Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 146 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 146

Array
(
[text] =>

Chương 146

Cô gái xinh đẹp này tên là Hàn Huệ Dĩnh, là bạn học cấp ba nhiều năm trước của Tạ Nghiễn Thanh. Vì Hàn gia và Tạ gia luôn được coi là hàng xóm nên quan hệ giữa hai người tốt hơn so với những học sinh khác. Hàn Huệ Dĩnh là người duy nhất trong đám đông đó không bắt nạt Tạ Nghiễn Thanh khi Tạ gia xảy ra chuyện, chính vì điều này mà Tạ Nghiễn Thanh có ấn tượng tốt với cô ấy.

Lúc này đột nhiên gặp đối phương trong trường học, Tạ Nghiễn Thanh không khỏi có chút kinh ngạc, trong lòng còn có chút nghi hoặc, không hiểu vì sao đột nhiên đối phương lại tới tìm mình. Khi Tạ gia gặp tai nạn, cậu nhớ rõ đối phương bị người nhà đuổi đi, trước khi đi Hàn Huệ Dĩnh đã đến tìm cậu, nhân lúc những người khác không phát hiện đã nhét số điện thoại vào tay cậu.

Đáng tiếc là hai người họ có duyên không có phận, cuối cùng mảnh giấy ghi số điện thoại mà cô ấy đưa đã bị thất lạc khi Tạ Nghiễn Thanh bị lôi ra khỏi PD*. Vì vậy, khi Hàn Huệ Dĩnh bị gia đình đuổi đi, hai người họ đã hoàn toàn mất liên lạc.

(*Bản của tác giả cũng là vậy luôn nha không biết có nghĩa là gì nữa.)

Tạ Nghiễn Thanh đối với chuyện này không có bất kỳ cảm giác đặc biệt gì, lúc đó trong lòng cậu phải chứa quá nhiều chuyện. Hàn Huệ Dĩnh là người duy nhất đối xử tốt với cậu nên vì để không liên lụy đối phương cậu càng không muốn liên lạc với cô ấy. Cho nên trong tình huống một người muốn liên lạc lại liên lạc không được, còn người kia có thể liên lạc lại không muốn liên lạc, một khi hai người mất liên lạc liền mất tích cả mười năm dài dằng dặc.

Mười năm, thật lâu như vậy… Đời người có mấy cái mười năm? Đến khi Tạ Nghiễn Thanh cuối cùng đã trở lại, khi cô ấy cuối cùng đã trở về Trung Quốc, cả hai người đều cảm thấy vật vẫn còn đây mà người đã mất.

Cả hai đã thay đổi rất nhiều, đặc biệt là cô gái Hàn Huệ Dĩnh. Tạ Nghiễn Thanh ngoại trừ các đặc điểm trên khuôn mặt, cao hơn trước một chút, kỳ thực tổng thể cũng không có thay đổi gì nhiều. Nhưng Hàn Huệ Dĩnh đã thay đổi rất nhiều, trước đây cô ấy không biết cách trưng diện cho bản thân, nhưng bây giờ cô ấy không chỉ biết trang điểm mà còn ăn mặc rất thời trang nên ngoại hình cũng thay đổi rất nhiều.

Hàn Huệ Dĩnh vừa trở về Trung Quốc liền đến tìm cậu, vốn dĩ cô nghĩ hai người họ lâu không gặp nhất định sẽ có rất nhiều lời để nói với nhau. Kết quả không nghĩ đến là đi cả quãng đường, ngoại trừ hai câu chào hỏi lúc đầu ra, cả đoạn đường hai người đều im lặng.

