Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 132 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 132

Array
(
[text] =>

Chương 132

Tạ Nghiễn Thanh nghĩ trong lòng không tin là có mẹ Lưu Tiêm Mai ở nhà đây, mà Dương Từ dám làm gì cậu? Vì vậy, buổi tối cậu liền ở lại, cũng biết được Dương Từ đang làm giáo viên cho đứa trẻ nhà hàng xóm.

Nói Lâm Du Triệt là một đứa trẻ cũng không hoàn toàn đúng, dù sao thì người thầy Dương Từ này cũng mới vừa tròn mười tám tuổi thôi. Cho dù Lâm Du Triệt còn nhỏ đã đi học sớm, nhưng do ở lại một lớp bây giờ cậu ấy đã mười sáu tuổi rồi. Mười sáu so với mười tám tuổi, người ta cùng lắm cũng chỉ gọi Dương Từ là anh thôi.

Tuy nhiên, ở độ tuổi hiện tại của Lâm Du Triệt, đối với Tô Tình Nhạc hay Tạ Nghiễn Thanh, cậu ấy quả thực chỉ là một đứa trẻ mới lớn mà thôi. Bởi vì cho dù là Tô Tình Nhạc hay là Tạ Nghiễn Thanh đều lớn hơn Dương Từ và Lâm Du Triệt rất nhiều.

Hôm nay, Dương Từ không đến nhà hàng xóm để dạy Lâm Du Triệt, mà để Lâm Du Triệt đến nhà mình học. Đầu tiên anh dạy Lâm Du Triệt một vài câu hỏi, sau đó đi đến bên cạnh Tạ Nghiễn Thanh để đọc sách cùng cậu.

Lâm Du Triệt nhìn thấy hai người anh trai đã học đại học đang học tập còn chăm chỉ hơn cậu ấy người đang ôn tập chuẩn bị thi, không thể không cảm thấy áp lực trên người cậu ấy càng lớn hơn. Ngay khi cậu ấy muốn cố gắng hơn nữa để giải quyết các câu hỏi, liền đột nhiên nhớ đến những gì đã xảy ra sau giờ học buổi chiều.

Lâm Du Triệt từ nhỏ đã là một cậu bé ngoan, thành tích học tập luôn thuộc loại trung bình khá. Cha và anh trai đều là công nhân nên gia đình có điều kiện khá giả. Mặc dù bà nội của cậu ấy rất nóng tính nhưng bà ấy rất yêu thương cậu ấy. Mẹ anh ấy đã dồn rất nhiều tâm sức và công sức cho việc học hành của cậu ấy.

Theo lý mà nói với điều kiện tốt như vậy, lẽ ra trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm ngoái cậu ấy phải làm tốt mới đúng. Đáng tiếc, không đợi cậu ấy thuận lợi bước vào đại học nữa, lớp của bọn họ đột nhiên chuyển đến một giáo viên. Người thầy này giống như cơn ác mộng vô tận của Lâm Du Triệt, mọi thứ đã thay đổi kể từ khi ông ta xuất hiện.

Chưa đầy một tháng trước kỳ thi tuyển sinh đại học, lớp của họ có một giáo viên vật lý mới đến, là một người đàn ông 40 tuổi có một chút hói trên đỉnh đầu. Giáo viên vật lý này thích trừng phạt học sinh, đặc biệt là những nam sinh và nữ sinh ưa nhìn, Lâm Du Triệt là người thứ ba mà ông ta nhắm đến.

Ban đầu, đối phương chỉ nhân lúc các giáo viên khác đang lên lớp dạy học, gọi những nam sinh hoặc nữ sinh xinh đẹp đến văn phòng. Với danh nghĩa là nói chuyện khuyến khích học sinh chăm chỉ học tập, nhưng thực tế là tìm đủ mọi lý do để trừng phạt về thể xác những học sinh này.

Lúc đầu, đối phương đã vô duyên vô cớ mà trừng phạt Lâm Du Triệt hai lần, và Lâm Du Triệt đã nói với cha mẹ về điều đó. Lâm Du Triệt từ nhỏ đã là một học sinh ngoan đức trí thể mỹ (về đạo đức, trí tuệ, thể chất và ý thức thẩm mỹ), một học sinh như vậy đến cả cơ hội mà bị giáo viên phê bình cũng không có chứ đừng nói đến việc bị giáo viên xử phạt về thể xác.

