Array
(
[text] =>
Chương 144
Hai anh em Tạ gia đích thân đến đón người, ngoại trừ vì trước đó Dương Quốc Hữu đã đối xử chăm sóc cho ông nội và Tạ Nghiễn Thanh, nguyên nhân chủ yếu là vì Tạ Nghiễn Sâm và Dương Quốc Hữu là người quen cũ. Cho nên khi biết Dương Quốc Hữu sẽ trở lại trong kỳ nghỉ, Tạ Nghiễn Sâm đã sớm chuẩn bị xong tự mình chạy đến một chuyến.
Tạ Nghiễn Sâm mang theo Tạ Nghiễn Thanh đứng cách đó không xa, cũng không đi qua đứng cùng Dương gia. Lần này Dương gia tới đón người, ngoài Dương Từ còn có Dương Gia Hữu, Dương Mãn Thương. Ba người bọn họ từ sáng sớm đã đến đây chờ đợi, hiện tại đã đợi ở ga xe lửa được hai tiếng rồi.
Dương Từ thực sự muốn đi qua và nói chuyện với Tạ Nghiễn Thanh, nhưng Tạ Nghiễn Thanh luôn không muốn nhìn anh, điều này làm cho Dương Từ cũng ngại đi qua. Dương Từ nghĩ Tạ Nghiễn Thanh chắc chắn vẫn đang đấu tranh trong lòng, anh cũng không muốn ở trước mặt anh trai Tạ Nghiễn Thanh nói cái gì, chỉ đành phải đứng phía sau Dương Gia Hữu và im lặng chờ đợi.
Chuyến tàu của Dương Quốc Hữu đến lúc chín giờ sáng, vì Dương Quốc Hữu bị thương trên người và cánh tay nên lần này trở về còn có một nhân viên công vụ, là đặc biệt đưa Dương Quốc Hữu trở lại. Người đầu tiên xuống xe là nhân viên công vụ đó, đối phương xách hành lý của một nhà Dương Quốc Hữu, theo sau là Dương Quốc Hữu với một cánh tay đang bị treo.
Dương Quốc Hữu dường như không thay đổi nhiều, ngoại trừ vết sẹo trên má, trông anh ấy vẫn như lúc rời đi, anh ấy vẫn là người đàn ông ít cười và lạnh lùng. Anh ấy vừa xuống tàu vừa nhìn về phía sau, Điền Kiều Kiều người đi theo sau anh ấy đang bế đứa trẻ, đang lẩm bẩm điều gì đó sau lưng anh ấy.
Thấy vậy, Dương Từ lập tức vui vẻ chạy về phía trước, còn không đợi anh chạy tới trước mặt Dương Quốc Hữu, anh đã bị chặn lại bởi người nhân viên công vụ có vẻ ngoài nghiêm túc kia. Đối phương một mặt không vui nhìn chằm chằm Dương Từ, sau đó chỉ vào Dương Quốc Hữu phía sau cau mày nói: “Đoàn trưởng của bọn ta bị thương, các ngươi nhất định phải cẩn thận chút, đừng tùy tiện đụng vào anh ấy, cẩn thận đụng vào vết thương trên người anh ấy.”
Dương Quốc Hữu nghe vậy đúng lúc vừa quay đầu lại, không thèm để ý tới người vừa nói, liền bước tới dùng tay kia ôm lấy Dương Từ. Thấy cảnh này, nhân viên công vụ nhất thời nổi giận, giơ tay chỉnh lại mũ giải phóng bị người ta chen chúc mà lệch đi, lập tức đặt hành lý xuống liền muốn tách hai người họ ra.
“Anh đang làm gì đấy, anh đang làm gì đấy? Anh quên vết thương rồi sao? Chủ nhiệm Trương đã nói với anh rồi đấy, đoàn trưởng à sao anh lại không hiểu chuyện như vậy chứ?”
