Array
(
[text] =>
Chương 134
Tạ Nghiễn Thanh ngay lập tức quay về phía cách đó không xa, lập tức nhìn thấy Dương Từ kéo một người đàn ông bị trói, dẫn Lâm Du Triệt đi về hướng của cậu.
Vốn dĩ trong lòng Tạ Nghiễn Thanh vẫn còn khá bất an, lo lắng sự chậm trễ của mình sẽ ảnh hưởng đến Dương Từ. Bây giờ nhìn thấy Dương Từ và Lâm Du Triệt cũng đi ra rồi, Tạ Nghiễn Thanh cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Ban đầu, Dương Từ để Tạ Nghiễn Thanh một mình đi báo tin liền thấy lo lắng, nhưng sau khi biết ở đây còn có người khác nữa, Dương Từ càng không thể yên tâm chờ đợi thêm nữa. Mặc dù anh luôn là một người thích hành hiệp trượng nghĩa, nhưng mỗi khi anh mạo hiểm, anh đều sẽ tự lượng sức mà làm.
Nhưng lần này anh không chỉ một mình đến đây, mà còn mang theo người mà anh đặt trên đầu quả tim, anh không thể để Tạ Nghiễn Thanh gặp nguy hiểm với mình được, ngay cả khi anh đã đưa cho Tạ Nghiễn Thanh một vũ khí để tự vệ, trong lòng Dương Từ vẫn không thể không lo lắng cho Tạ Nghiễn Thanh.
Cho nên khi Dương Từ phát hiện không chỉ có một kẻ xấu, anh đã dứt khoát bỏ mặc những kẻ xấu trong lớp và dẫn theo Lâm Du Triệt từ trong đó chạy ra đây. Về việc người đó có nhân cơ hội rồi bỏ trốn hay không, Dương Từ tin rằng chỉ cần đối phương tạm thời vẫn còn ở trong nước, thì đối phương sẽ không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật nước nhà.
May mà Dương Từ đã làm theo cảm xúc của mình, và khi anh dẫn theo Lâm Du Triệt chạy ra ngoài lớp học học, anh đã nhìn thấy cảnh ông già kia đang đe dọa Tạ Nghiễn Thanh. Dương Từ ném người đàn ông bị bắt xuống đất và ra hiệu cho Lâm Du Triệt đi đến bên cạnh Tạ Nghiễn Thanh. Cho dù thân phận của ông già này là gì, anh đều sẽ bảo vệ hai người Tạ Nghiễn Thanh dưới tay của đối phương.
…
Nói đến cũng thật trùng hợp, mấy ngày nay Tạ Nghiễn Thanh ngày nào cũng chạy ra ngoài. Cậu trước giờ luôn ngoan ngoãn khiến gia đình rất yên tâm, càng huống chi ngủ qua đêm ở ngoài là chuyện chưa từng có. Ban đầu, Tạ Nghiễn Sâm cảm thấy có điều gì đó không đúng nên đã để cho vệ sĩ phụ trách bảo vệ Tạ Nghiễn Thanh thỉnh thoảng báo cáo tình hình của Tạ Nghiễn Thanh cho tiểu Liễu.
Cho nên người cựu chiến binh đó vẫn luôn ở gần Tạ Nghiễn Thanh, ngay cả khi Tạ Nghiễn Thanh nói để anh ấy về nghỉ phép vài ngày, đối phương vẫn luôn ở trong bóng tối theo dõi Tạ Nghiễn Thanh. Vì vậy, khi Tạ Nghiễn Thanh và Dương Từ gặp nguy hiểm, vệ sĩ cũng theo họ đến trường này.
Trước đó anh ấy vẫn không có động tĩnh gì là vì anh ấy không biết chuyện gì đang xảy ra trong trường. Lúc này nghe thấy tiếng cãi vã từ cổng trường, đối phương không chút do dự mà trèo tường xông vào trường. Đến khi người của ông già cũng tới, đối phương cũng không nhịn được chui ra khỏi chỗ ẩn nấp.
Một nhóm người đứng sau lưng ông già, nhìn thấy một người tàn tật đột nhiên xuất hiện, không khỏi lộ ra nụ cười giễu cợt. Tuy nhiên, không đợi họ có thể nói bất cứ điều gì, người vệ sĩ đã chạy lấy đà liền đá vào đầu người đầu tiên, và đá thẳng người đó xuống đất.
