Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 138 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 138

Array
(
[text] =>

Chương 138

Sau cả buổi chiều, Dương Từ đều bị các giáo sư này lôi kéo, vẫn cứ thảo luận về tác phẩm này của anh. Từ chất liệu vỏ của chiếc xe, đến năng lượng cung cấp năng lượng cho chiếc xe và thiết bị tín hiệu do chính Dương Từ chế tạo.

Thấy đã gần bảy tám giờ tối, mọi người mới nhớ tới chuyện thu học sinh, rồi lại tranh cãi không dứt suốt nửa tiếng đồng hồ. Vốn dĩ giáo sư Trần có tính cách nói một không nói hai, nếu ông ấy đã chỉ đích danh muốn người học sinh Dương Từ này, cho dù thế nào cuối cùng thì Dương Từ đều phải theo ông ấy.

Nhưng tình huống lần này lại khác, tác phẩm của Dương Từ rất có ích trong quân đội, cho dù kỹ thuật hiện tại không thể sản xuất hàng loạt nhưng bọn họ có một thiên tài thông minh như Dương Từ, nhất định phải mượn người để đi nghiên cứu một hồi.

Ngoài ra, Dương Từ đã tự học được rất nhiều kiến ​​​​thức chuyên môn, một học sinh như anh không thể chỉ có giáo viên được. Cho nên sau khi mọi người thảo luận kỹ càng, họ định để Dương Từ đi vào bộ đội với thủ trưởng Tần trước, đợi bên quân đội bên kia dùng xong rồi khi trở về lại học tập với bọn họ.

Thủ trưởng Tần cho Dương Từ hai ngày để giải thích tình hình bên đây với gia đình anh. Vì trường sắp nghỉ hè nên lần này Dương Từ rời đi nhất thời sẽ không về được liền, đoán chừng phải đợi đến lúc khai giảng mới có thể từ bên đó trở về, cho nên anh vẫn cần phải thông báo cho gia đình.

Vào ngày hôm sau sau khi cuộc thi khoa học và kỹ thuật kết thúc, thay vì trao cho Dương Từ hạng nhất, anh đã được trao giải đặc biệt. Vì Dương Từ so với các học sinh khác, trong mắt nhiều giáo viên, anh là đang đè bẹp người khác, điều này sẽ gây đả kích nghiêm trọng đến sự tự tin của các học sinh tham gia khác.

Dương Từ không có bất kỳ phản đối nào về điều này, vốn dĩ anh là một người tự mang bug nên anh thực sự rất xấu hổ khi tranh giành hạng nhất với họ. Nhưng cho dù anh không tham gia thi đấu, phần thưởng nên đưa cho anh vẫn là phải đưa cho anh. Dù sao thì những người biết chuyện bên trong đều biết Dương Từ đã mang đến cho họ bao nhiêu bất ngờ.

Nếu tác phẩm có sự tham gia của Dương Từ thực sự thành hiện thực, nó nhất định sẽ có đóng góp to lớn cho đất nước của họ. Cho nên Dương Từ ngoài giấy chứng nhận và cúp của giải thưởng đặc biệt, cho dù là bên trên hay là nhà trường đều thưởng cho anh.

Sau khi Dương Từ nhận giải, anh mang theo đồ trực tiếp trở về nhà. Anh dự định ở nhà một ngày, sau đó sẽ trực tiếp từ nhà xuất phát. Hôm nay thời tiết đã rất nóng, anh đi bộ đội cũng không cần mang theo quá nhiều đồ vật, chỉ cần hai bộ quần áo để thay là được.

Đến gần bốn giờ chiều, Dương Từ ngồi xe trở về nhà. Dương Mãn Thương đưa ông bà nội ra ngoài đi chơi, Lưu Tiêm Mai đang chuẩn bị bữa tối ở nhà, còn Dương Gia Hữu đang bế con đi tới đi lui trước nhà.