“Trước đây rõ ràng là anh đã đồng ý rồi, sao vừa xuống tàu liền quên mất rồi, cẩn thận vết thương trên người anh chứ! Đúng thật là… Thật là không hiểu chuyện!”
Dương Quốc Hữu người bị nói là không hiểu chuyện liếc anh ấy một cái, người nhân viên công vụ trẻ tuổi vốn hung hăng ngay lập tức sợ hãi. Mặc dù chủ nhiệm Trương đã cho anh ấy một đặc quyền khi anh ấy đến đây, để anh ấy nhìn chằm chằm Dương Quốc Hữu dưỡng thương. Nhưng dù sao anh ấy cũng chỉ là lính dưới trướng Dương Quốc Hữu, sau này cũng phải ở bên cạnh Dương Quốc Hữu rất nhiều năm nữa, so với chủ nhiệm Trương, anh ấy vẫn sợ Dương Quốc Hữu hơn.
Sau khi bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh, Dương Quốc Hữu đã nhìn kỹ Dương Từ. Đừng thấy trước đây Dương Từ đã gửi cho anh ấy mấy tấm ảnh, nhưng cảm giác những bức ảnh vẫn khác xa so với người thật, ít nhất không thể nhìn thấy dáng người và cơ thể của Dương Từ trong ảnh. Sau khi Dương Quốc Hữu buông Dương Từ ra, thuận tay anh ấy lại xoa đầu Dương Từ, liền phát hiện Dương Từ đã cao ngang với anh ấy, đúng thật là bất tri bất giác mà đã trưởng thành rồi.
Dương Từ vui vẻ nhìn anh hai nói: “Anh hai, cuối cùng anh cũng trở về rồi, anh đâu biết được em nhớ anh nhiều như nào đâu.”
Không đợi Dương Quốc Hữu trả lời Dương Từ, đứa nhỏ thơm mùi sữa liền được nhét vào lòng anh. Dương Từ thẫn thờ nhìn đứa bé trong lòng, hồi lâu mới cẩn thận ôm chặt lấy đứa bé. Điền Kiều Kiều người đã đưa đứa trẻ ra ngoài thành công, nhịn không được duỗi eo như trút được gánh nặng.
Điền Kiều Kiều mỉm cười và nói với Dương Từ: “Được rồi, được rồi, em đừng có sến súa nữa. Có công phu nói chuyện sến súa như vậy không bằng giúp chị ôm bé con đi. Con bé Muội Muội này quá nặng rồi, như quả cân đặc ruột ấy.”
Dương Từ nghe vậy dở khóc dở cười, làm gì có người mẹ nào có thể nói như vậy về con mình chứ. Cũng may đứa nhỏ còn đang ngủ, nếu không lúc tỉnh lại nhất định sẽ không vui. Dương Từ mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng anh cũng ước lượng thử “quả cân” này, được thôi, đứa nhỏ này thật sự có chút nặng.
Con gái thường trông giống cha hơn, Muội Muội lớn lên trông khá giống Dương Quốc Hữu. Theo lý mà nói vẻ ngoài như vậy của Dương Quốc Hữu khi đặt trên mặt của bé gái sẽ có chút kỳ quặc, nhưng thực tế là cô bé trông khá dễ thương.
Có lẽ bởi vì cô ấy là một phiên bản thu nhỏ, với cả cô bé cũng có những đặc điểm của Điền Kiều Kiều, vì vậy vẻ ngoài của đứa bé trong khí chất anh hùng lại hiện ra chút thanh tú, theo người chú nhỏ Dương Từ thấy thì rất dễ nhìn.
Khi Dương Từ nghiêng đầu nhìn đứa trẻ trong lòng mình, Dương Gia Hữu bọn họ cũng đi về phía bên này. Mãi đến sau khi Dương Quốc Hữu nói chuyện với gia đình xong, Tạ Nghiễn Sâm mới dắt em trai mình đi tới. Hai người này có thể coi như người quen cũ, cách chào hỏi cũng khác với những người khác. Dương Quốc Hữu chưa kịp nói gì thêm với mọi người, vì cơn mưa nhẹ bất chợt, mọi người đã lên xe rời khỏi đây.