Đừng nhìn anh ấy là một người tàn tật, một mắt hoạt động không tốt. Nhưng dù sao anh ấy cũng là một người lính và đã ra chiến trường, anh ấy là bò ra từ núi xác và biển máu. Ngay cả khi bây giờ anh ấy là một người tàn tật, anh ấy vẫn có thể đơn đấu với nhóm củ cải trắng này.
Nhờ sự giúp đỡ của vệ sĩ của Tạ Nghiễn Thanh, và bản thân Dương Từ là một tay đánh tàn nhẫn, cả hai đã hạ gục những người này trong một thời gian ngắn. Ông già nhìn Dương Từ bọn họ có chút kinh ngạc, như thể ông ta không ngờ rằng bản lĩnh của họ lại tốt như vậy. Nhưng cho dù rất kinh ngạc với thân thủ của họ, nhưng vẻ mặt của ông già vẫn luôn rất bình tĩnh, thậm chí giống như người ngoài cuộc đang xem kịch.
Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của ông già, Tạ Nghiễn Thanh càng cảm thấy chuyện của Lâm Du Triệt không đơn giản, nói không chừng còn liên quan đến nhân vật ghê gớm nào đó. Nói thật hiện tại Tạ Nghiễn Thanh rất muốn bị bắt, bởi vì chỉ có bị bắt cậu mới có thể nhìn thấy nhân vật kia, nói không chừng lần này có thể bắt cả tổ của bọn chúng.
Nhưng Tạ Nghiễn Thanh cũng chỉ nghĩ mà thôi, dù sao thì mọi thứ đã hoàn toàn ầm ỉ lớn rồi. Đặc biệt là hiện tại người anh trai của cậu đã biết tình huống rồi, càng không thể để cho cậu bị những người này bắt đi. Cho nên cho dù ý tưởng của cậu rất tối nhưng cậu vẫn phải đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu.
Ngay khi ông già đang đợi người của mình đến, một lần mang theo đám Tạ Nghiễn Thanh bọn họ đi, những người đầu tiên đến không phải là người mà ông ta muốn gặp, mà là Tạ Nghiễn Sâm với một cái nhìn giết người và một nhóm cảnh sát.
Người của cục cảnh sát không phải là Tạ Nghiễn Sâm tìm đến, nhưng khi Tạ Nghiễn Sâm đang vội vã đến đây, anh ấy đã gặp một cảnh sát đang tuần tra khu vực này. Ngoài ra, sau đó động tĩnh đánh nhau ở bên này ầm ỉ rất lớn, cho nên họ đã đến đây cùng với Tạ Nghiễn Sâm.
Sau khi Lâm Du Triệt nhìn nhóm cảnh sát, cậu ấy vô thức trốn sau lưng Dương Từ, một mặt không tin tưởng họ. Thấy vậy, Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh trong lòng biết rõ, thân phận của người thầy trung niên kia nhất định không tầm thường. Dù sao thì Lâm Du Triệt đã nói bọn họ đấu không lại đối phương, dáng vẻ của người thầy giáo đó cũng không sợ ầm ỉ đến cục cảnh sát.
Thấy vậy, Tạ Nghiễn Thanh lập tức đi về phía Tạ Nghiễn Sâm, hai anh em nói riêng với nhau vài câu, chuyện sau đó đã được Tạ Nghiễn Sâm tiếp quản. Theo lý mà nói, mỗi nơi đều có phân cục cảnh sát (công an phường) riêng, với thân phận của Tạ Nghiễn Sâm cũng không thể tùy tiện can thiệp vào các vụ án ở từng khu vực.
Tuy nhiên, vì chuyện của Lâm Du Triệt liên quan rất lớn, những cảnh sát này có lẽ không có lá gan đó để điều tra. Cho nên những người ở đây thấy Tạ Nghiễn Sâm sẵn sàng tiếp quản, vì vậy họ đã thuận nước giong thuyền đưa cho Tạ Nghiễn Sâm củ khoai nóng hổi này.
Lão già có thể nhìn ra Tạ Nghiễn Thanh không phải người bình thường, nhưng không ngờ thân phận của đối phương lại cao như vậy. Bây giờ cho dù người kia đích thân tới, đoán chừng là cũng không cách nào giữ lại đống xương cốt già yếu của ông ta. Đặc biệt là khi con trai của người đàn ông đó đã làm rất nhiều chuyện xấu xa, nhưng không ngờ lại rơi vào tay một món đồ chơi của đối phương.