Thấy Tạ Nghiễn Thanh im lặng đi ra khỏi trường, Hàn Huệ Dĩnh không khỏi nghĩ đến tin tức từ mẹ Tạ ngày hôm qua, nghe nói Tạ Nghiễn Thanh không còn sống trong ngôi nhà cũ của Tạ gia nữa mà đang sống trong tòa nhà nhỏ của bà Tạ gần trường học. Hàn Huệ Dĩnh khi còn bé đã đến nơi đó một lần, lúc này thấy Tạ Nghiễn Thanh muốn mang cô ấy rời khỏi trường học, nhất thời nhịn không được nói với Tạ Nghiễn Thanh: “Ta nghe nói bây giờ ngươi đang sống ở nhà bà nội Tạ, ta vẫn còn chút ấn tượng với ngôi nhà đó, không biết… Có vinh hạnh được ghé thăm không?”

Tạ Nghiễn Thanh nghe thấy điều này dừng lại một chút, bởi vì cậu vẫn nhớ đến một chút thiện ý lúc trước của cô ấy, khi đối mặt với Hàn Huệ Dĩnh cậu khá khoan dung. Vì vậy cậu liếc nhìn đối phương một cái nói: “Được chứ, hiện tại ta dẫn ngươi đi xem.”

Tạ Nghiễn Thanh lúc trước như mặt trời ban trưa, toát ra một cỗ hấp dẫn trí mạng. Cùng với việc cậu còn ở tuổi thiếu niên, rất nhiều người đã có thiện cảm với cậu, trong đó bao gồm cả Hàn Huệ Dĩnh. Những người khác thầm thích Tạ Nghiễn Thanh, bởi vì họ hiểu rằng họ và Tạ Nghiễn Thanh không cùng một thế giới, cho nên họ không bao giờ chủ động đi làm phiền Tạ Nghiễn Thanh.

Hàn Huệ Dĩnh có một chút khác biệt, ít nhất là theo cô ấy nhìn nhận, cô ấy khác với những người đó. Thứ nhất, quan hệ giữa hai người tương đối thân thiết, thứ hai Tạ Nghiễn Thanh đối xử với cô rất tốt, đây chính là ưu thế của Hàn Huệ Dĩnh từ trước đến nay.

Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng trong lòng Hàn Huệ Dĩnh vẫn cảm thấy như vậy. Cho nên khi biết Tạ Nghiễn Thanh đã trở lại, cô lập tức bỏ lại mọi thứ ở nước ngoài và lại một mình xuất hiện trước mặt cậu.

Vốn nghĩ rằng lần này cuối cùng cô ấy cũng có thể đứng bên cạnh đối phương, Hàn Huệ Dĩnh lại nhận ra rằng có điều gì đó không ổn lắm. Bởi vì thái độ của Tạ Nghiễn Thanh đối với cô ấy vẫn như trước, không vì lâu ngày không gặp lại mà vui mừng, ánh mắt nhìn cô vẫn không lạ không quen, giống như cảm giác bạn cũ lâu năm không gặp, một chút cũng không giống cảm giác mà cô ấy mong đợi.

Cảm giác này khiến cô ấy cảm thấy ngột ngạt, nhưng sự ngột ngạt này vẫn tiếp tục. Đặc biệt là khi cô đến nhà của Tạ Nghiễn Thanh và tìm thấy dấu vết sinh hoạt của người khác trong nhà Tạ Nghiễn Thanh, tâm trạng của Hàn Huệ Dĩnh đột nhiên có chút sụp đổ.

Nhìn thấy Hàn Huệ Dĩnh cứ đứng ở cửa, Tạ Nghiễn Thanh nhìn theo ánh mắt của cô ấy và nhìn thấy đôi giày của Dương Từ. Giày của Dương Từ rõ ràng là lớn hơn của Tạ Nghiễn Thanh một cỡ, phong cách ăn mặc của hai người cũng khác nhau nhiều, hầu hết giày của Tạ Nghiễn Thanh đều khá xưa cũ, không giống như giày của Dương Từ, có nhiều kiểu dáng khác nhau.