Sau khi biết rằng Lâm Du Triệt đã bị giáo viên xử phạt về thể xác, bà nội và cha đã đến trường để tìm đối phương. Đối phương lại lấy lý do là muốn cậu ấy ngoan ngoãn học tập, nói xử phạt về thể xác là do cậu ấy không tập trung trong lúc học. Ngoài ra, thực sự có rất nhiều giáo viên hay xử phạt về thể xác trong thời đại này, đó là một điều rất bình thường đối với những người khác, cho nên lãnh đạo nhà trường cũng chỉ phê bình đối phương rồi lại cho qua.

Lâm Du Triệt cũng nghĩ rằng chuyện này cứ như vậy liền kết thúc, bởi vì lúc đó thái độ xin lỗi của đối phương rất tốt. Tuy nhiên, trên thực tế, cậu ấy vẫn còn quá trẻ và ngây thơ, bởi vì cơn ác mộng thực sự bắt đầu sau khi sự việc này kết thúc.

Vào một buổi tối nọ, cậu ấy ở lại trực nhật sau giờ học, khi rời trường thì đã hơi muộn. Cậu ấy cũng không biết chính xác lúc đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết mình đang đi trên đường thì bị người ta bịt miệng và mũi, đến khi tỉnh lại thì đã quá muộn.

Người giáo viên kia có một chiếc máy ảnh ở nhà, chụp đủ loại ảnh kinh tởm của cậu ấy, còn bắt cậu ấy mặc quần áo phụ nữ. Và sử dụng những bức ảnh đó như một quân cờ mà lợi dụng để bắt cậu ấy sau này phải ngoan ngoãn nghe lời ông ta. Ông ta nói những người như họ trời sinh đã ưa nhìn nên ngoan ngoãn trở thành đồ chơi của đàn ông, còn dùng đủ thứ ngôn từ tục tĩu để sỉ nhục làm nhục cậu ấy.

Chính là bởi vì loại chuyện này, lại thêm đối phương không muốn để cho cậu ấy rời đi, cho nên năm trước cậu ấy thi đại học kém như vậy, tệ đến mức người nhà của cậu ấy cảm thấy khó tin. Tuy nhiên, cho dù mọi người nghĩ gì về cậu ấy, thậm chí những người bạn học xung quanh cậu ấy cũng cười nhạo cậu ấy vì điều này, cậu ấy lúc đó còn chưa tròn mười sáu tuổi, cũng chỉ có thể im lặng, giống như một con quái vật xấu xí bị cắt lưỡi.

Kỳ thật trong lòng cậu ấy biết rất rõ, cậu ấy nên nói cho cha mẹ biết về chuyện này, chỉ có cha mẹ mới có thể cứu được cậu ấy. Nhưng… lỡ như, lỡ như những bức ảnh đó bị phát tán ra ngoài, cho dù tất cả mọi người trong nhà đều tin tưởng bảo vệ cậu, những người xung quanh sẽ nghĩ như thế nào về cậu ấy đây?

Bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ rằng cậu ấy là kẻ điên, cho dù rất nhiều người đều biết cậu ấy là nạn nhân nhưng đôi khi họ thà tin vào tin xấu, cũng sẽ không tin cậu ấy là hoàn toàn bị ép buộc. Dù sao thì đối phương có quá nhiều điểm yếu của cậu ấy, cũng đã ép cậu ấy làm rất nhiều chuyện xấu.

Khi Lâm Du Triệt nghĩ đến chuyện này, cậu ấy đau đớn mà siết chặt cây bút trong tay. Chiều nay, cậu ấy đã chủ động tìm đối phương, nói với đối phương là gia đình đã tìm được giáo viên cho cậu ấy, nên mỗi thứ bảy đều sẽ đến trường để học. Nhưng đối phương hoàn toàn không cho cậu ấy cơ hội nói thêm, chỉ nói một câu châm chọc: “Ngươi cảm thấy giáo viên mới của ngươi sau khi xem những bức ảnh kia của ngươi, hắn ta còn dám dạy một học sinh quái vật như ngươi sao?”

Cậu ấy mới không phải là quái vật, rõ ràng đối phương mới là quái vật. Là một tên cực kỳ biến thái, rác rưởi và cặn bã! Cậu ấy không phải… cậu ấy mới không phải…

Ngay khi Lâm Du Triệt mất kiểm soát trong cảm xúc, một bóng đen đột nhiên ập xuống đầu cậu ấy, sau đó cậu ấy nghe thấy Dương Từ nói: “Tiểu Triệt, em không sao chứ?”

Lâm Du Triệt nghe vậy con mắt khẽ run lên, lập tức kiềm chế cảm xúc trên khuôn mặt, muốn cười với Dương Từ, nhưng lại thấy Dương Từ cau mày nói: “Nếu không muốn cười thì đừng cười nữa, bởi vì thật sự rất xấu.”

Biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Du Triệt cứng đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt có chút ngơ ngác. Tạ Nghiễn Thanh ở một bên nghe vậy có chút bất đắc dĩ, cậu thấy sắc mặt Lâm Du Triệt cực kỳ tái nhợt, không khỏi trừng mắt nhìn Dương Từ nói: “Ngươi nói chuyện kiểu gì đấy? Đứa trẻ này có lẽ là không thoải mái đi?”

Tạ Nghiễn Thanh nói rồi ngồi xuống bên cạnh cậu ấy, người nhạy cảm và cẩn thận như cậu rất nhanh đã phát hiện ra có điều gì đó không ổn, đầu tiên cậu bình tĩnh nhìn về hướng Dương Từ, sau đó ra hiệu cho Dương Từ nhìn vào cổ tay của đối phương.

Bây giờ mới là tháng 2 âm lịch nên ban đêm vẫn còn se lạnh. Quần áo của Lâm Du Triệt vừa dày vừa chật, ngày thường cậu ấy còn giấu tay trong tay áo. Có lẽ vừa rồi đối phương không chú ý, cho nên lộ ra một chút cổ tay.

Sau đó, Tạ Nghiễn Thanh người luôn luôn rất cẩn thận, vừa mới ngồi bên cạnh Lâm Du Triệt liền phát hiện ra dấu vân tay rõ ràng trên cổ tay của đối phương, dấu vết đó vừa nhìn liền biết là bị ai đó túm chặt, mà đối phương là một người sức lực rất lớn.

Dưới sự ra hiệu của Tạ Nghiễn Thanh, Dương Từ rất nhanh cũng nhìn thấy dấu vết này. Kết hợp với hai ngày qua anh tiếp xúc với Lâm gia, Lâm gia đối xử với Lâm Du Triệt rất tốt, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như bạo hành gia đình với một đứa trẻ.

Hơn nữa, Lâm Du Triệt không phải là người có tính cách biết đánh nhau… Dương Từ càng nghĩ càng nhịn không được cau mày, anh cảm thấy đứa trẻ đã gặp phải khó khăn rất lớn, nếu không lúc nãy Lâm Du Triệt cũng sẽ không lộ ra biểu cảm kia.

Nhưng quan hệ giữa họ bây giờ không thân thiết lắm, việc mà có thể để đối phương giấu giếm cả người nhà, cậu ấy chắc chắn cũng sẽ không dễ gì mà nói với Dương Từ bọn họ. Nghĩ đến đây, Dương Từ giả vờ như không nhìn thấy gì, đưa tay chạm vào mái tóc xoăn tự nhiên của Lâm Du Triệt, sau đó vỗ vai cậu ấy để cậu ấy trở về nghỉ ngơi.

Lâm Du Triệt nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhanh chóng bước ra ngoài, thậm chí còn để quên bút ở nhà Dương Từ. Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh nhìn vào cây bút, thấy trên cây bút có nhiều vết móng tay rõ ràng, trong lòng dâng lên một cảm giác ngột ngạt bức bối khó tả.

Tạ Nghiễn Thanh: “Đứa trẻ này, có phải đã xảy ra chuyện gì với nó không? Ngươi là vì muốn giúp đỡ nó cho nên mới đồng ý dạy kèm nó à?”

Phải nói rằng Tạ Nghiễn Thanh thực sự thông minh, cũng thực sự là người hiểu được tính cách của Dương Từ. Dương Từ gặp Tạ Nghiễn Thanh một chốc đã đoán ra tất cả, cũng không cần phải che giấu nữa, vì vậy anh đã kể cho Tạ Nghiễn Thanh tất cả về hai ngày qua.

“Lúc trước em cũng không xác định lắm, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này có vấn đề. Mãi đến hôm nay anh nhắc em, em mới biết nó bị ngược đãi, nói sao thì em cũng phải cảm ơn anh đấy.”

Tạ Nghiễn Thanh nghe xong khẽ cau mày: “Thằng bé vẫn còn là một đứa nhỏ, dường như rất hiểu chuyện. Nếu nó thực sự gặp khó khăn, chúng ta phải giúp nó, không thể để những kẻ xấu đó tiếp tục làm hại người khác. Như này đi, đúng lúc khoảng thời gian mới nhập học này cũng không bận rộn gì, sau này lúc ta không có lớp học cũng qua đây, ta giúp em cùng xem xem đứa nhóc này có vấn đề gì?”

