Array
(
[text] =>
Chương 136
Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh đều đến từ học viện công nghiệp, học viện công nghiệp lại phân nhỏ thành nhiều chuyên ngành. Nhưng dù chuyên ngành có phân nhỏ đến đâu thì chúng đều thuộc lớp thực nghiệm kỹ thuật. Các chuyên ngành liên quan bao gồm kỹ thuật, lý thuyết, môi trường và năng lượng, hàng không vũ trụ, sinh vật, khoa học vật liệu, v.v.
Trong vài năm 70 và đầu những năm 80, so với các thế hệ sau, tính chuyên nghiệp không mạnh. Cho nên sinh viên trong học viện công nghiệp bọn họ không nhiều, ngược lại là chuyên ngành của Dương Từ ở kiếp trước, khá phổ biến trong giới sinh viên ở thời đại này.
Chuyên ngành của Tạ Nghiễn Thanh là môi trường và năng lượng, nói một cách đơn giản thông tục là nghiên cứu về năng lượng. Lý do tại sao Tạ Nghiễn Thanh chọn chuyên ngành này là khi Dương Từ đang làm một thí nghiệm nhỏ, anh đã nói với sự phát triển của khoa học và công nghệ và sự gia tăng dân số, trong tương lai thế giới sẽ phải đối mặt với nhiều cuộc khủng hoảng năng lượng.
Bởi vì trái đất lớn như vậy, tất cả các nguồn năng lượng đều có hạn, sớm muộn gì chúng cũng sẽ bị con người sử dụng cạn kiệt, và rồi họ sẽ phải đối mặt với đủ loại vấn đề, chẳng hạn như phát động các cuộc chiến tranh xâm lược để tranh giành năng lượng, v.v.
Tuy nhiên, dựa trên sự hiểu biết của Dương Từ với Tạ Nghiễn Thanh, Tạ Nghiễn Thanh chắc chắn sẽ không chỉ chuyên sâu vào một chuyên ngành, mà có lẽ sẽ còn học thêm những chuyên ngành khác như Dương Từ. Trước đây Dương Từ đã từng thấy cậu đọc những cuốn sách khác, đến cả những cuốn sách chuyên ngành kia của Dương Từ cũng xem không ít rồi.
Ở kiếp trước, Dương Từ học chuyên ngành máy tính, nhưng kiếp này, Dương Từ học chuyên ngành máy móc kỹ thuật và anh khác hứng thú với hàng không vũ trụ. Bởi vì anh có một không gian với thời gian gấp mười lần, anh còn có thể học các chuyên ngành khác trong học viện công nghệ.
Bốn năm đại học mặc dù sẽ rất vất vả, so với sinh viên đại học bình thường cũng sẽ vất vả gấp mười lần. Nó tương đương với những người khác học đại học bốn năm, nhưng bản thân Dương Từ đã học đại học bốn mươi năm.
Cách học này quá dài quá cực khổ đối với người bình thường. Nhưng đối với bản thân Dương Từ, anh đã dần quen với cảm giác này, ngay cả khi rảnh rỗi trong lòng anh liền thấy hoảng loạn.
Mắt thấy cuộc thi khoa học kỹ thuật sắp bắt đầu, vì lâm thời có trường khác đến tham gia nên cuộc thi lần này khá hoành tráng. Công tác chuẩn bị đã bắt đầu từ nửa tháng trước, địa điểm thi đấu được ấn định tại sảnh lớn của Đại học B.
Bởi vì đây là cuộc thi lớn đầu tiên giữa một số trường danh tiếng sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục lại, nghe nói cấp trên rất coi trọng cuộc thi lần này, không chỉ thiết lập rất nhiều giải thưởng và tiền thưởng, mà còn có một số nhà lãnh đạo sẽ đến để xem cuộc thi trực tiếp.
Con người thời đại này rất coi trọng danh dự tập thể, cho dù lúc diễn ra cuộc thi khoa học kỹ thuật có không ít chuyên ngành đã được nghỉ hè rồi, phần lớn sinh viên vẫn không có lập tức rời trường, đều định ở lại xem cuộc thi xong rồi mới rời đi.