Từ lâu trong khu đại viện đã biết Dương gia có một người con trai thứ hai là quân nhân, nghe nói mấy ngày nữa sẽ trở về. Vì con cái Dương gia ai cũng ưa nhìn nên mọi người trong khu cũng rất tò mò về Dương Quốc Hữu.
Đúng lúc hôm nay được nghỉ, trời lại mưa, một đám người ở nhà không có việc gì làm, lần lượt nhìn ra bên ngoài, muốn xem có náo nhiệt gì để xem, kết quả không nghĩ đến thật sự để họ nhìn thấy được.
Xe của Tạ Nghiễn Sâm đã được đăng ký ở cổng, sau khi chào hỏi với ông bác ở cổng, liền lái xe thẳng vào đại viện. Bởi vì lần này có nhiều người hơn nên ngoài xe của Tạ Nghiễn Sâm, Dương Gia Hữu còn mượn một chiếc xe từ nhà máy của họ.
Hai chiếc xe lần lượt dừng trước cửa Dương gia, hàng xóm sống gần Dương gia lập tức lấy lại tinh thần. Ngay khi hai người chạy ra ngoài, giả vờ đi ngang qua hỏi chuyện gì thì thấy mấy người đàn ông cao lớn bước xuống xe. Tất cả đều là những thanh niên đẹp trai với đôi chân dài, tư thế ngay thẳng, nhất thời làm một người bác gái trong đó choáng váng.
Dương Từ không để ý tới hai người bên ngoài, anh cẩn thận ôm đứa trẻ trong lòng, đang định ôm đứa trẻ vội vã chạy về trong mưa, thì không biết từ lúc nào trên đầu anh đã có một chiếc ô. Dương Từ nghi ngờ nhìn chủ nhân của chiếc ô, và thấy Tạ Nghiễn Thanh hơi cau mày nhìn anh.
Tạ Nghiễn Thanh: “Đi thôi, đừng làm ướt đứa nhỏ.”
Dương Từ nghe vậy nhếch khóe môi, sau đó đi chung một chiếc ô với Tạ Nghiễn Thanh, cứ như vậy mà đi về phía nhà. Ngay khi cả hai bước vào nhà, họ đã đụng mặt với Lưu Tiêm Mai bọn họ. Ngay khi Lưu Tiêm Mai nhìn thấy đứa trẻ trong vòng tay của Dương Từ, bà ấy lập tức không nhìn thấy Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh nữa. Lưu Tiêm Mai ôm lấy cháu gái lớn của mình, liền bỏ qua hai người đang đứng ở cửa, đồng thời, bà cũng quên mất con trai hai và con dâu hai của mình.
Nhìn mẹ ruột như vậy, Dương Từ không khỏi bất mãn lẩm bẩm: “Mẹ không phải nói yêu con nhất sao?”
Tạ Nghiễn Thanh ở một bên nghe vậy cười cười, cảm thấy Dương Từ lúc này mới phù hợp với tuổi tác của anh, không giống trước đây luôn có dáng vẻ ông cụ non, một chút cũng không giống một đứa trẻ mười tám mười chín tuổi gì cả.
Không đợi Dương Từ mượn việc bị Lưu Tiêm Mai phớt lờ, định bán thảm trước mặt Tạ Nghiễn Thanh, sau đó vừa quay đầu lại đã bị nhét cơm chó. Bởi vì anh nhìn thấy anh hai thân yêu của mình đang vòng cánh tay không bị thương ôm eo chị dâu hai, giống như muốn tránh bùn đất làm bẩn đôi giày mới của chị dâu hai vậy, đối phương chứ như vậy mà một tay tập trung hoàn toàn kéo người tiến vào nhà.