Sau khi ở cử xong Vu Hân Tuyết đã đến trường, trong thời gian này đứa con đều là Dương Gia Hữu chăm sóc. Bởi vì trong tay hai vợ chồng trẻ còn có một ít tiền tiết kiệm, lại thêm ở nhà ăn uống cũng không cần bọn họ lo lắng, nên Dương Gia Hữu định đợi đến khi con lớn rồi mới đi làm.

Những người còn lại trong Dương gia đối với việc này cũng không có ý kiến ​​gì, dù sao hiện tại đều là người già nhàn rỗi ở nhà, ông bà bây giờ chỉ muốn dưỡng già, mà Dương Mãn Thương và Lưu Tiêm Mai cũng không muốn giữ cháu nữa. Đối với họ mà nói so với việc để họ giữ một đứa cháu, chỉ nấu cơm nhiều hơn cho hai người ăn căn bản không là gì cả.

Chăm sóc con cái là một công việc vô cùng vất vả, ban ngày không những cực khổ mà ban đêm cũng không được nghỉ ngơi thoải mái, lâu ngày cơ thể người già sẽ bị ảnh hưởng. Ngoài ra, cuộc sống trong nhà hiện đang diễn ra tốt đẹp, có một đứa trẻ có năng lực như Dương Từ, và họ đều muốn sống thêm vài năm nữa để hưởng phúc của con cháu.

Dương Từ đã lâu không trở lại, lần này ngoại trừ phần thưởng vừa đạt được, anh còn lấy ra rất nhiều thứ tốt từ trong không gian. Một số trong số đó là những món đồ mà anh đã tích trữ từ trước, và phần còn lại đều là những món đồ anh mới mua ở trường. Ví dụ như sữa bột cho người già và trung niên, như sữa và thịt cho chị dâu ba để bồi bổ cơ thể, vải để may quần áo cho gia đình, v.v.

Ban đầu, Dương Từ muốn trực tiếp mua quần áo, dù sao thì quần áo trong hệ thống Taobao cũng rẻ. Bất quá nghĩ đến ngày thường Lưu Tiêm Mai tương đối rảnh rỗi, tìm chút việc để bà ấy làm cũng là một chuyện rất vui. Theo Dương Từ thấy, may quần áo không phải là niềm vui gì, nhưng trong mắt phụ nữ thời đại này, có đủ vải ở nhà để họ may quần áo cho mình là điều khiến họ cảm thấy hạnh phúc.

Hơn nữa, Dương gia hiện tại lại có thêm một đứa cháu, Lưu Tiêm Mai luôn cằn nhằn về việc may quần áo cho nó, cho nên lần này Dương Từ đặc biệt mua rất nhiều vải. Anh đã một hơi mua rất nhiều màu sắc và chất liệu khác nhau trong, và cửa hàng còn nhiệt tình gửi thêm cho anh một số vải vụn, Dương Từ đã tiện thể mang tất cả chúng về.

Lưu Tiêm Mai nghe thấy giọng nói của Dương Từ bên ngoài, liền cầm theo nắm rau từ bên trong đi ra. Ngay khi nhìn thấy những chiếc túi lớn nhỏ trong tay Dương Từ, bà nhanh chóng đặt rau xuống và chạy về phía Dương Từ: “Ai ya, không phải ngươi nói sẽ bận một khoảng thời gian sao? Sao đột nhiên lại trở về rồi?”

Dương Từ nghe vậy liền để đồ đạc xuống, nói với Lưu Tiêm Mai: “Con trở về ở lại một ngày, sau đó còn phải đi nữa.”

Lưu Tiêm Mai nghe thấy lời của Dương Từ, bà ấy chỉ muốn hỏi sao thời tiết nóng nực như vậy mà anh chạy tới chạy lui làm gì, nhìn anh xem cả người đều là mồ hôi. Kết quả vừa chuyển mắt, nhìn thấy tấm vải lần này Dương Từ mang về, lập tức quên mất mình muốn nói gì với con trai, tiến lên sờ tấm vải, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Trời ơi, con lấy đâu ra mà nhiều vải như vậy, nhiều như vậy phải dùng không ít vật liệu đi?”