Đêm trước ngày thi đấu chính thức, mọi người trong ký túc xá của Dương Từ đều rất hồi hộp. Họ thân là sinh viên của học viện công nghệ, họ cũng tham gia cuộc thi này. Đó là Điền Thanh Uân, đứa nhỏ ốm yếu ở giường trên của Dương Từ, người đã hợp tác với những người bạn cùng phòng của mình để tham gia cuộc thi lần này.
Quên đề cập trước đó là Điền Thanh Uân, bạn cùng phòng ở giường trên của Dương Từ, sức khỏe không được tốt. Khi nhập học anh ấy cũng không có đến, mãi đến khi khai giảng được một khoảng thời gian rồi mới đến báo danh. Nhưng cũng may, đối phương rõ ràng là học bá, cho dù trì hoãn rất lâu không lên lớp, cũng chỉ cần một tuần liền có thể đuổi kịp tiến độ của mọi người.
Điền Thanh Uân giống với Tạ Nghiễn Thanh ở điểm này, anh ấy là kiểu người không cần cố gắng học tập cũng có thể trở thành học bá, hoàn toàn khác với một học bá giả như Dương Từ. Dương Từ cần tốn nhiều thời gian hơn để học tập, nhưng bọn họ chỉ cần lướt nhìn qua sách một chút là được rồi, thực sự mà nói thì những người như vậy khá đáng ghét.
Nhưng cho dù mọi người ghét những người như vậy đến mức nào, họ vẫn rất nổi tiếng trong mắt các giáo viên trong trường. Nhất là đối phương là người hiền lành lương thiện, người hướng dẫn của Điền Thanh Uân cũng rất thích anh ấy.
Ban đầu, Điền Thanh Uân muốn thành lập một đội với Dương Từ, bởi vì bốn người còn lại là hai nhóm nhỏ, Điền Thanh Uân đến trường báo danh sau, so với bốn người còn lại, anh ấy thân với Dương Từ hơn, cho nên khi báo danh tham gia cuộc thi liền muốn thành lập một đội với Dương Từ.
Đáng tiếc là Dương Từ thích làm việc một mình, và thiết kế của anh khác với hầu hết bọn họ, thậm chí có bộ phận còn vượt ra ngoài phạm vi của học viện công nghệ. Nếu tùy tiện cùng người khác hợp tác, trước không nói đến người ta có thể tiếp nhận thiết kế của anh hay không, cho dù tiếp nhận, phỏng chừng cũng sẽ có rất nhiều bất đồng.
Để tránh những rắc rối không đáng có, Dương Từ đã kiên quyết từ chối lòng tốt của đối phương. May mà đối phương là một học bá, Dương Từ không muốn thành lập một đội với anh ấy, nhưng những người bạn cùng phòng khác rất vui vẻ.
Tuy rằng thành tích của những người trong ký túc xá của bọn họ rất tốt, nhưng bởi vì đại bộ phận bọn họ đều xuất thân không quá tốt, muốn tham gia thi đấu phải bỏ tiền ra mua rất nhiều vật liệu, chỉ riêng điểm này đã có thể làm khó bọn họ rồi. Bởi vì Điền Thanh Uân là một học bá, gia cảnh của anh ấy là tốt nhất trong số họ, vì vậy hai người Lưu Thạnh Quốc đã chủ động thành lập một đội với anh ấy.
Theo lý thì với tính cách của Điền Thanh Uân, anh ấy không thích hai người Lưu Thạnh Quốc. Tuy nhiên, vì không ai thành lập một đội với anh ấy, và anh ấy vì sức khỏe không tốt lại là người lười biếng, nên cuối cùng anh ấy chỉ có thể miễn cưỡng lập một đội với họ.
Không thể không nói là gia cảnh của Điền Thanh Uân thực sự tốt. Thiết kế nhóm của ba người họ, tất cả phí dụng nhân lực, tài nguyên vật liệu, nhân tình, v.v., gần như đều là một mình anh ấy trả. Trong lòng Điền Thanh Uân rất không hài lòng với điều này, gần đây khi phải đối mặt với Lưu Thạnh Quốc bọn họ sắc mặt cũng không quá tốt. Bất quá trong lòng dù có bất mãn như thế nào, hiện tại thi đấu sắp bắt đầu, anh ấy cũng không thể lâm thời vứt bỏ bọn họ, dù sao hai người này cũng đã vất vả rồi.