Dương Từ để ba đôi giày ở đây, một đôi dép lê hình đầu hổ dễ thương do bà nội Dương khâu cho anh, ngày thường Dương Từ thích đôi dép này nhất, anh luôn thích đặt chúng vào nhất chỗ dễ thấy. Hai đôi còn lại một đôi là giày thể thao màu trắng đỏ, một đôi giày chạy bộ màu xanh sáng chuyên dùng để chạy bộ.

Nhìn thấy bên cạnh ba đôi giày có thêm một đôi, Tạ Nghiễn Thanh đoán rằng chắc chắn Dương Từ đã đến gặp mình. Không biết vì sao, nhìn vẻ mặt của Hàn Huệ Dĩnh, trong lòng Tạ Nghiễn Thanh đột nhiên có chút luống cuốn. Cậu không muốn Hàn Huệ Dĩnh biết về sự tồn tại của Dương Từ, đồng thời cậu cũng có chút không muốn Dương Từ gặp Hàn Huệ Dĩnh, cậu luôn cảm thấy hai người họ gặp nhau sẽ xảy ra chuyện không hay.

Tuy nhiên, Tạ Nghiễn Thanh chưa kịp nói gì thì cậu đã nghe thấy động tĩnh trong phòng tắm, sau đó cậu nhìn thấy Dương Từ mặc áo ba lỗ để trần cánh tay, đầu đội chiếc khăn tắm lớn bước ra ngoài. Khi Dương Từ nhìn thấy cậu, trên mặt anh vẫn còn nụ cười, nhưng khi anh đảo mắt, nhìn thấy cô gái xinh đẹp đang đứng ở cửa, cậu rõ ràng phát hiện nụ cười trên khóe miệng Dương Từ đông cứng lại.

Dương Từ: “Người này… Là bạn của thầy sao?”

Tạ Nghiễn Thanh hắng giọng, vừa ra hiệu cho Hàn Huệ Dĩnh đi vào, vừa giải thích với Dương Từ: “Cô ấy là bạn học cấp ba của anh.”

Dương Từ ồ một tiếng, sau đó cười với Hàn Huệ Dĩnh, giống như chủ nhân của ngôi nhà, chào đón cô ấy rất nồng nhiệt: “Nếu đã là bạn học của thầy, vậy thì cũng là bạn học của em. Bạn học này, đến đây, nhanh vào nhà đi, không cần khách khí.”

Hàn Huệ Dĩnh nghe vậy nhìn Dương Từ một chút, cũng không biết có phải là do cô ấy quá mẫn cảm hay không, luôn cảm thấy thiếu niên xinh đẹp này có chút kỳ lạ. Nhưng không đợi cô ấy suy nghĩ cái gì, đối phương liền đeo dép bưng trái cây lên cho cô.

Sau đó, Hàn Huệ Dĩnh không thể ở lại đây lâu, bởi vì mỗi khi cô ấy muốn nói điều gì đó với Tạ Nghiễn Thanh, cậu bé đó sẽ xuất hiện một cách khó hiểu. Ngoài ra, ngôi nhà này tràn ngập dấu vết cuộc sống của thiếu niên đó, điều này luôn khiến cô có cảm giác đối phương là chủ nhân của nơi này, Hàn Huệ Dĩnh không ở lại lâu liền chịu không nổi mới đề nghị đi về.

Khi Tạ Nghiễn Thanh tiễn cô ấy ra khỏi nhà, có lẽ vì cô ấy không muốn rời đi đơn giản nhẹ nhàng như vậy, Hàn Huệ Dĩnh kiềm không được bước tới và giơ tay ôm lấy Tạ Nghiễn Thanh. Tạ Nghiễn Thanh không ngờ cô ấy lại như vậy, cho nên khi bị ôm lấy cả người liền ngẩn ra.