Khung cảnh sức lực bạn trai bùng nổ như này đối với người khác thì khá đẹp mắt, nhưng đối với Dương Từ thì lại đầy tổn thương. Anh vừa bị Lưu Tiêm Mai làm tổn thương một lần, cảm thấy trái tim mong manh của mình lại bị đâm một nhát nữa.
Nghĩ đến bây giờ mình vẫn là một con chó độc thân, người phụ nữ xấu xa Điền Kiều Kiều lại còn ném cơm chó nữa, Dương Từ một quả chanh chua một mặt không vui tiến lên, còn chưa nhìn thấy người liền bắt đầu om sòm rồi.
“Điền Kiều Kiều, anh hai của em đang bị thương đó, sao chị không chú ý một chút chứ?”
Trước đây khi Điền Kiều Kiều chưa rời đi, ở quê nhà cô ấy mỗi ngày đều cùng Dương Từ cãi nhau. Dương Từ là con út trong gia đình không chịu nhường cô ấy, Điền Kiều Kiều cũng là con út trong mắt nhà mẹ đẻ cô ấy, cho nên hai người này không bao giờ nhượng bộ nhau.
Lúc này Điền Kiều Kiều nghe thấy lời nói bốc mùi chua loét của Dương Từ, lập tức lấy lại vẻ kiêu ngạo cãi cọ lúc trước, dựa vào bên người Dương Quốc Hữu mỉa mai: “Anh ấy là người đàn ông của chị, chị muốn dùng như nào thì dùng, em quản không được đâu.”
Dương Từ: “Em dựa và cái gì mà không quản được chứ, anh ấy là anh hai của em đấy, anh ấy lại không phải là bán cho chị rồi, dựa vào cái gì mà không cho em quản chứ!”
Điền Kiều Kiều: “Em là em trai thì ghê gớm lắm hả? Chị còn là vợ của anh ấy nữa đấy, anh ấy đương nhiên càng nghe lời chị hơn rồi!”
Mắt thấy hai người ngươi một câu ta một câu, sắp cãi nhau tới nơi. Dương Quốc Hữu người bị bắt ở giữa, véo chính giữa lông mày của mình, anh ấy còn cho rằng thói quen cãi nhau của hai người đã được chữa khỏi sau khi xa cách trong một thời gian dài như vậy, nhưng bây giờ có vẻ như… Đúng thật là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà.
Dương Quốc Hữu cũng không quan tâm hai người đấu võ miệng với nhau, bởi vì hai người này trước đây đã như vậy, họ sẽ sớm hòa giải thôi. Quả nhiên, hai người không cãi nhau vài câu, chỉ vì tiếng khóc của thằng nhóc nhà anh ba, bọn họ lập tức quên mất vừa rồi còn tranh cãi gì, cùng nhau bước nhanh về phía tiếng khóc.
Ông nội Dương đang ôm đứa cháu đang khóc, vụng về pha sữa bột cho đứa nhỏ. Thấy cháu dâu hai và cháu trai nhỏ đi tới, vội vàng cầu cứu hai đứa rồi nói: “Ôi, vừa rồi ra chỉ lo đi nghe kịch, quên mất thời gian cho thằng nhóc này ăn. Lúc này sợ là bị đói rồi, nếu không cũng không khóc dữ dội như vậy.”
Giống như tiếng khóc của trẻ con sẽ bị nhiễm bệnh, nghe thấy tiếng trẻ con khóc dưới lầu, Muội Muội đang ngủ bỗng òa khóc. Khi mở mắt ra nhìn thấy người bà lạ mặt, càng sợ hãi đến mức há to cổ họng và hét lên. Điền Kiều Kiều lập tức đặt bình nước nóng xuống, giẫm lên đôi giày cao gót nhỏ chạy lên lầu, cả Dương gia một phen náo loạn.