Bởi vì đêm trước trận đấu, mọi người trong ký túc xá đều rất phấn khích và trò chuyện ồn ào cho đến tận khuya. Khi đến giờ thi đấu vào ngày hôm sau, mọi người trong ký túc xá xém chút nữa đã đến muộn.
Dương Từ tùy tiện ăn một chiếc bánh bao hấp, vội vàng thu dọn mang theo tác phẩm của anh ấy, cùng mấy người bạn cùng phòng chạy đến sảnh lớn. Trên đường đi còn gặp vài cụ già nhìn như là giáo sư hay lãnh đạo của các trường khác. Một vài người vội vàng chào hỏi họ, rồi mang theo tác phẩm của từng nhóm chạy nhanh.
So với tác phẩm của hai nhóm bọn họ, tác phẩm của Dương Từ nhỏ hơn nhiều. Tất cả những gì anh có là một chiếc ô tô tinh tế, một chiếc điều khiển từ xa và một bộ khuếch đại tín hiệu. Ba món đồ này mỗi món đều không lớn lắm, được đặt trong một chiếc hộp gỗ lớn, dễ dàng bị anh mang đi.
Nhưng những người bạn cùng phòng khác thì phiền phức hơn, bề ngoài tác phẩm của bọn họ khá lớn, để tránh việc chưa thi đấu đã bị người khác nhìn thấy, bọn họ chỉ còn cách dùng một mảnh vải che lại.
Đặc biệt đối với các tác phẩm của Hàn Gia Thạc, họ còn đặc biệt chọn một tấm vải màu đỏ đậm chất lễ hội, trông giống như một món quà cưới, thu hút sự chú ý của nhiều người trên đường đi.
Chỗ khá nguy hiểm là khi họ đi lên cầu thang của sảnh lớn, họ suýt nữa đã bị người ta đụng phải. Thật ra đụng phải người ta là chuyện nhỏ, nếu vô tình làm hỏng tác phẩm của họ, đến lúc đó không chỉ đơn giản một lời xin lỗi nhẹ nhàng là được. Nhưng bởi vì họ né tránh kịp thời, hơn nữa thái độ của hai nam sinh đối diện rất tốt, vì tranh thủ kịp giờ nên họ cũng không tính toán gì.
Dương Từ vẫn luôn đi theo phía sau bọn họ, và khi tất cả các bạn cùng ký túc xá đã đi hết, anh mới đi ngang qua cạnh hai chàng trai, còn cố ý nhìn hai chàng trai. Có lẽ là bởi vì bản thân anh có thể chất tai nạn, cho nên gặp chuyện không khỏi nghi hoặc, vừa nãy nhất thời còn tưởng rằng hai người này cố ý.
Mãi cho đến khi Dương Từ bước vào sảnh lớn một cách an toàn, sau đó cũng không có xảy ra tai nạn ngoài ý muốn gì nữa, Dương Từ mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, do trong sảnh lớn người đến người đi rất nhiều, và số của anh lại ở vị trí ở phía sau, nên chưa đến cuối cùng anh vẫn không thể thư giãn hoàn toàn.
Mặc dù cuộc thi này có nhiều trường tham gia, nhưng vì cuộc thi khoa học kỹ thuật không phải là cuộc thi bình thường nên thực ra số lượng tác phẩm của một trường có thể đưa ra trong cuộc thi thực sự không nhiều. Đặc biệt là vốn dĩ người theo chuyên ngành này không nhiều, hơn nữa trong thời đại này, rất nhiều sinh viên không có điều kiện tiếp xúc với công nghệ nên khi bước vào cuộc thi chính thức cũng không có làm ra nhiều đồ tốt.
Bởi vì cả quá trình Dương Từ luôn ở hậu trường nên anh không thể nhìn thấy tình hình phía trước. Vốn dĩ theo thứ tự kế hoạch ban đầu, mỗi tác phẩm được thể hiện trong nửa giờ, đợi đến lượt của Dương Từ cũng phải sắp buổi trưa rồi. Tuy nhiên, do hai tác phẩm gặp sự cố, nhiều tác phẩm khác cũng không thể thể hiện trong nửa tiếng nên Dương Từ chính thức xuất hiện trên sân khấu lúc 11 giờ.