Trước đây khi còn học cấp ba, Hàn Huệ Dĩnh luôn muốn ôm đối phương như thế này, nhưng tiếc là cuối cùng cô không đủ can đảm để làm điều đó. Bây giờ, sau khi học bên nước ngoài vài năm, dưới ảnh hưởng của văn hóa nước ngoài gan cô đã lớn hơn rất nhiều. Nghĩ đến hai người họ đã lâu như vậy mới gặp lại nhau, Hàn Huệ Dĩnh không thể cứ trơ mắt ra mà bỏ qua cơ hội này.

Tạ Nghiễn Thanh hoàn hồn liền muốn đẩy cô ra, liền nghe thấy giọng nói run rẩy của Hàn Huệ Dĩnh: “Có thể để ta ôm ngươi chút không, ta thật sự chỉ là muốn ôm ngươi…”

Tạ Nghiễn Thanh nghe vậy khẽ cau mày, cậu không biết Hàn Huệ Dĩnh đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu biết họ không nên như thế này. Bởi vì làm như vậy quá mức mập mờ rồi, hơn nữa cậu đối với người ta cũng không có bất kỳ ý nghĩ nào khác, cho nên không nên để đối phương tùy tiện ôm cậu.

Cho nên Tạ Nghiễn Thanh không do dự nhiều, vươn tay đẩy Hàn Huệ Dĩnh ra, sau đó cau mày nói với cô ấy: “Lần sau đừng làm loại chuyện này nữa, bởi vì cậu làm như vậy rất dễ bị người khác hiểu lầm đấy.”

Hàn Huệ Dĩnh nghe vậy sắc mặt trắng bệch, cô hiểu được ý tứ trong lời nói của Tạ Nghiễn Thanh, đối phương rõ ràng là đang cự tuyệt cô. Mặc dù trong lòng cô rất thích cậu, nhưng cô cũng là người biết xấu hổ, sẽ không vội vàng tự tìm xấu hổ. Cho nên sau khi bị Tạ Nghiễn Thanh từ chối, cô ấy đỏ hoe mắt quay người rời đi, thậm chí còn quên nói lời từ biệt với cậu.

Tạ Nghiễn Thanh nhìn bóng dáng đối phương đi xa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Thành thật mà nói, cậu không giỏi đối phó với những chuyện như vậy, cậu cũng không muốn làm đối phương quá khó xử, dù sao thì cậu vẫn có ấn tượng tốt với Hàn Huệ Dĩnh.

Tạ Nghiễn Thanh nghĩ như vậy liền quay người trở về, cậu muốn giải thích chuyện của Hàn Huệ Dĩnh với Dương Từ, nhưng khi trở về tìm khắp một vòng nhà cũng không tìm thấy Dương Từ đâu, trái tim cậu nhịn không được đập thình thịch.

Nghĩ đến lúc trước khi ở nhà, Dương Từ hết lần này đến lần khác chạy ra cắt ngang Hàn Huệ Dĩnh. Khi Tạ Nghiễn Thanh chuẩn bị tiễn Hàn Huệ Dĩnh, với tính cách của Dương Từ, anh chắc chắn sẽ đi theo cậu, đoán chừng là đối phương nhìn thấy cảnh Hàn Huệ Dĩnh ôm cậu, rồi trong lòng không vui liền kiềm không được bỏ chạy rồi.

Tạ Nghiễn Thanh trong tiềm thức muốn đi tìm Dương Từ, cậu muốn đến gặp Dương Từ để giải thích với anh. Nhưng cậu còn chưa kịp nhấc chân đuổi theo, liền nhớ tới đoạn đối thoại mấy ngày trước giữa cậu và ông nội.

Tạ Nghiễn Thanh ngập ngừng thăm dò hỏi ông nội vài câu, hỏi ông nội sẽ phản ứng thế nào nếu một người đàn ông như Trần Túc Thần thích mình. Nhưng không ngờ phản ứng của ông nội lại rất lớn, ông nhìn chằm chằm ông trừng đôi mắt hổ ra giận dữ hét: “Nếu nó dám, vậy ta đánh gãy chân nó, để nó không có chuyện gì lại thầm thương trộm nhớ cháu trai ta!”

