ngày nay đối phương thỉnh thoảng đến đây, điều này khiến Tạ Nghiễn Thanh phát cáu. Chắc là do mẹ Tạ đã nói gì đó với Hàn Huệ Dĩnh nên Hàn Huệ Dĩnh mới đột nhiên ra sức như vậy, xem ra đã đến lúc cậu phải về nhà cũ một chuyến rồi.

Cùng lúc đó, ở một bên khác, Dương Từ bị tiểu đồng chí lôi kéo, cùng với những nhân viên xung quanh khác đi đến một nơi trú ẩn gần đó. Khi Dương Từ theo đám đông vào, nơi trú ẩn đã có rất nhiều người.

Dương Từ mới đến đây hai ngày nay, kỹ thuật mà anh giỏi nhất là về phương diện xe cộ, lần này anh đến để thực hiện ước mơ nghiên cứu xe tăng bọc thép chiến đấu cùng với một nhóm người lão làng.

Có lẽ là bởi vì thời không khác nhau, hơn nữa đây là thế giới trong sách, cho nên cùng thế giới hiện thực rất khác biệt. Dương Từ không biết chuyện gì đang xảy ra với thiết bị chiến đấu của đất nước mình vào năm 1978, nhưng anh biết rằng nhiều loại vũ khí trong thời không này đều là được nhập khẩu.

Thậm chí rất nhiều năm ở hậu thế, một số phương tiện giao thông cũng là được nhập khẩu. Giữa tự sản xuất và nhập khẩu có khoảng cách lớn, một vài món đồ tốt rất nhiều quốc gia nhất định là cho chính nước mình dùng trước, chỉ có những món mà họ không dùng đến hoặc là dư thừa mới đến lượt xuất khẩu cho các nước khác dùng.

Dương Từ có nhiều kinh nghiệm trong việc chế tạo xe, nhưng anh lại không sử dụng kinh nghiệm này vào các khía cạnh khác, chẳng hạn như đóng tàu, máy bay, xe tăng và thậm chí cả tàu sân bay… Mặc dù anh đã đọc nhiều sách về khía cạnh này, nhưng chưa từng thực hiện nên vẫn không được.

Cho nên Dương Từ có thể cùng với giáo viên đến đây, lúc ban đầu không có cách nào để chen tay vào, hầu hết thời gian đều là học hỏi trước, sau khi tích lũy được một số kinh nghiệm học tập nhất định, liền có thể đi theo một số tiền bối để làm một số thứ đơn giản. Vì vậy trong nửa tháng sau đó, ngoài việc tham gia nhóm học tập, Dương Từ dành phần lớn thời gian trong ký túc xá, đọc sách hăng say mà không mệt mỏi.

Nói thật, anh luôn cảm thấy chính mình rất nỗ lực, ít nhất về phương diện đọc sách anh đã cố gắng gấp mười lần người khác, nhưng khi thật sự vận dụng liền phát hiện chính mình học tập vẫn là không đủ toàn diện, luôn gặp phải một ít điểm mù kiến ​​thức. Cho nên vẫn là phải tìm hiểu nhiều hơn, quan sát nhiều hơn, không được thả lỏng một chút nào, nếu không anh sẽ không theo kịp bước chân của mọi người.

Như vậy lại qua hơn nửa tháng sau, ban ngày Dương Từ đến nhóm nghiên cứu với ông Trần, buổi tối liền thức đêm tiến vào không gian mở bug. Lại thêm nửa tháng trước đó, học tập cực khổ một tháng anh đã ốm đi một vòng. Mặc dù anh chưa bao giờ bỏ lỡ ba bữa một ngày và cảm giác thèm ăn rõ ràng là lớn hơn trước rất nhiều, nhưng bằng mắt thường có thể nhìn thấy anh sụt cân rất nhanh.

Giáo sư Trần cho rằng anh ấy đã phải chịu quá nhiều áp lực, vì vậy hôm nay ông ấy đã đặc biệt cho anh nghỉ hai ngày, đồng thời để anh rời nhóm nghiên cứu để ra ngoài vui chơi. Dương Từ cũng cảm thấy trạng thái của mình không ổn, anh sợ một ngày nào đó không kìm nén được sẽ suy sụp mất nên rất nghe lời, định nghỉ ngơi thật tốt.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, Dương Từ đi theo một vài tiểu chiến sĩ đến nơi những thanh niên trí thức sinh sống. Bây giờ tất cả những người sống ở đây đều là nhà nghiên cứu khoa học, và cả một số giải phóng quân đã đến để bảo vệ họ.

Vì đa số khắp nơi đều chưa có sửa đường, nên phương tiện di chuyển ở đây cũng rất lạc hậu. Ngoại trừ một ít xe cộ cùng xe đạp của quân đội, còn lại đều là xe bò hoặc xe la, bên cạnh còn có không ít ngựa do quân đội nuôi.