Dương Từ: “Vẫn ổn, đúng lúc gặp được bạn giúp đỡ một chút. Không phải trước đây mẹ vẫn luôn nhắc tới sao, cứ luôn muốn mấy tấm vải này sao? Con nghĩ nếu đã lấy được rồi, thì lấy nhiều chút đem về để mẹ làm quần áo mặc.”

Lưu Tiêm Mai nghe thấy những lời đó rất vui mừng, và ngay lập tức nghĩ đến chiếc máy may ở quê nhà, lập tức nhịn không được vô thức lầu bầu một câu: “Ai da, nếu mà mang theo máy may thì tốt rồi, máy may làm quần áo thì nhanh hơn nhiều rồi.”

Dương Từ nghe thấy lời này, mới nhớ ra chuyện này. Anh vội vàng mượn động tác đút tay vào túi mà cầm phiếu từ trong không gian ra. Lúc trước anh đã đổi một vài phiếu mua với Tô Tình Nhạc, còn mua 2 tấm từ trong tay bạn cùng phòng với giá cao. Đúng lúc có một phiếu mua máy may, một phiếu mua xe đạp, còn có một phiếu mua TV, và cả một phiếu mua đồng hồ sắp hết hạn.

Dương Từ lắc tấm vé trong tay và kéo Lưu Tiêm Mai đến cửa hàng bách hóa. Ban đầu, Lưu Tiêm Mai không đồng ý mua những thứ này, cho dù Dương Từ bây giờ mỗi tháng đều có hoa hồng, nhưng cái gì trong thành phố cũng đều tốn tiền, bà ấy không thể cứ để Dương Từ tiêu xài hoang phí như vậy được.

Nhưng sau khi nghe thấy Dương Từ đã giành được một giải thưởng, chỉ riêng tiền thưởng đã là 500 nhân dân tệ, Lưu Tiêm Mai đã bị choáng váng bởi mấy câu nói của Dương Từ, mơ mơ hồ hồ liền đi theo Dương Từ mua sắm. Đến khi hai mẹ con mang theo một đống đồ trở về, Lưu Tiêm Mai nhìn thấy mấy món đồ này liền đau lòng một hồi.

Dương Từ đã mua một chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng, một chiếc máy may hiệu Huynh Đệ, một chiếc đồng hồ đeo tay nữ cho Lưu Tiêm Mai, còn mua cho ông bà nội hai bộ đồ hè, mua một đôi giày vải quân đội mới cho Dương Mãn Thương. Sau đó còn mua một số bánh ngọt, bánh mì, kẹo vv.

Về việc tại sao lại không mua TV, là vì TV bây giờ là vật khan hiếm, đặc biệt là ở một thành phố lớn một chút như thế này, cho dù giá TV có đắt đến mấy thì ở thành phố nó vẫn là thứ mà mọi người đổ xô đi mua. Dương Từ không mua TV cũng không gấp gáp, may mà họ có mang theo cái radio ở nhà, dù không có TV vẫn có thể nghe radio.

Buổi cơm tối hai người ông bà nội đã trở về, liền phát hiện trong nhà lại bày trí thêm không ít đồ mới. Rực rỡ nhất là chiếc cúp của Dương Từ, ông bà nội cao hứng cứ ôm lấy không muốn buông, ngay cả Dương Mãn Thương cũng không khỏi tự hào uống thêm vài ly.

Sau khi mọi người vui vẻ dùng bữa xong, Dương Từ liền nói chuyện anh sắp đi vào quân đội: “Lần này sẽ phải đi mất một hai tháng, mọi người ở nhà đừng quá lo lắng cho con.”

Dương gia ngược lại không có gì phải lo lắng. Dù sao thì với bản lĩnh của Dương Từ đã bày ra ở đó, với cả Dương Từ sẽ một nơi như quân đội, Dương gia thực sự không có gì phải lo lắng.