Tạ Nghiễn Thanh nghe vậy trong lòng phát lạnh, đây chẳng qua là lời nói uyển chuyển và thăm dò của cậu mà thôi. Nếu ông nội biết người thích mình là Dương Từ, mà cậu cũng có chút tình cảm với Dương Từ, sợ rằng thân thể của ông nội sẽ không chịu nổi.

Ông nội là người quan trọng nhất của Tạ Nghiễn Thanh, cậu rất sợ ông nội sẽ vì chuyện này mà nổi giận. Dù sao ông ngoại bây giờ cũng không còn trẻ nữa, cũng không có mấy năm sống khỏe mạnh ổn định để hưởng thụ, thật sự không muốn để ông nội đến cuối đời vẫn phải lo lắng cho mình. Nghĩ đến đây, Tạ Nghiễn Thanh nghiến răng, không những không vì chuyện này đến gặp Dương Từ, mà hai ngày sau đó cũng không gặp lại Dương Từ.

Dương Từ mấy ngày nay bận rộn, đầu tiên là bận chuyển ký túc xá đến ký túc xá nghiên cứu sinh, sau đó đi theo giáo viên hướng dẫn giải quyết chuyện của Lưu Thạnh Quốc. Ký túc xá nghiên cứu sinh bây giờ vẫn còn rất trống, một tầng của toàn lầu còn chưa ở đầy, cho nên Dương Từ có thể sống trong ký túc xá một mình.

Dương Từ không có nhiều đồ đạc, dù sao anh cũng không ở ký túc xá lâu nên việc chuyển ký túc xá rất dễ dàng. Sau khi họ chuyển ký túc xá, bước tiếp theo là giải quyết chuyện của Lưu Thạnh Quốc.

Những chuyện khác đều là chuyện nhỏ, chẳng hạn như không tắm rửa mà ngủ trên giường của Dương Từ, trộm sử dụng các vật dụng cá nhân của Dương Từ, v.v. Những điều này cùng lắm là vấn đề về đạo đức, báo lên trên cũng sẽ không bị trừng phạt gì. Nhưng một khi những chuyện này liên quan đến trộm cắp, thì không đơn giản chỉ là xin lỗi.

Lưu Thạnh Quốc không chỉ phải trả lại đồ cho Dương Từ mà có lẽ trong hồ sơ còn phải lưu vết đen tội danh trộm cắp kia. Lưu Thạnh Quốc bây giờ có lẽ cũng biết sợ rồi, sau đó cho dù là viết kiểm điểm hay là xin lỗi đều rất nghe lời, hoàn toàn không có dáng vẻ hùng hổ doạ người như trước.

Hồ sơ bị lưu vết đen tội trộm cắp, công khai xin lỗi trên đài phát thanh, nhà trường còn đưa ra hình phạt. Loại chuyện này có thể nói là chuyện cực kỳ nghiêm trọng ở thời đại này. Nếu thái độ của Lưu Thạnh Quốc còn tệ hơn nữa, nhà trường vì để bắt điển hình (bắt để răn đe người sau không tái phạm) nói không chừng còn khuyên nghỉ học, cho nên Lưu Thạnh Quốc sau đó đã hoàn toàn kinh sợ rồi.

Có lẽ để vạch ra ranh giới với Lưu Thạnh Quốc, những người bạn cùng phòng khác của Dương Từ cũng lần lượt viết đơn xin, cuối cùng cùng nhau đuổi Lưu Thạnh Quốc ra ngoài, phân hắn ta vào ký túc xá trong một góc yên tĩnh.