Tạ Nghiễn Thanh chưa từng nhìn thấy một khung cảnh như đánh trận như vậy trước đây, cậu không biết nên giúp Dương Từ pha sữa bột hay là nên đi xem đứa nhỏ đang bị dọa sợ hãi. Không đợi cậu làm rõ mình nên làm gì đây, Dương Từ người đã chuẩn bị sẵn sữa bột cho đứa trẻ, đã nhanh chóng đặt bình sữa vào tay Tạ Nghiễn Thanh.
“Thầy Tạ, anh giúp em đút sữa cho đứa nhỏ, em lên đó xem có chuyện gì không?”
Tạ Nghiễn Thanh nghe vậy liền bối rối, cậu làm gì biết đút sữa cho đứa nhỏ chứ, nhưng tiếc là không đợi cậu mở miệng nói gì, Dương Từ đã ba bước thành hai bước lên lầu rồi. Thấy vậy, Tạ Nghiễn Thanh không còn cách nào khác đành phải lấy bình sữa cho bé bú, may mà con trai của Dương Gia Hữu rất ngoan, chỉ cần bé ngậm núm vú giả là mọi chuyện sẽ ổn.
Ngay khi Tạ Nghiễn Thanh bị buộc phải làm vú em, nhiều người đã đến trước cửa Dương gia, họ tò mò nhìn vào trong sân. Một trong những người bác gái tích cực nhất là mẹ của cô gái đã đi xem mắt với Dương Từ trước đây.
Đối phương tích cực như vậy là vì con gái của cô ấy. Con gái bà là một nhà nghiên cứu khoa học, tuy không nổi tiếng bằng Dương Từ nhưng cũng đã là một cô gái rất tốt rồi. Cô gái tên là Tề Nguyệt Chi, cô ấy đã hai mươi sáu tuổi rồi, cùng tuổi với Tạ Nghiễn Thanh. Chính vì đã lớn tuổi nên mẹ cô hay cáu bẳn và hay lo lắng.
Trước đây, khi sắp xếp cho con gái mình đi xem mắt với Dương Từ, bà cảm thấy Dương Từ còn quá trẻ, hai người gặp nhau có lẽ sẽ không thành công. Cho nên sau khi hai người thật sự thất bại, bà ấy đối với kết quả này cũng không có phản ứng gì lớn.
Sau đó, bà ấy phát hiện ra Dương gia có gen tốt, tất cả những đứa trẻ trong gia đình đều rất xuất sắc, liền nghĩ đến việc chú ý nhiều hơn đến Dương gia, nói không chừng còn có thể gặp được một vài thiếu niên tài giỏi tuấn tú. Không thể không nói, bác gái chính là bác gái, ánh mắt của bác quả thực rất chuẩn, quả thực bà ấy đã chú ý được một chút cơ hội.
Ví dụ như anh em Tạ gia đã từng đến Dương gia vài lần, hai người này không thua gì con cái Dương gia, người em kia lại càng thanh tú hơn. Nhưng sau khi Tề Nguyệt Chi nghe thấy ý của mẹ mình, cô ấy đã trực tiếp phủ nhận cái người Tạ Nghiễn Thanh này.
“Mẹ, lần sau khi mẹ tìm đối tượng, mẹ có thể hỏi kỹ trước được không. Dương Từ trước đó đã có người thích, Tạ Nghiễn Thanh này cũng vậy. Con mỗi ngày có rất nhiều công việc bận rộn, mẹ đừng có vì chuyện của con mà lại mệt mỏi, đợi sau khoảng thời gian bận rộn này xong đi, mẹ yên tâm, con tuyệt đối sẽ tự mình nghiêm túc tìm một người đàn ông trở về.”
Mẹ của Tề Nguyệt Chi không tin những gì Tề Nguyệt Chi nói, bởi vì Tề Nguyệt Chi thực sự rất bận rộn. Người trợ lý phụ trách chăm sóc cô ấy trước đó nói, Tề Nguyệt Chi bận rộn không có thời gian ăn cơm, trước đó một thời gian cô ấy vì đau bụng mà lén lút đến bệnh viện. Dưới tình huống như này, bà hoàn toàn không tin lời con gái mình nói, chuyện tìm bạn đời cho con gái vẫn là để bà ấy tìm cho.