Ban đầu, khi mọi người nhìn thấy hộp gỗ của anh, liền cảm thấy tác phẩm này chắc chắn cũng bình thường. Dù sao thì hầu hết các tác phẩm nổi bật một chút, cũng chính là các tác phẩm có mức độ hoàn thiện tương đối cao, phần lớn các tác phẩm đó chỉ lớp bọc bên ngoài cũng đã to hơn một chút. Tuy nhiên, tổng thể tác phẩm của Dương Từ đều rất nhỏ, mà trong một cái hộp còn đựng ba cái, một nhóm khán giả dưới sân khấu không khỏi lắc đầu ngao ngán.
Người duy nhất tin tưởng Dương Từ là Tô Tình Nhạc, người đang cầm máy ảnh và trông rất kích động. Nhìn thấy khuôn mặt kích động của cô ấy, bạn cùng phòng của cô ấy biết rằng Dương Từ mà cô ấy hay nói đến cuối cùng đã lên sân khấu, mấy cô gái lần lượt ngẩng đầu nhìn lên sân khấu.
Này… Không nhìn thì cũng không biết nha, nhìn xong mới biết, bạn của Tô Tình Nhạc thực sự rất đẹp trai, không thua gì người con trai đẹp nhất học viện công nghệ kia. Về phần tin đồn mỹ nam đệ nhất học viện công nghệ là ai, thực ra chính là Tạ Nghiễn Thanh, người tác phong làm việc rất khiêm tốn.
Tạ Nghiễn Thanh ngày thường rất khiêm tốn, lại thêm cậu không ở ký túc xá của trường, khiến người ta có ấn tượng là rất lạnh lùng. Tuy nhiên, vì cậu từng tham dự một bài phát biểu và vì lúc đó dáng vẻ cậu trong chiếc áo sơ mi trắng rất đẹp mắt, nên được một nhóm nữ sinh lén lút thầm gọi là mỹ nam.
Nếu Dương Từ biết danh hiệu của Tạ Nghiễn Thanh, anh nhất định sẽ cảm thấy thẩm mỹ của mọi người đều giống mình, thầy Tạ nhà anh thực sự là đẹp nhất, cậu sẽ luôn là số một trong lòng anh.
Một trong những người bạn cùng phòng của Tô Tình Nhạc nói: “Cậu ấy thật đẹp trai!”
Một người bạn cùng phòng khác cũng nói: “Đúng đấy, cậu ấy cao như vậy, chắc là 1 mét 8 à?”
Tô Tình Nhạc vô thức gật đầu, khi cô ấy nhìn thấy Dương Từ lần đầu tiên, cô ấy đã cảm thấy Dương Từ khá hoạt bát. Nhưng vì lúc đó Dương Từ vẫn còn là trẻ vị thành niên nên Tô Tình Nhạc không nghĩ về hướng khác.
Bây giờ nghe mấy người bạn cùng phòng khen ngợi, cô ấy không khỏi thốt lên: “Cậu ấy quả thực là đẹp trai, cao ráo lại hoạt bát, đặc biệt là đôi mắt đó… Nhưng tiếc là, cậu ấy có chút nhỏ tuổi, nếu không ta nhất định sẽ theo đuổi cậu ấy.”
Bạn cùng phòng của Tô Tình Nhạc nghe vậy nhịn không được hỏi cô ấy Dương Từ bao nhiêu tuổi. Tô Tình Nhạc cau mày suy nghĩ một lúc, sau đó nói với vẻ ghen tị: “Cậu ấy hình như chỉ mới mười tám tuổi, mùa đông năm nay cậu ấy mới được mười chín. So với cậu ấy … ta đột nhiên cảm thấy buồn.”
Những người khác lập tức thất vọng, bởi vì trước đó kỳ thi tuyển sinh đại học đã bị bãi bỏ, nhiều người đã bị trì hoãn vì điều này. Ngày nay, kỳ thi tuyển sinh đại học cuối cùng đã được khôi phục lại, cho nên hầu hết các học sinh đều đã khá lớn tuổi. Đặc biệt là một số thanh niên trí thức bị đưa về nông thôn, có người còn đã có hai con.
[text_hash] => fedd6bb3
)