Dương Từ rất hứng thú với những con ngựa đó, vì vậy anh đã nhờ một tiểu chiến sĩ dạy anh cách cưỡi chúng. Nói là để người ta dạy anh cách cưỡi ngựa, kỳ thật đối phương dạy anh cũng không nhiều lắm, Dương Từ tự học từ từ liền biết cách cưỡi rồi. Tiểu chiến sĩ không khỏi có chút ngạc nhiên về điều này, liên tục giơ ngón tay cái lên với Dương Từ.

“Lợi hại nha, đồng chí Dương, ngươi thật lợi hại nha, học nhanh như vậy!”

Dương Từ nghe vậy cười cười, nhưng cũng không dám xem thường, vẫn là thành thật học một hồi. Sau khi thành thạo nhiều kỹ xảo, sáng hôm sau anh liền có thể tự mình cưỡi ngựa chạy. Vì tìm được một hạng mục giải trí mới, Dương Từ đã chơi trò cưỡi ngựa trong bốn năm ngày liền, sau đó mới bị ông Trần nắm lỗ tai kéo trở về.

Trước đây, ông Trần lo lắng rằng Dương Từ sẽ buồn chán, nhưng bây giờ ông lại lo lắng đứa trẻ sẽ nghịch ngợm. Dù sao cho dù Dương Từ đi làm gì, ông vẫn nhịn không được mà lo lắng một trận. Dù sao thì đây là đứa nhỏ mà ông ấy tự mình mang theo, phải luôn chăm sóc đứa nhỏ nhà người ta tốt mới được.

Dương Từ không hề biết sự lo lắng của giáo viên mình, sau khi trở về anh đã bình tĩnh lại, cuối cùng anh cũng có thể chính thức giúp đỡ rồi. Ban đầu vì tuổi còn nhỏ của Dương Từ, mọi người còn lo lắng khi ra tay Dương Từ sẽ lại gây thêm phiền, vì vậy các tiền bối đối với anh ít nhiều cũng có chút âm dương quái khí.

Tuy nhiên tố chất tâm lý của Dương Từ rất mạnh mẽ, bất kể họ nói gì anh đều rất bình tĩnh. Sau hai tháng, khi có kết quả, mọi điều tiếng không hay đều tự biến mất, còn lại đều là sự ngạc nhiên xen lẫn ghen tị với những gì anh đã làm được.

Anh cùng với nhóm nhỏ của giáo viên, mang theo các công nhân chế tạo một chiếc xe bọc thép. Xe bọc thép là một thuật ngữ chung cho các phương tiện vũ trang, chúng được chia thành hai loại phương tiện, một loại được gọi là phương tiện chiến đấu và loại kia là phương tiện hỗ trợ. Hai phương tiện này lại được chia thành nhiều loại, chẳng hạn như xe tăng, xe chiến đấu bộ binh, xe trinh sát, xe chỉ huy, xe cứu thương bọc thép các loại, v.v.

Chiếc xe bọc thép mà Dương Từ họ đang lái là một loại xe chiến đấu bộ binh bọc thép loại hình chiến đấu. Vào thời điểm này, các mẫu xe bọc thép khá ít, các mẫu xe tăng đặc biệt do Dương Từ chế tạo kết hợp với các ưu điểm của các xe tăng thế hệ sau này đặc biệt bắt mắt, nhiều nhà nghiên cứu có mặt ở đó đều là lần đầu tiên nhìn thấy nó, chính cả giáo viên của Dương Từ, người nhìn thấy kết quả còn có chút ngạc nhiên.

Thành thật mà nói, khi để Dương Từ bắt đầu, ông ấy không ngờ Dương Từ lại làm tốt như vậy. Rất nhiều người cảm thấy ông ấy đang lãng phí thời gian, không nên chiều chuộng một đứa trẻ luyện tập như vậy, kết quả là khi chiếc xe bọc thép được kéo ra, tất cả những người bất mãn lập tức im bặt.

Vì hiện tại bọn họ chỉ nghĩ đến chiếc xe, chưa có dây chuyền và công nghệ sản xuất hoàn chỉnh nên toàn bộ chiếc xe tăng đều được làm từng chút một. Ngoài ra, thế giới bên ngoài gây áp lực lớn cho Dương Từ, khối lượng công việc vốn phải mất từ ​​bốn đến năm tháng để hoàn thành đã bị anh ép giảm xuống còn hai tháng.

Ban đầu, những trợ lý và công nhân đó khá bất mãn, cho rằng công việc như vậy áp lực quá lớn rồi. Nhưng khi thành phẩm xuất hiện từng chút một, trong lòng họ lại kích động không thể tả, bởi vì họ đã chế tạo được phương tiện chiến đấu bọc thép đặc biệt đầu tiên của đất nước mình. Cho dù họ chỉ là một vài người làm cu li, nhưng sau thời gian làm việc chăm chỉ, họ tin rằng giá trị của họ sẽ thay đổi.

Dương Từ có thể lái một chiếc xe tải lớn, một chiếc xe jeep, một chiếc mô tô còn biết lái một chiếc du thuyền nhỏ, nhưng anh không thể lái một chiếc xe tăng. Cho nên để phòng ngừa ngoài ý muốn, anh cố ý mượn một quân nhân trong quân đội, để đối phương cùng anh chạy xe ra ngoài.