Dương Từ nghe vậy lập tức vui sướng nói: “Được đó, được đó, như vậy thì em có thể thư giãn nhiều rồi. Nhưng mà bây giờ vẫn chưa rõ là xảy ra chuyện gì, khi mà anh chỉ có một mình cũng phải cẩn thận chút. Mặc dù… Em cảm thấy rất có thể là vấn đề nằm ở trường học của thằng bé, nhưng mà vì để đề phòng bất trắc vẫn là phải cẩn thận một chút.”

Tạ Nghiễn Thanh đương nhiên biết anh lo lắng cái gì, bất đắc dĩ chỉ vào chính mình nói: “Dù sao ta cũng là một đại nam nhân, còn ở cùng mẹ ngươi, sẽ gặp phải nguy hiểm gì chứ? Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không đi đến trường với thằng bé, cho dù có đi… cũng sẽ mang theo người đi cùng, tuyệt đối sẽ không mạo hiểm một mình.”

Dương Từ biết tính khí của Tạ Nghiễn Thanh, nếu Tạ Nghiễn Thanh đã nói như vậy, cậu chắc chắn sẽ giữ lời hứa, cho nên anh không quá lo lắng. Bởi vì anh biết Tạ Nghiễn Thanh từ trước đến nay đều rất ngoan, trước kia gặp phải khủng bố công kích bất ngờ, Tạ Nghiễn Thanh cũng ngoan ngoãn không có làm loạn thêm. Mặc dù anh biết Tạ Nghiễn Thanh rất muốn giúp đỡ, nhưng vẫn rất nghe lời anh, không nhúc nhích.

Vì chuyện của Lâm Du Triệt, buổi tối hai người ngủ chung một phòng, Dương Từ không có tâm trạng giở trò xấu. Ngày hôm sau Tạ Nghiễn Thanh cũng có lớp học vào buổi chiều, vì vậy cậu và Dương Từ đã mang theo đồ cùng đi đến trường.

Vốn dĩ Tạ Nghiễn Thanh muốn dùng xe trong nhà để gửi mấy đồ của Tô Tình Nhạc đi. Nhưng sau đó, bởi vì Dương Từ muốn tự mình đi xe, hai người họ rõ ràng có xe nhưng không ngồi xe, vậy mà lại ngốc nghếch lái xe trở lại trường vào sáng sớm.

Vì chân của Tạ Nghiễn Thanh bị thương nên phần lớn thời gian đều là Dương Từ đạp xe. May mà buổi sáng bọn họ có nhiều thời gian, trên đường còn đi nhờ theo xe lừa, khi đến trường đúng vào lúc ăn cơm trưa.

Tuy rằng dọc đường đi hai người đều có chút mệt mỏi, nhưng bởi vì dọc đường đi rất vui vẻ, còn vì chuyện lạc đường mà làm ra rất nhiều trò cười, cho nên bọn họ xem ra cũng không phải rất vất vả, ít nhất là Dương Từ người sức lực mạnh mẽ không cảm thấy vất vả.

Dương Từ bảo Tạ Nghiễn Thanh đợi anh trong nhà ăn, anh gửi mấy món đồ của Tô Tình Nhạc qua cho cô ấy, rồi lập tức chạy về ăn cơm với Tạ Nghiễn Thanh. Kết quả không nghĩ tới là sau khi Dương Từ rời đi không lâu, liền có hai cô gái trẻ chạy đến bắt chuyện với Tạ Nghiễn Thanh.

Tạ Nghiễn Thanh gặp phải tình huống như vậy không phải là lần đầu tiên, vì vậy cậu đối xử với họ có chút lạnh nhạt giống như trước, nghĩ rằng họ sẽ rời đi ngay lập tức. Nhưng hai cô gái trước mặt cậu rõ ràng không phải người thường, họ ngồi xuống bên cạnh cậu, hoàn toàn không quan tâm đến sự lạnh nhạt của cậu.

Một cô gái trong đó là đến từ khu đại viện nhà máy W, nhà máy W là một nhà máy lớn rất nổi tiếng. Trong thời đại mà binh lính và công nhân là nghề được ưa chuộng, được sinh ra trong khu đại viện công nhân có nghĩa là họ sẽ có ít việc làm trong tương lai (?). Huống chi, cha của cô gái này là phó xưởng trưởng, trong đại viện mọi người đều thích lấy lòng cô ta, cho nên tính tình khó tránh khỏi có chút kiêu căng.

(?) Nguyên văn: 就代表着他们以后可以有很少的工作

Vì Tạ Nghiễn Thanh có một cô em gái kiêu căng, từ nhỏ đã bị em gái chèn ép, bắt nạt cho nên cậu đặc biệt không thích những cô gái như vậy. Mặc dù biết đối phương không có ác ý, nhưng tâm lý và cơ thể của cậu vẫn bài xích như cũ.