Nếu người em trai Tạ Nghiễn Thanh này không được, thì không phải vẫn còn anh trai của đối phương sao? Lần này bà ấy nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện giống như lần trước. Cho nên hôm nay bà ấy cuối cùng cũng gặp lại đối phương, bà ấy liền vội vàng chạy tới Dương gia.
Gần đây, cô và Lưu Tiêm Mai đã trở nên thân thiết hơn, cả hai đều có tính cách rất cởi mở, mối quan hệ của họ dần trở nên tốt đẹp hơn. Sau khi Lưu Tiêm Mai giao cháu gái lớn của mình cho Điền Kiều Kiều, bà ấy ra ngoài gọi mọi người trong đại viện vào.
Ngay khi mẹ Tề nhìn thấy Lưu Tiêm Mai đi ra, bà ấy đã vẫy tay với đối phương từ xa. Thấy vậy, Lưu Tiêm Mai không đi qua ngay mà cho tất cả khách vào trong nhà, bà ấy mới cầm ô đến và hỏi có chuyện gì sao?
Cùng lúc đó, ở phía bên kia, Tô Ấu Đình người vừa mới đến thủ đô, đang gọi cho Dương Lăng Húc với chiếc điện thoại trên tay. Lần này cô ta quay về thủ đồ là vì nhà mẹ đẻ xảy ra chuyện, cho nên mới từ nơi xa một mình chạy đến thủ đô.
Tô Ấu Đình bắt chuyến tàu sớm hơn Dương Quốc Hữu, vì vậy cô ta xuống tàu từ sáng sớm. Cô ta không rời ga tàu ngay vì còn đợi người nhà đến đón, trước khi cô ta trở về đã nói là sẽ tới đón nhưng đợi rất lâu cũng không có ai đến, ngược lại cô ta đã nhìn thấy Dương Quốc Hữu bọn họ.
Nói đến cũng thật tình cờ, đã lâu như vậy không gặp, cô ta vừa mới tới thủ đô, lại đụng phải người Dương gia, thật là một nghiệt duyên không nói được.
Bây giờ Dương Lăng Húc đang học đại học ở nơi khác, khi Tô Ấu Đình nghĩ đến cảnh tượng mà cô ấy vừa thấy, liền nhịn không được nói với Dương Lăng Húc: “Anh có lẽ không biết em vừa mới nhìn thấy gì đâu, em vậy mà lại nhìn thầy Dương Quốc Hữu bọn họ rồi?”
Dương Lăng Húc đầu dây bên kia vốn là rất không kiên nhẫn, nhưng hiện tại nghe được lời nói của Tô Ấu Đình, hắn nhíu mày: “Hắn sao lại ở thủ đô? Hắn không phải…”
Tô Ấu Đình: “Em cũng không biết, nhưng là Dương Từ bọn họ đến đón anh ta, anh ta chắc là đến để gặp người già. Dương Quốc Hữu người đàn ông này rất hiếu thảo, có lẽ vì hiếm khi có ngày nghỉ nên anh ta mới cố ý đến đây.”
Khi nói về điều này, trong Tô Ấu Đình cảm thấy hơi khó chịu. Trong khoảng thời gian này, cuộc sống của họ không mấy suôn sẻ nên khi ở bên nhau, hai người đã xảy ra nhiều cãi vã. Đặc biệt là bây giờ cả gia đình đều là Tô Ấu Đình chống đỡ, Dương Lăng Húc còn ở trong trường học mập mờ với nữ sinh khác, tình cảm của Tô Ấu Đình dành cho Dương Lăng Húc đã thay đổi rất nhiều. Nhất là bây giờ so với những người khác của Dương gia, sự bất mãn nồng đậm lại càng lộ rõ.
[text_hash] => 8dbe9356
)