Khi người đàn ông giáo viên trung niên bị kéo đến, ông ta còn nghĩ rằng sự việc sẽ được giải quyết ngay lập tức. Dù sao thì hắn ta làm loại chuyện này cũng không phải lần đầu tiên, hơn mười năm trước hắn ta đã tra tấn hai người học sinh kia đến chết ở trường học này. Cha của một nam sinh đã kêu oan muốn giết hắn ta, cuối cùng hắn ta và cha hắn cùng nhau xuất ngoại mấy năm, hiện tại không chỉ trở về, còn an ổn làm giáo viên ở đây. Về phần năm đó cái người một mực muốn giết hắn ta, trải qua mười năm sóng gió rối ren bất ổn, cũng không biết người kia đã đi nơi nào.
Người đàn ông trung niên tin tưởng chắc chắn rằng lần này vẫn sẽ như vậy, dù sao thì theo hắn ta thấy, lần này hắn ta đã kiềm chế bản thân rất nhiều, người duy nhất thực sự bị hắn ta làm tổn thương chỉ có Lâm Du Triệt mà thôi. Hơn nữa hắn ta còn cố ý để người đi điều tra thân phận của Lâm Du Triệt, gia đình của đối phương là một gia đình bình thường, cho dù có ầm ỉ lớn chuyện cũng sẽ đấu không lại hắn. Tuy nhiên, khi bị người xách ra ngoài, khi nhìn thấy Dương Từ đang cong môi nhìn mình, người đàn ông này mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
Người đàn ông trung niên nhìn mọi người và nói: “Ta muốn gọi điện thoại, ta phải tìm cha ta!”
Tạ Nghiễn Sâm nghe vậy liếc nhìn hắn ta, đôi mắt lạnh lùng không thể nói được: “Ngươi đừng lo lắng, ngươi sẽ thấy ông ta sớm thôi.”
Rõ ràng Tạ Nghiễn Sâm nói là hắn ta có thể sớm nhìn thấy cha mình, nhưng không biết vì sao người đàn ông lại cảm thấy rất bất an. Hắn ta luôn cảm thấy tình hình hiện tại dường như càng ngày càng tồi tệ, và nó đang đi theo chiều hướng mà hắn ta rất sợ.
Nam nhân không khỏi nhìn về phía ông già, ý đồ muốn để ông ta nói cho hắn biết có chuyện gì, lại chỉ nghe ông già bất đắc dĩ nói: “Hơn mười năm qua ngươi không biết ta đã hao phí bao nhiêu sức lực để dọn dẹp rắc rối mà ngươi tạo ra, nhưng hiện tại. . . Ta căn bản không giúp được chuyện này của ngươi.”
Người đàn ông trung niên nhân nghe ông ta nói lời này, lập tức kích động hét lên: “Ngươi làm sao có thể không lo cho ta, ngươi không thể phớt lờ ta! Ông đừng quên, nếu như năm đó không có cha ta giúp đỡ, bây giờ ngươi vẫn còn lang thang đấy.”
Một tiểu chiến sĩ đứng bên cạnh nghe vậy nhịn không được cau mày nói: “Ông ta bây giờ còn không lo nổi cho mình, còn muốn ông ta bảo vệ ngươi sao, cũng không nhìn xem ngươi đã làm cái gì?”
Trong ba ngày sau đó, cả Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh đều không đến lớp, họ vẫn luôn phối hợp với cuộc điều tra của cảnh sát. Mặc dù hai người họ đã hành hiệp trượng nghĩa và cũng lập được công lớn sau khi thu lưới đợt này, nhưng cảnh sát vẫn không đồng ý việc họ tự mạo hiểm. Nếu không phải lần này đối phương không có chuẩn bị, nếu không phải có người anh trai lợi hại của Tạ Nghiễn Thanh, nói không chừng hai người bọn họ sẽ liên lụy vào.
Cha của người thầy giáo bị nghi dâm ô, hành hạ, lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên là một cán bộ đã nghỉ hưu từ lâu. Mặc dù không cách nào so với những đại nhân vật khác, nhưng đối phương có mạng lưới quan hệ ở nước ngoài phức tạp, mạng lưới quan hệ trong nước của ông ta cũng rất lớn.