Để dỗ dành ông bà vui vẻ, Dương Từ còn đưa hết phần tiền thưởng còn lại cho họ. Tiền thưởng được chia làm hai và đưa cho ông bà, giữ lại cho họ xem như là tiền vặt dùng vào ngày thường.

Bà nội nghe nói là tiền tiêu vặt mà anh đưa, vừa tức giận vừa buồn cười nói: “Ta cùng ông nội ngươi đều đã một đống tuổi rồi, trong tay cũng có chút tiền, cần gì phải để ngươi đưa tiền tiêu vặt chứ?”

Bà nội nói rồi định trả lại tiền cho Dương Từ thì bị ông nội chặn lại, hơi hếch cằm lên nói với bà nội: “Bà thì biết cái gì? Đây là lòng hiếu thảo của thằng bé, còn là tiền thưởng của cuộc thi gì đấy, cầm lấy cầm lấy… Vinh quang như vậy, tốt như vậy!”

Dương Mãn Thương nghe xong cũng thuyết phục bà: “Đúng vậy đúng vậy, lúc trước toàn là nó xin tiền hai người, cuối cùng cũng đến lượt nó hiếu thuận hai người rồi, ông bà cứ nhận lấy tiền đi mà.”

Bà nội nghe đến đây không biết lại nghĩ đến điều gì, đột nhiên kéo tay Dương Từ và nói với đôi mắt đỏ hoe: “Đứa nhỏ này… sao con có thể tài giỏi như vậy chứ? Thử nghĩ xem, trước đây con chỉ nhỏ bé xíu như vậy, ngày nào cũng đi theo sau ta không phải xin tiền thì cũng là đòi ăn, trước đây không ai nghĩ rằng một đứa không hiểu chuyện như vậy bây giờ sau khi lớn lên không chỉ hiểu chuyện rồi còn lợi hại như vậy, cho dù nghĩ bao nhiêu lần ta đều cảm thấy đây như một giấc mộng vậy…”

Dương Từ không muốn bà ngoại quá thương cảm, vì vậy sau bữa tối, anh cùng hai ông bà đi dạo, dỗ họ mau nằm nghỉ ngơi sớm. Buổi tối, Dương Từ ngủ ở phòng cha mẹ, hiện tại Dương gia chỉ có phòng ông bà nội có quạt điện, Lưu Tiêm Mai thỉnh thoảng quạt cho anh vì sợ anh nóng, Dương Từ liền nghĩ đợi ngày hôm sau nhất định phải đi mua quạt thôi.

Vốn cho rằng ngôi nhà cũ chắc là sẽ khá râm mát, nhưng không ngờ vào mùa hè lại đặc biệt oi bức. Trước đây Dương Từ đã để họ mua một chiếc quạt, nhưng có lẽ họ muốn tiết kiệm tiền nên chỉ lắp một cái quạt điện.

Vì vậy vào sáng sớm hôm sau khi anh tỉnh dậy, Dương Từ đã chạy đến cửa hàng bách hóa để mua một cái quạt. Chạy liên tiếp cả nửa thành phố, anh mới mua được hai cái, đến khi anh trở về lắp quạt thì đã gần mười một, mười hai giờ trưa.

Buổi chiều còn phải làm hộ khẩu cho gia đình, mỗi học sinh chỉ được mang một hộ khẩu nông thôn. Hộ khẩu của Dương Gia Hữu là do Vu Hân Tuyết mang đến, lúc đầu Dương Từ chỉ mang theo Lưu Tiêm Mai, còn Dương Mãn Thương bọn họ thì chỉ có thể coi là tạm trú.

Nếu là trước đây Dương Từ muốn xin hộ khẩu thì rất rắc rối, có lẽ chỉ làm thủ tục đã mất một khoảng thời gian rồi. Cứ mãi không có hộ khẩu ở đây thì rắc rối lắm, lỡ có chuyện gì thì còn phải quay về quê hương để xin cấp giấy chứng minh. Nhưng ngày hôm qua, anh đặc biệt nhờ giáo sư Trần giúp đỡ, vị giáo sư đã đồng ý vào buổi chiều cho người đến giúp anh xử lý việc đăng ký hộ khẩu, điều này sẽ giúp Dương Từ tiết kiệm rất nhiều thời gian trong việc chạy nhiều lần để làm thủ tục.