Vì vậy, khi cô gái tỏ ra kiêu ngạo và hếch cằm khoe gia thế của mình, đó là lần đầu tiên Tạ Nghiễn Thanh bày khuôn mặt khó nhìn: “Xin lỗi, ta đối với gia thế của ngươi không có hứng thú, đối với ngươi cũng như vậy. Mời hai người rời khỏi vị trí này đi, bởi vì nơi này đã có người rồi.”

Cô gái đó nghe vậy mở to mắt ra, vừa định nói gì đó, đã bị người bạn đồng hành của mình túm lấy và kéo đi. Lúc hai cô gái xoay người rời đi, còn không ngừng lẩm bẩm chửi bới, hiển nhiên đối với thái độ của Tạ Nghiễn Thanh rất không hài lòng. Tuy nhiên, Tạ Nghiễn Thanh lại không quan tâm đến họ, sau khi gọi những món ăn mà cậu và Dương Từ thích, liền yên tâm ngồi xuống và đợi Dương Từ quay lại.

Dương Từ đi rồi về cũng không mất nhiều thời gian, lúc đi thì đạp xe mình đi, lúc về vì sợ Tạ Nghiễn Thanh lo lắng nên trên đường liền chạy hết tốc lực về. Cho nên mặc dù thời tiết bây giờ vẫn còn rất lạnh, nhưng khi Dương Từ trở về lại đổ mồ hôi đầm đìa.

Thấy anh tiến vào liền cởi đồ ra, Tạ Nghiễn Thanh thấy vậy có chút trách móc nói: “Ngươi chạy làm gì? Ta cũng không có chạy đi đâu được?”

Dương Từ nghe vậy liền cười, đôi mắt đào hoa biết trêu chọc người khác sáng lên: “Đương nhiên là sợ rồi, sợ anh chờ không được, không cần em nữa.”

Cho dù Tạ Nghiễn Thanh đã nhiều lần nghe được Dương Từ nói thẳng, nhưng mỗi lần nghe được, cậu vẫn cảm thấy rất khó thích ứng được. Theo lý mà nói cậu không thích những lời phù phiếm như vậy, nhưng lời nói như vậy mà đổi thành người khác thì cảm giác liền không giống.

Mấy ngày sau đó, lúc không có lớp học cả hai người liền đến Dương gia. Đôi khi là một mình Dương Từ, đôi khi là một mình Tạ Nghiễn Thanh, cũng có lúc hai người họ ở cùng nhau. Lưu Tiêm Mai không cảm thấy kỳ lạ, ngược lại, bà ấy vô cùng thích hai đứa trẻ thường xuyên trở về, như vậy bà ấy có thể chuẩn bị những món ăn ngon cho chúng ăn.

Rất nhanh, lại đến cuối tuần, theo lý mà nói Lâm Du Triết có Dương Từ dạy kèm rồi, và Tạ Nghiễn Thanh thỉnh thoảng cũng dạy kèm cho cậu ấy, vì vậy cậu ấy không cần phải đến trường vào mỗi thứ bảy mới đúng. Nhưng buổi tối thứ sáu Lâm Du Triết đã nói với Dương Từ cậu ấy phải đến trường tự học vào thứ bảy. Cho dù Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh không muốn để cậu ấy đi, Lâm Du Triết vẫn kiên quyết đến trường vào thứ bảy.

Thấy vậy, Tạ Nghiễn Thanh không thuyết phục cậu ấy nữa mà nháy mắt với Dương Từ, định thứ bảy theo cậu ấy đến trường. Dương Từ thấy vậy liền hiểu ý của cậu, anh muốn xem thử xem là ai đang làm xằng làm bậy?

Vì vậy, sáng hôm sau, Dương Từ dậy từ sớm. Anh cứ ngồi xổm trước cửa nhà mình, khi nhìn thấy Lâm Du Triệt ra khỏi nhà, anh liền gọi Tạ Nghiễn Thanh cùng lên đường. Đây là lần đầu tiên Tạ Nghiễn Thanh tham gia loại chuyện này, nói thật trong lòng cậu thực sự có chút lo lắng.

Thân là một nạn nhân từng bị người khác làm tổn thương, việc đích thân tham gia cứu người khác thực chất là một kiểu cứu rỗi. Bởi vì khi cậu và Dương Từ đi bước đầu tiên, cái tôi cực kỳ bất lực, cực kỳ tự ti và cực kỳ cố chấp ẩn sâu trong lòng cậu dường như đột phá một tầng hắc ám vào giờ phút này…

[text_hash] => 776f1d9a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.