Cảnh sát không có bằng chứng để bắt giữ ông già này, nhưng con trai ông ta là người đàn ông trung niên kia, lại phải thành thực mà vào từ không thể ra ngoài. Bởi vì đối phương đã phạm quá nhiều tội ác, hơn nữa lại đúng vào thời khắc mấu chốt này, cho nên cho dù không bị phán xử tử thì cũng sẽ □□ chung thân.
Đối với loại tội phạm quen sống sung sướng, thích chà đạp, làm nhục này thì việc hạn chế tự do suốt đời còn đau đớn hơn. Dương Từ không lo lắng sau này hắn ta sẽ ra ngoài, bởi vì bây giờ là năm 1978, và vài năm nữa sẽ là những năm 1980. Trong thời gian đó, sẽ có một giai đoạn nghiêm phạt trên toàn quốc. Với những tội ác mà người đàn ông trung niên này đã gây ra, lúc đó hắn ta sẽ chỉ đau khổ hơn mà thôi.
Để đảm bảo cho các nạn nhân có cuộc sống bình thường, lần này vụ án không được đưa ra xét xử. Như vậy cho dù Lâm Du Triệt hay là các sinh viên khác cũng sẽ không vì đối phương mà ảnh hưởng đến cuộc sống sau này. Dù sao thì kẻ phạm sai lầm thực sự không phải là những đứa trẻ này, những đứa trẻ này là những bông hoa tương lai của đất nước, cần nhận được biện pháp bảo vệ đặc biệt.
Cuối cùng, cha mẹ và người nhà của cậu ấy vẫn biết về những việc mà Lâm Du Triệt đã gặp phải. Bởi vì Lâm Du Triệt bây giờ vẫn còn quá nhỏ, khi gặp phải chuyện như vậy cậu ấy cần phải được cha mẹ mình khai sáng, nếu không sau một thời gian dài cậu ấy sẽ dễ dàng nảy sinh các vấn đề về tâm lý.
Khi gia đình của Lâm Du Triệt biết chuyện này, Lâm Hồng Phượng lớn tuổi đã ngất xỉu tại chỗ, và mẹ của Lâm Du Triệt cũng nhịn không được trực tiếp gục ngã. Vốn dĩ cha Lâm cũng rất tức giận, sốc và đau đớn vì điều này, nhưng khi nhìn đứa trẻ xanh xao trước mặt, ông ta biết mình không thể gục ngã vào lúc này, ông ta phải là trụ cột của gia đình, nhất định phải chăm sóc để ý tới cảm xúc của đứa nhỏ này.
Vào ngày diễn ra phiên tòa, đó là một buổi sáng âm u mưa kéo dài. Lần này, cha của người đàn ông trung niên không còn bảo vệ hắn ta như trước nữa, trong suốt quá trình ông ta không xuất hiện vài lần mà để người chú thứ hai của người đàn ông trung niên thay mặt ông ta xuất hiện.
Đối phương cũng biết lần này không thể cứu được hắn, vì vậy để giữ lại một mạng của ông ta, chỉ có thể lựa chọn chặt đứt hai cánh tay của hắn để cứu mạng. Mặc dù ông ta luôn rất nuông chiều người đàn ông trung niên, cho dù hắn ta cố tình làm bậy ông ta cũng chiều quen rồi. Nhưng đến lúc nguy hiểm đến tính mạng của mình, ông ta còn có một đứa con trai nhỏ nữa, liền dứt thoát bỏ rơi đứa con trai lớn của mình.
Chuyện này nhìn như không ảnh hưởng liên quan gì đến ông ta, nhưng trên thực tế đã có người bắt đầu điều tra quá khứ của ông ta, thậm chí còn tra ra chuyện hơn mười năm trước ở trường trung học kia đã xảy ra chuyện gì. Nếu không phải thời gian trôi qua quá lâu, hầu như những người biết chuyện năm đó đều không có tin tức gì, phỏng chừng lần này ngay cả ông ta cũng có thể bị tống vào ngục cùng với hắn.
Cùng với sự đồng hành của cha mẹ, Lâm Du Triệt đã tham gia phiên tòa xét xử thầy giáo. Thầy giáo vốn chỉ là tìm một món đồ chơi, không ngờ lại bị món đồ chơi đó phá hỏng. Cho nên vừa thấy Lâm Du Triệt xuất hiện, suýt chút nữa không nhịn được xông lên xé xác đối phương. Đáng tiếc, cho dù trong lòng hắn ta có bao nhiêu hận thù, trên tòa án cũng không thể để cho hắn làm bậy.