Đương nhiên, lão ngoan đồng đó cũng không dễ nói chuyện như vậy, đối phương dễ dàng đồng ý giúp đỡ như vậy là bởi vì Dương Từ đã hứa sẽ trở lại làm học trò của ông ấy. Đối phương khi còn trẻ cũng rất lớn gan, không, phải nói là bọn họ nghiên cứu khoa học rất lớn gan. Chỉ có những linh hồn không bị gò bó và dám nghĩ dám làm mới có thể hỗ trợ những nỗ lực không ngừng của họ để sáng tạo hết lần này đến lần khác.

Sau khi tất cả hộ khẩu của các thành viên trong gia đình được làm xong hết, Dương Từ liền trở thành chủ hộ khẩu mới. Anh vui mừng lấy ra cuốn sách ngũ cốc và dầu, Lưu Tiêm Mai vui vẻ lắc cuốn sách trong tay, không ngừng nói với Dương Mãn Thương bọn họ: “Nhìn xem, nhìn xem, vẫn là tiểu tư lợi hại, để cả nhà chúng ta đều được ăn lương thực hàng hóa rồi.”

Trong mắt nhiều người dân nông thôn, có hộ khẩu thành thị và được ăn đồ ăn lương thực hàng hóa là một điều rất ghê gớm. Trước đây, người bà ấy tin tưởng nhất là Dương Lăng Húc, bà ấy luôn nghĩ rằng Dương Lăng Húc có thể mang bà ấy đi ăn đồ ăn lương thực hàng hóa, kết quả không nghĩ đến Dương Lăng Húc là đứa bất hiếu nhất. Trước kia có người nói bà ấy không nên thiên vị đứa út, đứa út của bà nhất định là một đứa lưu manh, nhưng kết quả thì sao chứ, kết quả cả nhà bọn họ sống cuộc sống tốt còn không phải là nhờ vào thằng út sao?

Buổi tối, Dương Từ bắt đầu thu dọn hành lý, vốn dĩ chỉ muốn mang theo hai bộ quần áo. Cho dù có thiếu thứ gì, quân đội nhất định sẽ đưa đến cho anh. Nhưng anh không ngờ người nhà lại đến giúp anh, biến hai bộ quần áo của anh thành bao đủ thứ đồ.

Dương Từ cũng không biết họ nhét thứ gì vào, tại sao mấy bộ quần áo mỏng mùa hè cuối cùng lại biến thành một chiếc túi nhồi bông? Sau đó, khi được Dương Gia Hữu đưa lên tàu, anh có cơ hội mở chiếc túi ra và nhìn vào bên trong, sau khi nhìn rõ thứ bên trong, Dương Từ không khỏi thở dài một hơi.

Hầu hết trong túi toàn là quần áo, trong đó có hai bộ là chị cả ở quê gửi cho anh. Trước đây không phải Dương Từ ở trường suốt sao, chị cả gửi quần áo và được giữ ở nhà. Còn có vài bộ là người cô gửi tới, người cách xa hàng ngàn dặm, quần áo của đối phương đã được gửi đến vài ngày trước, Lưu Tiêm Mai cảm thấy rằng quần áo của cô có vẻ phương tây, vì vậy bà ấy đã đóng gói chúng và để cho Dương Từ mang tất cả lên. Sau đó là quần áo của chính Dương Từ và một chiếc áo ba lỗ do bà của anh may cho.

Ngoài những bộ quần áo này, còn có ba đôi giày, tất, khăn và chậu mới của Dương Từ, cùng một số đồ khô từ quê nhà. Những đồ khô này là do chú hai gửi đến, chắc là chú hai cố ý gửi đến biếu ông bà nội, không ngờ cuối cùng lại nhét hết vào túi của Dương Từ.

[text_hash] => b09b7195
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.