Theo lý mà nói đã xử phạt một phiền phức lớn như, trong lòng Dương Từ nên có tâm trạng tốt mới đúng. Nhưng vì chuyện kia của Tạ Nghiễn Thanh, tâm trạng của anh vẫn u ám hoài. Ngày hôm đó khi nhìn thấy Hàn Huệ Dĩnh ôm Tạ Nghiễn Thanh, anh đã không thể kìm lòng được và trộm bỏ chạy một mình. Thực ra anh biết chuyện này không thể trách Tạ Nghiễn Thanh, bởi vì rõ ràng là Hàn Huệ Dĩnh đột nhiên ôm lấy Tạ Nghiễn Thanh, vẻ mặt của Tạ Nghiễn Thanh lúc đó cũng rất kinh ngạc.

Điều khiến Dương Từ cảm thấy buồn là sau khi Tạ Nghiễn Thanh phát hiện ra anh đã lén lút bỏ đi, cậu không những không chủ động đến gặp anh để giải thích mà hai ngày sau đó còn tránh mặt anh, điều này khiến Dương Từ cảm thấy buồn không thể tả. Vì vậy, Dương Từ người chưa bao giờ hút thuốc hay uống rượu, sau khi chuyển đến ký túc xá mới đã mua rất nhiều rượu và uống hai cân rượu một mình trong ký túc xá.

Hôm nay sau giờ học buổi chiều Tạ Nghiễn Thanh đã cố ý đến nhóm nghiên cứu một chút, khi cậu trở lại, đã gần mười giờ tối. Vài ngày trước, vệ sĩ của cậu hiếm khi xin phép về quê, vì vậy Tạ Nghiễn Thanh đã sống một mình trong thời gian này.

Tạ Nghiễn Thanh trở lại với một cơ thể mệt mỏi, thay giày trong bóng tối và chuẩn bị bật đèn. Không ngờ, khi cậu đang chạm vào dây đèn, trong bóng tối có đôi tay ôm lấy cậu, dọa Tạ Nghiễn Thanh sợ đến mức ngay từ phản ứng đầu tiên đã cho đối phương một khuỷu tay.

Thân thủ của người đang ôm cậu hiển nhiên tốt hơn cậu rất nhiều, tùy tiện liền có thể khống chế cánh tay của cậu, không chỉ như vậy, đối phương còn quá đáng, ngay lúc khống chế được cậu liền trực tiếp bắt nạt câu, đôi môi mang theo mùi rượu nồng nặc ép lên đôi môi của cậu.

Tạ Nghiễn Thanh sợ hãi chỉ là nhất thời, bởi vì khi đối phương nắm lấy cánh tay của cậu, cậu đã nhận ra người trong bóng tối là ai. Nếu người khác đối xử với cậu như vậy, cậu nhất định sẽ rất sợ hãi, liều chết cũng sẽ phản kháng lại.

Nhưng người trong bóng tối chính là Dương Từ, người luôn xuất hiện đúng lúc để bảo vệ cậu, cho dù biết rõ hôm nay Dương Từ có gì đó rất không đúng, nhưng cậu vẫn không một chút sợ hãi. Ngay cả khi đôi môi nóng bỏng của Dương Từ ấn xuống, cả người cũng sững sờ trong giây lát.

Giọng nói của Dương Từ rất gần cậu, gần như kề sát bên tai cậu, anh nói: “Tạ Nghiễn Thanh, em đã chịu đựng đủ rồi. Hôm nay em chỉ hỏi anh một chuyện. Em rất rất… Rất thích anh, anh đối với em… Có phải cũng có chút thích em hay không?

Tạ Nghiễn Thanh nghe thấy lời này định mở miệng, nhưng Dương Từ dường như sợ rằng cậu sẽ từ chối, vì vậy anh lập tức giành trước một bước nói: “Đừng vội trả lời em, em sẽ cho anh một tháng để suy nghĩ rõ ràng. Một tháng sau… nếu anh vẫn như cũ một chút cũng không thích em, em sẽ… Em sẽ chủ động rút lui khỏi thế giới của anh, sau này sẽ không bao giờ quấy rầy cuộc sống của anh nữa.”

[text_hash] => 6994aef8
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.