Bởi vì thấy giáo trung niên không có gia đình giúp đỡ, cộng với biểu hiện không tốt trước tòa của hắn ta nên sau khi đưa ra xử phạt hoàn toàn không có chỗ để hắn ta trở mình. Khi Lâm Du Triệt tận mắt nhìn thấy đối phương xong đời, một nụ cười cuối cùng cũng xuất hiện trên khuôn mặt vẫn luôn tái nhợt của cậu ấy. Mặc dù thế giới này đối xử với anh ta theo cách tàn nhẫn nhất, nhưng cậu ấy cũng gặp rất nhiều người đối xử rất tốt với mình.
Ví dụ như những người trong gia đình luôn yêu thương cậu ấy, cho dù cậu ấy bị thương nặng, họ vẫn bảo vệ cậu ấy một cách kiên định. Ví dụ như Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh, những người chỉ có duyên gặp mặt vài lần lại có thể không màng nguy hiểm để cậu ấy. Cậu ấyrất, rất biết ơn họ… bởi vì chính nhờ sự tồn tại của họ, cậu ấy mới không hoàn toàn bước vào bóng tối.
Trường học của Lâm Du Triệt tồn tại vấn đề rất lớn, đã có hai sự cố nhảy cầu từ nhiều năm trước, và trường học bên này đoán chừng sẽ phải trải qua một cuộc cải tổ lớn. Nhiều phụ huynh nhân cơ hội này chuyển con mình sang trường khác, Lâm gia thấy vậy cũng đi theo mọi người chuyển con sang trường khác.
Họ chuyển Lâm Du Triệt đến một nơi nhỏ nơi đó anh trai của Lâm Du Triệt sẽ chăm sóc cậu ấy, Lâm Hồng Phượng cũng định chuyển đến đó cùng với cháu trai của mình. Hôm nay, trong mắt Lâm Hồng Phượng chỉ có hai đứa cháu này, chỉ có chăm sóc chúng thật tốt, bà ấy mới có động lực để sống tiếp.
Sau khi Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh tiễn Lâm Du Triệt đi, cả hai trở lại cuộc sống đại học bình thường. Đối với một số vấn đề tiếp theo của chuyện này, bởi vì nó liên quan đến một vụ án đã lâu, có lẽ trong thời gian ngắn cũng không thể điều tra rõ ràng được.
Nhưng ngay cả khi mất nhiều thời gian, Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh cũng không đặc biệt lo lắng. Bởi vì chuyện này đã qua tay Tạ Nghiễn Sâm xử lý, và đã tìm được người đáng tin cậy để xử lý, tuyệt đối sẽ không có kẻ xấu nào được nhơn nhởn ngoài vòng pháp luật.
Hai ngày sau, Dương Gia Hữu cuối cùng đã chuyển đến đây cùng với Vu Hân Tuyết. Lúc này bụng của Vu Hân Tuyết đã lớn, thấy ngày dự sinh sắp đến, cô ấy xin nghỉ phép một tháng với chỉ đạo viên.
Ban đầu, Vu Hân Tuyết khá buồn khi phải hoãn việc học vì sinh con. Nhưng sau đó cô ấy phát hiện ra những phụ nữ mang thai như cô không hề ít, cùng tòa nhà còn có một nữ sinh vẫn đang cho con bú kìa.
Trước đây, Dương Gia Hữu lo lắng cô ấy sẽ đi học trong khi mang thai, vì vậy anh ấy đã thuê một căn nhà nhỏ bên cạnh trường học của cô ấy và gần đây vẫn luôn ở bên đó chăm sóc cô ấy cẩn thận. Thấy Vu Hân Tuyết sắp sinh, Dương Gia Hữu người lần đầu tiên làm cha, không còn cách nào khác đành phải mang thai phụ đến tìm sự giúp đỡ của Lưu Tiêm Mai, người đã là mẹ của 6 đứa con.
Ngày thứ hai sau khi anh ba và chị dâu ba chuyển đến ngôi nhà mới của họ, Dương Từ đã dành thời gian để giúp tìm một bệnh viện tốt. Bệnh viện này cách nơi ở mới của bọn họ rất gần, bọn họ trước khi sinh đều phải tới đây vài lần, sau khi quen thuộc bệnh viện này, cũng tránh cho tới ngày sinh rồi lại lúng ta lúng túng.