Khi họ từ cửa sau của nhà máy lớn lạc hậu chậm rãi lái xe chiến đấu bọc thép đi ra, một đám người đang đợi bên ngoài trợn mắt ngoác mồm bất chấp thời tiết băng giá vây lấy họ.

Dương Từ ngồi trong xe tăng còn cảm thấy rất lạnh, lòng nghĩ rằng nếu sau này kỹ thuật công nghệ trở nên hoàn thiện hơn, xe chiến đấu sẽ được thêm vào nhiều thứ. Đại Bắc Hoang lúc này lạnh đến mức làm người ta có cảm giác như sắp bị đông cứng thành khối băng. Dương Từ đang nói chuyện với người quân nhân chạy xe, nói cho anh ấy biết sự khác biệt giữa cỗ xe này với những cỗ xe khác, thì anh nghe thấy tiếng ai đó hét lên bên ngoài muốn kéo chiếc xe này đi.

Dương Từ nghe những lời đó đã sửng sốt, anh không hiểu mình còn chưa bắt đầu sử dụng, sao đang yên đang lành lại phải kéo xe đi như vậy chứ? Tuy nhiên, không đợi anh ra ngoài để hỏi thăm tình hình, người tiểu chiến sĩ đến thông báo đã chen vào, sau đó vỗ vai người quân nhân kia và nói với đối phương: “Mau lên mau lên! Đoàn trưởng chúng ta nói rồi, chiếc xe sẽ kéo đội ba đi, phát súng đầu tiên sẽ được thử tại chỗ của chúng ta đấy.”

Dương Từ đối với việc nghiên cứu vũ khí, đều là được tích lũy trong giai đoạn gần đây. Về ý tưởng lắp vũ khí chiến đấu của chiếc xe này, hầu hết đều là tham khảo ý kiến ​​​​của giáo viên của anh, những kiến ​​​​thức liên quan rất rắc rối. Giáo viên nói chế tạo xe tăng rắc rối hơn nhiều so với chế tạo tên lửa, cũng chỉ có Dương Từ ngu ngốc mới sẵn sàng làm việc cực khổ như vậy.

Dương Từ bây giờ vẫn không biết hiệu quả của nó như thế nào, mặc dù trước đó anh đã thử nó với một số tiền bối, nhưng vẫn tránh không được có một mối nguy hiểm nhất định. Cho nên ngay khi Dương Từ nghe nói rằng sẽ kéo đến chỗ quân đội, liền nhịn không được muốn ngăn chặn hành động của họ. Nhưng hiển nhiên lời anh nói chẳng có tác dụng gì nhiều, cuối cùng anh chẳng những không ngăn được bọn chúng đem xe đi, mà chính anh còn bị trói kéo về quân đội.

Khi chế tạo chiến xa, người ta không chỉ xem xét phương tiện, mà quan trọng nhất là khả năng chiến đấu. Trong đó, đại bác của xe chiến đấu là hỏa lực chủ yếu, khó khăn nhất là nòng súng chịu áp lực, độ dẻo dai, vật liệu, và chịu nhiệt độ cao. Những điều này quyết định sức mạnh của xe tăng đại bác, cũng là một điểm tương đối phức tạp.

Bởi vì nó liên quan đến nhiều thứ mà Dương Từ không giỏi nên lần này anh lo lắng hơn bất kỳ ai khác, anh đã lo lắng đổ mồ hôi trong suốt quá trình, vì sợ có điều gì đó không ổn xảy ra sẽ làm tổn thương người quân nhân đang lái xe. May mà không có vấn đề gì lớn trong toàn bộ quá trình, chỉ có một số vấn đề nhỏ vô hại, khiến Dương Từ cảm thấy hạnh phúc không kể xiết.

Dương Từ rất giỏi trong việc chế tạo xe nên khả năng bảo vệ và cơ động của xe tăng rất tốt. Cỗ xe tuy trông rất cồng kềnh nhưng vận hành rất linh hoạt, người lái cũng có cảm giác xe rất êm ái.

Đối với những thiếu sót, chính là một số khía cạnh chiến đấu. Tuy nhiên, những giai đoạn sau này có thể được cải tạo được, dù sao bây giờ nó cũng chỉ là một chiếc xe ý tưởng, lần thử nghiệm công khai này là để tìm ra những thiếu sót và sửa đổi nó.

Bởi vì trước đây trong tay Dương Từ không có nhiều người, sau khi nhìn thấy năng lực thực sự của Dương Từ, lại có thêm vài người lão làng lợi hại gia nhập. Những người lão làng này đều là người trong xưởng chế tạo vũ khí, kinh nghiệm về phương diện chiến đấu dày dặn hơn Dương Từ nhiều, có sự giúp đỡ của họ, chiến xa sẽ ngày càng hoàn thiện.

(Dịch tới chương 2 người về với nhau rồi, hạnh phúc dui dẻ lắm luôn nhưng mà hổng phải chương sau đâu)

[text_hash] => aa03f629
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.