Để kịp lúc Vu Hân Tuyết sinh, Dương Mãn Thương ở bên kia cuối cùng đã giải quyết xong chuyện trong nhà, đi tàu cùng với ông bà nội Dương. Vào ngày Dương Mãn Thương bọn họ đến nhà ga xe lửa với những chiếc túi lớn nhỏ, Dương Từ đã cố ý trốn tiết học chuyên ngành của buổi chiều và chạy đến đón họ.
Ngay khi Dương Từ nhìn thấy họ đã lớn tuổi như vậy mà vẫn mang theo nhiều thứ như vậy, anh không khỏi cảm thấy vừa đau lòng vừa tức giận. Vừa đi cầm lấy gói đồ trên tay Dương Mãn Thương, anh vừa nhỏ giọng lẩm bẩm với họ: “Không phải đã thống nhất rồi sao? Ở đây cái gì cũng có, đồ ở nhà con đều đã mua gần đủ hết rồi, nếu có thiếu cái gì đến lúc đó lại mua là được, sao cha với ông bà lại xách theo nhiều đồ đến như vậy chứ?”
Biết phải đi cả quãng đường tới đây chắc chắn rất mệt mỏi, Dương Từ cũng thuê một chiếc xe tải nhỏ ở gần đó. Loại xe tải nhỏ này chuyên dùng để chở hàng hóa, Dương Từ đỡ bà nội ngồi vào ghế phụ phía trước, ngồi ở thùng sau cùng ông nội và cha. Lúc này thời tiết ấm áp hơn rất nhiều, cho dù ngồi trong loại xe ô tô lộ thiên này cũng sẽ không bị lạnh.
Dù ông bà liên tục nói họ không cực khổ, nhưng Dương Từ vẫn không khỏi cảm thấy đau thầm trong lòng. Những người già bình thường không muốn rời quê hương, cũng chỉ vì họ yêu thương anh, mới đồng ý đến thủ đô cùng anh như vậy.
Nghĩ đến bây giờ mình vẫn còn là sinh viên, không thể để họ sống trong nhà cao cửa rộng, Dương Từ cảm thấy rất khó chịu. Xem ra gần đây anh phải làm ra chút thành tích gì thôi, không thể tiếp tục vô tri vô giác sống qua ngày như trước nữa, dù sao ông bà của anh bây giờ cũng không còn trẻ nữa, họ không có nhiều thời gian để hưởng phúc rồi.
Để ông bà sớm có cuộc sống tốt đẹp hơn, Dương Từ sau này đến cả việc theo đuổi vợ cũng phải gác lại thôi. Thực ra nói là Dương Từ gác chuyện theo đuổi vợ sang một bên, không bằng nói anh và Tạ Nghiễn Thanh đều rất bận rộn. Dù sao thì chuyên ngành của hai người bọn họ cũng không nuôi những kẻ làm biếng, trước đó bọn họ đã vì chuyện của Lâm Du Triệt mà trì hoãn rất nhiều thời gian, sau khi giải quyết xong chuyện của Lâm Du Triệt, Tạ Nghiễn Thanh đã tiến tổ rồi.
Dương Từ không thể nhìn thấy Tạ Nghiễn Thanh, trong lòng cũng không có ý tưởng khác. Vì vậy, sau khi Vu Hân Tuyết sinh con, không nói lời nào anh cũng dốc hết sức mình để nghiên cứu. Tình cờ là lúc này trong trường đang diễn ra một cuộc thi khoa học kỹ thuật, ngoại trừ việc ra ngoài để đến lớp đúng giờ Dương Từ dành phần lớn thời gian của mình để nghiên cứu cuộc thi này.
Trong cuộc cạnh tranh khoa học kỹ thuật lần này, việc nghiên cứu được thực hiện tương đối đơn giản. Không khó để Dương Từ nổi bật trong cuộc thi, nhưng nếu anh muốn thu hút sự chú ý của các giáo sư, anh phải đè bẹp những người khác trong cuộc thi, và anh phải thể hiện một số tài năng thực sự.
Về việc liệu nó có quá xuất sắc hay không, điều này đối với Dương Từ không thành vấn đề. Dù sao thì trước khi vào đại học, anh đã nghiên cứu một phiên bản mới của radio, thậm chí còn giúp anh hai cải tạo lại một chiếc xe jeep. Những việc làm trong quá khứ này không phải là một bí mật, và với những việc làm này đã mở đường cho Dương Từ, nên bây giờ anh học đại học rồi cho dù có nổi bật cũng không có gì kỳ lạ.
[text_hash] => 57ef515a
)